Trần Bình An quay đầu nhìn về phía thị trấn sáng rực trên đỉnh ngọn núi cô độc kia, đột nhiên hỏi: “Lão tiên sinh, nghe nói đại Kiếm Tiên xuất kiếm, có thể nhanh đến mức chém đứt nhân quả nào đó?”
Ông lão thấp bé nghĩ nghĩ, “Ta còn chưa được.”
Hai người không nói gì.
Ông lão đột nhiên lắc đầu, nói: “Tiểu tử ngươi, vận khí cũng quá kém chút, thế này đều có thể đụng phải ta hai lần, suýt chút nữa chết ba lần. Thật là càng nhìn ngươi càng nhịn không được nhớ lại năm xưa a.”
Trần Bình An cười cười, “Quen là tốt rồi.”
Ông lão xua tay, “Đi thôi, người luyện kiếm, đừng quá nhận mệnh, là đúng rồi.”
Du hiệp thanh sam kia thật đúng là sải bước đi rồi.
Lão đầu thấp bé sờ đầu, nhìn cây trâm ngọc trên đầu người trẻ tuổi kia, ánh mắt phức tạp, nhẹ nhàng thở dài, câu thật là đáng tiếc trước đó của ông ta, là nói người đọc sách dám thực sự hành sự nghịch thiên kia.
Ông ta vẫn có chút nhịn không được, vung tay áo tạo ra một phương thiên địa nhỏ, sau đó hỏi: “Ngươi là đệ tử của người kia ở Bảo Bình Châu?”
Người trẻ tuổi quay đầu lại không nói gì.
Kê Nhạc thần sắc thản nhiên, hai tay chắp sau lưng, trầm giọng nói: “Đừng làm mất mặt tiên sinh nhà mình.”
Người kia muốn nói lại thôi, lại chỉ là gật gật đầu.
Kê Nhạc vẫn không triệt bỏ cấm chế, đột nhiên cười nói: “Có cơ hội nói cho Tả sư bá kia của ngươi, kiếm thuật của hắn… thật ra không cao như vậy, năm đó là ta chủ quan, cảnh giới cũng không cao, mới không đỡ nổi một kiếm của hắn.”
Người trẻ tuổi kia sắc mặt cổ quái.
Kê Nhạc vẫy tay nói: “Nhắc nhở ngươi một câu, tốt nhất cất cây trâm kia đi, giấu kỹ vào, tuy nói ta năm đó gần quan được ban lộc, hơi nhìn thấy một chút đầu mối của biến cố phía nam kia, cho dù là thế, không đến gần nhìn kỹ, ngay cả ta cũng không phát giác ra cổ quái, nhưng vạn nhất thì sao? Cũng không phải tất cả kiếm tu, đều giống như ta khinh thường bắt nạt vãn bối, hiện nay đám Kiếm Tiên chó má ở lại Bắc Câu Lô Châu, chỉ cần bị bọn họ nhận ra thân phận của ngươi, hơn phân nửa là không kìm nén được muốn xuất kiếm, về phần làm thịt ngươi, có thể rước lấy vị Tả sư bá kia của ngươi lên bờ Bắc Câu Lô Châu hay không, đối với những nhãi con Nguyên Anh, Ngọc Phác Cảnh không biết trời cao đất rộng này mà nói, đó chỉ là một chuyện nhân sinh khoái ý, thật sự nửa điểm không sợ chết, đây chính là phong khí Bắc Câu Lô Châu chúng ta, tốt cũng không tốt.”
Người trẻ tuổi xoay người hỏi: “Năm đó kiếm tu Bắc Câu Lô Châu dẫn đầu ra biển xuất kiếm, chính là lão tiên sinh? Vì sao ta lật xem rất nhiều sơn thủy để báo, chỉ có đủ loại suy đoán, đều không có ghi chép rõ ràng?”
Kê Nhạc tức giận cười nói: “Những nhĩ báo thần (thần báo tin) như chuột chũi kia, cho dù biết là Kê Nhạc ta, bọn họ dám chỉ mặt gọi tên sao? Ngươi xem ba vị Kiếm Tiên phía sau, lại có ai biết? Đúng rồi, sau này xuống núi lịch luyện, vẫn nên cẩn thận chút, giống như đêm nay cẩn thận như vậy. Ngươi vĩnh viễn không biết người giật dây phía sau một đám sâu kiến khôi lỗi, rốt cuộc là thần thánh phương nào. Nói câu khó nghe, Đỗ Huỳnh các loại nhìn Lâm Thù, ngươi nhìn Đỗ Huỳnh, ta nhìn ngươi, lại có ai biết, có người đang nhìn Kê Nhạc ta hay không? Bao nhiêu người tu đạo trên núi, chết đều không thể chết được rõ ràng, càng đừng đề cập dưới núi. Bệnh nan y đều có thể chữa, duy chỉ có chữ ngu, hết thuốc chữa.”
