Liliyn và Shamoe sẽ theo dõi từ xa, nên được để lại ở vị trí cũ. Nhóm của Hiiro thì đi theo sự dẫn đường của Jin-u. Đằng sau Jin-u là Camus, kế đến là Hiiro, và cuối cùng là Silva, người có nhiệm vụ xóa dấu vết của họ trên sa mạc.
(Ở đây có khá nhiều vật cản. Vùng hoang mạc đá này có thể cho chúng ta chút lợi thế, nhưng nếu đối phương đủ thông minh thì lợi thế đó cũng bằng không.) (Hiiro)
Nếu con quái vật hấp thu được cả tri thức và tư duy của Regund, vậy thì trận chiến này chẳng khác nào đối đầu với một con người. Vì lý do đó, đối phương cũng có thể sẽ sử dụng chiến thuật. Nhóm của Hiiro có thể nấp sau những tảng đá để áp sát và đánh úp, nhưng nếu kẻ thù sở hữu trí thông minh ngang tầm con người, hắn hoàn toàn có thể nghĩ ra biện pháp đối phó.
Cả nhóm tập trung quanh một tảng đá lớn và quan sát địa thế xung quanh.
“Lần gần nhất, nó ẩn mình trong ụ cát trước mặt.” (Jin-u)
Jin-u nói vậy trong khi nhìn Camus. Rõ ràng là có một đụn cát lớn trước mặt họ. Gần đó, một con quái vật tên Mad Scorpion (Bọ Cạp Điên) đang lảng vảng, thong dong bước đi trên những chiếc chân của nó. Và rồi ngay lúc đó…
Vụt!
Từ đống cát, một thứ trông như một cái đuôi thò ra. Nó quấn quanh thân con Mad Scorpion rồi bắt đầu tỏa ra khí độc màu tím.
KIIIIIIIII!?
Con Mad Scorpion rít lên, tuyệt vọng giãy giụa, nhưng những chiếc chân của nó chỉ có thể cào cấu vào không khí. Nó cố gắng thoát khỏi cái đuôi, nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, chủ nhân của chiếc đuôi đã xuất hiện.
“Đó là Quái vật Sa Mạc!” (Jin-u)
Lời của Jin-u khiến gương mặt Camus đanh lại.
“Cha…” (Camus)
Hiiro cẩn thận quan sát con quỷ. Trông nó chắc chắn giống một [Evila] hơn là một con quái vật.
Hắn có một chiếc đuôi có thể co duỗi tùy ý, và một cơ thể cường tráng phủ đầy sẹo. Những đặc điểm của [Ashura Race] vẫn còn đó, với vầng trán phẳng và mái tóc trắng vô hồn. Ngược lại, đôi mắt đỏ rực của hắn lại ánh lên khát khao sống mãnh liệt.
Nước dãi chảy ra từ miệng con quái vật khi hắn rụt đuôi lại và nhấc đôi chân đầy vuốt nhọn lên.
(Hm? Quả cầu đó là thứ gì vậy?) (Hiiro)
Từ những gì Hiiro có thể thấy, có một quả cầu cỡ nắm đấm được gắn vào bụng con quái vật. Và quả cầu trông như đang co bóp theo một chu kỳ đều đặn, như thể nó là một trái tim đang đập.
“Oy, cái quả bóng đang đập đập ở bụng hắn là cái vẹo gì thế?” (Hiiro)
“Chúng tôi cho rằng đó là lõi của con quái vật.” (Jin-u)
Hiiro xác thực được nghi ngờ của mình qua lời của Jin-u.
“Vậy tất cả những gì tôi phải làm là đập vỡ nó?” (Hiiro)
“Khả năng cao là vậy.” (Jin-u)
“Khả năng cao là vậy?” (Hiiro)
“Trong quá khứ, đồng đội của ta đã cố gắng nhắm vào quả cầu. Nhưng họ đã không thể gây ra dù chỉ một vết xước trên nó.” (Jin-u)
“Tôi hiểu rồi. Cứ tưởng hắn trắng trợn phô ra điểm yếu, nhưng có vẻ không đơn giản như vậy. Sức phòng thủ của quả cầu hẳn phải khá cao.” (Hiiro)
“Nguyên nhân có vẻ là đó.” (Jin-u)
“Hmm?” (Hiiro)
Khuôn mặt Jin-u lộ vẻ phức tạp khi anh chỉ vào con quái vật.
