Sắc mặt Cổ Thương Ninh biến đổi.
Tư Không Báo.
Yêu nghiệt cổ đại, truyền nhân cốt lõi của Thiên Yểm Ma Môn, một Ma tông đỉnh cấp ở Thương Thanh đại lục từ ba vạn năm trước, tu vi Tụ Khí cảnh trung kỳ.
Kẻ mang huyết mạch Hắc Yểm, tu luyện "Thiên Yểm Thần Hỏa Quyết"!
Trong số những yêu nghiệt cổ đại thức tỉnh trong mười năm gần đây, hắn được xưng là một ngoan nhân hung tàn.
Cổ Thương Ninh tự nhủ, nếu đổi lại là chính mình, cũng cần phải giải trừ phong ấn trong cơ thể mới có thể cùng Tư Không Báo phân cao thấp.
Mà bây giờ, Tư Không Báo không còn nghi ngờ gì nữa, đã hoàn toàn nổi giận!
Ma khí trên người hắn cuồn cuộn, từng luồng ma diễm màu đen lượn lờ, bức đồ đằng ngọn lửa màu đen trên đầu trọc của hắn càng trở nên yêu dị.
Chỉ riêng uy thế tỏa ra từ người hắn đã khiến những vật bài trí như công văn, bàn ghế, chén đĩa ở khu vực lân cận tức khắc hóa thành tro tàn.
Thấy cảnh này, Hạ Tĩnh Vũ đột nhiên lên tiếng, nghiêm nghị nói: "Tô Dịch, ta là Hạ Tĩnh Vũ, đến từ hoàng thất, ngươi không muốn chết thì tốt nhất dừng tay lại cho ta!"
Nơi này là thành Cửu Đỉnh, là hoàng đô của Đại Hạ, càng là địa bàn của hoàng tộc Hạ thị bọn họ!
Từ xưa đến nay, có tu sĩ nào dám không nể mặt hoàng tộc Đại Hạ bọn họ?
Đây cũng chính là chỗ dựa để Hạ Tĩnh Vũ không hề sợ hãi.
Thế nhưng nghe thấy lời này, Tô Dịch lại làm như không thấy, trực tiếp đưa tay, một đạo kiếm khí trảm tới.
Phong đạo cô bảo vệ trước người Hạ Tĩnh Vũ sắc mặt đột biến, toàn thân khí tức bùng nổ, giơ kiếm ngăn cản.
Keng!
Tiếng va chạm chói tai vang vọng.
Linh kiếm trong tay Phong đạo cô kêu lên một tiếng rồi xuất hiện vết nứt, còn cả người nàng thì bị một kiếm này chém bay ra ngoài, kéo theo cả Hạ Tĩnh Vũ được nàng che chở phía sau, cùng nhau đập mạnh vào vách tường.
Ầm! Ầm!
Vách tường rung mạnh, Hạ Tĩnh Vũ hoa mắt chóng mặt, suýt nữa thì ngất đi.
Phong đạo cô đột nhiên phun ra một ngụm máu lớn.
Vị cường giả xếp thứ năm trong mười đại cao thủ Tụ Khí cảnh của thành Cửu Đỉnh này, đủ sức ganh đua với cả những yêu nghiệt cổ đại.
Nhưng lúc này, lại bị Tô Dịch một kiếm đánh trọng thương!
Còn về Hạ Tĩnh Vũ... hoàn toàn yếu đến mức không chịu nổi một kích, không đáng nhắc tới.
Tô Dịch cũng có chút bất ngờ, không ngờ Phong đạo cô có thể đỡ được một kiếm của mình mà không chết.
"Giết!"
Ngay lúc này, Tư Không Báo ngang nhiên xuất kích.
Xích bào của hắn tung bay, thân ảnh cao lớn hùng tuấn mang theo ma diễm màu đen ngập trời, một quyền đấm thẳng về phía Tô Dịch.
Oanh!
Một quyền này bá đạo vô lượng, tràn ngập khí tức đạo vận hung hãn thô bạo, dường như có thể nghiền nát cả hư không.
Thiên Yểm Thần Hỏa Quyết!
Một môn truyền thừa Ma Môn được thi triển bằng "Yểm Hỏa đạo vận" tuyệt phẩm, một khi thi triển, ma diễm sẽ tàn phá bừa bãi, có thể xâm nhập vào cơ thể đối thủ, đốt cháy ngũ tạng lục phủ, luyện hóa cả thần hồn, bá đạo vô cùng.
Mà đạo hạnh Tư Không Báo thể hiện ra cũng hoàn toàn không phải Tụ Khí cảnh thế tục có thể so sánh, chỉ một quyền đã vượt xa những nhân vật lão bối của các đại tông môn cổ xưa như Chương Uẩn Thao!
"Tiềm năng 'Huyết mạch Hắc Yểm' của tên này lại mạnh hơn không ít!"
Cổ Thương Ninh trong lòng chấn động, ánh mắt lóe lên.
Chỉ thấy ánh mắt Tô Dịch lộ ra một tia khinh thường, bàn tay kết ấn, nhẹ nhàng vỗ ra.
Oanh!
Ma diễm màu đen vỡ nát, bùng nổ tứ tán.
Một quyền bá đạo tàn phá của Tư Không Báo bị hóa giải dễ dàng, sóng xung kích khuếch tán khiến cả cung điện to lớn cũng đột nhiên rung chuyển dữ dội.
Trong khoảnh khắc này, Cổ Thương Ninh vung tay áo, một vầng sáng bạc lưu chuyển, hóa giải dư ba của trận chiến. Sau đó dùng ám kình cách không nâng thân thể mềm mại của Nguyệt Thi Thiền lên, lùi về phía xa.
Ầm ầm!
Đại điện rung chuyển, trên mặt đất và vách tường đều hiện lên những gợn sóng của lực lượng cấm chế.
Không còn nghi ngờ gì nữa, tòa đại điện này là nơi bí mật mà Hoán Khê Sa dùng để chiêu đãi khách quý ở Vân Vụ Khê, sớm đã được bao phủ bởi cấm trận phòng ngự.
Nếu không, e là nó đã sớm bị sóng xung kích của trận chiến phá hủy, hóa thành phế tích.
"Tốt!"
Ánh mắt Tư Không Báo lạnh lùng như dao, hét lớn một tiếng rồi lại tung quyền lần nữa.
Uy thế của hắn càng thêm cường thịnh, ma diễm cuồn cuộn, tựa như một vị Man Thần, nhất cử nhất động đều mang theo uy thế đạo vận kinh người.
Tô Dịch cũng không thể không thừa nhận, Tư Không Báo là yêu nghiệt cổ đại mạnh nhất mà hắn từng gặp, mạnh hơn Thánh tử Niết Phong không chỉ một bậc.
Nếu là trước khi bước vào Nguyên Phủ cảnh, Tô Dịch cũng có hứng thú đấu một trận với đối phương, xem thử năng lực thật sự của hắn.
Thế nhưng bây giờ, chuyện Nguyệt Thi Thiền gặp phải khiến hắn hoàn toàn không còn tâm trí đó nữa.
"Một kiếm này, đoạn tay phải của ngươi!"
Giữa giọng nói đạm mạc, Tô Dịch chỉ hóa thành kiếm, vạch một đường trong hư không.
Oanh!
Ma diễm ngập trời bị xé toạc như một tấm vải rách, quyền kình mà Tư Không Báo tung ra cũng bị chia làm hai nửa.
Phụt!
Huyết quang chợt lóe.
Bàn tay phải của Tư Không Báo bay vút lên không, vết cắt ở cổ tay phẳng lì.
Chỉ một kiếm, đoạn tay phải!
Cảnh tượng đẫm máu sắc lẹm đó khiến Cổ Thương Ninh hít vào một hơi khí lạnh.
Nói chém tay phải là chém, vậy nếu muốn giết Tư Không Báo, chẳng phải cũng chỉ là chuyện của một kiếm hay sao?
Phong đạo cô và Hạ Tĩnh Vũ ở phía xa cũng trợn mắt há mồm, kinh hãi đến tê cả da đầu, tay chân lạnh buốt.
Bọn họ biết rất rõ Tư Không Báo mạnh đến mức nào, nhìn khắp thiên hạ, đừng nói là tu sĩ thế tục, ngay cả một vài yêu nghiệt cổ đại và kỳ tài đương thời cũng không phải là đối thủ của hắn.
Thế nhưng bây giờ, Tư Không Báo lại gặp nạn!
"Chết tiệt!"
Tư Không Báo kêu lên thảm thiết, mặt đầy vẻ đau đớn, con ngươi trợn tròn, dường như không thể tin nổi.
