Virtus's Reader
Konjiki no Wordmaster

Chương 6: CHƯƠNG 6: HIIRO NỔI GIẬN

Lý do Okamura Hiiro thét lên đang nằm ngay trước mặt cậu.

Ở đó, một ngọn lửa dữ dội đang bùng cháy, nuốt trọn một vật thể khổng lồ. Hiiro phản ứng trong chớp mắt, bóng cậu lao vút về phía đó. Cậu kích hoạt Văn Tự Ma Pháp, phóng thẳng ký tự 【Trấn】 vào ngọn lửa nhằm dập tắt nó ngay tức khắc. Phải công nhận, chiêu này **ngầu vãi**, nhưng…

Cậu khuỵu xuống đất, hai vai rũ rượi. Cậu đã nhận ra quá trễ, phần lớn những cuốn sách đã cháy thành tro. Hiiro nhặt nhạnh những mẩu tro tàn, nhưng chúng lập tức tan biến theo gió.

Cái bọc vải chứa những quyển sách mà Hiiro đã sử dụng Văn Tự Ma Pháp [Tống] lên đó, từng nằm ngay tại vị trí này. Đòn tấn công kinh khủng của Folse chắc chắn đã lan tới cái bọc vải, nuốt chửng nó và thiêu rụi hoàn toàn thành tro bụi.

Đúng là vẫn còn một quyển sách khác trong cỗ xe ngựa, nhưng đó lại là quyển [Số 1 thế giới! Xếp hạng các cô gái có V・Ế・U khủng nhất!] và Hiiro chẳng có hứng thú gì với nó.

Mọi người đều ngơ ngác nhìn hành động kỳ lạ của Hiiro.

“Fu… Fufu… Fufufufufufufufufufu.”

Và rồi cậu đột nhiên bật cười một cách kỳ quái. Dường như có thứ gì đó bên trong cậu đã vỡ nát.

Hiiro từ từ đứng dậy, rút thanh [Thích Kiếm: Tsuranuki] ra và lê bước. Cậu đi ngang qua nhóm Arnold và dừng lại, lặng lẽ chĩa thanh katana về phía Folse.

“Sao mi dám đốt sách của ta!”

*Đó có phải sách của cậu đâu,* Arnold thầm nghĩ.

“Đã chuẩn bị nhận hậu quả chưa?”

“Mi đang nói cái quái gì thế?”

Folse thật sự không hiểu vì sao Hiiro lại tức giận đến vậy.

Ngay khi hắn vừa dứt lời, Hiiro đột nhiên biến mất. Thực ra là cậu đang di chuyển về phía Folse nhanh đến mức trông như vừa biến mất.

“Chậc!”

KENNNNNNG!

Folse lập tức rút kiếm ra đỡ đòn của Hiiro. Tia lửa tóe ra mỗi khi hai lưỡi kiếm va chạm.

“Hự! Thằng này, không phải là một thằng nhãi tầm thường à!?”

Folse nhìn Hiiro với ánh mắt như thể đã công nhận cậu. Và rồi cậu lại di chuyển cực nhanh, trước khi hắn kịp nhận ra, Hiiro đã ở sau lưng hắn.

“Nhanh thế!”

Folse lập tức nhảy về phía trước để né đòn, nhưng vẫn bị một vết cắt trên vai trái.

Ai nấy đều há hốc mồm kinh ngạc trước khả năng chiến đấu đỉnh cao của Hiiro. Thế nhưng, họ đâu biết rằng tốc độ kinh hoàng mà cậu đạt được chỉ đơn giản là kết quả của việc kích hoạt Văn Tự Ma Pháp với ký tự 【Tốc】 (Tốc) mà thôi. Ngầu lòi

Folse cười khẩy trước chuyển động kỳ lạ của Hiiro khi cậu chạy vòng quanh hắn.

“Ra vậy, tốc độ của ngươi khá nhanh so với một thằng nhóc, tuy nhiên…”

Folse tháo miếng bịt mắt bên phải ra, biến mất khỏi nơi hắn đang đứng và tái xuất hiện sau lưng Hiiro.

XOẸT!

“Hự!?”

Cảm thấy có sự hiện diện phía sau, Hiiro nhảy về phía trước để tránh đòn, nhưng Folse vẫn kịp chém trúng vai trái của cậu.

“Kukuku, đó là để trả lại cú ban nãy đấy.”

Folse nói thế trong khi chỉ vào vết thương trên vai trái do Hiiro gây ra.

*(Màu mắt hắn… Không, hình dạng con mắt của hắn khác quá.)*

Mắt trái của Folse màu lam, nhưng mắt phải của hắn lại trông như mắt kép của côn trùng. Hắn nhắm mắt trái lại và mở to mắt phải.

Folse liền chỉ vào con mắt phải của mình.

“Kuku, ngươi lo ngại về con mắt phải của ta à?”

Folse cất lời với giọng điệu kẻ bề trên và nhìn về phía Hiiro.

“Tuy không có nghĩa vụ phải cho ngươi biết, nhưng ta sẽ nói cho mi hay. Kẻ đã cấy thứ này vào mắt ta chính là một tên Thú Tộc đấy.”

Những người thuộc Thú Tộc có mặt ở đây, tức nhóm của Arnold, đều giật mình trước điều đó.

“Nỗi đau và sự khổ sở mà ta phải chịu lúc ấy dần biến thành nỗi thù hận. Ta sẽ không bao giờ tha thứ cho Thú Tộc. Ta thực sự oán hận chúng. Đơn giản thế thôi.”

Folse liền lao tới chỗ Hiiro với tốc độ như chớp.

“Thế cho nên, ta cũng sẽ không tha thứ cho mi vì đã bảo vệ lũ Thú Tộc!”

Thanh kiếm của Folse vung về phía Hiiro với tốc độ đáng sợ, nhưng cậu vẫn phần nào chống đỡ được bằng thanh katana.

Tia lửa tóe ra mỗi khi hai lưỡi kiếm va vào nhau. Folse rút tay phải ra khỏi thanh kiếm và đấm thẳng vào mặt Hiiro.

“Gah?!”

Cấp độ của họ quá khác biệt. Hiiro phải dùng cả hai tay giữ thanh katana để đỡ đòn, trong khi Folse chỉ cần dùng một tay. Vì thế, hắn có thể dùng tay còn lại để tấn công Hiiro.

Trong khi Hiiro còn choáng váng, Folse lại dùng tay phải nắm lấy thanh kiếm và tấn công lần nữa. Quá bất ngờ, Hiiro đánh rơi thanh katana và rơi vào thế vô phương chống đỡ.

Folse nắm lấy cổ áo Hiiro và nhấc bổng cậu lên. Hơi thở của cậu trở nên khó khăn và đau đớn.

Hắn tra kiếm vào vỏ rồi dùng tay không đấm thẳng vào bụng Hiiro.

“Gah! Ugh! Urgh!”

Folse đấm Hiiro liên tiếp vài cú. Có vẻ như hắn muốn thoải mái hành hạ cậu.

Mỗi cú đấm đều đau thấu trời. Cứ thế này, Hiiro sợ cột HP của mình sẽ cạn sạch, nên liền cử động ngón tay toan dùng Văn Tự Ma Pháp.

BẶT!

Nhưng bất ngờ thay, Folse đã chụp lấy bàn tay phải của cậu.

“Ta không biết mi định giở trò gì, nhưng ta có thể nắm được mọi cử động của mi bằng con mắt phải này đấy.”

Folse đã để ý cử động bất thường của Hiiro và ngăn chặn trước khi có chuyện xảy ra.

*(Kuh… Không ngờ hắn mạnh đến mức này…)*

Hiiro chỉ mới ở cấp 20, nhưng vì sở hữu Văn Tự Ma Pháp toàn năng nên cậu ngỡ mình có thể xoay xở được; nhưng sự khác biệt về kinh nghiệm chiến đấu giữa cậu và Folse quá sức rõ rệt.

Tình hình này Hiiro không thể làm gì được nữa; cậu đã làm rơi kiếm và không thể sử dụng Văn Tự Ma Pháp.

*(Mắt của hắn không chỉ giúp tăng tầm nhìn, mà còn tăng cả thể lực nữa.)*

Người thường không thể bình tĩnh phân tích sự việc trong tình huống này, nhưng đó đã là bản tính của Hiiro.

Khuôn mặt cậu vặn vẹo vì đau đớn. Folse dường như đã chán hành hạ cậu, hắn rút kiếm ra và chĩa mũi kiếm vào ngực Hiiro.

“Kết thúc rồi, thằng nhãi áo choàng đỏ.”

Folse cười khinh bỉ và chuẩn bị ra đòn, nhưng ngay lúc đó…

“Uwooooooooh!”

Arnold hét lên và ném thanh đại kiếm của mình về phía Folse.

“Hừm, mi ngu à? Ta thấy hết đấy!”

Folse quay lại và dễ dàng đánh bật thanh kiếm đang bay về phía hắn.

“Ta sẽ giết mi sau, nên ở yên đó đi. Crimson Spear!”

Một mũi thương mỏng đỏ rực làm từ lửa bắn trúng Arnold.

“Gaaaaaaaaah!”

Arnold lập tức bắt chéo hai tay để đỡ đòn, nhưng mũi thương phát nổ ngay khi va chạm và lực nổ của nó hất ông bay ngược về phía sau.

Muir hoảng loạn chạy tới chỗ Arnold và cố gắng dập tắt ngọn lửa đang cháy trên tay ông.

“Đã yếu nhớt thì đừng cố ra vẻ. Mi cũng như tên du hành giả Thú Tộc mà ta diệt trừ gần đây thôi.”

“Hộc… hộc… hộc… R-Ra vậy, mi chính là kẻ đã gây ra chuyện đó ở ngôi làng ấy!”

Arnold nhìn chằm chằm Folse sau khi nhận ra hắn là kẻ chịu trách nhiệm cho những gì đã xảy ra ở trấn Wondo.

“Tại sao mi lại làm điều tàn bạo đến như vậy!”

Folse cười chế nhạo ông và nói:

“Chả phải ta đã nói rồi sao? Ta oán hận chúng.”

Có thể thấy một sự thù hận và lòng căm ghét khủng khiếp trong mắt hắn. Cơn đau khiến ông chỉ có thể nghiến răng trong căm phẫn. Tuy nhiên…

“Ta có thể hiểu được ý của ngươi.”

“Hả?”

“Nhưng nó chả liên quan gì cả.”

CHOANG!

Đột nhiên, cả khu vực bị bao phủ bởi một luồng sáng chói lòa.

“Guuaaaaaaaaaaaah!”

Tâm điểm của luồng sáng là ngay trước con mắt phải của Folse. Ánh sáng này chói đến mức nhóm Arnold đang đứng ở xa cũng phải nhắm mắt lại.

Dĩ nhiên, con mắt phải của Folse chỉ bị dính ánh sáng trong một lúc ngắn, nhưng cũng đủ khiến hắn tạm thời chìm vào bóng tối và đau đớn điên cuồng.

“Urrrrggggh!”

Hiiro xoay cổ, nở một nụ cười khoái trá khi mọi chuyện diễn ra cực kỳ suôn sẻ. Ký tự Văn Tự Ma Pháp mà cậu vừa tung ra, chính là 【Quang】.

Trong khi Folse bị Arnold làm phân tâm, Hiiro đã nhanh chóng viết ký tự này và chờ thời cơ kích hoạt nó.

Hiiro thoát khỏi đòn khóa của hắn và nhìn đểu Folse, kẻ đang ôm lấy con mắt phải trong đau đớn.

Nhóm Arnold hoàn toàn không biết chuyện gì vừa xảy ra và chỉ thấy kinh ngạc. Nhưng họ thấy an tâm khi Hiiro vẫn ổn.

*(Phù, mình nợ ông chú ván này rồi.)*

Hiiro đã suýt chết, nhưng nhờ có Arnold mà cậu đã thoát nạn và có cơ hội phản công. Lần này cậu thật sự rất cảm kích Arnold.

Folse đã dần quen với cơn đau, hắn nhắm con mắt phải lại và nhìn Hiiro bằng con mắt còn lại. Hắn tạm thời không thể dùng con mắt phải được nữa rồi. Khi hắn vừa mới đứng dậy…

“Urgh! Gah! OMP h! Ugh!?”

Hiiro không bỏ lỡ cơ hội tặng cho Folse vài quả đấm. Đòn kết thúc là một cú thật mạnh vào ngay mặt hắn. Cũng như Folse khi nãy, Hiiro chỉ vào vết thương trên má và nói:

“Kukuku, đó là để trả lại cho cú lúc nãy đấy.”

Hiiro nhại lại y chang những lời mà Folse đã nói.

“Guh… Thằng nhãi…”

Vì có sự chênh lệch cấp độ nên Folse dường như không bị thương gì mấy và phục hồi rất nhanh.

Mắt phải của Folse vẫn đang bị ký tự Văn Tự Ma Pháp "Quang" vô hiệu hóa. Chính vì thế, tốc độ di chuyển và khả năng phản ứng của hắn đã bị suy giảm một cách rõ rệt.

Không một chút do dự, Hiiro dứt khoát viết ký tự 【Tốc】 lên không trung, kích hoạt Văn Tự Ma Pháp. Cậu nhận ra rằng nếu để Folse bị kéo vào cận chiến, hắn sẽ gặp bất lợi cực lớn. Để kết liễu trận đấu một cách nhanh gọn, Hiiro lập tức lao vút đi như một mũi tên xé gió, xóa nhòa khoảng cách giữa hai người chỉ trong chớp mắt. Tốc độ này phải nói là ngầu vãi

“Khốn nạn! Nếu đã thế này thì ta sẽ dùng ma thuật để xử lý nhà ngươi! Crimson Spear!”

Folse hiện tại không thể theo kịp chuyển động của Hiiro.

VỤT VỤT VỤT VỤT!

Hiiro xuất sắc né tránh những mũi thương đỏ rực, khiến Folse ngày càng thêm ức chế.

“Chậc! Mi rốt cuộc là ai! Tại sao mi lại về phe lũ Thú Tộc! Mi là con người kia mà! Và Thú Tộc là kẻ thù! Đó là lẽ thường! Mi phải theo lẽ thường mà làm chứ!”

Folse hét lên. Hiiro liền dừng lại, nhìn đểu Folse và nói:

“Chuyện đó không liên quan đến ta.”

“C-Cái?”

“Lúc nãy ngươi có nói, là ngươi oán hận Thú Tộc. Ta có thể hiểu ý ngươi là gì.”

“Nhưng mà… chuyện đó không có liên quan gì tới ta cả.”

“Gì chứ!?”

“Ngươi đã phá hỏng niềm vui của ta… Thế nên ta sẽ không tha thứ cho ngươi.”

Dĩ nhiên Hiiro đang nói tới vụ mấy quyển sách bị đốt cháy, nhưng Folse đực mặt ra trước lời của cậu; hắn không nhớ mình đã phá hỏng niềm vui của cậu lúc nào.

“Nếu mi nói lẽ thường là chân lý, vậy thì ta sẽ bóp méo cái ‘lẽ thường’ đó của mi.”

“Cái—!”

“Bằng cách đánh bại nhà ngươi ngay tại đây!”

Hiiro nghĩ rằng giá trị thật sự của Văn Tự Ma Pháp chính là bóp méo lẽ thường.

Ngay trước khi Hiiro giành được chiến thắng…

“Đúng vậy! Rồi lão sẽ thua thôiiiii!”

Uru hét lên khi tách ra khỏi Muir.

◊♦◊♦◊♦◊

“Uru, đừngggg!”

Mẹ cô bé kinh hãi khi Uru lén rời khỏi chỗ của mình.

“Cái đồ kỳ dị mắt tởm lợmmmmmm!”

Folse nghe thấy tiếng hét của Uru, máu dồn lên não, và sát khí của hắn dâng trào.

“Mày vừa nói gì?”

“Tởm lợm! Tởm lợm! Tởm lợm! Tởm lợm! Tởm lợm! Tởm lợmmmmmm!”

“Có vẻ như mày muốn chết sớm. Thế thì tao chiều! Flame Bullet!”

Những viên hỏa đạn bay thẳng về phía Uru. Nếu một đứa bé như cô nhóc dính đòn trực diện thì sẽ chết ngay tắp lự. Đôi mắt cô bé mở to trước đòn tấn công bất ngờ này. Người mẹ liền hét to tên con gái.

“Nguy hiểm!”

Muir chạy thẳng về phía Uru và che chở cho cô bé.

“Muuuuiiir!”

Arnold hét lên, nhưng ông không thể di chuyển vì bị thương quá nặng. Muir nhắm chặt mắt như muốn buông xuôi. Tuy nhiên, cơ thể cô bé bắt đầu nổi lên.

DOGOOOON!

Khi nhận ra thì Muir đã được ôm lấy bởi một cơ thể ấm áp. Cô bé vẫn nhớ cảm giác này. Nó giống hệt như lúc cô bị lũ Gấu Barbarous tấn công vài ngày trước.

Vào lúc đó cô cũng đã được cứu ngay phút chót và được đỡ lấy như thế này. Người đã cứu cô lúc đó và cả lúc này chính là Hiiro.

“Ể… Hiiro-san?”

“Thiệt tình, hai đứa cản trở quá đó, nên là ra chỗ khác ngay.”

Hiiro thẳng thừng nói thế trong khi ôm hai cô bé ở hai tay. Tay trái cậu bị bỏng rất nặng. Đòn tấn công lúc nãy đã làm cậu bị thương lúc đang cứu Muir và Uru.

“H-Hiiro-san… Tay của anh…”

Muir xanh cả mặt khi nhận ra Hiiro đã bị thương vì mình. Nhưng cậu vẫn cứ dửng dưng, làm vẻ mặt ù lì như mọi ngày.

“Cái này còn chẳng đáng gọi là vết thương nữa.”

Folse liền liếc xéo Hiiro đầy hận thù.

“Chậc, hụt rồi à?”

“Xin lỗi, nhưng ta sẽ bảo vệ hai nhóc này.”

Bởi vì đó là yêu cầu của Arnold mà. Thế nhưng hai cô bé khi nghe thấy lời của Hiiro liền đỏ ửng cả mặt.

Uru chỉ nghĩ là Hiiro quá ngầu. Mặt khác, Muir chưa bao giờ được một người đàn ông nào bảo vệ ngoài Arnold cả, nên tác động của lời nói đó khá là lớn.

“Này.”

“D-Dạ!”

Muir cất lời với giọng kỳ lạ.

“Dù sao thì, đi khỏi đây giùm cái.”

“V-Vâng! C-Cảm ơn anh nhiều…”

“Cảm ơn gì?”

“A… Ah…”

Hiiro nghiêng đầu thắc mắc trước Muir, người đang cúi gằm mặt và có khói bốc lên trên đầu.

Muir xấu hổ đến mức líu cả lưỡi trong lúc cảm ơn Hiiro.

“Sao cũng được, cứ đi giùm cái!”

“V-Vâng! T-Ta đi thôi Uru-chan!”

“D-Dạ!”

◊♦◊♦◊♦◊

Thấy Muir và Uru đã rời đi, Hiiro mới cảm thấy nhẹ nhõm khi giờ đây đã có thể chiến đấu thoải mái.

“Nhìn thấy ngươi thật sự làm ta ức chế mà! Nhưng với cánh tay đó thì mi đừng mơ mà di chuyển thoải mái nhé!”

Folse hét lớn với nụ cười gian manh.

Hiiro thở dài một tiếng “Hà…” đầy kinh ngạc trước mặt Folse.

“Đừng có ra vẻ hợm hĩnh.”

“Hử?”

Hiiro nhanh chóng viết ký tự "Trị" lên cánh tay trái, rồi tức thì kích hoạt Văn Tự Ma Pháp. Một luồng sáng màu xanh trắng rực rỡ bao trùm lấy vết thương, lập tức chữa lành nó. Khuôn mặt Hiiro bị Folse đấm lúc nãy cũng đã hoàn toàn bình phục. Kỹ năng hồi phục này đúng là *pro quá*!

“C-Cái gì chứ!?”

Folse hoàn toàn bất ngờ trước điều đó.

“Giờ thì ta có thể thoải mái di chuyển rồi. Mi vừa nói cái gì à?”

“R-Rốt cuộc mi là cái gì vậy… Ma thuật chữa trị? Cả ánh sáng lúc nãy nữa, vậy mi là một Quang Pháp sư sao!”

Việc chỉ Quang thuật mới có thể tạo ra ma thuật chữa trị là lẽ thường ở đây. Thế cho nên Folse mới ra kết luận rằng Hiiro là một Quang Pháp sư. Nhưng hắn không biết là mình đã hoàn toàn sai lầm.

“Ai biết, thích thì ngươi cứ việc nghĩ như thế.”

Quang ma thuật là một Thuộc tính rất hiếm. Bình thường thì chỉ có Tinh Linh Tộc mới dùng được. Folse nhận ra Hiiro không phải là kẻ mình nên đánh giá thấp.

“Có vẻ như đã hết giờ chơi đùa rồi. Ta sẽ thổi bay mi bằng ma thuật mạnh nhất!”

Lần này Folse dùng cả hai tay thay vì một. Hiiro liền thủ thế trong khi nhìn thẳng vào hắn, và di chuyển ngón tay mà không để bị phát hiện.

“Nào, hãy biến thành tro bụi đi! Burn Strike!”

10 viên hỏa cầu xuất hiện xung quanh Folse, có kích cỡ của một quả bóng chuyền. Chúng liền bay về phía Hiiro với tốc độ kinh hoàng.

BANG! BOOM! BAM!

Sức nóng chết người và âm thanh nổ nhấn chìm cả khu vực mà mấy viên hỏa cầu lao tới.

“Hiiiiirro!”

“Hiiirro-sannn!”

Tiếng thét của Arnold và Muir vang lên từ phía xa. Nếu ai dính trực diện một ma thuật mạnh như thế này thì lên dĩa là cái chắc.

Tuy nhiên, nhóm Muir đã lo lắng vô ích, vì Hiiro nhảy ra khỏi lớp khói bụi mà không chút thương tổn.

“Hiiro-san!”

Muir mỉm cười khi thấy Hiiro không bị thương. Folse đã đoán được hành động của cậu và chuẩn bị cho đòn kế tiếp.

“Ta đã biết mi sẽ tấn công trực diện mà! Chết đi! Flame Bullet!”

Hiiro nhắm bắn một ký tự vào những viên hỏa cầu, và chúng lập tức teo tóp lại trong lúc tiến đến chỗ cậu.

Cậu khom người, lao vút về phía trước. Những viên hỏa cầu rực lửa sượt qua đầu cậu, rồi tan biến vào hư vô.

Văn Tự Ma Pháp mà cậu vừa thi triển chính là ký tự 【Trấn】. Đây chính là ký tự cậu đã từng sử dụng để trấn áp ngọn lửa đang thiêu rụi những quyển sách trong quá khứ.

Nhưng để ngọn lửa bị dập hoàn toàn cũng cần chút thời gian nên Hiiro phải cúi xuống để tránh đòn.

Thấy Hiiro cúi người trên mặt đất, Folse hoàn toàn không rõ chuyện gì vừa xảy ra và mở tròn mắt vì ngạc nhiên.

“M-Mi đã làm cái quái gì vậy hả!?”

“Hừm, mi nên để ý dưới chân mình thì hơn đấy, Búi tóc.”

“Cái gì?”

Hiiro đã chuyển sang đòn tiếp theo của mình trong khi nghe câu chửi của Folse. Cậu viết một ký tự lên mặt đất và kích hoạt nó. Ký tự ấy phát ra luồng sáng xanh trắng, và giật giật như một cái máy phát điện.

Folse kinh ngạc trước cái cảm giác khó chịu đột ngột dưới chân mình.

“K-Không di chuyển được!? C-Cái quái gì thế này!?”

Folse cố gắng di chuyển chân, nhưng chân hắn đã bị dính xuống mặt đất. Nhìn thấy mặt đất trở nên dính như mochi, sự hoang mang của Folse càng tăng cao.

Hiiro dồn hết tinh thần, một luồng ma lực trắng xanh rực rỡ bùng lên ở đầu ngón tay, rồi ký tự **【Niêm】** (Dính) phóng vút đi. Tức thì, một lớp keo dính nhớp nháp, dai như đỉa, bám chặt lấy mục tiêu. Kẻ địch bị dính cứng ngắc, hoàn toàn bất động, không thể nhúc nhích dù chỉ một li. Đúng là Văn Tự Ma Pháp, **pro quá trời**!

Đó chính là ký tự mà Hiiro vừa viết trên mặt đất, và đúng như cậu đã tưởng tượng, mặt đất đã hóa thành hồ dính.

“C-Cái này là do ngươi làm sao! M-Mi cũng có thể dùng cả Thổ thuật nữa sao!?”

Hiiro nhìn lên Folse, kẻ đang bị dính chặt tại chỗ, chỉnh lại cặp kính và cười một cách lạnh lùng. Khuôn mặt của hắn tái xanh khi thấy vẻ mặt của cậu.

“C-Cái gì! Mi định làm gì đây hả!”

“Nhà ngươi, chắc là tự tin về lửa lắm nhỉ?”

“V-Vậy thì sao nào!”

“Một Hỏa Pháp sư bị đánh bại bởi lửa. Chả phải nghe rất thú vị sao?”

“Ể?”

Hiiro nhanh chóng khắc họa ký tự Văn Tự Ma Pháp [Nhiên] rồi phóng thẳng vào mục tiêu. Ký tự rực lửa ấy bay vút đi và đáp trúng đích một cách hoàn hảo, ngầu vãi chưởng!

“Guuoooooooooaaah!”

Cả cơ thể Folse tự dưng bốc cháy.

“Ồ… Ồ, cái lão này cháy tốt đấy chứ nhỉ!”

Folse ngã vật ra đất. Hiiro tập trung cao độ. Ma lực trắng xanh rực rỡ lóe lên ở đầu ngón tay cậu, ký tự Văn Tự Ma Pháp 【Niêm】 vụt bay, nhanh như chớp

Ngay lập tức, một lớp keo dính nhớp nháp, dai như đỉa, bám chặt lấy Folse. Cả cơ thể hắn dính cứng ngắc xuống mặt đất, không thể nhúc nhích nổi một phân. Đúng là Văn Tự Ma Pháp, pro quá trời!

Folse cố gắng vùng vẫy điên cuồng để thoát ra, nhưng vô ích. Lớp keo dính chặt đến mức hắn không thể nhúc nhích dù chỉ một sợi tóc.

Vì hắn là một Hỏa Pháp sư và có khả năng kháng lửa nên ngọn lửa gây ít thiệt hại lên hắn hơn người thường. Nhưng dù gây ít thiệt hại, Folse vẫn bị bỏng khá nặng.

“Chắc mi đã có được một bài học rồi. Phải biết mình đang gây sự với ai chứ.”

Ngọn lửa cuối cùng đã tắt. Trong khi đang thở gấp, Folse cất lời:

“N… Ngươi…”

“Ồ? Vẫn còn tỉnh sao? Quả đúng là một Hỏa Pháp sư nhỉ.”

Hiiro thật sự rất bất ngờ. Khả năng kháng cự là một nhân tố còn lớn hơn cậu nghĩ.

“Tên khốn… Mi là cái chi vậy?”

“Ta là cái chi á? Phải rồi ha.”

Sau khi suy nghĩ một hồi, Hiiro đặt tay lên cằm, nhìn xuống Folse và trả lời:

“Chỉ là một tên Cheat Độc nhất thôi.”

“Đó là cái quái gì chứ?”

“Ai biết, tự tìm hiểu đi.”

“Ku… Kugu… Ta sẽ ghi nhớ…”

“Hả?”

“Ta sẽ ghi nhớ… Cái mặt ngươi và cả mặt tụi nó nữa!”

Hiiro ngạc nhiên khi thấy Folse vẫn còn muốn trả thù dù đã bị đánh bầm dập tới mức này. Có lẽ hắn sẽ tiếp tục truy đuổi cậu từ bây giờ. Nhưng mà…

“Ồ, thế à?”

Trông Hiiro như thể không quan tâm. Cậu đã mất hứng thú rồi. Hiiro định rời đi nhưng quyết định dừng lại và nói:

“À, tiện nói luôn là mi đang hoàn toàn khỏa thân đấy. Cái đồ Búi tóc biến thái.”

Quần áo của Folse đã hoàn toàn cháy rụi. Thật may mắn là hắn ngã úp xuống, nên bộ phận quan trọng của hắn vẫn chưa bị lộ. Nhưng cái mông hắn thì bị lộ ra rất rõ.

“Gooooahhhh! Ta sẽ không bao giờ quên chuyện này đâuuuuuu!”

Folse hét lên trong khi bò lết và Hiiro khẽ thở dài.

Nếu tên đó cứ bám riết theo mình thì phiền phức to lắm đây. Mình có nên dùng Văn Tự Ma Pháp 【Vong】 (Quên) không nhỉ...

Trong lúc suy nghĩ, cậu tự hỏi có ổn không khi chỉ dùng nó với Folse. Bởi vì phe địch không chỉ có hắn, mà còn cả lũ thuộc hạ đang bất tỉnh kia nữa.

Ký tự [Vong] không hoàn toàn xóa sạch ký ức của một người. Vẫn có khả năng những ký ức đó sẽ trỗi dậy mạnh mẽ khi bị kích thích. Hay ít nhất, đó là điều mà cậu nghĩ.

Để có thể hoàn toàn xóa bỏ sự việc này, cậu phải dùng ma thuật lên mọi người ở đây. Bởi vì dù Folse có quên đi nữa, nếu thuộc hạ của hắn hỏi han chi tiết về sự việc lần này, hắn đảm bảo sẽ nhớ ra ngay.

Hơn nữa, cậu vẫn chưa thử nghiệm ký tự này bao giờ. Nhưng nếu tác dụng của Văn Tự Ma Pháp [Vong] (Quên) chỉ kéo dài vỏn vẹn một phút thì coi như vô nghĩa, phí công vãi.

*(Hết cách rồi. Nếu hắn truy đuổi mình thì mình chỉ việc đánh bại hắn lần nữa thôi.)*

Cấp độ của Hiiro đã tăng lên khi chiến đấu với Folse. Từ giờ trở đi cậu chỉ cần tiếp tục nâng cao cấp độ của mình.

Như vậy thì dù Folse có truy đuổi cậu, Hiiro vẫn có thể chống lại mà không phải dựa dẫm vào Văn Tự Ma Pháp.

Tên Folse vẫn còn đang lải nhải ồn ào nên Hiiro nhặt đại một cục đá lăn dưới chân mình.

“Hự!”

Cậu ném thẳng viên đá vào đầu Folse để làm hắn câm miệng. Đôi mắt của hắn trở nên trắng dã và bất tỉnh nhân sự.

Người dân bắt đầu tập trung tới chỗ họ. Hiiro đoán là rời khỏi đây trước khi sự tình trở nên rắc rối sẽ tốt hơn nhiều.

“Này Ông chú. Mau rời khỏi thị trấn này thôi.”

“Ờ.”

Arnold đã dùng hầu hết sức lực của mình trong trận chiến ban nãy, nhưng xem ra ông đã phục hồi chút đỉnh khi nghỉ ngơi. Muir tới gần Arnold và đặt tay ông lên vai mình để đỡ cho ông.

Uru cũng ôm chặt lấy mẹ mình, cô bé thấy hạnh phúc vì đã được an toàn. Họ bước về phía Hiiro và…

“Rất cảm ơn cậu vì đã cứu chúng tôi! Tôi biết cảm ơn cậu thế nào đây!”

“Khỏi bận tâm. Dù sao thì đó cũng là một phần của yêu cầu mà.”

“Yêu cầu? Vậy nghĩa là sao?”

Arnold thực sự đã yêu cầu cậu giải cứu Muir, nhưng ông đã quên khuấy mất sự tồn tại của hai mẹ con này, nên ông không hề bảo Hiiro giải cứu luôn cả họ.

“À, chuyện đó thì…”

Muir liền kể cho Arnold những gì đã xảy ra khi Hiiro tới cứu cô.

◊♦◊♦◊♦◊

Muir kể lại cho Arnold những gì đã xảy ra trong cuộc giải cứu.

“Cậu đúng thiệt là…”

Arnold rất ngạc nhiên vì ông không nghĩ rằng Hiiro sẽ đi xa tới mức đòi hai mẹ con họ đền bù. Ông liếc xéo cậu một cách khinh bỉ.

“Chúng ta đang sống trong một thế giới cho và nhận. Nếu muốn tôi làm gì đó thì phải trả công bằng một thứ gì đó mà tôi muốn chứ.”

Hiiro tuyên bố thẳng thừng khiến Arnold và Muir cười cay đắng. Họ lại hiểu ra rằng, người bạn đồng hành của họ là một kẻ thực tế đến lập dị.

“À, tuy là mấy quyển sách đã cháy rụi cả rồi, anou… Gì ấy nhỉ? Thế còn quyển sách mà cậu đã từng đề cập—”

Hiiro trừng mắt đáng sợ nhìn Arnold khiến ông phải dừng câu giữa chừng.

*(B-Biết ngay mà. Chính là loại sách đó…)*

Arnold thấy thương cho Hiiro. Dù gì cậu cũng là con trai, nên chắc cũng có hứng thú với mấy quyển sách đó, nhưng Arnold không nói ra vì Hiiro chỉ nhìn ông đầy giận dữ.

*(Nhưng mà lần này nếu không nhờ có cậu ta giúp sức thì chắc đã không thành rồi.)*

Arnold nhìn chằm chằm Hiiro và tự hỏi rốt cuộc cậu là ai. Hiiro có thể chất khá cao so với một người đến từ Nhân Tộc và trên hết là thuộc tính ma thuật của cậu ta rất bí ẩn.

Theo như những gì ông thấy, Hiiro tập trung ma lực vào ngón tay và viết ra thứ gì đó mà Arnold không thể nào hiểu được.

Đúng hơn là, ông chưa từng thấy chữ viết nào như thế cả. Hơn nữa, mỗi khi Hiiro giải phóng các ký tự, sẽ có thứ gì đó xảy ra. Đó là một ma thuật bí ẩn đối với Arnold.

*(Để khi nào có cơ hội thì mình sẽ hỏi cậu ta vậy.)*

Arnold quyết định như thế vì ông có hứng thú với ma thuật của Hiiro. Nhưng lúc này ông phải ưu tiên cho việc chạy trốn đã.

“Chờ đóoooo!”

Arnold nghe thấy tiếng hét của ai đó. Mọi người liền quay lại thì thấy…

“Ta sẽ không để các ngươi chạy thoát đâu! Ushishishishi!”

Đó chính là tên Mập Mủm mỉm. Tên của hắn ta là Abel. Hắn ta bị dính phải chiêu Phong Trận Bộc Trảo của Arnold và bị thổi bay đi đâu đó. Nhưng xem ra hắn ta vẫn ổn, tuy là có hơi tả tơi một chút.

Hiiro thở dài ngán ngẩm và nhẹ nhàng rút thanh katana ra.

“Oi, tên Dầu nhờn 7:3 kia.”

“D-Dầu nhờn 7:3!?”

Kiểu tóc của Abel quả thật được chẻ kiểu 7:3 và hắn là một tên mập mạp. Đúng là trình đặt biệt danh của Hiiro có khác.

“Nếu không muốn chết thì câm miệng ngay.”

Nghe cứ như điều mà một tên phản diện sẽ nói ấy. Nhưng khi Abel nghe thấy lời của Hiiro thì…

“H-Hứ! Viện quân của Thú Hạm sẽ tới đây sớm thôi! Ta đã gọi bọn chúng rồi! Các ngươi sẽ không thoát được đâu! Đám người thú đó là của ta!”

Abel chỉ về phía nhóm Muir và cười mỉm.

“Ushishishishi! Lần này các ngươi sẽ phải trả giá bằng cách phục vụ ta hết mực!”

Abel cười một cách cay nghiệt. Và có ai đó đang từ từ tiếp cận hắn ta từ phía sau, nhưng hắn không hề nhận ra.

Khi thấy người đó, Uru và mẹ cô bé há hốc miệng ra, và một vẻ an tâm liền xuất hiện trên khuôn mặt họ.

Nhóm Arnold thì mở to mắt ngạc nhiên vì họ đã từng thấy, à không, đã từng gặp người đó trước đây rồi.

Người xuất hiện từ sau lưng Abel chính là…

“Hổ, và đó là gì nào?”

“Ushishi! Còn phải hỏi nữa sao! Ta sẽ tận hưởng những cái body đó cho đến khi thỏa mãn mới thôi! Ushishishis!”

“Hồ hồ, với ai nào?”

“Hửm? Ta muốn bắt đầu với con bé tóc bạc kia, nhưng quả nhiên là ta sẽ chơi cặp mẹ con đó trước! Ừm ừm, đặc biệt là cô ta, sở hữu một cơ thể hoành tráng đến như vậy mặc dù là Thú Tộc… Mà ai vậy?”

Cuối cùng Abel mới nhận ra là ai đó đang nói chuyện với mình và từ từ quay lại. Tại đó là một người đàn ông đầu hói đang rất giận dữ cùng biểu hiện gian tà trên khuôn mặt.

Người đàn ông đó nhất định là người họ đã gặp trước đây. Tên ông ấy là Raab.

Raab dùng bàn tay to bự của mình nắm lấy đầu Abel, vận toàn lực để xoay hắn ta về phía ông.

“Oi, ngươi vừa nói rõ ràng là muốn làm nhục cặp mẹ con ở đằng kia, có phải không?”

“Ể… Anou… C-C-C-C-C-Chuyện đó là…”

Abel hoàn toàn quéo trước sức mạnh của Raab. Cơ thể hắn run rẩy và lúc lắc như thể mới được gắn thêm chức năng máy rung.

Raab nhấc cơ thể Abel lên chỉ bằng một tay và đưa hắn lên ngang tầm mắt.

“Này, ngươi nghe cho kỹ nhá.”

“V-Vâng!”

“Người phụ nữ đẹp lộng lẫy và cô bé dễ thương đầy quyến rũ đó là…”

Raab đột ngột thả tay ra khỏi đầu Abel. Ông vung mạnh cánh tay lực lưỡng của mình từ bên dưới lên và đấm thẳng vào cằm Abel.

“Vợ và con gái quý giá của ta đấyyyyyyyyy!”

BỐPPPPPPP!

“Buyahhhhh!”

Tiếng xương gãy vang khắp khu vực và Abel bị đấm bay lên trời hệt như một quả tên lửa.

“Papaaaaa!”

*Hở, Papa á?* Nhóm Hiiro đực mặt ra trước những lời đó. Uru và mẹ mình chạy thẳng về phía Raab. Cô bé nhảy vào vòng tay của Raab và ông nhẹ nhàng xoa đầu cô bé.

Mẹ của cô bé thì thở phào nhẹ nhõm và đôi mắt dần ứa nước. Họ nói chuyện gì đó một hồi lâu trước khi Raab gọi nhóm Hiiro.

“Có vẻ như tôi lại mắc nợ các vị nữa rồi! Nhưng mà, đúng như tên mập đó nói, viện quân đang trên đường tới đây đó. Tôi đã chuẩn bị một cỗ xe ngựa ở ngoài thị trấn rồi, mời đi theo tôi.”

◊♦◊♦◊♦◊

“Thật sự cảm ơn các vị! Tôi rất chi cảm tạ các vị lắm ạ!”

Raab là một du hành giả lành nghề và kỹ năng của ông cũng khá nổi với các đồng nghiệp khác. Hiiro nhớ là Arnold có một câu hỏi dành cho ông.

Rõ ràng Raab là người đến từ Nhân Tộc và Hiiro cũng không hề nghe nhầm việc Uru đã gọi ông là Papa. Trước khi có người kịp đặt câu hỏi, Raab đã chuẩn bị đưa ra câu trả lời.

Một thời gian trước lúc ông đang đi du hành, Raab nhận phải một vết thương rất nặng. Người đã cứu ông chính là Uru và mẹ của cô bé, Jill.

Họ sống lặng lẽ trong một nhà gỗ nhỏ mà người chồng quá cố của Jill đã xây nên. Raab tình cờ gặp phải căn nhà gỗ đó, và Jill khi thấy ông đầy vết thương đã không thể bỏ mặc ông tới chết.

Dĩ nhiên, họ biết mối quan hệ giữa Thú Tộc và con người trong thời gian này rất chi là căng thẳng. Nhưng dù cho có phải nhận những lời trách móc thì họ cũng không thể bỏ rơi một người bị thương được.

Khi Raab tỉnh dậy và nhìn vào mắt Jill, cô ấy đã chuẩn bị nhận lời nhạo báng cũng như sự khinh rẻ, nhưng lời của ông đã khiến cô đứng hình.

[Đẹp quá! Tôi chưa bao giờ gặp một ai xinh đẹp đến thế này cả!]

Những lời đó công nhận đúng là sốc thiệt.

“Và thế là tôi tấn công tới luôn! Gahaha!”

Raab cười hăng say và nhóm Arnold chỉ biết trơ mắt nhìn ông. Raab đúng là bạo khi dính phải tiếng sét ái tình và thậm chí cầu hôn luôn nữa chứ.

“Nhưng mà mình, sao anh lại ở đây? Anh đã nói là phải mất khoảng 3 ngày mới tới được thị trấn này mà…”

Đôi mắt của Raab lấp lánh và ông mỉm cười khi nghe thấy lời của Jill.

“Em ngốc quá. Em sẽ thấy cô đơn khi chờ anh tận 3 ngày phải không? Dĩ nhiên là anh muốn gặp em và Uru thật sớm có thể, nên đã hoàn thành công việc thật nhanh rồi.”

“Mình…”

Hai người họ nhìn lẫn nhau và nắm tay, tạo nên một bầu không khí màu hường.

Muir thì lấy tay che mắt lại, nhưng vẫn ráng ti hí trong khi nói “Awawa”.

Trước khi tới thị trấn này, ba người gia đình Raab đã chia ra để làm những công việc khác nhau.

Raab thì đi làm nhiệm vụ ở một khu rừng gần đó, trong khi Jill và Uru thì ở lại thị trấn này để chờ ông.

Nhưng xui xẻo cho họ là lũ Thú Hạm đã nhận được thông tin về họ.

“Nhưng mà, anh mừng là mẹ con em vẫn an toàn.”

“Vâng, chính họ đã cứu bọn em đấy.”

“Ừm! Anh hùng-san đã cứu bọn con đó!”

“Hử? Anh hùng-san?”

Raab nghiêng đầu và Muir khẽ giật mình trước lời nói của Uru.

“Vâng! Nè, Onee-chan! Anh hùng-oniichan thật sự đã tới cứu chúng ta, đúng như Onee-chan đã nói vậy đó!”

“Ể… à, ừm, p-phải rồi ha.”

Nhìn thấy đôi mắt lấp lánh của Uru, Muir thiệt không nỡ nói với cô bé rằng ‘Anh hùng’ mà cô nghĩ tới thực chất là Arnold.

“Một lần nữa, tôi thật sự cảm ơn các vị! Etou, tên các vị là…”

“À, tôi là Arnold. Cô bé này là Muir, còn cái tên bất cần đời tột độ kia là Hiiro.”

Có vẻ như Arnold cần phải học cách không được tự tiện tiết lộ tên mình như vậy. Nhưng vì trông họ không phải người xấu nên Hiiro giữ im lặng.

“Ra vậy. Rất cảm ơn ba vị vì đã cứu gia đình tôi!”

Raab có một khuôn mặt đáng sợ, nhưng lại thành khẩn cảm ơn họ. Thế nên ông đã để lại ấn tượng khó phai với Arnold và Muir.

Giờ nghĩ lại thì, Raab cũng đã thành khẩn xin lỗi Muir khi cô bé sợ sệt vào lần đầu họ gặp nhau nhỉ.

Vào lúc đó, họ không nghĩ là sẽ gặp lại người đàn ông đang tìm món Châm Frog Bee nhanh đến như vậy.

“À không, chúng tôi giúp chỉ vì Muir cũng bị bắt bởi chúng thôi.”

“Dù vậy tôi vẫn xin cảm ơn. Tôi cũng muốn cảm ơn các vị vì vụ lần trước nữa.”

“Thật sự rất cảm ơn các vị ạ.”

“Con cảm ơn, Chú và Anh hùng-san!”

“C-Chú á… T-Thôi, Muir cũng gọi mình như thế nên chẳng sao, nhưng mình vẫn còn trẻ kia mà…”

Arnold lại một lần nữa nhớ lại vị thế của mình khi nghe cô bé gọi mình là Chú. Điều đó khiến ông thấy buồn một chút.

Nếu có thể, ông muốn được gọi là Onii-chan hơn.

Ục ục ụccccccc!

Đột nhiên một tiếng bụng sôi ùng ục vang lên và mọi người liền quay về phía đó. Tại đó là Hiiro đang đặt cả hai tay mình lên trước bụng cậu.

◊♦◊♦◊♦◊

“Ara ara, fufufu. Giờ thì tôi phải thể hiện tài cán của mình để thể hiện lòng biết ơn cũng như để trả công rồi.”

Jill xắn tay áo của cô lên và lấy ra dụng cụ nấu ăn từng cái một từ trong một chiếc túi ở phía sau cỗ xe ngựa.

“Uru, tới giúp mẹ nào.”

“Vâng ạ.”

“Ah, cháu cũng sẽ giúp nữa!”

“Vậy thì đầu bếp như tôi cũng không thể đứng nhìn được rồi!”

Có vẻ như họ muốn đãi Hiiro một chầu ngay tại đây. Cậu cũng nghĩ thật là đúng lúc và phấn khích chờ đợi.

Raab thì không tham gia, nhưng ông đã ra ngoài tuần tra khu vực xung quanh để phòng kẻ truy đuổi. Hiiro chảy nhỏ dãi vì mùi thơm của đồ ăn và im lặng chờ đợi.

Vào lúc Raab trở về thì các món ăn đã hoàn tất. Không có kẻ truy đuổi nào cả nên mọi người có thể thoải mái tận hưởng bữa ăn rồi.

“Hãy biết ơn đi, lũ ranh con! Trình nấu ăn của vợ tôi là siêu đẳng đấy!”

Hiiro há hốc miệng vì kinh ngạc trước số thức ăn được dọn ra trước mặt cậu.

“Đây là Thịt Chuột Clover, rất mềm và đầy dinh dưỡng. Nước sốt ở trên được làm bằng cách trộn Mận Xanh với Quả Orchy. Đây là Cơm Dưa Đông mặn ngọt, được làm bằng cách nghiền Dưa Mùa Đông và trộn chung với cơm. Tôi cũng có làm thêm vài món nữa. Mọi người cứ ăn thoải mái nhé.”

Mọi người liền đồng thanh mời nhau dùng bữa và đưa thức ăn vào trong miệng.

“Cái này ngon thật.”

Hiiro rất thích món Thịt Chuột Clover có vị như thịt bò nướng. Món thịt rất mềm và nước sốt chua chua cực kỳ hợp với nó.

Cơm Dưa Đông thì trông như món cơm chiên ấy. Vị mặn-ngọt của nó kích thích khoang miệng cậu, càng ăn thêm thì miệng cậu càng ứa nước hơn.

Tài nấu nướng của Jill đúng là siêu đẳng như lời Raab nói. Cô ấy đã làm khẩu phần ăn đủ cho cả một đội quân, nên Hiiro có thể ăn thoải mái và cảm thấy thỏa mãn.

“Hà, nhìn kìa Arnold. Cách Uru dùng bữa cứ như là thiên thần ấy.”

“Hừ, nông cạn quá Raab. Nhìn kia kìa! Cô bé kế bên mới giống thiên thần hơn cả!”

Hai người họ thân nhau đến bất ngờ và đang thể hiện sự yêu mến của mình dành cho con gái với vẻ mê mẩn trên khuôn mặt.

“Hả? Anh nói gì vậy? Không có thiên thần nào xinh hơn Uru được cả đâu.”

“Hahaha, oi oi, người anh em. Hãy nhìn cho kỹ vào đi. Mái tóc bạc lấp lánh ấy, đôi mắt yêu kiều ấy, đôi má phúng phính và bờ môi nhỏ dễ thương ấy. Dù nhìn thế nào đi nữa thì con bé vẫn giống thiên thần, à không, con bé là thiên thần, đúng chứ?”

“Hồ hồ, vậy ý anh muốn nói là Uru của tôi thua xa Muir sao hử?”

Raab tuy đang cười, nhưng một luồng khí đen đúa đang trào ra từ sau lưng ông.

“Yên tâm đi Raab. Không ai có thể đọ nổi Muir về độ dễ thương đâu!”

“Nhảm nhí! Tôi nói câu đó mới đúng đấy, đồ đần! Anh không biết chứ, Uru luôn đánh thức tôi dậy và chào buổi sáng với tôi đấy!”

“Cáiiiiii giề!? Tôi thật ghen tỵ với anh quá đi!”

“Fufufu, thế nào hả!? Uru quá dễ thương, như thể rằng tôi đang ở trên thiên đường cùng một nàng thiên thần ấy! Mỗi khi tôi nhậu quá chén, chỉ thấy con bé thôi cũng làm tôi tỉnh lại ngay tắp lự!”

“Argh… B-Bữa nay tôi ra mồ hôi hơi nhiều, phải chứ? Muir của tôi đã lau lưng của tôi bằng một chiếc khăn ấm đấy!”

“Đ-Đã quá vậyyyyyyy!”

Raab nắm chặt tay trong khi gật đầu và quyết định rằng nhất định lần tới sẽ bảo Uru lau lưng cho mình.

“Thôi thôi, đừng gây nhau nữa cả hai người.”

Jill liền quở trách hai người họ và xen vào chính giữa.

“Hự… N-Nhưng mà Jill…”

“Không nhưng gì hết. Cả hai bé nó đều dễ thương cả. Thế là được rồi chứ gì?”

Nghe thấy lời của Jill, cả hai người họ nhìn nhau như thể đã thấu hiểu, họ mỉm cười và quàng vai nhau.

“Đúng vậy! Dễ thương là công lý!”

“Phải, đúng vậy! Cả Muir và Uru đều là thiên thần cả!”

“Thiệt tình, hai người này.”

Jill nhún vai trong kinh ngạc. Nhưng ngay lúc ấy, khuôn mặt của Arnold và Raab cứng đờ, mắt thì như muốn bay ra khỏi hốc mắt khi thấy cảnh tượng trước mặt họ.

“Onii-chan, anh ăn cái này luôn nhé!”

“A-Aaaah… Hiiro-san! M-Món này cũng ngon lắm ạ!”

Vì lý do gì đó mà cả Uru lẫn Muir đều ngồi kế bên Hiiro và mời cậu dùng thức ăn trên đĩa của mình. Thêm vào đó, cả hai cô bé đều đỏ ửng cả mặt.

“Hửm? Hai đứa không ăn à? Vậy thì tôi không khách sáo.”

Hiiro chộp lấy chỗ thức ăn trên đĩa hai cô bé và ăn ngon lành. Cả Uru và Muir đều mỉm cười hạnh phúc. Jill cũng cười mỉm khi thấy cảnh này.

“Ara ara, fufufu. Cậu nổi tiếng thật đấy, Hiiro-kun.”

Nhưng vẫn còn đó hai người không thể chấp nhận cảnh tượng này.

“N-Này Arnold, thế này là nghĩa thế nào vậy?”

“Hahaha, yên tâm đi Raab. Đây nhất định là một sự lầm lẫn rồi.”

Arnold và Raab đều gượng cười trong khi một đường gân nổi lên trên trán của cả hai.

“Nè Onii-chan, anh mạnh thiệt đó nha! Lại còn rất chi là ngầu nữa! Nè nè, có lẽ em nên làm cô dâu của anh đó! Ehehe!”

“U-UUUUUURU-CHAN! L-Làm cô dâu á!? C-Chẳng phải em có hơi vội vàng quá sao!?”

“Ể, nhưng mà Uru là con của mẹ nên sẽ lớn lên thành một phụ nữ xinh đẹp thôi!”

Mẹ Jill của cô bé quả thật là một người phụ nữ xinh đẹp đầy thanh lịch. Thế nên Uru có dòng máu của cô ấy nhất định cũng sẽ thành một mỹ nhân trong tương lai.

“Awawawawa! N-Nhưng mà…”

Muir trở nên bối rối trước sự ngây thơ của Uru. Hiiro thì lo tập trung vào bữa ăn nên không nghe thấy những gì hai cô bé nói.

Còn hai cái lão đang quan sát ba người họ thì…

“N-Này Arnold, tôi nên làm gì để giựt thằng đó tránh xa Uru đây? Tôi sẽ không giao con gái yêu dấu của mình cho thằng đó đâu!”

“Hahaha, yên tâm đi Raab. Chúng tôi cũng sắp khởi hành rồi nên con gái anh sẽ không sao đâu. Tôi mới là người phải lo lắng vì tôi sẽ phải đi cùng với hắn đây này. Thiệt là ghen tỵ với mi quá đấy Hiiro! Cái tên ranh con nàyyyyyyy!”

Hai người họ rơi những giọt lệ cay đắng và vẫn như mọi khi, Hiiro làm lơ những gì xảy ra xung quanh trong khi tiếp tục nhét thức ăn đầy miệng.

*(Thiệt là uổng mấy cuốn sách, nhưng mình lại được ăn đồ ngon thế này, nên cũng được. Mình sẽ có cơ hội thu thập nhiều sách hơn trên đường đi mà.)*

Hiiro thậm chí không thèm bận tâm tới nhóm của Arnold nữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!