Virtus's Reader
Konjiki no Wordmaster

Chương 181: CHƯƠNG 181: QUYẾT ĐỊNH CỦA CAMUS

Vậy là…

Jin-u bàng hoàng trước cảnh tượng trước mặt. Gã chậm rãi quay sang nhìn Hiiro.

"Này, xong rồi đấy."

"Kh-không thể nào... Tù trưởng..."

"Ông có nghe không đấy?"

"Tù trưởng..."

Gã dường như không nghe thấy gì cả.

"Haizz, hết cách rồi."

Hiiro nhún vai, tra kiếm vào vỏ rồi tiến về phía Camus. Đống chông cát xung quanh Camus trở lại thành những hạt cát bình thường, rơi lả tả rồi hòa vào sa mạc. Camus, vốn đang được chúng chống đỡ, liền khuỵu xuống đất.

"Này."

"..."

Camus ngẩng mặt lên, bắt gặp ánh mắt của Hiiro. Vẻ mặt cậu vẫn vô cảm như mọi khi, nhưng nơi khóe mắt đã rưng rưng lệ. Dường như cậu cảm thấy vô cùng nhục nhã vì thất bại của mình.

"Thất vọng à?"

"Là nhục nhã."

"À, là do tôi mạnh quá thôi."

"Tôi... cũng mạnh."

"Kể cả vậy, cậu vẫn thua."

"Tôi... tôi vẫn chưa nghiêm túc thôi."

"Kể cả thế. Người thua cuộc vẫn là cậu."

"..."

Hiiro nhặt cặp kiếm gần đó lên, quăng về phía Camus.

"Cậu đã nói là sẽ bảo vệ bộ tộc của mình, đúng không?"

"Ừ..."

"Bao gồm cả mấy đứa nhóc thần tượng cậu nữa, phải chứ?"

"Đương nhiên."

"Nhưng nếu cậu cứ thế này, tất cả bọn họ sẽ chết hết trong nay mai thôi."

"Kh-không đời nào! Tôi sẽ bảo vệ mọi người!"

"Ngay cả khi vừa thua tôi sao?"

"Cái đó... Cái đó là vì... cái đó..."

Không tìm được lời nào để biện minh, Camus cúi gằm mặt.

"Cậu không hề bảo vệ họ."

"Hả?"

"Miệng thì nói bảo vệ, nhưng tất cả những gì cậu làm chỉ là đẩy họ vào chỗ nguy hiểm mà thôi."

"Vậy... tôi nên làm gì?"

"Đừng có trẻ con như thế. Tự mình nghĩ đi."

Thấy Camus lộ vẻ tuyệt vọng, Hiiro trong lòng cảm thấy khó chịu. Cậu liền nói ra suy nghĩ của mình.

"Nếu là tôi... tôi sẽ đập nát tất cả những gì cản đường mình."

"Đập nát... thứ cản đường? Tất cả sao?"

Camus ngạc nhiên nhìn Hiiro.

"Ừ, tất cả. Tôi tham lam lắm. Thứ gì đã muốn thì tôi sẽ giành lấy, và không bao giờ giao nó cho ai khác. Vì vậy, tôi sẽ không để bất cứ ai cướp đi bất cứ thứ gì của mình. Làm như thế, tôi có thể bảo vệ được mọi thứ."

Hiiro và Camus nhìn thẳng vào mắt nhau, không gian tĩnh lặng trong giây lát. Và rồi, khác hẳn với lúc trước, đôi mắt Camus bỗng bừng lên sức sống.

"...Tên của anh, cho tôi biết được không?"

"Hiiro. Hiiro Okamura."

"Hiiro... Hiiro... là Hiiro. Ừm... Tôi sẽ ghi nhớ."

Camus nhìn Hiiro một cách chân thành.

"Tôi tên là... Camus."

"Biết rồi. Nhưng tôi sẽ gọi cậu là ‘Song Kiếm’."

"Muh... Gọi là Camus đi."

"Từ chối. Nếu muốn tôi gọi tên cậu, thì hãy làm cho tôi phải công nhận cậu đã."

"Công nhận?"

Ngay lúc đó, vài đứa trẻ từ trong đám đông chạy đến chỗ cả hai.

"Camus-nii!"

"Anh không sao chứ?"

"Này! Đối thủ tiếp theo của ngươi là ta!"

Đám trẻ, với ý định bảo vệ Camus, đứng chắn giữa hai người và trừng mắt nhìn Hiiro đầy thù địch.

