Giường nằm há để người khác ngủ ngáy?
Đối với các vị chưởng giáo của những thế lực tu hành một phương như Cố Sơn Đô và Tào Doanh mà nói, chỉ có xóa sạch ảnh hưởng của Tô Dịch đối với Đại Chu, tông môn của bọn họ mới có thể thực sự trở thành bá chủ của Đại Chu.
Bằng không, sự tồn tại của Tô Dịch sẽ như một thanh gươm sắc treo trên đỉnh đầu.
Không ai biết được, thanh gươm này sẽ đột nhiên chém xuống vào lúc nào!
Sự hủy diệt của Thiên Ngục Ma Đình không nghi ngờ gì chính là minh chứng rõ ràng nhất.
Đây cũng là một trong những nguyên nhân vì sao Bảo Diễm Linh Tông và Thiên Huyễn Tông không dám tự tiện làm càn sau khi tiến vào Đại Chu.
Nói gọn lại chỉ có một câu, chính là lo sợ sẽ dẫm vào vết xe đổ của Thiên Ngục Ma Đình!
Nhưng nếu tình trạng này cứ mãi tồn tại, đó lại là điều mà Bảo Diễm Linh Tông và Thiên Huyễn Tông không thể dung thứ.
Theo linh khí đất trời sống lại, bức màn đại thế dần dần được kéo ra, hai đại tông môn của bọn họ sớm muộn gì cũng muốn bành trướng địa bàn, mở rộng thế lực của bản thân.
Trong tình huống như vậy, nếu còn để mặc thanh gươm Tô Dịch treo trên đỉnh đầu, tất sẽ ảnh hưởng đến sự lớn mạnh và phát triển của tông môn bọn họ!
"Vậy Cố đạo hữu thấy, nên xử trí việc này thế nào cho thỏa đáng?"
Giọng Tào Doanh khàn khàn, ánh mắt lóe lên.
"Hôm qua ta nhận được tin từ chưởng giáo Ngũ Lôi Linh Tông là Tùng Trường Hạc, nghe nói lão muốn nhân đại hội Vân Đài lần này để hạ mã uy Tô Dịch, hy vọng có thể được Bảo Diễm Linh Tông chúng ta phối hợp."
Cố Sơn Đô vuốt râu, truyền âm nói: "Ta lại thấy đây là một thời cơ không tồi."
Tào Doanh lộ vẻ trầm tư: "Phối hợp với Ngũ Lôi Linh Tông để dằn mặt Tô Dịch ư? Ý đồ này đúng là không tệ. Có điều, với tính cách của kẻ này, e là hắn sẽ không nhượng bộ đâu nhỉ?"
Cố Sơn Đô lặng lẽ nói: "Vậy thì phải xem xem, hắn có bản lĩnh để không nhượng bộ hay không."
Tào Doanh khẽ gật đầu, không nói thêm gì nữa.
Xét cho cùng, trong chuyện đối phó với Tô Dịch, cả hắn và Cố Sơn Đô đều không muốn làm lớn chuyện, lo rằng cái giá phải trả sẽ quá đắt.
Nhưng lúc này, nếu có Ngũ Lôi Linh Tông ra mặt, bọn họ cũng không ngại thuận nước đẩy thuyền, cùng nhau hạ mã uy Tô Dịch!
"Nhìn khắp thiên hạ, cũng chỉ có Tô Dịch này mới đủ để chúng ta kiêng dè ba phần, nếu là nhân vật khác, cần gì phải trăm phương ngàn kế tính toán những chuyện này? Cứ trực tiếp diệt là xong."
Cố Sơn Đô cảm khái, vô cùng thổn thức.
Tào Doanh rất tán thành.
Thời gian trôi qua, sắp đến giữa trưa.
Chưởng giáo Ngũ Lôi Linh Tông Tùng Trường Hạc, dẫn theo Đại trưởng lão Chu Khôn Dương và ái đồ của Chu Khôn Dương là Viên Thước, xuất hiện trên sườn núi Tùng Đào.
Sự xuất hiện của họ khiến không ít ánh mắt của các đại nhân vật ở đây bất giác nhìn về phía Tô Dịch.
Bầu không khí cũng vì thế mà trở nên vi diệu.
"Tào huynh, xem ra lần này không chỉ có hai chúng ta biết Ngũ Lôi Linh Tông muốn dằn mặt Tô Dịch."