Uy lực của một kiếm này cũng khiến hắn kinh hãi, quá mức sắc bén và bá đạo!
Mà không đợi Tư Không Báo hoàn hồn, sắc mặt Tô Dịch vẫn lạnh nhạt như cũ, lại trảm ra một kiếm nữa.
"Một kiếm này, chém cánh tay phải của ngươi."
Vụt!
Một vệt kiếm khí tựa như trăng sáng mọc trên biển, đột ngột dâng lên rồi chém xuống.
"Mở!"
Tư Không Báo rống to, tay trái lăng không xuất hiện một cây đại kích loang lổ vết máu, khí tức cổ xưa, mũi nhọn tỏa ra luồng sáng màu máu âm u hung lệ.
Ma Huyết Đại Kích!
Một món Cổ Ma binh chân chính, được luyện chế bằng bí pháp, sát khí kinh thế.
Đại kích trong tay, Tư Không Báo vung ngang chém mạnh, mang theo dòng lũ thần huy màu máu ngập trời, chói mắt kinh người.
Chỉ tiếc, Tô Dịch bây giờ đã có đạo hạnh Nguyên Phủ cảnh, lúc chứng đạo còn dẫn tới dị tượng khoáng thế "Tiên Cung Chiếu Thiên", một thân đạo hạnh đã mạnh đến mức không sợ cả đại tu sĩ Hóa Linh cảnh.
Giờ phút này, một kiếm tung ra trong cơn giận dữ, sao có thể là kẻ tầm thường ngăn cản được?
Chỉ thấy—
Đạo kiếm khí kia như cắt đậu hũ, chém đôi luồng sáng màu máu cuồn cuộn.
Keng!
Ma Huyết Đại Kích trong tay Tư Không Báo trực tiếp văng ra.
Mà đạo kiếm khí kia dư thế không giảm, "phụt" một tiếng, chém đứt cánh tay phải của Tư Không Báo, máu tươi lập tức bắn ra như suối.
Thân ảnh Tư Không Báo lảo đảo lùi lại, mặt đầy vẻ kinh hãi, trong lòng dâng lên một luồng khí lạnh, hắn đã hoàn toàn ý thức được tình hình không ổn.
Thế nhưng kiếm thứ ba của Tô Dịch đã chém tới!
"Một kiếm này, trảm tay trái ngươi."
Giọng nói lạnh nhạt vừa vang lên, con ngươi Tư Không Báo như muốn nứt ra, gầm lên khàn giọng: "Lên!"
Hắn vung tay áo trái, một chiếc đèn đồng nhỏ màu đen bay lên không.
Bấc đèn có hình con rắn, thân đèn thì giống như một vòng xoáy vặn vẹo, lộ ra màu sắc âm u quỷ dị, ánh đèn mang sắc thái ảm đạm.
Vừa mới xuất hiện, chiếc đèn đồng màu đen này liền chống lên một màn sáng màu máu lưu chuyển, chắn ngang trước người.
Huyết Tuyền Ma Xà Đăng!
Bí bảo phòng ngự do đại tu sĩ Linh Đạo cảnh luyện chế, thân đèn bao phủ sáu mươi tư tầng phù trận bí văn, còn bấc đèn thì được luyện chế từ thần hồn của "Bạch Tinh Ma Xà".
Uy năng của ngọn đèn này và Kim Đăng Diệu Nhật Phù mà Tô Dịch luyện chế có công dụng tương tự.
Điểm khác biệt là, một khi Huyết Tuyền Ma Xà Đăng được thi triển, màn sáng mà nó biến ảo ra đủ để ngăn cản và hóa giải đòn tấn công từ tu sĩ Hóa Linh cảnh, có thể nói là một món lợi khí phòng thân bảo mệnh.
Thế nhưng không đợi Tư Không Báo thở phào một hơi—
Oanh!
Trong tiếng nổ chói tai, một kiếm kia của Tô Dịch tựa như chiếc búa lớn giáng từ trên trời xuống, nện vào màn sáng màu máu khiến nó lõm vào dữ dội.
Sau đó ầm ầm nổ tung.
Phụt!
Trong ánh mắt kinh hãi của mọi người, một cánh tay gãy mang theo máu tươi bay lên.
Tay trái của Tư Không Báo đã bị chém!
