Camus: "Ông lùi lại đi. Chuyện còn lại cứ để cháu lo."
Nhìn thấy biểu cảm trên gương mặt Camus, Silva thốt lên "Hohou", ra vẻ kinh ngạc.
Silva: "Vậy à, giao hết cho cậu có được không?"
Camus: "Vâng... Cháu đã khiến ông phải lo lắng rồi."
Silva: "Nofofofofo! Nếu đã vậy, tôi sẽ xử lý hai con kia. Món chính sẽ do cậu giải quyết, được chứ?"
Camus lắc đầu trước đề nghị của Silva.
Camus: "Không ạ. Tất cả cứ để cháu xử lý. Nên xin ông hãy lùi lại một chút."
Silva: "Nofo?"
Silva nghiêng đầu, nhưng vẫn nghe theo lời Camus, ông lùi về phía sau cậu một chút và dõi theo tấm lưng ấy.
Camus nhìn chằm chằm con Desert Monster.
Camus: "Con xin lỗi... con không biết."
Desert Monster: "Gururururu!"
Con quái vật nheo đôi mắt sắc lẻm, gầm lên, dường như đã nhắm vào Camus.
Camus: "...với hình dáng đó, người đau khổ nhất chính là cha, phải không? Vì vậy... con..."
Dứt lời, Camus rút ra một thanh katana. Trong lúc mọi người còn đang băn khoăn không biết cậu định làm gì, Camus đưa lưỡi kiếm đến gần cánh tay mình. Ngay sau đó—
Xoẹt—
Cậu cứa mạnh lưỡi kiếm vào lòng bàn tay, máu tươi từ đó túa ra, tí tách thấm đẫm khoảng cát dưới chân.
Camus tra lại thanh katana vào vỏ. Hiiro và Silva, không hiểu tại sao cậu lại làm vậy, chỉ biết nhìn cậu với vẻ mặt khó hiểu. Tuy nhiên, ngay lúc đó, phần cát nhuốm máu dưới chân Camus bắt đầu lan rộng ra.
Camus: "Máu của con... đã nhuốm vào rồi."
Ầm ầm ầm ầm ầm ầm ầm ầm!
Mặt đất rung lên bần bật, tựa như có động đất. Cùng lúc đó, phần cát đã chuyển sang màu đỏ hồng kia lơ lửng bay lên không. Khối lượng của đống cát đó có thể so sánh với một chiếc xe hơi.
Camus: "Con hiện tại... chỉ có thể dùng được ngần này cát thôi, nhưng..."
Đống cát nhuốm máu bắt đầu chuyển động. Chúng tụ lại trên tay phải Camus, tạo thành một dải cát vút thẳng lên trời. Sau đó, dải cát tách ra thành từng phần nhỏ hơn.
Khoảnh khắc dải cát bị chia ra thành kích thước của những viên bi ve, số lượng của chúng đã nhiều đến mức không thể đếm xuể. Vô số viên bi cát cứ thế trôi nổi trên không trung.
Camus: "Red Idol (Hình Nhân Đỏ)... đến đây."
Ánh mắt Camus nheo lại.
Camus: "Model-Rain." (Dạng Mưa)
Vù vù vù vù vù vù vù!
Dàn bi cát bắn đi với một tốc độ kinh người, hướng về phía ba con quái vật. Trông hệt như một cơn mưa máu.
Desert Monster: "Giiiiiiiiiiiii!?"
Bụi cát bay tứ tung. Đàn bi cát như mưa đạn, không thương tiếc bắn xuyên qua thân thể ba con quái vật.
Hiiro: "Hô."
Nhìn cảnh tượng đó, Hiiro thốt lên kinh ngạc.
Hiiro: (Nếu mình nhớ không lầm, bản thân máu chính là năng lượng ma thuật. Dùng máu nhuốm vào cát để điều khiển chúng theo ý muốn sao... không tệ đâu, Nitouryuu.)
Mặc dù phải rơi vào tình trạng mất máu, đổi lại Camus giờ đây có thể điều khiển cát một cách linh hoạt theo ý muốn của mình.