“Nhìn kìa.” (Jin-u)
Những vòng cát dưới chân con quái vật bay lên bao phủ cơ thể nó. Sau một lúc, toàn thân nó được bao bọc bởi cát, và lớp cát bắt đầu chuyển sang màu tím.
“Đó là cái gì?” (Hiiro)
“Cậu thấy rồi, phải không? Đó là một lớp Giáp Cát.” (Jin-u)
Hiiro nheo mắt lại và nhìn chằm chằm vào con quái vật một lần nữa.
“Vậy là hắn có thể sử dụng cát như nhóc xài song kiếm đằng kia?” (Hiiro)
“Đúng vậy.” (Jin-u)
Mặc dù ngoại hình con quái vật không thay đổi chút nào, nhưng chắc chắn có những dòng cát đang xoay quanh cơ thể nó. Nó cùng loại với ma pháp mà Camus đã sử dụng trên tay phải của mình trong trận chiến trước đó.
“Nhưng mà, cát của nhóc song kiếm hiện rõ rành rành trên tay cơ mà.” (Hiiro)
Nắm đấm của cậu ta trở nên khổng lồ như tay golem, vì vậy nó khá rõ ràng. Nhưng con quái vật thì lại trông không khác gì trước khi bao bọc thân mình bởi cát cả.
“Đó là Giáp Cát của… cha.” (Camus)
Camus chua xót trả lời.
“Nếu luyện Giáp Cát đến trình độ cao, ngoại hình sẽ không thay đổi.” (Camus)
“Tụ cát lại, và nén nó đến mức tối đa. Đó là Giáp Cát của Regund-sama. Ngài ấy đã tụ và nén một lượng cát không tưởng xung quanh mình.” (Jin-u)
“Tôi hiểu rồi. Vậy ra đó là thứ đã nâng sức phòng thủ của ông ta.” (Hiiro)
Hiiro hiểu tại sao Jin-u gọi kỹ năng đó là nguyên nhân. Cục lõi bề ngoài trông có vẻ lộ liễu, nhưng bao quanh nó là một lớp giáp cát kiên cố.
Con quái vật dồn thêm sức vào đuôi và con Mad Scorpion bị cắt làm đôi. Con bọ cạp rơi xuống đất, dù vậy nó vẫn cố gắng bỏ chạy. Nhưng con quái vật tiến đến và nuốt chửng nó. Có vẻ như hắn đang tìm thức ăn.
Chiếc đuôi hắn vung vẩy qua lại trông như hắn đang vui vẻ thưởng thức bữa ăn. Trong vòng một phút, con Mad Scorpion, to cỡ hai người trưởng thành, đã hoàn toàn biến mất.
(Vậy là nó tự bao bọc cơ thể bằng cát à... Thế thì mình phải xử lý lớp cát đó trước đã. Nếu không, mình còn chẳng chắc Văn Tự Ma Pháp [Ngủ] có thể chạm tới nó nữa.)
Văn Tự Ma Pháp nói chung chỉ được kích hoạt khi có sự tiếp xúc vật lý. Khi Hiiro đối đầu với con Lợn Rừng Đỏ trước đó, cậu đã có thể dùng [Ngủ] để hạ gục nó, nhưng đó là bởi vì ký tự ma pháp đã chạm trực tiếp vào cơ thể con quái vật.
Nếu nó đập trúng quần áo, hoặc thứ gì đó khác, hiệu ứng sẽ không được chuyển vào đối tượng. Hiệu ứng sẽ chỉ xuất hiện ở những thứ nó chạm vào. Vì vậy để đưa con quái vật vào giấc ngủ, họ phải giải quyết lớp cát ở ngoài trước và dùng ma thuật bắn trực tiếp vào hắn.
