“Mười bốn tuổi chưa rời khỏi quê hương, Trần Bình An khi gặp phải kiếp nạn của Lưu Tiễn Dương kia, gọi trời trời không thấu gọi đất đất chẳng hay, nếu lúc đó khi đi qua cầu lang không nhìn thấy nàng, sau đó ta còn có cơ hội làm lại, nhất định sẽ chọn một loại nhân sinh khác, sẽ đi làm một kẻ nhận lấy xâu kẹo hồ lô kia, một ngày nào đó làm đồ đệ thợ gốm, cho dù cả đời nung sứ, sống những ngày tháng bình an ổn định.”
“Nhưng ta của ngày hôm nay chắc chắn sẽ không lựa chọn như vậy nữa, cho dù có cơ hội đều sẽ chọn con đường cũ đi tới đây, còn về sau này...”
Quá nhiều chuyện thân bất do kỷ.
Ninh Diêu khẽ giọng hỏi: “Sau này sẽ thế nào?”
Ánh mắt Trần Bình An kiên nghị, cười nói: “Sau này cho dù cho ta một vạn loại lựa chọn khác nhau đều không đi chọn nữa.”
Ánh mắt Ninh Diêu sáng ngời, khẽ gật đầu.
Sau đó Trần Bình An dẫn Ninh Diêu đi tới một nơi, xuyên phố qua ngõ, đường xá quen thuộc, căn bản không cần hỏi đường ai, Trần Bình An giống như đang dạo đầu núi của chính mình.
Đi ngang qua con ngõ Ý Trì kia, nơi này đa phần là các hào phiệt hoa tộc đời đời trâm anh, cách đó không xa là phố Trì Nhi gần như toàn là tướng chủng môn đình, hai họ Viên Tào có tổ trạch ở ngõ Nhị Lang và ngõ Nê Bình, còn có Quan Ế Nhiên và Lưu Tuân Mỹ, phủ đệ kinh thành đều ở hai phố phường ngõ ngách này, là nơi nổi tiếng một củ cải một cái hố, cho dù năm xưa luận công hành thưởng có nhiều gương mặt mới của quan trường Đại Lị được thăng lên miếu đường trung khu nhưng vẫn không có cách nào ở ngõ Ý Trì và phố Trì Nhi dừng chân.
Ở lối vào một con ngõ nhỏ vắng vẻ xuất hiện hai vị luyện khí sĩ một già một trẻ chặn đường đi.
Cảnh giới đều không cao, một vị Nguyên Anh, một vị Long Môn cảnh.
Lão nhân thần sắc đạm nhiên nói: “Bất kể là ai, đi vòng đường khác.”
Trần Bình An chỉ chỉ vào trong ngõ nhỏ, cười nói: “Ta là sư đệ của chủ nhân tòa trạch viện bên trong kia.”
Sau đó bổ sung một câu: “Tới đây xem sách.”
Thiếu niên kia cười nhạo nói: “Sư đệ của quốc sư? Sao ngươi không nói mình là sư huynh của quốc sư luôn đi?”
Ai mà không biết quốc sư Tú Hổ Thôi Sàn của Đại Lị chúng ta sớm đã thoát ly mạch Văn Thánh hơn trăm năm rồi, lấy đâu ra sư đệ, xem ra kẻ lừa đảo ở kinh thành hiện giờ gan hơi lớn, chiêu trò hơi nhiều nha.
Lão nhân dường như cũng là một vị ẩn sĩ cao nhân không hỏi thế sự, phất tay nói: “Mau đi đi.”
Trần Bình An có chút bất lực, triều đình Đại Lị sao lại để hai người này canh giữ nơi này?
Thế là đành phải quay đầu hỏi Ninh Diêu: “Chúng ta tìm một quán trọ gần đây?”
Ninh Diêu đương nhiên không sao cả. Thực ra hai người lẻn vào phủ đệ cũng không khó.
So với những nơi khác ở kinh thành đêm sáng như ban ngày, trên con phố này ngược lại đêm tối trầm trầm, Trần Bình An vô duyên vô cớ nói một câu: “Tự do thuần túy cần phải hiến tế nhân tính.”
Ninh Diêu nghi hoặc hỏi: “Ý gì?”
Trần Bình An cười nói: “Thực ra cũng chẳng có ý gì. Dù sao ta cảm thấy tự tại mới có thể tự do, thuần túy hay không thuần túy không quan trọng đến thế. Giống như mọi trí tuệ khởi đầu từ từ bi, còn cần rơi vào trong từ bi.”
Ninh Diêu nói: “Nói rõ ràng chút đi.”
Trần Bình An chớp chớp mắt, còn phải nói rõ ràng thế nào nữa?
Sau đó liền bị Ninh Diêu thúc một chỏm, nhe răng trợn mắt, sau đó Trần Bình An kén cá chọn canh, đi vòng vèo khá nhiều mới tìm được một tòa quán trọ, kết quả hỏi một chút chỉ còn lại một căn phòng, Trần Bình An than ngắn thở dài một tiếng, một bên miệng lẩm bẩm oán trách vài câu, một bên vội vàng móc tiền trả tiền.
Chưởng quầy quán trọ là một lão giang hồ rồi, làm ăn quán trọ là tốt nhưng còn chưa tới mức tốt đến mức chỉ còn lại một căn phòng, lão nhân chỉ là nhìn thấy nam tử thanh sam đeo kiếm đi giang hồ kia còn khá thuận mắt, y phục chỉnh tề, thần sắc hòa khí, không giống hạng người gây chuyện, liền coi như giúp một tay, có điều không thể giúp không, lúc ra giá liền đòi thêm mấy lượng bạc, chưởng quầy rốt cuộc sợ bị mắng, lòng tốt bị coi như gan phổi lừa, liền đưa một ánh mắt trước xem đối phương có nhận tình hay không, không ngờ nam tử lập tức đáp lại một ánh mắt, đều ở trong không lời. Ô kìa, không nhìn ra, còn khá lão luyện, biết điều.
Chưởng quầy thu mấy hạt bạc vụn là quan ngân Đại Lị lưu hành trong một châu, sau khi lên cân cắt gọt cạnh góc trả lại cho nam tử kia một chút, lão nhân lại nhận lấy hai bản thông quan văn điệp, cầm bút ghi chép, phía nha môn là phải kiểm tra sổ sách và án bạ, không khớp là phải hầu tòa, lão nhân liếc nhìn nam tử kia, trong lòng cảm thán: vạn kim mua tước lộc, hà xứ mua thanh xuân. Trẻ tuổi thật tốt nha, có một số chuyện sẽ không có tâm vô lực.
Lời xưa nói mỹ sắc tiêu mài thiếu niên, chỉ có điều nam tử thanh sam trước mắt này nhìn tuổi tác cũng không nhỏ rồi, ước chừng tuổi nhi lập? Sao còn giống như một gã khờ? Chẳng lẽ xuất thân môn phái giang hồ, danh tiếng không đủ vang dội, chỉ mải mê rèn luyện khí lực, võ nghệ phòng thân, không kịp tìm vợ?
Đôi nam nữ giang hồ giống như rời quê hương du lịch này trên quan điệp, tổ tịch hai bên đều ở huyện Khuê Hoàng quận Thanh Sứ Long châu Đại Lị, Trần Bình An, Ninh Diêu.
Nếu đã là người bản thổ Đại Lị chúng ta, lão nhân lại càng từ bi mục thiện rồi, lúc đưa trả quan điệp nhịn không được cười hỏi: “Các ngươi nếu đã đến từ Long châu, chẳng phải tùy tiện ngẩng đầu là có thể nhìn thấy núi Phi Vân của Ngụy đại sơn quân sao? Đó là một nơi tốt nha, ta nghe bạn bè nói hình như có một nơi tên là trấn Hồng Chúc, ba dòng sông hội tụ, đất phong thủy bảo địa, cầu thi cử thuận lợi với Thủy Thần lão gia của sông Xung Đạm, hoặc là cầu nhân duyên với Thủy Thần nương nương của sông Ngọc Dịch đều có cái linh nghiệm riêng.”