"Tù trưởng, anh không sao chứ?"

"Ừm. Các em dừng lại đi."

Camus lên tiếng mắng bọn trẻ.

"Ể, nhưng, nhưng mà-!"

"Đúng đó. Hắn ta bắt nạt Camus-nii!"

"Ừm... Không sao đâu... Hiiro là... khách."

Lũ trẻ ngơ ngác nhìn Camus.

"Nh... Vậy sao?"

"Nếu Camus-nii nói vậy thì..."

"V-vậy chắc là thế rồi..."

Đám trẻ có vẻ đã miễn cưỡng nghe lời Camus. Tuy nhiên, một đứa vẫn lườm Hiiro và nói.

"H-hứ!? Chỉ vì Camus-nii nói thế thôi, đ-đừng có mà đắc ý."

"Im đi, nhóc con!"

Thấy Hiiro liếc lại, đứa nhỏ hét lên "Hyi!" rồi chạy ra nấp sau lưng Camus.

"Xem ra đã có kết quả rồi nhỉ."

Shivan lên tiếng, Liliyn cũng phản ứng ngay sau đó.

"Nhưng, quả nhiên là cô, Hồng Tường Vi. Tìm được một người như thế. Lão già này đã không nghĩ Camus sẽ thua đâu đấy."

"Hmph. Ta đã nói rồi còn gì? Rằng lão sẽ được chứng kiến vài thứ thú vị."

"Hô hô hô, có vẻ là vậy thật."

Shivan quay sang Hiiro và nói.

"Mà, ngay từ lần đầu gặp mặt, lão đã cảm thấy có gì đó rất kỳ lạ toát ra từ cậu ta. Rốt cuộc thì, cậu ta là ai?"

"Việc gì ta phải nói cho ông?"

"Tôi cũng... muốn biết."

Camus với đôi mắt sáng lấp lánh, tò mò như một đứa trẻ, đột nhiên xuất hiện bên cạnh khiến cả hai giật mình.

"Về Hiiro... cô có thể kể cho tôi nghe được không?"

"Ta từ chối. Nếu nhóc cũng được ta công nhận thì ta sẽ cân nhắc."

Camus thất vọng cụp mày xuống. Tuy nhiên, cậu tuyên bố.

"Nn... Một ngày nào đó, tôi nhất định sẽ được nghe."

Có vẻ như Camus đã quyết tâm về điều gì đó. Trong khi đó, Hiiro chỉ nhìn Camus với vẻ hơi kinh ngạc rồi thở dài. Liliyn sau đó lướt đến gần Hiiro và thì thầm.

"Đúng như ta nghĩ, ngươi thú vị thật đấy."

"Tôi không hiểu ý cô."

Vừa rồi, Hiiro đã phải ứng biến khá nhiều trong trận đấu, vì thế mà Liliyn đã vô tình có cơ hội thấy cậu sử dụng ma pháp nhiều lần. Nếu là cô ta, chắc chắn đã hiểu được phần nào về Văn Tự Ma Pháp của Hiiro rồi.

*(Mà thôi, cô ta không giống kiểu người sẽ đi rêu rao bí mật của người khác. Dù bị soi mói suốt thế này cũng khó chịu thật, nhưng lần này đành cho qua vậy.)*

Khi mọi chuyện đã ổn thỏa, tất cả mọi người liền trở về ốc đảo.

"Hi-H-H-H-Hiiro-sama! Em mừng vì ngài vẫn bình an vô sự!"

"Nofofofofo! Quả đúng là Hiiro-sama! Thần đã luôn tin tưởng ngài mà, nofofofofo!"

Hiiro nhìn Shamoe và Silva đang nhốn nháo, thầm nghĩ hai người này thật ồn ào. Cậu chỉ muốn ngồi thư giãn bên bờ hồ sau khi quay về ốc đảo, nhưng ấn tượng từ trận đấu ban nãy khiến hai người họ cứ rối rít cả lên.

"Shamoe... Shamoe... khi thấy ngài bị đánh bay, tim Shamoe gần như ngừng đập luôn đó!"

"Nofofofofo! Lúc đó, thần cũng suýt ngừng thở luôn đấy ạ!"

"Ngươi cứ thế mà chết luôn thì tốt biết mấy."

"Thật độc địa! Những lời đó thật cay nghiệt, nhưng thần lại thích nghe lắm, tiểu thư à! Nofofofofo!"

Hiiro cảm thấy càng lúc càng ồn ào, bèn đưa tay bịt tai lại. Nghĩ đến việc phải đi cùng ba người này trong suốt chuyến hành trình, cậu lại thở dài, bụng như thắt lại.

"Hiiro... một lát thôi... tôi nói chuyện với cậu được không?"

Camus một mình tiến lại gần Hiiro.

"Chuyện gì?"

"Tôi đã... quyết định rồi."

"Quyết định chuyện gì?"

"Tôi cũng... sẽ bảo vệ."

"Bảo vệ cái gì?"

"Tất cả. Tôi cũng... rất tham lam."

Nghe câu trả lời, Hiiro bất giác mỉm cười.

"Cậu đã nói chuyện này với ai chưa?"

"Tôi đã nói với ông nội. Ông bảo... cứ tiến về phía trước... làm điều mình muốn."

"Hiểu rồi."

Hiiro nhìn vào khuôn mặt Camus. Cậu ta chắc chắn lớn tuổi hơn Hiiro, nhưng trong mắt Hiiro, cậu vẫn còn con nít lắm. Không ai nghĩ rằng một người ngây ngô như Camus lại là tù trưởng của cả một bộ lạc.

Tuy nhiên, thực tế là Camus đang gánh vác vận mệnh của cả bộ tộc trên vai. Và giờ đây, Camus đó đã đưa ra quyết định của mình. Đương nhiên, người khơi nguồn cho quyết định đó chính là Hiiro. Đây là điều mà cả Hiiro và Camus đều hiểu rõ.

"Vậy, cậu sẽ làm chứ?"

"Ừ. Tôi... chúng tôi sẽ tiêu diệt con quái vật trên sa mạc."

Đó là mục tiêu chung mà cả hai đã hướng tới. Bảo vệ tất cả mọi người. Có một con quái vật trên sa mạc có thể tấn công bất cứ lúc nào. Nếu nó tấn công, họ sẽ cố gắng rút lui và tìm một nơi khác để ổn định trong một thời gian. Đây là một cách để bảo vệ bộ tộc của cậu. Nhưng luôn có khả năng ai đó sẽ bị thương hoặc tử vong khi con quái vật tấn công. Cũng rõ ràng rằng việc trốn chạy sẽ chỉ làm xói mòn lòng tự tôn của họ, đồng thời hạn chế tiềm năng của bộ lạc.

Để có thể thực sự bảo vệ họ, không còn lựa chọn nào khác ngoài việc loại bỏ mối đe dọa. Nếu họ không muốn rời khỏi sa mạc này nhưng vẫn mong muốn một cuộc sống yên bình, thì họ bắt buộc phải tiêu diệt hiểm họa ngay trước mắt.

Đó là quyết tâm của Camus, để bảo vệ tương lai của lũ trẻ. Tuy nhiên, việc này chắc chắn sẽ rất nguy hiểm. Đối thủ là con quái vật đã hấp thụ sức mạnh của vị tù trưởng tiền nhiệm. Mọi người đều biết rõ sức mạnh của người đó. Nếu các chiến binh của tộc Ashura cùng tham chiến, dù có thể có thương vong, nhưng họ chắc chắn có thể đánh bại nó.

Thế nhưng, trước đây, Camus đã không muốn mạo hiểm vì cậu sẽ phải đối mặt với con quái vật mang hình dáng của cha mình. Nhưng hôm nay, cậu đã hạ quyết tâm. Để bảo vệ tương lai của cả bộ tộc, cậu phải tiêu diệt con quái vật đó. Dù nó có ngoại hình của cha cậu, nhưng nó không phải là ông ấy. Camus nhận ra rằng quái vật chỉ là quái vật. Cậu đã nhận ra điều đó nhờ có Hiiro. Để có thể bảo vệ cả bộ tộc, cậu cần phải thẳng tiến về phía trước. Và vì thế, cậu đã quyết định.

Dù vậy, việc này vẫn vô cùng nguy hiểm. Nếu Camus chiến đấu cùng mọi người, có lẽ bằng cách nào đó họ sẽ hạ được con quái vật. Tuy nhiên, khả năng cao là sẽ có người bị thương nặng hoặc tử vong trong trận chiến. Vì lý do đó, cậu đối mặt với Hiiro và nói:

"Hiiro... hãy cho tôi mượn sức mạnh của anh."

✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!