Đoạn Hồn lĩnh.
Bên trong một tòa cung điện.
Cố Tự Minh đang nóng nảy chờ đợi.
Đột nhiên, hư không nổi lên từng vòng gợn sóng, một bóng người chợt hiện ra.
Người nọ vận một bộ đạo bào màu đỏ rực, mặt đẹp như ngọc, chính là Hỏa Nghiêu.
"Sư thúc!"
Cố Tự Minh mừng rỡ, tiến lên chắp tay chào.
"Không cần nói nhảm, kể lại chuyện đã xảy ra cho ta nghe."
Hỏa Nghiêu lạnh nhạt mở miệng.
Hắn chắp tay sau lưng, thân hình thẳng tắp, mỗi cử chỉ, hành động đều toát ra vẻ siêu nhiên.
Phong thái ấy mơ hồ có ba phần tương tự Tô Dịch.
Chỉ có điều, Hỏa Nghiêu tuy vẻ ngoài lạnh nhạt, nhưng đôi mắt lúc đóng lúc mở lại vô tình toát ra một luồng khí thế bá đạo khoa trương đến kinh người.
"Rõ!"
Cố Tự Minh không dám chần chừ, thuật lại toàn bộ mọi chuyện đã xảy ra.
Lặng lẽ nghe xong, sâu trong đôi mắt Hỏa Nghiêu đã dâng lên những tia sáng nóng rực đầy phấn khích.
Đối mặt với vòng vây của bốn nhân vật Huyền U cảnh mà vẫn có thể chỉ tay đảo ngược phong vân, ung dung thoát ra, trên đường đi lại còn dùng tu vi Linh Luân cảnh mà giết khỏi vòng vây của một đám Hoàng Giả!
Phóng mắt khắp chư thiên, từ xưa đến nay, hành vi nghịch thiên như vậy tuyệt đối có thể xưng là có một không hai!
"Kẻ này trốn đi đâu rồi?"
Hỏa Nghiêu không hỏi thêm chi tiết mà trực tiếp lên tiếng.
Cố Tự Minh vội vàng lấy ra một chiếc ngọc bàn tròn màu đỏ ửng, hai tay dâng lên: "Sư thúc, lúc giao chiến với Tô Dịch, ta đã để lại một sợi bụi 'Vô Ảnh Hương' trên người hắn, ngài chỉ cần dùng 'Vô Ảnh Bàn' này là có thể cảm ứng được tung tích của Tô Dịch."
Hỏa Nghiêu khẽ gật đầu, đưa tay nhận lấy ngọc bàn màu đỏ ửng.
Hắn đang định rời đi thì đột nhiên nhớ ra điều gì, ánh mắt nhìn về phía Cố Tự Minh, nói: "Chuyện liên quan đến lai lịch của kẻ này, ngươi có nói cho ai khác không?"
Cố Tự Minh cứng người, thấp giọng nói: "Sư thúc yên tâm, ngoài bốn lão già Huyền U cảnh kia, không một ai biết chuyện liên quan đến Tô Dịch!"
Hỏa Nghiêu ừ một tiếng, nói: "Ngươi làm tốt lắm."
Tiếng nói còn đang vang vọng, thân ảnh Hỏa Nghiêu bỗng chốc hóa thành từng tia sáng, biến mất vào hư không.
Lúc này Cố Tự Minh mới như trút được gánh nặng, hơi thẳng tấm lưng đang cong lên, cũng chính lúc này, hắn mới phát hiện vạt áo sau lưng mình đã bị mồ hôi lạnh thấm ướt.
"Uy thế của sư thúc lão nhân gia ngài càng ngày càng đáng sợ..."
Cố Tự Minh tim đập thình thịch.
Ai có thể tưởng tượng được, năm trăm năm trước, sư thúc còn chưa chứng đạo Hoàng cảnh?
Ai dám tưởng tượng được, trong những năm tháng quá khứ, sư thúc từng bị xem là đệ tử ngu dốt nhất trong chín đại chân truyền dưới trướng Huyền Quân kiếm chủ?
Nhưng hôm nay, chỉ trong nháy mắt năm trăm năm, sư thúc đã là một cự đầu trong Huyền U cảnh!
...
Trên bầu trời, trăng băng trong sáng.
Tô Dịch phiêu bạt giữa một vùng sơn hà tăm tối.
Khắp nơi là bóng đêm, ẩn giấu không biết bao nhiêu sức mạnh nguy hiểm quỷ dị kinh khủng, ngay cả Hoàng Giả cũng không dám tùy tiện xông vào vùng đất này.
Thế nhưng Tô Dịch lại như đang dạo bước thong dong, một đường xuyên qua.
Trong tay hắn, Lôi Tiên Chùy tỏa ra ánh sáng Vĩnh Dạ nhàn nhạt, hóa thành những gợn sóng sức mạnh vô hình, khiến cho hắn đi một mạch như giẫm trên đất bằng, không gặp chút kinh hãi nguy hiểm nào.
"Còn mấy trăm dặm nữa là đến 'Tiên Hồ sơn'..."
Trong lúc bôn ba, Tô Dịch ngước mắt nhìn bốn phía, đại khái đoán được vị trí của mình.
Tiên Hồ sơn nằm ở một nơi thần bí không rõ trong Táng Đạo Minh Thổ, ngọn núi này giống như một quả hồ lô khổng lồ, quanh năm lượn lờ trong ánh hào quang màu trắng nhàn nhạt.
Vì vậy mà được gọi là "Tiên Hồ sơn".
Mà điều thế nhân không biết là, "Chuyển Sinh Đài" thần bí nhất của Táng Đạo Minh Thổ lại tọa lạc trên Tiên Hồ sơn!
Chỉ có điều, dù có người đến được Tiên Hồ sơn, cũng gần như không thể tìm thấy "Chuyển Sinh Đài".
Nơi đó quá mức thần bí, nếu không nắm giữ được những huyền bí liên quan đến luân hồi, dù tu vi cao đến đâu cũng không thể thấy được hình dạng của nó.
Và lần này, Tô Dịch xem "Chuyển Sinh Đài" là nơi để chứng đạo thành Hoàng!
Đột nhiên ——
Tô Dịch đang bay lượn giữa không trung dường như cảm giác được điều gì, bèn đứng sững giữa hư không, đôi mắt sâu thẳm nhìn về đỉnh một ngọn núi lớn ở phía xa.
Nơi đó, chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện một bóng người.
Người nọ vận một bộ đạo bào màu đỏ rực, chắp tay sau lưng, ngẩng đầu nhìn trời cao, vầng trăng sáng như tuyết rọi xuống ánh sáng lạnh lẽo, làm nổi bật lên thân hình thẳng tắp đầy vẻ siêu nhiên.
Tô Dịch hơi nhíu mày, thật bất ngờ!
Cùng lúc đó, bóng người mặc đạo bào đỏ rực xoay người, ánh mắt tựa một tia chớp sáng rực, xé toang bầu trời, xa xa nhìn về phía Tô Dịch.
Sau đó, vẻ mặt vốn lạnh nhạt của thanh niên áo bào đỏ bỗng trở nên vô cùng phức tạp.
Có kinh ngạc, có kính sợ, có thấp thỏm, có không thể tin nổi...
Nhưng rất nhanh, những cảm xúc phức tạp dị thường này đều bị một nụ cười thay thế.
Nụ cười kia mang theo sự phấn khích không thể kìm nén, đến mức khiến đôi mắt hắn cũng trở nên sáng chói kinh người, hào quang rực rỡ tuôn trào.
Hắn phủi phủi quần áo, thong thả bước một bước, phiêu nhiên đi vào hư không, tiến lại gần phía Tô Dịch.
"Sư tôn, những năm gần đây, đồ nhi tìm người vất vả quá."
Thanh niên áo bào đỏ rực bay phất phới, đôi môi thốt ra một tiếng cảm khái đầy thổn thức.
Tô Dịch đưa mắt nhìn thanh niên từ trên xuống dưới, khẽ than, nói: "Đáng tiếc, cuối cùng ngươi vẫn không nghe lời ta, đã sớm phá cảnh thành Hoàng."
Thanh niên áo bào đỏ chính là truyền nhân thứ ba của hắn, Hỏa Nghiêu!
Kiếp trước, Tô Dịch từng xông vào một hung địa cổ xưa, phát hiện một ma thai được thai nghén trong Tiên Thiên hỏa nguyên.
Bên trong ma thai, chính là một hài nhi của Hỏa Linh Ma tộc.
Hài nhi này chính là Hỏa Nghiêu!
Có thể nói, Hỏa Nghiêu từ nhỏ đã lớn lên bên cạnh hắn.
Nghe Tô Dịch nói, đuôi mày Hỏa Nghiêu hiện lên một tia oán khí không hề che giấu, nói: "Nếu ta nghe lời sư tôn, e là đợi đến ngày thọ nguyên cạn kiệt cũng không cách nào chứng đạo thành Hoàng!"
Ngay sau đó, Hỏa Nghiêu dường như cảm thấy lời nói này chưa hả giận, hoặc có lẽ là cuối cùng cũng tìm được cơ hội để trút bỏ hận ý trong lòng, bực tức nói: "Trong những năm tháng quá khứ, cũng vì nghe lời người mà ta đã trở thành trò cười trong mắt thế nhân, trở thành đệ tử ngu dốt vụng về nhất trong chín đại chân truyền dưới trướng người!"
"Sư tôn, người có biết khi đó lòng ta khuất nhục và không cam lòng đến nhường nào không? Trơ mắt nhìn các sư đệ sư muội khác chứng đạo thành Hoàng, nhìn bọn họ từng người một bỏ ta lại phía sau, cảm giác đó, người có biết đau khổ đến mức nào không?"
Giọng hắn trở nên lớn hơn, giống như tiếng sấm trầm đục cuồn cuộn giữa đất trời.
Mà khuôn mặt anh tuấn kia, mơ hồ đã mang theo một tia lệ khí.
Tô Dịch cau mày nói: "Ta đã sớm nói, nếu ngươi muốn sau này chứng đạo Hoàng Cực cảnh, thì nhất định phải rèn giũa triệt để lệ khí trong tâm cảnh khi còn ở Linh Luân cảnh, bằng không, đời này định sẵn sẽ vô duyên với Hoàng Cực cảnh."
Trong chín đại chân truyền của hắn, thiên phú của Hỏa Nghiêu cực kỳ trác tuyệt, dù có kém tiểu đồ đệ Thanh Đường một chút, nhưng cũng tuyệt đối có thể xem là một kỳ lân nhi vạn năm khó gặp.
Nhưng từ rất sớm, Tô Dịch đã nhận ra, thân là hậu duệ của Hỏa Linh Ma tộc, trong tâm cảnh của Hỏa Nghiêu có một luồng lệ khí bẩm sinh.
Nếu không thể xóa bỏ triệt để luồng lệ khí này, sau này đừng hòng tấn công Hoàng Cực cảnh.
Chính vì vậy, từ khi Hỏa Nghiêu còn ở Linh Luân cảnh, Tô Dịch đã tự mình ra tay, vận dụng một loại đại thần thông cực kỳ thần diệu để phong bế hoàn toàn đạo hạnh của Hỏa Nghiêu, và nói với Hỏa Nghiêu rằng, khi nào xóa bỏ được lệ khí trong lòng, khi đó hãy chứng đạo Hoàng cảnh.
Thế nhưng rõ ràng, sau khi Tô Dịch chuyển thế, Hỏa Nghiêu đã vi phạm mệnh lệnh của hắn, trực tiếp lựa chọn phá cảnh.
"Ha!"
Hỏa Nghiêu như nghe được một câu chuyện cười lớn, ngửa mặt lên trời cười ha hả: "Sư tôn, đã đến lúc nào rồi mà người còn dùng cái lý do vớ vẩn này để qua loa với ta!"
Hắn chỉ tay vào chính mình, gằn từng chữ: "Thấy không, chỉ trong năm trăm năm ngắn ngủi, ta đã có tu vi Huyền U cảnh trung kỳ!"
Oanh!
Áo bào của hắn phồng lên, tóc dài bay múa, từng đạo thần hồng hỏa diễm chợt hiện quanh thân, thông thiên triệt địa, tựa như một vị thần bước ra từ trong biển lửa.
Đôi mắt hắn sáng rực như lửa, nghiêm nghị nói: "Nếu không bị người áp chế suốt sáu vạn năm, bằng thiên phú và nội tình của ta, sớm đã chấn động chư thiên, uy hiếp Đại Hoang, luận thành tựu, cũng quyết không thua kém Đại sư huynh và tiểu sư muội!!"
Hỏa Nghiêu nhìn chằm chằm Tô Dịch: "Sáu vạn năm! Người có biết ta đã sống thế nào không?"
Sự phẫn uất và oán khí trong giọng nói đó hoàn toàn không còn che giấu.
Tô Dịch nhìn chăm chú Hỏa Nghiêu một lát, lạnh nhạt nói: "Tuổi thọ của Linh Luân cảnh nhiều nhất chỉ có tám ngàn năm, ngươi sở dĩ có thể sống sáu vạn năm là vì ban đầu ta đã luôn giúp ngươi kéo dài tính mạng, mục đích chỉ đơn giản là để mài giũa triệt để lệ khí trong tâm cảnh của ngươi."
Hỏa Nghiêu sững sờ, rồi giận quá hóa cười.
Chỉ thấy Tô Dịch tiếp tục nói: "Trước đây, ta cũng từng thắc mắc, tuy nói phá giặc trong núi thì dễ, phá giặc trong lòng mới khó, nhưng với thiên tư và ngộ tính của ngươi, không thể nào mãi không làm được bước này, nhưng bây giờ, ta đã hiểu ra rồi."
Hắn ngước mắt nhìn Hỏa Nghiêu, nói: "Trong sáu vạn năm đó, lệ khí trong tâm cảnh của ngươi sớm đã hóa thành oán hận đối với ta, như vậy thì làm sao có thể xóa bỏ được lệ khí trong lòng?"
Nói đến cuối cùng, hắn không khỏi thở dài một tiếng.
Đây chính là oan nghiệt!
Hắn càng đối tốt với Hỏa Nghiêu, càng hy vọng Hỏa Nghiêu xóa bỏ lệ khí, thì người sau lại càng oán hận mình, lệ khí trong tâm cảnh lại càng sâu!
Nghiễm nhiên trở thành một vòng luẩn quẩn.
Nghe Tô Dịch nói vậy, Hỏa Nghiêu lại tỏ vẻ chế giễu và khinh thường, nói: "Lệ khí chó má gì chứ, nếu tâm cảnh ta thật sự có vấn đề, tại sao ta vẫn có thể chứng đạo thành Hoàng? Tại sao có thể đặt chân đến Huyền U cảnh trung kỳ chỉ trong năm trăm năm ngắn ngủi?"
Vẻ mặt Tô Dịch trở nên lạnh nhạt.
Hỏa Nghiêu là do hắn một tay nuôi lớn, nhưng hôm nay lại xem hắn như kẻ thù, điều này khiến lòng hắn cũng không khỏi một hồi tiêu điều, mất hết cả hứng.
Yên lặng một lát, hắn nói: "Lúc trước, tiểu sư muội của ngươi nói, Thái Sơ Thần Giám ta giao cho tứ sư muội ngươi bảo quản là do ngươi đánh cắp, có thật không?"
Đôi mắt Hỏa Nghiêu lóe lên, cười lạnh nói: "Thanh Đường tiểu tiện nhân đó lại đến vu khống ta, nếu sư tôn đã hỏi đến việc này, ta cũng không ngại nói thẳng, là Cẩm Quỳ sư muội tuân theo mệnh lệnh của Đại sư huynh, chủ động giao Thái Sơ Thần Giám cho ta!"
Tô Dịch lại hỏi: "Lúc trước có phải ngươi đã dùng Thái Sơ Thần Giám để gỡ bỏ lực lượng cấm chế của Thái Huyền động thiên không?"
Thái Sơ Thần Giám có thể khống chế lực lượng cấm trận của Thái Huyền động thiên.
Năm đó, Tỳ Ma cấu kết với ngoại địch sở dĩ có thể dễ dàng tiến vào Thái Huyền động thiên, chính là vì có người nội ứng ngoại hợp với Tỳ Ma, vận dụng Thái Sơ Thần Giám để gỡ bỏ cấm trận của Thái Huyền động thiên.
Đối mặt với câu hỏi này, Hỏa Nghiêu lại không nhịn được cười rộ lên, nói: "Sư tôn, nếu người thật sự muốn biết chuyện năm đó, chi bằng hãy cùng ta trở về, đến khi gặp Đại sư huynh, huynh đệ chúng ta sẽ kể lại toàn bộ chuyện năm xưa cho người nghe, người thấy thế nào?"
Lời nói của hắn nghe có vẻ cung kính, nhưng ánh mắt lại đầy vẻ nghiền ngẫm, sắc mặt lộ ra một tia trêu đùa.
Tựa như mèo đang vờn chuột
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