Cố Sơn Đô mừng thầm, truyền âm nói: "Thậm chí, ta còn nghi ngờ không ít kẻ đang ngồi đây cũng giống chúng ta, rất có thể sẽ phối hợp với Ngũ Lôi Linh Tông để cùng nhau hạ mã uy Tô Dịch!"
Tào Doanh khẽ gật đầu.
Hắn cũng nhận ra bầu không khí trong sân có chút không đúng.
Không nghi ngờ gì, Ngũ Lôi Linh Tông rất có thể đã liên hợp với không ít thế lực từ trước, định bụng sẽ cùng nhau gây khó dễ cho Tô Dịch tại đại hội Vân Đài hôm nay!
Đối với hắn và Cố Sơn Đô mà nói, đây không nghi ngờ gì là một tin tốt.
"Chủ nhân, tình hình có vẻ không ổn."
Nguyên Hằng trong lòng run lên, truyền âm nói.
Tô Dịch ừ một tiếng, xoay xoay chén rượu trong tay, nói: "Nguyên Hằng, ngươi thấy nên dùng cách gì để lập ra quy củ khiến cho các thế lực tu hành ở đây không dám không tuân theo?"
Nguyên Hằng suy nghĩ rồi nói: "Theo tiểu nhân thấy, không chỉ phải phân tích lợi hại cho họ, mà còn phải đặt ra điều lệ, cùng nhau lập lời thề, đồng thời nói rõ cái giá phải trả nếu vi phạm quy củ."
Tô Dịch lắc đầu: "Mấy thứ đó đều là tiểu tiết, chẳng có chút uy hiếp nào cả."
Nguyên Hằng khẽ giật mình, khiêm tốn thỉnh giáo: "Vậy chủ nhân cho rằng nên làm thế nào?"
Tô Dịch thản nhiên đáp: "Rất đơn giản, chỉ bốn chữ thôi: giết gà dọa khỉ. Con gà bị giết càng có trọng lượng thì quy củ lập ra sẽ càng không ai dám dễ dàng vượt qua."
Nguyên Hằng ngẩn ra, rõ ràng có chút khó hiểu.
"Đối với những kẻ cầm quyền của các thế lực tu hành đang ngồi đây, ai nấy đều đã trải qua sóng gió, lòng dạ khó lường, không một ai là dạng vừa đâu."
Tô Dịch nói: "Ngươi cứ xem, đại hội Vân Đài hôm nay, nếu chưởng giáo Thiên Sát Huyền Tông Mạnh Tĩnh Hải không trấn áp được những người này, quy củ mà hắn muốn lập ra chắc chắn sẽ dẫn tới đủ loại tranh chấp và mâu thuẫn."
Vừa nói đến đây, trong sân đã có một trận xôn xao.
Chỉ thấy Tùng Trường Hạc vừa đến sườn núi Tùng Đào, vừa mới ngồi xuống đã lạnh nhạt lên tiếng: "Tông chủ Đông Hoa Kiếm Tông có ở đây không?"
Khâu Thiên Xích, người nãy giờ vẫn đang đón khách, sắc mặt biến đổi, vội vàng tiến lên chắp tay, cung kính nói: "Tiền bối có gì chỉ dạy?"
Tùng Trường Hạc vẻ mặt lãnh đạm: "Chỉ dạy không dám, ta chỉ muốn hỏi một câu, Phù Vân Lang của Đông Hoa Kiếm Tông các ngươi hiện đang ở đâu?"
Lời này vừa thốt ra, thân thể mềm mại của Lan Sa cứng đờ, sắc mặt đột biến.
Nguyên Hằng sa sầm mặt.
Hai ngày trước, trong ngọn núi lớn bên ngoài quận thành Đông Phu, Tô Dịch từng nhờ Viên Thước truyền lời, khuyên Ngũ Lôi Linh Tông cứ thế dừng tay thì có thể bỏ qua chuyện cũ.
Nếu không dừng tay, vậy thì tại đại hội Vân Đài này, Tô Dịch sẽ không khách khí.
Nhưng xem cách làm của Tùng Trường Hạc lúc này, rõ ràng là không có ý định dừng tay!
Tô Dịch tự rót cho mình một chén rượu, dường như không hề hay biết.
"Bẩm tiền bối, sau khi biết Phù Vân Lang phạm lỗi, Đông Hoa Kiếm Tông chúng ta đã trục xuất hắn khỏi sơn môn. Hiện giờ hắn ở đâu, tại hạ... cũng không rõ."
Khâu Thiên Xích khom người nói, đối mặt với một đại tu sĩ Linh Đạo như Tùng Trường Hạc khiến hắn lưng áo ướt đẫm mồ hôi lạnh, lòng dạ bất an.
Tùng Trường Hạc lạnh lùng nói: "Chỉ là tiểu xảo thí xe giữ tướng mà thôi. Đông Hoa Kiếm Tông các ngươi thật sự cho rằng phủi sạch quan hệ là có thể kê cao gối ngủ ngon sao?"
Trong lòng Khâu Thiên Xích càng thêm hoảng hốt, chẳng còn để ý đến điều gì khác, quay đầu nói với Lan Sa đang ngồi ở phía xa: "Lan Sa, còn không mau nói ra tung tích của sư tôn ngươi?"
Ánh mắt của mọi người trong sân bất giác nhìn về phía Tô Dịch, vẻ mặt mỗi người mỗi khác.
Bọn họ đều mơ hồ nhận ra, ý của Tùng Trường Hạc không nằm ở lời nói, nhìn như đang chĩa mũi nhọn vào Khâu Thiên Xích, nhưng thực chất là đang diễn cho Tô Dịch xem!
Lan Sa lặng lẽ siết chặt bàn tay ngọc, mím môi không nói, ánh mắt lại vô thức nhìn về phía Tô Dịch.
"Khâu Thiên Xích đã trục xuất sư tôn ngươi, ngươi để ý đến hắn làm gì?"
Tô Dịch lạnh nhạt lên tiếng: "Cứ ngồi xem kịch vui là được, còn chuyện của sư tôn ngươi, ta tự khắc sẽ không khoanh tay đứng nhìn."
Một câu nói khiến Khâu Thiên Xích nhất thời chết lặng, tay chân luống cuống.
Mà những người đang ngồi đều có vẻ mặt khác thường.
Thái độ của Tô Dịch đã thể hiện không chút che giấu, căn bản không quan tâm đến sống chết của Khâu Thiên Xích.
Thế nhưng, nếu Ngũ Lôi Linh Tông muốn đối phó Vân Lang thượng nhân, vậy chính là đối nghịch với hắn!
Tùng Trường Hạc tự nhiên cũng nghe ra hàm ý trong lời nói, nhíu mày, vừa định nói gì đó.
Một tràng cười sang sảng vang lên giữa sân:
"Các vị đạo hữu hôm nay quang lâm, khiến cho Thiên Sát Huyền Tông của ta rồng đến nhà tôm, nếu có chỗ nào tiếp đãi không chu toàn, mong hãy lượng thứ."
Cùng với giọng nói, một trung niên cao lớn từ xa đi tới.
Áo bào tím, vũ quan, đai lưng ngọc trắng, dáng đi long hành hổ bộ, uy thế kinh người.
Chính là chưởng giáo Thiên Sát Huyền Tông, Mạnh Tĩnh Hải!
Một vị tồn tại cảnh giới Linh Tướng!
Khi hắn đến, không ít đại nhân vật trong sân đều đứng dậy chào hỏi.
Mạnh Tĩnh Hải mặt mày tươi cười, lần lượt đáp lễ.
Khi đi đến trước bàn của Tô Dịch, không đợi Bố Phàm bên cạnh mở lời, Mạnh Tĩnh Hải đã cười chắp tay nói:
"Hẳn vị này chính là Tô Dịch Tô đạo hữu rồi. Mạnh mỗ đã sớm nghe qua những sự tích truyền kỳ của đạo hữu, trong lòng vô cùng khâm phục. Hôm nay được gặp mặt, quả nhiên là rồng phượng giữa loài người, danh bất hư truyền!"
Tô Dịch khẽ gật đầu, nói: "Ta trước nay không thích khách sáo, ngươi đi chào hỏi người khác đi."
Hắn vẫn ngồi yên tại chỗ, không hề nhúc nhích.
Hắn không động, Nguyên Hằng và Lan Sa tự nhiên cũng không động.
Cảnh này khiến không ít đại nhân vật ở đây đều ngẩn ra, tên nhóc này quả nhiên tự phụ đến cực điểm như lời đồn!
Ngay cả chủ nhà như Mạnh Tĩnh Hải đích thân đến chào hỏi mà cũng không thèm đứng dậy đáp lễ!