Cả người hắn bị kiếm khí này ép cho lảo đảo lùi lại, ngã mạnh xuống đất, cơn đau vô biên khiến gương mặt hắn vặn vẹo dữ tợn.
Tay phải và cánh tay phải bị trảm, bây giờ ngay cả tay trái cũng bị chặt đứt!
Thực lực của vị yêu nghiệt cổ đại Tư Không Báo này cũng vì thế mà suy giảm hơn nửa, chật vật đến mức thảm không nỡ nhìn.
"Sao có thể..."
Hạ Tĩnh Vũ và Phong đạo cô toàn thân lạnh toát, như rơi vào hầm băng.
Tô Dịch quá mạnh!
Sở hữu thực lực nghiền ép tuyệt đối, dưới tay hắn, kẻ mạnh như Tư Không Báo cũng giống như cừu non mặc người làm thịt. Dù cho vận dụng bí bảo cũng không đỡ nổi sát phạt của Tô Dịch!
"Mạnh thật!"
Cổ Thương Ninh trong lòng run rẩy.
Hắn tự nhủ phải vén màn phong ấn trong cơ thể mới có thể cùng Tư Không Báo ganh đua, thế nhưng dưới tay Tô Dịch, Tư Không Báo hoàn toàn không chịu nổi một kích.
So sánh như vậy khiến Cổ Thương Ninh cũng nhận thức sâu sắc được chênh lệch giữa mình và Tô Dịch!
"Một kiếm này, trảm cánh tay trái của ngươi."
Tô Dịch không có ý định dừng tay, tay nhấc kiếm hạ.
Tư Không Báo đã bị thương nghiêm trọng, làm sao có thể đỡ nổi?
Một kiếm này dễ dàng chém rụng cánh tay trái của hắn, sắc mặt Tư Không Báo cũng lộ ra vẻ hoảng sợ.
Hắn thật sự bị Tô Dịch dọa cho sắp vỡ mật.
Mà trong mắt Cổ Thương Ninh, đây đã không còn là một trận chiến chém giết, mà là sự chà đạp và trừng phạt đơn phương!
Dáng vẻ lạnh nhạt bình tĩnh từ đầu đến cuối của Tô Dịch khiến sống lưng Cổ Thương Ninh cũng bốc lên hơi lạnh.
"Họ Tô, ngươi thật sự cho rằng đã nắm chắc phần thắng rồi sao?"
Thấy Tô Dịch lại muốn động thủ, Tư Không Báo phát ra tiếng gầm trời.
Trong khoảnh khắc này, đồ đằng ma diễm màu đen hiện lên trên đầu trọc của hắn đột nhiên hóa thành một luồng hắc quang, xông thẳng lên trời.
"Cầu cứu?"
Bên môi Tô Dịch nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo: "Hôm nay bất kể là ai tới cũng không cứu được mạng của ngươi."
Nguyệt Thi Thiền là hạt giống tốt mà hắn, Tô Dịch, đã nhìn trúng, vậy mà lại suýt bị tên Tư Không Báo này giày xéo, điều này sao có thể khiến Tô Dịch lưu tình?
Hắn đang định ra tay, dị biến đột ngột xảy ra—
"Thiếu chủ!"
Một giọng nói đầy phẫn nộ vang lên bên ngoài đại điện, chấn động đến mức tai mọi người ù đi, khí huyết sôi trào.
Tiếng nói còn đang vang vọng, một thân ảnh gầy gò như cây trúc đã lướt vào trong đại điện như một tia chớp màu đen.
Oanh!
Thân ảnh này tỏa ra sát khí kinh khủng, như bão tố tàn phá bừa bãi trong đại điện, hơi thở của mọi người đều ngưng lại, sắc mặt đồng loạt thay đổi.
Ngước mắt nhìn lên, chỉ thấy người tới là một trung niên mặc lục bào, da dẻ ngăm đen, hốc mắt sâu hoắm, đôi môi mỏng như lưỡi dao.
Uy thế thuộc về Hóa Linh cảnh tồn tại tỏa ra từ trên người kẻ đó, như sóng dữ biển gầm khuếch tán trong đại điện, kinh khủng vô cùng.
Hóa Đồ Lão Ma!
Con ngươi Cổ Thương Ninh co rụt lại, nhận ra người này chính là một trong những Hộ Đạo giả bên cạnh Tư Không Báo.
Một lão ma đầu Hóa Linh cảnh trung kỳ