Như vậy, Chu Dịch cũng coi như đã thực hiện xong lời hứa của mình.
Nghe hắn sắp xếp mọi việc đâu ra đó, trong lòng Thạch Thanh Tuyền dâng lên chút cảm xúc khó tả.
Cũng chẳng còn mấy ngày nữa.
Nàng thầm nghĩ, sau khi hắn rời đi, nàng hẳn là có thể quay lại cuộc sống như trước kia, thanh thản ẩn cư nơi này tránh xa thế tục.
Nghĩ đến đây, ánh mắt nàng lại không kìm được mà liếc nhìn người đang nâng chén uống rượu kia.
Chu Dịch nán lại U Lâm Tiểu Trúc thêm ba ngày.
Ba ngày này, hắn ngồi thiền để luyện hóa khiếu huyệt cuối cùng.
Thạch Thanh Tuyền chỉ cách hắn một tấm màn trúc, khi thì thổi tiêu, khi thì xem cầm phổ, thi thoảng lại lật giở những điển tịch võ học mà mẫu thân để lại.
Thời gian trôi qua cực nhanh.
Đến chạng vạng tối ngày thứ tư, trên trời vang lên một tiếng sấm rền.
Thạch Thanh Tuyền buông cuốn Kiếm Phổ trong tay xuống, nàng không phải giật mình vì tiếng sấm, mà là cảm nhận được sự biến hóa ngay bên cạnh.
Trong nhà gỗ không có gió nhưng sóng khí lại nổi lên, hất tung tấm màn trúc.
Nàng nhìn thấy thanh niên áo trắng đang tĩnh tọa bên trong, hai tay liên tục biến hóa các loại thủ ấn.
Động tác kia nàng nhìn không rõ, rõ ràng hắn ra tay cực chậm, nhưng cứ nhìn chằm chằm vào hắn thì trước mắt lại trở nên mơ hồ, chỉ thấy những tàn ảnh kéo dài thành vệt phía sau.
Điều kỳ lạ là, màn trúc bị hất lên chứng tỏ kình phong rất mạnh, thế nhưng ngọn đèn dầu bên cạnh hắn lại chẳng hề lay động.
Nói cách khác, hắn có thể thu phát kình lực của mình một cách tự nhiên trong một không gian nhất định.
Thạch Thanh Tuyền vui mừng vì hắn công thành, nhưng trong lòng lại dâng lên một nỗi mất mát mà chính nàng cũng khó lòng phát giác.
Sau một thoáng vui sướng, Chu Dịch toàn tâm toàn ý chìm đắm vào Thập Nhị Chính Kinh.
Khởi nguồn từ Thiếu Âm, kết thúc tại Thiếu Dương.
Khí xuất Dũng Tuyền, nhập Tỉnh Khiếu Âm.
Võ nhân trong thiên hạ phần lớn tu luyện Kỳ Kinh Bát Mạch, lấy Nhâm Đốc làm chủ, khai mở Đan Điền Hoàng Đình, Kim Lô, Quan Nguyên, lại thông Sinh Tử Khiếu.
Tu xong Đất, lại luyện Trời, khai mở Mi Tâm Tổ Khiếu.
Những pháp môn tính mệnh song tu như vậy một khi đại thành, dù là võ học bình thường nhất cũng có thể từ Hậu Thiên phản Tiên Thiên.
Còn Thập Nhị Chính Kinh, chính là con đường chuyên tu của các loại kỳ môn bí thuật.
Khoảnh khắc Chu Dịch đả thông đường kinh mạch cuối cùng là Túc Thiếu Dương Đảm Kinh, hắn tức khắc nảy sinh ảo giác như thể mọi linh cảm đều có thể hiện thực hóa.
Phảng phất như tinh diệu của Vạn Pháp đều bao hàm trong đó.
Hắn càng thêm thấm thía vì sao Phi Phong Trượng Pháp của Độc Cô lão bà bà lại có uy lực nhường ấy, thậm chí ngay cả những điểm mấu chốt trong cơ thể bà ta, hắn cũng đã có chỗ đốn ngộ.