Người trẻ tuổi ôm quyền nói: “Lão tiên sinh dạy bảo, vãn bối nhớ kỹ.”
Kê Nhạc phất phất tay, chợt lóe lên rồi biến mất.
Trần Bình An rời xa đỉnh Tranh Vanh, tiếp tục một mình du lịch.
Giang hồ chính là như vậy, không biết sẽ gặp phải mưa gió gì.
Bước vào mùa mưa dầm.
Trần Bình An dứt khoát liền đi vòng qua vương triều Đại Triện, đi tới một nước phiên thuộc ven biển.
Trên sạn đạo vách núi, mưa to như trút nước, Trần Bình An đốt lên một đống lửa, ngẩn người nhìn màn mưa bên ngoài, vừa mưa xuống, khí nóng giữa thiên địa liền giảm đi rất nhiều.
Mưa dầm dề, tiếng tí tách, liễu thướt tha, sen tròn tròn. Núi xanh xanh, đường xa xa, niệm đi đi, tứ man mác.
Nước thấm đất ẩm, chân cột đổ mồ hôi, thiên địa như cái lồng hấp, khiến người ta khó tránh khỏi tâm tình u uất.
Trên một con đường trà mã cổ đạo hoang phế nhiều năm ở Ngũ Lăng Quốc, năm kỵ sĩ chậm rãi mà đi.
Đột nhiên gặp một trận mưa rào, cho dù khoác áo tơi, hạt mưa lớn như hạt đậu, vẫn đánh vào gò má đau rát, đám người nhao nhao giơ roi thúc ngựa, tìm kiếm chỗ tránh mưa, cuối cùng nhìn thấy một tòa đình nghỉ chân ở sườn núi, nhao nhao xuống ngựa.
Kết quả nhìn thấy một người trẻ tuổi thanh sam ngồi xếp bằng trên ghế dài trong đình, bên chân đặt một chiếc hòm trúc lớn, trước người đặt một bàn cờ và hai hũ cờ sứ xanh nhỏ, trên bàn cờ bày hơn hai mươi quân cờ đen trắng, nhìn thấy bọn họ cũng không sợ hãi gì, ngẩng đầu mỉm cười, sau đó tiếp tục vê quân cờ đặt lên bàn cờ.
Một tráng hán đeo đao liếc mắt nhìn thanh sam và đế giày của đối phương, đều không có vết nước, hẳn là sớm nghỉ ngơi ở đây, tránh thoát trận mưa to này, dứt khoát đợi đến khi mưa tạnh mới lên đường, liền ở bên này tự mình xem thế cờ.
Một lão nhân khí thái bất phàm đứng ở cửa đình, nhất thời nửa khắc là sẽ không tạnh mưa, liền quay đầu cười hỏi: “Nhàn rỗi không chuyện gì, công tử có để ý thủ đàm (đánh cờ) một ván hay không?”
Người trẻ tuổi thanh sam kia nghĩ nghĩ, duỗi bàn tay ra tùy tiện gom lại quân cờ đen trắng trên bàn cờ, lại không phải bỏ lại vào hũ cờ, mà chất đống ở giữa mình và bàn cờ, gật đầu cười nói: “Được.”
Một đôi thiếu niên thiếu nữ nhìn nhau cười một tiếng.
Còn có một phụ nhân đội mũ rèm ngồi ở ghế dài đối diện, trước khi ngồi xuống, lót một tấm khăn.
Lão nhân chộp lấy một nắm quân trắng, cười nói: “Lão phu đã lớn hơn vài tuổi, công tử đoán tiên (đoán chẵn lẻ để đi trước).”
Trần Bình An vê ra một quân đen, lão nhân đặt quân trắng trong tay lên bàn cờ, bảy quân, lão nhân mỉm cười nói: “Công tử đi trước.”
Bất tri bất giác, Trần Bình An đã thay đổi tư thế ngồi, không còn ngồi xếp bằng, giống hệt như lão nhân, nghiêng người mà ngồi, một tay vịn tay áo, một tay vê quân cờ rơi vào trên bàn cờ.
Thiếu niên thì thầm to nhỏ bên tai thiếu nữ kia nói: “Nhìn khí độ, trông giống như một cao thủ tinh thông đánh cờ.”
Thiếu nữ mỉm cười nói: “Kỳ thuật cao hơn nữa, có thể sánh ngang với gia gia chúng ta?”
Thiếu niên thích so bì với thiếu nữ, “Ta thấy người này không dễ đối phó, gia gia chính miệng nói qua, cao thủ kỳ đạo, chỉ cần là học cờ từ nhỏ, ngoại trừ tiên nhân trên núi không bàn, khoảng tuổi vừa mới đôi mươi, là tuổi tác có thể đánh nhất, sau tuổi nhi lập (30 tuổi), tuổi càng lớn càng là gánh nặng.”
Thiếu nữ cười nhạo nói: “Người gia gia nói, chỉ nhắm vào những thiếu niên thiên tài chú định phải trở thành kỳ đãi chiếu, người bình thường, không nằm trong số này.”
Lão nhân suy lượng một lát, cho dù kỳ lực của mình to lớn, nổi tiếng một nước, nhưng vẫn tịnh không vội vã hạ cờ, đánh cờ với người lạ, sợ mới sợ lạ, lão nhân ngẩng đầu lên, nhìn về phía hai vãn bối, nhíu nhíu mày.
Thiếu niên cười nói: “Biết rồi, quan kỳ bất ngữ.”
Trên bàn cờ, xuống chưa đến ba mươi nước, thiếu niên thiếu nữ liền đưa mắt nhìn nhau.
Hóa ra là một tên cờ vịt học thuộc lòng một số định thức đi trước.
Đừng nói là gia gia vị đại quốc thủ này, chính là hai người bọn họ ra trận, lại nhường hai ba quân, cũng có thể đánh cho đối phương tơi bời hoa lá.
Lão nhân nín cười.
Lão nhân thật ra không quan trọng kỳ lực đối phương cao thấp, vẫn kiên nhẫn đánh cờ với người trẻ tuổi thanh sam kia.
Mùa mưa dầm, trên đường đất khách, có thể gặp bạn cờ, đã là chuyện may mắn.
Người trẻ tuổi kia ngẩng đầu nhìn thoáng qua màn mưa bên ngoài đình, ném quân nhận thua.
Lão nhân gật gật đầu, giúp đỡ phục bàn, vị khách thanh sam xứ khác mang hòm sách du học này, thật ra đi trước vẫn khá có kỳ lực, ngay cả lão nhân đều nhìn với con mắt khác, suýt chút nữa lầm tưởng gặp được cao nhân thế ngoại chân chính, chỉ là về sau liền rất nhanh khí lực không đủ, binh bại như núi đổ, vô cùng tiếc nuối. Lúc phục bàn, hai người chuyện phiếm, người trẻ tuổi kia tự xưng họ Trần, đến từ phương nam, lần này du ngoạn phía bắc, là muốn đi tới nước Lục Oanh ở cửa biển phía đông con sông lớn, sau đó đi tới thượng nguồn con sông lớn xem một chút, lão nhân họ Tùy, đã từ quan về quê, lần này đi tới kinh thành Đại Triện, bởi vì hoàng đế họ Chu Đại Triện tổ chức Thảo Mộc Tập mười năm một khóa, bao gồm cả Ngũ Lăng Quốc, Kim Phi Quốc trong đó mười mấy nước cao thủ cờ vây, đều có thể đi kinh thành Đại Triện thử xem, hoàng đế họ Chu Đại Triện ngoại trừ lấy ra một bộ đồ dùng văn phòng bách bảo khảm giá trị liên thành, tổng cộng chín món, phân biệt ban cho chín người, còn có một cuốn kỳ phổ người đánh cờ tha thiết ước mơ, làm phần thưởng cho người đoạt giải nhất.
Trần Bình An hỏi: “Thảo Mộc Tập này là khi nào triệu tập và kết thúc?”
Cháu trai của lão nhân họ Tùy, thiếu niên thanh tú kia đoạt trước nói: “Lập thu bắt đầu, đến lúc đó kỳ đãi chiếu các nước, cao thủ thành danh nhập đẳng, tề tụ kinh thành, đều sẽ dưới sự sắp xếp của Vi Kỳ Thánh Đại Triện và ba vị đệ tử, sàng lọc ra hạt giống kỳ thủ các nước, ba vòng đầu treo không, kỳ thủ còn lại bốc thăm, bắt cặp chém giết, sàng lọc ra một trăm người, cộng thêm hai mươi hạt giống các nước ba vòng treo không, vào ngày lập đông bắt đầu cao thủ so tài chân chính, kinh thành Đại Triện hàng năm tiết đại tuyết, sẽ đón trận tuyết đầu tiên, đến lúc đó chỉ còn lại mười người đánh cờ, một bộ bách bảo khảm hoàng đế họ Chu lấy ra và bộ kỳ phổ kia, chính là vật trong túi của những người này, chẳng qua còn cần phân ra thứ tự, năm người thắng, có một người có thể đánh một ván cờ với Vi Kỳ Thánh, vận khí cực tốt, không những có vinh hạnh đánh cờ với kỳ thánh, hơn nữa cho dù thua, đều có thể tễ thân vòng tiếp theo.”
Trần Bình An hỏi: “Kỳ lực của vị Vi Kỳ Thánh này, phải cao hơn tất cả mọi người một đoạn dài rõ rệt?”
Thiếu niên thanh tú gật đầu nói: “Đương nhiên, Vi Kỳ Thánh là Hộ Quốc chân nhân của vương triều Đại Triện, kỳ lực vô địch, gia gia ta hai mươi năm trước, từng có vinh hạnh đánh một ván cờ với Vi Kỳ Thánh, chỉ tiếc sau này thua bởi một vị đệ tử niên thiếu của Vi Kỳ Thánh, chưa thể tễ thân ba hạng đầu. Cũng không phải gia gia ta kỳ lực không cao, thực sự là thiếu niên năm đó kỳ lực quá mạnh, mười ba mười bốn tuổi, liền có bảy thành chân truyền của Vi Kỳ Thánh. Thảo Mộc Tập Đại Triện mười năm trước, vị cao đồ của quốc sư Đại Triện này, nếu không phải bế quan, không cách nào tham gia, nếu không tuyệt đối sẽ không để Sở Dao của Lan Phòng Quốc đoạt giải nhất, Thảo Mộc Tập mười năm trước lần đó, là một lần vô vị nhất, rất nhiều kỳ đãi chiếu đỉnh tiêm đều không đi, gia gia ta liền không tham gia.”
Trần Bình An hỏi: “Người tu đạo trên núi, cũng có thể tham gia?”
Chuyện thủ đàm.
Trên núi dưới núi, là khác biệt một trời một vực.
Cái gọi là quốc thủ, kỳ đãi chiếu của vương triều thế tục, gặp phải luyện khí sĩ trên núi thực sự tinh thông kỳ đạo, gần như chưa bao giờ có phần thắng, chỗ đáng sợ nhất ở chỗ một số định thức tinh diệu dưới núi, gần như chưa bao giờ được tu sĩ trên núi tán thành, hơn nữa tu sĩ trên núi giải thế cờ chết sống, thường thường càng là khiến người ta cảm thấy không hiểu thấu.
Lão nhân họ Tùy cười nói: “Một là thần tiên trên núi, đều là người trong mây mù, đối với phàm tục phu tử chúng ta mà nói, đã cực kỳ hiếm thấy, hơn nữa người tu đạo thích đánh cờ, càng là hiếm thấy, cho nên các khóa Thảo Mộc Tập kinh thành Đại Triện, người tu đạo lác đác. Mà vị đệ tử đắc ý kia của Vi Kỳ Thánh, tuy rằng cũng là người tu đạo, chỉ là mỗi lần đánh cờ, hạ cờ cực nhanh, hẳn là chính là không muốn chiếm nhiều tiện nghi, ta từng có vinh hạnh đánh cờ với người đó, gần như là ta vừa hạ cờ, thiếu niên kia liền hạ cờ theo sát, vô cùng dứt khoát, cho dù như thế, ta vẫn thua tâm phục khẩu phục.”
Trần Bình An hỏi: “Tùy lão tiên sinh có nghe nói kinh thành Đại Triện bên kia, gần đây có chút dị dạng hay không?”
Lão nhân vẻ mặt nghi hoặc, lắc đầu, cười nói: “Nguyện nghe tường tận.”
Trần Bình An cười nói: “Chỉ là một số tin tức vỉa hè nghe được trên giang hồ, nói bên ngoài kinh thành Đại Triện có một con sông lớn, lũ lụt không ngừng.”
Thiếu niên đầy mặt không cho là đúng, nói: “Là nói sông Ngọc Tỷ kia đi? Cái này có gì phải lo lắng, có Vi Kỳ Thánh vị Hộ Quốc chân nhân này tọa trấn, chút lũ lụt khác thường, còn có thể nước ngập kinh thành hay sao? Cho dù thật có tinh quái trong nước tác quái, ta thấy đều không cần Vi Kỳ Thánh ra tay, vị tông sư kiếm thuật như thần kia chỉ cần đi một chuyến sông Ngọc Tỷ, cũng liền thiên hạ thái bình rồi.”
Trần Bình An cười cười, “Vẫn nên cẩn thận chút. Tùy lão tiên sinh, là chạy theo món đồ thanh nhã vừa ý nào đó trong bộ bách bảo khảm kia mà đi?”
Lão nhân lắc đầu, “Thảo Mộc Tập lần này, cao thủ như mây, không so được với hai khóa trước, ta tuy nói ở bản quốc có chút danh tiếng, lại tự biết không vào được mười hạng đầu. Cho nên lần này đi tới kinh thành Đại Triện, chỉ là hi vọng lấy cờ kết bạn, uống chút trà với mấy vị bạn già nước khác thôi, lại thuận đường mua thêm chút kỳ phổ mới khắc, cũng đã tâm mãn ý túc.”
Vị nữ tử búi tóc phụ nhân, đội mũ rèm vẫn luôn trầm mặc kia nhẹ giọng nói: “Cha, con cảm thấy vị công tử này nói không sai, lũ lụt sông Ngọc Tỷ này tới cổ quái, ngay dưới mắt kinh thành Đại Triện, nếu là Vi Kỳ Thánh và nữ tử Võ Thần thật có thể nhẹ nhàng giải quyết, há lại sẽ kéo dài tới hiện tại, sợ là sợ sông Ngọc Tỷ phiền toái không nhỏ, nhưng hoàng đế họ Chu bởi vì vấn đề mặt mũi, không muốn vì vậy hủy bỏ Thảo Mộc Tập, đến lúc đó lại có chuyện ngoài ý muốn xảy ra…”
Phụ nhân không có tiếp tục nói hết, vạn nhất phụ thân khăng khăng muốn đi, lời nói của nàng, liền thành một phen lời nói xui xẻo.
Thật ra lần này lên đường đi tới kinh thành Đại Triện tham gia Thảo Mộc Tập, nàng ngay từ đầu đã không quá đồng ý, lão nhân tự nhiên là không muốn bỏ lỡ thịnh hội, vì để cho vãn bối trong nhà yên tâm, lùi một bước, lão nhân mời một vị tông sư giang hồ quan hệ tâm đầu ý hợp bảo vệ, là bạn vong niên với ông, là một võ lâm tông sư đại danh đỉnh đỉnh của Ngũ Lăng Quốc, dọc đường đi xác thực chiếu cố rất nhiều. Hán tử đeo đao kia tên là Hồ Tân Phong, định hộ tống bọn họ đến kinh thành Đại Triện xong, trong thời gian Thảo Mộc Tập, đi một chuyến tới Kim Phi Quốc bái phỏng mấy vị bạn tốt giang hồ.
Kinh thành Đại Triện tổ chức Thảo Mộc Tập, là thịnh hội mười năm một lần, không chỉ là quốc thủ các nơi quyết đấu, làm người say mê, gió đánh cược cờ của đường lớn ngõ nhỏ trong thành, càng là cuốn sạch một thành, tướng soái công khanh và đạt quan hiển quý, thích đặt cược cao thủ lọt vào vòng trong Thảo Mộc Tập, người có tiền phú mà không quý của Đại Triện, thì đặt cược cờ dã ngoại bên ngoài Thảo Mộc Tập, cũng đều số tiền không nhỏ, nghe đồn mỗi lần Thảo Mộc Tập kinh thành Đại Triện, đều sẽ có xuất nhập kinh người mấy ngàn vạn bạc trắng, bách tính kinh thành, trên có sở thích, cũng yêu thích đánh cược nhỏ vui vẻ, ném mấy lượng bạc ở đầu đường cuối ngõ, gia đình bậc trung gia cảnh giàu có, đặt cược mấy chục trên trăm lượng bạc cũng không kỳ quái, đạo quán chùa miếu lớn nhỏ ở kinh thành Đại Triện, phần nhiều có văn nhân quyền quý phiên thuộc đi xa mà đến, không tiện trực tiếp ném tiền, thì dùng vật phẩm trang nhã đặt cược, quay đầu sang tay bán một cái, càng là một món tiền lớn.
Thiếu niên Ngũ Lăng Quốc họ Tùy này tuy rằng xuất thân dòng dõi thư hương, chú định sẽ làm từng bước, đi theo con đường gia gia và cha chú cùng với huynh trưởng hắn đã đi, từng bước một trở thành quan văn Ngũ Lăng Quốc, nhưng bản thân thiếu niên sâu trong nội tâm, lại hướng tới hào kiệt giang hồ hành hiệp trượng nghĩa nhất, trong thư phòng giấu mấy chục cuốn tiểu thuyết diễn nghĩa giang hồ, cuốn nào cũng lật nát, thuộc làu làu. Thiếu niên đối với người trong võ lâm xông ra danh tiếng như Hồ thúc thúc, càng là sùng bái đến rối tinh rối mù, nếu không phải Hồ đại hiệp đã có vợ con, thiếu niên đều muốn tác hợp hắn và cô cô ở cùng một chỗ.
Trần Bình An thấy thần sắc của lão nhân họ Tùy kia, hẳn là vẫn muốn đi tới kinh thành Đại Triện chiếm đa số, liền không nói thêm gì nữa.
Vào lúc trước đó phục bàn kết thúc, liền vừa vặn mưa tạnh.
Chỉ là bên ngoài đường xá lầy lội, ngoại trừ Trần Bình An, đám người trong đình lại có chút tâm sự, liền không có vội vã lên đường.
Trần Bình An đã thu hồi bàn cờ hũ cờ đặt ở trong hòm trúc, tay cầm gậy hành sơn, đội nón lá, cáo từ rời đi.
Trước đó liếc mắt nhìn màn mưa, ném quân nhận thua, phục bàn kết thúc, vừa lúc mưa to ngừng lại sắc trời hửng sáng.
Đây vốn dĩ là một loại nhắc nhở không tiếng động khác của Trần Bình An, về phần nữ tử đội mũ rèm kia có thể phát giác được đầu mối hay không, chính là chuyện của nàng.
Nam tử đeo đao kia là một võ phu năm cảnh, ở trong cảnh nội Ngũ Lăng Quốc hẳn là có thể coi là tông sư hùng cứ võ lâm một phương rồi.
Về phần nữ tử đội mũ rèm hình như là một luyện khí sĩ nửa vời, cảnh giới không cao, ước chừng hai ba cảnh mà thôi.
Trần Bình An vừa đi tới bên ngoài đình, nhíu nhíu mày.
Có trùng hợp như vậy?
Trên con đường nhỏ sơn dã nơi hoang vu hẻo lánh này, vì sao lại có một vị võ phu Kim Thân Cảnh cưỡi ngựa chạy tới. Với thân phận của lão nhân họ Tùy, hẳn là không đến mức có tử địch miếu đường, cừu gia giang hồ như vậy.
Bản đồ rộng lớn mười mấy nước bao gồm cả vương triều Đại Triện, tương tự Lan Phòng, Ngũ Lăng những nước nhỏ này, có lẽ đều chưa chắc có một vị võ phu Kim Thân Cảnh tọa trấn võ vận, giống như Thái Y Quốc, Sơ Thủy Quốc ở trung bộ Bảo Bình Châu, đa số là võ phu sáu cảnh đỉnh phong như Tống lão tiền bối, vũ lực liền có thể quan tuyệt giang hồ một nước. Chẳng qua người dưới núi thấy chân nhân thần tiên mà không biết, người trên núi thì dễ thấy người tu hành hơn, chính bởi vì tu vi của Trần Bình An cao, hỏa hầu nhãn lực đến, mới có thể nhìn thấy càng nhiều người tu đạo, thuần túy vũ phu và tinh quái sơn trạch, quỷ mị phố chợ. Nếu không giống như năm đó ở thị trấn quê nhà, Trần Bình An vẫn là học đồ lò gốm, gặp ai cũng chỉ là khác biệt có tiền, không tiền.