Khi Judom đang chật vật bế Farah thoát khỏi vòng vây của đám undead, một người phụ nữ đã xuất hiện và ra tay tương trợ. Giờ đây, chính người đó đang đứng trước cửa phòng ông.
Đó là một mỹ nhân với mái tóc màu xanh thẳm được buộc gọn kiểu đuôi ngựa. Nhan sắc của cô đẹp đến mức khiến phái nữ phải ghen tị, còn đấng mày râu thì say đắm ngẩn ngơ.
Lúc được cứu, Judom đã hỏi cách báo đáp, nhưng cô chỉ nói sẽ quay lại khi Farah tỉnh dậy rồi cứ thế rời đi.
Nhưng dù Farah có tỉnh lại, làm sao cô ấy biết được họ đang ở đâu? Ngay cả chính Judom cũng không chắc mình sẽ đi về nơi nào. Vậy mà giờ đây, người đó lại không mời mà đến. Hơn nữa, thời điểm lại vừa khéo ngay sau khi Farah tỉnh lại.
"Trước hết, chúc người một buổi sáng tốt lành, Công chúa Farah."
Người phụ nữ tiến lại gần Farah rồi nhẹ nhàng cúi đầu.
"Nói vậy nghĩa là cô biết con bé là công chúa?"
"Phải, dù sao tôi cũng sống ở Victorias mà."
"Ở đất nước này ư?... Thật khó tin."
Sẽ không có gì lạ nếu một mỹ nhân như vậy được đồn thổi, và một người đã sống hàng thập kỷ ở Victorias như Judom đáng lẽ phải biết đến cô.
"Ông không cần phải cảnh giác như vậy. Tôi cứu hai người chỉ vì tôi muốn thế thôi."
Judom chỉ biết cười trừ trước câu nói đó và tiếp tục hỏi.
"Chúng tôi rất biết ơn sự giúp đỡ của cô, nhưng thực sự cô là ai vậy?"
"Tôi không phiền trả lời đâu, nhưng hứa là đừng ngạc nhiên quá nhé?"
Nghe vậy, Judom liếc nhìn về phía Farah và ông lão, cả hai đều gật đầu.
"Ta hứa."
Người phụ nữ sau đó lấy ra một cuốn sách từ chiếc túi vắt ngang hông và đưa cho Judom.
"Đây chẳng phải là cuốn 《Tinkleweikl Phiêu Lưu Ký》 sao?"
"A, con biết cuốn sách đó. Mẫu hậu thường đọc nó cho con nghe trước khi đi ngủ."
"Ta cũng vậy. Ta từng đọc nó khi còn bé. Đó là một câu chuyện buồn, nhưng không hiểu sao ta lại thấy được bản thân mình trong đó."
"Đúng vậy. Tác giả của cuốn sách đã viết ra một câu chuyện rất chân thành."
"Phải."
Trong lúc Judom và Farah đang hồi tưởng lại những ấn tượng của mình về cuốn sách.
"Ara ara, mọi người cứ khen như vậy làm tôi ngại quá."
"Ể? Cô đang nói gì vậy? Chúng tôi đang khen tác giả của cuốn sách mà?"
"Tôi biết chứ, chính vì thế nên mới xấu hổ đó. Bởi vì đó là tác phẩm của tôi mà."
"...Ể?"
"Hảảảảả!? C-cô vừa nói gì cơ!?"
Judom quá bất ngờ mà hét lên, trong khi Farah và ông lão kia thì chết trân tại chỗ như thể vừa thấy một điều không tưởng.
Tuy nhiên, người phụ nữ vẫn giữ nụ cười trên môi.
"Như tôi đã nói, tôi chính là tác giả của cuốn sách đó."
"Không đời nào! Cô quá trẻ để là người đó! Ta đã đọc nó từ khi còn là một đứa trẻ! CÒN TRẺ ĐẤY! Ít nhất cũng đã 30 năm trôi qua rồi! V-và hơn nữa, lão già, lần đầu tiên ông đọc cuốn sách là khi nào?"
Khi Judom hỏi ông lão, người đó quay sang và gật đầu.
"Để xem nào... Hẳn cũng phải hơn 50 năm rồi."
"Thấy chưa! 50 năm! Dù có nhìn kiểu gì thì cô trông cũng chỉ khoảng 20 tuổi thôi!"
Và rồi Judom bắt đầu nhìn chằm chằm vào người phụ nữ trong im lặng.
"Đừng bảo là... cô không phải Nhân Tộc?"
Farah cũng lộ vẻ mặt như có cùng thắc mắc. Tuổi thọ của [Gabranth] và [Evila] đều cao hơn Nhân Tộc.
"Nhưng vẻ ngoài của cô không khác gì người thường... vậy cô là con lai sao?"
Ông không thể tìm thấy đuôi hay tai của [Gabranth], cũng như đuôi hoặc cánh của [Evila]. Chính vì thế mà ông mới nghĩ rằng cô là một bán nhân tộc. Bởi nếu là như vậy thì dù sở hữu vẻ ngoài của [Humas], việc có dòng máu của tộc khác sẽ giúp tuổi thọ gia tăng đáng kể.
Thế nhưng, người phụ nữ lại lắc đầu.
"Không phải, tôi là một [Humas] thuần chủng."
"Hả?"
"Nhưng..."
"Hm?"
"Cứ coi như tôi là một Nhân Tộc hơi khác biệt một chút đi."
Nụ cười trước đó giờ đã trở nên yếu ớt, pha lẫn chút cô đơn và phiền muộn.
"...Vậy ý cô là mình có tuổi thọ dài hơn so với thông thường? Ra vậy, thế thì ta sẽ không hỏi sâu thêm nữa."
Judom cảm thấy mình đang động tới điều không nên biết nên quyết định kết thúc chủ đề về chủng tộc này.
"Ông quả là một người tử tế."
Người phụ nữ cảm nhận được suy nghĩ của Judom và nở một nụ cười dịu dàng.
"Nên nói sao nhỉ. Dù ngài lớn tuổi hơn nhưng vẻ ngoài lại không như vậy. Xin cho phép tôi dùng kính ngữ."
"Ufufu, đương nhiên rồi. Tôi không phiền đâu."
Người phụ nữ mỉm cười thích thú như bao cô gái bình thường khác. Nhưng trong lòng cô dường như đang chất chứa một điều gì đó. Song, Judom biết rằng không nên đào sâu hơn.
"Để tôi tự giới thiệu lại lần nữa. Tên tôi là Marquis. Marquis Bluenote."
"Được gặp mặt 《Ngòi Bút Ẩn Danh》 nổi tiếng, ngài Marquis đây... Lão già này quả thật không uổng công sống đến từng này tuổi."
Ông lão lên tiếng khen ngợi.
"D-dừng lại đi. Tôi không phải thánh thần gì đâu. V-với cả tôi không thích cái biệt danh đó tí nào."
"Chúng tôi đâu thể làm khác được. Không ai biết ngài Marquis trông như thế nào bởi những tác phẩm đó luôn được quyên góp cho các cửa hàng sách, thư viện rồi được in ra và phát hành."
"T-tại vì tôi viết không phải vì lợi nhuận. Nhưng tôi vẫn rất vui vì có nhiều người thích chúng..."
"Và đó cũng là lý do chúng tôi gọi tác giả của những tác phẩm đó là 《Ngòi Bút Ẩn Danh》."
"Uuu..."
Như thể bất mãn với cái bút danh đó, cô chùng vai xuống mệt mỏi.
"Mà vậy là đủ rồi. Vẫn còn nhớ những gì ta nói trước đó chứ?"
"Trước đó?"
"Lúc mà ngài cứu chúng tôi ấy."
"À."
"Trước tiên, tôi hiểu ngài ra tay chỉ là ý nghĩ nhất thời nên tôi sẽ không nói thêm gì nữa. Nhưng làm thế nào mà ngài tìm được nơi này và biết lúc nào Farah sẽ tỉnh?"
Judom nheo một bên mắt hỏi, trong khi Marquis đáp lại với một nụ cười.
"Vậy nếu tôi nói rằng mình chỉ tình cờ đi ngang qua thì sao?"
"Hoàn toàn khả thi, bởi tôi đã nói với cấp dưới rằng có thể ngài sẽ đến."
"Ra là thế. Nếu không thì sẽ khá khó khăn cho tôi để vào trong."
Judom đã kể cho cấp dưới về vẻ ngoài của Marquis và dặn họ để cho cô vào nếu cô có đến.
"Là vậy đấy, nên các cậu quay lại làm việc đi."
Khi Judom nói thế, những bước chân hoảng hốt vang lên từ phía sau cánh cửa mà Marquis đã tiến vào.
"Mấy tên này... thật tình."
"Ufufu, cũng đương nhiên thôi mà. Họ cảnh giác với tôi nên đã đi theo tới đây."
Thật ra thì ông vẫn có thể tự mình giải quyết nếu có chuyện gì xảy ra, nhưng Judom không nói ra.
"Ừ thì, mấy tên đó hẳn tò mò vì sao một mỹ nhân như ngài lại tự mình tìm đến chúng tôi chăng?"
"Ara? Thật vinh dự khi được bạn của 《Vua Chấn Động》 khen ngợi như vậy."
Marquis tỏ ra vui vẻ khi nghe những lời đó.
"Vậy là đủ rồi, tôi đang định h—"
"Ông thắc mắc vì sao tôi biết nơi này, đúng chứ? Và cả việc làm sao biết khi nào Công chúa Farah tỉnh giấc... Đó là bởi vì tôi đã đoán trước được. Như vậy đủ để coi là câu trả lời chưa nhỉ?"
"Hả? Ý ngài là sao?"
Judom hơi nghiêng đầu, chưa hiểu được những lời kia.
"Như cô ấy đã nói thôi, Judom."
Ông lão, người nãy giờ im lặng quan sát Marquis, bỗng lên tiếng.
"Nghĩa là sao, lão già?"
"Ngài Marquis vừa nói rồi đó. Cô ấy đã đoán trước được."
"K-khoan đã... đừng bảo là..."
"Đúng vậy. Vị này... là một nhà tiên tri."
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn