Virtus's Reader
Kiếm Lai

Chương 1912: CHƯƠNG 1891: NGƯỜI VỀ BẢO BÌNH CHÂU, CHUYỆN CŨ LÂU QUÁN PHÁI

Trần Bình An lắc đầu, “Phải về Bảo Bình Châu rồi.”

Trịnh Cư Trung gật đầu nói: “Vậy thì ngày sau còn gặp lại.”

Trước khi đi, Trịnh Cư Trung cười nhìn về phía Bạch Cảnh, “Bạch Cảnh đạo hữu, chỉ cần ngươi chịu trảm Tiểu Mạch, liền có thể thoát kiếp hợp đạo.”

Trần Bình An mặt không biểu tình.

Bạch Cảnh toét miệng cười nói: “Lúc bế quan ở chỗ Lão Mù, đã nghĩ tới rồi, chỉ là con đường hợp đạo này, hạ thừa một chút, chẳng có ý nghĩa gì.”

Trịnh Cư Trung nói: “Đáng tiếc, vốn dĩ đã là đạo lữ mệnh định cũng có thể trảm, nhân gian vật gì người nào không thể trảm, một đường kiếm trảm đến nhân gian tất cả là kiếm gãy, trảm đến thiên hạ không còn kiếm tu, Bạch Cảnh liền có một tia cơ hội thăng lên Thập Ngũ Cảnh.”

Bạch Cảnh mím môi.

Trịnh Cư Trung cười nói: “Đường đi hạ thừa? Cần gì tự lừa mình dối người. Dùng dung mạo thiếu nữ mũ lông chồn gặp người, vốn chính là trước trảm tâm thần mình, lại trảm tâm ma Tiểu Mạch, trước Thập Tứ, kế đó dùng con đường hợp đạo lấy kiếm trảm kiếm, kiếm trảm thiên hạ, lại cầu Thập Ngũ, vì sao sự đáo lâm đầu, ngược lại hối hận rồi?”

Bạch Cảnh nhăn mặt, tủi thân vạn phần, hai tay ôm sau gáy, lại ngẩng cao đầu, nhìn về phương xa, “Thân này vốn dĩ chẳng biết sầu a.”

Sợ nhất vạn nhất gặp ôn nhu. Gặp rồi, sẽ không nỡ.

Trịnh Cư Trung gật đầu nói: “Bạch Cảnh như thế, mới là Bạch Cảnh. Không hổ là trận chiến đăng thiên kia, nữ tu dẫn đầu đi vào thiên môn.”

Trần Bình An nghe vậy sững sờ, quay đầu nhìn về phía Bạch Cảnh.

Nữ tử đầu tiên đăng thiên qua cửa?

Hắn vẫn là lần đầu tiên nghe nói việc này.

Trước kia chỉ nghe nói trận chiến đăng thiên kia, là vị đạo sĩ đầu tiên của nhân gian mở đường lên cao, mà nam tử tu sĩ đầu tiên tiến vào cửa lớn, là vị kiếm đạo khôi thủ cùng là Thập Hào thiên hạ viễn cổ kia.

Bạch Cảnh đạm nhiên nói: “Từ ngày đầu tiên luyện kiếm tu đạo, ta đã lập lời thề với bản thân, muốn lấy nhân thân phi thần, tại trời nhìn đất.”

Trịnh Cư Trung cười cáo từ rời đi.

Thảo nào Chu Liễm ở trên núi sẽ nói với Tiểu Mạch câu kia, ngươi đã gặp cô nương nào kiêu ngạo hơn Tạ Cẩu chưa?

Trần Bình An trầm mặc một lát, dùng tâm thanh nói: “Tạ Cẩu, Tiểu Mạch biết những chuyện cũ này không?”

Bạch Cảnh đã khôi phục trạng thái bình thường, ha ha cười nói: “Biết chứ, ta với hắn không giấu nhau chuyện gì.”

Trần Bình An nghẹn nửa ngày, nhịn không được mắng: “Mẹ nó, Tiểu Mạch cái tên ngốc này.”

Bạch Cảnh oán trách nói: “Không được nói Tiểu Mạch như thế a.”

