Virtus's Reader
Konjiki no Wordmaster

Chương 8: CHƯƠNG 8: MỞ ĐẦU – TẬP 2

Dưới bầu trời trong xanh, có thể nghe thấy tiếng bước chân của ba người. Họ đang băng qua một con đường cát trong khi lê bước lên con dốc.

Nơi này được gọi là Núi Rogi, một nơi mà các du hành giả rất hiếm khi ghé qua. Nguyên nhân là vì ở đây có rất nhiều quái vật sinh sống.

Quái vật ở đây không mạnh, nhưng chúng luôn tấn công theo bầy với số lượng hùng hậu.

Các du hành giả lão luyện sẽ không nhận được nhiều kinh nghiệm từ đám quái yếu nhớt này, và việc xử lý từng con một thì lại phiền toái, mệt mỏi, và tốn thời gian.

Mặt khác, không chỉ có số lượng lớn quái vật, địa hình ở đây còn khắc nghiệt hơn vẻ ngoài nên các tân binh rất dễ bị lạc, và nơi đây thường trở thành mồ chôn của họ.

Đây không phải một nơi có thể dễ dàng bước vào. Nhưng hiện tại, có ba con người đang ở đây, trên ngọn núi mà ai cũng muốn tránh xa, để tìm kiếm thứ gì đó.

“Này, có thật là nó ở trên ngọn núi này không đấy?”

Okamura Hiiro, sau khi leo núi quá lâu và cảm thấy mệt mỏi, liền hỏi một trong những người bạn đồng hành của mình, Arnold, với giọng điệu ngờ vực.

Arnold liền đáp lại với vẻ đầy tự tin.

“Ờ, tôi đã nói là sẽ cho cậu ăn một thứ thượng hạng vì đã cứu Muir mà. Là một đầu bếp, tôi sẽ không nuốt lời đâu.”

Vài ngày trước, “Thú Hạm”, một tổ chức gồm những kẻ thù ghét Thú Tộc, đã bắt cóc một cô bé tên là Muir. Dù không cùng huyết thống, cô bé vẫn là đứa con gái mà Arnold yêu thương hơn bất cứ thứ gì trên đời.

Vào lúc đó, Arnold đã ủy thác Hiiro hợp tác cùng mình để giải cứu Muir.

Hiiro không bao giờ làm việc miễn phí. Mọi yêu cầu đều phải đi kèm với một khoản thù lao được cậu chấp thuận. Cậu làm việc theo phương châm “có qua có lại”, nên muốn cậu giúp một tay thì phải trả công xứng đáng.

Thế nên, xét đến việc Hiiro là một tên phàm ăn, Arnold đã quyết định trả công bằng một món ăn thượng hạng.

Arnold phải giữ lời hứa của mình, và với tư cách là một đầu bếp, ông cũng muốn cho Hiiro thưởng thức món ngon nhất có ở khu vực này.

“N-Nhưng mà chú ơi, lũ slime và goblin cứ kéo tới liên tục từ nãy đến giờ rồi.”

Muir, cô bé từng bị bắt cóc, nói với Arnold trong khi bước đi giữa ông và Hiiro.

Cô bé có đôi mắt to với con ngươi màu xanh da trời, trông rất hợp với khuôn mặt nhỏ nhắn của mình. Muir còn có chiếc mũi nhỏ xinh và bờ môi hồng hào, càng làm nổi bật nét mặt của cô bé.

Cô còn đội một chiếc mũ dày xinh xắn trên đầu, và có thể thấy những sợi tóc màu bạch kim lấp lánh bên dưới chiếc mũ ấy.

Hôm nay là một ngày rất nóng bức, nhưng cô bé có lý do để đội chiếc mũ dày như vậy.

Ở thế giới Edea này có 4 chủng tộc.

[Nhân Tộc] ・ [Thú Tộc] ・ [Ma Tộc] ・ [Tinh Linh Tộc]

Trừ [Tinh Linh Tộc] ra, tất cả các tộc khác hiện đang xung đột lẫn nhau để tranh giành quyền thống trị. Vấn đề này đã dẫn tới rất nhiều cuộc chiến tranh trong quá khứ.

