「T-Trong dự tính? L-Là sao?」
Dường như không hiểu chính xác ý của Hiiro, Eveam hỏi lại. Hiiro lạnh lùng đáp, vẻ mặt như chẳng có gì to tát.
「Ta đã lường trước tình huống này và đưa cho con bé một thứ. Mà, không chỉ mình nó có.」
「M-Một thứ... là gì?」
「Đó là...」
Đúng lúc Hiiro định giải thích, một vật thể từ trên trời lao xuống phía cậu với tốc độ kinh hoàng. Người nhận ra nó đầu tiên là Eveam.
「Aquinas!?」
Aquinas đáp xuống ngay trước mặt Eveam, mái tóc đỏ rực của cô khẽ lay động khi cô quan sát tình hình xung quanh. Rồi cô quay lại nhìn Eveam và khẽ cúi đầu.
「Thần xin lỗi. Thần đã không nhận ra âm mưu của Avoros.」
「K-Không! Không phải lỗi của Aquinas! Chính Aquinas đã chỉ ra khả năng nơi này sẽ bị tấn công! Thế mà ta lại ép cô đi phòng thủ 【Cầu Mutig】! Người có lỗi là ta!」
「Không phải vậy.」
「Hả?」
「Lúc đó, khi rời khỏi đây, thần đúng là đã chỉ ra khả năng nơi này bị đột kích. Nhưng chiến tranh chỉ vừa mới bắt đầu, thần đã không lường trước được khả năng chính Avoros sẽ ra tay sớm như vậy. Thần đã chủ quan cho rằng với lực lượng phòng thủ khi đó, thuộc hạ của ta có thể đối phó được. Đó chính là thất bại của thần. Sự nông cạn của thần đã đẩy Bệ hạ vào vòng nguy hiểm, điều đó không thể thay đổi.」
「N-Nhưng mà ta...」
「Sau khi Kiria đã rời đi, việc phò tá bên cạnh Bệ hạ là trách nhiệm của thần. Điều mà một cận thần phải làm là luôn đảm bảo an toàn cho Bệ hạ. Vậy mà thần chỉ đơn thuần hành động theo mệnh lệnh của người. Là do thần đã quá ngây thơ.」
Có thể cảm nhận được sự tự trách sâu sắc từ Aquinas. Hẳn cô đang rất hối hận vì sự vắng mặt của mình đã khiến nhiều binh sĩ phải bỏ mạng.
「Và cả... Marionne.」
Nhìn thấy cơ thể của Marionne, người đang chỉ huy binh lính gần đó, Aquinas lộ vẻ mặt sầu não. Mắt phải và cổ tay trái của anh ta đã mất, đó cũng là vết thương do đòn tấn công của Avoros gây ra.
「Vì lỗi của thần mà chúng ta đã mất đi một chiến lực quan trọng. Thật lòng xin lỗi.」
「Hãy ngẩng đầu lên, Aquinas! Người đáng bị khiển trách không phải là cô, mà là sự thiếu sót của ta khi đã chia cắt lực lượng dù biết rõ có nguy hiểm! Cho nên... đừng xin lỗi nữa.」
Đối với Eveam, việc Aquinas cúi đầu nhận lỗi như thế này còn khó chịu hơn là bị ai đó quát mắng. Cô là người có tinh thần trách nhiệm cực kỳ cao. Chỉ là do có phần lạc quan và bốc đồng, nên một khi đã quyết là cô sẽ hành động ngay lập tức.
Lần này, điều đó đã trở thành sai lầm chí mạng, khiến nhiều sinh mạng phải ngã xuống. Có lẽ đó cũng là do Avoros... không, là do Kiria, người hiểu quá rõ về Eveam, đang ở phe địch.
Nếu là cô ta, hẳn đã nắm bắt được toàn bộ tính cách, sở thích, và cả những điểm yếu của Eveam. Việc lập ra một kế hoạch tác chiến nhắm vào những điểm yếu đó chắc chắn là chuyện dễ như trở bàn tay. Thực tế, kế hoạch táo bạo của Avoros đã thành công mỹ mãn, gây ra thiệt hại nặng nề cho phe Eveam.
「Thôi nào, hai người u ám quá đấy!」
Giữa lúc đó, Tekkeil, người duy nhất vẫn giữ được vẻ tươi tỉnh, vỗ tay bôm bốp để thu hút sự chú ý.
「Nghe rõ chưa? Hối hận cũng chẳng giải quyết được gì đâu. Thay vì hối hận, hãy tự kiểm điểm đi! Cứ hành động sao cho sau này không bao giờ bị Avoros qua mặt nữa là được.」
Nụ cười toe toét của cậu khiến Eveam bớt căng thẳng đi một chút. Aquinas cũng thở ra một hơi nhẹ nhõm.
「Người đã bảo vệ Bệ hạ là cậu sao, Tekkeil?」
「Không phải đâu ạ. Là anh Ten đằng kia cơ.」
Tekkeil chỉ vào Ten. Aquinas liền cúi đầu cảm ơn Ten. Dù Ten nói rằng mình chỉ làm việc nên làm, nhưng có lẽ vì được một nhân vật cấp cao của quốc gia cúi đầu cảm tạ, cậu ta khá ngượng ngùng và cười 「Ukiki ukiki」 đầy khoái chí.
Sau đó, khi Tekkeil kể cho Aquinas nghe việc Hiiro đã chữa trị vết thương cho Marionne và các binh sĩ, cô cũng quay sang cảm ơn Hiiro.
「Đừng bận tâm. Ta cũng nhận được một cái giá tương xứng rồi mà.」
Hiiro đã không nói thêm, dù đó mới chỉ là dự định. Rồi Aquinas lại quay sang Eveam, hỏi về tình hình hiện tại.
Eveam cũng truyền đạt lại những gì mình biết, kết hợp với thông tin từ Tekkeil.
「Vậy sao, quả nhiên chúng ta đã bị Avoros đi trước một bước.」
「Chỉ là không hiểu tại sao Avoros lại bắt cóc cơ thể của Thú Nhân đi.」
Nghe Tekkeil nói vậy, Eveam như nhớ ra điều gì, liền nhìn vào mặt Hiiro.
「À phải rồi Hiiro, chuyện lúc nãy...」
「Hửm? À, phải ha.」
Mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía Hiiro. Cậu liền giơ tay phải lên và xắn tay áo. Trên cổ tay cậu là một chiếc vòng được đan bằng sợi chỉ.
「Hiiro, đó là?」
Trước câu hỏi của Eveam, Hiiro nói: 「Chuyện này chỉ nói ở đây thôi. Đừng nói cho ai khác」, và mọi người đều gật đầu.
「Thứ này gọi là «Bond Ring».」
Trong khi mọi người còn đang ngơ ngác, Camus khẽ thốt lên 「A...」, khiến mọi ánh mắt tập trung vào cậu. Khi Eveam hỏi 「Cậu biết nó à?」, Camus gật đầu lia lịa.
「...Cái này, là thứ mà trước đây Hiiro đã làm... từ con quái vật mà cậu ấy thuần hóa... đó.」
Sau khi tự kiểm điểm về lần đầu gặp gỡ và bị Noah cho ăn hành, Hiiro đã cùng Camus và Nikki đến sa mạc, quê hương của Camus. Cậu cho rằng ở đó mình có thể tu luyện thỏa thích.
Sau một thời gian tu luyện, cậu nghe ông của Camus là Sivan kể rằng gần đây có một con quái vật đến sống ở ốc đảo.
Nghe nói đó là một loài quái vật hiếm, chỉ nhỏ bằng quả bóng chày, toàn thân bao phủ bởi lớp lông dạng sợi. Hơn nữa, chúng có nhiều màu sắc khác nhau, tổng cộng khoảng 10 loại.
Ngày xưa, khi thiên nhiên còn trù phú, loài quái vật này cũng sinh sống với số lượng lớn, nhưng gần đây chúng đã trở nên cực kỳ hiếm gặp.
Nhưng Sivan kể rằng dạo này, người ta đã thấy chúng xuất hiện ở một vài ốc đảo trong sa mạc. Hiiro vốn không mấy hứng thú, nhưng khi nghe về đặc tính của loài quái vật này, cậu đã bắt đầu quan tâm.
「Tên của con quái vật đó là Itodama, ta đã đánh bại cả 10 loại, rồi dùng lông trên người chúng đan thành chiếc «Bond Ring» này.」
Cậu vẫn nhớ mình đã vất vả thế nào để đánh bại chúng. Chúng vừa nhỏ vừa nhanh nhẹn, lại còn có thể lặn xuống cát, nên cậu đã mất khá nhiều thời gian để bắt được tất cả.
「Nó có nhiều công dụng, một trong số đó là niệm thoại.」
「Niệm... thoại? ...Đó là gì?」
Eveam nghiêng đầu thắc mắc.
「Là có thể nói chuyện trong tâm trí.」
「Ể? Nếu vậy thì các ma cụ khác cũng có thứ tương tự mà?」
Đúng như lời cô nói, có tồn tại những ma cụ với công năng tương tự.
「À, nhưng những thứ đó đều có phạm vi giới hạn, đúng không? Kể cả loại mạnh nhất thì cũng chỉ có hiệu lực trong phạm vi rộng bằng 【Ma Quốc】 là cùng.」
「C-Chuyện đó... đúng vậy.」
「Nhưng thứ này cho phép nói chuyện với người đeo chiếc vòng tương tự dù họ ở bất cứ đâu, bất cứ lúc nào.」
「C-Cái đó... bá đạo thật... Hửm? Đồ vật tương tự, có nghĩa là, chẳng lẽ...」
「Đúng vậy, trên tay Nhị Công chúa cũng có một chiếc y hệt.」
「H-Hể.」
Eveam cứ nhìn chằm chằm vào chiếc «Bond Ring» với ánh mắt thèm thuồng, nhưng Hiiro vẫn tiếp tục nói.
「Ở thế giới của ta, những chiếc vòng đan bằng sợi chỉ như thế này được gọi là «Misanga», ta và Nhị Công chúa cũng dùng tên gọi đó.」
「«Misanga»... nghe dễ gọi nhỉ.」
「Ừ, còn có lời đồn rằng nó sẽ giúp điều ước trở thành sự thật. Và khi điều ước thành hiện thực, nó sẽ tự đứt.」
Thực tế, khi nghe điều này, Mimir và Muir đã vui vẻ nhận lấy chiếc «Bond Ring».
「V-Vậy nếu phát cái này cho mọi người thì sẽ rất tiện cho việc liên lạc nhỉ!」
「Không, từ số Itodama ta bắt được chỉ làm được ba cái thôi.」
「A... v-vậy sao...」
Eveam lộ rõ vẻ thất vọng. Nhưng rồi cô chợt nhận ra, 「B-Ba cái?」, và hỏi Hiiro về tung tích của chiếc còn lại.
「Cái đó ta đã đưa cho một tên nô lệ, nhưng giờ không phải lúc nói về hắn. Tạm thời, việc quan trọng trước mắt là moi thông tin tình hình hiện tại từ con bé ruy băng xanh.」
「Đ-Đúng vậy! Ừm, đúng thế!」
Eveam trông có vẻ rất muốn hỏi thêm, mặt mày bồn chồn, nhưng có lẽ cô cũng nhận ra đây không phải là lúc, nên đã không truy cứu nữa. Và không chỉ cô, Liliyn, người đã im lặng lắng nghe từ nãy đến giờ, cũng đang nhìn chiếc vòng còn chăm chú hơn cả Eveam.
Kể từ lúc nghe Hiiro nói đã tặng một chiếc cho Mimir, không khí quanh cô rõ ràng trở nên khó chịu hơn. Hiiro không nhận ra điều đó, nhưng tên quản gia biến thái đứng cạnh lại nhận ra, hắn khoái trá nhìn khuôn mặt ghen tuông của Liliyn và cười nham hiểm.
Còn Nikki, dù đã cùng Hiiro đi bắt Itodama, nhưng dường như bây giờ mới nhớ ra, cô bé vỗ tay một cái rồi cười: 「Ồ~ Đúng là ngài đã làm một thứ như vậy đó! Thần quên béng mất~」. Quả nhiên, cô bé vẫn là một ngốc nghếch đáng yêu.
Hiiro bắt đầu truyền ma lực vào «Bond Ring». Chiếc vòng liền phát ra ánh sáng mờ ảo. Hiiro nhắm mắt lại và cất tiếng gọi trong tâm trí.
※
Mimir King, Nhị Công chúa của 【Thú Vương Quốc - Passion】, hiện đang bị bắt làm tù binh. Cô đã bị «Matar Deus» bắt đi khi chúng tấn công vương quốc.
Nơi Mimir đang ở là vương thành của 【Victorias】. Cô được bố trí ở trong một căn phòng. Ban đầu, Mimir đã chuẩn bị tinh thần sẽ bị ném vào ngục tối, nhưng cuối cùng cô lại bị giam lỏng trong một phòng khách bình thường.
Nghe Avoros nói, dù sao Mimir cũng là 『Mẹ của Tinh Linh』, nên việc xiềng xích cô trong ngục tối thì thật quá đáng thương, vì vậy hắn đã cho cô một phòng khách có cả giường, ghế và cửa sổ.
Tuy nhiên, cửa sổ đã được gắn song sắt, và trước cửa luôn có binh lính của Avoros canh gác.
Dù vậy, việc được đảm bảo một cuộc sống bình thường lại càng khiến Mimir bất an. Bởi điều đó cho cô thấy sự tồn tại của mình quan trọng đến mức nào đối với Avoros.
Mimir hối hận vì sự bất lực của bản thân. Nếu là Muir hay Ionis, họ có thể dùng sức mạnh để thoát khỏi đây. Nhưng với Mimir, người không thể sử dụng «Hóa Trang Thuật», năng lực thể chất cũng chỉ ở mức trung bình, lựa chọn đó ngay từ đầu đã không tồn tại.
Mimir buồn bã nhìn chiếc «Misanga» mà Hiiro đã tặng trên cổ tay phải của mình.
「Muir-chan... Hiiro-sama...」
Từ khi bị bắt, cô đã gọi tên những người thân yêu không biết bao nhiêu lần, nhưng giọng nói chỉ vang vọng trong vô vọng.
Có lẽ tin tức cô bị bắt đã lan truyền khắp 【Passion】. Thậm chí, thông tin đó có thể đã đến tận 【Haos】.
Mimir không được cho biết Hiiro đang ở đâu, nhưng cô mơ hồ nghĩ rằng có lẽ cậu đang ở 【Haos】.
Nhưng mỗi khi nhìn vào chiếc «Misanga», cô lại có cảm giác như Hiiro đang ở ngay bên cạnh, và lòng cô lại bình yên hơn.
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn