Virtus's Reader
Konjiki no Wordmaster

Chương 243: CHƯƠNG 243: YÊU CẦU CHƯA TỪNG CÓ.

Leglos quay về trại. Thấy vẻ mặt khó chịu của anh trai, Lenion liền cất tiếng hỏi.

– Sao vậy, anh cả?

– Hửm? À, Era Aura không có ở đây.

Era Aura là một trong những bộ óc thiên tài của Thủ đô Gabranth: Passion. Anh ta chính là người đã chế ra «Chiếc Vòng Vô Danh» và tìm ra phương pháp của «Binding Technique».

– Hả? Ý anh là gã “Mad Rascal” đó sao?

– Ừ, dù sao thì, hắn ta đáng lẽ cũng phải ra trận chứ.

– Anh tìm gã đó làm gì vậy?

– Thì, anh nghĩ có lẽ hắn sẽ nghĩ ra cách nào đó để chúng ta vượt qua được lục địa [Evila].

– À, em hiểu rồi. Mà kiểu gì sớm muộn gì gã đó cũng lù lù xuất hiện thôi, tính hắn vậy mà.

– Anh cũng nghĩ thế. Rốt cuộc thì, hắn ta khó tìm thật.

Cả hai có vẻ không mấy bận tâm về sự biến mất của Era Aura, vì gã đó vốn luôn xuất hiện một cách bất ngờ. Leglos, người đang lo lắng, cho rằng Era Aura có lẽ đang tự mình hành động trong tình huống này.

– Mà này, cha sao rồi?

– Hình như ông đang đi dạo, ghé thăm các lều khác. Ông đang cho gọi những người bị thương trong trận chiến vừa rồi.

– Hừm, đúng là một người luôn hết lòng vì đồng đội.

– Đó là ưu điểm của chúng ta mà.

Trong khi họ đang đứng đó, một người lính vội vã chạy vào lều. Trông anh ta vô cùng bối rối, hơi thở nặng nề và đứt quãng.

Khi họ hỏi lý do tại sao người lính lại gấp gáp như vậy, anh ta báo rằng, phe [Evila] đã gửi một lá thư.

Nhìn nhau một lát, cả hai vội vàng chạy ngay đến chỗ Thú Vương Leowald.

– Ồ, mấy đứa đến rồi à.

Vì một lý do nào đó, cả hai cảm thấy có gì đó không ổn trong giọng nói của ông. Leowald có vẻ đang rất thong thả, và còn mang một bầu không khí vui vẻ khi nói những lời đó.

– Cha, có phải bọn chúng đã gửi thư đến không?

– À, đọc đi. Có vài thứ khá thú vị đấy.

Leglos cầm lấy lá thư và đọc nó. “Cái quái gì thế này?!”, anh ngay lập tức cao giọng.

Tất nhiên, Lenion tỏ ra tò mò về nội dung bức thư, liền muốn Leglos giải thích. Sau khi nghe xong, cậu cũng không khỏi kinh ngạc.

Đầu tiên là yêu cầu một hiệp ước bất tương xâm để đổi lấy việc thả các tù nhân. Dĩ nhiên, Leowald đã đoán trước được điều này nên không hề ngạc nhiên.

Vấn đề nằm ở điều kiện nếu yêu cầu không được chấp nhận. Bức thư nhấn mạnh rằng nếu họ từ chối, cuộc chiến sẽ được định đoạt bằng một trận đấu. Mặc dù khá bất ngờ khi nó đến từ một Ma Vương ngây thơ, nhưng đó sẽ là một trận chiến sinh tử.

Nội dung bức thư viết rằng:

[Hiện tại, quân lực của ngài đang nao núng. Nếu trận chiến cứ tiếp diễn cho đến khi một bên bị tiêu diệt hoàn toàn, cả hai sẽ phải chịu tổn thất nặng nề, và điều đó chẳng mang lại lợi ích gì cho cả hai quốc gia. Nếu tình hình cho phép, chúng tôi không muốn gây thêm đổ máu vô ích cho binh lính và dân thường, vì thế chúng ta nên chọn một phương thức phù hợp hơn, một cách mà cả hai bên đều cho là hợp lý, để quyết định cuộc chiến này. Trước đó, ngài đã nói rằng: “Hãy đánh bại chúng ta bằng năng lực của các ngươi.” Nếu ngài đã muốn vậy, thì chúng tôi sẽ cho ngài thấy. Chúng tôi sẽ cho ngài thấy thực lực của mình. Ta sẽ tổ chức một cuộc đối đầu giữa những người mạnh nhất của cả hai phe để quyết định thắng thua. Chúng tôi sẽ giao cho ngài toàn quyền quyết định luật chơi. Dĩ nhiên, số lượng người tham gia phải tương đương nhau. Chúng tôi sẽ trao trả lại đồng đội của ngài, nếu ngài chấp thuận. Tuy nhiên, đây là thỏa thuận lớn nhất giữa hai bên. Nếu ngài từ chối yêu cầu này, chúng tôi sẽ không ngần ngại mà tiêu diệt ngài với tất cả sức mạnh của [Evila]. Dĩ nhiên, nếu chiến tranh có thể kết thúc mà không cần giao tranh, tôi tin rằng đó là điều tốt nhất cho cả hai. Ta mong sẽ nhận được hồi âm thỏa đáng.]

Những người xung quanh nghe Leglos đọc thư đều sững sờ. Nội dung bức thư quả thực rất hợp lý. Bởi lẽ, họ cũng phần nào đồng tình với vấn đề được nêu ra.

Từ những gì họ hiểu, nếu chiến tranh tiếp tục nổ ra, đó chắc chắn sẽ là một cuộc chiến tận diệt. Và bất cứ ai có mặt ở đây đều có thể mường tượng ra cái chết của mình trong tình huống đó.

Tuy nhiên, nếu hai bên đối đầu với nhau thông qua phương thức được đề cập trong thư, các binh sĩ sẽ không phải hy sinh vô ích. Hơn nữa, họ còn có quyền đưa ra luật chơi. Đây rõ ràng là một lợi thế cho phe họ.

Nghĩ theo cách nào đi nữa, phe [Evila] đang ở thế bất lợi. Họ hoàn toàn có thể dễ dàng nghiền nát số quân còn lại của Gabranth, mặc kệ cho các tù nhân bị tàn sát. Nhưng, tại sao? Mọi người đều cúi đầu thắc mắc.

– Gahahahaha! Bọn chúng chơi chiêu hiểm thật! Đưa ra một lời đề nghị quái lạ thế này cơ chứ! Gahahahaha!

Leowald cảm thấy vô cùng thú vị, cười sảng khoái từ tận đáy lòng.

– C-Cha! Đây không phải lúc để cười đâu! Chúng ta phải trả lời thế nào đây?!

Ông trả lời Leglos với một nụ cười.

– Nghĩ thế nào đi nữa, đây là một cuộc thương lượng khá hời đấy chứ!

– Nhưng, đây có thể là một cái bẫy!

– Không, điều đó là không thể.

– T-Tại sao ạ?

– Kể cả khi chúng không đưa ra yêu cầu này, chúng vẫn có thể dễ dàng chiến thắng nếu đối đầu với lực lượng của ta hiện giờ. Nghĩ kiểu gì đi nữa, chúng ta mới là bên đang ở thế bất lợi.

Thêm vào đó, phe [Humas] đã rút lui, họ hoàn toàn bị đối phương áp đảo.

– Hơn nữa, ta đã nói rằng Ma Vương là một kẻ ngây thơ, đúng không? Bức thư này chắc chắn không có dấu hiệu lừa lọc. Ta dám nói như vậy, nhưng tất cả chỉ dựa vào trực giác thôi! Gahahahaha!

– T-Trực giác sao…

Leglos, người đang sững sờ, chỉ biết thở dài.

– Hơn nữa, một cuộc đối đầu giữa những kẻ mạnh nhất của hai phe… fufu, đã lâu rồi trái tim ta mới đập rộn ràng như thế này đấy, chính là nhờ lời đề nghị này!

– C-Cha…

Ngay lúc đó, một bàn tay đặt lên vai Leglos với một tiếng “bốp!”.

– Anh cả, dù anh có nói gì đi nữa, cũng vô ích thôi.

Đó là Lenion, người đã ngăn Leglos lại, nhưng chính cậu ta cũng đang run lên vì sung sướng.

– Chẳng phải thế này thú vị hơn sao? Mặc dù em nghĩ một chiến binh nên đối mặt trực diện với kẻ thù, nhưng để kết thúc chiến tranh, cách này… khá là hấp dẫn đấy.

Khi Leglos nhìn thấy vẻ mặt đó, cậu ngửa đầu lên trời đầy ngờ vực. Cậu khẽ lắc đầu, đành chịu thua trước hai kẻ cuồng chiến này.

– Gahaha! Đừng làm cái vẻ mặt đó chứ Leglos! Nhìn họ đi.

Leowald hất cằm, ra hiệu cho Leglos nhìn sang. Những gì họ thấy là Barid và Putis của «Tam Chiến Binh» đang cúi đầu chờ lệnh.

– C-Các người…

– Chúng tôi xin nguyện dốc toàn lực để mang chiến thắng về cho ngài.

Putis gật đầu đồng tình với Barid. Cả hai dường như đã có động lực của riêng mình.

– …Haizz, con hiểu rồi. Cha thực sự sẽ chấp nhận yêu cầu này sao?

– Đúng thế. Đồng thời, nếu là một trận chiến như thế này, kẻ đó chắc chắn cũng sẽ tham gia thôi.

Leowald đặt tay lên cằm và cười.

– Kẻ đó?

– Chà, sẽ có những người phản đối cuộc chiến này, nhưng chúng ta có thể chiến thắng.

– Ooooooooooo!

Những người lính giơ tay và hét lên đầy hưng phấn.

– Tất cả binh lính ở đây! Hãy tin tưởng và giao phần còn lại cho chúng ta!

– Ooooooooooo!

Cứ như vậy, bức màn cho một trận quyết chiến chưa từng có tiền lệ giữa [Gabranth] và [Evila] đã được kéo lên, nơi những chiến binh mạnh nhất của hai phe sẽ đối đầu trực diện.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!