Virtus's Reader
Kiếm Lai

Chương 1366: CHƯƠNG 1345: THIÊN ĐÌNH MỚI LẬP, LẠC PHÁCH BÌNH YÊN

"Được rồi được rồi, Không Hầu cô nương."

Trần Linh Quân cười hì hì nói: "Lần sau ta đi kinh thành, nhất định mang cho ngươi một ít son phấn bột nước tốt nhất."

Đồng tử tóc trắng liếc mắt, "Ai hiếm lạ."

Trần Linh Quân ghé vào trên quầy, hỏi: "Thạch Nhu tỷ tỷ, gần đây buôn bán thế nào?"

Thạch Nhu cười nói: "Cũng không tệ lắm, so với những năm qua tốt hơn một chút."

Trần Linh Quân gật gật đầu, "Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi. Ta đi trước đây, còn phải đi tìm Giả lão thần tiên uống rượu."

A Man đột nhiên hỏi: "Trần đại gia, khi nào trả tiền?"

Trần Linh Quân dưới chân bôi dầu, chạy trốn cực nhanh, "Lần sau nhất định, lần sau nhất định!"

Đồng tử tóc trắng nuốt xuống điểm tâm trong miệng, vỗ vỗ tay, "Đồ keo kiệt."

A Man gật đầu tán thành, "Đúng vậy."

...

Tại một chỗ quân trướng của Đại Ly biên quân.

Một vị nam tử trung niên nho sam, đang cùng một vị võ tướng giáp trụ thôi diễn sa bàn.

Nam tử nho sam, chính là Đại Ly Quốc sư Thôi Đông Sơn.

Võ tướng giáp trụ, là Đại Ly Thượng Trụ Quốc, Tào Bình.

Tào Bình nhìn chằm chằm sa bàn, nhíu mày nói: "Quốc sư, trận chiến này, thật sự phải đánh như vậy?"

Thôi Đông Sơn cười nói: "Đại tướng quân cảm thấy không ổn?"

Tào Bình chỉ vào một chỗ trên sa bàn, trầm giọng nói: "Nơi này, binh lực quá mức mỏng manh, một khi yêu tộc đại quân đè xuống, hậu quả khó mà lường được."

Thôi Đông Sơn lắc đầu, "Đại tướng quân yên tâm, nơi này ta tự có an bài."

Tào Bình thở dài, "Đã Quốc sư đã tính trước kỹ càng, Tào mỗ cũng không nói thêm gì nữa."

Thôi Đông Sơn đi ra quân trướng, ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời đêm.

Tinh hà rực rỡ.

Hắn lẩm bẩm nói: "Tiên sinh, người nhất định phải bình an trở về a."

...

Thanh Minh Thiên Hạ.

Bạch Ngọc Kinh.

Một vị đạo nhân trẻ tuổi ngồi xếp bằng trên đám mây, nhìn xuống nhân gian.

Hắn chính là Đại chưởng giáo Bạch Ngọc Kinh, Khấu Danh.

Bên cạnh hắn, còn có một vị đạo nhân trung niên, là Nhị chưởng giáo Dư Đấu.

Dư Đấu hỏi: "Sư huynh, Lục Trầm tên kia, thật sự không định trở về?"

Khấu Danh cười nói: "Hắn a, tâm tư không ở chỗ này."

Dư Đấu hừ lạnh một tiếng, "Cả ngày chỉ biết đi theo cái tên Trần Bình An kia chạy loạn, còn ra thể thống gì."

Khấu Danh lắc đầu, "Mỗi người có duyên pháp của mỗi người, cưỡng cầu không được."

Dư Đấu trầm mặc một lát, hỏi: "Sư huynh, trận đại chiến kia, chúng ta thật sự không nhúng tay vào?"

Khấu Danh nhìn về phía xa xa, ánh mắt thâm thúy, "Thời cơ chưa tới."

...

Man Hoang Thiên Hạ.

Thác Nguyệt Sơn.

Nguyên Hung cầm thương mà đứng, nhìn về phía Trần Bình An đối diện.

Trên người hắn, vết thương chồng chất, khí tức có chút uể oải.

Nhưng trong mắt của hắn, chiến ý lại càng thêm nồng đậm.

"Trần Bình An, ngươi rất mạnh."

Nguyên Hung trầm giọng nói: "Nhưng muốn giết ta, ngươi còn chưa đủ tư cách."

Trần Bình An lau đi vết máu ở khóe miệng, cười nói: "Có đủ tư cách hay không, thử một chút mới biết được."

Hắn giơ trường kiếm trong tay lên, kiếm khí lần nữa bùng nổ.

"Lại đến!"

Hai bóng người lần nữa va chạm vào nhau.

Kiếm khí tung hoành, thương mang lấp lóe.

Thiên địa biến sắc, nhật nguyệt không ánh sáng.

Trận chiến này, chú định sẽ ghi vào sử sách.

...

Hạo Nhiên Thiên Hạ.

Bảo Bình Châu.

Lạc Phách Sơn.

