Khi mặt trời đã lặn hẳn và vạn vật chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng lửa trại lách tách vang vọng khắp không gian.
"Ahh, nóng quá. Đây, xong rồi nè Muir ơi."
"Cháu cảm ơn chú ạ."
Người đàn ông tên Arnold lấy xiên cá nướng ra khỏi đống lửa rồi chuyền cho cô bé tên Muir đang ngồi cạnh ông.
Muir khẽ thổi cho xiên cá bớt nóng rồi mới từ tốn thưởng thức.
Arnold liếc nhìn người còn lại trong nhóm với ánh mắt chán chường, thở dài rồi cất tiếng.
"Này, cậu còn định đọc quyển sách đó đến bao giờ nữa hả Hiiro? Không nhanh lên là tôi ăn hết phần của cậu bây giờ đấy."
Đang tựa lưng vào một gốc cây, Okamura Hiiro nhẹ nhàng gấp sách lại, nheo mắt nhìn Arnold.
"Ông cứ thử xem."
Hiiro chỉ ngón trỏ về phía Arnold, đầu ngón tay cậu bắt đầu phát ra ánh sáng trắng xanh nhàn nhạt. Thấy cảnh đó, Arnold liền hoảng hốt.
"T-Tôi đùa thôi mà! Đừng có chĩa cái đó về phía tôi!"
Thấy Arnold lùi lại, Hiiro mới hạ tay xuống. Muir khúc khích cười khi thấy ông chú thở phào nhẹ nhõm.
*Xoạt... xoạt...*
Cả ba người lập tức vào thế cảnh giác.
"Có gì đó ở đây."
Hai người kia đồng loạt gật đầu trước lời nói của cậu. Arnold nhẹ nhàng vỗ lưng Muir.
"Muir, lùi lại đi con."
"V-Vâng."
Với một tiếng động lớn, một cái bóng to đùng xuất hiện từ sau bụi rậm.
"Đó là..."
Dưới ánh trăng, sau khi nhận dạng được con quái vật vừa xuất hiện, Hiiro đặt tay lên cằm, lẩm bẩm như đang cố nhớ lại điều gì đó. Trong khi đó, Arnold lại toe toét cười.
"Ố ồ, hoài niệm thật đấy. Một con Gấu Barbarous. Nhắc mới nhớ, lần đầu chúng ta gặp nhau cũng là lúc đang đánh với con này nhỉ, Hiiro."
"Có à?"
Không chỉ một, mà có tới hai con Gấu Barbarous xuất hiện.
"Được rồi Hiiro, cứ để con mới ra cho tôi nhé."
Arnold rút thanh đại đao, thủ thế ngang hông, hoàn toàn lơ đi những gì Hiiro đang lầm bầm phía sau. Dĩ nhiên, Arnold cứ ngỡ Hiiro sẽ đáp lại "Ừ", nhưng...
"Tôi từ chối. Giờ tôi đói lắm rồi. Với lại, có nhiêu đó thì ông chú tự thân vận động đi nhé."
"Này! Thằng quỷ sứ!"
Ngay lúc đó, một con Gấu Barbarous ném một tảng đá về phía Arnold.
"Urghh!"
Ông vội né đi, thở hổn hển.
"Woa, nguy hiểm thật đấy..."
"Tập trung vào đi, ông chú." Hiiro vừa thản nhiên gặm cá vừa nói.
"Còn ăn được nữa à!? Thiệt không tin nổi cậu luôn đó, thằng quỷ!"
Hiiro vẫn tiếp tục ăn xiên cá nướng mà chẳng thèm bận tâm đến trận chiến đang diễn ra ngay trước mắt. Nhìn cái thái độ thích gì làm nấy của Hiiro, Arnold cảm thấy sốc tận óc. Hiiro liếc nhìn Arnold rồi hỏi.
"Hửm, xong rồi sao?"
"Vẫn chưa xong! Ra giúp một tay coi!"
"Chú ơi! Đằng sau kìa!"
"Ể? Í trời đất ơi!"
Con Gấu Barbarous lại ném một tảng đá về phía Arnold, nhưng nhờ tiếng hét của Muir mà ông đã né được. Arnold liền chỉ tay về phía Hiiro.
"Nghe đây Hiiro! Mấy con cá đó là do tôi bắt đấy nhé! Nếu muốn ăn thì ra đây chiến đấu ngay! À, suýt thì quên, thịt Gấu Barbarous ăn ngon lắm đấy!"
Nghe những lời đó, Hiiro ngừng ăn, lặng lẽ đứng dậy và tiến về phía Arnold.
"Vậy thì ông phải nói ngay từ đầu chứ."
Nhìn đôi mắt sáng rực của Hiiro, Arnold chỉ biết trùng vai thở dài.
"Hà, thôi kệ đi. Nhanh lên rồi xử lý nó đi."
"À... Chú ơi, cố lên nhé."
"Aah, quả nhiên Muir vẫn là dễ thương nhất. Được rồi, chú hăng máu rồi đây! Cháu cứ đứng yên ở đó nhé."
"V-Vâng."
Muir liền nhìn sang Hiiro, hai má hơi ửng hồng.
"À... ờm, cả anh Hiiro nữa, xin hãy cẩn thận ạ. Anh cố gắng đừng để bị thương nhé?"
"Dĩ nhiên rồi. Canh chừng xiên cá của tôi cho cẩn thận đấy, Chibi."
"Ah, vâng!"
Thấy Muir cười hạnh phúc, Arnold liếc xéo Hiiro với vẻ mặt khó ở.
"Này, là tôi tưởng tượng, hay thái độ của Muir đối với cậu khác hẳn với tôi thế?"
"Là ông tưởng tượng thôi."
"Không, tôi chắc chắn đấy! Nhắc cho mà nhớ, Muir là con gái tôi, tôi tuyệt đối sẽ không giao con bé cho..."
"Coi chừng kìa, ông bố ngốc."
Một con quái vật lao tới cắt ngang lời Arnold.
"Chết tiệt! Lựa thời điểm ghê!"
Arnold nhảy vọt lên không, giương cao thanh đại đao rồi bổ mạnh xuống bằng tất cả sức lực. *Xoẹt*, lưỡi kiếm chém xuyên qua kẻ địch.
"Hay lắm! Giờ thì... Ế!?!?"
Arnold kinh ngạc hét lên khi thấy thêm ba con gấu nữa xuất hiện từ phía sau con đầu tiên.
"N-Này Hiiro..."
"Aah, phiền phức quá đi. Xem ra không còn cách nào khác. Tránh ra đi ông chú."
Hiiro nhìn bốn con quái vật đang bủa vây trước mặt, và cũng như lúc nãy với Arnold, cậu chĩa ngón trỏ về phía chúng.
Một luồng sáng trắng xanh lóe lên từ đầu ngón tay cậu. Hiiro bắt đầu di chuyển ngón tay, vẽ nên những đường nét mờ ảo giữa không trung. Ánh sáng nối lại với nhau, tạo thành một ký tự lơ lửng.
**Bộc!**
Đó rõ ràng là một ký tự tiếng Nhật.
"Nổ tung đi. 『Văn Tự Ma Pháp』."
Ký tự lao vút đi như một viên đạn, bay thẳng về phía lũ quái vật.
*Kabooom!*
Ngay khi con chữ chạm vào cơ thể chúng, một vụ nổ kinh thiên động địa đã xảy ra.
Lũ quái vật xung quanh cũng bị cuốn vào trong vụ nổ.
"Ừm, ma thuật của cậu vẫn dị như ngày nào."
Arnold tiến đến kiểm tra hiện trường. Sau khi nhìn đống tro tàn còn lại, má ông bắt đầu giật giật khi nghĩ lại cảnh thứ ma thuật đó chĩa vào mình lúc nãy.
"X-Xem ra là an toàn rồi. Dọn dẹp rồi ăn thôi."
"Nhanh đi làm món thịt đi, Lolicon."
"Ai là Lolicon hả? Ai!"
Khi Arnold định gân cổ lên cãi, Muir đã phồng má hét lớn.
"Đ-Đừng đánh nhau mà! C-Cả anh Hiiro nữa!"
"Hừm..."
*Muir lúc giận cũng dễ thương ghê.*
Hiiro nhìn Arnold, người đang bị mắng với một vẻ mặt mãn nguyện và tự nhủ.
*(Ông ta đích thị là một Lolicon rồi.)*
Muir vừa đan các ngón tay vào nhau vừa tiến lại gần Hiiro.
"A-Anou, anh Hiiro?"
"Hử? Gì thế?"
"V-Vết thương... anh không sao chứ ạ?"
"Không cần bận tâm. Lũ quái vật quèn đó còn lâu mới làm tôi bị thương được."
"P-Phải rồi, hehehe, quả đúng là anh Hiiro mà."
"Thôi, ăn tiếp đi."
"Ah, em đi chuẩn bị ngay ạ! Em muốn thử làm món sốt ngon tuyệt mà chú mới dạy cho em gần đây! Anh dùng nó với món cá nhé!"
"Ờ, tôi chờ đấy."
Nhìn thấy khuôn mặt Hiiro rạng rỡ hẳn lên, Muir vui vẻ đi về phía ba lô của họ.
Bỗng nhiên, Hiiro ngước nhìn bầu trời đêm. Hàng ngàn vì sao đang lơ lửng trên đó, lấp lánh như thể có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.
*(Giờ nghĩ lại, kể từ khi đặt chân đến thế giới này cũng đã được một thời gian rồi. Đến giờ mình vẫn không thể tin rằng mình đã bị triệu hồi đến một thế giới khác. Đã vậy còn bị triệu hồi nhầm cùng với đám Anh Hùng kia nữa chứ. Chẳng hiểu sao mọi chuyện lại thành ra thế này.)*
Trong khi thưởng thức mùi thơm của món thịt nướng, Hiiro hồi tưởng lại cái ngày đầu tiên cậu bị triệu hồi đến thế giới [Edea] này.