Virtus's Reader
Konjiki no Wordmaster

Chương 280: CHƯƠNG 280: THỨ CÔ ẤY NẮM TRONG TAY.

“Cha, người không sao chứ!” Leglos lo lắng hỏi.

“Ừ, may là ta đã tránh được hầu hết đòn ma thuật thượng cấp đó.” Leowald đáp.

“Ma thuật thượng cấp?” Leglos ngạc nhiên.

“Phải, không nghi ngờ gì nữa, nó liên quan đến một loại hắc thuật cổ xưa, thứ chỉ có Ma Vương mới sử dụng được.” Leowald giải thích.

“Đó là những gì vừa xảy ra sao?”

“Phải, lời niệm chú đó làm ta thấy rùng mình. Cô nhóc ấy vẫn chưa thể thực sự làm chủ được nó.”

“Thứ đó mạnh tới mức ấy sao?”

“Ta đã từng một lần chứng kiến Ma Vương đời trước sử dụng nó.”

“Đó là loại ma thuật gì ạ?”

“Điện Bộc Phát.”

“Cái…?”

“Kết thúc bằng một vụ nổ điện năng và sức mạnh của Ma Vương đời trước đã cạn kiệt. Hậu quả chính là… cái miệng núi lửa này đây.”

“Eh?”

Nghe được thông tin bất ngờ, Leglos không biết phải nói gì.

“Mà, thay vì nói đó là phóng thích điện, có lẽ không quá khi nói rằng tên đó đã tự bùng nổ. Từng có một thị trấn ở ngay đây, nhưng nó đã bị phá hủy trong chớp mắt.”

Leglos nuốt nước bọt.

“Đ-Đây là lần đầu tiên con nghe về chuyện đó. Con chỉ nghe đồn rằng một thiên thạch đã rơi xuống đây…”

“Đúng vậy. Điều đó không hoàn toàn sai. Một thiên thạch đen khổng lồ đã rơi xuống ngay đây. Tuy nhiên, đó là việc làm của Ma Vương Avoros. Là người kế vị ta, con cần phải biết chuyện này khi lên ngôi.”

“L-Là vậy sao… V-Vậy là vừa rồi Ma Vương thực sự đã cố sử dụng ma thuật đó sao?”

Nghe câu chuyện, một nỗi sợ hãi chạy dọc sống lưng anh. Leowald cũng mang vẻ mặt đầy nghiêm trọng.

“Không, lời niệm của cô ta khác hẳn vài chỗ, không thực sự giống nhau, nhưng ý nghĩa và sức mạnh thì gần như tương tự… có lẽ vậy.”

“Nên cô ta không thể thực hiện nó.”

Nhận thức được sự nghiêm trọng của vấn đề, Leglos lau mồ hôi trán và liếc nhìn Eveam.

“Yeah, dù đối thủ sử dụng hắc thuật cổ đại, ta thật sự muốn con giành chiến thắng. Nhưng mà, đúng như mong đợi từ Ma Vương hiện tại.”

“Eh?”

“Khi Ma Vương đời trước thực hiện lời niệm chú, vẻ mặt hắn nhăn nhó vì đau đớn, nhưng ngược lại, cô ta thì lại khá bình tĩnh. Một người như vậy chỉ có thể được gọi là thần kỳ.”

Như một thói quen xấu, sự vui sướng hiện lên trên mặt Leowald khi ông nhận ra sức mạnh thật sự của đối thủ.

“Nghe đây, Leglos, phải chắc chắn rằng cô ta sẽ không thể hoàn thành lời niệm chú, con hiểu chứ?”

“Vâng!”

“Bệ Hạ, Người không sao chứ?”

“Ư-Ừm, Marione, ta xin lỗi. Cơ hội ngài mang lại đã thất bại chỉ vì ta…”

Cô nghiến răng trong tiếc nuối.

“Không đâu, thần cũng đã chẳng thể hoàn toàn ngăn chặn hắn.”

Dường như Marione đang tự trách mình vì sự yếu đuối của bản thân.

“Ta gần như quên mất nhưng trong trận chiến của thế hệ trước, nó đã bị Thú Vương chặn lại.”

“Mà, thần cũng thấy ngạc nhiên khi họ chọn chỗ này làm nơi thi đấu, nhưng hẳn đó là lý do tại sao lại chính là nơi này.”

“Phải, rõ ràng những việc làm của anh trai ta là vết nhơ của Evila. Để không quên thảm kịch, ta cũng nghĩ đó là ý hay khi chọn nơi này.”

“…”

“Tội lỗi vẫn là tội lỗi. Vì vậy, thay vì quên đi mọi thứ, nỗ lực xây dựng lại hòa bình khi mang theo gánh nặng đó trên vai là hoàn toàn cần thiết.”

“Bệ Hạ…”

“Chúng ta không được phép thua ở đây, Marione! Dù là gánh vác tội lỗi này vì bản thân hay không, chúng ta vẫn phải đối mặt và chiến đấu đến cùng!”

“Như ý Người.”

Marione lịch sự cúi đầu, rồi một lần nữa ngẩng lên nhìn đối thủ.

“Thần sẽ tạo ra cơ hội cho lần này. Bệ Hạ, xin Người hãy tập trung vào lời niệm chú.”

“Nhờ cả vào ngài, Marione.”

Cả hai bên lại lao vào nhau. Leowald sử dụng «Hỏa Biến» khi cả cơ thể đã «Biến đổi», rõ ràng ông muốn kết thúc trận đấu ngay lập tức. Nhưng Marione cũng vậy, nắm rõ phạm vi năng lực của đối thủ, khi thấy Leowald đang ở thế bất lợi liền di chuyển với nỗ lực kéo gần khoảng cách hai bên.

“Chết tiệt! Như ta nghĩ, ngươi hành động như lần đầu chúng ta đấu, Marione!”

Tuy vậy, một nụ cười thích thú vẫn nở trên môi ông.

“Đúng vậy đấy! «Bụi Đen»!”

“Ta sẽ không để bị trúng lần nữa đâu!”

Dù đã nhanh chóng né đi, làn sương mù đen dày vẫn đuổi theo ông. Sau đó, một lượng lớn nước bay về phía màn sương. Khi đến gần lớp sương mù, nó bắt đầu thay đổi hình dạng.

“«Thủy Cầu»! Dạng Bình Chứa!”

Quả cầu nước được tạo bởi Leglos thay đổi hình dạng, giống như một cái túi, nó bắt đầu bao phủ làn sương mù.

“Tốt lắm, Leglos! Giờ thì ta sẽ xử lý Ma Vương!”

Chuyển mục tiêu sang Eveam trong lúc Leglos đang kiềm chế Marione, nhưng ông lại không tìm thấy cô.

“Whoa… cô ta đâu mất rồi?”

Ông cũng không thấy cô khi nhìn lên trời. Nếu không tìm ra nhanh, cô chắc chắn sẽ có thể hoàn thành lời niệm chú cho hắc thuật cổ xưa.

Hoảng hốt và vội vã nhìn quanh, ông thấy cô đứng sau Leglos.

“Từ lúc nào mà…!? Ch-Chẳng lẽ là, ngay từ đầu cô ta đã nhắm vào nó khi chúng ta đang cảnh giác về thứ ma thuật ấy!”

Nếu không ngăn lại ngay lập tức, họ chắc chắn sẽ bị đánh bại. Leglos không nhận thức được phía sau khi đang tập trung vào «Kỹ thuật Trói Buộc».

“Leglos! Đằng sau!” Leowald hét lên.

“Eh?!”

Nghe Leowald la, anh nhận thấy Eveam đang tiếp cận từ phía sau. Cô cầm một thanh kiếm trên tay. Cứ thế này, anh sẽ nhận phải cú đâm trực diện.

“T-Ta sẽ không để cô làm thế! «Thủy Biến»!”

Anh ngừng «Thủy Cầu» lại để tập trung vào «Biến đổi».

“Đừng nghĩ rằng đây chỉ là một thanh kiếm bình thường!”

Eveam nâng kiếm lên, trực tiếp chém đôi Leglos đang ở dạng nước xanh lỏng. Bị chia thành hai nửa, Leglos thét lên.

“Leglos!”

Leowald cố tấn công Eveam, nhưng cô ngay lập tức dang cánh và bay lên trời. Nhưng khi làm vậy, đôi cánh đã bị thương lại dần đưa cô xuống.

Nhìn cô đang gắng sức, Marione, người đã thoát khỏi «Thủy Cầu», lao đến giúp.

“Bệ Hạ!”

“T-Ta ổn…”

Trong khi đó trên mặt đất, Leowald lao về phía Leglos, xác nhận sự an toàn của anh. Phần cơ thể bị chém lìa trở về hình dáng ban đầu, Leowald rên lên khi thấy Leglos đang nhăn nhó vì đau đớn.

“Không chỉ là đòn tấn công vật lý bình thường. Thanh kiếm đó…”

Nhìn kỹ thanh kiếm Eveam đang cầm, ông nhận thấy sự quen thuộc.

“Quả nhiên, nó giống như thanh kiếm Marione tạo ra lần đó.”

Thực sự, thanh kiếm Eveam cầm giống như «Thống Lĩnh Kiếm» mà Marione đã rút ra từ mặt đất. Bản thân thanh kiếm ấy được tạo ra từ ma thuật, là một «Kiếm Tinh Linh», có thể gây thương tổn cho trạng thái «Biến đổi».

“Leglos, cho ta thấy con là một người đàn ông đi. Cuộc chiến vẫn chưa kết thúc đâu.”

“Thừa… thãi. C-Con biết điều đó chứ!”

Mặc dù máu đang chảy từ trên trán, dường như anh vẫn có thể chiến đấu.

“Có vẻ như Người đã làm được rồi.”

“Yeah, nhưng cái «Biến đổi» đó chẳng mang lại gì ngoài những rắc rối. Giờ chúng ta sẽ phải chú ý thời gian để dùng đến lời niệm chú.”

“Vâng, và nếu Thú Vương còn lằng nhằng, thần sẽ ngăn ông ta lại. Dù phải đánh đổi mạng sống của mình.”

“Không, ta không cho phép ngài từ bỏ mạng sống. Tuy nhiên, ta mong ngài hãy cố gắng hết sức đến phút cuối.”

“Như ý Người. Thần đoán rằng tên nhóc đó không thể di chuyển được nữa. Thần chắc chắn sẽ mang chiến thắng đến cho Bệ Hạ bằng mọi giá!”

“Tốt lắm!”

Họ bay lên trời một lần nữa, cô bắt đầu chắp hai tay lại và cầu nguyện.

“Không hay rồi…”

Thấy hành động của Eveam, Leowald biết rằng phải hành động ngay lập tức.

(Làm gì đây… sử dụng «Nghi Thức Phi Thường» để kết thúc nó ngay lập tức? Nhưng, nếu thất bại, cô ta sẽ hoàn thành ma thuật cổ xưa. Nhưng mà, sau cùng thì thứ có thể ngăn cản cô ta là «Nghi Thức Phi Thường»… giờ thì ta đúng là đang ở vị trí bất lợi thật.)

Kết thúc những suy nghĩ rắc rối trong việc quyết định bước đi kế tiếp, Leowald…

(Mà! Dù sao thì cũng phải hạ Marione thật nhanh trước đã! Nếu không có sự chậm trễ nào, kế tiếp sẽ là Ma Vương!)

Cơ thể Leowald bừng cháy.

“Leglos, ráng cầm cự nhé!”

Để lại những lời đó, Leowald nhảy lên cao. Trong tình trạng yếu ớt, hầu như không thể mở miệng, nghiến chặt răng, Leglos chỉ có thể lí nhí “Vâng” khi nhìn ông rời đi.

“Ta sẽ chặn ngươi tại đây bằng bất cứ giá nào, Thú Vương!”

“Nhào vô!”

Một lần nữa cơ thể Marione được bao phủ bởi làn sương đen dày đặc.

“Lần này ta sẽ giải phóng tất cả sức mạnh ma thuật của mình!”

“Uurhg!”

Thấy vẻ quyết tâm của Marione, một nụ cười xuất hiện trên mặt Leowald dù đang trong tình huống khó khăn.

“Quả đúng là Marione… nhưng ta không được gọi là Thú Vương chỉ để cho vui đâu!”

Cơ thể Leowald ngày càng nóng rực, thậm chí là đang bùng cháy.

“HAaaaaaaaaaaaah!”

“UUoooooooooooooh!”

Cả hai cố gắng phá vỡ tinh thần người còn lại.

Thấy sự quyết tâm của Marione, Eveam quyết định hành động ngay lập tức. Cô quyết tâm hoàn thành lời niệm chú, không được phép thất bại.

“Hỡi Bóng tối ngự trị nơi Địa ngục của sự Khởi nguồn. Hỡi Tử Thần, kẻ Đem đến sự Hỗn độn trong Những thời khắc Đen tối, Hủy diệt Mọi tạo vật sinh linh giữa dòng đời, ta triệu hồi một phần sức mạnh của Ngài lên chính sinh mạng thấp hèn này…”

Những đám mây đen hình thành trên trời khi Eveam triển khai sức mạnh. Sau đó, cô trực tiếp đưa tay vào những đám mây và làm cử chỉ như đang cầm một thanh kiếm.

“Hỡi sức mạnh cho phép ta lật đổ bất kỳ ai cản đường…”

Cô đặt tay trong đám mây đen, ngẩng đầu lên trời khi nó từ từ biến đổi, cô bỗng mở to mắt và…

“«Quyền Năng Nha Kiếm», đến đây!”

Từ trong bóng tối, một thanh đại kiếm được tạo ra trong lòng bàn tay cô.

“Chết tiệt!? Cứ như một phiên bản «Nghi Thức Phi Thường» màu đỏ thẫm vậy…”

Leowald quyết tâm lao về phía Eveam với tất cả sức mạnh còn lại, nhưng trong giây lát, khi nhìn thấy bóng người phía sau cô, ông mở to mắt kinh ngạc.

“Leglos?”

Thực sự, chính là Leglos. Ngay lúc này, phía sau Eveam, anh đang tiếp cận và khống chế đôi cánh của cô.

“Ha!?”

Quá tập trung vào lời niệm chú, Eveam chỉ nhận thấy Leglos khi bị bắt lấy. Nghe tiếng la của cô, Marione cũng ngẩng lên.

“Bệ Hạạạ! Thanh kiếm đã thành hình rồi! Giờ người phải tập trung, không thì…!?”

Nghe những lời đó, Eveam nhìn vào thanh kiếm trong tay. Nó đang phát ra tiếng răng rắc từ bên trong như thể sắp tan vỡ, mọi người, nhận thấy khả năng xảy ra vụ nổ lớn, đều tái mặt lại.

“Bệ Hạ! Nhanh ném thanh kiếm đi!”

Theo lời Marione nói, cô nhanh chóng ném nó lên trời với tất cả sức mạnh. Và thanh kiếm trôi nổi như quả bóng bay.

BogooooooooOOOOOOOOON!

Một tiếng nổ lớn giải phóng từ thanh kiếm.

“Kyaaaaa!?”

“Uwaaaaaaaaaa!?”

Eveam và Leglos, khá gần trung tâm vụ nổ, bị thổi bay ngay lập tức bởi luồng xung kích khổng lồ.

Và mặc dù Marione và Leowald muốn bảo vệ hai người, họ cũng bị vụ nổ ảnh hưởng và bay đi.

Những người đang theo dõi trận đấu cũng cảm thấy chấn động và nín lặng. Dù thanh kiếm đã được ném lên khá cao, cả bốn người đều bị thổi bay, và nếu có người chết thì đúng là không may, nhưng cũng không bất ngờ.

“Một vụ nổ ma thuật huh.” Liliyn nhận xét.

Hiiro gật đầu đồng ý.

“Yeah, và phạm vi khá rộng.”

“Mi nghĩ bọn họ vẫn an toàn chứ?”

“Tôi nghĩ cô có thể tin vào ông già.”

Là trọng tài, Silva cũng ở trong miệng núi lửa, vậy nên hẳn là cũng bị ảnh hưởng bởi vụnổ, nhưng cậu lại cảm thấy ông ta chẳng hề hấn gì.

Để đề phòng, Hiiro cũng đã kiểm tra xung quanh. Cậu phát hiện Leowald và Marione. Có vẻ hai người họ đã lao vào những tảng đá, nhưng dường như họ vẫn an toàn theo những gì cậu thấy. Marione có vẻ bị thương, nhưng đó là tổn thương từ cả hai trận chiến, vậy nên vẻ tập tễnh của ông là điều dễ hiểu, còn Leowald đang bước đi bình tĩnh, hầu như không vấn đề gì khi thoát khỏi tảng đá.

(Hơn nữa, cái thể chất trâu bò đó đúng là gian lận vãi.)

Trong sự ngạc nhiên, cậu nhìn chằm chằm vào cơ thể đã được rèn luyện kỹ càng của Leowald.

Rõ ràng hai người họ cũng đang tìm kiếm Eveam và Leglos. Theo đó, Silva giơ tay lên để xác nhận sự an toàn của họ. Vội vã lao tới, ở đó…

Eveam đang nằm bất tỉnh.

Thấy tình trạng của cô, Marione khuỵu gối. Với điều này, Eveam, với tư cách là ‘Vua’ trong trận chiến, đã ngã xuống, không thể tiếp tục, họ đã bị đánh bại trong trận đấu này.

Marione đi về phía cô…

“Thần thật sự xin lỗi… Bệ Hạ…”

Ông nghiến răng và thở dốc. Nhưng lúc đó…

“Ta hiểu rồi, vậy là Ma Vương cũng đã bất tỉnh.”

Ông nghe thấy tiếng của Leowald từ phía sau.

“Argh… thôi ngay cái giọng mỉa mai đó đi, Thú Vương! Bệ Hạ đã trong tình trạng này rồi… ngươi vừa nói cái gì?”

Marione từ từ quay đầu lại, nhìn thấy Leowald với biểu hiện nghiêm nghị nhưng tối tăm. Theo những gì vừa nghe được, ông như ngừng thở. Leowald đang bế Leglos trên tay, người cũng đã bất tỉnh giống Eveam.

Vậy đây là lý do tại sao Leowald đã nói “Ma Vương cũng vậy”. Bởi vì Leglos cũng bất tỉnh bởi vụ nổ.

“Thiệt tình… ta đã bảo nó chỉ cần cảnh giác và quan sát thôi mà.”

Vừa nói, Leowald vừa nhìn Leglos trên tay, biểu cảm trên mặt anh trông thật bình thản. Lúc trước, anh nhăn nhó vì đau đớn khi cố gắng di chuyển, nhưng anh đã hành động để ngăn cản Eveam, một hành động được đánh giá là ngu ngốc theo Leowald, nhưng lúc đó, dù phải đối mặt với cái chết, Leglos đã ngăn cản Eveam…

(Nó đã trở thành một người đàn ông thực thụ trước cả khi ta nhận ra.)

Ông cảm thấy vui mừng khi có thể tận mắt chứng kiến sự trưởng thành của con trai mình, nhưng hành động vừa rồi của anh cũng đã tự đặt bản thân vào hiểm cảnh, Leowald định sẽ cho một bài giáo huấn sau này.

“Marione, chắc vòng đấu thứ năm là một trận hòa rồi.”

“Có lẽ vậy.”

Marione phần nào cảm thấy nhẹ nhõm khi đứng dậy, mang theo Eveam. Sau đó, hai người đối mặt Silva, ông cũng gật đầu và tuyên bố…

“Vòng đấu thứ năm kết thúc với kết quả hòa!”

❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!