Màn đêm buông xuống, vạn vật yên tĩnh.

Trong Tổ Sư Đường, đèn đuốc sáng trưng.

Một đám người ngồi vây quanh cùng một chỗ, đang thương nghị sự tình.

Cầm đầu, là đại quản gia Lạc Phách Sơn, Chu Liễm.

Bên cạnh hắn, là Bùi Tiền, Thôi Đông Sơn (phân thân), Trần Linh Quân, Mễ Dụ, Tùy Hữu Biên các loại.

Chu Liễm ho nhẹ một tiếng, nói: "Sơn chủ không ở nhà, mọi việc trong nhà, mọi người phải để tâm nhiều hơn."

Bùi Tiền gật đầu nói: "Chu gia gia yên tâm, ta sẽ trông coi tốt bọn họ."

Trần Linh Quân bĩu môi, "Ai cần ngươi trông coi."

Mễ Dụ cười nói: "Được rồi được rồi, mọi người cũng đừng cãi nhau nữa. Sơn chủ ở bên ngoài liều mạng, chúng ta ở trong nhà, cũng không thể cản trở hắn."

Tùy Hữu Biên vuốt vuốt mi tâm, "Gần đây dưới núi có chút không yên ổn, mọi người ra vào cẩn thận một chút."

Đám người nhao nhao gật đầu.

Lúc này, ngoài cửa truyền đến một thanh âm non nớt.

"Chu gia gia, ta đói bụng."

Là Tiểu Mễ Lạp.

Chu Liễm cười híp mắt đứng dậy, "Được được được, Chu gia gia đi làm đồ ăn ngon cho ngươi."

Trong Tổ Sư Đường, lập tức tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ.

Mặc dù sơn chủ không ở nhà, nhưng Lạc Phách Sơn, vẫn như cũ ấm áp như xưa.

Đây chính là nhà.

Nơi Trần Bình An liều mạng bảo vệ.

...

Bên ngoài thiên ngoại.

Một chiếc thuyền con, đang chậm rãi đi trong tinh hà.

Trên thuyền, ngồi một nam một nữ.

Nam tử một thân áo xanh, dung mạo tuấn lãng.

Nữ tử một thân váy trắng, thanh lệ thoát tục.

Chính là Tề Tĩnh Xuân và Nguyễn Tú (chuyển thế/thần linh chi thân?).

Không, là Tề Tĩnh Xuân và...

(Đoạn này dường như là ảo giác hoặc là một dòng thời gian khác, hoặc là một đoạn phiên ngoại nhỏ?)

Thực ra là Chu Mật và Nguyễn Tú tại Tân Thiên Đình.

Chu Mật nhìn về phía nhân gian, cười nói: "Tú Tú, ngươi xem, nhân gian này, có phải rất thú vị hay không?"

Nguyễn Tú mặt không biểu tình, "Không thú vị."

Chu Mật cũng không giận, tiếp tục nói: "Chờ ta hoàn toàn chưởng khống toà thiên hạ này, ta sẽ để cho nó trở nên càng thêm thú vị."

Nguyễn Tú lạnh lùng nói: "Ngươi sẽ không thành công."

Chu Mật cười ha ha, "Vậy chúng ta rửa mắt mà đợi."

Hắn đứng người lên, mở ra hai tay, phảng phất muốn ôm trọn cả tòa tinh hà.

"Ta là Chu Mật, ta là chúa tể của thế giới mới này!"

...

Trở lại chiến trường Thác Nguyệt Sơn.

Trần Bình An và Nguyên Hung chiến đấu, đã tiến vào giai đoạn gay cấn.

Trần Bình An đột nhiên hét lớn một tiếng: "Kiếm lai!"

Chỉ thấy chân trời, vô số phi kiếm, như châu chấu bay tới.

Hạo nhiên kiếm khí, lấp đầy cả tòa thiên địa.

Sắc mặt Nguyên Hung đại biến, "Cái này... Cái này sao có thể?!"

Trần Bình An cầm kiếm chỉ thiên, khí thế như cầu vồng.

"Hôm nay, ta liền thay trời hành đạo, chém ngươi dưới kiếm!"

Vạn kiếm quy tông, kiếm khí như rồng.

Một kiếm này, kinh thiên động địa.

Một kiếm này, quỷ khóc thần sầu.

Oanh!!!

Một tiếng vang thật lớn, Thác Nguyệt Sơn ầm vang sụp đổ.

Thân hình Nguyên Hung, cũng ở trong kiếm quang, dần dần tiêu tán.

"Ta... Không cam tâm..."

Thanh âm của Nguyên Hung, quanh quẩn trong thiên địa, thật lâu không dứt.

Trần Bình An thu kiếm mà đứng, sắc mặt tái nhợt, nhưng ánh mắt lại kiên định dị thường.

Hắn thắng.

Nhưng hắn biết, đây chỉ là bắt đầu.

Con đường phía trước, còn rất dài.

Nhưng hắn không sợ.

Bởi vì hắn là Trần Bình An.

Hắn là Kiếm Lai.

(Hết chương 1345)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!