"Giờ thì ngươi hiểu rồi chứ? Sự khác biệt giữa chúng ta không chỉ nằm ở cấp độ. Thôi, chào nhé, ta bấm nút đây." (Rarashik)
Nói rồi, cô bỏ lại Shublarz, kẻ bại trận, còn chưa kịp thốt lên lời nào.
"Fufu, đau thật đấy. Dù chỉ là một nhà nghiên cứu nhỏ bé, nhưng cách di chuyển của cô ấy cứ như một chiến binh bẩm sinh vậy. Sốc thật." (Shublarz)
Với ý nghĩ đó, Shublarz nhìn theo bóng lưng Rarashik xa dần mà nhún vai bất lực.
"Vậy thì, chúng ta cũng nên quay lại thôi. Còn phải báo cáo với Bệ hạ nữa."
Thua cuộc trong trận đấu, Shublarz ảm đạm nghĩ xem nên đối mặt với Eveam thế nào đây.
"A-a, x-xin chờ một chút ạ!" (Muir)
Muir cất giọng gọi khi nhóm Shublarz đang chuẩn bị rời khỏi đấu trường.
"Ta giúp gì được cho nhóc?" (Shublarz)
"A, ừm... là về Eo-chan ạ." (Muir)
"Hả? Eonis?" (Shublarz)
Phản ứng với lời nói của Muir, Shublarz dời sự chú ý sang Eonis.
"À, giờ mới nhớ. Ờm... cô là cấp trên của nhóc này, phải không?" (Arnold)
Arnold tham gia cuộc trò chuyện.
"Ph-phải, đúng là vậy, có chuyện gì không?" (Shublarz)
Arnold giải thích với cô rằng Hiiro có thể chữa lành vết sẹo cho Eonis.
"Hả? Hiiro-kun có thể chữa lành cả vết sẹo cũ sao?" (Shublarz)
Dù từng chứng kiến cậu chữa lành thương tích cho Chúa Quỷ Eveam, Shublarz vẫn cho rằng ma pháp của Hiiro chỉ hiệu quả với những vết thương mới. Cô đã đơn phương đánh giá rằng nó sẽ vô dụng trước những tổn thương lâu ngày, cụ thể là sẹo hoặc bệnh tật.
"Chà, tôi nghĩ chắc tên đó làm được thôi. Cứ hỏi thẳng nó là chắc nhất." (Arnold)
"...Hee, tuy đã nghe Bệ hạ kể, nhưng ông thực sự tin tưởng cậu ấy nhỉ." (Shublarz)
Đôi mắt cô sáng lấp lánh, dường như vừa tìm thấy một thứ gì đó thú vị.
"C-cũng có thể nói là vậy. Bỏ qua tính cách của thằng đó đi, nhưng sức mạnh của nó thì tôi tin... à không, phải nói là buộc phải tin thì đúng hơn." (Arnold)
Má ông khẽ giật giật khi nói. Rõ ràng, bất cứ ai từng chứng kiến ma pháp của Hiiro đều sẽ tin vào cậu, dù muốn hay không. Cậu ta cứ như một sự tồn tại dị biệt vậy.
"Fufufu, vậy tóm lại, Hiiro-kun thực sự chữa được sẹo cho Eonis à?" (Shublarz)
"Tôi không chắc lắm, nhưng..." (Arnold)
"Này!" (Hiiro)
"Hả? Oa—! Hiiroooooooooo!?" (Arnold)
Cũng không lạ nếu lúc này Arnold đột tử vì bất ngờ. Hiiro, người vừa được nhắc tên, đã xuất hiện ngay cạnh ông.
"T-t-tại sao mi lại ở đây?" (Arnold)
"Hả? Hình như ông gọi tên tôi nên tôi đến thôi."
"Hả? Bọn ta gọi mi á?"
Đúng lúc đó, Silva, người đứng sau Hiiro, nháy mắt và mỉm cười ra hiệu cho Arnold.
"A! Phải! Đúng rồi! Chuyện là, bọn ta có một đề nghị!" (Arnold)
"Đề nghị? Ở một nơi thế này, vào lúc này á?" (Hiiro)
Hiiro khoanh tay, nhìn Arnold chằm chằm đầy nghi ngờ.
"A-anh Hiiro!" (Muir) Chính lúc đó, Muir gọi Hiiro.
"Hm? Gì thế, Chibi? Đừng nói là chuyện này cũng liên quan đến nhóc nhé?" (Hiiro)
"Ơ, ừm, ờ..." (Muir)
Đối mặt với Hiiro, không hiểu sao mặt cô bé đỏ bừng lên rồi cúi gằm xuống. Dù rất bồn chồn, Muir vẫn đột ngột ngẩng lên.
"X-xin anh hãy chữa lành khuôn mặt cho Eo-chan!" (Muir)
"...Hả?" (Hiiro)
Bị hỏi đột ngột, Hiiro không chắc cô muốn gì. Nhưng sau khi nghe câu chuyện, có vẻ Muir muốn Hiiro chữa lành vết sẹo bỏng của Eonis.
"Tôi hiểu rồi, đó là lý do mấy người nhắc đến tôi." (Hiiro)
"Ư-ừm... Anh làm được chứ ạ?" (Muir)
"Anh có nghĩa vụ phải làm vậy chắc?" (Hiiro)
Phản ứng đúng như Muir dự đoán, cô bé thở dài.
"Này Hiiro, đôi khi mi nên giúp đỡ người khác mà không cần trả ơn đi chứ." (Arnold)
"Im đi, lão già chết dở. Nhìn tôi giống loại người ấy lắm à?" (Hiiro)
"Gừ... được thôi, được thôi, ta hiểu rồi. Mà này, mi gọi ai là lão già chết dở hả?" (Arnold)
Lơ đi lời phản bác của Arnold, Hiiro nhìn Muir.
"Này Chibi, nhóc biết Yo-yo là kẻ thù của nhóc đúng chứ?" (Hiiro)
"Ơ? Yo-yo?" (Muir)
Không chỉ Muir, mà cả Eonis cũng ngẩng đầu lên bối rối. Vì thấy nhớ tên cô phiền phức, Hiiro đã lấy vũ khí của Eonis (Kaijin) – thứ trông giống món đồ chơi yo-yo ở thế giới cũ của cậu – để đặt làm biệt danh.
"Yo-yo."
Eonis nhìn xuống món vũ khí Kaijin trong tay.
"Bỏ vụ đồ chơi qua một bên đi. Trả lời anh đi, Chibi, con bé đó là kẻ thù của nhóc, đúng chứ?" (Hiiro)
"A, v-vâng... nhưng cũng là một người bạn ạ." (Muir)
Nghe Muir nói vậy, Eonis...
Dù khuôn mặt vẫn khá ít biểu cảm, cô bé trông vô cùng xúc động và nhìn chằm chằm vào Muir, miệng lẩm bẩm điều gì đó.
"...Một người bạn..." (Eonis)
Muir trông thật dễ thương và ngây thơ. Nhưng nhìn vào vẻ mặt cô bé, có thể hiểu được cảm xúc thật sự bên trong. Cô nhìn Hiiro với ánh mắt chân thành.
Hiiro chuyển ánh mắt sang Eonis. Có lẽ vì xấu hổ khi bị nhìn, cô bé cố dùng tóc che đi đôi mắt mình.
"Fu, ta thấy chẳng có gì phải lo cả." (Hiiro)
"Hả?" (Eonis)
Dù không hiểu ý Hiiro là gì, có thứ gì đó vẫn bóp nghẹt trái tim cô.
"Mà, ta đoán con gái thì sẽ lo lắng về chuyện đó." (Hiiro)
Hiiro chuyển ánh mắt sang Muir.
"Không vì trách nhiệm, tư lợi hay phần thưởng. Nhóc muốn anh giúp Yo-yo chỉ vì hai đứa là bạn bè sao?" (Hiiro)
"Vâng!" (Muir)
Như một người thầy nhìn xuống học trò, cậu khoanh tay lại và thở dài.
"Tuy nhiên, nhóc cũng biết anh không phải kiểu người cho không biếu không, đúng chứ?" (Hiiro)
"Ơ, à, vâng..." (Muir)
Ngay khi Muir sắp bỏ cuộc và nhìn về phía Arnold cầu cứu, Hiiro nói tiếp,
"Thế thì, lần này, nhóc phải chuẩn bị cho anh một bữa thật ngon đấy." (Hiiro)
"Hả?" (Muir)
Miệng cô mở ra đầy ngạc nhiên trước câu trả lời của Hiiro.
"Anh nghe Ruy Băng Xanh nói nhóc học nấu ăn từ lão già kia, phải không?" (Hiiro)
"V-vâng." (Muir)
"Vậy thì, hãy làm một bữa thịnh soạn đến mức anh ăn thỏa thích mới thôi. Đó là cái giá." (Hiiro)
Cô bé có chút sững sờ khi Hiiro chấp nhận yêu cầu, nhưng ngay lập tức bừng tỉnh và nói.
"V-vâng! Em sẽ cố gắng hết sức để phục vụ anh!" (Muir)
"Này này, Muir, cháu đang nghĩ đến chuyện gì khác phải không đấy...?" (Arnold)
Không ai nghe thấy tiếng lẩm bẩm châm chọc của Arnold. Khi nhìn thấy nụ cười đắc ý của Hiiro, một khao khát mãnh liệt muốn ‘táng thẳng vào cái mặt đó’ trỗi dậy, nhưng ông đành phải kìm nén nó trong lòng.
"Vậy thì, triển nhanh thôi." (Hiiro)
Hiiro tập trung ma lực vào đầu ngón tay. Một lượng ma năng khổng lồ tụ lại, lớn đến mức khiến nhóm của Shublarz cũng phải kinh hãi.
Rồi cậu viết ra ký tự [Restore] và di chuyển nó về phía Eonis.
"A..." (Eonis)
Thấy Hiiro bước tới gần, Eonis sợ sệt lùi lại, nhưng Muir đã ôm lấy cánh tay cô và nói bằng giọng dịu dàng.
"Đừng lo. Hãy tin vào anh Hiiro." (Muir)
"Muir..." (Eonis)
Không rõ là vì cảm thấy bất an hay không muốn để Hiiro nhìn thấy vết sẹo, cô bé quay mặt đi chỗ khác.
Thấy vậy, Hiiro thở dài và nói:
"Này, Yo-yo, đưa tay đây." (Hiiro)
"Ơ? A..." (Eonis)
Không nói thêm lời nào, Hiiro nhanh chóng nắm lấy tay cô. Dù cậu là Anh Hùng của một quốc gia, nhưng đối với Eonis, đây là lần đầu tiên cô nắm tay một người con trai, khiến trái tim cô bé đập loạn nhịp.
"Đừng căng thẳng quá." (Hiiro)
Dù Hiiro đã nói vậy, trái tim cô lại càng đập nhanh hơn.
Đúng lúc đó, cô cảm thấy một luồng hơi ấm lan tỏa từ sâu bên trong cơ thể mình.
"A..." (Eonis)
Nó bắt đầu lan ra từ đôi bàn tay lạnh giá của cô.
"...Thật ấm áp..." (Eonis)
Lời nói vô tình bật ra. Khi cô kịp ý thức được, nỗi sợ hãi ban nãy đã biến mất như một trò đùa.
Cảm giác như đang đắm mình trong ánh nắng xuân. Ngay sau đó, cô nhận ra cảm giác này đến từ ma lực của Hiiro đang truyền qua tay mình.
(Tại sao? Tại sao ma lực của người này lại ấm áp và dễ chịu đến vậy?) (Eonis)
Cô vô thức ngẩng mặt lên, vẻ mặt đầy dễ chịu, rồi từ từ nhắm mắt lại.
Rồi, cô cảm thấy một thứ gì đó ấm áp chạm vào trán mình. Cảm giác nóng dần lên lan khắp cơ thể, đặc biệt là vùng giữa hai lông mày.
Vậy nhưng, không hề có chút đau đớn nào. Những nơi ít nóng hơn đang dần mát lại, và cảm giác nóng rát quanh mắt cô cũng từ từ dịu đi.
Không biết đã bao lâu trôi qua. Một phút, hay một giờ, cảm giác kỳ lạ ấy vẫn còn vương vấn.
Rồi, một giọng nói khẽ vang bên tai cô.
"Xong rồi!" (Hiiro)
Cô bé từ từ mở mắt ra.