Áaaaaa!?
Hoảng hốt vì cảnh tượng kỳ quái trước mắt, Mimir vội núp ra sau lưng Thú Vương. Cảnh tượng đó không chỉ khiến mình Mimir, mà tất cả mọi người xung quanh đều kinh hãi.
Nhưng cũng có những ngoại lệ. Chúa Quỷ Eveam khẽ liếc nhìn sang bên cạnh, các Evila khác cũng đồng thời quay sang nhìn theo hướng đó.
Bọn họ bắt gặp một vũng nước nhỏ xuất hiện từ lúc nào không hay. Nó cho người ta cảm giác như một vệt mực đen loang lổ trên tờ giấy trắng.
"Mọi người, lùi lại!" Eveam bất ngờ ra lệnh.
Toàn bộ các Evila tuân lệnh cô, lùi ra xa khỏi vũng nước.
Và vũng nước đó bắt đầu mở rộng ra thành một mặt nước với bán kính hơn 3 mét.
"Ahaha, có vẻ em đã lớn rồi đấy, Eveam."
Một giọng nói vang lên từ dưới mặt nước.
Nghe thấy giọng nói đó, Eveam bắt đầu run lẩy bẩy, mặt tái mét, hai vai run lên không ngừng.
Nhưng Eveam không phải là người duy nhất, kể cả các thành viên của Cruel cũng run rẩy trước giọng nói đó. Tất cả đều như chết lặng khi nghe thấy giọng nói không thể tin nổi vừa vang lên.
Trong số những người Gabranth đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang diễn ra, chỉ có duy nhất Thú Vương Leoward nhìn chằm chằm vào mặt nước.
Rồi, thứ gì đó bắt đầu trồi lên khỏi mặt nước. Hay chính xác hơn, nhiều bóng người bắt đầu nổi lên.
Mười người hiện ra, đứng trên mặt nước, tất cả đều mặc áo choàng đen, che đi những đặc điểm nhận dạng của họ.
Có những gã to lớn, nhưng cũng có những kẻ có dáng người thấp bé, nhưng tất cả những kẻ mặc áo choàng đen đó đều tỏa ra một cảm giác kỳ lạ.
Và nguồn gốc thực sự của cảm giác đó xuất phát từ một cậu bé đứng giữa bọn chúng.
Mọi người ngay lập tức nhận ra danh tính của cậu bé đó. Nó không trùm mũ choàng như những kẻ khác. Eveam bắt đầu toát mồ hôi trán, miệng khẽ run rẩy.
"...Avoros Grant Early Evening."
*
Hiiro nhìn cậu bé mới xuất hiện. Cậu hiểu là Eveam và cậu bé đó có quen biết nhau.
*(Nhưng đám người áo đen kia là thế nào nhỉ? Bọn chúng quá khác biệt.)*
Cảm giác từ những kẻ đó bất bình thường dù dựa trên bất kỳ tiêu chuẩn nào. Mặc dù bề ngoài của chúng có khác nhau, Hiiro cảm giác bọn chúng mạnh ngang, thậm chí còn hơn hẳn những người đã tham gia vào trận đấu vừa rồi.
Mắt cậu tập trung vào cậu bé đó một cách tự nhiên. Một cảm giác khó tin như thể nó bước ra từ một bức tranh hoàn hảo vậy.
Đó là lần đầu tiên Hiiro bị ấn tượng bởi vẻ đẹp hoàn mỹ, mà lại là từ một đứa con trai. Nếu nó lớn lên, chắc chắn nó sẽ trở thành một người đàn ông khiến cả nam giới lẫn nữ giới chao đảo vì vẻ đẹp đó.
*(Dù sao thì...)*
Cậu cảm thấy có điều gì đó không thể đo lường được ở cậu bé này. Những kẻ đứng xung quanh nó rất mạnh, nhưng bản thân nó thậm chí có thể còn mạnh hơn hẳn.
Thoạt nhìn, cậu bé trông không có gì quá khác biệt. Hiiro nghĩ có lẽ mình đã vội vàng đánh giá dựa trên những cảm nhận mơ hồ về bản chất của nó.
*
Giữa những người nghe thấy lời lẩm bẩm của Eveam, Thú Vương Leoward hỏi lại.
"Avoros...? Vậy thằng nhóc này chính là hắn sao...?"
"Nghĩ lại thì, đây là lần đầu tiên Leoward-dono gặp hắn trực tiếp nhỉ. Đúng như những gì ngài đoán, đó là Avoros. Hoặc ít nhất là khuôn mặt."
"Ahaha, nói thế phũ phàng quá đấy, Eveam. Thật buồn khi anh bị tưởng nhầm là kẻ giả dạng chính bản thân mình đấy. Đó là vì..."
Ngay lập tức, một sức ép mạnh mẽ tỏa ra từ cậu bé. Theo phản xạ, các cao thủ của cả hai phe Evila và Gabranth bước ra đứng trước hai vị vua để bảo vệ họ.
Nhưng, chỉ những người đã tham gia vào cuộc đấu trước đó là có hành động, còn những người lính bình thường gần như bị đóng băng vì áp lực vô hình đó. Họ toát mồ hôi lạnh và mặt tái mét đi.
Dù thế, chỉ từ áp lực vô hình đó, hai vị vua của hai chủng tộc không khỏi nhíu mày, họ hiểu kẻ đang đứng trước mặt họ là hàng thật. Áp lực mà cậu bé đó tỏa ra, không phải là thứ tham vọng đầy khí chất vương giả như của Leoward, mà là sự tham vọng đầy nham hiểm của một ác quỷ.
Nhất là khi kẻ tỏa ra áp lực đó lại hoàn toàn xa lạ với hầu hết mọi người ở đây.
"Thấy chưa, anh là hàng thật mà, nhỉ?" Avoros mỉm cười bình tĩnh như thể chẳng có gì to tát.
Nhưng, Eveam buộc phải tin rằng kẻ đang đứng trước mắt cô là thật.
"Avoros..."
Nghe thấy giọng gằn lên của Eveam, Avoros làm mặt thoáng tiếc nuối.
"Ừm... em không gọi anh là 'Ani-sama' như ngày xưa nữa à?"
Cậu bé nói ra những điều không ai ngờ tới.
*(Ani? Họ là anh em à?)*
Chuyện đó Hiiro chưa bao giờ được nghe kể. Hay đúng hơn là chuyện Chúa Quỷ đời trước là anh trai của Eveam.
Nhưng, vẻ ngoài của cậu bé đó nhỏ tuổi hơn nhiều so với Eveam, nhất là với chức Cựu Chúa Quỷ.
Có vẻ nhận xét của Hiiro về nó lúc trước là đúng.
Leoward dường như cũng biết điều đó, nhưng mọi người xung quanh ông thì lại đều tỏ vẻ kinh ngạc như Hiiro.
"Đừng có đùa dai! Mi không bao giờ là anh trai của ta nữa!" Eveam hét lên.
Avoros như thể thấy tiếng hét của Eveam thật thú vị, bèn trả lời.
"Em nói cũng không sai, đương nhiên anh cũng không nhớ mình là anh trai của em. Nhưng kể cả thế, chúng ta vẫn chung một dòng máu, phải không?"
"Chậc..." Eveam nghiến răng với vẻ mặt như thể đang ghê tởm điều đó.
"Ấy, đừng làm mặt xấu như thế. Anh chỉ đến đây để tỏ lòng cảm kích trước nỗ lực của em gái yêu quý thôi mà."
Rồi Avoros bất ngờ vỗ tay.
"Chúc mừng em gái. Cuối cùng liên minh với Gabranth cũng được thiết lập. Làm tốt lắm."
"Làm thế nào..."
"Anh đã dõi theo em từ lâu lắm rồi, em biết chứ? Kể cả từ trước khi em kế vị... anh đã luôn dõi theo em."
"...Vậy là mi thực sự đã làm giả cái chết của mình hồi đó."
"Ừm... anh đã làm giả cái chết của mình. Hoặc là... anh không biết từ 'làm giả' có đúng không, nhưng thôi, anh không thể kể thêm cho em được."
Eveam nắm chặt tay, lườm Avoros với ánh mắt sắc lạnh.
"Mi nghĩ mình đang nói cái gì thế hả?! Mi không hiểu mi chính là kẻ khiến bọn ta khổ sở như thế này sao!!"
"Ấy, đừng giận, mặc dù em còn trẻ, nhưng tức giận nhiều là thêm nếp nhăn đấy."
Eveam càng trở nên giận dữ trước thái độ cợt nhả của Avoros.
"Sự thù ghét mi tạo ra cho vương quốc này, đã bao nhiêu lần bọn ta phải khốn khổ với nó, và giờ mi xuất hiện lại ở đây với cái bản mặt và thái độ đó sao!?"
"Nếu em nói thế, thì rõ ràng là anh không hiểu nổi mấy thứ nhỏ nhặt như vậy."
"Grừ... đừng có ra vẻ không biết gì như thế, tên khốn!"
Khi Eveam đã hết mức chịu đựng, cô đưa tay chỉ thẳng về phía Avoros, và một quả cầu lửa lớn phóng ra. Nhưng cậu bé đó không hề di chuyển hay có vẻ gì quan tâm.
Ngay sau đó, một kẻ mặc áo đen từ phía sau bước tới. Quả cầu lửa từ Eveam bị hút vào bên trong chiếc áo choàng hắn đang mặc.
"Sao có thể!?"
Không chỉ Eveam, gần như tất cả mọi người đều mở to mắt kinh ngạc trước diễn biến vừa rồi.
"Ahaha, đúng là em lớn thật rồi, ngày xưa anh nhớ là em chưa bao giờ dám chống đối lại anh cơ. Nhưng mà anh thấy hơi cô đơn rồi đấy."
Kẻ mặc áo choàng đen di chuyển về phía sau Avoros. Với không khí nặng nề hiện tại, ai cũng hiểu đó là để ngăn chặn bất kỳ đòn tấn công nào.
*(Ma thuật đó là gì nhỉ? Hay đó là khả năng bẩm sinh của hắn?)*
Hiiro không hiểu làm thế nào bọn chúng chặn được đòn đánh của Eveam. Để hiểu được khả năng của kẻ đó, cậu sử dụng `Tọc mạch` để kiểm tra.
*(Thế này nghĩa là sao?)*
Hiiro nhíu mày. Ký tự cậu dùng có thể kiểm tra thông tin Status của bất kỳ ai cậu muốn. Nhưng, lần này, cậu không thể xem được Status của bất kỳ ai trong số những kẻ mặc áo choàng đen kia. Rồi một người trong số đó, Avoros, quay lại nhìn về phía cậu.
"Vô dụng. Ta không biết ma thuật của ngươi là loại gì, nhưng đó hẳn là một loại ma thuật can thiệp, phải không? Ta chỉ phán đoán dựa trên nguồn gốc tự nhiên của ma thuật được chuyển tới, nhưng ta e là ma thuật dạng đó không có tác dụng với bọn ta đâu."
Hiiro không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng thành thực mà nói, cậu bé nói đúng. Tác dụng của từ `Tọc mạch` chưa bao giờ bị chặn lại có chủ đích cho đến bây giờ.
*(Thêm nữa, thằng nhóc này còn biết được nguồn gốc của ma thuật. Khả năng cảm nhận tốt đấy.)*
Ở góc nhìn khác, đúng là Hiiro dùng ma thuật để can thiệp vào người khác vì từ `Tọc mạch` có thể kiểm tra Status của đối phương và hiển thị cho cậu đọc. Nhưng cậu không hiểu bằng cách nào đối phương có thể cảm nhận và phát hiện ra việc đó.
"Cậu nên dừng lại đi, Hiiro-dono."
Marione lên tiếng khuyên Hiiro. Tất nhiên ông không ngừng cảnh giác với tình hình xung quanh, mặt Marione vẫn đăm đăm nhìn về phía mấy kẻ mặc áo choàng đen. Khi Hiiro hỏi lại, Marione giải thích:
"Cựu Quỷ Vương có [Quỷ Nhãn] giống như Aquinas."
"Ông nói gì cơ?"
"Hơi khác với Aquinas, nhưng Avoros có khả năng quan sát cực tốt. Chỉ cần nhìn thôi là hắn cũng có thể hiểu bản chất của ma thuật rồi."
"Một khả năng hay ho phết nhỉ?"
Nói cách khác, những từ Hiiro thường dùng như `Tọc mạch` hay `Đánh giá` có cùng tác dụng với khả năng đó của Avoros. Mặc dù Avoros có thể không xem được Status như Hiiro, nhưng chưa có bằng chứng nào chứng minh điều đó cả. Và quan trọng là, Hiiro vẫn chưa biết được hết khả năng của Avoros.
*(Ma thuật can thiệp... nếu thế thì `Đánh giá` hoặc `Điều tra` chắc sẽ có tác dụng để lấy được ít nhất vài thông tin.)*
Nếu `Nhất Tự Ma Pháp` không có tác dụng, `Song Tự Ma Pháp` có thể sẽ được, và nếu vẫn không đủ thì sẽ là `Tam Tự Ma Pháp` mạnh hơn. Nhưng vì Hiiro vừa mới dùng `Thiên hạ Vô song` xong, cậu chỉ có thể dùng `Nhất Tự Ma Pháp` mà thôi.
"Giờ ta nhớ ra rồi, ngươi là Hiiro Okamura phải không?"
Avoros nhìn Hiiro với ánh mắt thích thú.
"Hừm."
Chỉ nhìn đôi mắt của Avoros, Hiiro bắt đầu cảm thấy bực mình.
"Vậy ra đây là sự bất thường mà Số 3 nói đến. Và cũng là người đến từ thế giới khác như mấy đứa Anh Hùng đó, nhỉ?"
Ngay khi nghe những lời đáng ngại đó từ Avoros, Hiiro khẽ cau mày. Và Avoros đã nhìn ra chi tiết đó.
"Ah, vậy ra ngươi đang lo lắng cho mấy đứa nhóc đó à? Ta đảm bảo chúng vẫn ổn vì ta chăm sóc chúng cẩn thận lắm."
Vậy nghĩa là Taishi và Chika, hai trong số bốn Anh Hùng còn đang mất tích, hiện đang nằm trong tay Avoros. Mặc dù cậu không hiểu vì sao lại như vậy, nhưng có vẻ hai người đó đã rơi vào tay một đám nguy hiểm.
*(Mấy người đó đúng là đen hết chỗ nói.)*
Hiiro thấy Shuri và Shinobu thực sự quá may mắn khi tự nguyện đầu hàng và chỉ bị cấm túc ở Xaos.
"Mấy tên Anh Hùng đó chả quan trọng với ta. Mi muốn làm gì chúng tùy mi."
"Hể? Thế à?"
Hiiro không trả lời câu hỏi của Avoros, cậu chỉ gãi đầu như thể chẳng liên quan gì đến mình.
"Vậy thì, ngươi có muốn tham gia với ta không?"
"Hả?"
Không khí xung quanh lập tức trở nên căng thẳng tột độ trước lời mời của Avoros.
"Tại sao ngươi lại hỏi thế?"
"Ngươi thấy đấy, ta rất hài lòng khi theo dõi trận đấu, nhất là trận có ngươi tham gia. Ngươi thật sự rất thú vị."
"..."
"Về khả năng của ngươi... để ta xem nào, nếu ngươi làm việc chăm chỉ, ngươi có thể trở thành cánh tay phải của ta. Thế nào? Ngươi không nghĩ sẽ thông minh hơn nếu làm việc cho ta thay vì cho em gái bé bỏng của ta sao?"
"Đừng có đùa! Ta không để Hiiro đi theo ngươi đâu!" Eveam gằn giọng.
"Em có thể im lặng một chút được không, Eveam?"
Một sát khí khổng lồ phát ra từ Avoros kể cả khi hắn vẫn đang mỉm cười. Eveam nhíu mày, người cô run lên vì sát khí đó.
"Ngoan lắm. Rồi, Hiiro-kun, thế nào? Ngươi có muốn tham gia với bọn ta không?"
Eveam liếc nhìn Hiiro với khuôn mặt lo lắng. Rồi Hiiro thẳng thừng khoanh tay trước ngực.
"Không, cảm ơn."
Cậu ngay lập tức gạt đi.
Avoros hơi bất ngờ, nhưng ngay lập tức hắn mỉm cười, dù trong đó vẫn có nét tức giận.
"Ta có thể biết lý do không?"
"Ta không có ý định làm tay sai cho ai cả. Lại còn làm cánh tay phải cho kẻ mà ta chẳng quen biết gì hết. Và quan trọng nhất là làm tay sai cho một thằng nhóc ranh miệng còn hôi sữa."
Ngay khi Hiiro vừa dứt lời, một kẻ mặc áo choàng đen đứng đó biến mất, hiện ra ngay cạnh Hiiro và tung một đòn vào ngực cậu.
Hiiro chỉ có thể cảm nhận thấy kẻ đó nhờ trực giác. Cậu né được đòn đó, nhưng khá khó khăn vì bị ảnh hưởng từ trận đấu trước.
Rồi sát khí lại ào tới, hắn sẽ tấn công lần nữa bất cứ lúc nào.
Chắc chắn nếu cứ tiếp diễn, Hiiro sẽ bị đánh trúng.
Khi Hiiro đang nghĩ vậy, cậu ngửa mặt lên trời và nhận ra thứ gì đó. Ngay lập tức cậu lùi xa ra phía sau.
Rồi, thứ gì đó xé gió lao xuống, cắm phập ngay vị trí Hiiro vừa rời khỏi. Đó là một thanh kiếm đen, thanh kiếm khiến Hiiro có cảm giác quen quen, hình như cậu đã từng gặp trước đó. Bất ngờ, gã mặc áo đen đứng khựng lại, một bãi cát tựa như sinh vật sống bỗng quấn chặt lấy chân hắn.
Khi mọi người còn đang ngơ ngác, một bóng người từ trên cao đáp xuống trước mặt Hiiro.
Người đó quàng một chiếc khăn quàng cổ màu xanh, mái tóc tím buộc sau lưng, và miệng người đó quấn băng che gần hết mặt.
Diện mạo người đó giống y như những gì Hiiro nhớ. Người đó rút thanh kiếm cắm ngập đất lên, tra vào bao kiếm trên lưng.
Rồi người đó cúi xuống, đặt tay xuống đất. Một bàn tay lớn bằng cát trồi lên, giã mạnh xuống gã áo đen, rồi lên tiếng.
"Ta không để ngươi... đụng vào Hiiro."