Nhưng bọn họ nào biết, trong mắt Tô Dịch, hắn tự mình đến dự hội đã là nể mặt Mạnh Tĩnh Hải lắm rồi...
Mạnh Tĩnh Hải cũng sững sờ một lúc, rồi khẽ cười cho qua, tiếp tục đi chào hỏi những người khác.
Cuối cùng, hắn ngồi xuống ghế chủ tọa ở trung tâm, nhìn quanh các đại nhân vật, cười nói: "Chư vị, mục đích Mạnh mỗ tổ chức đại hội Vân Đài lần này, chắc hẳn mọi người đều đã rõ."
Những người đang ngồi đều khẽ gật đầu.
Mạnh Tĩnh Hải tiếp tục nói: "Theo Mạnh mỗ thấy, nếu chư vị đang ngồi đây có thể đạt thành ý kiến chung, đình chiến giảng hòa, thì ta tin rằng bất luận là đối với giới tu hành trong thiên hạ, hay đối với chúng sinh trong thế gian, đây đều là một chuyện vô cùng tốt đẹp."
"Mạnh mỗ cũng tin rằng, đây là điều mà chư vị đều hy vọng được thấy."
Ngay khi Mạnh Tĩnh Hải vừa nói đến đây, chưởng giáo Ngũ Lôi Linh Tông Tùng Trường Hạc lên tiếng: "Mạnh huynh, trước khi bàn chính sự, ta có lời muốn nói."
Bầu không khí trong sân chợt tĩnh lại.
Mạnh Tĩnh Hải dường như cũng đã đoán được điều gì, nói: "Đạo hữu, có chuyện gì, đợi sau khi đại hội Vân Đài lần này kết thúc rồi hãy bàn, được không?"
Tùng Trường Hạc lạnh nhạt nói: "Không nói ra chuyện này, ta như nghẹn ở cổ, như gai sau lưng, làm sao còn có tâm tư bàn chính sự được?"
Mạnh Tĩnh Hải nhíu mày, im lặng một lát rồi nói: "Vậy mời đạo hữu cứ nói thẳng."
Tùng Trường Hạc trầm giọng nói: "Chuyện Phù Vân Lang của Đông Hoa Kiếm Tông cách đây không lâu đã đả thương truyền nhân Ngũ Lôi Linh Tông ta, cướp đoạt bảo dược, tin rằng Mạnh huynh đã rõ."
"Mà hiện nay, Đông Hoa Kiếm Tông đã sớm quy thuận dưới trướng Thiên Sát Huyền Tông các ngươi, ta muốn hỏi xem, Mạnh huynh định xử trí việc này thế nào?"
Toàn trường lại một lần nữa im phăng phắc.
"Tùng Trường Hạc bắt đầu gây khó dễ rồi!"
Các đại nhân vật như Cố Sơn Đô, Tào Doanh đều chấn động trong lòng.
Lòng Lan Sa thắt lại, như ngồi trên đống lửa.
"Dù trời có sập xuống, cũng đã có ta ở đây."
Tô Dịch khẽ nói.
Hắn có chút bất đắc dĩ, từ lúc đến Vân Đài Linh Sơn này, Lan Sa cứ như một con nai con hoảng sợ, quá mức bất an.
Nhưng nghĩ lại tình cảnh và những điều nàng đang lo lắng, Tô Dịch cũng thấy bình thường trở lại.
Phản ứng này của Lan Sa cũng là điều dễ hiểu.
Quan tâm ắt sẽ loạn, chính là như vậy.
"Chỉ là một chuyện nhỏ mà thôi, với thân phận và địa vị của đạo hữu, hà tất phải để tâm đến thế?"
Lúc này, Mạnh Tĩnh Hải cất tiếng cười sang sảng: "Nếu đạo hữu trong lòng không vui, ta để Khâu Thiên Xích đứng ra tạ lỗi với ngươi, thấy thế nào?"
Chỉ thấy Tùng Trường Hạc mặt không đổi sắc nói: "Đúng như Mạnh huynh nói, đây vốn dĩ chỉ là một chuyện nhỏ, nhưng cách đây không lâu... lại có kẻ tuyên bố, bảo Ngũ Lôi Linh Tông ta cứ thế dừng tay, nếu không sẽ không khách khí với chúng ta! Ta nào còn dám xem đây là chuyện nhỏ được nữa?"
Khi nói, ánh mắt hắn vô tình hay hữu ý liếc về phía Tô Dịch.
Dụng ý của hắn đã quá rõ ràng...