Ký tự 【Bộc】 (Explode) và 【Viêm】 (Flame) có vùng tác dụng cực kỳ rộng lớn, nên việc nhắm trúng đích không còn là vấn đề quá quan trọng. Dù có trượt, hiệu ứng của Văn Tự Ma Pháp vẫn sẽ ảnh hưởng đến chúng. Tuy nhiên... (Hiiro)
Bất kể họ muốn tấn công lõi, hay đưa nó vào giấc ngủ, họ đều phải giải quyết lớp giáp trước. Và Camus cùng những người khác cũng đang nghĩ đến điều tương tự.
Họ đang lặng im quan sát con quái vật từ sau tảng đá, cho đến khi Hiiro nhận ra có điều gì đó kỳ lạ. Chiếc đuôi của con quái vật bị chôn trong cát. Không, chính xác hơn thì, chính nó đã chôn đuôi mình vào cát.
(Cái quái kh… khoan đã, phải chăng!?) (Hiiro)
Hiiro đoán được điều gì sắp xảy ra. Nhưng cậu đã nhận ra quá trễ.
Kabow.
Một thứ gì đó vọt ra từ cát ngay dưới chân cả nhóm. Nó cố quấn lấy chân Camus. Vì nó xuất hiện từ phía sau nên cậu đã không kịp phản ứng.
Vụt!
Khi cơ thể Camus sắp bị quấn chặt, người cứu cậu là Jin-u. Nhờ đó, Camus né được đòn tấn công, nhưng người làm mồi cho chiếc đuôi lại là Jin-u.
“Ku!”
Chiếc đuôi quấn quanh chân gã.
“Jin-u!” (Camus)
Camus ngã ngửa ra sau rồi hét lên. Cái đuôi bắt đầu kéo Jin-u đi. Có vẻ như con quái vật đã phát hiện ra sự hiện diện của họ từ lâu.
“Khốn kiếp! Xông lên, Nhóc Song kiếm! Ông Già!” (Hiiro)
“Ph-phải!” (Camus)
“Đã hiểu!” (Silva)
Để đuổi theo Jin-u, bộ ba rời khỏi tảng đá và chạy về phía con quái vật. Bản thân Jin-u thì nằm dưới đất, người phủ đầy cát khi bị kéo lê.
“Đừng căng thẳng! Nhiệm vụ đầu tiên của chúng ta là đoạt lại gã đầu búi đó!” (Hiiro)
“Vâng, nhờ anh giúp tôi đoạt lại anh ấy!” (Camus)
Con quái vật quay lưng lại với cả đội. Nó dẫm lên Jin-u, người đang quằn quại trong đau đớn.
“Gurururu…”
Với một tiếng gầm như sư tử, con quái vật quay đầu lại đối mặt với cả nhóm. Một khuôn mặt đúng chuẩn của quái vật. Một khuôn mặt có thể găm thẳng nỗi sợ vào sâu trong tim bất kỳ ai. Vậy mà, vẫn còn một số đặc điểm của một người tên Regund tồn tại trên khuôn mặt đó.
“Ch-cha…” (Camus)
Camus nuốt nước bọt, buột miệng thốt ra những lời đó.
“Đừng hoảng, nhóc song kiếm.” (Hiiro)
“Eh?” (Camus)
“Gã đó chỉ là một con quái vật… mà cũng là bố vợ cậu đấy.” (Hiiro)
“Phải.” (Camus)
“Nếu nhóc không làm gì cả, tên tóc búi sẽ dẹo đấy, biết chưa.” (Hiiro)
“!!? Tôi sẽ không để anh ấy chết!” (Camus)
Cậu rút hai thanh kiếm trên lưng ra và hướng mũi kiếm vào con quái vật. Con quái vật phản ứng lại bằng cách thể hiện sự thù địch rõ ràng về phía cậu. Đó là lúc Jin-u lấy lại tỉnh táo và quay về phía Camus. Nghĩ rằng đã đến lúc, anh rút thanh kiếm cong trên lưng ra và vung về phía con quái vật, tuy nhiên…
“Cái gì!?” (Jin-u)
Dường như con quái vật đã nhận ra ý định của anh, nó vung tay phải về phía anh như một chiếc búa giáng xuống.
“Jin-u!? Rời khỏi hắn ngay!” (Camus)
Camus lao thẳng về phía trước với một tốc độ khó tin và cố gắng chém vào chiếc đuôi để giải phóng Jin-u. Nhưng trước mặt cậu, một bức tường cát lớn xuất hiện.
“Đ-đây là Sand Guard! (Cát Hộ Thân)” (Camus)
Cậu dừng lại, nhưng Hiiro, người đang đứng ngay cạnh, mắng.
“Đừng có dừng lại! Tiến thẳng về phía trước!” (Hiiro)
Xung quanh Hiiro là một màn chắn ma thuật màu xanh. Camus nhìn về phía cậu và hiểu cậu định làm gì. Camus lùi ra sau cậu và tiếp tục tiến lên.
Hiiro được bảo vệ bởi ma thuật hộ thân trong khi va chạm với bức tường. Và không giống như làn sóng cát của Camus, bức tường không sụp đổ.
Camus không giấu nổi vẻ bối rối khi chứng kiến cảnh tượng này. Cậu bị sốc khi cát của mình đã bị đánh bại, vậy mà của con quái vật thì lại không. Tất nhiên, Hiiro cũng bị sốc trước tình hình hiện tại. Tuy nhiên, dù có hơi bất ngờ một chút, cậu vẫn giữ được sự điềm tĩnh.
(Hiiro thầm nghĩ) Quả nhiên là vậy. Ký tự [Phòng Hộ] chỉ phát huy tác dụng khi đối phó với các đòn tấn công trực diện. Bức tường này rõ ràng không phải là một chiêu thức gây sát thương. May mà mình đã lường trước được tình huống này.
Ký tự **Văn Tự Ma Pháp** [Protect] (Phòng) có khả năng chặn đứng các đòn tấn công vật lý hoặc ma pháp, nhưng nó lại không thể phá vỡ một màn chắn phòng thủ khác. Kỹ năng này chỉ có tác dụng đối với những chiêu thức được tạo ra với mục đích tấn công mà thôi.
Bởi vì Hiiro đã lường trước được kết quả này, nên cậu không hề bối rối hay thất vọng. Cậu chỉ đơn thuần thử nghiệm để kiểm chứng khả năng của Văn Tự Ma Pháp mà thôi. Do đó, cậu đã chuẩn bị sẵn một ký tự ma pháp khác ngay trên đầu ngón tay. Hiiro dứt khoát chỉ tay ra và phóng nó đi.
“Chính là lúc này! Vọt qua nhanh!” (Hiiro)
“Eh? Nh-nhưng!?” (Camus)
“Hãy tin ta. Không phải nhóc là thuộc hạ của ta sao!?” (Hiiro)
“Phải!” (Camus)
Camus lao qua bức tường với toàn bộ sức mạnh. Trước khi va chạm, cậu vung kiếm lên như để cắt bức tường, nhưng nó đi qua mà không gặp lực cản nào, cứ như cắt đậu phụ vậy.
Ký tự Văn Tự Ma Pháp mà Hiiro kích hoạt chính là **【Nhu】**. Đây là một ma pháp cậu đã có kinh nghiệm sử dụng từ trước, và nó pro vãi! Nhờ vào sức mạnh của **【Nhu】**, cậu có thể biến những vật thể cứng rắn, tưởng chừng không thể lay chuyển, trở nên mềm mại và dẻo dai.
“Haaaaaaaaah!” (Camus)
Camus vượt qua bức tường và chém vào chiếc đuôi quái vật ở trước mắt.
“Kuh! Nó thật cứng nhưng…” (Camus)
Có lẽ con quái vật đã tin tưởng tuyệt đối vào tường chắn của nó. Cơ thể nó cứng đờ lại một chút sau khi bức tường bị vượt qua.
Camus dùng cả hai tay và dồn toàn bộ sức mạnh của mình vào đó. Và cuối cùng…
Thanh kiếm của cậu xuyên qua lớp cát bao quanh chiếc đuôi. Camus đá con quái vật ra xa, vác Jin-u đang lảo đảo lên vai rồi lui lại giữ khoảng cách với con quái.
✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay