Virtus's Reader
Konjiki no Wordmaster

Chương 14: CHƯƠNG 14: MỞ ĐẦU – TẬP 3

Ngâm mình trong ánh nắng xuyên qua mây chiếu rọi xuống, Okamura Hiiro đẩy kính lên bằng tay phải, thở dài nhìn khung cảnh rộng mở trước mắt.

Phía trước không xa đã thấy lấp ló bóng dáng thị trấn, điểm đến của cả nhóm. Sau một hành trình dài liên tục di chuyển, Hiiro đang mừng thầm vì sắp được vào thành phố nghỉ ngơi thì một sự thật phũ phàng hiện ra ngay trước mắt.

"Này, này, Hiiro! Đừng đứng đờ ra đó nữa, lại đây giúp một tay!"

Một trong những người bạn đồng hành, Arnold, anh chàng đầu bếp với mái tóc xanh chĩa ngược, đang nắm chặt thanh đại kiếm, hét về phía Hiiro.

Trốn sau lưng Arnold là một dáng người nhỏ bé. Cô bé có đôi mắt to tròn, mái tóc bạc lấp lánh dưới ánh nắng – cô bé tên là Muir Castorea.

Bên cạnh cô bé là một cô gái khác, Vika Geo, trong tay cô giơ cao một cây thương dài không cân xứng với vóc dáng nhỏ bé, mái tóc vàng bay trong gió, khinh miệt nhìn những thứ đang cản đường phía trước.

Hiiro đứng cách họ một đoạn, cảm thấy tình hình hiện tại thật phiền phức, liền thở dài một lần nữa.

Đứng trước mặt họ, chặn ngang đường đi là một lũ quái vật, có kích thước xấp xỉ bằng đầu người, toàn thân phủ đầy gai nhọn như xương rồng, giữa thân chỉ có một con mắt to, hai chân ngắn ngủn bám chắc trên mặt đất.

(Hừm, sắp đến thành phố rồi, vậy mà lại gặp quái vật ở đây...)

Nếu được thì mình cũng chẳng muốn phí sức làm gì, nhưng cứ thế này thì thể nào cũng bị Arnold lải nhải cho đến chết mất, Hiiro bất đắc dĩ đành rút thanh đao đeo ở thắt lưng ra – 《Lưỡi lê xuyên thấu》.

"Xem đây! Xử một con!"

Arnold lao về phía trước một bước, thanh đại kiếm chém đôi một con quái vật. Vika đồng thời tấn công hai con khác, chỉ thấy cô bé không chút biểu cảm, cây thương trong tay lóe lên, thoáng chốc đã xé toạc hai con quái vật thành nhiều mảnh.

"...Yếu."

"Gâu gâu!"

Hưởng ứng lời Vika là tiếng sủa của con thiên lang đứng cách cô bé không xa, có thân hình giống một chú chó nhỏ. Nó được Vika đặt tên là "Hanemaru". Thiên lang vỗ đôi cánh trên lưng, đuôi cũng ve vẩy qua lại, trông thật đáng yêu.

"Anh Hiiro! Nó đang lao về phía anh kìa!"

Hiiro lơ đẹp Arnold, đúng lúc nghe thấy tiếng Muir cảnh báo rằng mình đã thành mục tiêu. Ba con quái vật lao về phía Hiiro, xếp thẳng tắp thành một hàng.

"Hừm, đúng ý ta."

Hiiro chĩa mũi đao sắc lạnh về phía con quái vật đang lao tới với tốc độ kinh hoàng nhất. Cậu dồn nén luồng ma lực xanh trắng đang cuồn cuộn vào ngón trỏ tay phải, rồi nhanh chóng khắc một ký tự lên thân đao.

Ký tự được khắc lên, một biểu tượng của Văn Tự Ma Pháp, không gì khác chính là **【Thân】** — ‘Thân’, mang ý nghĩa ‘Kéo Dài’.

"Kéo dài ra, 《Văn Tự Ma Pháp》!"