Sự căng thẳng giữa các tộc đang rất cao, đến nỗi chiến tranh có đột ngột xảy ra cũng chẳng phải điều lạ. Nhóm Hiiro hiện đang ở lục địa của con người, hay còn gọi là Nhân Quốc, nên hiển nhiên sẽ có rất nhiều người thuộc [Nhân Tộc] sống ở đây.

Và tuy có số lượng khá ít, nhưng ở đây cũng có [Thú Tộc] sinh sống. Tuy nhiên, trên thế giới ngày nay vẫn còn rất nhiều người có ác cảm với Thú Tộc.

Arnold và Muir tuy là người thú, nhưng họ đã che giấu đôi tai và đuôi thú, vốn là đặc điểm nhận dạng của Thú Tộc. Trong bầu không khí đầy căng thẳng này, bị phát hiện là người thú sẽ không tốt chút nào.

Arnold không cần phải đội mũ để che đôi tai thú của mình như Muir, vì chúng đã bị một kẻ thuộc [Nhân Tộc] cắt mất.

“Đừng lo Muir! Đích đến của chúng ta chỉ còn cách một chút nữa thôi!”

“Nếu thật vậy thì tốt.”

“Đừng có nói toạc móng heo ra thế chứ Hiiro!”

Ba người họ tiếp tục bước đi. Rồi một thứ gì đó thu hút sự chú ý của Muir và cô bé bắt đầu bồn chồn nhìn xung quanh. Arnold liền hỏi:

“Chuyện gì vậy Muir?”

“Ể, à, dạ… mọi người không ngửi thấy mùi gì lạ sao ạ?”

Mũi Muir đang hít lấy hít để trong không khí.

“Hể? Vậy á?”

Arnold cũng liền tập trung vào khứu giác của mình, và đúng như lời cô bé nói, có một mùi đặc trưng trong không khí. Hơn nữa, cái mùi này khá là hăng, khiến Arnold bất giác nhíu mày.

“C-Cái mùi nồng nặc này là gì vậy?”

Hiiro cũng nhìn quanh trong khi lấy tay bịt mũi lại. Mắt của Arnold liền tỏa sáng lấp lánh và khuôn mặt thì giãn cả ra. Vẻ mặt của ông thể hiện rằng mình đã phát hiện ra thứ gì đó vô cùng hài lòng.

“Đây là… Này, mau đi thôi!”

“Ể, chú ơi!?”

Arnold lập tức kéo tay Muir và chạy đi hết tốc lực. Hiiro khẽ thở dài khi thấy cảnh đó và nhún vai khi nghĩ đến việc phải lần theo cái mùi này.

Tuy nhiên, vì không thể cứ vậy mà bỏ đi, nên cậu đành chịu đựng bám theo họ.

Nhóm Hiiro liền bước vào một khu vực toàn đá tảng, và ghi nhớ khung cảnh trước mặt mình.

“Ahaha! Biết ngay mà!”

“À… Ra vậy, thì ra là mùi này.”

Thì ra là vậy, chính là mùi của khí sulphur (lưu huỳnh).

Trước mặt ba người lúc này là một suối nước nóng tự nhiên. Hơi nước từ suối bốc lên và họ có thể cảm nhận được sức nóng của nó qua làn da.

Hiiro cảm thấy ấn tượng trước việc khám phá ra một suối nước nóng, và cậu cũng không còn bận tâm đến cái mùi khó chịu… Hay đúng hơn là cậu quên bẵng nó rồi.

Cả ba người họ đều đang nghĩ đến cùng một thứ.

“Được rồi! Vào tắm thôi nào!”

“Vâng!”

“Mà, dù gì thì cũng không tệ.”

Khuôn mặt họ thả lỏng và bắt đầu đổ mồ hôi vì hơi nóng. Thật may mắn là họ có thể thư giãn ở suối nước nóng này.

“Muir, đồ bơi của cháu ở trong túi này nè, cháu đi thay đi.”

“Vâng, cháu biết rồi ạ!”

Muir nói thế và nhận lấy cái túi từ Arnold. Cô bé nhìn quanh rồi vòng ra phía sau một tảng đá lớn.

“Rồi, chúng ta cũng thay đồ thôi… Sao chú cởi đồ nhanh thế?!”

Hiiro đã cởi đồ mình ra ngay tại chỗ mà không thèm bận tâm tới Arnold. Cậu cũng đã sẵn sàng tháo kính của mình ra.

“M-Mà thôi, kệ đi. Vì Muir cũng có ở đây nên che phần dưới lại giùm cái.”

Arnold nói thế trong khi lấy một cái khăn tắm ra khỏi túi và ném cho Hiiro.

Hiiro chụp lấy cái khăn trước khi nó rơi xuống đất, quấn quanh hông và tiến đến gần hồ nước nóng. Trước hết, cậu nhúng tay phải mình xuống nước để kiểm tra nhiệt độ.

“Có hơi nóng, nhưng chừng này thì không sao.”

Nhiệt độ nước ở khoảng 43-44°C, tức là nóng hơn một bồn tắm thông thường. Hiiro nghĩ rằng nóng cỡ này cũng ổn, nên từ từ thả chân mình vào.

Nhưng quả nhiên là nước khá nóng, khiến Hiiro phải nghiến răng trong khi nhúng cả người mình vào.

“Hà…”

Hiiro thở phào đầy thỏa mãn khi cả người đã chìm trong nước. Đây là lần đầu tiên cậu tắm suối nước nóng, nhưng nếu đã tuyệt đến mức này thì cậu cũng muốn ghé qua nhiều lần nữa.

Hiiro nhìn quanh một chút, nhưng không thấy con quái vật nào cả. Hẳn là mùi lưu huỳnh nồng nặc đã đuổi chúng đi xa.

“Ôi! Muir! Sao mà cháu đẹp quá vậy trời?!”

Hiiro nghe thấy Arnold cất tiếng với giọng điệu ngớ ngẩn. Trong khi cảm thấy bực mình, Hiiro quay sang hướng Arnold đang nhìn, và ở đó là———

“Ah… Ừm… Đ-Đừng nhìn cháu chằm chằm vậy mà.”

Vì lý do nào đó mà Muir đang mặc một bộ đồ bơi màu xanh biển. Cô bé bắt chéo cả hai tay trước ngực, và đang cọ cọ đầu gối vào nhau vì bồn chồn. Khuôn mặt cô bé đỏ ửng và nét mặt cho thấy đang rất xấu hổ.

“Không không, thế này là tuyệt nhất! Quả là một thiên thần! Ôi thiên thần của tôi!”

Arnold thở hổn hển, trông giống một tên biến thái hơn là một ông bố ngốc. Muir liền liếc mắt nhìn sang Hiiro.

“Hửm?”

Hiiro nhận thấy cô bé đang nhìn mình và hai người họ chạm mắt nhau. Bỗng dưng, Muir lập tức quay mặt đi và lại liếc nhìn Hiiro.

(Gì vậy trời?)

Hiiro ngơ ngác, tự hỏi không biết cô nhóc có điều gì muốn nói.

Muir nuốt nước bọt và trông có vẻ căng thẳng.

“À… Ừm… H-Hiiro-san?”

“Chuyện gì?”

“Etou… Ừm… Nó có lạ không ạ?”

Có vẻ như cô nhóc muốn hỏi bộ đồ bơi của mình có gì lạ không, nhưng vì trông cô bé đang khá mong chờ nên Hiiro cũng không biết nói gì.

“Lạ gì đâu, nó hợp với nhóc đấy chứ.”

“Hức! À… à thì… ừm… c-cảm ơn anh nhiều lắm ạ.”

Tuy rằng Muir vẫn chưa ngâm mình vào nước, nhưng đầu cô bé lại bốc khói và đỏ đến nỗi trông cứ như con bạch tuộc vậy.

(Lại còn nói vấp nữa chứ… Mà thôi, con bé lại thấy vui khi được khen hợp với bộ đồ bơi học sinh… Đúng là khác biệt văn hóa.)

Trong tất cả những quyển sách Hiiro đã đọc, và tất cả những cô gái cậu đã gặp, phần lớn trẻ con đều muốn được đối xử như người lớn. Tụi nhóc sẽ nổi giận hơn là thấy hạnh phúc khi bị nói rằng mình hợp với đồng phục bơi tiểu học.

(Cơ mà, thật ngạc nhiên là ở thế giới này lại có đồ bơi học sinh đấy…)

Hiiro đã nói lên ấn tượng của mình cho Muir, nhưng…

“Awawawawa! N-Nó hợp với mình! P-Phải làm sao đây!? Mình không thể đối mặt với Hiiro-san nữa rồi!”

Muir vì hiểu lầm lời nói của Hiiro là một câu khen ngợi, liền đặt cả hai tay mình lên má và lầm bầm với âm lượng mà chẳng ai nghe được gì. Arnold thấy thế liền liếc đểu Hiiro như thể muốn giết cậu.

“Muir dễ thương! Muir rất dễ thương… Không việc gì phải bất mãn cả…”

Arnold tự nhủ, cố gắng nghĩ rằng Hiiro đang khen ngợi Muir. Vì lời nói của Hiiro mà giờ Muir không thể nào suy nghĩ thông suốt được.

“Này.”

“Cái gì hả đồ khốn kiếp!”

Mắt Arnold đã đẫm lệ mặc dù Hiiro chỉ mới gọi ông ta.

“Bộ đồng phục… À không, bộ đồ bơi của nhóc đó là thứ nổi tiếng ở đây à?”

“Hả? Cái đó á? Chắc là rất nổi rồi. Tất cả là vì trong quá khứ, thứ đó được tạo ra bởi một Anh Hùng được triệu hồi.”

“Thiệt luôn à?”

“Ờ. Nó được gọi là Sukumizu, chúng tôi mặc nó khi đi tắm, nhưng có vẻ như nó vốn là để đi bơi ngoài biển.”

Tuy nhiên, vì ngoài biển có các sinh vật nguy hiểm, nên phần đông đều không thích tắm ở đó. Thế nên, bộ đồ bơi này chủ yếu được dùng để đi tắm thay vì đi bơi.

(Mà nói đi cũng phải nói lại… Cái tên Anh Hùng đó rốt cuộc đã làm cái quái gì ở thế giới này vậy?)

Sau khi tới một thế giới khác, vị Anh Hùng trước đây nên tạo ra thứ gì đó hữu ích hơn là một bộ đồ bơi chứ…

Tên Anh Hùng đó nhất định là ai đó đến từ Trái Đất, vì đã nghĩ ra một thứ như thế này. Hiiro đoán rằng gã Anh Hùng đó hẳn đã bị mắc kẹt ở đây, và rồi quyết định tận hưởng cái thiên đường này theo cách của riêng mình.

(Hà. Dễ chịu thật đấy…)

Trong khi cậu đang tận hưởng suối nước nóng,

———BÕMMM.

Hiiro nghĩ có một cục đá rơi từ trên đỉnh tảng đá xuống và quay sang nhìn. Khi cậu nhìn lên, cậu thấy có ai đó đang đứng ở đấy và phải nheo mắt lại để xem kẻ đó là ai.

(Ai vậy trời?)

Hiiro không thể xác định rõ khuôn mặt người đó vì mặt trời làm chói mắt và cậu cũng không đeo kính. Cậu nhìn chằm chằm người đó trong khi có cảm giác mình đang nhìn thứ gì đó ở rất xa.

VỤTTTT——— BÕMMMM!

Người đứng trên tảng đá bỗng nhiên rơi thẳng xuống hồ nước nóng.

“C-Cái gì vậy!?”

Arnold ngạc nhiên khi có thứ gì đó đột nhiên rơi xuống. Muir cũng mở to mắt sợ hãi và cứng đơ cả người.

Rồi người đó từ từ nổi lên mặt nước, trông như một đứa trẻ.

“Ai vậy?”

Arnold lầm bầm trong khi nhìn cô nhóc đang cầm một cây giáo bự chảng trong tay.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!