Virtus's Reader
Konjiki no Wordmaster

Chương 223: CHƯƠNG 223: BÀI THUYẾT GIÁO CỦA HIIRO

"Này, thế này là sao?"

Hiiro vừa trở lại phòng trọ của mình. Trước đó, Eveam đã nói với cậu rằng phe Gabranth đang rút chạy khỏi vương quốc, nên quân đoàn Cruel cùng cô có thể xử lý nốt phần còn lại. Cô muốn Hiiro về nghỉ ngơi cho đến khi mọi việc được giải quyết xong xuôi. Và thế là...

Vì một lý do nào đó, phòng cậu hiện đang có hai người lạ mà trước đó Hiiro chưa từng buồn nói chuyện hay thậm chí là nhìn thẳng mặt. Một người đang bất tỉnh trên giường của Hiiro, người còn lại đang dùng ma pháp trị thương cho người kia.

Dù không nhìn rõ mặt, Hiiro vẫn nhận ra họ. Đó là hai trong bốn Anh Hùng. Cậu không nhớ nổi tên, nhưng chắc chắn không nhầm lẫn. Tại sao họ lại ở đây? Chuyện gì đã xảy ra với hai người còn lại? Hiiro lập tức tra khảo kẻ duy nhất có thể gây ra tình huống này.

"Giải thích mau, đồ đệ ngốc!"

Cậu túm cổ Nikki nhấc bổng lên ngang tầm mắt, y như người ta xách một con mèo.

"Ưuuuu... Tha cho con-desu zo. Con quên mất chưa nói với sư phụ-desu zo."

Người đang bị tóm cổ lơ lửng trên không chính là Nikki. Thấy thế, Mikazuki cười phá lên, "Baka baka, Nikki bị chủ nhân mắng kìa, lêu lêu." Hiiro nghe thấy nhưng cũng mặc kệ.

Theo lời Nikki khai, khi Hiiro vừa trở về từ buổi hội nghị, cô bé cảm thấy có một điều quan trọng phải báo cho sư phụ. Nhưng chỉ vì mải luyến thoắng với Mikazuki mà cô bé quên béng mất.

Nghe xong, Hiiro nhăn mặt, đưa tay day trán.

"Hiểu rồi, vậy là hai người kia bị cuốn vào cơn lốc xoáy từ đòn tấn công của kẻ lạ mặt và bị thổi bay mất, phải không?"

"À... ừm... Okamura-cchi?" Shinobu rụt rè lên tiếng.

"Im lặng!"

"Hự..."

Hiiro bực mình quát thẳng thừng khiến Shinobu nín thinh. Cô đang định nói đỡ cho Nikki, nhưng xem ra tốt nhất là không nên hó hé gì lúc này.

"Thế Aka-Loli đâu rồi?"

"A, chị ấy bảo phải đi đón nhóm của ông quản gia biến thái nên đi lâu rồi ạ-desu zo!"

"Haiz... phiền phức thật."

Dù có vẻ Liliyn đi đón hai người còn lại và chưa về, nhưng nhìn kiểu gì cũng ra cô nàng tìm cách chuồn để khỏi phải làm bảo mẫu trông nom Nikki và Mikazuki.

Hiiro gãi đầu, nhăn trán khó chịu. Cậu liếc nhìn người đang nằm bất động trên giường mình, Minamoto Shuri. Cậu khẽ thở dài rồi đưa mắt sang phía Shinobu, lúc này cô đang nhìn Hiiro với ánh mắt lo lắng.

"Không còn cách nào khác. Tạm thời tôi cho hai người mượn giường, nhưng nhớ là khi đêm xuống thì biến khỏi đây đấy."

Cậu lạnh lùng ra lệnh và quay bước ra cửa. Đúng lúc đó, Shinobu vội vã lên tiếng.

"A, đ-đợi một chút!"

"Hả?"

"À... có... có đúng cậu là Okamura-cchi không?"

"Thì sao?"

Hiện tại Hiiro đang mang vẻ ngoài của tộc Imp, nên Shinobu thắc mắc cũng phải. Nhưng cô có thể chắc chắn rằng giọng nói, vóc dáng và ngay cả cái thái độ của người trước mặt mình chính là của Okamura Hiiro.

"Tớ rất xin lỗi!"

"..."

Mặt Hiiro vẫn lạnh như tiền khi thấy Shinobu bất ngờ cúi gập người xin lỗi.

"Tớ biết là cậu không định lắng nghe yêu cầu của tớ! Nhưng ngoài Okamura-cchi ra thì không còn ai tớ có thể trông cậy được nữa!"

"..."

"Vì có quá nhiều Evila ở ngoài kia, nên bọn tớ không thể cứ thế rời đi được... thế nên..."

"Thế nên làm ơn cho bọn cô ở lại đây một thời gian, về cơ bản là cô muốn thế chứ gì?"

Vai Shinobu khẽ run lên, cô từ từ ngẩng mặt lên nhìn Hiiro.

"Cậu... có thể giúp bọn tớ không...?"

Nhìn Shinobu một lúc, Hiiro thở dài.

"Nghe này, mấy người là kẻ địch đến tấn công thành phố này, hiểu chứ? Ngoài ra, dù chỉ là một thỏa thuận, nhưng nhiệm vụ của tôi lúc này là bảo vệ thành phố. Mấy người nghĩ cái quái gì khi hỏi một việc như thế này vậy?"

Hiiro thực sự bất ngờ. Xem ra Shinobu vẫn chưa hiểu rõ tình hình hiện tại.

"Mấy người là Anh Hùng, phải không nào? Mấy người được triệu hồi đến đây, là những đấng cứu thế của họ, và nhiệm vụ của mấy người là hủy diệt Evila. Vậy mà cô vẫn có thể hỏi một câu như là ‘Giờ bọn tớ đang bị thương, bọn tớ có thể ở lại đây cho đến khi lành vết thương được không?’. Cô cũng có khí phách thật đấy."

Không thể phủ nhận bất cứ lời nào Hiiro nói, Shinobu chỉ biết cúi gằm mặt, nghiến chặt môi.

"Trước tiên, mấy người không cảm thấy gì lạ à? Ví dụ như, tại sao mấy tên Humas đó lại gửi một đám vô lo vô nghĩ, cuồng game như các người ra chiến trường?"

"Hả...?"

Đúng là cô chưa từng nghĩ đến.

"Haizz... mấy người đơn giản chỉ là mấy con tốt thí của lão vua đó thôi."

"Khô... không thể nào..."

"Tôi đã tự mình xác nhận với lão vua đó rồi."

"Hả?? Xác nhận, nhưng bằng cách nào..."

Hiiro đang ở Xaos, còn vua Rudolf ở tận Victorias, nên đương nhiên Shinobu hoàn toàn không thể hiểu nổi.

"Lão vua ngu ngốc đó, lão còn chẳng thèm phủ nhận. Ý tôi là, khi tôi nói mấy người là tốt thí."

"Kh... không thể..."

"Thật là... sao mấy người có thể đặt niềm tin vào một tên vua như thế, thể loại vua cha gì mà sẵn sàng hi sinh cả con gái của mình cơ chứ?!"

"...!?"

Nghe câu nói của Hiiro, Shinobu cảm giác như mình vừa bị búa bổ vào đầu.

"Thêm nữa, chẳng có loại ma thuật nào ở thế giới này có thể gửi chúng ta về Nhật Bản cả."

"Hả? Không có thật sao..."

"Đúng thế."

"Không thể nào! Ý mình là... ngay cả vua Rudolf cũng nói là Chúa Quỷ biết mà!"

"Mấy người tin thật à? Dừng lại và dùng não suy nghĩ một chút đi. Tại sao Chúa Quỷ lại biết trong khi ngay cả người tạo ra cái phép triệu hồi đó còn không biết?"

"Ự..."

"Còn nữa, mấy người đã đọc bất kỳ quyển sách nào về lịch sử hay văn hóa của thế giới này chưa?"

"Sách...?"

"Có rất nhiều câu chuyện kể về những Anh Hùng được triệu hồi đến thế giới này, cứu thế giới ra sao, bla bla bla... nhưng tuyệt nhiên không có một dòng nào nói về việc những Anh Hùng đó trở về nơi họ xuất phát."

Như thể nhận thêm một cú sốc kinh hoàng, Shinobu đứng sững, không hề chớp mắt. Mặt cô tái nhợt dần.

"Mấy người rốt cục đã làm cái quái gì suốt nửa năm trời qua vậy?"

"..."

"Xem ra mấy người chỉ hoàn thành mấy nhiệm vụ lão vua đó giao cho, đánh nhau với kẻ địch hùng mạnh và tận hưởng cuộc sống trong lâu đài hàng ngày, tôi nói không sai chứ?"

Shinobu nhớ lại mọi chuyện diễn ra trong nửa năm qua, đúng y những gì Hiiro vừa nói. Cô nuốt nước bọt lo lắng. Nhìn thái độ đó, Hiiro chỉ biết thở dài ngao ngán.

"Đúng như tôi nghĩ mà. Mấy người cứ làm theo chỉ dẫn của người khác, thế mà nghĩ có thể thắng được cuộc chiến này chắc? Đừng có mơ mộng hão huyền về cái thế giới nguy hiểm này."

"A..."

"Đã bao giờ mấy người thử tự mình đi thám hiểm một lần nào chưa? Đã bao giờ suýt chết vì lũ quái vật chưa? Mấy người đã từng tự tay giết một ai đó chưa? Hay đã từng bị giết chưa?"

"Uu..."

"Chắc chắn mấy con chó nhà sẽ chẳng bao giờ sống sót nổi khi bị ném vào chiến trường với những con thú hoang và chó săn, phải không?"

Shinobu dường như không thể chịu đựng được nữa, cô khuỵu gối xuống.

"Lão vua đó chắc chắn cũng nhận ra rồi, cô hiểu chứ? Rằng các Anh Hùng các người chỉ là một đám nhóc không thể giết người. Đó là lý do vì sao ông ta lên kế hoạch biến mấy người thành những con tốt thí trên chiến trường. Khi các người chết, lão sẽ lấy việc đó để tăng sĩ khí cho quân lính và dân chúng Victorias, làm họ càng thêm căm thù người Evila, kiểu như thế."

"Dối trá..."

"‘Các Anh Hùng đã chiến đấu hết mình, nhưng lũ Evila đã hèn nhát dùng thủ đoạn để lừa và giết chết họ. Chúng ta không thể để sự hi sinh của họ là vô nghĩa! Hỡi các thần dân Victorias, hãy chiến đấu để trả thù cho họ, các Anh Hùng của chúng ta!’... Sẽ là những lời kêu gọi như thế, và lão ta sẽ dùng cái chết của mấy người làm ngòi nổ, làm cái cớ để gây chiến tranh tổng lực với Evila."

"...Không thể nào... nếu đúng như thế... thì tất cả những gì bọn tớ làm từ trước đến nay..."

Shinobu đưa tay lên ôm đầu, mặt thất thần.

"À thì, có vẻ sự thiếu may mắn của mấy người chủ yếu là do không ai trong số các người nhận ra việc này. Bình thường thì ít nhất cũng phải có ai đó để ý. Ý tôi là cái vương quốc đó vốn đã không minh bạch ngay từ đầu rồi, đó là lý do vì sao tôi bỏ đi."

"Không thể thế được... nếu vậy thì ngay từ đầu, mọi chuyện sẽ ổn cả nếu cậu nói với bọn tớ!"

"Thôi ngay cái ý nghĩ ngây thơ đấy đi!"

"Uu..."

Ánh mắt Hiiro tỏa ra một luồng sát khí dữ dội, khiến Shinobu bị trấn áp hoàn toàn.

"Cái đó ai cũng nhìn ra được nếu họ chịu động não suy nghĩ một chút! Chẳng phải lúc đó mấy người đang tơn tớn lắm còn gì? ‘Một thế giới như trong game, và chúng ta là người hùng, sẽ chẳng có gì phải sợ cả’ đấy, mấy cái ý nghĩ như thế đấy."

"A..."

"Đấy là lý do tại sao mấy người chẳng thèm để ý đến những thứ khả nghi, trong khi còn đang hớn hở nghĩ đơn giản rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn cả. Không quan sát sự việc một cách cẩn trọng, mấy người nghe theo lời những người lạ rồi tận hưởng cuộc sống hàng ngày. Đây là hậu quả của việc sống vô tư trong cái thế giới kỳ lạ đầy rẫy nguy hiểm như thế này đấy!"

"Uu..."

"Thế giới này không dễ dàng như trò chơi đâu. Có thể mấy người là Anh Hùng, nhưng sẽ chẳng bao giờ có chuyện không phải làm gì mà vẫn trở thành đấng cứu thế của thế giới này. Suy cho cùng, tất cả những gì đang xảy ra là hậu quả của sự ngây thơ của mấy người thôi."

"Đúng là thế, nhưng mà..."

"Khi lão vua ngu ngốc đó nói về phép thuật để trở về, tôi nghĩ chắc rằng hai người có sự nghi ngờ trong đầu, không như hai đứa ngốc kia. Nhưng xem ra là tôi đã nhầm."

Vừa nói, Hiiro vừa gợi nhớ lại lúc năm người họ mới được triệu hồi đến Edea.

"Chuyện đó..."

Nhìn Shinobu ôm đầu, mặt bối rối, ánh mắt cúi gằm xuống đất, Hiiro thừa hiểu cậu đã nói trúng tim đen.

"Dù thế nào đi nữa, cô chắc chắn có những ý nghĩ kiểu như thế này trong đầu, phải không nào? ‘Mình không biết đây là nói dối hay nói thật, nhưng có phép triệu hồi thì hẳn cũng phải có phép gửi về’."

"–!?"

"Ngoài ra, vừa nhận được danh hiệu Anh Hùng, vừa được đưa đến một thế giới như cổ tích, mấy người các cô quá hớn hở mà quên đi những điều đơn giản nhất với ý nghĩ ‘Kiểu gì mọi chuyện cũng sẽ ổn thôi. Chúng ta có bạn bè chúng ta ở đây, nếu chúng ta dựa vào nhau, rồi chúng ta sẽ tìm được cách trở về nhà’, kiểu như trong mấy bộ phim hay game thám hiểm ấy."

Đối mặt trước những lời chỉ trích cay đắng từ Hiiro, Shinobu cứng họng. Mồ hôi cô túa ra như tắm trên trán. Quá rõ ràng là tất cả những gì Hiiro nói đều không trật một li nào.

"Mặc dù không có gì chứng tỏ hay hỗ trợ cho cái suy nghĩ ấy, mà mấy người vẫn bỏ qua những sự hoài nghi cần thiết. Hay để tôi nói toẹt ra nhé. Không quá khi nói rằng mọi chuyện xảy ra với mấy người hiện tại đều là do cô, và cái người đang nằm bất tỉnh trên giường kia kìa."

"Ư..."

"Nếu chỉ một thắc mắc nhỏ hiện ra trong đầu hai người, rồi đem ra bàn bạc với hai đứa ngu ngốc kia, thì mấy người chắc chắn sẽ cảnh giác với những hành động của lão vua. Hai người các cô lại không làm vậy, và kết quả là như bây giờ đấy. Tôi cũng phải cúi mình trước sự ngu ngốc của mấy người đấy."

Lý do Shinobu không phản bác lại những lời chỉ trích của Hiiro, đơn giản vì đó hoàn toàn là sự thật. Đúng là nếu khi đó cô hay Shuri lên tiếng thắc mắc thì bốn người họ đã có cơ hội để bàn bạc.

Cuối cùng, cơ hội đó đã vuột mất, vừa do sự ngu ngốc khi không nhận ra tình hình, vừa do cô và Shuri đã quá ngây thơ tin vào cái tương lai tươi sáng đang hiện ra trong đầu mà quên đi những thứ quan trọng phải quan tâm.

Bốn người họ, thay vì đối mặt với những vấn đề ảnh hưởng đến số phận của mình, lại chọn cách né tránh chúng. Đó là một sự thật không thể chối cãi.

Sự im lặng kéo dài sau đó. Nikki và Mikazuki cảm nhận được sự căng thẳng trong bầu không khí, nên hai đứa nhóc nín thinh quan sát.

"...Chúng ta... đã mắc sai lầm... nghiêm trọng, phải không Shinobu-san...?"

Giữa lúc bầu không khí đang cực kỳ nặng nề, Shuri thều thào lên tiếng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!