Loại cảm giác "tâm như gương sáng" này có thể chiếu rọi mọi sự khéo léo của võ học, vô cùng thần kỳ.
Theo lý mà nói, muốn trở thành Đại Tông Sư võ học thì cần phải bước vào cảnh giới Thiên Nhân Hợp Nhất.
Chu Dịch cũng không biết mình đã đạt đến hay chưa.
Có lẽ các đại tông sư tại thế cũng không tu luyện giống như hắn.
Điều khiến hắn cảm thấy vi diệu hơn là, sau khi Thập Nhị Chính Kinh hoàn toàn đả thông, hắn dường như đã có mạch suy nghĩ rõ ràng cho con đường tu luyện phía sau.
Càng lúc càng thấu triệt.
Cảm giác gần với hư không này khiến hắn chợt mở mắt.
Chu Dịch vén màn trúc bước ra, đứng tại cửa nhà gỗ, trầm ngâm một lát rồi bỗng nhiên hai tay đan chéo trước ngực, đầu ngón tay hướng vào trong, động tác cực nhanh.
Tiếp đó, một thủ ấn điểm ra. Nước mưa đang chảy thành dòng từ mái hiên xuống rãnh nước bỗng nhiên ngưng bặt.
Một ấn phát ra, nước mưa bất động, khí tràng cường đại tạo áp lực trong một không gian nhất định, giống như gông xiềng đầm lầy vô hình giam cầm tất cả.
"Cửu Tự Chân Ngôn?"
Thạch Thanh Tuyền có chút ngạc nhiên: "Đây là Nội Phược Ấn của Chân Ngôn Đại Sư, ngươi hiểu bí pháp chữ 'Trận' sao?"
Chu Dịch không đáp, Thạch Thanh Tuyền tiếp tục quan sát động tác của hắn. Chỉ thấy hai tay hắn đan chéo, ngón cái, ngón trỏ, ngón út dựng đứng chạm vào nhau, giống hệt Kim Cương Quyết Ấn, lại là một ấn pháp đánh ra.
Tức thì, một đạo chỉ kình bàng bạc bắn ra, đánh cho mưa gió gào thét điên cuồng.
"Đây là Đại Kim Cương Luân Ấn."
Thạch Thanh Tuyền nhìn sắc mặt hắn, rất nhanh lại kịp phản ứng:
"Nhưng lại có chỗ khác biệt, ấn này chứa bí pháp chữ 'Binh', có thể kích phát mạnh mẽ năng lượng sinh mệnh và nội lực trong cơ thể, khiến công lực tăng vọt trong thời gian ngắn. Xem thủ ấn của ngươi giống hệt Chân Ngôn Đại Sư, nhưng bản chất công lực lại không giống."
"Không sai, đó không phải là Cửu Tự Chân Ngôn."
Chu Dịch cũng rất buồn bực, giải thích: "Ta chỉ là có ấn tượng cực sâu với chiêu pháp của Chân Ngôn Đại Sư nên lấy ra thử một lần, không ngờ lại thôi động được thật. Ta lấy công lực Đạo môn thôi động Phật pháp, hiệu quả tự nhiên không giống."
"Ừm, nhưng hai ấn này của ngươi cũng rất mạnh, không nhất thiết phải là hiệu quả của Cửu Tự Chân Ngôn."
"Chỉ là, Chân Ngôn Đại Sư sẽ đau lòng lắm đây. Lão nhân gia người nghiên cứu Phật môn thủ ấn cả đời tại La Hán Đường, ngươi chỉ nhìn mấy lần đã học được, thật là đủ đả kích người ta."
Nàng nhẹ nhàng cười một tiếng: "Ngươi còn biết chiêu pháp nào khác không?"
"Đương nhiên, hãy xem chiêu Tâm Phật Chưởng lực này của ta."
Chu Dịch lật một chưởng, tuy uy lực không nhỏ, giống hệt chiêu pháp của Trí Tuệ Đại Sư, nhưng lại chẳng có chút dáng vẻ Phật quang phổ chiếu nào của Tâm Phật Chưởng.
"Không giống không giống, còn nữa không?"
Chu Dịch cầm lấy mấy cành trúc, hắn rung nhẹ cành lá, đánh ra một tiếng nổ vang giữa không trung, những lá trúc kia đều gào thét bay ra, tạo thành những tiếng rít thanh thúy quanh quẩn trong tiểu cốc.
"Chiêu này chính là Từ Hàng Tảo Bả Công (Công phu quét rác) của lão ni cô Nhất Tâm, chỉ có điều ta sử dụng nhã nhặn hơn, không học được cái tinh túy lôi thôi của bà ta."
Thạch Thanh Tuyền nghe hắn nói xấu người khác, biết hắn thù dai, thực sự nhịn không được mà bật cười khanh khách, vô cùng hoạt bát.
Nàng nghĩ đến cảnh Nhất Tâm sư thái dùng phất trần, lấy dải lụa quét động Từ Hàng kiếm khí, đâu phải là cái chổi gì.
Bất quá, Chu Dịch múa may lên, quả thật có mấy phần tinh túy.
"Ngươi đến Đông Đô tuyệt đối đừng đùa kiểu này, đến lúc đó chọc cho đám lão ni ở Chung Nam Sơn đều xuống núi vây công ngươi thì khổ. Lúc ấy ngươi sẽ biết thế nào là họa từ miệng mà ra."
Nàng mỉm cười, gương mặt xinh đẹp rạng rỡ, nhưng vẫn không quên nhắc nhở một câu.
Chu Dịch cười ha hả: "Chọc bọn họ tức đến mức xuống núi mới thú vị, bọn họ đã là địch với ta, tốt nhất là có thể tức đến mức tung nắp quan tài mà nhảy ra."
Thạch Thanh Tuyền không đùa nữa, nghiêm túc hỏi: "Thấy công lực ngươi tinh tiến, lần này có thể chính diện đấu lại Âm Hậu chưa?"
"Hẳn là ngang ngửa."
Chu Dịch thận trọng đáp: "Nhưng cũng phải đánh qua mới biết được."
"Bất quá, chuyện giống như ở thảo đình Nga Mi Sơn chắc chắn sẽ không tái diễn. Nếu Thạch Chi Hiên còn làm khó ngươi, ta nhất định sẽ cùng hắn đánh tới cùng."
"Đừng nhắc đến hắn, đừng nhắc đến hắn."
Thạch Thanh Tuyền nói xong liền tìm cho hắn một bình rượu ngon, hóa ra là đã chuẩn bị từ sớm, nói là để chúc mừng hắn công thành.
Chu Dịch ngẫm nghĩ về sự thay đổi của bản thân.
Thập Nhị Chính Kinh đả thông quả thực xảo diệu, không chỉ chiến lực tăng mạnh, có thể đánh ra đủ loại thủ đoạn hiếm thấy, mà còn có thể trong lúc chân khí dâng trào, tại Thiếu Dương Thiếu Âm nhất sinh nhất diệt, chân khí tuy có tiêu hao nhưng lại được bổ sung nhất định.
Lúc này nếu chém giết Lão Vương Giả của Thổ Cốc Hồn, tuyệt đối không đến mức hao phí nhiều chân khí như vậy.
Sự thăng cấp toàn diện này khiến cảm giác an toàn của hắn tăng lên đáng kể.
Vốn dĩ ở lại tiểu cốc này còn có chút lo lắng Tà Vương.
Hiện tại ngược lại hắn có phần mong chờ Tà Vương tới cửa, làm một trận đại chiến thống khoái thì tốt hơn.
"Ngày nào xuất cốc?"
Chu Dịch đưa mắt nhìn về hướng Thành Đô, cười nói: "Ngày mai, đi Thiên Quân Điện kia xem thử một chút."