Ngay khi anh vừa dứt lời, ký tự tức thì tóe ra những tia điện xanh, đồng thời lưỡi đao cũng vươn dài ra. Thanh đao vươn dài xiên thủng cả ba con quái vật, trông như một xiên que hoàn hảo.

Nhìn Hiiro chỉ trong chớp mắt đã tiêu diệt gọn lũ quái vật, Muir mới thở phào nhẹ nhõm.

(Xong việc. Phần còn lại cứ để cho gã kia lo.)

Hiiro xem chừng đã hoàn tất mọi việc. Cậu viết ký tự Văn Tự Ma Pháp 【原】 (Nguyên) lên thân đao, rồi kích hoạt ma pháp. Ngay lập tức, thanh đao đã trở lại chiều dài ban đầu. Cậu thản nhiên tra đao vào vỏ, trông ngầu lòi hết sức.

Giẫm trên nền đất ẩm ướt, dính nhớp do cơn mưa mấy ngày trước, từ dưới lòng bàn chân truyền đến tiếng lép nhép.

Gã đang đi bỗng dừng lại, từ một gò đất nhỏ nhìn xuống thị trấn trước mắt. Trên người gã khoác chiếc áo choàng dài bạc màu đã dơ bẩn trong suốt chuyến đi, vì trùm mũ nên không thể nhìn rõ biểu cảm.

Tuy nhiên, vẫn có thể thấy khóe miệng gã nhếch lên thành một nụ cười. Sau đó, gã nhẹ nhàng "hừ" một tiếng, tháo chiếc ba lô lớn trên lưng xuống, đặt xuống đất.

Từ từ mở miệng túi, tay phải gã thò vào bên trong. Sau một tràng lách cách, bàn tay phải rút ra, cầm theo một cây bút lông.

Gã ngậm bút vào miệng, tay phải lại thò vào ba lô. Lần này lấy ra là một tấm ván lớn, hình chữ nhật dài 35 centimet, rộng 30 centimet.

Trên tấm ván dán một tờ giấy trắng tinh. Sau đó, gã lấy ra một thứ trông giống bảng pha màu, rồi đổ những chất lỏng đủ màu sắc, trông như thuốc vẽ, vào vài chỗ lõm trên bảng.

Gã ngồi thẳng xuống đất, đặt tấm ván lên chân đang khoanh, cầm bút chấm một ít chất lỏng trên bảng pha màu, bắt đầu phác họa thứ gì đó trên giấy.

Xem ra, những thứ gã lấy ra hẳn là một bộ dụng cụ vẽ, và bây giờ gã hẳn là đang vẽ tranh. Có phải gã đang phác thảo cảnh thành phố trước mắt không – dù nghĩ vậy, nhưng những gì hiện lên trên giấy hoàn toàn không phải như thế.

Trên giấy không vẽ thị trấn, mà là cảnh núi non xa xôi ở phía bên kia thị trấn. Hóa ra ngay từ đầu gã không chú ý đến thị trấn, mà là phong cảnh phía bên kia.

Chỉ thấy gã không chút do dự mà động bút, ngay lập tức đã thổi một luồng sinh khí mới vào tờ giấy trắng trơn.

Thành phẩm vô cùng xuất sắc, độ hoàn thiện cũng rất cao, nói là hàng hóa bày bán ở sạp hàng cũng không có gì lạ, chắc chắn có thể bán ra tiền. Nói cách khác, tay nghề vẽ của gã này quả là phi phàm.

Gã hoàn thành một bức tranh trong thời gian ngắn, cầm giấy vẽ so với phong cảnh trước mắt, gật đầu lộ vẻ tán thành.

Lúc này, trên không trung một sinh vật nhỏ khẽ kêu chíp chíp bay qua, nhìn kỹ thì là một chú chim sẻ hay loại chim nhỏ nào đó.

Điều kỳ lạ là chú chim nhỏ toàn thân chỉ có một màu, cứ như thể từ đầu đến chân đều bị dội sơn xanh.

Chú chim nhỏ đậu trên vai gã, mỏ khẽ rung rinh bên tai, như thể đang nói thầm.

"...Thế à."

Lúc này, gã lần đầu tiên phát ra tiếng. Từ giọng nói này nghe ra, gã này hẳn là một người đàn ông. Gã vươn ngón tay, nhẹ nhàng vuốt ve đầu chim nhỏ, chú chim lại bay lên không trung.

Gã đàn ông nán lại nơi này một thời gian, lần lượt vẽ thêm vài bức tranh. Bỗng nhiên, có gì đó thu hút ánh mắt gã, nơi tầm mắt tập trung là bốn người ăn vận như du hành giả.

Chỉ là, bốn người đó đang chiến đấu với những con quái vật xuất hiện trước mặt. Họ trông rất mạnh mẽ, chớp mắt đã hạ gục lũ quái vật.

Điều khiến gã đàn ông kinh ngạc nhất là một trong số họ, chỉ thấy thanh đao trong tay người đó đột nhiên dài ra, trong nháy mắt xiên chết ba con quái vật, pro vãi!

Gã đàn ông huýt sáo một tiếng, tỏ rõ vẻ thán phục trước kỹ năng của người kia. Sau trận chiến, gã vẫn hứng thú quan sát bốn người này.

Gần đó, một con thú nhỏ màu xanh đang lẫm chẫm bước tới gần một cô gái trong nhóm, và được cô xoa đầu. Người có thể hòa thuận với quái vật như vậy, tự nhiên thu hút ánh mắt của gã đàn ông.

"Đó là..."

Gã lầm bầm, trên mặt nở nụ cười, ánh mắt lướt qua cô thiếu nữ tóc vàng. Ngoài ra, một thiếu niên tóc đen mặc áo choàng đỏ cũng thu hút sự chú ý của gã.

Trong thế giới này, người có tóc đen không nhiều. Tuy nhiên, ánh mắt gã đàn ông nhìn thiếu niên tóc đen không chỉ là sự tò mò khi thấy điều hiếm lạ, mà còn chứa đựng một ý nghĩa khác. Dù sao, cậu thiếu niên này chính là người đã khiến thanh đao dài ra.

Gã đàn ông chăm chú nhìn nhóm người này, cô thiếu nữ tóc vàng bỗng dừng lại quay đầu, dường như đã nhận ra sự tồn tại của gã.

"Vika-chan, em sao thế?"

Toàn bộ quái vật đã bị tiêu diệt, Arnold thở phào nhẹ nhõm, thấy Vika đứng im không nhúc nhích, chăm chú nhìn vào một nơi nào đó, anh ta nghi hoặc hỏi.

Nghe thấy tiếng Arnold, Vika vẫn quay lưng lại với anh ta, ánh mắt vẫn nhìn chăm chú vào gò đất nhỏ.

"Sao thế, Vika-chan? Có gì ở phía đối diện à?"

Muir đội chiếc mũ to đáng yêu cũng bối rối như Arnold, quay đầu nhìn về phía tầm mắt của Vika.

"...Có phải mình nghĩ nhiều rồi không?"

Vika là một cô gái với mái tóc vàng bện thành bím dài ngang lưng, nhưng đặc điểm nổi bật nhất của cô bé là chỏm tóc vểnh lên như ăng-ten trên đỉnh đầu, chỏm tóc đó bây giờ đang lắc lư qua lại, như thể đang nhận tín hiệu gì đó.

Chỉ thấy cô bé như vậy nghiêng đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào ngọn đồi càng thêm tập trung. Tuy nhiên ở đó không có gì cả. Ít nhất mọi người đều không nhìn thấy gì.

"...Chắc là mình nghĩ nhiều rồi?"

Vika không trả lời hai người, tự lẩm bẩm một mình, Arnold và Muir nhìn nhau, ngơ ngác chớp mắt.

Mặc dù Arnold và những người khác cũng rõ, đây không phải lần đầu tiên Vika làm ra hành động khó hiểu như vậy, nhưng Vika vẫn không hề nhúc nhích.

"Rốt cuộc là sao thế hả, Vika-chan?"

Arnold cuối cùng không nhịn được, khuôn mặt thô kệch đầy vẻ bối rối, hỏi Vika một lần nữa.

"Ưm... Không có gì."

Vika lắc đầu, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra mà lại tiếp tục đi về phía trước.

Thấy cô bé như vậy, hai người dù vẫn còn thắc mắc, cũng vì câu nói "Haizz, Vika lúc nào chả thế" của Arnold mà cho qua, cùng bước tiếp về phía trước.

Tuy nhiên, không chỉ Arnold và Muir cảm thấy nghi ngờ về hành động của Vika.

Đôi mắt đen láy của thiếu niên tóc đen Okamura Hiiro vẫn tiếp tục nhìn chằm chằm vào ngọn đồi mà Vika vừa nhìn.

Ánh mắt sau cặp kính lóe lên tia sáng sắc bén, anh ta nheo mắt lại như một thợ săn đang tìm kiếm con mồi.

Không biết Hiiro có giống Vika mà cảm nhận được điều gì đó, hay chỉ đơn thuần là không hiểu hành động vừa rồi của Vika, tóm lại, anh ta nhìn chằm chằm vào ngọn đồi đó một lúc lâu.

"Này, Hiiro, đi thôi!"

Mãi đến khi nghe thấy tiếng gọi của Arnold anh ta mới phản ứng lại, chuyển ánh mắt và tiếp tục đi về phía trước.

"Nơi vừa thấy đó chính là 【Sakju】 đấy! Sắp vượt biên giới rồi!"

Giọng Arnold không giấu nổi vẻ vui mừng, Muir cũng mặt mày rạng rỡ.

Vượt biên giới từ Nhân Giới vào Thú Nhân Giới, là mục tiêu ưu tiên hàng đầu của hai người họ, biết mình càng gần biên giới tự nhiên càng vui.

Hiiro cũng vì muốn vượt biên giới mà đến đây, tâm trạng dĩ nhiên cũng phấn chấn. Có điều, đi bộ rã rời cả ngày khiến cái bụng hắn réo lên, nên mặt mũi có hơi khó ở.

Người đói bụng không chỉ có mỗi Hiiro, Vika và Hanemaru, con thiên lang cứ như chú chó nhỏ đi theo cô bé cũng đói rồi.

Vào thị trấn phải đi ăn một bữa no nê đã. Nghĩ đến đây, cả Vika và Hanemaru đều không kìm được mà ứa nước miếng.

Hiiro tuy không đến nỗi chảy nước dãi, nhưng cũng không phủ nhận hiện tại chỉ muốn sớm nhất có thể vượt qua biên giới, vào thành phố ăn một bữa thật no, nghỉ ngơi thật tốt.

Cả bốn người bất giác rảo bước nhanh hơn, tiến về phía thành phố biên giới 【Sakju】.

Thấy đích đến của nhóm Hiiro là 【Sakju】, gã đàn ông vẫn đứng trên gò đất nhỏ dõi theo bóng họ.

Gã có vẻ nhẹ nhõm thở phào, khóe miệng khẽ nhếch lên, có lẽ là mừng vì mình không bị phát hiện.

Đúng lúc đó, dường như Vika đã cảm nhận được khí tức của gã, và ánh mắt cô lại hướng về phía này. Tiếc là gã đã nhanh hơn một bước, ẩn mình thành công.

"《Ánh trăng》 và... áo choàng đỏ...?"

Gã đàn ông lẩm bẩm những đặc điểm nhận dạng của Vika và Hiiro, đoạn thu dọn toàn bộ dụng cụ vẽ vào ba lô.

Nhìn bóng lưng của bốn người họ, gã nở một nụ cười thích thú.

"Thú vị thật, thử tiếp cận họ xem sao."

Gã đàn ông tự nhủ với giọng đầy mong đợi, đoạn khoác ba lô lên vai và cũng bắt đầu tiến về phía 【Sakju】.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!