Virtus's Reader
Konjiki no Wordmaster

Chương 188: CHƯƠNG 188: THƯỞNG THỨC! NỒI LẨU ASHURA!

Khi trở lại Ốc đảo, thứ đầu tiên chào đón họ là nụ cười của Shivan và mọi người. Kể từ khi nghe chuyện từ Camus, ông đã ủ rũ suốt, nhưng giờ đây, thấy mọi người trở về an toàn, ông và những người khác đều có thể mỉm cười.

Sau đó, Hiiro được Camus, Shivan và Jin-u dẫn vào trong lều để chữa trị cho những người bị thương.

"Nghe đây, những gì tôi sắp làm phải tuyệt đối giữ bí mật," Hiiro dặn.

Cậu tập trung ma lực vào đầu ngón tay.

"Tôi sẽ chỉ chữa lành vết thương của họ thôi."

Ba người kia gật đầu đồng ý.

Cứ thế, Hiiro lần lượt chữa cho từng người bằng cách dùng chữ <<Hồi Phục Hoàn Toàn>>.

Cậu ưu tiên cho những đứa trẻ đang trong tình trạng nguy kịch. Những người mẹ đang chăm sóc chúng thấy vậy liền ôm chầm lấy con mình và bật khóc nức nở.

Và rồi, không chỉ những bà mẹ mà tất cả mọi người được chữa trị đều cúi đầu bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc với Hiiro.

"Cậu dĩ nhiên sẽ giữ lời hứa chứ, Nhóc song kiếm?" Hiiro hỏi.

"Vâng... Tôi biết," Camus đáp.

"Hmm? Lời hứa nào thế?" Shivan thắc mắc.

"Ông à..." Camus nói.

"Gì vậy?"

"Hôm nay chúng ta sẽ mở tiệc."

"Hmm?"

Sau đó, mọi người trở nên bận rộn hơn bao giờ hết.

Ước nguyện hòa bình của bộ lạc Ashura cuối cùng cũng thành hiện thực, và để đánh dấu cột mốc quan trọng này, Camus đã nhanh chóng chuẩn bị một bữa tiệc.

Gần bờ sông, vài người đang chuẩn bị một cái nồi cực lớn, nơi tất cả nguyên liệu sẽ được cho vào và nấu chung.

Theo lời Camus, bộ lạc Ashura thường dùng nó để nấu ăn trong những dịp kỷ niệm trọng đại.

Mọi người trong bộ lạc sẽ quây quần bên chiếc nồi đó và cùng nhau ăn mừng.

Đây cũng là lúc để tưởng nhớ linh hồn của những người đã khuất, và đồng thời cũng là một cơ hội để họ được uống say.

Phụ nữ có nhiệm vụ chỉ đạo cánh đàn ông nấu nướng. Họ sẽ la lên khi có ai đó cho nguyên liệu vào quá sớm hay thái rau củ sai cách. Có vẻ như đàn ông khá là vô dụng trong việc chuẩn bị thức ăn. Nhưng thực tế thì nhiệm vụ của nam giới trong bộ lạc Ashura là săn bắn, chiến đấu hay đối mặt với nguy hiểm, trong khi nữ giới đóng vai trò hậu cần. Vì thế, trong mấy bữa tiệc tùng kiểu này, phụ nữ đương nhiên thông thạo hơn. Cánh đàn ông không còn lựa chọn nào khác ngoài việc răm rắp nghe theo chỉ dẫn của họ.

Mùi hương từ chiếc nồi theo gió lan tỏa khiến mọi người mê mẩn. Món này có vẻ giống một loại cà ri với hương thơm nồng nàn. Nó khiến bụng ai nấy cũng réo ầm ĩ, nước miếng chảy dài và không thể tập trung làm việc nổi. Ngay cả Mikazuki cũng nhỏ dãi như thể có cả một thác nước đang tuôn ra từ miệng cô bé vậy.

"Này, đồ chim chảy dãi," Hiiro nói.

"Kui?"

"‘Kui’ cái gì mà ‘Kui’? Làm gì đó với đống nước dãi của mi đi, có cả một vũng dưới chân rồi kìa."

Đúng là có một vũng nước miếng đã tụ lại dưới chân Mikazuki, nhưng vì Hiiro đã nhắc nhở nên cô bé vội nuốt xuống, để rồi thác nước lại tuôn ra rào rào.

Thấy thế, Hiiro chỉ biết thở dài bực tức.

"Hiiro," Camus tiến lại gần và gọi cậu.

"Chuyện gì?"

"Về chuyện của ông... cảm ơn cậu."

"Không cần bận tâm."

À phải, sau khi chữa lành những vết thương nghiêm trọng, Hiiro còn chữa khỏi cho Shivan theo lời thỉnh cầu của Camus. Mặc dù Hiiro nghĩ việc chữa đi chữa lại thật phiền phức, nhưng cậu cũng không thấy có vấn đề gì to tát.

Thế nhưng, cá nhân Shivan lại từ chối việc chữa trị, điều này khiến Camus và Jin-u sửng sốt. Họ không hiểu lý do là gì. Shivan nói:

"Đây là hình phạt mà lão già này phải gánh chịu, để lão sẽ không bao giờ quên được lỗi lầm của mình."

Chỉ vì sự hồ đồ của ông mà mọi chuyện mới thành ra thế này. Sự thật là ông đã có thể tự mình ngăn cản Rigund. Nếu ông làm vậy, Camus đã không phải mang những ký ức đau buồn. Nhưng giờ đây, chân phải của ông đã không còn và mắt ông thì mù lòa. Sau cùng, ông lại phải phó thác tất cả cho Camus. Ông thấy mình thật vô dụng. Kể cả có được chữa lành thì ông cũng chẳng thể thay đổi quá khứ. Đó là lý do tại sao ông không được phép quên đi sự bất lực của bản thân. Ông nghĩ rằng mình sẽ phải mang gánh nặng của hình phạt này cho đến khi qua đời.

Nhưng Camus đã phớt lờ những lời đó của Shivan. Cậu trưởng thành được như bây giờ là nhờ có Shivan. Cậu đã trở thành trẻ mồ côi khi còn rất nhỏ. Chính Shivan đã nuôi dưỡng cậu khôn lớn. Cậu hoàn toàn không quan tâm đến những lỗi lầm của Shivan trong quá khứ, đó là điều một tù trưởng nên làm. Camus sẽ không quên. Shivan không cần phải chịu đựng những vết thương đó nữa. Vì vậy, cậu muốn ông được chữa trị càng sớm càng tốt.

Nghe Camus nói, Shivan suy nghĩ một lúc. Ông đồng ý được chữa trị với một điều kiện: không được chữa cho chân của ông.

Ông chỉ vào cái chân giả của mình và đưa ra yêu cầu. Tất nhiên Camus phản đối. Nhưng đây là điều kiện mà Shivan đã đặt ra.

"Lão già ngoan cố," Hiiro lẩm bẩm.

Cậu nói, với ma thuật của mình, cậu có thể chữa cho đôi mắt của ông ta sáng lại.

Ngay cả khi đôi chân lành lặn, ông cũng không còn sức mạnh để chiến đấu như trước nữa. Nhưng với thị lực được phục hồi, ít nhất ông cũng có thể nhìn thấy gia đình mình. Đó là lý do ông chỉ muốn đôi mắt được chữa trị.

"Nhưng ông thật cứng đầu quá, ông à..." Camus cố van nài.

"Đó là mong muốn của ta," Shivan kiên quyết.

"Uuuu..." Camus rên rỉ.

"Rồi ông sẽ thấy," Hiiro nói.

Bọn trẻ tươi cười vây quanh Shivan. Tất nhiên nhiều người ngạc nhiên khi ông có thể nhìn thấy trở lại, nhưng dù vậy, gia đình ông rất vui khi ông tìm lại được ánh sáng.

"Ông trông rất hạnh phúc," Camus nói.

Shivan đang vui vẻ chơi đùa cùng lũ trẻ.

"Thế này thực sự ổn chứ?" Camus hỏi.

"Ai biết, nhưng khuôn mặt hạnh phúc đó thì không hẳn là tệ, đúng chứ?" Hiiro đáp.

"Vâng... Hiiro, cảm ơn cậu."

Hiiro nhắm mắt và khoanh tay lại. Cái kiểu biết ơn này khiến cậu khó chịu. Thật chẳng giống cậu chút nào, nhưng đây cũng không phải là một trải nghiệm tồi tệ, cậu nghĩ vậy.

Một lúc sau, Hiiro nghe báo rằng đồ ăn đã chuẩn bị xong. Thứ cậu mong chờ cuối cùng cũng đến. Cậu nhanh chóng lướt đến gần nồi thức ăn. Cậu thấy thứ dung dịch màu đỏ nóng hổi được múc vào một chiếc lá lớn dùng thay cho bát. Trông có vẻ như nó chứa khá nhiều nguyên liệu. Mùi của nó giống như món bò hầm.

Cậu nếm thử một ít nước súp.

Dù có màu đỏ như vậy nhưng nó chẳng cay chút nào, ngược lại còn có vị ngọt và ngon, khiến cậu muốn ăn thêm nữa. Nếu ăn kèm với cơm, cậu nghĩ rằng mình sẽ chẳng thể ngừng lại được. Vừa nghĩ đến đó thì một đứa trẻ chạy đến và đưa cho cậu một đĩa bánh mì.

"Onii-chan, cầm lấy này!"

Đứa trẻ đó cười với cậu, trong khi mọi người xung quanh nhìn hai người họ. Những người khác thì đang ăn bánh mì chấm với súp.

Hiiro cũng bắt chước cách ăn của họ.

"Ồ?"

Khoảnh khắc cắn miếng bánh mì, cậu ngay lập tức nhận ra. Nó là Naan. Không thể nhầm được, đây là cà ri ăn với bánh mì Naan. Hiiro tiếp tục ăn ngấu nghiến.

"Hehehe, ngon chứ anh?"

"Ừ."

Một đứa trẻ khác xuất hiện. Đây là một trong số những đứa trẻ được Hiiro chữa trị. Thằng bé đến cùng với mẹ nó.

"A, mẹ! Onii-chan nói nó ngon này!"

"Ồ? Thật tuyệt quá!"

Đứa trẻ đáp lại với một nụ cười rạng rỡ.

"Tôi thực sự biết ơn cậu," người mẹ nói.

Trong lều cậu đã nhận quá đủ lời cảm ơn rồi, vậy mà họ vẫn không ngừng cảm ơn cậu, Hiiro thầm nghĩ.

Nhưng cậu cũng không cảm thấy điều đó có gì tồi tệ.

"Đừng bận tâm. Nhân tiện, đây là Naan... không, cái bánh mì này, nó là loại gì thế?"

"Ồ, nó được làm từ một loại quả."

Vừa nói, bà vừa chỉ vào một cái cây. Quả trên cây có kích cỡ như những quả bóng chuyền.

"Loại quả đó sau khi được xử lý ở nhiệt độ thích hợp sẽ mềm ra như bột, đó là lương thực chính ở đây."

"Tôi hiểu rồi."

"Nhưng trong súp còn có chanh, thịt cua xanh và tôm Torori nữa."

Hiểu rồi, Hiiro nghĩ. Điều này giải thích tại sao cậu cảm nhận được vị chua giống như chanh trong súp, và tại sao lại có thịt cua xanh trong này. Thưởng thức thịt cua xanh rất thú vị, vì hương vị của nó sẽ tràn ngập trong khoang miệng. Và nó rất, rất mềm. Vỏ của nó khi nấu sẽ tiết ra màu đỏ, hòa vào nước dùng và làm cho món hầm có màu đặc trưng như vậy, còn phần thịt bên trong thì vẫn trắng.

Để hoàn thành món ăn, thịt tôm Torori mang lại vị ngon ngọt cho món hầm khi được nấu và trộn lẫn với các loại nguyên liệu khác.

Hiiro thầm nghĩ: "Mình chẳng thấy thành phần gì khác ngoài rau, nhưng sau cùng thì món súp này được làm rất khéo. Mình còn chẳng để ý đã ngốn hết 5 phần ăn rồi."

Sau khi giải thích cho Hiiro, bà mẹ và đứa trẻ cúi chào cậu rồi rời đi. Ngay lúc đó, Liliyn tiến đến ngay trước mặt cậu với một nụ cười ngạo nghễ.

☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!