Khi lớp bụi cát tan đi, hai xác quái vật chi chít lỗ thủng hiện ra. Con Desert Monster còn lại dường như đã dùng đuôi để đỡ trọn đòn tấn công. Vì thế, mặc dù cái đuôi của nó đã tan tành, nhưng thân thể lại không có bất kỳ vết xước nào.
Desert Monster: "Gurururururururu!"
Camus: "Đúng như mình nghĩ, nó rất cứng."
Tự lẩm bẩm, Camus giơ tay phải lên, hướng thẳng lên trời. Theo hành động đó, đống cát đỏ, dường như đã vương vãi khắp sa mạc, lại một lần nữa tụ về.
Camus: "Nhưng giờ... chỉ còn lại mình cha, à không, một con quái vật thôi!"
Desert Monster: "Guraaaaaaaaaaaa—!"
Không biết có phải vì cơn tức giận đã lên đến đỉnh điểm hay không, con quái vật ngay lập tức lao về phía Camus. Cát bụi bị đá bay lên tung tóe trên đường nó lao tới.
Camus: "Model-Wall." (Dạng Tường Chắn)
Một bức tường đỏ ngay lập tức được hình thành trước mặt Camus.
RẦM—!
Con quái vật cứ thế tông thẳng vào đó—
Camus: "Chỉ thế thôi thì nó không vỡ được đâu."
Đúng như lời Camus, dù bị một lực phá hoại khủng khiếp như vậy tông phải, bức tường vẫn không hề lay chuyển.
Camus: "Model-Knuckle." (Dạng Nắm Đấm)
Hội tụ cát lại thành hình một nắm đấm khổng lồ, Camus nhắm thẳng vào con quái vật mà đấm tới.
Desert Monster: "Gururaa—!?"
Con quái bị một cú cực mạnh đấm cho méo mặt, bay đi một khoảng. Nó rơi xuống bãi cát khá xa rồi lại lồm cồm đứng dậy. Nó nghiến răng, sự hiếu sát đã lên đến cực điểm.
Camus: "...Cái này cũng không được à."
Hiiro vẫn luôn theo dõi trận chiến—
Hiiro: (Cú đó có lực phá hoại khủng khiếp lắm đấy, vậy mà vẫn không xuyên thủng được nó à? Lớp vỏ ngoài đó quả thật rất cứng.)
Mặc dù độ cứng của đống cát đỏ cũng rất cao, Camus vẫn không thể phá hủy lớp giáp cát của con quái vật.
Hiiro: (Vậy giờ, cậu sẽ làm gì đây, Nitouryuu?)
Hiiro quan sát Camus từ đằng xa. Camus lại một lần nữa thay đổi hình dạng của đống cát đỏ.
Thấy thế, con quái vật cũng bắt đầu điều khiển cát ở xung quanh. Một cơn sóng cát khổng lồ lao về phía Camus.
Camus: "...Vô dụng thôi."
Vùn vụt vùn vụt!
Đống cát đỏ bắt đầu cuộn lên không trung.
Camus: "Model-Storm." (Dạng Bão Cát)
Đống cát quay tròn đã trở thành một cơn lốc cát, rồi cứ thế lao vào cơn sóng cát kia.
Kétttttttttttttttttt—!
Cả hai va chạm, cọ xát vào nhau như hai thanh kiếm đang đọ sức. Và rồi—
Vỡ tan—!
Bên thua cuộc chính là cơn sóng cát bình thường. Một lần nữa, cơn bão cát trở về nguyên dạng những hạt cát, rơi lả tả xuống đất. Thấy vậy, Camus nhíu mày.
Camus: "...Không phải."
Desert Monster: "Guru?"
Camus: "Không phải. Cha... tuyệt vời hơn... điêu luyện hơn... và mạnh mẽ hơn thế này nhiều."
Camus đưa mắt tia thẳng vào con quái vật.
Camus: "Ngươi là cha... nhưng... không phải là cha!"
Đống cát đỏ lại một lần nữa thay đổi hình dạng phía trên tay phải Camus.
Camus: "Model-Hammer." (Dạng Búa Tạ)
Lần này, hai cây búa khổng lồ được hình thành. Ngay sau đó, chúng lao về phía con quái vật với tốc độ cực lớn. Một cái từ dưới đánh lên, dường như muốn hất tung con quái lên không trung.