Trần Bình An không còn gì để nói, một khắc sau, đã quay trở lại Bảo Bình Châu, thân ở huyện Vĩnh Gia kinh thành Ngọc Tuyên Quốc.

Đại khái kiêu ngạo chính là đầu thành cao cao, người mình thích, đang đi ở trên đầu thành, dưới chân là kiêu ngạo.

Thiên địa thanh thả minh, nhất tẩy cựu trần ai. (Trời đất trong và sáng, rửa sạch bụi trần xưa.)

Trần Bình An nách kẹp một chiếc ô giấy dầu, chậm rãi đi về phía tòa nhà nhỏ thuê kia, tuy nói bị thương không nhẹ, nhưng thân nặng mà lòng yên.

Vòng qua Nha Thần Từ quen thuộc kia, trước kia lúc bày sạp đoán mệnh làm đạo sĩ, Trần Bình An thường xuyên trèo tường tới bên này xem đám nha lại kia lục đục với nhau, nghiên cứu thuật nói chuyện của bọn họ.

Thi triển thủ đoạn vọng khí, phát hiện tung tích Cố Xán, Trần Bình An dùng tâm thanh nói với hắn một câu, cho Cố Xán một địa chỉ, ước định gặp nhau ở bên đó.

Đương nhiên Địa Tiên và tu sĩ Thượng Ngũ Cảnh thường thường đều có thủ đoạn che giấu khí tượng, Cố Xán là cố ý làm thế, lo lắng Trần Bình An tìm hắn không thấy.

Trần Bình An quen cửa quen nẻo bước vào một con ngõ Nước Ngọt, đằng xa đi tới ba vị người luyện võ, trong đó có một hán tử tinh hãn hai tay dài quá gối, đeo chéo bọc hành lý, đang thấp giọng nói chuyện, khuyên giải một thanh niên bên cạnh mặt như quan ngọc nhưng thần sắc chán nản, “Hồng Đồ, con đã không phải thân đồng tử thì đã sao, tuy không thể siêu phàm nhập hóa như kiếm tiên thời xưa, học theo khai sơn tổ sư phi kiếm lấy đầu người, cũng phải làm được đến mức trần thế vô địch, giang hồ dương danh mới tốt. Không thể tự coi nhẹ mình, một mực nhụt chí, uổng phí quang âm tài lực.”

Thanh niên thần sắc chất phác gật gật đầu, không biết là nghe lọt, hay là tai trái vào tai phải ra.

Nhìn thấy bóng người áo xanh ở góc rẽ con ngõ, hán tử nhanh chóng quét mắt vài lần, cũng không quá để tâm, chỉ càng hạ thấp giọng, trước dặn dò thanh niên tên Hồng Đồ kia vài câu, lại quay đầu nhìn thoáng qua nữ tử trẻ tuổi đang chụm hai chân nhảy ô vuông kia, cốt thanh thần sảng, dung nhan động lòng người, thấy ánh mắt đánh giá của sư thúc, lập tức quy củ lại, hán tử lúc này mới quay đầu tiếp tục nói với bọn họ: “Lần này chưởng môn lệnh cho các con theo ta xuống núi, du lịch bảy nước đi trăm vạn dặm, mới có thể quay về môn phái, chính là hy vọng các con hiểu được một đạo lý núi cao còn có núi cao hơn người giỏi còn có người giỏi hơn, phải biết kỳ nhân dị sĩ mai một trong phong trần, nhiều vô số kể. Thường thường chỉ vì duyên pháp chưa tới, chân nhân bất lộ tướng, hoặc là lướt qua nhau ở chợ búa, hoặc là đối mặt không quen biết.”

Khéo làm sao, nữ tử kia nhướng mày, nhịn không được cười nói: “Sư thúc, phía trước có người đeo kiếm mà đi, hắn có phải là cao nhân mà sư thúc nói không a?”

Hán tử có một số lời không tiện nói ra miệng, lần này rời khỏi môn phái, hồng trần lịch luyện, một là để Hồng Đồ giải sầu, đừng tử khí trầm trầm, cứ cảm thấy không có cách nào tu luyện tiên gia pháp thuật là sinh lòng tuyệt vọng, xúc thành hắn làm mấy chuyện hiệp nghĩa trên giang hồ, giúp hắn lấy lại tâm khí. Hai là để vị thân truyền đệ tử được chưởng môn âm thầm khâm điểm làm người kế nhiệm phía sau này, kiến thức nhiều hơn về giang hồ, chủ yếu là tới một tòa đạo quán ở kinh thành Ngọc Tuyên Quốc này, giúp nàng tìm được một cọc tiên gia cơ duyên. Hóa ra nơi ấn đường mi tâm nàng, trời sinh có ba đường chỉ đỏ, chính là dấu hiệu trên núi gọi là sát kiếp quá nặng, cho nên còn cần dẫn nàng mài giũa trong hồng trần vài năm, trút bỏ một thân sát khí, hiểu được một đạo lý liễm tàng phong mang, mới có thể nghiên cứu tiên pháp nhà ta. Tóm lại, chính là muốn để nàng biết so với trên thì xa xa không bằng, để Hồng Đồ cảm thấy so với dưới thì dư xài. Chưởng môn không thể bảo là không dụng tâm lương khổ.

Thấy còn cách vị khách áo xanh kia một đoạn dài, hán tử vẫn sử dụng thủ đoạn tụ âm thành tuyến bí truyền của sư môn, chỉ điểm với hai vị vãn bối: “Bảo Thụ, Hồng Đồ, chúng ta hành tẩu giang hồ, lần đầu gặp gỡ người lạ, phải xem đạo hạnh đối phương cao thấp, võ học sâu cạn, người biết không khó, người khó không biết, nhớ kỹ đặc biệt lưu tâm quan sát hô hấp và bước chân của bọn họ, ví dụ như người trước mắt này, quả thật có mấy phần công đáy võ học, chỉ là sắc mặt hơi trắng, hô hấp hơi trệ, thanh trọc bất nhất, mỗi lần bước chân rơi xuống lực đạo đều không đều, nhìn ra được, vốn dĩ nội công rèn luyện không tệ, đại khái vì quan hệ tửu sắc quá độ, thần yếu đi một chút.”

Trần Bình An cũng đành phải giả vờ không nghe thấy lời bình luận này.

Nữ tử trẻ tuổi tên Bảo Thụ trong đội ngũ, quả thật thích hợp tu đạo. Quả thật là một khối ngọc thô, có tư chất Địa Tiên.

Đại khái đều coi là ứng vận mà sinh rồi, loại nhân vật này, hiện nay các tòa thiên địa đều có. Các đại tông môn, có cái để bận rộn rồi.

Niêm Can Lang của Hình bộ đã sớm bí mật tăng phái nhân thủ, đi Bảo Bình Châu thậm chí là Đồng Diệp Châu tìm kiếm các loại phôi tu đạo.

Mười sáu vị thiên tài triều đình Đại Ly tặng cho Lạc Phách Sơn, đã ngồi quân phương độ thuyền, rất nhanh sẽ đến bến Ngưu Giác.

Nữ tử hỏi: “Cao sư thúc, nghe Hạ sư bá nói thế gian có loại bến đò, khách sạn và độ thuyền tiên gia kia, chỉ cần bị người ta tìm được địa chỉ xác thực, sẽ nhìn thấy đầy mắt là tu đạo chi sĩ, luyện khí thần tiên?”

Hán tử cười nói: “Nói thì nhẹ nhàng, đâu có dễ gặp như vậy. Hạ sư bá của con, năm đó cũng chỉ là lầm đánh lầm đụng, mới ngẫu nhiên gặp được một nhóm luyện khí sĩ trong phế quán núi hoang.”

“Nghe chưởng môn nói qua, từ xưa đến nay, lục địa thần tiên chi lưu thần long kiến thủ bất kiến vĩ, bọn họ lúc mới học đạo, phần lớn có môn quy sư mệnh, dạy bọn họ lập lời thề, trước mặt phàm tục không thể tùy tiện hiển thánh, không thể ở ngoài núi tùy ý thi triển tiên pháp, không thể ở trong hồng trần ngoài núi mua danh chuộc tiếng, tham luyến thế tục phú quý, miễn cho lầm lỡ con em người ta, khiến bọn họ lầm tưởng luyện khí tu đạo là đường bằng phẳng, là đường tắt gì đó.”

“Cứ nói vị khai sơn tổ sư kia của môn phái chúng ta, tuy là thiên túng kỳ tài, cũng cần trải qua thiên tân vạn khổ, lúc công đức viên mãn, rốt cuộc luyện thành một thanh phi kiếm, trong vòng trăm trượng, thanh quang chói mắt, tùy ý cắt lấy thủ cấp giặc cỏ, như lấy đồ trong túi, dễ như trở bàn tay, đã là cảnh giới của kiếm tiên thời xưa.”

Chuyện xưa tích cũ hơn hai trăm năm trước rồi, một tòa tiên phủ trong núi có nhiều tiên tích trên sách địa phương đàng hoàng, dần dần luân lạc thành một tòa giang hồ môn phái chỉ truyền quyền cước.

Mấy quyển đạo thư tổ sư lưu lại, ngoại trừ chưởng môn đương đại, đã không ai có thể nghiên cứu.

Hào phiệt gia thế cũng được, trong núi sư truyền cũng xong, chỉ sợ trở thành một loại phong lưu cũ.

Nữ tử thần sắc ước ao nói: “Cao sư thúc, nghe nói trong kinh thành có một đạo trưởng họ Ngô, tinh thông mệnh lý, bói toán rất chuẩn, có mỹ danh thiết khẩu thần đoán kia, sạp đoán mệnh ở ngay gần đây, chúng ta đi xem một chút?”

Hán tử cười nói: “Thị tỉnh lộ tướng bất chân nhân, loại người này ngược lại không quá có thể là thần tiên. Chờ chúng ta đi Sùng Dương Quán, các con nếu còn có nhàn tâm, có thể tự mình đi sạp thử vận khí, giả sử đạo nhân kia thật là kỳ nhân dị sĩ du hí hồng trần, cũng là tạo hóa các con nên có.”

Trong một con ngõ, hai bên đi lại gần.

Chớ nói là người tu đạo thành tiên trong truyền thuyết, thần đầy không muốn ngủ, cho dù là người tập võ tiểu thành trên giang hồ, tinh thần nội liễm, cũng không nên ban ngày ban mặt mệt mỏi, gà gật buồn ngủ như vậy.

Hán tử nhìn thoáng qua đối phương, cảm thấy vô cùng tiếc nuối, chỉ là không quên chen chân vào, dặn dò hai vị vãn bối sư môn, tụ âm thành tuyến nói: “Bản phái tổ sư có nói, tửu sắc tài khí, vật vật quấn chặt người sống, ngày đêm làm cho người ta thần khô. Tiên gia thanh tĩnh, mới là thượng đạo, nam nữ tanh hôi tình dục, lầm lỡ trường sinh nhất. Người này bước chân phù phiếm, mệt mỏi dị thường, nếu là chưởng môn sư huynh ở đây, chỉ cần niệm động chú ngữ, phun một ngụm nước bùa, phun lên mặt hắn, liền có thể giải sự dây dưa của thụy ma mộng yểm, khôi phục thần tư no đầy, nếu như về sau có thể hiểu được tiết chế, nghĩ đến con đường võ học leo cao của người này, sẽ không dừng bước tại đây.”

Hai bên lướt qua nhau.

Đi ra ngoài mười mấy bước, Bảo Thụ thấp giọng cười nói: “Sư phụ nổi tiếng là trạch tâm nhân hậu, dựa theo tính khí của người, chắc chắn sẽ dừng bước, hảo hảo nói chuyện với người này vài câu.”

Cùng thế hệ với chưởng môn, ngoại trừ sư thúc Cao Chúc, lén lút đều nói sư phụ của nàng, chính là một người đàn ông hiền lành. Gặp chuyện bất bình ngoài núi, muốn quản. Gặp người bất hạnh giang hồ, thì giúp. Vì thế liên lụy môn phái phát triển và bản thân tu hành rất nhiều, chưởng môn lại luôn nói một câu chịu thiệt là phúc. Nàng lên núi không lâu, mấy năm nay vô tình cũng nghe được một số lời nặng nề, nói chưởng môn chính vì tâm địa quá mềm, đạo tâm không kiên, không giống một người tu đạo, mới dẫn đến ông ấy uổng có học lực mà không có đạo lực. Trong sâu thẳm nội tâm nàng, cảm thấy những cách nói này, là đúng.

Người tu đạo thì phải có dáng vẻ của người trong thần tiên, không nên đặt một trái tim đạo tâm trong trẻo vốn nên hào quang vạn trượng, vào trong vũng bùn lầy, tự làm bẩn thần thái.

Hồng Đồ không biết là ma xui quỷ khiến, hay là phúc chí tâm linh, bỗng nhiên quay đầu lại, vừa vặn nhìn thấy nam tử áo xanh đeo kiếm kia quay đầu nhìn về phía mình, hắn đối mắt với y.

Trong tai nghe được một giọng nói xa lạ nói: “Thiếu hiệp nếu có nhàn tình nhã trí, có thể tìm một chút sạp của vị Ngô đạo trưởng kia, tính một chút tiền đồ thế nào, rất linh đấy, giá cả công đạo già trẻ không gạt, chắc chắn sẽ không làm phí tiền bạc.”

Hồng Đồ nội tâm chấn động, thấy đối phương chỉ chỉ lỗ tai của mình, có lẽ là đang ra hiệu mình tai thính, trùng hợp nghe thấy đối thoại của bọn họ, nói đến cái sạp đoán mệnh kia.

Hồng Đồ xoay người cuống quýt hỏi: “Khẩn cầu tiền bối chỉ giáo, nếu có người tập võ khá muộn, lại không phải thân đồng tử nữa, quả thật có thể thành võ học tông sư?!”

Lại thấy vị khách áo xanh không lộ non không lộ nước kia, thi triển một môn thủ đoạn Thang Vân Tung giống như khinh đằng thuật, hai chân đan xen trên không trung vang lên tiếng đùng đùng, trong nháy mắt thân hình liền cao hơn mái hiên con ngõ, không thấy tung tích.

Bảo Thụ nghe thấy động tĩnh sau lưng, quay đầu nhìn thoáng qua, chỉ nhìn thấy vạt áo màu xanh kia, nàng cũng không cảm thấy kinh ngạc thế nào, hỏi: “Sư thúc, là cao thủ?”

Hán tử cũng không cảm thấy mình nhìn lầm, cười nói: “Động tĩnh không nhỏ, cao có số.”

Trần Bình An ngồi trên một mái nhà, lược làm suy lượng, nhìn thoáng qua hướng Chiết Yêu Sơn, cũng không đi làm khó mấy đệ tử chưa thành khí hậu kia của Mã Khổ Huyền.

Có ơn báo ơn có thù báo thù, thiên kinh địa nghĩa không gì bằng, không chỉ là chuyện nhà mình, là chuyện thiên hạ của người trong thiên hạ.

Về phần nữ tử căn cốt tương đối không tệ thích hợp vào núi tu đạo kia, có thể trở thành tu đạo chi sĩ chân chính hay không, khó nói.

Không phải tự khoe, nếu Sầm Uyên Cơ không gặp được Chu Liễm, Tưởng Khứ không tiến vào Lạc Phách Sơn, hơn phân nửa sẽ mẫn nhiên chúng nhân thôi.

Gắng gượng tinh thần, Trần Bình An chọn một ngõ nhỏ yên tĩnh, bay xuống đất, đã lâu không có loại trạng thái muốn ngủ một giấc thật ngon, ngủ no mới thôi này rồi.

Nhóm người Cố Xán đi xuyên qua phố xá ở huyện Vĩnh Gia, quốc sư Hoàng Liệt là kẻ hỏi một không biết ba, vẫn là tỳ nữ Cố Linh Nghiệm giúp đỡ hỏi đường, mới tìm được một ngõ nhỏ yên tĩnh chó ăn đá gà ăn sỏi.

Chỉ thấy bên ngoài cửa tòa nhà nhỏ, ngoại trừ Trần Bình An hai tay lồng trong tay áo ngồi xổm trên bậc thang cửa, còn đứng một nhóm người lạ mặt, nhìn dáng vẻ đang tán gẫu.

Trần Bình An có mấy phần thần sắc uể oải khó mà che giấu, rõ ràng bị thương rất nặng, cảnh tượng quen thuộc này, khiến sắc mặt Cố Xán tối đi vài phần.

Cố Xán chậm rãi đi tới, dùng ánh mắt hỏi kết quả.

Trần Bình An dùng tâm thanh nói: “Tạm được, là một cái giá có thể chấp nhận. Dạ Du kiếm gãy rồi, còn có một chiếc bản mệnh pháp bào cần luyện chế khâu vá lại, mấy chục khí phủ không quan trọng lắm bị phế bỏ nền tảng, cần tu chỉnh. Nhưng cũng không phải không có ích lợi, nhìn về lâu dài, chắc chắn không lỗ. Vừa vặn mượn cơ hội này,”

Ninh Diêu nói đúng, Ngọc Phác cầu chân, tương đối vụ hư nhiều hơn, Tiên Nhân thăng lên Phi Thăng, ngoại trừ bước cuối cùng, trước khi đến bình cảnh Tiên Nhân Cảnh, tu sĩ đều là vụ thực nhiều hơn.

Huống chi con đường tu đạo hiện tại của Trần Bình An, qua được cửa ải tâm quan lớn nhất là từ Nguyên Anh trở lại Ngọc Phác, liền trở nên đơn giản không gì bằng, chẳng qua là luyện kiếm mà thôi, nói đến luyện kiếm thì càng đơn giản, chính là ăn tiền đồng tinh mị, cùng với Trảm Long Thạch.

Tiền đồng tinh mị vật này, Trần Bình An đã sớm có sắp xếp, thương lượng với Tống thị Đại Ly, làm buôn bán với Liễu thị sông La Mã ở Bắc Câu Lô Châu, Tam Lang Miếu các loại, tích tiểu thành đại, luôn có đường lối để đi, dựa theo tính toán lúc đó của Trịnh Cư Trung ở thiên ngoại, Trần Bình An “chỉ cần” ăn thêm một ngàn năm trăm đồng tiền tinh mị, Tỉnh Trung Nguyệt liền có thể tăng lên phẩm chất Tỉnh Khẩu Nguyệt, số lượng phi kiếm phân hóa ra, liền có hy vọng tăng lên tám mươi vạn thanh, nếu lạc quan hơn một chút, Trần Bình An thậm chí còn có thể nghĩ tới con số “một triệu”.

Cho nên chỗ khó khăn thực sự, vẫn là Trảm Long Thạch, tiền đồng tinh mị còn coi như “có giá không có hàng”, Trảm Long Thạch lại là điển hình vô giá càng không có hàng, bất cứ ai đoạt được cũng đều giữ khư khư, giấu giấu diếm diếm, tuyệt đối không bán cho người khác, cho nên trước đó trên đỉnh Tập Linh Phong, ngay cả Vu Huyền đích thân giúp đỡ dắt mối, cũng không dám cam đoan nhất định có thể giúp tìm được người bán, Trần Bình An muốn dựa vào cái này luyện kiếm Lồng Trong Chim, mài giũa kiếm phong, tăng lên phẩm chất, độ khó to lớn, có thể nghĩ mà biết.

Cố Xán nhìn hắn chằm chằm.

Xác định đã nhổ cỏ tận gốc Mã thị rồi?

Trần Bình An đổi chủ đề, “Lâm thời đi một chuyến Kiếm Khí Trường Thành, gặp sư phụ ngươi, tùy tiện nói vài câu, Bạch Đế Thành rất nhanh sẽ phong thành, ông ấy mời một vị nữ tử kiếm tiên tên là Trịnh Đán đảm nhiệm người gác cổng, tuy là quỷ tiên, kiếm thuật rất cao, lai lịch rất lớn. Kiếm thuật truyền thừa của nàng, trong những năm tháng cận cổ, từng sánh vai với một mạch Khúc Thành của Chu Thần Chi.”

Cố Xán gật gật đầu.

Có thể để Trịnh Cư Trung đích thân mời đảm nhiệm người gác cổng, đạo hạnh kiếm tu chắc chắn không yếu.

Cố Xán dùng tâm thanh nói: “Bị thương không nhẹ, về Lạc Phách Sơn, cần bế quan một thời gian?”

Trần Bình An nói: “Không ảnh hưởng đến việc làm phù rể cho Liễu Tiễn Dương.”

Cố Xán nói: “Thực sự không được, thì bảo Liễu Tiễn Dương hoãn tiệc cưới lại.”

Trần Bình An nhìn chằm chằm Cố Xán.

Cố Xán bất đắc dĩ nói: “Trêu chọc, điều khản, nói đùa thôi, tưởng thật cái gì.”

Ta đây không phải lo lắng ngươi tổn hao đạo hạnh, ngộ nhỡ chỗ nào có hại đạo tâm, nói vài câu nhẹ nhàng, giúp ngươi giải sầu.

Trần Bình An chậm rãi đứng dậy, lần lượt giới thiệu, “Không để ngươi bận rộn một chuyến uổng công, giới thiệu một chút, hóa danh Bồ Liễu, tên thật Từ Phức, Nguyên Anh Cảnh, cơ hội phá cảnh không lớn. Quản Khuy, quỷ tu, Kim Đan Cảnh, phá cảnh không khó. Thẩm Khắc, bình cảnh vũ phu thất cảnh, lập tức có thể thăng lên Viễn Du Cảnh. Ta đã bàn bạc xong với bọn họ rồi, chỉ cần ngươi nguyện ý chiêu mộ, bọn họ có thể đi chỗ ngươi. Bao cơm là được, có cho bổng lộc hay không, ngươi xem tâm tình.”

Mấy vị “người trên người” ngày xưa bị Trần Bình An mang ra khỏi Mã phủ này, không phải lão thần tiên thì là đại tông sư, trước đó mỗi người chịu một trận giáo huấn, lão ẩu chịu một trận hỏa hình, quỷ vật Quản Khuy chịu một trận lôi cục rắn chắc, Thẩm lão tông sư thì càng thảm hơn, tóm lại đều là khổ không thể tả đến mức khiến người ta không dám quay đầu nhìn lại, bây giờ bọn họ chỉ nghĩ tới là gan run rẩy. Nếu không phải Trần kiếm tiên yêu cầu bọn họ đi theo, nói có một cọc cơ duyên muốn tặng, như lão ẩu đã sớm nghĩ đến chuyện chuồn êm rồi, đừng nói Ngọc Tuyên Quốc, bà ta đều có ý niệm đi xa châu khác. Về phần Quản Khuy, cũng có tâm tư quay về cố quốc, Thẩm Khắc càng là chỉ muốn tìm một nơi thanh tịnh hoang dã, ít nhất trong vòng một năm rưỡi, lão vũ phu là một người sống cũng không muốn gặp lại nữa.

Cố Xán không nói một lời.

Ta chạy tới giúp đỡ, cầu mấy cái này? Chỉ là khoanh tay đứng nhìn một trận, đến cùng ngươi bàn thù lao với ta?

Nếu đổi thành người khác, Cố Xán e rằng sẽ trực tiếp ném xuống một câu “Ta không thu phế vật” rồi.

Trần Bình An giơ tay lên, nhẹ nhàng vỗ vỗ vai Cố Xán.

Ngươi một tân nhiệm tông chủ xuất thân gia phả Bạch Đế Thành, ta chẳng lẽ giới thiệu cho ngươi một số đệ tử danh môn đại phái tổ huấn nghiêm khắc, chính nhân quân tử giữ mình đoan chính? Mỗi ngày quang minh lỗi lạc với ngươi?

Huống chi đám người này, vừa mới chịu khổ, thành thật nhất, tân tông môn kia của ngươi cầm lấy là có thể dùng. Bọn họ cảnh giới không cao, nhưng tâm nhãn mỗi người đều không ít, vừa biết làm người, lại chịu làm việc.

Cố Xán nhìn thoáng qua Trần Bình An, cũng không nói gì, quay đầu nhìn về phía mấy người kia, hắn hiện nay đối nhân xử thế có thể nói là nho nhã lễ độ, giọt nước không lọt, ôm quyền cười nói: “Hân hạnh, vãn bối hiện nay gia nghiệp không lớn, nếu có thể được ba vị trưởng bối tương trợ, là phúc phận của vãn bối.”

Tuy không biết thân phận của thanh niên áo nho, nhưng chỉ cần là bạn của Trần kiếm tiên, thân phận có thể kém đi đâu được? Cho nên ba người đều là bộ dáng thụ sủng nhược kinh, nhao nhao đáp lễ.

Thực ra một Nguyên Anh một Kim Đan, cộng thêm một vũ phu thất cảnh sắp thăng lên Viễn Du Cảnh, tương đối không tệ rồi. Cứ ba nhân vật như vậy, ở bất kỳ một châu nào khai sơn lập phái, chỉ cần không đi so sánh với tông môn hiệu buôn lâu đời, khí tượng đều không tính là nhỏ. Chỉ nói mấy chục năm trước, ở Thư Giản Hồ, Thanh Hạp Đảo của Lưu Chí Mậu, không phải cũng xấp xỉ một phần gia đáy như thế này sao?

Cố Linh Nghiệm bĩu môi.

Ba tên này vận đỏ.

Vào tông môn của công tử nhà mình, ra cửa bên ngoài, liền có thêm một tấm bùa hộ mệnh, dù sao “chính tông tổ đình” của tông môn sở tại là Bạch Đế Thành kia, là Trịnh Cư Trung.

Đánh chó còn phải ngó chủ, cho dù ba người bọn họ đụng phải đinh cứng, mặt mũi tông chủ Cố Xán không đủ, vậy mặt mũi Trịnh Cư Trung có đủ không?

Mà bọn họ với tư cách là nhân vật Trần Bình An đích thân “dẫn tiến”, ở chỗ tông chủ Cố Xán bên này, chẳng khác nào vô hình trung lại có thêm một tấm bùa cứu mạng.

Cố Xán giới thiệu Hoàng Liệt bên cạnh vừa mới chiêu mộ tới, “Hoàng Liệt, vừa mới tháo chức quốc sư.”

Trần Bình An ôm quyền cười nói: “Gặp qua Hoàng tiền bối.”

Hoàng Liệt thần sắc túc mục, trịnh trọng đáp lễ nói: “Kim Đan nho nhỏ, làm sao đảm đương nổi hai chữ tiền bối. Tu đạo trường sinh, người đạt làm đầu, gặp qua Trần tiên sinh.”

Trần Bình An bật cười.

Cố Linh Nghiệm cười khẩy không thôi, ái chà chà, coi như giúp “tiên sinh” một lời đưa ra kiến giải độc đáo rồi, Hoàng lão nhi biết nịnh nọt như thế, thảo nào có thể làm cái chức quốc sư.

Trần Bình An hỏi: “Người đâu?”

Đã Cố Xán đều tới rồi, thì chắc chắn không thể thiếu Liễu Tiễn Dương.

Cố Xán cười nói: “Tên kia chạy đi chặn cửa Chân Vũ Sơn rồi.”

Trần Bình An day day mi tâm.

Cố Xán nói: “Nói trước rõ ràng, lần này chúng ta hợp tác chạy tới Ngọc Tuyên Quốc gặp mặt, là chủ ý của hắn, ta cùng lắm chỉ tính là kẻ giúp đỡ.”

Trần Bình An tức giận nói: “Ngươi cũng thật giảng nghĩa khí.”

Cố Xán cười ha hả nói: “Bán hắn bán quen rồi.”

Trần Bình An tập mãi thành quen.

Cố Xán nói: “Bùi Tiền cũng tới, hiện tại đang ở Thành Hoàng Miếu kinh sư.”

Không đợi Trần Bình An nói gì, Cố Xán đoạt nói trước: “Vẫn là ý của Liễu Tiễn Dương.”

Thấy Trần Bình An còn muốn nói chuyện, Cố Xán quen thuộc tính tình hắn nhất, lập tức dùng tâm thanh hỏi một vấn đề mấu chốt, “Mấy người bọn họ, ở trong Mã phủ, rốt cuộc chịu tội gì, đều sắp luân lạc thành cái xác không hồn chỉ bị phách một đường dẫn dắt rồi, cục diện rối rắm, ta nếu không tìm cho bọn họ mấy bình linh đan diệu dược, mau chóng an ổn tâm thần hồn phách, di chứng quá lớn.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!