Trần Bình An cười gật đầu nói: “Hình như là như vậy, lần này chúng ta trở về quê hương đều phải đi xem một chút.”
Lão chưởng quầy quả thực hoạt ngôn, bỗng chốc khơi dậy cơn thèm trò chuyện, lại không vội vàng đưa chìa khóa phòng, tựa lưng vào quầy, dùng ngón tay đẩy cho nam tử một đĩa lạc rang, cười nói: “Nghe nói phía Long châu các ngươi ngoài núi Phi Vân của Ngụy lão gia, khá nhiều từ miếu sơn thủy còn có một bến đò thần tiên, vậy các ngươi chẳng phải mỗi ngày đều có thể nhìn thấy tung tích của các vị thần tiên lão gia sao? Kinh thành chỗ này thì không được, quan phủ quản nghiêm, thần tiên trên núi đều không dám cưỡi gió đi lại.”
Rõ ràng là khen Long châu nhưng quy căn kết đế lão nhân vẫn là khen tòa kinh thành Đại Lị nơi mình sinh ra và lớn lên này.
Trần Bình An nhìn giá đa bảo phía sau quầy đặt các loại đồ sứ lớn nhỏ, cười gật đầu nói: “Long châu đương nhiên là không thể so với kinh sư rồi, chỗ này quy củ nặng, tàng long ngọa hổ, chỉ là không hiển lộ. Đúng rồi, chưởng quầy thích đồ sứ, chỉ chuộng mỗi môn này?”
Mắt lão nhân sáng lên, gặp được hành gia rồi? Lão nhân hạ thấp giọng nói: “Ta có một món đồ sứ là bảo vật trấn điếm, người từng xem qua nói là đồ cổ trăm năm rồi, chính là từ trong lò quan phía Long châu các ngươi nung ra, coi như là nhặt được chỗ hở rồi, năm đó chỉ tốn mười mấy lượng bạc, bạn bè nói là món hàng đỉnh nhìn phát biết ngay, muốn trả giá với ta hai trăm lượng bạc, ta không thiếu tiền nên không bán. Ngươi có hiểu không? Giúp đỡ giám định chút? Là một chiếc bình hoa lớn nền men phấn trắng, kiểu dáng minh văn cát ngữ tám chữ khá hiếm thấy, vẽ nhân vật.”
Lão nhân giơ tay ra hiệu một chút chiều cao, bình hoa ước chừng phải cao nửa người.
Trần Bình An nghĩ một lát, khẽ giọng nói: “Chắc chắn chưa tới một trăm năm, tối đa bốn mươi năm, vào những năm Nguyên Thụ quả thực có nung một đợt đồ lập kiện lớn minh văn cát ngữ, số lượng không nhiều, đồ lập kiện lớn như vậy theo quy tắc cũ của lò Long Tuyền, những món thành sắc không tốt đều nhất loạt đập nát, ngoài quan viên nha thự đốc tạo không ai nhìn thấy chỉnh khí, còn về những món tốt đương nhiên chỉ có thể là để ở chỗ kia rồi...”
Trần Bình An giơ một ngón tay ra, cười chỉ chỉ về phía hoàng cung bên kia.
Lão nhân than thở một tiếng, xem ra là tốn một khoản tiền oan rồi, không ngờ người nọ từ trong đĩa nhỏ nhón lấy hạt lạc, nhẹ nhàng nhai, tiếp tục nói: “Đồ lập kiện lớn như vậy đã giá trị hơn nhiều so với đồ tọa kiện, đồ bạt kiện rồi, lại là đồ lập kiện kiểu nhân vật xuất sắc, hoa điểu tẩu thú là không so được, hơn nữa đồ lập kiện lò quan tám chữ đặc biệt hiếm thấy, thông thường đều là minh văn bốn chữ, sáu chữ, nếu ta không nhớ nhầm trong tất cả các cửa lò Long Tuyền chỉ nung trong ba năm, hiện giờ cũng có một số đồ quan phỏng quan mới ra nhưng các lão sư phụ của lò Long Tuyền những năm này người đi thì đi, nếu không thì tuổi tác đã lớn, dẫn dắt ra đồ tử đồ tôn, cộng thêm từ đồ ngự dụng cống phẩm trước đây chỉ đưa vào trong cung biến thành đồ lò quan thông thường hạ một bậc, cho nên thực ra kỹ nghệ nung đã không bằng năm xưa, món này của chưởng quầy niên đại men sắc minh văn đều đúng, hơn nữa nha thự đốc tạo lò vụ năm đó ta nghe nói, chỉ là nghe nói nha, một số món kiện lớn thành sắc bình thường cũng từng có một nhóm nhỏ như vậy lưu lạc vào dân gian các hộ đại gia địa phương, đương nhiên càng có khả năng là một số lão sư phụ sau khi rời khỏi lò Long Tuyền tự mình lén lút nung đồ phỏng quan, loại như vậy cũng rất giá trị, nếu không có gì ngoài ý muốn bảo vật trấn điếm này của chưởng quầy tối thiểu trị giá con số này.”
Lão nhân nhìn người nọ giơ một bàn tay lên, kinh ngạc nói: “Có thể bán được năm trăm lượng bạc sao?!”
Trần Bình An cười không nói chuyện, thực ra những gì cần nói đều nói rồi, còn về thật thật giả giả quan trọng cũng không quan trọng, dù sao những gì cần nghe lão chưởng quầy hạng người tinh đời như vậy cũng nghe vào rồi.
Lão nhân đột nhiên cười híp mắt nói: “Nếu đã trị giá năm trăm lượng, vậy ta bán cho ngươi ba trăm lượng?”
Trần Bình An cười nói: “Chưởng quầy, ông xem tôi giống người có nhiều tiền nhàn rỗi như vậy sao? Hơn nữa chưởng quầy quên tôi là người ở đâu rồi à?”
Lão chưởng quầy cười lớn không thôi, hướng về phía nam tử kia giơ ngón tay cái lên.
Ninh Diêu nhìn tên gia hỏa mới gặp người ta lần đầu đã nói cười vui vẻ kia.
Nhập gia tùy tục, gặp người nói tiếng người gặp quỷ nói tiếng quỷ, đúng là với ai cũng có thể tán gẫu vài câu.
Cứ tán gẫu thế này nữa ước chừng có thể khiến chưởng quầy bưng rượu ra, cuối cùng ngay cả bạc ở trọ cũng có thể đòi lại được?
Trần Bình An tì lên quầy, tùy miệng hỏi lão chưởng quầy: “Gần đây phía kinh thành có náo nhiệt gì xem không?”
Kinh thành chỗ này là chưa bao giờ thiếu náo nhiệt, những đợt thăng thiên, biếm trích quan trường khác thường, đại giá quang lâm của tiên sư đỉnh núi, danh dương lập vạn của tông sư giang hồ, các loại thủy lục pháp hội, sĩ lâm thanh đàm, thi thiên của văn hào đều là đề tài câu chuyện sau bữa ăn của lão bách tính, huống chi vương triều Đại Lị từ triều đình tới dân gian hiện giờ ngày càng thích nghe ngóng chuyện của tám châu khác trong Hạo Nhiên thiên hạ.
Lão nhân gật đầu nói: “Có chứ, sao lại không có, chẳng phải phía miếu Hỏa Thần kia hai ngày nữa có một trận luận bàn, là hai trong số bốn vị đại tông sư trong võ bình, hai người các ngươi không phải nhắm vào cái này mà tới sao?”
Hai vị võ phu Sơn Điên cảnh trong võ bình hẹn đấu một trận ở kinh thành Đại Lị, một vị là lão nhân của vương triều Chu Huỳnh cũ, thành danh đã lâu, tuổi cao một trăm năm mươi tuổi rồi, lão đương ích tráng, mấy năm trước trên chiến trường quyền nhập hóa cảnh, võ học một thân có thể nói là đăng phong tạo cực. Vị còn lại là nữ tử võ phu của nước nhỏ ven biển tây nam Bảo Bình châu tên là Chu Hải Kính, trước khi võ bình ra lò không có chút danh tiếng nào, nghe nói nàng dựa vào đánh triều mà tôi luyện ra thể phách và cảnh giới, hơn nữa nghe nói lớn lên còn khá tuấn tú, bà già năm mươi sáu tuổi mà không hề lộ vẻ già nua. Cho nên hiện giờ không ít thanh niên các môn phái giang hồ và những lãng đãng tử lăn lộn phố phường kinh thành từng người từng người gào thét.
Nếu đặt vào thời lão chưởng quầy còn trẻ, chỉ là cuộc luận bàn võ học của hai vị võ phu Kim Thân cảnh là có thể tùy tiện tìm chỗ ở kinh sư rồi, náo nhiệt đến mức vạn người trống vắng, tử đệ tướng chủng của phố Trì Nhi tất nhiên sẽ dốc toàn bộ lực lượng. Hiện giờ cho dù là cuộc vấn quyền của hai vị võ bình đại tông sư nghe nói đều phải xin được phê văn của Lễ bộ, Hình bộ trước, hai bên còn cần ký kết khế ước dưới sự chứng kiến của quan phủ, phiền phức lắm.
Có điều hiện giờ miếu đường kinh thành và quan trường sơn thủy bàn luận nhiều nhất chắc chắn vẫn là buổi khánh điển núi Chính Dương đặc sắc rực rỡ kia, chân truyền Long Tuyền Kiếm tông Lưu Tiễn Dương, núi Lạc Phách cùng nhau quan lễ, đặc biệt là phong lưu thanh sam của sơn chủ Trần Bình An.
Không phải kiếm tiên thì chính là võ học đại tông sư.
Quả nhiên Bảo Bình châu ta ngoài thiết kỵ Đại Lị ra còn có kiếm khí như hồng, võ vận đỉnh thịnh.
Có lẽ thiếu niên rời quê hương trên thuyền độ núi Đả Tiếu năm xưa nhìn nhận Lý Đoàn Cảnh của Phong Lôi viên thế nào.
Thì hiện giờ sơn hà một châu liền có vô số thiếu niên nhìn nhận Trần Bình An của núi Lạc Phách thế ấy.
Trần Bình An lắc đầu nói: “Chúng ta xuất thân môn phái nhỏ, lần này mải mê lên đường đều chưa nghe nói chuyện này.”
Lão nhân tuy rằng tán gẫu chưa thấy thỏa thuê, rất muốn kéo tên này uống hai chén nhưng vẫn đưa chìa khóa, xuân tiêu nhất khắc trị thiên kim mà, đừng làm lỡ việc kiếm tiền của người ta.
Từ đầu đến cuối Ninh Diêu đều không nói gì, trước đó Trần Bình An với tốc độ sét đánh không kịp bịt tai móc tiền kết toán nàng không lên tiếng ngăn cản, lúc này đi theo Trần Bình An cùng đi trong hành lang, bước chân Ninh Diêu trầm ổn, hô hấp bình ổn, đợi đến khi Trần Bình An mở cửa đứng nghiêng người, Ninh Diêu cũng chỉ thuận thế bước qua ngưỡng cửa, chọn một chiếc ghế liền ngồi xuống.
Không đúng lắm.
Cảm giác sắp bị đánh.
Trần Bình An đứng tại chỗ, thử thăm dò hỏi: “Ta đi thương lượng với chưởng quầy lần nữa xem có thể dồn ra thêm một căn phòng không?”
Ninh Diêu tháo kiếm háp, tùy ý dựng đứng bên chân, xách ấm sứ lên rót chén nước: “Bên bờ sông uống không ít, không tỉnh rượu trước sao?”
Trần Bình An nhẹ nhàng đóng cửa, ngược lại không cài then cửa, không dám, sau khi ngồi xuống cầm lấy chén trà, vừa bưng lên liền nghe Ninh Diêu hỏi: “Mỗi lần đi giang hồ chàng đều tùy thân mang theo nhiều thông quan văn điệp như vậy sao?”
Trần Bình An uống xong nước, nói: “Giống như pháp bào vậy, càng nhiều càng tốt để dự phòng lúc cần thiết.”
Ninh Diêu nheo mắt: “Bản của ta đâu? Tuy rằng nhìn phát biết ngay là giả nhưng trên đường đi vào kinh thành này cũng không thấy chàng tạm thời ngụy tạo.”
Trần Bình An cười nói: “Nàng phải ở Hạo Nhiên khá nhiều năm, tóm lại là dùng tới, ví dụ sau này còn dẫn nàng đi Tiên Du bên kia gặp Từ đại ca nữa, ta trước đó không lâu liền nghĩ tới chưa mưa đã chuẩn bị, vừa khéo, chẳng phải thực sự dùng tới rồi sao.”
“Khó khăn lắm mới tìm được một quán trọ thế này nhỉ?”
“Lúc trước trên phố liếc nhìn giá đa bảo phía sau quầy, thấy có nhãn duyên, thực sự liền tán gẫu với chưởng quầy luôn.”
Ninh Diêu không hỏi thêm gì nữa, gật đầu khen ngợi: “Mạch lạc rõ ràng, có lý có cứ, vừa ngẫu nhiên vừa tất nhiên, không bới ra được chút lỗi nào.”
Trần Bình An nói: “Lát nữa ta còn phải đi một chuyến tới con ngõ nhỏ kia, tới chỗ trạch viện của sư huynh lật tìm sách vở.”
Ninh Diêu không tỏ rõ ý kiến, đứng dậy đi mở cửa sổ, tì lên bàn, má dán vào mặt bàn nhìn ra ngoài cửa sổ, bởi vì quán trọ cách ngõ Ý Trì và phố Trì Nhi khá gần, trong tầm mắt nơi nơi đèn lửa huy hoàng, có đèn chọn sách của lầu sách, có ánh nến của tiệc rượu thù tạc, còn có một số nam nữ trẻ tuổi lên cao ngắm trăng.
Trần Bình An rất hiếm khi nhìn thấy một Ninh Diêu lười biếng như vậy.
Tự rót cho mình một chén nước trà, lén lút vươn dài cổ nhìn về phía bóng lưng Ninh Diêu, hình như so với lúc ở Kiếm Khí Trường Thành lại có chút thay đổi tinh vi, gầy đi một chút.
Kiểu dáng búi tóc của nữ tử, vẽ mày phấn son, y sức trâm cài, Trần Bình An thực ra đều hiểu đôi chút, sách tạp xem nhiều rồi liền ghi nhớ hết, chỉ là vị sơn chủ trẻ tuổi học thành mười tám ban võ nghệ nhưng không có đất dụng võ, có chút tiếc nuối. Hơn nữa Ninh Diêu cũng thực sự không cần những thứ này.
Quay lưng về phía Trần Bình An, Ninh Diêu luôn tì lên bàn, hỏi: “Lúc trước ở Nhất Tuyến phong, môn kiếm thuật kia của chàng nghĩ ra thế nào.”
Trần Bình An lập tức thu hồi ánh mắt, cười đáp: “Ở phía thành đầu bên kia, dù sao rảnh rỗi không có việc gì, mỗi ngày đều cân nhắc lung tung.”
Trước khi bản mệnh sứ vỡ vụn, Trần Bình An là có tư chất địa tiên, không phải nói nhất định có thể trở thành Kim Đan khách hoặc dựng dục Nguyên Anh lục địa thần tiên, giống như kiếm tu mang danh hiệu kiếm tiên phôi tử đương nhiên cũng không phải nhất định trở thành kiếm tiên. Hơn nữa có tư chất tu hành nhưng vận đạo không tốt là người dưới núi không đếm xuể, có lẽ so với sự ba đào tráng lệ của tu đạo trên núi thì cả đời hơi hiển dung thường nhưng cũng ổn định.
Ninh Diêu quay đầu lại nói: “Chuyện bản mệnh sứ liên quan tới mệnh mạch của triều đình Đại Lị, là cái nền để Tống thị có thể trỗi dậy, trong đó có quá nhiều mưu đồ không quang minh chính đại, chỉ nói năm xưa trấn nhỏ do Tống Dục Chương chủ trì kiến tạo cầu lang là không thấy được ánh sáng, chàng muốn lật lại nợ cũ chắc chắn sẽ động một sợi tóc mà ảnh hưởng toàn thân, mấy vị hoàng đế trong vòng trăm năm của Đại Lị Tống thị hình như làm việc đều khá cứng rắn, ta thấy không quá dễ dàng kết thúc êm đẹp đâu.”
Trần Bình An gật đầu: “Ta có tính toán mà.”
Ninh Diêu đột nhiên nói: “Có khả năng nào Thôi Sàn là hy vọng chàng ở tâm cảnh biến thành một người cô gia quả nhân, ly quần sách cư tu đạo không?”
Trần Bình An hai tay lồng trong ống tay áo, dưới gầm bàn duỗi dài hai chân, đôi giày vải nhẹ nhàng va chạm, tỏ ra rất tùy ý nhàn nhã, nghĩ một lát, gật đầu nói: “Hình như có chút.”
Thực ra trong bốn vị sư huynh, người thực sự chỉ điểm Trần Bình An trị học là Tả Hữu.
“Nhưng cái này chẳng phải sẽ đẩy chàng về phía đạo môn pháp mạch sao?”
“Chỉ là có khả năng nhưng không phải tất nhiên, giống như Lục Chi và Tiêu Thốn của Kiếm Khí Trường Thành, họ đều kiếm tâm thuần túy nhưng chưa chắc thân cận đạo môn.”
Ninh Diêu im lặng hồi lâu, nói: “Chàng có tính là tin Phật không.”
Trần Bình An cười nói: “Ta từ nhỏ đã tin mà.”
Ninh Diêu ngẩn ra, hình như đúng là chuyện như vậy.
Trần Bình An khẽ giọng nói: “Ngoài những học vấn thực vụ hữu dụng phải học nhiều, thực ra học vấn tốt cho dù có hơi hư ảo cũng nên có thể học liền học. Theo cách nói của Thôi Đông Sơn, chỉ cần là người, bất kể là ai, chỉ cần đời này đã tới thế giới này liền đều có một trận đại đạo chi tranh, hư thực chi tranh bên trong bên ngoài, từ trên sách thánh hiền Nho gia tìm đạo lý giúp mình chung sống hòa hợp với thế đạo ngoài ra tin Phật học Phật cũng tốt, tâm trai tu đạo cũng được, ta dù sao lại không đi tham gia biện luận tam giáo, chỉ giữ vững một tôn chỉ: lấy năm tháng hữu hạn cầu học vấn vô hạn.”
Nhân sơ sinh nhật sơ xuất. Thượng sơn trì hạ sơn tật. Chính nhập vạn sơn vi tử lý, nhất sơn phóng xuất nhất sơn lan.
Mỗi một người tính cách lạc quan đều là vua trong thế giới chủ quan.
Vậy thì một người thiên sinh bi quan lại càng cần ở trong tiểu thiên địa của tâm cảnh xây dựng nhà cửa, hành đình bến đò, che gió chắn mưa, dừng bước nghỉ ngơi.
Ninh Diêu quay sang hỏi: “Nghe Tiểu Mễ Lạp nói, chị Nguyên Bảo thích Tào Tình Lãng, em Nguyên Lai thích Sầm Uyên Cơ.”
Tiểu Mễ Lạp đại khái là vị tai mắt lớn nhất trên núi Lạc Phách rồi, hình như không có tin tức vỉa hè nào mà con bé không biết, không hổ là Hữu hộ pháp mỗi ngày đều đúng giờ tuần sơn.
Trần Bình An bừng tỉnh nói: “Hèn chi lời lẽ của Nguyên Bảo trên núi lại sắc bén bức người như vậy, đa phần là muốn dựa vào cái này để thu hút sự chú ý của Tào Tình Lãng rồi. Nguyên Lai thích ở chân núi trông cửa xem sách, ta liền nói mà, nếu đã không phải nhắm vào những tiểu thuyết diễm tình kia của Trịnh Đại Phong thì đồ cái gì chứ, hóa ra là để nhìn cô nương mình thích, giỏi lắm, tuổi tác không lớn mà khai khiếu rất sớm, mạnh hơn vị sơn chủ như ta đây nhiều rồi.”
Ninh Diêu hỏi: “Sau này chàng còn nhìn chằm chằm núi Chính Dương không buông sao? Một giáp, một trăm năm?”
Trần Bình An nhịn không được cười lắc đầu: “Thực ra không cần ta nhìn chằm chằm nữa rồi.”
Cái này cùng với Lý Thủy Phiêu của Cửu Chân Tiên quán Trung Thổ, còn có vị thủ tịch khách khanh của đại tông môn Bắc Câu Lô châu kia đều là một đạo lý, nhớ ăn cũng nhớ đòn.
Cái này giống như trước đây có ác khách tới cửa, lúc đi cố ý bỏ lại chiếc ủng ở nhà người khác, khách thực ra không quan trọng lấy lại hay không nữa nhưng chủ nhân sẽ không nghĩ như vậy.
Ninh Diêu ngồi dậy, Trần Bình An đã rót chén nước trà đưa qua, nàng nhận lấy chén trà nhấp một ngụm, hỏi: “Núi Lạc Phách nhất định phải đóng cửa phong sơn? Không thể học Nguyễn sư phụ của Long Tuyền Kiếm tông thu nhận rồi mới quyết định có nạp vào phả điệp hay không sao?”
Trần Bình An lắc đầu: “Cho dù quản được mấy chục người, thậm chí là hơn trăm người tự dưng xuất hiện nhưng định nhiên quản không nổi nhân tâm. Ta không lo lắng Chu Liễm, Trường Mệnh bọn họ, lo lắng vẫn là Noãn Thụ, Tiểu Mễ Lạp và Trần Linh Quân mấy đứa trẻ này, cùng với Sầm Uyên Cơ, Tưởng Khứ, Tửu Nhi những người trẻ tuổi này, người trong núi hễ đông nhân tâm phức tạp, tối đa là náo nhiệt nhất thời nửa khắc, một sơ suất liền sẽ biến thành chẳng náo nhiệt chút nào. Dù sao núi Lạc Phách tạm thời không thiếu nhân thủ, phía hạ tông Đồng Diệp châu bọn Mễ Dụ ngược lại có thể thu thêm mấy đệ tử.”
Trần Bình An rốt cuộc không phải Trịnh Cư Trung và Ngô Sương Giáng. Trịnh Cư Trung có thể ở Bạch Đế thành nhìn thấu nhân tâm tinh vi, Ngô Sương Giáng có thể vì tất cả tu sĩ của cung Tuế Trừ đích thân truyền đạo thụ nghiệp.
Trần Bình An lấy đâu ra bản lĩnh như vậy.
Không đơn thuần là so với hai vị đại tu sĩ này cảnh giới chênh lệch, nhiều hơn vẫn là tâm cảnh của Trần Bình An so với Trịnh Cư Trung và Ngô Sương Giáng kém không ít.
Lúc này nườm nượp chạy tới địa giới Long châu tìm kiếm tiên duyên là những phôi tử tu đạo, không dám nói toàn bộ chỉ nói đại bộ phận chắc chắn là nhắm vào danh lợi mà tới, vào núi phỏng tiên không dễ, cầu đạo tâm thiết không có bất kỳ vấn đề gì, nhưng Trần Bình An lo lắng những chuyện luôn không giống với các vị sơn chủ, tông chủ thông thường, ví dụ có thể đến cuối cùng hạt dưa của Tiểu Mễ Lạp chia thế nào đều sẽ trở thành một đại sự nhân tâm phập phồng, ám lưu cuồn cuộn của núi Lạc Phách. Đến cuối cùng người đau lòng sẽ là Tiểu Mễ Lạp, thậm chí có thể khiến cô bé cả đời này đều lại khó vui vui vẻ vẻ phát hạt dưa nữa. Thân sơ có biệt, tổng phải giữ vững trước nơi an tâm cực kỳ hiếm có của núi Lạc Phách mới có thể đi bàn tới chuyện chiếu cố duyên pháp tu đạo của người khác.