Virtus's Reader
Konjiki no Wordmaster

Chương 237: CHƯƠNG 237: NHIỆM VỤ CỦA HIIRO

Nghe thấy tên của Cựu Quỷ Vương, Taishi nhận ra cậu và Chika đã bị cuốn vào một rắc rối lớn đến mức nực cười.

Họ từng nghe Rudolph, vua của Victorias, kể về những lời đồn liên quan đến Cựu Quỷ Vương.

Đó là một kẻ vô nhân tính và cực kỳ tàn bạo, một cái tên mà chỉ cần nghe thôi cũng đủ khiến bất kỳ ai phải lạnh sống lưng. Nhưng cả hai đều không ngờ rằng Cựu Quỷ Vương lại là một đứa trẻ. Chỉ đến khi nhìn thấy sắc mặt nghiêm trọng của Teckil, họ mới biết đây không phải là chuyện đùa.

Vì lý do đó, cơ thể cả hai không ngừng run lên. Ngay lúc này, mạng sống của Teckil, Taishi và Chika đều nằm trong tay Avoros. Hắn có thể dễ dàng nghiền nát cả ba như những con kiến.

Chika vừa run rẩy, mặt vừa tái mét. Nghĩ lại xem họ đã làm gì để rơi vào tình cảnh này, Taishi nhắm mắt, nghiến chặt răng. Tiếng răng va vào nhau lập cập, cậu nhận ra mình cũng đang run lên bần bật.

“À thôi, có lẽ chúng ta lạc đề quá rồi, hay để ta đi luôn vào vấn đề chính nhé.”

Avoros lên tiếng.

“Mặc dù tất cả các ngươi đều có vai diễn phải hoàn thành, nhưng xem ra hiện tại ta phải giam Teckil-kun lại một thời gian rồi.”

Teckil không khỏi bất ngờ trước câu nói của Avoros. Anh đã xác định mình sẽ bỏ mạng trong cái hang này, vậy mà cuối cùng chỉ bị giam lại.

Rồi đến lượt Taishi và Chika.

“Còn bọn ngươi… Ngươi. Ta nói ngươi đấy, đúng rồi, chính là ngươi.”

Hắn chỉ tay về phía Chika.

“Eh?”

“Xem ra ngươi là một vật chứa tốt đấy.”

“Eeh? Vật chứa?”

Chika hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Taishi cũng vậy, cậu đứng ngây ra trước những lời nói của Avoros.

Rồi Avoros chỉ tay vào một trong bốn khối đá phát sáng.

“Ta muốn ngươi bước vào đó.”

“Cái… cái quái gì!”

Đúng lúc đó, Taishi cảm thấy một lực bóp mạnh siết lấy gáy mình.

“Đúng rồi đấy, và ta cần ngươi im lặng một lúc.”

Taishi theo bản năng ngoảnh lại nhìn, nhưng không thấy ai đứng sau mình cả. Thay vào đó, Avoros, bằng một cách nào đó, đã xuất hiện ngay trước mặt Chika và kéo tay cô đi.

“Ta-Taishi! Buông ta ra!”

Lúc đó, Taishi nhìn thấy một luồng ma thuật màu tím tỏa sáng phát ra từ Avoros, nó trườn đến chỗ Chika.

“Tránh raaaaa!”

Đôi mắt Chika dần trở nên vô hồn. Cô bắt đầu rũ xuống như một con rối bị cắt hết dây.

“Chikaaaa!!!”

Cố sức với về phía Chika, Taishi bất lực nhìn Avoros thô bạo lôi cô về phía một tảng đá phát sáng.

Ma thuật hắc ám đó cuốn lấy người Chika, và như một cánh tay khổng lồ, nó nhấc bổng cơ thể cô lên rồi dừng lại trước tảng đá màu xanh.

Cơ thể Chika dần bị hút vào lõi của tảng đá.

“Taishi…”

Taishi biết cô đang cố gọi tên mình, nhưng cùng lúc đó, đầu óc cậu dần mụ mị đi, rồi rơi vào bất tỉnh.

*

“Ê này, hình như Hoàng tử Lenion vẫn chưa tỉnh lại đâu nhỉ?”

“Hở? À, thì cũng phải thôi, ăn đủ hành từ thằng Ornoth của Cruel mà lại. Gặp phải anh em mình chắc đi chầu ông bà rồi ấy chứ.”

Những người đang tán gẫu là lính của Gabranth, có nhiệm vụ bảo vệ cây cầu và kiểm tra bất cứ điều gì khả nghi.

Tối hôm trước, hoàng tử được Barid, một trong Tam Thú Chiến Binh, dìu về. Anh ta bị đánh bất tỉnh với cơ thể chi chít vết thương.

Những người lính đã thực sự choáng váng khi thấy cảnh đó. Lenion, về sức mạnh, không hề kém cạnh khi so sánh với Tam Thú Chiến Binh. Vậy mà anh ta lại bị thương khắp người, và không thể chạy thoát nếu không có sự hỗ trợ kịp thời từ họ.

Rồi sau đó là sự xuất hiện bất ngờ của Quỷ Vương và các chỉ huy Cruel càng làm quân tình rối loạn. Sức mạnh của những kẻ đó ở ngoài mức tưởng tượng của đám lính quèn.

Vì tình thế thay đổi, toàn quân Gabranth được lệnh rút lui về cầu Mutich để phòng ngự và ổn định lại đội hình. Đó là những gì các chỉ huy đã ra lệnh.

Ở đây, có một lực lượng phòng thủ hùng hậu và hậu cần hoàn hảo.

Nhưng đã một khoảng thời gian khá dài trôi qua kể từ lúc đó. Lính tráng bắt đầu lo lắng cho hoàng tử của họ khi Lenion vẫn chưa tỉnh lại. Mặc dù miệng lưỡi và tính cách hơi khó chịu, nhưng trong tình hình hiện tại, khi vắng mặt sự chỉ huy của Thái tử Leglos và Đức vua Leoward, Lenion trở thành chỉ huy trực tiếp của quân đội Gabranth.

Nếu anh ta tiếp tục bất tỉnh, sĩ khí ở tiền tuyến có thể giảm sút. Đó là lý do tại sao việc Lenion bị đánh bại và bất tỉnh chỉ được thông báo cho một số rất ít binh lính thân cận và chỉ huy cao cấp.

“Tỉnh lại nhanh giùm bọn em cái, điện hạ.”

“Phải đấy, mặc dù điện hạ tính nết hơi khó ưa, nhưng trong những trận chiến thế này, ngài ấy lại là người đáng tin cậy nhất.”

Và hai người lính cười vang.

“Ui dào, ít ra thì bây giờ quân mình ở đây đông lắm, ngán quái gì bố con nhà lũ Evila.”

“Ờ ha, tao cũng nghĩ thế. Bọn Evila có điên mới tấn công chúng ta bây giờ.”

“Hô hô, tao thách lũ chúng nó làm gì được quân mình ở đây đấy.”

Hai người lính lại phá lên cười. Rồi họ thấy một người lính khác chạy tới, có vẻ người này đang rất vội, cậu ta thở hổn hển.

“Này này, có chuyện gì xảy ra thế?”

Hai người hỏi người mới tới. Cậu ta cúi xuống, thở dốc, hai tay chống gối. Rõ ràng là đang rất vội.

“Fuuu… cho tôi thở tí đã.”

Người mới đến ngẩng mặt lên trả lời trong hơi thở khó khăn.

“À, ờ.”

“Xảy ra chuyện gì vậy? À, là Lenion điện hạ tỉnh rồi à?”

Người kia lắc đầu.

“Không, không phải vậy.”

“Hử, vậy sao chú gấp gáp thế?”

“Phải đấy. À? Anh chưa thấy mày ở đây bao giờ, mày ở phân đội bảo vệ cầu à?”

Người kia khẽ nhếch mép cười.

“Không, tôi không thuộc đội bảo vệ, mà là đội phá hủy cầu.”

“… Hả! Mày vừa nói…”

XOẸT!

Ngay lúc đó, người lính bị kẻ mới đến tuốt gươm chém. Anh ta khuỵu xuống đất, mất ý thức.

“Cái quái gì thế!!!”

Người còn lại la lên hoảng hốt, nhưng kẻ lạ mặt đã chỉ mũi kiếm về phía anh ta.

“Chậm lại.”

Trong nháy mắt, người đó đã thu hẹp khoảng cách giữa hai người.

XOẸT!

Cơ thể người lính bị chém trúng. Nhưng thay vì cảm thấy đau đớn, anh ta bắt đầu díp mắt lại, cơ thể không còn phản ứng nữa. Trong lúc mất dần ý thức, anh ta kịp nhìn mặt người kia.

*(Chưa gặp bao giờ… đúng là đồng phục quân mình… nhưng làm quái nào… kiếm của nó… nhanh thế…)*

“Hự…”

Nhìn hai người lính vừa bị chém bất tỉnh, kẻ lạ mặt lên tiếng.

*Ngủ ngon. Khi nào các người tỉnh dậy thì mọi chuyện đã xong rồi.*

Hiiro vừa dùng khả năng đặc biệt của thanh Slasher, đó là sử dụng chính ma thuật của kẻ địch để khiến chúng bất tỉnh.

Nơi này vẫn khá xa cầu Mutich. Đây là đỉnh một ngọn đồi nhỏ, hoàn hảo cho việc tuần tra.

*(Đúng như mình nghĩ, chúng nó tập trung hết ở cầu.)*

Quanh chân cầu là một lực lượng rất đông quân lính Gabranth đang đồn trú. Thực tế thì rất đơn giản nếu cậu chỉ việc tung một đòn phá hủy toàn bộ. Nhưng Eveam đã yêu cầu Hiiro:

*“Anh làm ơn giảm thiểu thương vong tối đa.”*

Hiiro nhận ra mình vừa gánh thêm điều kiện không được gây thiệt hại gì cho quân đội Gabranth. Thường thì mấy điều kiện kiểu này thật ngu ngốc đến mức nực cười, tuy nhiên…

*“Với em, anh Hiiro có thể làm bất kỳ việc gì, nên em mới muốn nhờ anh chuyện này… Anh có thể làm được không?”*

Nếu bị hỏi như thế thì ngay cả Hiiro cũng khó lòng từ chối.

*(Haizz, lại dính vào mấy yêu cầu phiền phức rồi… Thôi kệ.)*

*“Nếu anh hoàn thành đúng điều kiện, mặc dù hơi khó nhưng em sẽ bảo Musun nấu cho anh ăn hàng ngày.”*

Hiiro hết cách để từ chối sau khi Eveam nói vậy. Các món ăn được nấu bởi bếp trưởng số một của Xaos, Musun, thực sự quá hoàn hảo. Cậu nghĩ để được ăn ngon như vậy nhiều lần nữa, mấy việc khó này cũng chẳng là gì.

*Rồi, giờ xem mình nên làm gì nào.*

Cậu đưa mắt quan sát cây cầu một lần nữa. Cây cầu này nhỏ hơn hai cây cầu nối lục địa Humas với Gabranth và Evila với Gabranth. Và nó ngắn hơn hai cây cầu kia nhiều, chỉ khoảng 2 km nếu ước lượng bằng mắt thường.

Chiều rộng của mặt cầu khoảng hơn 10 mét, nhưng nó không cứng chắc bằng hai cây cầu kia.

*(Chắc chắn thế nào cũng không quan trọng với mình.)*

Vừa nghĩ, Hiiro vừa nhắm mắt lại và bắt đầu lên kế hoạch.

*OK, cứ thế đi. Mặc dù hơi khả nghi, nhưng mình sẽ hạn chế sức mạnh một chút vậy.*

Cậu bắt đầu tập trung ma thuật vào hai tay và viết chữ. Ngay khi viết xong hai từ mới, Hiiro kích hoạt từ “Dịch chuyển” đã chuẩn bị từ trước và biến mất khỏi ngọn đồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!