"H-Hiiro-sama!"
Giọng nói yếu ớt đó là của Mimir. Đi cùng cô bé còn có Muir, Arnold, và một cô gái lạ mặt.
Bốn người họ tiến lại gần Hiiro. Có lẽ họ chỉ muốn chào hỏi cậu thôi. Tuy nhiên, cậu lại cảm thấy không thoải mái về danh tính của cô gái kia.
"H-Hiiro-sama, anh mạnh thật đấy!"
"Q-quả đúng là Hiiro-san! E-em muốn biết làm thế nào anh lại trở nên mạnh mẽ như vậy!"
Hai cô nhóc nói với đôi mắt lấp lánh, má ửng hồng.
"Dù mấy đứa có hỏi thì đó cũng chỉ là kết quả luyện tập của anh trong nửa năm qua thôi."
"Không không, bọn ta đang nói về cái sức mạnh vô lý của mi ấy!"
Arnold thở dài kinh ngạc.
"Ồ, có vẻ ông thua rồi nhỉ, Ossan."
"Ugu... nh-nhưng bọn ta đã thắng trận đấu mà!"
"Ừ, nhưng đó là nhờ có Chibi Usagi."
"Ununu..."
Bên cạnh Arnold, Muir cũng tỏ vẻ thất vọng không kém. Cô bé đã không thể đánh bại được Eonis. Dù chỉ có Arnold bị xem là thua cuộc, nhưng những tia lửa bất ngờ bay ra từ trận chiến đã khiến Muir không thể tung ra đòn kết liễu của mình.
Thấy Muir như vậy, Hiiro đành chịu thua mà bước tới gần, *cốc*, rồi búng nhẹ vào trán cô bé.
"Nhóc trưởng thành rồi nhỉ, Chibi."
"H-Hiiro-san..."
"Mà, có vẻ nhóc vẫn chưa điều khiển được sức mạnh của mình. Ít nhất cũng phải đạt đến mức kiểm soát được [Tinh linh] đã."
"E-em hiểu rồi!"
Vẻ thất vọng trên mặt cô bé liền biến mất, thay vào đó là một biểu cảm vui tươi.
"Mou... chỉ có Muir-chan được đối xử như thế thì thật không công bằng."
Mimir vừa nói vừa kéo mép váy.
"M-Mimir!"
Cuối cùng, Hiiro chạm mắt với cô gái còn lại. Nhưng không hiểu sao, cô ta lại lúng túng quay mặt đi.
*(Hử?)*
Hiiro nhíu mày bối rối trước thái độ của cô gái.
*(Cô ta đang giận sao? Nếu cô ta có địch ý với mình thì cũng chẳng lạ, nhưng...)*
Tại sao lại nhìn đi chỗ khác? Tại sao lại đỏ mặt? Hoàn toàn khác với những gì cậu tưởng tượng, và cậu chẳng thể nào hiểu nổi lý do.
Hiiro lấy làm thắc mắc. Nhưng cậu quyết định không đào sâu vào vấn đề này để khỏi rước thêm rắc rối không cần thiết.
Thế nhưng, ngay khi cậu vừa nghĩ vậy, Arnold lại bắt đầu nói những lời không cần thiết.
"À, giờ mới để ý, Kukulia-sama chưa biết Hiiro đúng không?"
Hiiro thầm thất vọng với lão già ngốc nghếch không biết đọc tình huống này. Dù cậu đã quyết định tránh rắc rối, nhưng lão ngốc này lại đẩy cậu trở về vạch xuất phát.
"Vị này là Kukulia-sama, con gái của Leowald-sama và là chị của Mimir-sama."
Giờ Arnold đã nhắc đến, Hiiro mới nhớ ra cô ta đã gọi Mimir bằng tên riêng, nên việc cô ấy thuộc hoàng gia cũng là điều hợp lý.
Tuy nhiên, người tên Kukulia đó lại hành động khá đáng ngờ. Đôi mắt cô ánh lên vẻ bất mãn. Chắc hẳn cô ta cảm thấy không thoải mái với sự hiện diện của cậu. Đang nghĩ vậy, cô hít một hơi thật sâu, và...
"Ph-phải, ta chính là Kukulia King! S-sao nhà ngươi dám không biết đến tên ta!"
Nói rồi, cô đưa tay ra như muốn bắt tay. Dù Hiiro cảm nhận được sự tức giận trong giọng nói, nhưng tại sao cô ta lại muốn bắt tay chứ?
Rồi, đột nhiên, mặt cô tái đi như thể đã nhận ra sai lầm.
"A, kh-không phải thế! Mình đang nói cái quái gì thế này!"
Vì sự thay đổi đột ngột trong lời nói của cô, Hiiro bất giác chớp mắt ngạc nhiên.
Ngay lập tức, mặt Kukulia đỏ bừng lên.
"Th-thứ lỗi cho hành vi thô lỗ của tôi! Lẽ ra tôi phải chào đón anh, nhưng... um... đột nhiên tôi lại thấy lo lắng khi nói chuyện..."
Vẻ thất vọng của cô trông hệt như một chú cún con bị chủ mắng. Không hiểu sao cậu lại liên tưởng đến hình ảnh đó. Rồi cậu thoáng thấy Arnold đang cườiểu, rõ ràng là lão già này lại muốn nếm thử [Ảo giác] một lần nữa đây mà.
"Hầy, đây."
Vì muốn kết thúc tình huống này càng sớm càng tốt, Hiiro miễn cưỡng đưa tay ra.
"Eh? A..."
Tất nhiên, cô nắm lấy cơ hội, và im lặng bắt tay cậu.
"E-err... anh khá mạnh đấy."
"Cô cũng có thể nói như vậy."
"Fufu, không phải anh nên khiêm tốn một chút sao?"
"Từ đó không có trong từ điển của tôi."
"Ahahaha! Vậy sao!"
Cô vui vẻ gật đầu đồng ý.
"Dù sao đi nữa, tôi muốn bày tỏ lòng biết ơn của mình!"
Nói rồi, Kukulia bất ngờ cúi đầu trước Hiiro. Cậu tự hỏi, *Lần này là gì đây?*
"Anh là người đã giúp Mimir hồi phục giọng nói, phải không?"
*Ra là vậy*, Hiiro nghĩ, *cô ấy đang cảm ơn mình vì đã cứu em gái cô ấy.*
"Tôi thừa nhận đã chữa cho nhóc đó, nhưng không phải miễn phí đâu. Đó là một món nợ, đúng chứ, Ruy Băng Xanh?"
"Vâng!"
Nhìn nụ cười rạng rỡ của Mimir khi cô bé xác nhận lời cậu, Kukulia không khỏi mỉm cười dịu dàng.
"Dù là vậy, tôi thực sự biết ơn vì những gì anh đã làm. Do đó, đây là lời cảm ơn của tôi."
Thấy cô lại cúi đầu, cậu thấy hơi xấu hổ.
"Khỏi cần bận tâm." Hiiro nói rồi quay mặt đi. Thấy vậy, Muir tỏ vẻ lo lắng.
"Uhm, Hiiro-san? Vết... vết thương của anh ổn chứ ạ?"
"Không có vấn đề gì cả."
"Nh-nhưng em thấy anh di chuyển có vẻ hơi khó khăn?"
Hiiro ngạc nhiên trước sự nhạy bén của Muir. Đương nhiên, cậu không bị thương. Nhưng do tác dụng phụ của Chế độ Vô Song, cơ thể cậu đang phải chịu một cơn đau cơ khá dữ dội.
Dù đã cố kiềm chế không để lộ ra ngoài, Muir vẫn nhận thấy sự thiếu tự nhiên trong cử động của cậu.
"Anh đã nói là không cần lo lắng rồi mà."
"N-nếu anh đã nói vậy... nhưng em có thể hỏi một câu được không ạ?"
Cô bé hẳn còn vài điều thắc mắc? Không hiểu sao Hiiro lại cảm thấy khó trả lời.
"Gì vậy?"
"Em tự hỏi... người đứng cạnh anh là ai vậy ạ?"
"Cạnh anh?"
Hiiro nhìn theo ánh mắt của Muir.
"Hửm? Tôi ư?" Đó là Camus. Cậu ta đã đứng cạnh Hiiro từ khá lâu rồi. Với dáng đứng bất động đó, trông cậu ta hoàn toàn giống một hiệp sĩ đang bảo vệ nhà vua của mình.
"Ồ, về Nitouryuu à?"
"Nitouryuu? A, vậy đó là cách anh gọi cô ấy. Vâng, em đang nói về cô ấy ạ."
Và rồi, Hiiro nghe thấy một điều mà cậu không thể bỏ qua.
"Chờ chút."
"Hửm?"
"Nhóc vừa nói gì cơ?"
"E-err... Em đang nói về cô ấy..."
"Nhầm rồi."
"Hả?"
Sau khi hít một hơi ngắn, cậu nói với cô nhóc đang ngơ ngác nghiêng đầu.
"Nhóc này là con trai đấy."
"...Hả?"
Muir chỉ kịp kêu lên một tiếng, còn tất cả những người khác thì đều sững sờ, bối rối nhìn nhau.
"Này Hiiro, mi đang đùa đúng không? Nhìn kiểu gì thì đó cũng là một cô gái mà! Một cô gái xinh đẹp hẳn hoi!"
Arnold kích động nói trong khi chỉ tay vào kẻ được cho là con gái.
"Tôi là... con gái ư?"
Camus chỉ tay vào mặt mình, nghiêng đầu bối rối.
"Đừng nghe họ. Cậu là con trai, phải không?"
"Vâng... anh nói đúng. Tôi là cú có gai!"
Nhìn Camus ưỡn ngực tự hào, những người khác chỉ biết thở dài.
"Nh-nhóc đó thực sự là con trai sao...? D-dù dễ thương đến vậy mà?"
"Ch-cháu cũng đồng ý! Thật không công bằng chút nào!"
Trong khi Arnold và Muir tỏ ra vô cùng ấn tượng, thì gương mặt của Muir, Mimir và Kukulia lại giãn ra như thể trút được gánh nặng.
"Ehehe... Họ nói tôi dễ thương kìa, Hiiro."
"Cậu thấy thế mà ổn à?"
Dù Camus nói thẳng như vậy, nhưng khi thấy vẻ mặt xấu hổ của cậu ta, những người vừa trút được nỗi lo trong lòng chỉ có thể cúi đầu chịu thua.
"Í-ít nhất thì cũng đỡ lo hơn rồi, phải không, Mimir-chan!"
"Ừ, mình cũng nghĩ vậy, Muir-chan!"
Dù không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng miễn là không có vấn đề gì xảy ra, Muir và Mimir đều cảm thấy an tâm về điều này.
"Này mấy đứa, chúng ta sắp về rồi đấy."
Tay đút trong túi áo choàng trắng, đôi tai lắc lư, giọng Rarashik vang lên khi cô tiến lại gần.
Xem ra, việc chuẩn bị để trở về đã hoàn tất.
"Chúng ta cũng muốn trở về như Hiiro, nhưng..."
Chúa Quỷ Eveam dường như đã nói chuyện xong với Thú Vương, cô quay sang nói với cậu.
"Anh có thể sử dụng ma thuật của mình được chưa?"
Như Eveam đã hỏi, tất cả bọn họ đều đến đây bằng [Dịch chuyển] của Hiiro. Vì không thể đi bộ trở về, họ cần Hiiro sử dụng lại [Dịch chuyển].
Tất nhiên, vì đã quyết định từ trước, Hiiro không có vấn đề gì khi sử dụng nó một lần nữa, nhưng...
"Xin lỗi, tôi chưa thể sử dụng nó ngay bây giờ."
"Vậy là anh vẫn đang chịu ảnh hưởng của Phản nguyền sao? Dù đã nghe Silva kể rồi, nhưng có vẻ nó mất khá nhiều thời gian để hồi phục nhỉ."
"Nếu cô đã hiểu thì cứ chờ một chút đi. Vài phút nữa là tôi có thể sử dụng lại được thôi."
"Em hiểu rồi. Khi nào dùng được thì hãy cho em biết."
"Được rồi."
Eveam quay lại nhóm [Evila].
"Mi, và cả mi nữa! Nhanh lên nào!"
Nghe Rarashik thúc giục, Muir và những người khác bắt đầu di chuyển.
"H-Hiiro-san! Em hy vọng chúng ta có thể gặp lại nhau!"
Muir nói với vẻ tiếc nuối. Arnold đứng bên cạnh cô bé trông khá bất mãn.
"Tộc của nhóc đã kết đồng minh rồi còn gì. Nếu được phép thì nhóc muốn gặp anh lúc nào mà chẳng được."
"E-em cũng sẽ đến gặp anh! Nhưng Hiiro-sama cũng phải đến thăm bọn em nữa đấy!"
"...Cứ làm như nhóc muốn. Nhưng anh sẽ không đi đâu một thời gian đâu, vì anh định tận hưởng khoảng thời gian rảnh rỗi của mình."
Bởi vì sau vụ này, Hiiro sẽ tự nhốt mình trong [Đại Thư viện Fortune]. Cậu sẽ không rời đi cho đến khi đọc hết sạch đống sách trong đó.
"Hiiro! Một ngày nào đó mi sẽ phải trả giá! Ta sẽ không bao giờ giao Muir cho mi đâu!"
Arnold đang gào lên như một ông bố ngốc thì bị Rarashik đá vào chân, thúc giục đi tiếp. Theo sau họ, Mimir và Kukulia cũng nhẹ nhàng cúi đầu chào cậu.
Trong tầm mắt, cậu thấy Crouch đang khóc... à không, cô đã khóc suốt từ lúc bị Putis kéo đi rồi. Có lẽ, cô đã bị Putis chặn lại trước khi kịp tiếp cận Hiiro.
Chà, Hiiro phải thừa nhận rằng Crouch là một người khá phiền phức, nên cậu thầm cảm ơn sự chu đáo của Putis.
"Funyaaaaaaaa, Hiiroooooooooooooooooooooooo!"
*Chắc là mình tưởng tượng thôi. Ừ, cứ coi là vậy đi.*