――――――【Hẻm núi Glen】.
Trong thung lũng sâu thẳm và mịt mù sương đó có một dinh thự nơi Durakin và Doul sinh sống. Và bao quanh dinh thự là ba ngọn tháp cao chót vót.
Lúc này, Durakin đang đứng cạnh một trong số chúng.
「......Doul, việc nhắm bắn và dẫn đường trông cậy vào ngươi đó.」
「......Ngài thực sự muốn làm vậy sao?」
Doul, người lúc nào cũng tăng động, giờ lại mang một vẻ mặt nghiêm trọng.
「......Ừm. Đây là nhiệm vụ cuối cùng của lão phu.」
「............Tôi hiểu rồi.」
Sau khi Doul nheo mắt buồn bã, cô đưa hai tay về phía ngọn tháp, và một luồng ma lực xanh trắng bắt đầu bao phủ lấy nó.
Durakin hít một hơi thật sâu.
「......Adams à, ta sẽ hoàn thành lời hứa đây.」
Durakin chạm vào ngọn tháp. Đột nhiên, một âm thanh cao vút như tiếng ù tai vang vọng khắp nơi.
「......Ba ngọn tháp này không phải chỉ được xây lên để trang trí. Để chuẩn bị cho tình huống thế này, lão phu đã dành hơn một ngàn năm để đổ tâm huyết vào việc tạo ra ba ngọn thương này, danh xưng của chúng là «Ma Thương Gungnir»!」
Khi ma lực của Durakin bắt đầu tuôn vào, hình dạng của ngọn tháp dần thay đổi. Đúng như tên gọi của nó, nó biến thành một ngọn thương khổng lồ với mũi nhọn hoắt.
「«Ngọn thứ nhất Gungnir»―――― Phóng!」
Với tốc độ vượt qua cả âm thanh, «Ngọn thứ nhất Gungnir» bay vút lên tận trời cao trong nháy mắt. Nó đột ngột đổi hướng, vẽ một đường parabol trên không trung rồi lao xuống nhắm vào một điểm.
Mục tiêu phía trước là 【Thú Vương Quốc Pasion】.
Và đối tượng là―― Thanh Long.
※
Bất chợt, tai của Muir giật giật.
「......Có thứ gì đó đang đến!」
Ánh mắt Muir hướng về phía xa trên bầu trời. Leoward và những người khác có mặt tại đó cũng đồng loạt nhìn theo.
Và rồi, một vật thể xuyên qua mây, lao tới với tốc độ kinh hoàng. Nó đang bay thẳng về phía này.
「Không ổn rồi! Mọi người, mau rời khỏi đây!」
Ngay khi Leoward vừa dứt lời, tất cả mọi người lập tức di tản khỏi vị trí đó. Nếu một vật thể khổng lồ như vậy rơi xuống mặt đất với tốc độ khủng khiếp đó, thiệt hại có thể sẽ vô cùng lớn.
(Nhưng mà, mình có cảm giác là sẽ ổn thôi. Nếu đó là bằng chứng mà ông Durakin đã nói thì...!)
Lý do cô nghĩ vậy là vì cô không hề cảm thấy có chút gì đáng ngại từ vật thể đó. Nó không hề có địch ý nhắm vào phe Muir. Chính vì vậy, Muir mới có thể yên tâm.
Vật thể bay tới đột ngột đổi hướng ngay trước khi đâm xuống mặt đất, lần này nó lao thẳng về phía Thanh Long.
「Là một ngọn thương......!?」
Nhận ra bản chất của nó, Muir mở to mắt. Nhưng ngay lúc cô nhận ra, ngọn thương đã va chạm với Thanh Long. Lớp vỏ của Thanh Long có sức phòng thủ cực kỳ cao, nên ngọn thương đang bay tới cũng bị chặn lại giữa không trung.
「......Thất bại...... sao?」
Muir vừa nghĩ vậy trong giây lát, thì từ phía sau ngọn thương, một luồng ma lực phun ra như động cơ phản lực―――――― RẮC!
Kể từ khi lớp vỏ xuất hiện vết nứt, mọi chuyện diễn ra trong chớp mắt. Ngọn thương khổng lồ xuyên thủng lớp vỏ, đâm thẳng vào cơ thể Thanh Long bên trong, rồi cứ thế đẩy nó bay vút lên trời cao.
Vượt qua cả những đám mây, tưởng chừng như đã chạm đến cả vũ trụ, ngọn thương đột nhiên phình to và gây ra một vụ nổ kinh thiên động địa.
Muir và những người khác bất giác cứng đờ người trước tiếng nổ và sóng xung kích khổng lồ dội xuống từ trên trời, nhưng rồi khi sự tĩnh lặng dần bao trùm lấy không gian,
「............Đánh bại...... được rồi...... sao?」
Muir là người đầu tiên lên tiếng.
"Đã tiêu diệt Thanh Long rồi đó."
Ngay khoảnh khắc lời của Durakin vang đến tai mọi người, các binh sĩ đồng loạt vỡ òa trong tiếng reo hò.
Cũng phải thôi. Vì họ đã hạ được một đối thủ mà ngay cả khi dốc toàn bộ lực lượng mạnh nhất của quốc gia cũng không thể đánh bại.
Nhưng giữa lúc đó, Arnold vẫn còn vẻ mặt chưa thỏa mãn và lên tiếng.
「N-Nhưng mà này, Thanh Long chết thật chưa vậy? Sẽ không đột nhiên sống lại đấy chứ?」
「Không sao đâu, chú. Như lời ông Durakin nói, Thanh Long không còn nữa rồi.」
「Hả? Sao cô biết được điều đó?」
「Vì cháu không còn cảm nhận được sức mạnh của Thanh Long nữa.」
「............Ta thì chả cảm nhận được gì sất.」
「Vì chú chậm chạp mà.」
「Ực, v-vậy còn sư tượng thì sao, người có cảm nhận được không!?」
Arnold nói với Larasheek bằng vẻ mặt hậm hực, nhưng cô chỉ lạnh lùng quay mặt đi. Arnold lườm cô bằng ánh mắt hình viên đạn và lẩm bẩm 「......Sư tượng......」.
「Durakin, cảm ơn ông.」
"Ta đã nói rồi mà, hỡi Thú Vương đương nhiệm. Rằng lão phu đã chuẩn bị cho tình huống này. Vì vậy, các ngươi cứ yên tâm mà đến chỗ Huyền Vũ đi."
Lời nói của ông giờ đây đã có sức thuyết phục hơn sau khi đưa ra bằng chứng.
「N-Nhưng mà, có lẽ do trận chiến trước đó, số lượng «Đá Dịch Chuyển» cũng có hạn. Chúng tôi không thể nào đưa toàn bộ lực lượng đến Ma giới được.」
Vì đã tiêu tốn quá nhiều trong trận chiến với Avoros, nên số lượng còn lại rất ít. Và điều này cũng đúng với cả 【Lancaster】 và 【Haos】.
Dù có vội vã đến đâu, cũng sẽ mất thời gian để đến Ma giới. Khả năng không kịp lúc là rất cao.
「――――Vậy thì...... tôi sẽ...... đưa mọi người đi.」
Nhìn thấy người vừa xuất hiện, Muir tròn mắt ngạc nhiên.
「C-Camus-san!? T-Tại sao anh lại ở đây!」
「......Mọi người trong bộ tộc...... bảo tôi đi đi.」
「V-Vậy sao ạ?」
「Ừm. Họ nói không còn quái vật nào nổi loạn nữa.」
Đúng là đã có một thời gian, lũ quái vật nổi loạn vì Avdol. Camus đã ở lại sa mạc để chiến đấu bảo vệ bộ tộc của mình.
「Vẫn chưa thể hoàn toàn yên tâm...... nhưng. Nhưng mà...... mọi người nói rằng...... ít nhất cũng nên cho cậu mượn sức...... họ đã nói vậy.」
「Cảm ơn anh nhiều lắm! Leoward-sama! Vậy là vấn đề về «Đá Dịch Chuyển» đã được giải quyết rồi!」
「Hửm? Ý cô là sao, Muir?」
Khi Muir giải thích rằng Camus có thể dịch chuyển đồng thời tất cả những người có mặt ở đây, Leoward cũng lộ vẻ mặt ngạc nhiên,
「Vậy sao! Thế thì Camus, sau khi đưa chúng ta đi, cậu có thể đến 【Lancaster】 và đưa cả bọn Judom đến chỗ Huyền Vũ được không?」
「......Cứ giao cho tôi.」
Vậy là mọi vấn đề đã được giải quyết. Giờ chỉ còn việc tiến đến Ma giới.
Và về phần Bạch Hổ đang tồn tại ở 【Nhân Quốc Lancaster】, sức mạnh của Durakin cũng đã được chứng minh và đánh bại nó, lực lượng của phe Nhân Tộc do Judom dẫn đầu cũng sẽ nhờ sức mạnh của Camus mà tiến đến Ma giới.
※
「Khụ, khụ, khụ!」
「Durakin-sama!」
Ngay sau khi phóng ngọn «Gungnir» thứ hai để hạ gục Bạch Hổ, Durakin đã ho ra máu. Doul vội vàng chạy đến đỡ, nhưng Durakin giơ tay lên ngăn lại.
「Vẫn...... vẫn còn...... việc...... phải làm......」
「Nhưng mà! Nếu ngài còn tiếp tục đổ sức mạnh vào «Gungnir» nữa, tính mạng của ngài sẽ!」
「......Ta đã nói rồi mà. Ta đã...... chuẩn bị sẵn sàng rồi.」
Durakin nhìn chằm chằm vào ngọn tháp cuối cùng còn lại.
「Hộc hộc hộc...... Ba ngọn tháp này, ta đã khắc cả tuổi thọ...... và sinh mệnh lực của mình vào đó. Không thể để thất bại được. Thế giới mà Adams muốn bảo vệ...... dù có phải trở thành nền móng, ta cũng phải bảo vệ nó......!」
Dù lảo đảo, Durakin vẫn đứng dậy, và được Doul dìu đến chỗ ngọn tháp cuối cùng. Mặc kệ vẻ mặt đau đớn của Doul, Durakin chỉ nhìn thẳng về phía trước.
「Đây là...... lần cuối cùng rồi............ cố chịu đựng nhé, cơ thể của ta.」
Nhưng ngay khoảnh khắc ông chạm vào ngọn tháp và truyền ma lực vào, máu đã phun ra từ các mạch máu của Durakin.
「Ặc gừừừ!?」
「Durakin-sama! Cơ thể ngài đã đến giới hạn rồi!」
「......Khốn kiếp...... chỉ một chút nữa thôi...... làm ơn...... hãy cố gắng lên...... cơ thể của ta ơi.」
Dù máu chảy ra từ miệng, không, từ toàn thân, Durakin vẫn tiếp tục đổ ma lực và sinh mệnh lực vào ngọn tháp. Ngọn tháp dần dần biến thành một ngọn thương, nhưng......
「Gừ...... tốc độ biến thành thương chậm quá...... khạc!」
Ông lại ho ra máu. Doul hét lên tên của Durakin.
(......Ý thức...... đang mờ dần......! Vẫn chưa được...... đòn cuối cùng...... Adams...... hãy cho ta mượn sức mạnh......!)
Tuy nhiên, cơ thể ông gần như không còn nghe lời, và ngọn thương đã biến hình cũng dừng lại ở trạng thái dở dang. Nếu cứ thế này, uy lực sẽ giảm sút nghiêm trọng, nên không thể phóng đi trong tình trạng này được.
Đúng lúc đó, Durakin cảm nhận được một luồng hơi ấm chảy vào từ sau lưng.
Chuyện gì vậy, Durakin hướng ý thức của mình về phía đó,
「............Hozuki...... à.」
Người ở đó chính là Hozuki, tộc trưởng của 【Spirit Forest】 và là người giữ chức vụ『Tinh Linh Vương』.
Không, không chỉ có mình ông ta. Còn có rất nhiều『Tinh Linh』khác. Và bên cạnh ông ta, còn có cả bóng dáng của『Yêu Tinh Nữ Vương』Niniaho.
「Này, chỉ còn một chút nữa thôi phải không, cố gắng đến cùng đi chứ, Durakin.」
「......Ha ha, giống hệt Adams, ngươi vẫn nghiêm khắc như ngày nào nhỉ.」
Durakin tất nhiên biết Hozuki,『Tinh Linh』đã ký khế ước với Adams. Kể từ khi Adams hủy bỏ khế ước với ông ta, họ chưa từng gặp lại, nhưng được tái ngộ thế này khiến ông cảm thấy hoài niệm dâng trào.
「Thật tình, đã quay trở lại【Hẻm núi Glen】mà mãi không thấy mặt mũi đâu, ngươi đúng là kẻ bạc tình mà, chủ nhân.」
「Vì ta bận quá nên đành chịu thôi.」
Bạn bè. Không, có thể gọi là thân hữu. Sau khi trao nhau một nụ cười, Hozuki ngay lập tức nghiêm mặt lại và nói.
「Chúng ta,『Tinh Linh Tộc』, sẽ truyền sức mạnh cho ngươi. Hãy hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ trọng đại cuối cùng này đi!」
Phía sau ông ta là vô số thành viên của『Tinh Linh Tộc』.
(......Thì ra là vậy, đây chính là...... mối liên kết mà Adams đã hết mực trân trọng.)
Cảm nhận hơi ấm thấm sâu vào tim, Durakin dồn hết tâm tư của mình vào ngọn tháp.
Cảm nhận được sự đáng tin cậy khi được bao nhiêu mối liên kết này hỗ trợ, Durakin cất lời với vẻ mặt thanh thản.
「«Ngọn thứ ba Gungnir»―――――― Phóng!」
※
Ngọn «Gungnir» do Durakin phóng ra với sự trợ giúp của『Tinh Linh Tộc』đã vượt qua bầu trời và lao thẳng đến Ma giới.
Eveam và những người khác đã được Durakin giải thích từ trước, họ đã nghe rằng những «Tứ Thiên Ma» xuất hiện ở các lục địa khác đã bị sức mạnh của ông đánh bại, vì vậy họ đã giữ khoảng cách với Chu Tước mà họ đang đối đầu và quan sát.
Và rồi, cùng với âm thanh xé toạc không khí, một ngọn thương khổng lồ lao thẳng xuống từ trên trời.
「Tất cả! Chuẩn bị tư thế phòng thủ!」
Theo lệnh của Eveam, các binh sĩ bắt đầu vào thế sẵn sàng cho một cuộc tấn công.
Ngọn «Gungnir» xuyên thủng lớp vỏ của Chu Tước, đâm vào cơ thể Chu Tước có lẽ đang ở bên trong, rồi giống như hai con kia, nó mang Chu Tước bay lên tận trời cao và phát nổ, nghiền nát thành từng mảnh.
「............Xem ra đã thành công rồi nhỉ.」
Vừa ngước nhìn lên trời, Eveam và các binh sĩ có mặt tại đó vừa thở phào nhẹ nhõm khi không còn cảm nhận được ma lực của Chu Tước nữa.
「Giờ chỉ còn việc đánh bại Huyền Vũ như lời Durakin-dono đã nói, bằng cách hợp sức của cả ba quốc gia!」
Eveam dẫn toàn bộ binh lính và vội vã tiến về phía bên trái của quốc gia, nơi Huyền Vũ đang ở.
※
Sau khi phóng ngọn «Gungnir» thứ ba, Durakin ngã quỵ như thể đã kiệt sức. Cùng lúc đó, kết giới bao phủ quanh dinh thự cũng biến mất, và Durakin được Doul và những người khác đưa vào trong dinh thự.
「Durakin-sama! Người phải cố lên chứ!」
Tuy nhiên, ý thức của Durakin đã mơ hồ, việc mở mắt đã là sự chống cự cuối cùng của ông trước cái chết.
Toàn thân ông gầy rộc đi như thể đã giải phóng hết tất cả sức lực, sắc mặt trở nên thiếu sức sống. Hozuki chia sẻ ma lực cho ông nhưng không có tác dụng.
Trên giường, Durakin cảm nhận được sinh mệnh của mình đang dần tàn lụi. Giống như cát trong đồng hồ cát đang chảy xuống, sinh mệnh lực còn lại của ông đang giảm dần.
「......Đừng...... khóc...... Doul......」
「Nhưng mà...... nhưng mà......!」
Nghĩ lại, cô đã hỗ trợ ông rất nhiều. Kể từ khi ký khế ước, họ đã sống cùng nhau, và ông cũng đã nói cho cô biết rằng sẽ có ngày ông phải dùng đến sinh mệnh này.
Vậy mà Doul vẫn nói rằng cô sẽ hỗ trợ ông đến cùng. Ông cảm thấy có lỗi và đã cân nhắc việc hủy bỏ khế ước, nhưng cô đã kiên quyết lắc đầu.
『Chúng tôi,『Tinh Linh』, một khi đã ký khế ước, chủ nhân sẽ chỉ có một người duy nhất cho đến chết.』
Cô đã nói vậy và luôn ở bên cạnh ông. Dù là một cô gái kỳ quặc, nhưng đối với Durakin, người không có con, cô giống như một đứa con gái thực sự.
Ngay cả sau khi Noah ra đời và Durakin phải chăm sóc cậu bé, ông vẫn cảm thấy vững tâm vì có Doul ở bên.
「......Ta rất...... biết ơn...... ngươi...... Doul.」
「Durakin-zamaaaaaa!」
Với khuôn mặt đẫm nước mắt, cô nắm lấy tay Durakin bằng bàn tay ấm áp của mình.
「......Cảm ơn...... vì đã luôn...... hỗ trợ ta...... đến tận bây giờ......」
「Hức...... hức......!」
「......Ngươi...... từ giờ đã...... tự do rồi. Từ trước đến nay...... vất vả cho ngươi...... rồi......」
Mí mắt ông tự nhiên sụp xuống. Cát của sinh mệnh...... đã cạn.
「Hãy sống...... hạnh phúc nhé......」
「Vâng! Vâng! Con zẽ zống zật hạnh búg ạ! Con hứa zới ngài!」
Vậy là ông đã làm tất cả những gì cần làm. Nhiệm vụ mà Adams giao phó, có lẽ ông đã hoàn thành một cách trọn vẹn.
Một cuộc hành trình dài đằng đẵng của một đời người.
(Vậy là...... đến lúc hạ màn rồi.)
Chỉ còn một điều ước cuối cùng,
「......Noah...... Sue............ hai đứa...... phải sống tốt nhé......」
Hạnh phúc của chúng cũng là điều mà Durakin hằng mong ước.
「......Durakin...... -sama?」
Những người có mặt tại đó, ngoài Doul, đều lặng lẽ nhắm mắt lại. Niniaho cất lời cầu nguyện, như thể đang chúc phúc cho người ra đi.
「Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!?」
Chỉ còn lại tiếng hét đau đớn của Doul vang vọng khắp dinh thự, tiếng hét của một người đã mất đi gia đình của mình, Durakin.
※
「――――!?」
「――――――Hửm? Sao vậy, Noah?」
Như thể cảm nhận được điều gì đó, Noah quay mặt về phía Thú Nhân Giới, và Sue trong hình dạng con người nhíu mày hỏi.
「......Ông...... nội......?」
Noah cứ thế gục mặt xuống. Đôi mắt cậu nhuốm màu bi thương, toát ra một bầu không khí khiến người khác không dám lên tiếng.
Có lẽ Sue cũng hiểu được cảm xúc của cậu, cô vỗ vào lưng cậu một cái,
「――――――Bây giờ, hãy xốc lại tinh thần đi.」
「......Sue......」
「――――――Nếu chúng ta không tiêu diệt nó ở đây, tất cả sẽ trở nên vô nghĩa. Đúng vậy, tất cả mọi thứ.」
「..................Tớ hiểu rồi.」
Ánh mắt mạnh mẽ đã trở lại trong đôi mắt của Noah.
"Nó" ở đây là khối cầu khổng lồ đang lơ lửng trên bầu trời. Bên trong đó chắc chắn là Huyền Vũ. Nó đang ngày càng lớn hơn bằng cách hấp thụ làn khói đen, một phần sức mạnh của Satanzour bao phủ bầu trời.
Không thể xác định được nó đã tích trữ bao nhiêu năng lượng.
Ở đó cũng có sự hiện diện của Muir và những người khác đến từ Thú Nhân Giới nhờ ma pháp của Camus. Và từ Nhân Gian Giới, cũng có Judom và các Anh Hùng.
Lực lượng mạnh nhất của cả ba quốc gia đã tập hợp lại cùng một lúc.
Người chỉ huy được giao cho Leoward, người có thành tích và kinh nghiệm dày dặn với tư cách là một vị vua.
「Nếu không tiêu diệt nó, chúng ta sẽ không có ngày mai! Chúng ta không thể để ánh sáng mà Durakin đã tạo ra bị dập tắt tại đây! Nhất định phải dùng sức mạnh của chúng ta để nắm lấy tương lai!」
Đáp lại tiếng hô đó, một âm thanh vang dội như tiếng gầm giận dữ làm rung chuyển cả bầu không khí từ hàng chục vạn người đã tập hợp lại.
Những người tập hợp đã tạo thành một vòng tròn trên mặt đất, bao vây Huyền Vũ đang lơ lửng trên bầu trời. Còn những người có thể bay, họ cũng tạo thành một đội hình vòng tròn trên không trung để bao vây.
※
――――【Tháp Yareah】.