Virtus's Reader
Konjiki no Wordmaster

Chương 305: CHƯƠNG 305: LỜI MỜI CỦA TINH LINH.

Khi Hiiro đang chuẩn bị tóm cổ con khỉ chết tiệt đó, một vết nứt trên mặt đất bỗng mở rộng ra, và một con rắn trắng xuất hiện.

(Cái quái gì thế? Mới nãy là khỉ, giờ lại lòi ra rắn à?)

Khi cậu đang nghĩ chắc quanh đây có sở thú, cảnh tượng tiếp theo còn khiến cậu kinh ngạc hơn.

"Không phải ta đã nói là phải tử tế rồi sao? Ngài ấy dặn chúng ta phải mời cậu ta thật lịch sự, đúng không?"

Tai mình có vấn đề không vậy, con rắn vừa mới nói à? Với con khỉ? Và,

"Chậc, nhưng mà trêu cậu ta vui lắm chứ bộ."

...con khỉ cũng đáp lại.

Mình lạc vào truyện cổ tích nào rồi chăng?

Cậu đã nghĩ vậy, nhưng đây là một thế giới song song và cũng có cả Thú Tộc ở đây nữa. Dù cậu cho rằng tình huống này có thể xảy ra, nó vẫn khá sốc khi lần đầu chứng kiến.

"Hỡi người đang đứng đó, tôi xin được tạ lỗi về hành động ngu ngốc mà tên này đã gây ra."

Con rắn cúi đầu xin lỗi.

"N-ngu ngốc..."

Khi con khỉ đang làm vẻ mặt khó chịu,

"Này, cậu cũng phải xin lỗi đi."

"Eeh~"

"Tôi sẽ mách ngài ấy, cậu muốn không?"

"Tôi xin lỗi vì những hành vi thô lỗ vừa rồi!"

Con khỉ đứng thẳng lưng và xin lỗi một cách trang trọng.

Cái người 'ngài ấy' đó đáng sợ đến vậy cơ à?

"Tên ngốc này cũng đã xin lỗi rồi. Vậy chuyện này, chúng ta nên dừng lại ở đây được chứ?"

Thường thì cậu cũng bỏ qua mấy chuyện vặt vãnh này từ lâu rồi. Nhưng dù vậy, cậu vẫn không khỏi ngạc nhiên trước tình huống kỳ lạ này.

"Ta biết mà... các ngươi là [Tinh Linh], phải không?"

Khi cậu nói vậy, mắt con rắn mở to, như thể muốn nói ‘pro quá!’, rồi ngay sau đó nheo lại, nhìn chằm chằm như thể đang quan sát cậu.

"Hee, quả không hổ danh là người có thể nhận ra Niña-sama chỉ qua vẻ bề ngoài."

"Huh?"

Từng từ được nói ra như thể đó là điều hiển nhiên. Nhưng những lời con rắn vừa nói không thể bỏ qua được. Niña. Đó là tên của Nữ Hoàng Tinh Linh.

Trước khi đặt chân đến lãnh địa của Thú Tộc, vào một đêm nọ, cậu đã thấy các tinh linh đang chơi đùa trên một ngọn đồi. Khi đó, cậu đã biết đến sự tồn tại của họ, và bởi một sự trùng hợp lạ lùng, cậu đã đến ngôi nhà của các tinh linh, Rừng Tinh Linh, nơi cậu đã gặp và trò chuyện với Niña.

"Xin thứ lỗi, nhưng tôi có việc muốn nhờ cậu. Cậu có thể giúp tôi được không?"

"Ta từ chối."

"Aw, đừng phũ thế chứ!"

Con khỉ càu nhàu khi Hiiro từ chối.

Kể cả khi các ngươi có đưa ta đến vương quốc bí ẩn của [Tinh Linh], ta vẫn còn vài việc cần giải quyết. Hơn nữa, bị kéo vào mấy chuyện phiền phức thế này, ai mà không thấy khó chịu chứ?

Cậu miễn cưỡng sử dụng [Hoàn Nguyên] và nhà tù đất lập tức trở lại thành mặt đất bình thường.

"Kiki!?"

Con khỉ đang run lên vì mất kiên nhẫn nhanh chóng nhảy ra khỏi nhà tù qua khe hở và đáp xuống đất.

Sau đó, Hiiro đi tới trước mặt con khỉ và chìa tay ra, yêu cầu nó trả lại kính cho cậu. Dù con khỉ miễn cưỡng trả lại trong khi bĩu môi,

*Bốp!*

"Kii!? C-cái quái gì vậy!?"

Đúng thế. Vừa lấy lại được kính, Hiiro đã nện ngay một cú vào đầu nó.

"Dám động tay động chân với một tinh linh vô tội, đây là ngược đãi tinh linh đó~!"

Nó lùi xa khỏi Hiiro trong khi ôm đầu vì đau.

"Thôi cái trò giả nai đó đi. Miếng Fuwafuwa Fries quý giá của ta đi tong chỉ vì ngươi, lại còn lôi ta vào đống rắc rối này nữa... nên biết ơn vì ta chỉ làm có vậy thôi. Bình thường thì giờ này ta đã thiêu ngươi ra tro rồi."

Mặt con khỉ tái nhợt khi nghe cậu nói. Mặt khác, con rắn thở dài khi thấy cảnh tượng đó của hai người.

"Vậy chúng ta có thể bắt đầu được chưa?"

Mệt mỏi với con khỉ đó, cậu quay về phía con rắn.

"Về tên ngốc đó, hắn chắc chắn sẽ bị trừng phạt, vậy cậu có thể nghe yêu cầu của tôi được không?"

"Không phải ta nói rồi sao? Ta từ chối. Ngươi vẫn không hiểu à, con rắn quèn?"

"Ồ, quèn cơ à? Dù trông thế này thôi, nhưng tôi là con gái đấy!!!"

Tinh linh cũng có giới tính à? Thú vị thật. Vậy là... các ngươi cũng giao phối hay làm gì đó tương tự để duy trì nòi giống, giống như trong mấy cuốn sách ta đọc à?

"À, có một sự nhầm lẫn nhỏ ở đây. Ehem! Dù chúng tôi có giới tính, nhưng chỉ những tinh linh cao cấp mới có thôi. Hơn nữa, với chúng tôi, việc có người nối dõi không phải là bắt buộc."

Việc họ có hậu duệ thật đáng ngạc nhiên. Mình không nghĩ mọi điều viết trong sách đều đúng, nhưng nếu là mình của trước đây, có lẽ mình cũng sẽ tin sái cổ.

Bên cạnh đó, theo những gì mình vừa nghe, con rắn này là một tinh linh bậc cao. Vậy còn con khỉ thì sao nhỉ.

"À, nhân tiện, ta là con trai!"

Có hỏi đâu chứ, nhìn là biết nó là con trai rồi. Nhưng việc có đến hai tinh linh cao cấp xuất hiện ở đây... có lẽ lại sắp có chuyện rắc rối đây.

"Dù sao thì giới tính của các ngươi cũng chẳng quan trọng. Này, rắn trắng. Dù ngươi có nói gì đi nữa, cũng đến giờ ăn tối của ta rồi. Nếu các ngươi còn định làm phiền bữa ăn của ta, thì chuẩn bị vào tù ngồi luôn đi, hiểu chưa?"

Cậu chỉ cả hai ngón trỏ để đe dọa, nhưng con rắn không hề thay đổi sắc mặt. Trái lại, con khỉ thì lùi lại một bước.

"Ôi chà, cậu đang đói sao? Hoàn hảo. Tôi cũng vừa sắp xếp một buổi tiệc đón tiếp."

"Đón tiếp?"

"Đúng vậy. Như cậu đã đoán, tôi muốn cậu đến nhà của chúng tôi."

Ta biết mà.

Bởi xung quanh khá trống trải, có lẽ cậu sẽ được dịch chuyển tới chỗ các tinh linh như lần trước.

"Tôi không biết liệu nó có đủ làm thỏa mãn cậu không, nhưng hiện tại, tôi cũng đã chuẩn bị sơ qua về bữa tiệc của các tinh linh."

"Bữa tiệc?"

Từ đó đã đánh trúng tim đen của cậu.

"Đúng vậy. Tuy nhiên, những món ăn như vậy chỉ có ở bên kia thôi... Vậy, ý cậu thế nào?"

Cô mỉm cười, ngỏ ý rằng cậu nên thử nó. Dù cậu cảm thấy bực mình khi phải nghe theo cô ta, nhưng cậu lại rất tò mò về những món ăn của các tinh linh. Bằng mọi giá, cậu muốn được nếm thử chúng.

Nhưng nếu mình cứ thế đi theo họ, Nikki và mọi người sẽ lo lắng mất. Sẽ thành chuyện lớn nếu mình đột nhiên biến mất.

Mình cũng không biết sẽ ở đó bao lâu, và chuyện gì sẽ xảy ra nếu Nikki báo với Chúa Quỷ Eveam rằng Hiiro đã mất tích?

"Ta sẽ đi."

"Thật sao? Vậy thì ngay bây giờ..."

"Với một điều kiện."

"Và đó là?"

"Ta có hai người đồng hành. Cho phép họ đi cùng, thì ta sẽ đi."

Hai người họ nhìn nhau, rồi im lặng một lúc. Nhưng không ai chịu lên tiếng trước. Nhận thấy tình hình, con rắn thở dài.

"Được thôi. Cứ mang họ theo."

Sau đó, nhờ Văn Tự Ma Pháp, cậu đưa Nikki và Camus đến chỗ mình. Khi họ thấy những con vật biết nói, đôi mắt họ lóe lên đầy thích thú.

"Vậy thì, chúng ta bắt đầu thôi? Nhưng làm ơn đừng làm chuyện gì kỳ lạ nhé... à, tất nhiên là ngoài cậu ra."

Một cánh cổng màu đen xuất hiện từ hư không, và họ cứ thế bước vào.

"Nào, chúng ta đi chứ?"

Con khỉ đẩy lưng cậu từ phía sau. Dù Hiiro không cảm thấy khó chịu vì đã từng đi vào một không gian tương tự trước đây, Nikki và Camus lại tỏ ra khá lo lắng khi bước về phía trước.

Nhưng chỉ một thoáng sau khi bước qua, cả ba người đều phải sững sờ trước cảnh tượng hiện ra trước mắt.

Thật là một thế giới tuyệt diệu.

Những hạt sáng nhỏ lấp lánh như đá quý rơi xuống tựa như những bông tuyết. Một chiếc cầu vồng khổng lồ vắt ngang bầu trời, đẹp đến mức khiến người ta muốn thử bước đi trên đó.

Xung quanh là những khu rừng với những chiếc lá tựa như pha lê tuyết. Thảo nào cả ba người đều không thốt nên lời trước cảnh tượng tuyệt diệu này.

"Chào mừng tới ngôi nhà của chúng tôi, [Rừng Tinh Linh]."

ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!