Desert Monster: "Gurua—!?"
Con quái bị đánh bay lên không, và chờ sẵn nó ở trên là cây búa thứ hai. Lần này, cây búa giáng thẳng xuống mặt đất.
BỐP—!
Đương nhiên, con quái bị đập thẳng xuống mặt đất. Tuy nhiên, trước mặt nó lại hiện ra một cây búa nữa. Lần này, cây búa đó lại đánh lên, y như lần trước.
RẮC—!
Con quái vật bị hất tung lên trời một lần nữa, và cây búa còn lại lại hướng xuống dưới mà đánh tới. Việc này được lặp lại vô số lần.
Desert Monster: "Gugi—! Gagi—! Ruga—!"
Trông hệt như đang chơi bóng bàn vậy. Con quái vật, bị xem như trái bóng, liên tục bị đập qua lại giữa hai cây búa. Tuy nhiên, nhờ vào việc này—
Rắc... rắc rắc...
Thân thể con quái vật bắt đầu xuất hiện những vết nứt, lớp cát bao bọc nó dần vỡ vụn. Hơn nữa, một thứ chất lỏng màu xanh cũng rỉ ra từ người nó. Đó chính là máu của con quái vật. Hai cánh tay nó bị biến dạng, cái đuôi cũng bị phá tan tành. Việc nó chảy máu cũng đồng nghĩa với việc lớp cát phòng thủ đã bắt đầu biến mất.
Cây búa cát khổng lồ ở phía trên cuối cùng tung một đòn kết liễu, đập con quái vật thẳng xuống đất. Với cơ thể đầy thương tích, khuôn mặt nhăn nhúm vì đau đớn, con quái cố gắng đứng vững dậy.
Camus rút hai thanh katana từ sau lưng ra, hít một hơi thật sâu.
Camus: "Con sẽ chấm dứt việc này... Cha."
Dường như cảm thấy sợ hãi trước sát khí của Camus, con quái thú lập tức có ý định trốn xuống cát. Tuy nhiên—
Kétttt—
Con quái đang định đào xuống dưới. Nhưng, nó sững người lại sau khi nhìn thấy mặt đất dưới chân. Đây là một vùng sa mạc, vì vậy đáng lẽ mặt đất phải có nhiệt độ cao. Nhưng giờ, không biết vì sao, mặt đất lại phát ra khí lạnh. Cả vùng đất đã bị bao phủ bởi một lớp băng.
Hiiro: "Làm như ta sẽ cho ngươi chuồn vậy."
Camus cũng kinh ngạc, quay qua nhìn Hiiro. Cậu nhìn thấy Hiiro đang cúi xuống, viết cái gì đó lên mặt đất.
[Frost Conversion] (Hóa Băng)
Đây là kết quả của Tam Tự Ma Pháp đầu tiên mà cậu sử dụng. Hiệu ứng của nó là chuyển đổi bề mặt vùng đất xung quanh thành băng. Và phạm vi ảnh hưởng có vẻ như cũng rất lớn. Kể cả khu vực chỗ bộ lạc [Ashura] đang chiến đấu ở phía xa kia cũng đã bị đóng băng.
Tuy ai ai cũng đều bất ngờ trước tình huống này, người ngạc nhiên nhất lại chính là Hiiro.
Hiiro: (Phạm vi ảnh hưởng lớn đến thế này cơ à. Đúng là bất ngờ thật.)
Đúng như dự đoán, không phải toàn bộ vùng sa mạc đều bị ảnh hưởng. Kể cả vậy, so với phạm vi ảnh hưởng chỉ bằng bốn chiếc chiếu tatami của Nhất Tự Ma Pháp, thì ma pháp này quả thực bá đạo. Vẫn giữ bộ mặt thản nhiên, việc đầu óc Hiiro hiện giờ đang choáng ngợp đã trở thành bí mật của riêng cậu.
Hiiro: "Giờ đấy! Kết liễu nó đi, Nitouryuu!"
Đột ngột nghe tiếng Hiiro la lên, Camus một lần nữa dồn toàn bộ sức mạnh vào người. Tiếp đó, cậu lao thẳng về phía con quái vật với tốc độ tối đa.
Desert Monster: "Guru!?"
Con quái vẫn đứng đó, không di chuyển. Bỗng đối diện với sự thay đổi đột ngột của môi trường xung quanh, cùng sát khí đằng đằng từ Camus đang xông tới, con quái vật trở nên hoang mang, đơ người ra.
Camus: "Haaaaaaa—!"
Phập—!
Desert Monster: "Guraaaaaaaaaaaaaaaaaaa—!?"
Hai thanh katana đâm xuyên qua cái lõi hình cầu của con quái vật. Camus nghiến răng, gương mặt cậu cứng lại. Nhìn máu tươi trào ra từ miệng con quái vật mang khuôn mặt của cha mình, cảm nhận sinh mệnh của nó đang dần lụi tàn, cõi lòng Camus cũng trĩu nặng.
Cậu rút hai thanh katana ra, khiến con quái vật ngã xuống.
Camus: "Haa... haa... haa... haa..."
Mặc dù đã đưa mọi người thoát khỏi một hiểm họa kinh hoàng, khuôn mặt Camus không có một biểu hiện vui sướng nào. Thay vào đó, cả thân người cậu đang run rẩy, mặt cúi gằm, lộ ra một vẻ đau khổ.
Desert Monster: "Gufu—!"
Con quái vật phun ra một lượng lớn máu tươi, lõi của nó cũng dần trở nên tĩnh lặng. Cũng vào lúc đó, đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí của nó bỗng trở nên hiền từ, tỏa ra một màu tím nhạt.
Rigund: "Camus..."
Như thể ngạc nhiên vì Camus có thể thực hiện một việc khó tin như thế, con quái vật tròn mắt ra. Và, Camus nhìn con quái vật đã ngã xuống kia, trong lòng hiện lên vẻ khó tin. Con quái vật đưa mắt nhìn về phía Camus.
Rigund: "Camus..."
Lần này, không thể sai được. Giọng nói cùng ánh mắt đó. Không lầm được, Camus có thể nhận ra nó.
Camus: "Ch-cha...?"
Hai thanh kiếm cậu đang cầm trên tay rơi xuống đất. Tiếp đó, cậu xông ngay tới chỗ con quái vật đã ngã xuống kia.
Camus: "Cha!"
Rigund: "Camus... ta xin lỗi."
Camus: "Không... Không... Không ạ!"
Camus lắc đầu liên tục. Đôi mắt cậu giờ đây tràn đầy nước mắt.
Rigund: "Nhưng... con làm tốt lắm, Camus."
Camus: "Cha!"
Hai người ở cạnh đó, Hiiro và Silva, cũng tiến lại gần. Sau đó, dù cũng nhìn thấy sự hoang mang trong mắt người còn lại, cả hai chỉ đứng đó nhìn Camus và Rigund trong im lặng.
Rigund: "Xin lỗi... vì ta, mà con phải làm một công việc đau đớn như thế này..."
Camus: "Không... Không ạ! Vì con là tù trưởng... con sẽ bảo vệ đồng đội của mình... Cha cũng vậy!"
Rigund: "Hahaha... ta hiểu. Con lớn rồi nhỉ, Camus."
Camus: "Ch-cha..."
Rigund: "Con đã là một tù trưởng, huh... ha ha, kể cả vậy, con vẫn là con trai ta."
Nở một nụ cười nhẹ nhàng, Rigund chậm chạp đưa cánh tay phải của mình, đặt lên đầu Camus.
Rigund: "Con đã mạnh mẽ tới vậy rồi, huh."
Camus: "Hức... gusu..."
Camus sụt sịt mũi, một giọt nước mắt rơi xuống mặt cát.
Rigund: "Mặc dù... ta lúc đó bị mất ý thức, nhưng ta vẫn cảm nhận được nó. Sức mạnh của con."
Camus: "Thật ạ?"
Rigund: "Aa, con đã mạnh hơn rồi... nhưng mà, để bằng được ta... thì vẫn còn lâu lắm."
Camus: "Con xin lỗi. Đáng lẽ ra con nên... giải thoát cho cha sớm hơn."
Rigund: "Ha ha, ta vui lắm."
Camus: "Cha?"
Rigund: "Không như người mẹ mất sớm của con... ta đã có thể nhìn thấy con trưởng thành bằng chính đôi mắt này."
Mẹ Camus đã mất vì bệnh ngay sau khi sinh cậu không lâu. Từ đó, Rigund quyết tâm nuôi dạy Camus trở thành một con người đáng ngưỡng mộ. Tuy nhiên, vì xảy ra vụ Desert Monster, Rigund chỉ có thể tự tay chăm lo cho Camus trong vài năm. Với ông, đó là việc đáng hối hận nhất đời.
Nhưng, giờ có thể nhìn thấy Camus trở thành một con người mạnh mẽ như thế—
Rigund: "Đây... quả là một chuyện tốt để kể cho người đó."
‘Người đó’ mà Rigund nhắc đến chính là người mẹ đã mất của Camus. Rigund dồn chút sức vào tay, xoa đầu Camus.
Rigund: "Nghe này, Camus..."
Camus: "S-sao ạ?"
Rigund: "Thủ phạm biến ta thành thế này chính là gã đàn ông đó... hãy cẩn thận với Gã Mặt Sẹo (Scar-face)."
Camus: "Gã Mặt Sẹo..."
Camus nhớ lại người ngồi trên mai con Desert Tortoise tấn công họ lúc đó. Người đó đúng là có một vết sẹo hình chữ thập ở trên gò má.
Rigund: "Tên đó... hắn nói hắn đang thử nghiệm gì đó. Cái thứ hắn thử nghiệm, ta không biết là gì nhưng... nó không tốt lành gì đâu. Và... hắn cũng có nói... sa mạc này không cần thiết với hắn nữa."
Dù cho vậy thì, vẫn có khả năng người đó sẽ trở lại một lần nữa. Vì vậy, Rigund dặn Camus phải luôn thận trọng.
Camus: "Không sao đâu... Con sẽ bảo vệ... mọi người."
Nhìn thấy vẻ mặt tràn đầy quyết tâm của Camus, Rigund cũng thả lỏng, hạnh phúc.
Rigund: "Ha ha, con còn một quãng dài nữa phải đi đấy. Kỹ năng khống chế cát của con vẫn... gufu—"
Camus: "Cha!"
Rigund một lần nữa phun ra một ngụm máu. Hơi thở của ông trở nên dồn dập hơn, bàn chân ông bắt đầu tan đi, như thể biến thành cát vậy.
Camus: "Cha! Chân cha!?"
Rigund: "Haa... haa... haa... Nghe này... Camus."
Camus: "Cha!"
Rigund: "Nghe rõ này... goho... goho! Haa... haa... hãy mạnh hơn... hãy... vượt qua ta."
Camus: "Cha... vâng... vâng ạ! Con sẽ... mạnh hơn, vì vậy..."
Với vô vàn nước mắt nước mũi tuôn ra, khó có thể nghe rõ được Camus đang nói gì. Nhưng, Rigund nở một nụ cười giản dị.
Camus: "Con sẽ không thua ai hết... sẽ không thua đâu! Vì vậy... vì vậy—!"
Khu vực quanh cổ Rigund đã hoàn toàn biến thành cát, cuốn bay theo gió.
Rigund: "Ta sẽ luôn dõi theo con... đứa con trai yêu quý của ta."
Theo lời đó, Rigund đã hoàn toàn trở về với cát bụi.
Camus: "Vì vậyyyyy—! Cha đừng lo lắnggggg—!"
Thời khắc đó, cuộc chiến chống lại con quái vật sa mạc đã thật sự kết thúc. Mặc dù, đây là một cái kết ngập tràn u buồn, Camus đã có được rất nhiều thứ từ sự việc này.
Nhìn những hạt cát đang múa lượn trên không, Camus mạnh mẽ mím chặt môi lại. Mặc dù cậu có thân hình của một thư sinh yếu ớt, nhưng gương mặt cậu giờ đây rắn rỏi... như một người đàn ông thực thụ. Gánh vác trên lưng trách nhiệm mà cha đã giao phó cho mình, khuôn mặt của cậu dường như cũng đã trưởng thành hơn một chút.
❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang