Trận quyết đấu giữa phe [Evila] và [Gabranth] sẽ diễn ra trên lãnh địa của Thú Tộc. Thông thường, việc một bên phải di chuyển đến lãnh thổ của đối phương sẽ gặp nhiều bất lợi, nhưng phe [Evila] đã sẵn lòng chấp nhận điều kiện này.
Họ có thể đến đó ngay tức khắc là nhờ vào ma pháp dịch chuyển của Hiiro. Vì Thú Vương Leoward đã biết về khả năng này, nên ông không hề ngạc nhiên khi họ có thể di chuyển tức thời như vậy.
Cả địa điểm lẫn hình thức chiến đấu đều do phe Thú Tộc quyết định. Vì thế, nếu họ thua, họ sẽ không có cớ gì để phàn nàn. Đặc biệt là với lòng kiêu hãnh của Thú Tộc. Chúa Quỷ Eveam đã lường trước điều này nên mới giao toàn quyền quyết định luật lệ cho phe Thú Tộc.
Vương quốc Thú Tộc: Passion. Nằm ở phía đông của đất nước là Hoang mạc Valaaru, sa mạc lớn nhất vương quốc. Và tại đó, tồn tại một cảnh quan vô cùng kỳ lạ.
Nơi đó có một cái hố khổng lồ, trông như được tạo ra bởi một vật thể cực lớn rơi từ trên trời xuống. Bán kính của nó phải lên tới 200 mét. Và đây sẽ là đấu trường.
Hơn nữa, theo quy định của trận đấu do phe Gabranth đưa ra, mỗi bên sẽ cử ra một số lượng chiến binh tương đương để chiến đấu bên trong cái hố đó. Sẽ có các trận 1 đấu 1, và cũng có cả trận 2 đấu 2 và 3 đấu 3.
Mỗi phe sẽ có một người đóng vai trò “Vua”. Người này phải được bảo vệ trong suốt trận đấu. Tất nhiên, nếu “Vua” bị đánh bại, phe đó sẽ thua cuộc.
Khán giả sẽ quan sát từ bên ngoài hố. Hiển nhiên, nếu khán giả của bên nào can thiệp vào trận đấu, bên đó sẽ bị xử thua.
Để giành chiến thắng, “Vua” của đối phương phải tuyên bố đầu hàng hoặc mất khả năng chiến đấu. Hệ thống tổ chức trận đấu này vốn được dùng để giải quyết xung đột nội bộ của phe [Gabranth] giữa các Thú Tộc nhân khi không ai chịu nhường ai.
Người thắng sẽ có được địa vị và danh dự, còn kẻ thua mất tất cả. Hình thức quyết đấu này được gọi là 《Agasshi》.
Eveam biết được địa điểm và cách thức thi đấu qua một lá thư. Vì đã chủ động để bên kia đưa ra quy định, nên không có vấn đề gì to tát cả; tuy nhiên, có một vấn đề nhỏ.
Với ma pháp của Hiiro, họ có thể đến đấu trường ngay tức khắc. Tuy nhiên, ma pháp này chỉ hoạt động với những nơi Hiiro đã từng đến.
Hiiro đã từng đến Passion, nhưng cậu chưa từng đặt chân đến Hoang mạc Valaaru. Vì thế sẽ thuận tiện hơn nếu Hiiro đến đó một lần trước trận đấu.
Do đó, khi được thông báo về địa điểm, cậu nói, “Vậy thì, tôi ra ngoài một lát nhé,” với vẻ thản nhiên như thể chỉ đi dạo quanh đây. Nói xong, cậu lập tức biến mất khỏi căn phòng.
Đích đến của Hiiro là Passion.
“Chà, vẫn hoành tráng như mọi khi nhỉ.”
Biểu tượng của thành phố là một cây đại thụ, Cây Khởi Nguyên: Aragorn. Thành phố trải rộng ra quanh cái cây này với trung tâm là lâu đài. Hơn nữa, không như những thành phố do con người xây dựng, toàn bộ thành phố đều được làm từ cây. Những căn nhà được tạo ra bằng cách đục khoét bên trong thân cây để tạo không gian sống cho người dân.
Tại đất nước này có một dòng suối chảy trong veo, và trên đó, có thể thấy những con cá nhỏ đang bơi lội. Một chốn ở thích hợp cho Thú Tộc, những người sống hòa hợp với thiên nhiên.
Lâu đài Hoàng Gia, được gọi với cái tên Cây Vua (King's Tree), là nơi gia đình hoàng gia sinh sống. Hàng loạt cây đại thụ đứng xung quanh nó, khiến nó trông như một pháo đài.
Trong nội thành, có nhiều thương nhân và du khách đến thăm, tất cả đều cầu nguyện cho Cây Khởi Nguyên: Aragorn. Vị Thú Vương khai quốc Jingwald đã chọn cái cây này làm biểu tượng và kể từ khi thành phố được dựng nên, nó đã được tôn thờ như một cây thánh.
Rất nhiều người quy tụ về thành phố vào một dịp lễ hội hàng năm, Lễ hội Khởi Nguyên (Origin Festival). Có rất nhiều người mang theo con của họ. Họ tin rằng trong buổi lễ, nếu con họ leo lên thân Cây Khởi Nguyên: Aragorn và cầu nguyện, chúng sẽ được thần thánh phù hộ.
Họ mong con mình sẽ lớn lên khỏe mạnh, ưu tú; Cây Khởi Nguyên: Aragorn được xem như một nơi để thực hiện các nghi lễ cầu phúc. Tất nhiên, chỉ có trẻ em Thú Tộc mới được ban phước. Trước đây, đã có lần con người bị phát hiện đang leo cây và bị xử phạt.
Nhìn lên cây đại thụ, Hiiro lẩm bẩm như vậy. Cậu đến đây vì nhiều lý do khác nhau.
Trước hết là để họ chỉ đường đến địa điểm thi đấu. Nhưng, dù không có ai, cậu vẫn có thể tự tìm đường bằng Văn Tự [Tìm], nên cậu nghĩ tiện thể cứ hỏi đường cho chắc.
Thứ hai là vì cậu muốn gặp lại Thú Vương. Dù họ mới gặp nhau một lần trước đây, nhưng trong hội nghị cậu không có thời gian nên chưa quan sát kỹ.
Hơn nữa, cậu rất muốn thử trò chuyện với vị vua sẵn sàng quyết định tương lai của bộ tộc mình bằng hình thức thi đấu này. Nếu phải dùng một từ để miêu tả ông ta, thì đó chính là “ngu ngốc”. Nhưng Hiiro lại không hề ghét những kẻ như vậy.
Có lẽ là vì những người bạn đồng hành đầu tiên của cậu là Thú Tộc nhân. Họ có thể ngốc nghếch, nhưng lại rất thẳng thắn. Với một vị vua cai trị người dân, Hiiro thấy ông ta thật ngốc, nhưng vẫn có ấn tượng tốt về một vị vua như vậy.
Cuối cùng là vì, cậu muốn giữ lời hứa với những người bạn đồng hành của mình. Dù thực tế là cậu đã quên béng mất cho đến tận bây giờ, cậu thấy đây là cơ hội hoàn hảo để thực hiện lời hứa đó.
Hẳn rồi, những người đó là Arnold và Muir. Cậu đã xa họ được hơn nửa năm rồi. Kể từ ngày rời đi, Hiiro rất mong đợi xem họ đã trưởng thành được bao nhiêu.
Vì đã quá cái mốc nửa năm được một thời gian rồi, Hiiro đã xác định là sẽ bị mắng cho một trận. Nhưng, vì cậu đã tốn công đến đây rồi, cậu nghĩ mình nên ghé qua chào hỏi họ một tiếng.
Nên lúc này, Hiiro dùng Văn Tự [Đổi] để biến thành một Thú Tộc nhân. Và rồi, cậu tiến về nhà của Rarashik.
Cậu nghĩ ngôi nhà của Rarashik vẫn tồi tàn như mọi khi. Nhưng, khác với lần trước cậu quan sát, dù nó không thể được coi là trong tình trạng tốt nhất, nó đã có thêm một cái cửa sổ.
Hiiro nghĩ rằng đó là do Arnold hoặc Muir làm. Cậu mở cửa và bước vào nhà. Nhưng, không có ai trong phòng.
Dù thế, đây không phải lần đầu. Bên trong nhà, là một căn cứ bí mật. Đoán là mọi người ở trong đó, Hiiro tiến đến căn cứ thì chớp mắt và dừng lại.
“Hm? Ai đấy?”
Có giọng nói từ sau lưng cậu. Quay lại, cậu thấy một cô gái nhỏ mặc áo choàng trắng với đôi tai dài. Trên tay cô là một chai rượu. Hiển nhiên, cô gái đó là Rarashik.
“Yo.”
“Không lẽ ngươi là…?”
Lúc đầu, cô nhìn cậu nghi ngờ, nhưng rồi vẻ mặt trở nên trống rỗng khi thấy Hiiro.
“Lâu rồi không gặp, Chibi-Usagi.”
Nghe thấy cái biệt danh đó, cô đã biết cậu chính là Hiiro.
“Là ngươi, th-thằng nhóc?!”
“Còn ai như thế nữa à?”
“K-không… chỉ là… eh? Thật đấy à?”
Vẫn không tin vào những gì mình thấy, Rarashik bối rối. Cô biết là Hiiro sẽ ở bên phe đối phương trong trận đấu sắp tới.
Vì thế Rarashik tin là sẽ chỉ gặp nhau vào ngày đó. Nhưng, Hiiro lại bất ngờ xuất hiện trước mặt cô, trong nhà cô. Cô không thể không bất ngờ.
“Mấy người kia đâu?”
Hiiro hoàn toàn lơ đi vẻ kinh ngạc của Rarashik và hỏi thẳng.
“Eh? À, ừm, phải rồi. Ngươi đến để gặp chúng à?”
“Yeah, tôi đã ở đây rồi.”
Trong một khắc, Rarashik chớp mắt ngạc nhiên, nhưng rồi thở dài, có vẻ cô đã bình tĩnh lại và cười khúc khích.
“Hiểu rồi, ngươi đến để gặp chúng. Đáng tiếc, giờ chúng không ở đây.”
“Không ở đây à?”
“Yeah, Leo-sama… à không, ý ta là, chúng đang đi săn quái vật theo lệnh của Thú Vương.”
“Lệnh từ Thú Vương à?”
Hiiro không hiểu tại sao Thú Vương lại ra lệnh cho Arnold và Muir đi tiêu diệt quái vật. Nếu là nhiệm vụ từ Hội thì còn hiểu được, nhưng đằng này lại là lệnh do vua một đất nước trực tiếp đưa ra.
“Yeah, để kiểm tra.”
“Kiểm tra?”
Rarashik giải thích lý do họ phải trải qua một bài kiểm tra.
“Hô, vậy ra ông chú và cô nhóc đó cũng tham gia trận đấu à? Không những thế, họ còn nhận chỉ thị trực tiếp từ nhà vua để giành chiến thắng sao?”
“Chính xác.”
Hiiro hoàn toàn không ngờ đến điều đó. Cậu không nghĩ là họ cũng tham gia. Bởi vì ở trận chiến trước đây, hai người họ hoàn toàn không muốn chiến đấu.
Cho dù là vì Thú Tộc đi nữa, họ không phải loại người sẵn sàng xông vào cuộc chiến. Nói chung là, bởi vì Arnold phải chăm lo cho Muir, ai nghĩ được là ông ta lại hứng thú với mấy thứ như chiến tranh chứ.
Nhưng sau khi nghe Rarashik giải thích cặn kẽ, Hiiro mới biết lý do thực sự họ tham gia là vì muốn gặp lại cậu. Nghe xong, cậu không thể không sốc.
“Thôi thì, dù sao thì trận đấu sắp tới cũng không phải là đấu đến chết. Chúng sẽ có những kinh nghiệm quý báu, mà chúng cũng nói thế này, ngươi biết không? Rằng chúng muốn ngươi thấy chúng đã mạnh hơn thế nào.”
Hiiro nhìn Rarashik nói mà nghiến răng rồi thở dài.
“Hiểu rồi. Thôi thì, đó là cuộc sống của họ. Họ muốn làm gì thì làm, và tôi cũng không có quyền bảo họ phải làm gì.”
“Hô hô, vậy à.”
“Nếu chuyện đã thành ra thế này thì chúng ta tốt nhất không nên gặp nhau ở đây.”
“Ý ngươi là sao?”
“Giờ tôi là kẻ địch của các người, phải không? Ít nhất, nếu họ chiến đấu trong khi gánh vác vận mệnh của đất nước trên vai, tốt hơn là tôi không gặp họ, đúng chứ?”
Gặp cậu lúc này có thể sẽ làm lung lay quyết tâm của họ. Và nếu cậu phải đối đầu với họ, cậu muốn thấy sức mạnh của họ khi chiến đấu hết sức.
“Fuun, well, ngươi nói cũng có lý. Nhưng, ngươi không nghĩ là việc này sẽ xảy ra đúng không?”
“Hm?”
Trong nháy mắt, Rarashik đã xuất hiện ngay sau lưng Hiiro. Cô đưa một cánh tay mỏng manh của mình quấn lấy cổ cậu và tay còn lại kề một con dao mổ vào cổ họng cậu. Cô di chuyển với một tốc độ thực sự đáng được gọi là thần sầu.
“Nếu ta khiến ngươi dừng bước tại đây, có thể sẽ đưa phe Gabranth một bước gần chiến thắng hơn… nhỉ?”
“...”
“Vả lại ta nghĩ chúng cũng muốn gặp ngươi lắm, nhóc con.”
“...”
“Ôi trời? Chắc ngươi nghĩ là mình đã mạnh hơn trước khi gặp ta, nhưng thực tế là, ngươi vẫn không thể đấu lại tốc độ của ta, hay tương tự thế, đúng không? Nahaha!”
Cô cười sung sướng, nhưng…
“Đúng thế, tôi đã mạnh hơn lúc đó rồi.”
Đôi mắt Rarashik mở to kinh ngạc. Bởi vì giọng nói của Hiiro lại vang lên từ phía sau lưng cô. Khi cô ngơ ngác quay ra đằng sau kiểm tra, Hiiro đang bình thản dựa vào tường, tay khoanh trước ngực.
“S-sao có thể?”
Rarashik nhìn đi nhìn lại một Hiiro bất động nãy giờ và một Hiiro đang ở sau lưng cô.
Bụp!
“Ugh!?”
Khi Hiiro mà cô đang khống chế đột nhiên tan biến trong một làn khói, Rarashik mất đà và ngã sõng soài.
“O-owch… chuyện gì thế này?”
“Đó chỉ là một phân thân thôi.”
“Ng-ngươi nói… phân thân?”
Thực ra, khi Hiiro bước vào căn nhà, cậu đã nhận ra ai đó từ đằng sau đang tới, và lập tức dùng Văn Tự [Ảnh Phân Thân] (Shadow Clone) và tàng hình bằng Văn Tự [Trong Suốt] (Transparent).
Trùng hợp là, cả hai đều là Văn Tự đã thiết lập sẵn, nên cậu có thể kích hoạt chúng ngay lập tức. Rarashik, người vào căn nhà mà không hay biết điều đó, đã nói chuyện với bản sao của cậu suốt từ đó đến giờ.
“Thế là, tôi đã trả được món nợ lần trước rồi nhé.”
Ngày trước, cô đã tấn công từ sau lưng cậu như vừa rồi trong một khắc, khiến cậu lạnh sống lưng. Vì thế cậu đã quyết định lần tới gặp, cậu sẽ trả món nợ đó. Lừa được cô ta một vố ngoạn mục thế này, Hiiro bất giác mỉm cười.
“Haha, trận đấu sắp tới xem ra sẽ rắc rối cho phe [Gabranth] hơn ta tưởng rồi đây.”
Phần nào cảm nhận được thực lực của Hiiro, cô dường như rất kinh ngạc trước sự trưởng thành của cậu.
“Fuu, không sao. Không, ta thấy nhục thật đấy khi bị nhóc chơi một vố như vậy, nhưng cứ chờ đấy, ta sẽ trả đủ cả vốn lẫn lời. Mà này, nhóc đến đây chỉ để gặp bọn chúng thôi à?”
✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa