Virtus's Reader
Konosuba

Chương 31: Mở đầu

MỞ ĐẦU

Ngày hôm đó–

Trong căn phòng kiểu Nhật của lâu đài hoàng giaBelzerg.

“Ahahahaha! Ahahahahaha! Nè Kazuma, nhìn xem! Tôi dùng mấy tờ rơi chỗ phố mua sắm để làm cái mặt nạ của tên ác quỷ lập dị đó nè!”

“Buahahaha! Cái gì thế này? Cô mà không nói chắc còn lâu tôi mới biết cái này làm bằng tờ rơi quảng cáo đó! Cô đúng là giói mấy trò này thiệt!”

Sau khi hộ tống Iris về an toàn, chúng tôi được mời đến chỗ của Claire nơi hiện giờ cả lũ đang rượu chè thả ga.

“Fuahahahah! Ác quỷ có thể nhìn thấu được tất cả giờ sẽ phán: Ngươi, kẻ đang lặng lẽ ngước nhìn bọn ta cùng sự ngạc nhiên trên mặt, một quý cô sở hữu bắp tay cuồn cuộn; rượu muốn tiêu hóa cần thêm protein. Nếu cô chịu uống thêm nữa thì, may ra đám cơ bắp cứng nhắc phiền toái kia sẽ thả lỏng đi đôi chút.”

“Buhahahahaha! Giống quá xá!”

“I-, im đi đồ bợm rượu! Còn Aqua, đừng bảo tôi có cơ bắp cứng nhắc nữa mà!”

Aqua, giờ đang đội mặt nạ Vanir bằng tờ rơi, phô diễn một màn nhại lại hắn đầy sống động. Đáp lại, mặt Darkness trở nên đỏ gay.

“Cho em uống đi mà! Em đã đủ tuổi kết hôn rồi, sao mọi người vẫn cứ xem em như trẻ con là thế nào chứ!!?”

Megumin, vì không được cho uống đồ có cồn, hỏi lại Darkness.

“Mà-, em có hỏi chị thế thì cũng, Megumin, vấn đề không phải ở tuổi tác, mà ờm, là khác biệt về sự trưởng thành của cơ thể hay đại loại thế ấy, chị nghĩ vậy? Megumin, ừm, so với mọi người thì, độ phát triển của em có hơi… “

Tôi bồi phụ Darkness, giờ đã bắt đầu lạc giọng.

“Ahyahyahyahyahyahyhya! Phán chuẩn-!”

“Cái đó không có ‘chuẩn’ gì hết đó! Nè, cái đó thì có gì vui chứ, đồ nát rượu! Đưa em chai rượu anh đang cầm đi mà, đưa đây! Hng, agh, hiyahhhhhhhhhh!?”

Tôi thẳng tay dùng ‘Drain Touch’ lên Megumin khi con bé cố nẩng cái chai khỏi tay mình. Nhìn cảnh tượng đó, Aqua bắt đầu cười phá lên.

“Ahahahahah, Ahahahahaha! Trò này hay-!”

“Không có gì vui trong vụ này hết á! Nè, em bảo trò này hổng có gì vui hết, chị có nghe không hả!? Và anh đang làm trò gì vậy hả Kazuma!? Nếu anh lấy ma lực của em thì sao hôm nay em dùng ma pháp bộc phá được, đúng không nè!? Lát anh sẽ trả lại cho em mà đúng không anh!? ”

Tôi chỉ trưng một nụ cười thân hiểm trước cảnh Megumin nổi đóa.

“Ý hay đấy-!”

“Tên này!”

Bỏ qua Megumin đang bấu lấy mình, tôi vui vẻ nhìn 1 vòng mấy kẻ lộn xộn trong căn phòng kiểu Nhật này.

“Kazuma-san Kazuma-san, mình uống sạch cái lâu đài này luôn đi!”

“Tới bến luôn, nốc đầy bụng tôi đi rồi tôi sẽ cho cả lũ chiêm ngưỡng 1 màn “Create Water” không cần xài ma lực!”

“Đồ khốn nạn cặn bã! Sao a dám đùa dơ tới vậy hả!”

“Trời ơi có ai ở đây không! Nếu mấy người không bận gì thì làm ơn xách 2 đứa này về phòng dùm tôi đi mà!?

Trong khi Aqua và tôi ngồi nghe tiếng khóc than của Megumin và Darkness–

“Nè Kazuma, hôm nay vui quá ha! Ý tôi là, đây là lần đầu nỗ lực và thành tích của chúng ta thật sự được ghi nhận đến thế này!”

“Cô nói phải! Chả biết vì sao mà, đó giờ mỗi lần cả lũ nghiêm túc chịu xách mông lên làm việc đàng hoàng thi ta toàn phải gánh them nợ nầng hay vướng vào mấy vụ kì quái thôi. Cùng lắm thì cũng chỉ nhận được tí tiền bọ hay phần thưởng hay vài thứ linh tinh gì đó!”

Hôm nay, tôi đã tận hưởng một cách hết mình

CHƯƠNG 01: SỰ THỨC TỈNH CỦA TÊN LOLICON NEET NÀY

Phần 1:

Ngày hôm đó một tin chấn động đã lan truyền khắp quốc gia quân sự Belzerg

Công chúa của quốc gia giáp với lãnh địa quỷ trở về với danh hiệu ”Dragon Slayer”(sát long)

Chúng tôi đã dính vào một số sự kiện trong chuyến tham quan quốc gia láng giềng trong vai trò vệ sĩ của Iris.

Tất cả bắt đầu với yêu cầu viện trợ để chiến đấu với quân đội quỷ vương, dẫn đến một chuỗi cá cược với hoàng tử và kết thúc với một chuyến giết rồng.

Khi mọi thứ kết thúc, chúng tôi phát hiện ra chân thân của đương kim thủ tướng Elroad là một doppelganger trà trộn vào hàng ngũ của họ và cứu quốc gia này khỏi cuộc khủng hoảng sắp xảy ra.

Mặc dù tất cả những việc tôi làm là chơi với tên hoàng tử sử dụng việc gian lận trong cờ bạc..... Nhưng theo kết quả thì có thể nói là tôi đã cống hiến một phần rất lớn.

Vấn đề hệ trọng nhất là việc đính hôn của Iris cũng được giải quyết xong xuôi.

Có lẽ đây là lúc để nói “và tự đó họ sống hạnh phúc mãi về sau” nhưng.......

-“Chúc mừng Kazuma-dono. Tôi đúng là đã hiểu lầm anh! Những thành tựu anh đạt được lần này hoàn toàn vượt qua mọi dự đoán của tôi!”

Sau khi trở vè lâu đài với Iris, chúng tôi được đưa tới phòng yết kiến để báo cáo kết quả của chuyến đi lần này. Sau đó tôi được chào mừng bởi Claire Người đang mặc một bộ com-lê trắng với đôi mắt đang lấp lánh trong phấn khích.

Thật là một khoảnh khắc hiếm hoi khi đám người này hiểu chuyện và đứng sau lưng chờ tôi một cách kiên nhẫn.

-Không, tất cả công lao là của Iris, tôi chỉ làm một chút việc để hỗ trợ em ấy

-Khiêm tốn làm sao.... Thú thật là, chỉ cần việc đính hôn của Iris-sama bị hủy bỏ thì họ có cắt hoàn toàn viện trợ tôi cũng không quan tâm. Với suy nghĩ như vậy, khi cậu có thể thu xếp lấy được tiền viện trợ cùng với hủy bỏ chuyện đính hôn, cũng như cứu Elroad khỏi một tình huống tuyện vọng và khiến họ nợ chúng tôi một ân huệ thì........!

Cô ta nói to trong xúc động rồi tiếp tục giải bày những thứ trong lòng mình.

-Claire! Cái gì quan trọng hơn, việc đính hôn của em hay khoảng viện trợ quốc gia!? Chị có biết, nếu không có khoảng viện trợ đó chúng ta không có khả năng chống lại quân đội quỷ vương không?

-Iris-sama, đương nhiên việc đính ước của công chúa quan trọng hơn rồi. Chỉ cần công chúa an toàn, quân đội Quỷ vương có thể làm bất cứ điều gì chúng....AUAUUUU! Iris-sama, có phải từ lúc quay về ngài đã trở nên bao lực hơn không!?

Iris vồ lấy và giữ chặt Claire, người đang quằn quại trong đau đớn bởi vòng tay sắt của Iris. Trong khi Clairre đang cố chống cự, cô ta nói với bốn người chúng tôi.

Dù sao thì mọi việc đã ổn thỏa. Mọi người có thể lấy bất kì thứ gì cho phần thưởng, chỉ việc nói ra thôi.

Claire, người nói với chúng tôi bằng một thái độ hoàn toàn nghiêm túc khi đang bị kẹp trong vòng tay của Iris. Có thể nhìn thấy khuôn mặt cô ta đang bắt đầu tái đi, nhưng tôi vẫn có thẻ cảm nhận thấy một chút hạnh phúc trong biểu hiện của cô ta.

Để xem, về phần thưởng?

Giờ nghĩ về nó, cô ta hoàn toàn say mê Iris vậy nên cũng có thể coi cô ta là một người cùng chí hướng.

-Không phải phần thưởng đã được chúng ta quyết định rồi sao?

Claire dường như đã nhận ra những điều tôi vừa nói. Có lẽ cô ấy đang nhớ đến thỏa thuận trước khi tôi rời đi.

Claire sẽ nói cho tôi biết về tuổi thơ của Iris như là phần thưởng của việc khiến cho hôn ước của Iris và tên nhóc đó bị hủy bỏ.

Nó chỉ là một thỏa thuận nhỏ, nhưng....

-Giờ nghĩ về việc đó, trong trường hợp của Kazuma-dono.... hãy để tôi tổ chức một buổi tiệc tuyên dương thành tựu của mỗi người. Sau đó tôi sẽ đưa cho anh phần thưởng Kazuma-dono.

Claire có vẻ đã hiểu ý định của tôi.

-Ổn chứ? Tối nay tôi sẽ không để cô ngủ đâu đấy.

-Eh-!? x3

Tôi cười thầm trong lòng, mọi người trừ tôi với Aqua đều hét lên một tiếng kinh ngạc

---

Có chuyện gì với nhỏ này thế, tửu lượng kém vãi!

Buổi tiệc chỉ mới bắt đầu hơn 10 phút.

Chỉ vừa mới uốn được nữa ly rượu Claire đã đứng không vững rồi.

Địa điểm tổ chức tiệc có vẻ như được dựa theo sở thích của những người Nhật Bản đến từ dị giới. Mặc dù chỉ có một chú, sàn nhà được làm bằng loại thảm nhìn giống như tatami và nó được trang trí theo phong các của một căn phòng kiểu Nhật.

-Uuuh, Kazuma-dono, t....tôi xin lỗi....

Claire, người nhanh chóng bị hạ gục bợi rượu ép mình về phía thôi lẩm bẩm xin lỗi với khuông mặt ửng đỏ.

Cô ta đúng là một quý cô thuộc tầng lớp quý tộc, mặc dù chỉ là một con biến thái lolicon.

Thành thật mà nói, được một cô gái đang ngồi bắt chéo chân dựa vào người mình cũng không tệ cho lắm.

-Từ khi nào mà Onii-sama và Claire trở nên thân thiết thế?

Tiến đến với ly nước trái cây trong tay, Iris hỏi chúng tôi với giọng điệu pha một chút khó chịu

-Oh, Chuyện gì vậy Iris? Em đang ghen à? Không sao cả, Onii-chan thích những onee-san ngực to và xinh đẹp. Thế nên.....

-...........

Hmmm., bề ngoài của Claire cũng gần giống kiểu tôi thích mà...

Tôi trở nên im lặng dưới ánh mắt khô lời của Iris

Không lâu sau, Iris chen vào ngồi giữa tôi và Claire rồi để đầu cô ta gối lên đùi mình.

Iris hỏi tôi trong khi vừa cúi mặt vừa vuốt tóc Claire

-Onii-sama, anh dự định sẽ làm gì sau khi buổi tiệc kết thúc? Anh có thấy là còn hơi sớm để quay lại Axel không?

Thoạt nhìn như cô bé chỉ tự lẩm bẩm với chính bản thân mình, có vẻ cô bé muốn xác nhận kệ hoạch sau này của tôi.

-Hmm, giờ em nói anh mới để ý... Gần đây anh chỉ làm những việc như là chinh phục tà thần và làm vệ sĩ cho em. Nên anh đang nghĩ là mình sẽ bắt đầu một kỳ nghĩ dài ngày.

Bình thường thì lúc này phải nói là đã đến lúc để bắt đầu phiêu lưu, đúng không nhỉ?

-Nếu như anh muốn nghĩ dưỡng, anh có thể làm việc đó ở đây không? Vẫn còn rất nhiều phòng trống, hơn thế nữa anh cũng đâu vội trở về nhà nhỉ?

Iris tiếp tục quay mặt khỏi tôi và nhìn về phía Claire, người đang nằm yên trên đùi cô ấy. Không giống như bản thân thường ngày của mình, lần này Iris thẳng thắng nói về nhũng điều cô bé muốn.

Lúc trước, cô bé sẽ trốn đằng sau Claire và luôn nói chuyện với người phục vụ của mình, tạo ấn tượng rất trưởng thành mặc dù là một đứa trẻ.

Bây giờ cô bé đã hành động đúng với độ tuổi của mình. Không biết có phải do ảnh hưởng của người nào đó không.

Không thể nói rằng tôi không thích cách Iris rút lui và nghĩ về mọi thứ xung quoanh mình, nhưng cá nhân tôi, tôi thích cô bé cư xử tự nhiên hơn rất nhiều.

-Vì em đã nói như vậy, anh nghĩ chắc sẽ không có vấn đề gì nếu anh ở lại đây thêm một chút.

Khi tôi đột nhập vào đây với tư cách một tên trộm, tôi đã chiến đấu với rất nhiều binh lính phụ trách canh gác.

Cho dù tôi đã giấu đi khuôn mặt mình và thay đổi giọng nói, nó vẫn có nguy cơ mọi người sẽ nhận ra dựa theo vóc dáng và thói quen của tôi.

-Anh mừng vì Iris khao khát anh nhiều như vậy, nhưng nó vẫn là một quyết định khá nguy hiểm....

-Nếu như có thể.....

Iris, người vẫn còn cúi đầu, nói một cách cô đơn

-Nếu có thể, em muốn được ở cùng tất cả mọi người.

Được rồi, Chúng tôi sẽ ở lại trong lâu đài.

Phần 2:

-Chào buổi sáng, Dragon Slayer

-Onii-sama, làm ơn đừng gọi em là ‘Dragon Slayer’.... em biết cách mọi người ở thủ đô gọi em, nhưng em mong họ có thể gọi em theo cách khác.

Iris cúi đầu trong khi ngượng ngùng đỏ mặt.

Dưới sự Hiếu khách của Claire, chúng tôi hiện đang lưu lại thủ đô.

Đúng rồi.

Đây là thời điểm để sống một cách sang chảnh với iris mà tôi từng mơ tới.

-Xem nào, Iris, kể cả khi em nói như vậy, Danh hiệu “Dragon slayer” không phải thứ mà em có thể nghe hằng ngày. Có vẻ như làm một buổi tiệc tầm cỡ quốc gia cũng đáng nhỉ? Nhớ lại lúc đó Claire đã không thể thở nổi vì phấn khích trong khi tuyên bố rằng ‘Tôi luôn biết công chúa Iris có khả năng làm những điều tuyệt vời mà' đấy?

-Làm ơn đừng nhắc tới Claire, Thi thoảng chị ấy còn đến chỗ em vài lần chỉ để nghe câu chuyện dũng sĩ diệt rồng.

Nói về điều đó, Claire ngày nào cũng đến thăm tôi.

Từ khi Iris giết cái thứ gọi là Rồng Vàng bằng 1 hit, tôi chỉ có thể kể với cô ta là con rông chết sau khi nhận phải một đòn đánh cực mạnh của Iris, thế mà cô ta vẫn đến chổ tôi hằng ngày để nghe đoạn miêu tả cụt lủn ấy.

Ban đầu Claire phản đối với việc chúng tôi đi làm thịt con rồng, nói về khả năng có thế khiến iris bị thương, giờ đây cô toan hoàn toàn say mê câu chuyện anh hùng của Iris.

Có lẽ vì lòng biết ơn, cô ta không phàn nàn việc chúng tôi đang sống một cách buông thả và lười biến ngay khi ở Thủ Đô

Hơn thế nữa, tôi nhận mới nhận được sự tôn trọng của cô ta trong việc hủy hoại cuộc hôn nhân của Iris, mối quan hệ của chúng tôi phát triển bằng việc thi thoảng trở thành bạn nhậu xuyên đêm trên danh nghĩa nhậu vì tuổi trẻ của Iris.

-Được rồi, onii-chan sẽ đi thay đồ, em hãy ra ngoài sân đợi anh một chút nhé. Chúng ta sẽ ăn cùng nhau khi người hầu làm xong món cơm nắm cá hồi mayo.

-Vâng ạ! Em thích cá hồi mayo lắm

Khá thích những món ăn vặt mà chúng tôi đã làm trong chuyến đi, cô bé đã mô tả chi tiết những món ăn đó cho các nữ hầu trong cung điện.

Thoạt đầu họ nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng ‘tên này đã cho công chúa ăn cái thứ gì thế’. Nhưng rồi tôi vẫn được họ tha thứ khi nhìn thấy Iris ăn cơm nắm cá hồi mayo một cách hạnh phúc.

So sánh giữa những món ăn hoàng gia ngán ngẩm, thức ăn khi cô bé ăn cùng bạn bè chắc chắn ngon hơn rồi.

-Hẹn gặp lại, Onii-sama!

Nói xong, cô bé hối hả chạy đi đặt bento--

Cứ như thế, chúng tôi cứ lười biếng sống tại thủ đô suốt 3 tháng.

Hôm nay tôi với Megumin rời thủ đô để thực hiện nghĩa vụ.

-Em cũng đi theo sao? Nhưng không phải em bị cấm ra ngoại ô vì nó khá là nguy hiểm cho công chúa của một quốc gia à.

Không sao cả. Trở thành Dragon Slayer mang lại cho em mội vài đặc quyền nhất định. Bên cạnh đó, quái vật mạnh thường xuyên ẩn nấp bên ngoài thủ đô, cho nên em khá là lo lắng cho sự an toàn của onii-sama.

Gần đây, Iris bắt đầu tham gia và chuyến thả bom hằng ngày của Megumin.

Lạ lùng thay, sau khi trở về từ Elroad 2 đứa lại trở nên khá thân thiết.

Có một chút thốn khi Iris đột ngột gọi “Big Boss”, nhưng họ là hai cô gái tôi có thiện cảm nhiều nhất mà tôi đang phải tháp tùng.

Có khi nào Iris đang cố ngăng cản tôi với Megumin có thời gian riêng tư bên nhau bằng cách tham gia chuyến đi này.

Không phải tôi đang tự sướng đâu đấy, nhưng tôi tự tin rằng họ sẻ đổ kể khi tôi chỉ cần hành động một chút.

....Không, để Megumin qua một bên. Tôi không phải là lolicon để xem Iris là đối tượng của mình.

Nhưng theo tôi dự đoán, khả năng khá cao khi Iris trưởng thành sẽ trở thành cô dâu của onii-chan.

Thay vào đó, tôi nên định cư ở thủ đô và xua đuổi những tên dám tiếp cận Iris.

Bằng cách đó, một ngày tôi sẽ từ người anh trai yêu quý trở thành người trong mộng, rồi cuối cùng là.....

-Kazuma, Cuối cùng chúng ta cũng đã đến! Đây là nơi để xả Explosion mà em tìm thấy. Phía sau bãi đá đó là nơi tập trung của lũ quái vật. Bắn một cú thật đẹp ở đây cũng sẽ mang về cho em khá nhiều điểm kinh nghiệm.

Không để ý đến việc Megumin ngừng di chuyên. Dòng suy nghĩ của tôi ngừng lại khi cô ấy quay mặt về phía tôi.

Argh, không ổn rồi

-Được rồi làm cho xong rồi quay về nào..... Nhân tiện, Bọn em nghĩ vễ anh như thế nào?

Tôi hỏi một cách tự nhiên nhất cùng lúc giữ dáng vẻ ngầu lòi hết sức có thể.

-Tự nhiên anh nói cái gì gì vậy? Bọn em nghĩ về anh như thế nào là sao? Có phải gần đây anh đang cảm thấy chán quá phải không? Những việc anh làm khá là bất thường đấy. Anh nên ngừng việc vào vườn tỉa cây với Aqua đi. Trong khi thành quả của Aqua nhìn như một tác phẩm nghệ thuật và được đánh giá cao ngất ngưỡng, thì bụi cây hình con chó của anh lại bị chê bai thậm tệ.

Tôi đã định thử tỉa hình con gấu đấy chứ

Theo sau Megumin, Iris thêm vào,

-Onii-sama, Cho dù anh có cảm thấy chán đến mức nào, em vẫn mong anh sẽ không tham gia vào việc huấn luyện cho binh lính khi họ tập luyện. Em sẽ không để tâm nếu như onii-sama là một tay lão luyện, nhưng sau giờ tập, binh sĩ đã gọi anh là “một vị khách kì lạ cứ thích diễn vai một thầy giáo mặc dù thường xuyên thua trận.

-Đừng bận tâm những việc anh làm gần đây, anh chỉ cảm thấy hơi chán thôi! Không, uhmm... Để xem,phải có thứ gì khác để nói về anh chứ, bất kì cảm xúc gì em dành cho anh. Cứ nói ra cho thỏa thích, anh muốn nghe chính bọn em nói ra điều đó!

Giờ không còn gợi ý nào khác. Sau khi nghe yêu cầu của tôi, họ liếc nhìn nhau rồi Megumin bắt đầu nói

default.jpg [/images/images/image-62.jpeg]

-Có vấn đề gì sao? Như em đã nói, em thích Kazuma. Tại sao đột nhiên anh lại hỏi vậy?

-E.Em cũng t..thích...onii-sama....

-Được rồi, anh hiểu rồi. Anh đã sai rồi. Iris, anh đã thỏa mãn với câu trả lời của em. Và Megumin, anh rất vui vì cách em nghĩ về anh.

Tôi cố tỏ vẻ trưởng thành rồi nói vài câu khiến họ yên lòng

-Có chuyện gì sao? Hôm nay Kazuma đập đầu vào đâu à? Anh ta đã đủ kì quặc rồi, thậm chí còn nói những câu xa lạ.

-N..Nói cách khác, hành động của onii-sama có hơi tởm...

-Iris, shh! Đừng nói những điều như thế, cho dù nó có là sự thật đi chăng nữa!

Bỏ qua một bên việc bất ngờ nhận vào chút sát thương tâm lý, thì mọi việc vẫn nằm trong dự đoán của tôi.

Chuyện gì sẽ xảy ra nếu họ trưởng thành theo cách này

Họ sẽ ghen với nhau vì tôi chứ

-Cả hai đừng lo. Một người đàn ông rộng lượng như anh đây sẽ không bỏ qua ai đâu.

-Iris, không hiểu sao chị đang cảm thấy rất bực bội. Sao ta không đập cho anh ta bất tỉnh trước khi thực hiện cú nổ hẳng ngày nhỉ?

-Hôm nay anh thật sự khá là tỏm đấy. Đầu anh có bị đập vào đâu không?

Mặc dù họ đối xử với tôi khá thô lỗ, cuộc sống mới của tôi ở thủ đô vẫn khá là yên bình, xét theo những công trạng mà tôi đã dành được.

Tên NEET ở thủ đô thức dậy sớm

“Heidel! Heidel!”

Trong trường hợp bạn muốn biết lý do tại sao... Khi bạn sống một cuộc sống sang chảnh được phục vụ bởi quản gia và người hầu thì không nên phí phạm bất cứ một giây nào cho việc ngủ.

-Tôi có thể giúp gì cho ngài, Satou-sama? Cà phê sáng? Hay ngài muốn ăn sáng trên giường? Buổi sáng hôm nay được làm theo đúng những gì ngài dặn dò: Súp miso gan ngỗng

Trả lời ngay lập tức cứ như đọc được suy nghĩ của mình, tay quản gia riêng được phân công hầu hạ tôi lúc trước, Heidel

-Tôi muốn thưởng thức bữa sáng trên giường, có thêm một ly cà phê trước khi ăn sẽ rất tuyệt. Trên hết....

-Nói với nàng hầu Mary mặc váy ngắn hơn bình thường trước khi tới, có đúng không ạ?

Thật ngạc nhiên khi thấy Heidel nhanh chóng nhìn thấu suy nghĩ của tôi

Đây có phải đẳng cấp của những người phục vụ cho hoàng gia

-Tôi không mong đợi gì hơn, Heidel. Thật mừng vì ông ghi nhớ sở thích của tôi

-Đó là vinh hạnh của tôi khi được ngài nhớ đến tên mình. Để trừng phạt Mary một cách dể dàng tôi đã điều chỉnh lại vị trí của cái lọ để nó sẽ dễ dàng rơi xuống hơn bình thường.

Năng lực của ông ta thật không thể tin được

Tôi gật đầu một cách hài lòng. Nhẹ nhàng nhấm nháp ly cà phê mà Heidel nhanh chóng mang tới cùng lúc mở tờ báo ra đọc.

Hiện tại, có thể nói tôi chắc chắn là một thành viên cao cấp của lâu đài.

-Năm nay có khá nhiều tinh linh tuyết, mua đông có vẻ sẽ khắc nghiệt đây. Liệu Guild Mảo Hiểm Giả có tăng phần thưởng cho việc tiêu diệt tinh linh tuyết không nhỉ...? Heidel, việc này chắc chắn sẽ gây ảnh hưởng đến việc thu hoạch sản phẩm của nông trại. Hãy dùng khoảng tiền của tôi để đầu tư vào những sản phẩm có thể sẽ sinh lời.

-Đã hiểu, Satou-sama. Theo ngài thì ta nên mua sản phẩm nào?

-Để xem, cứ mua loại nào sẽ bị thiệt hại nặng nhất. Loại sẽ thu hoạch được ít khi trời trở lạnh.

-Đã hiểu, Vậy thì thôi sẽ thay ngài quyết định.

Không có gì ngoài những điều tốt nhất từ Heidel, biết khi nào phải cho chủ nhân mình một lối thoát. Một tài năng toàn diện.

-Được rồi mọi việc cứ như vậy đi. Giờ thì, kế hoạch hôm nay thế nào?

Vừa hỏi tôi nhẹ nhàng nhấp một chút cà phê. Heidel lấy ra một quyển sổ để trả lời.

-Các sự kiện buổi sáng như sau. Đầu tiên kiểm tra các mục trong kho tàng với Aqua-sama trong khi đang giả trang thành thậm định viên. Sau đó Aqua-sama sẽ sử dụng những mánh khóe tiệc tùng của mình trong sân để kéo ra một Amano-Iwato (TL note: Thần thoại Nhật Bản. Liên quan đến việc ném mình vào bữa tiệc và nhảy múa khiêu dâm để đánh lạc hướng những người bảo vệ) như là chim mồi.... Mời Iris-sama, Người đang bận rộn học tập ra ngoài chơi.

Heidel vừa đọc vừa lật qua từng trang ghi nhớ một cách vô cảm.

-Vào buổi chiều đi cùng với Megumin-sama để xả exposion ở vùng ngoại ô, sau đó, kiểm tra các cửa hàng vũ khí quoanh thủ đô với tiểu thư Dustiness.

-Gee, hôm nay thật là bận rộn. Còn tối nay thì sao?

-Hiện tại buổi tối không có lịch, thêm một thông tin khác, tiểu thư Dustiness được mới đến một buỗi dạ hội. Ngài nghĩ thế nào?

Tay quản gia này con tài năng đến mức nào?

-Đương nhiên tôi sẽ lẻn vào buổi dạ hội... để tán tỉnh những tên đàn ông khác cùng với Darkness

-Đã rõ. Tôi sẽ lập tức đi chuẩn bị.

Heidel cúi đầu một cách lịch sự rồi rời khỏi để lấy bữa sáng cho tôi

-Chào buổi sáng Satou-sama. Buổi sáng hôm nay được làm đúng như ngài dặn dò: súp miso với nhiều nấm cục. Ngài thấy nó như thế nào?

-Vị của nó như miso

-Là vậy sao. Tôi sẽ đi chuẩn bị cà phê. Mời ngài tiếp tục thưởng thức súp.

Đã được 1 tuần từ khi chúng tôi ở lại Thủ Đô.

Tôi dần quen với cách sống của quý tộc, Mỗi ngày đều bận rộn với danh sách lịch trình.

-Heidel, kế hoạch hôm nay là....?

-Hành trình cho ngày hôm nay như sau. Vào buổi sáng, đi cùng với Megumin-sama để phản đối tòa soạn báo thủ đô và buộc họ phải sản xuất một bộ tài liệu đặc biệt về Satou-sama và Megumin-sama. Sau đó, Aqua-sama mời ngài đến tham gia buổi giảng đạo của giáo phái Axis. Vào buổi chiều, Iris-sama và tiểu thư Dustiness muốn cùng ngài thực hiện nhiệm vụ săn bắn quoanh thủ đô. Cuối cùng, Tham dự vào buổi trình diễn Exposion dưới trăng được trình diễn bởi Megumin-sama vào buổi tối.

Heidel nhanh chóng trả lời khi đang chuẩn bị cà phê sau bữa sáng. Tôi gật đầu và uốn cạn ly cà phê.

-Hãy hủy bỏ lịch trình buổi chiều. Nói với Iris tôi sẽ trình diễn khả năng thật sự của mình bắt đầu từ ngày mai. Thay vào đó hãy để Megumin thực hiện buổi trình diễn Explosion của mình sớm hơn dự kiến. Tối nay Darkness kiểu gì cũng được mời dự tiệc, tôi phải xuất hiện ở đó

-Chắc chắn rồi, theo như mong muốn của ngài. Nhân tiện, tiểu thư Dustiness muốn tôi nói với ngài rằng hãy dừng việc lẻn vào buổi tiệc của ngài ấy...

Cho dù ông ta là một người có năng lực, nhưng ông ta vẫn cần phải học hỏi thêm khi nói về phụ nữ.

-Ông đang hiểu sai vấn đề đấy, Heidel. Nó là một thứ được gọi là lòng tự tôn, khi họ nói ghét thì ý nghĩa thực sự là thích. Nghĩa là, khi cô ta nói không được đến sự thật là cô ta muốn tôi có mặt ở đó.

-Thật vậy sao? Tôi quả là thiếu kinh nghiệm.

Heidel tôn trọng sự chỉ dẫn của tôi.

-Kể từ khi không có những thứ gây sốc, Tôi sẽ chuẩn bị một chiếc bánh dành cho buổi tiệc rồi làm cho Tiểu thư Dustiness ngạc nhiên.

Như đã kỳ vọng ở Heidel, khả năng tự sửa sai trong vòng 1 nốt nhạc. Đó là điều làm cho tôi tự hào.

-Không tệ, hãy bắt đầu chuẩn bị nó..... Khoan đã, không, chúng ta sẽ khiến nó thêm phần thú vị. Hãy làm như thế này; hãy làm một chiếc bánh rỗng đủ để tôi chui vào, tôi sẽ được chuyển tới bữa tiệc mà không gây sự chú ý. Tới khi mọi người thắc mắc ai đã mang chiếc bánh tới, chiếc bánh sẽ mở ra và tôi sẽ trồi lên một cách ngoạn mục. Thấy kế hoạch này như thế nào.

-Ngài đúng là thiên tài, Satou-sama.Tôi có thể nhình thấy khuôn mặt của toàn bộ khách khứa vào lúc đó. Tôi sẽ bắt đầu chuẩn bị ngay lập tức

Nói xong Heidel cúi chào với toàn bộ sự kính trọng rồi rời đi.

--2 tuần trôi qua kể từ khi tôi trở thành quý tộc.

Mặc dù tôi đã hoàn toàn quen với cuộc sống trong Lâu đài, nhưng vẫn chút gì đó làm tôi phiền lòng.

-Chào buổi sáng, Satou-sama. Buổi sáng hôm nay theo yêu cầu của satou-sama sẽ là súp miso trứng cá muối.

Ông ta trượt chiếc bàn trên giường cùng với bữa sáng đến chổ tôi trong khi nói.

-Heidel, cảm ơn vì tất cả mọi thứ ông đã làm cho tôi. Tôi thật sự rất biết ơn... Nhưng mà vẫn có một thứ làm tôi không hài lòng với cuộc sống thường nhật của mình.

Nghe tôi phàn nàn, Heidel cúi đầu xuống với khuôn mặt dường như đã nhận ra.

-Tôi vô cùng xin lỗi, Satou-sama. Heidel thực sự đã nhận thức được sự phiền muộn của Satou-sama.

Heidel vẫn tài năng như thường lệ.

Ông ta thực sự để ý đến sự không thỏa mãn của tôi.

-Có phải ngài không vui vì chất lượng của món súp

-Không, hoàn toàn không!! Giờ ông nhắc đến nó, món súp miso đúng là có mùi vị thật lạ. Tôi cơ bản chỉ yêu cầu món ăn được làm ra bởi những nguyện liệu thượng hạng, chứ không phải bỏ hết chúng vào súp miso! Kể cả khi tôi nói tôi muốn món súp mặn hơn một chút, tôi cũng không bảo họ bỏ thêm trứng cá muối vào.

Tôi hét lên trong khi nhìn chằm chằm vào Heidel

-Tôi phải nói.... Có phải mọi người nhìn tôi như một kẻ phiền phức không?

Tôi nói cho ông ta biết ciệc mà tôi luôn nghĩ đến.

-....... Tối không tin đó là sự thật

-Cái khoảng lặng khả nghi đó là gì vậy? Sao ông không trả lời một cách dứt khoát!? Đừng có lãng tránh ánh mắt của tôi, ông đang ám chỉ điều gì!?

Ban đầu, Mọi người ở thủ đô đều rất biết ơn và ngưỡng mộ tôi vì đã hỗ trợ cho Iris

Nhưng sau 2 tuần. Tôi cảm thấy cái nhìn biết ơn dần dà bị thay thế bằng “Tên này định ở lại đến khi nào”

Như để trả lời cho câu hỏi của tôi, Heidel tỏ vẻ miễn cưỡng không muốn nói. Tuy nhiên, ông ta trả lời.

-Satou-sama có đầu mối nào không?

-Làm sao tôi biết? Có phải là lúc tôi lẻn vào bữa tiệc của Darkness bằng ổ bánh tiệc? Không phải nó kết thúc với việc họ trả lại ổ bánh với tôi còn đang ở bên trong đó khi mà mọi người không ai muốn ăn một chiếc bánh có xuất xứ không rõ ràng...? Ngoài việc đó ra, tôi chỉ có thể nghĩ về Iris!

Đúng vào lúc đó, có người đến gõ cửa và người hầu gái quen thuộc Mary bước vào.

Xin lỗi vì đã làm gián đoạn, Satou-sama. Tiểu thư Dustiness muốn gặp ngài. Mong ngài vui lòng nhanh tiến đến phòng tiếp khách--

Phần 3:

-Trở về thôi

-Từ chối

Tôi tới phòng tiếp khách theo yêu cầu của Darkness.

Đi cùng với cô ta là Aqua và Megumin, bọn họ đã mang theo đầy đủ hành lý của mình. Một kẻ từng khóc lóc về việc không muốn rời đi và luôn gây phiền toái đang ngồi rên rỉ.

Tôi biết Darkness sẽ nói gì ngay từ lúc bước chân vào đây. Do đó tôi trả lời ngay lập tức yêu cầu đơn phương của cô ta.

Darkness thở dài. Có lẻ cô ta cũng đoán được phản ứng của tôi.

-Nói đi Kazuma, có phải cuộc sống của anh quá hoàn hảo trong trong suốt 2 tuần vừa rồi? Không phải anh đã nhận đủ lòng hiếu khách từ họ? Toàn bộ những người đang sống trong lâu đài dẫn dẫn ít biết ơn đi rồi đấy..... anh hiểu không, bởi vì anh chỉ biết hưởng thụ. Anh thật sự muốn lãng phí sự tôn trọng khó khăn lắm mới giành được bằng cách này à?

Darkness đưa cho tôi vài lá thư trong khi phàn nàn.

Toàn bộ đều được mở ra, có vẻ như cô ta muốn tôi đọc nó.

“ Gửi Satou Kazuma-sama

Khi nào em lớn lên, em muốn được trở nên giống như Satou-sama thay vì một mạo hiểm giả mang theo thanh nguyền kiếm hay một vị hoàn tử của công lý. Mẹ của em nói rằng, Kể cả khi Satou-sama mang nghề nghiệp yếu nhất, anh ấy vẫn có thể đánh bại những kẻ xấu siêu mạnh. Thế nên em cũng muốn trở nên giống như Satou-sama...?”

Đây là những lá thư hâm mộ huyền thoại.

Tôi tiếp tục đọc

“Gửi Satou-sama.

Bố em đọc báo cho em. Nó nói về việc công chúa Iris đã được cứu nhờ vào Satou-sama. Cảm ơn anh vì đã giúp công chúa Iris yêu quý của em. Xin anh khi nào em lớn hãy để em trở thành cô dâu của anh.”

Nó chắc chắn đến từ những đứa trẻ.

Bên cạnh những nét chữ của trẻ con là một bức tranh vẽ Iris

Tôi đọc từng lá thư một cho đến lá thư cuối cùng.

“Gửi Satou-sama

Em nghe nói rằng Satou-sama rất yếu. Đó là những gì ba mẹ nói với em. Nhưng họ cũng nói là mặc dù anh rất yếu nhưng anh vẫn giết được tướng lĩnh của quân đoàn quỷ vương, anh thật tuyệt vời. Em không hiểu được những thứ phức tạp, nhưng Satou-sama chắc chắn đã làm việc rất chăm chỉ bởi vì anh rất yếu, nên em mong anh nên dành chút thời gian để nghĩ ngơi. Xin hãy lo cho sức khỏe của mình, mong anh sống thật lâu! Cảm ơn anh vì đã giúp đỡ công chúa Iris”

Đọc xong những lá thư này, lòng tôi dường như dịu lại.

Darkness cười một cách nghịch ngợm khi nhìn thấy phản ứng của tôi.

-....Anh nghĩ thế nào? Sao không làm theo lời đề nghĩ của đứa trẻ này và thật sự nghĩ ngơi? Cô nữa Aqua. Hãy ngừng rên rỉ mà đọc đi.

Darkness đưa những lá thư của tôi cho Aqua.

-Đây là Kazuma đồng đội của tôi. Thế nên xin hãy tin tưởng tôi. Cho dù mọi chuyện có trễ nên tệ đi, tôi vẫn sẽ cổ vũ anh ở Axel.

Cô ta nói một cách vui vẻ nhưng đầy tự hào.

-... Có vẻ cái đứa chỉ giỏi quyến rũ người khác và đe dọa đã đã có chút tiến bộ. Khi cô đã làm đến mức này, tôi cảm thấy khó chịu khi tiếp tục ở lại. Tôi không nói dối đâu, tôi rất khó thuyết phục đấy. Cô nên giữ lời hứa của mình khi chúng ta trở về.

-Được rồi, anh có thể tin tưởng tôi! Anh có muốn tôi chà lưng cho anh nữa không?

…Nhìn thấy chúng tôi vui vẻ thảo luận trực tiếp chủ đề này,

-Này, gần đây không khí xung quoanh 2 người khá là lãng mạng nhỉ?. Nên nhớ chúng ta đang ở đâu. Hai người không thể đợi đến khi nào chúng ta trở về à.

-Em nói lãng mạng nghĩa là gì chứ!? em thấy đấy, chị đã nói với kazuma về vấn đề này trong chuyến đi, nhưng đến tận bây giờ, chị vẫn chưa làm gì để bày tỏ lòng biết ơn của mình với sự giúp đỡ của hắn ta..... Thế nên, với tư cách là một quý tộc, Chị phải......uhm....

Sắc đỏ ánh lên trên đôi mắt, Megumin nắm và lắc Darkness người đang co rúm lại trong khi giọng thì lạc đi.

-Chị chắc chắn lớn tuổi hơn em, vậy thì còn chờ gì nữa!? Ở giai đoạn này thay vì nói tới việc chà lưng cho anh ta, không phải chị nên thú nhận tình cảm của mình luôn à Darkness? Mặc dù cuộc đánh đêm của chị đã thất bại, vậy thì tại sao chị không nói ra hết cảm giác của mình một cách rõ ràng như em này!? Bằng cách đó em có thể biện minh cho việc loại bỏ chị!

-Chị bị loại bỏ!? Cảm xúc của chị không giống như em Megumin... bên cạnh đó, chị còn mang danh quý tộc, gia đình chị sẽ không để chị chọn người bạn đời là dân thường...

Thấy Darkness xoay ngón tay mình trong khi cuộn tròn lại như một đứa trẻ mặc dù bị lắc một cách dữ dội. Megumin cuối cùng cũng chịu thua.

-Trước đó chị cương quyết từ chối việc hẹn hò, vậy không phải chị chỉ dùng gia đình như cái cớ để rút lui à? Anh nữa kazuma, cho chị ta một chút dũng khí nào...Kazuma? nãy giờ anh đang lẩm bẩm cái gì vậy?

Là người ngoài cuộc, Tôi có thể tự nhận là một chủ hậu cung kiên định người không bị kiểm soát bởi harem của mình.

Gần đây tôi cũng đã nhận được câu trả lời thỏa mãn từ Megumin và cảm xúc của Iris.

Tôi có thể trở thành bất cứ thứ gì ngoại trừ ngu ngốc.

Tôi luôn biết Darkness có ra hiệu cho tôi mặc dù lúc nào cũng kiếm cớ.

Việc thấu hiểu vấn đề chỉ là một nữa của trò chơi, Tôi vẫn muốn họ cạnh tranh với nhau vì tôi

Khoan, sao có thể quên Iris sau khi trưởng thành. Vậy là thành 3.

Hóa ra đây là cảm giác của mấy tên sát gái.

Tôi cũng đã hiểu được lý do trong tình cảm mọi thứ càng lúc càng trở nên chua chát khi mà các đối thủ cạnh tranh bắt đầu hiểu biết về nhau.

Sau cùng, tôi sẽ không xem cảnh này nếu như tôi phải chọn route của một người trong số họ.

Kể cả khi tôi điều khiển họ và khiến họ phải đánh nhau vì tôi....

-Tôi vẫn có thể xem cảnh này trong vòng 1 tiếng hoặc hơn.

-Nhìn cái tên này xem.

Khoảnh khắc tôi nói câu đó, Megumin chuyển mục tiêu từ darkness sang tôi. Ngay khi em ấy chuẩn bị tấn công.....

-Tôi quyết định rồi Kazuma

Aqua người dành hết thời gian để đọc những bức thư tuyên bố.

-Hãy nghĩ về mục đích ban đầu của chúng ta được chứ? Đúng vậy đấy, múc đich của chúng ta là đánh bại tên quỷ vương bất nhân và đem lại hòa bình cho thế giới! Những lá thứ lũ trẻ viết đã làm cho tôi nhớ lại nhiệm vụ đích thực của mình là gì! Được rồi, Kazuma, trở về Axel và bắt đầu cày lv thôi!! Hướng dẫn cho cái thứ yếu đuối như cậu, từ còn số không trở thành anh hùng là nhiện vụ của tôi như là một nữ thần! Đã đến lúc vị nữ thần của nước mang lại ánh sáng cho tương lai của lũ trẻ!

Tôi mất một lúc để dò xét con mắm này trước khi nhớ ra là nhỏ này vô cùng dễ dụ.

Hơn nữa, tôi có thể hiểu rõ thứ logic đang chạy bên trong đầu con mắm này.

-Được rồi Aqua tôi đã hiểu. Khi chúng ta trở về Axel, chúng ta sẽ quay về lại với mục tiêu của mình và hoàn thành nhiện vụ cho guild mạo hiểm. Sau khi lấy lại phong độ,chúng ta sẻ cho tên chúa quỷ đó biết ở đây ai mới là sếp. Mọi người đều đang theo dõi mọi hành động của chúng ta. Từ khi bọn trẻ đang cổ vũ cho chúng ta, còn lý do gì để chúng ta không làm việc hết sức mình?

Đúng vậy, quay trở lại mục đích chính.

Mặc dù gần đây mọi thứ trở nên bận rộn,chúng ta vẫn phải quay về với mục tiêu của chính mình, nghĩ về ước muốn của chúng ta với tư cách một tân mạo hiểm giả.

Nhớ lại cảm giác vui sướng khi vừa bước sang thế giới khác. Nhớ lại lời thề của tôi về việc bắt đầu lại cuộc đời từ con số không.

-Không tệ cho Kazuma kẻ gần đây được gọi bằng cái tên Lolizuma

-Này, tên khốn nào gọi tôi như thế!? Tôi có thể không quan tâm tới hai cái biệt danh Scumzuma hay Trashzuma, nhưng nó thì không!

Phần 4:

Ngày hôm đó, Darkness đã trở về cùng với mọi người ngoại trừ tôi.

Tôi đã định đi cùng họ, nhưng rồi lại bị khuất phục bởi ánh mắt cô đơn của Iris.

Tôi sẽ ở lại thêm một ngày cuối cùng.

Được tôn vinh như một người hùng khiến Iris dạo này trở nên vô cùng bận rộn. Cô bé muốn nói chuyện với với tôi tối nay, chỉ hai người chúng tôi.

Trước sự chân thành của cô bé, Darkness và Megumin chỉ có thể gật đầu và mỉm cười cay đắng.

Thế rồi

“Đã lâu lắm rồi kể từ lần cuối onii-sama đến phòng em. Cứ tự nhiên nhé, em sẽ đi lấy món tráng miệng từ Claire”

Tôi đến phòng của Iris sau khi ăn tối.

Tôi đảo mắt khám phá khắp căn phòng. Có một thứ khiến tôi chú ý, Iris nhanh chóng cầm lấy vật đang nằm trên bàn đem giấu dưới gối.

“Oi, cái gì bí mật vậy. Thật là, em đang giấu tạp chí khiêu dâm à? Đúng là, Iris đã đến độ tuổi tò mò những việc ấy rồi nhỉ. Anh khuyên em nên giấu nó thật kỹ, nếu không khi mấy người hầu tìm thấy họ sẽ vứt đi ngay”

“Hoàn toàn không, nó không phải là thứ gì giống như thế! Em đang giấu chiếc nhẫn”

Iris vội vàng lấy ra chiếc nhẫn tôi mua cho cô bé từ chuyến đi đến Elroad.

“Nếu như em mang nó, Claire sẽ hoàn toàn không đồng ý bởi vì giá trị của nó không phù hợp với hoàng gia và rồi tịch thu nó. Nên em chỉ có thể mang nó trong khi ngủ....”

Khi thấy Iris nói điều đó một cách thẹn thùng, tôi bất chợt muốn ở lại thủ đô. Ngay lập tức tôi tự kiểm điểm lại bản thân vì mang theo một ý nghĩ như vậy.

Tôi đã hứa với mọi người là chỉ ở lại thêm một ngày nữa thôi.

Nếu bây giờ tôi nói với họ tôi sẽ ở lại, ba người đó chắc chắn sẽ phát điên trong bất cứ trường hợp nào.

Tôi lãng tránh ánh nhìn mang lực công kích tinh thần cao khủng khiếp của Iris một cách tốt nhất có thể rồi chuyển ánh mắt sang chiếc nhẫn cô bé đang cẩn thận giữ lấy.

“Anh biết đáng lẽ ra mình nên mua một chiếc đắt tiền hơn. Tiền bạc không phải là vấn đề nhưng chỉ có duy nhất chiếc này được bày bán. Anh thật lòng xin lỗi, nếu như chất lượng của nó tốt hơn thì đã không khiến em phải khó khăn như vậy”

“Không! Em thật sự thích nó. Trong khi những chiếc nhẫn đắt tiền được đính những viên đá lớn và rực rỡ thì nhỏ nhắn như vậy nhìn rất dễ thương”

Iris thật sự vui vẻ khi nhìn vào chiếc nhẫn ấy.

Tôi không thể tiếp tục như thế này, mọi hành động của Iris như đang tàn phá ý chí của tôi.

Tỉnh lại đi Satou kazuma, Cô bé là em mày, là em gái mày.

Đầu tiên, tôi không phải là Lolicon. Nhưng tôi ổn với dáng vẻ trưởng thành của cô bé, Iris hiện tại chắc chắn nằm ngoài tầm ngắm của tôi.

Bên cạnh đó tôi đang có tiến triển khá tốt với Megumin?

Tôi tự hỏi mình có phải bản thân rất dễ bị cưa đổ hay không?

“C-chỉ cần em thích nó. Bỏ qua một bên, tối nay em muốn chơi trò gì? .... à anh có mang theo bộ bài mua ở Elroad, anh sẽ để em sử dụng bộ bài thứ 2 của mình.”

Nói xong, tôi định chạy đi lấy bộ bài, nhưng mà Iris nhẹ nhàng giữ lấy áo tôi.

“Chờ đã, tối nay chúng ta sẽ không chơi trò chơi. Hiếm khi có cơ hội được ở riêng với với nhau, em muốn được nghe onii-sama kể chuyện”

Cô bé rụt rè nói.

“—Đây là điều mà anh nói với cậu ta: ‘Người mà cũng chơi game trong khi làm việc hay trên trường thì không thể nào là kẻ thù của tôi. Gia nhập vào guild của chúng tôi, ở đây cậu sẽ tìm thấy những người bạn thật sự....’ Và dó là lý do mà tên hikiNEET mạnh nhất và nổi tiếng nhất chuyển sang guild của bọn anh, và nó làm cho bọn anh thực sự, không thể nào chối cãi là bang hội lớn nhất. Kể từ khi đó.....Thì, nhiều thứ đã xảy ra dẫn đến việc tan rã. Những chuyện xảy ra tiếp theo chúng ta sẽ để dành cho lần sau.”

“Khoan đã, Ngày mai onii-sama sẽ quay về, em không biết lần tới là khi nào! Chuyện gì đã xảy ra, ít nhất hãy kể cho em phần đầu của câu chuyện!

Tôi ngồi lên giường cùng Iris, cả hai cùng hồi tưởng một cách sâu sắc.

Mặc dù tôi nói vậy, nhưng thực ra tất cả lỗi là tại tôi.

Iris chắc chắn không có nhiều kỉ niệm vui vẻ khi sống trong lâu đài, thế nên cô bé rất thích thú với những câu chuyện của tôi.

“Anh đoán điều đó cũng không giúp được gì. Chỉ phần mở đầu. Được chứ? ...Ngày xửa ngày xưa, Guild của bọn anh tiếp nhận một thành viên mới tên là ‘Thiên thần bóng đêm’. Thời điểm cô gái này gia nhập cũng là lúc bắt đầu cho sự kết thúc của guild bọn anh”

“Khoan đã, đoạn mở đầu thật sự quá thú vị để có thể để dành cho lần sau! Cô gái đó đã làm gì!? Em không thế ngủ được nếu không biết được nó!”

Đó là một phần tối của quá khứ, nhưng bằng cách nào đó Iris thấy nó thú vị một cách khác thường.

“Anh không muốn nói quá chi tiết ......Đại ý là, cô gái đó như một cô công chúa.”

“Công chúa, huh?...Eh!? Không kẽ anh đang định nói cô công chúa-sama trở thành tình nhân của ai đó trong guild....?”

Tôi đang nói về hành động bỉ ổi của cô gái đó (TL note: kéo lv, cho đồ, đổi lại mối quan hệ tình cảm) trong games online, có vẻ Iris không có vấn đề gì khi có thể hiểu được nó.

Mặc dù tôi chỉ mô tả một cách mơ hồ, nhưng cô bé vẫn thấy được ý nghĩa thực sự.

“suy luận sắc sảo đáy. Đúng vậy, cô công chúa đó đã gây ra nhiều vấn đề lớn”

“Là vậy sao. Sau cùng, khoảng cách về địa vị của họ khá lớn....”

Vào lúc đó, khi Iris đang bận rộn nói ra suy nghĩ của mình, tôi để ý thấy có gì đó trong tay cô bé.

Như thể thấy được tôi thay đổi sự chú ý của mình, Iris xấu hổ đưa vật đó cho tôi.

“Uhm, Xin nhận lấy nó. Big Boss..... ý em là, Megumin đã chỉ cho em cách làm nó. Chị ấy nói đó là bùa may mắn truyền thống của Hồng Ma Tộc. Khi mà Onii-sama thường xuyên rơi vào tình huống nguy hiểm, em nghĩ có lẽ em nên thử làm một cái....”

Nó là là bùa may mắn tuyền thống của Hồng Ma Tộc mà Megumin từng đưa cho tôi.

Theo những gì tôi nhớ, lá bùa chứa những sợi tóc ma thuật của những pháp sư mạnh mẽ thuộc Hồng Ma Tộc.

“Cảm ơn em. Anh thích một cuộc sống yên bình hơn, nhưng rắc rối luôn tìm đến anh. Hơn nữa, nguồn gốc của rắc rối thường là do những đồng đội của anh mang tới.

Nhìn thấy tôi bỏ lá bùa vào túi. Iris hạnh phúc nói.

“Sau khi onii-sama quay về, em sẽ không còn được đi mạo hiểm nữa... vậy nên, ít nhất mong anh sẽ mang theo lá bùa bên mình”

Một biểu cảm cô đơn hiện lên trên khuông mặt của cô bé sau khi nói len điều này.

“—được rồi. Chúng ta đã bị lôi cuốn theo câu chuyện của anh. Giờ cũng khá trễ, anh nên đi ngủ sớm.”

Để giảm bớt bầu không khí xấu hổ pha chút cay đắng còn lại sau khi nhận lá bùa, chúng tôi tiếp tục trò truyện thêm một chút mà hầu như không để ý rằng đã là nữa đêm.

Nếu tôi không đi sớm, chắc chắn Claire sẽ nổi trận lôi đình.

Khi tôi chuẩn bị đứng dậy khỏi giường....

“...Đừng mà”

Đột nhiên, Iris nắm áo tôi thật chặt.

“Kể cả khi em nói như vậy, nó không thể thay đổi được việc gì cả. Đừng lo, anh sẽ quay trở lại. Nếu có bất kì ai đó cản anh, kể cả đó có là Claire hay vài tên bảo vệ, anh vẫn còn sợi dây chuyền mà Darkness đã cho anh mượn. Kể cả khi Claire lấy lại gia huy của mình, Gia huy nhà Dustiness là đủ để anh tiến tới thủ đô với cảm xúc của mình. Thế nên....”

“Em cấm anh! ‘Thi thoảng đến thăm’ là không đủ. Em biết em đã nói là anh có thể mang lá bùa theo mình, nhưng em vẫn muốn được tự mình đi. Em vẫn muốn được du hành cùng với onii-sama, trải nghiệm mọi thứ mà thế giới này mang lại!”

Những cảm xúc được dồn nén của Iris bùng nổ hoàn toàn như một đứa trẻ.

“Làm ơn hãy tiếp tục chỉ dạy cho em tất cả mọi thứ! Trong suốt mười hai năm sống trong lâu đài, khoản thời gian ngắn mà em được du hành cùng onii-sama làm em cảm thấy nó thỏa mãn và tuyệt vời hơn rất nhiều. Đừng bỏ rơi em. Cùng với nhau, chúng ta...”

Một hơi nói hết tát cả mọi thứ, cô bé dùng tay che miệng mình lại sau khi lấy lại được nhận thức.

Iris giờ đang thu mình lại với cái đầu cúi thấp xuống, thật không giống với người mang danh hiệu ‘Dragon Slayer” tí nào.

“Thứ lỗi cho em, em lại mất kiểm soát thêm lần nữa .... mỗi khi em ở cùng với onii-sama tính khí trẻ con lại bộc phát. Em vẫn là công chúa của một quốc gia. Em có nghĩa vụ phải bảo vệ người dân.

Sinh ra trong gia đình hoàn tộc, các cô gái phải lớn lên với sự dạy dỗ kèm cách tự chủ bản thân.

Đó là điều đương nhiên, vài người có thể nói gì đó về công chúa.

Chỉ có Claire và Darkness để thể hiện bản chất của mình. Kể cả như vậy ngoài trừ bọn họ, một người thì bao bọc quá mức, một người thì hầu như chỉ ở tại Axel.

“Iris, em chỉ mới mười hai tuổi, nó vẫn ổn kể cả khi em cư xử một cách dể thương. Không phải anh đã từng nói với em? Em là một người trong hoàng tộc, sẽ chẳng có vấn đề gì nếu ích kỷ những người xung quoanh mình.”

Nước mắt đang chuẩn bị chảy ra từ khóe mắt của cô công chúa khi cô bé nở một nụ cười mờ nhạt. Cô Công Chúa-sama người mang trong mình sức mạnh vượt trội và khả năng kiểm soát bản thân tuyệt vời.

“Onii-sama, xin đừng chiều hư em. Nếu như chúng ta tiếp tục sống cùng nhau. Em sợ rằng mình sẽ nói điều gì đó vượt qua cả việc lưu lại lâu hơn.”

...Ơ đệt, cái quái gì đang xảy ra vậy?

Tôi không thích cách mà cuộc nói chuyện này sẽ dẫn tới, tôi cảm thấy mình sắp không kiềm chế được nữa.

“Cho đến ngày onii-sama tiêu diệt quỷ vương. Em hứa em sẽ không hành xử dễ thương hay ích kỷ. Vậy nên...”

Agrhhh chết tiệt.

Nếu bạn thắc mắc việc gì là khủng khiếp nhất, đó là việc tôi gần như thay đổi cảm xúc dành cho cô bé này.

“...vậy nên,chỉ tối nay thôi, hãy nuông chiều em thêm một chút.”

Cái cách mà Iris nói điều đó trước khi ôm chẩm lấy tôi không phải là điều đáng ngại.

Điều tội tệ nhất là cô bé sẽ là một hoàng tộc có khả năng bẻ cong luật hôn nhân theo ý muốn của mình. Để cho phép bất kì khoảng cách tuổi tác nào mà cô bé muốn.

Không, Không thể được!

Iris là em gái tôi- tôi không phải là lolicon!

Nếu việc này tiếp tục thì cho dù là luật sư giỏi nhất thế giới cũng không thể giúp được tôi.

Kể cả khi việc đó là hợp pháp ở đây, nhưng kể cả Megumin còn không được theo quan điểm bình thường của người Nhật.

Bất chấp mọi sự hỗn loạn bên trong tôi, Iris nhẹ nhàng đưa ép khuôn người nhỏ nhắn của mình gần hơn.

Nếu tin đồn về sự vắng mặt kinh niên của gia đình cô bé là thật, cô bé hoàn toàn không có kinh nghiệm trong việc sự dụng sự dể thương của mình.

Từ lúc cô bé lo lắng về sức mạnh siêu nhân của mình, ban đầu cô bé rụt rè ôn lấy tôi. Dần dần cô bé bắt đầu ôm chặt lấy tôi hơn...!

“A-Anh không quan tâm. Quên tối nay đi, em có thể cư xử dể thương khi ở bên anh bất cứ lúc nào”

Tiêu rồi! Tôi đã nói một điều nguy hiểm khi không kiềm chế nổi ham muốn của mình.

Tôi phải đối phó với đồng đội của mình thế nào trong khi đang bị trói chặt bởi Iris?

Đột nhiên nói rằng “Tôi sẽ ở lại” sau khi gần đây có quá nhiều mối liên kết với Megumin, điều này sẽ xóa sạch uy tín của tôi.

Bên cạnh đó

“Onii-sama…không,”

Bênh cạnh đó, Satou Kazuma, hãy nghĩ về nó một cách chân thành.

Mày có muốn quay trở lại Axel?

Nghĩ về mấy lá thư của những đứa trẻ mà mày mới đọc cách đây vài tiếng.

Đúng rồi, Quỷ Vương.

Tôi phải đánh bại hắn ta vì lợi ích của Iris.

Chính xác cho lợi ích của lũ trẻ, và cả Iris.

Và cũng vì lợi ích của thế giới.

“Onii-chan,”

…………

“Em thích anh rất nhiều…!”

Cuối cùng, tôi vẫn quyết định ở lại.

Phần 5:

Đã được một tuần từ khi Aqua và mấy nhỏ kia rời đi

Vì đã quyết định ở lại, tôi gửi thư cho họ.

Nói rằng sau cùng tôi sẽ không quay trở về Axel.

Tôi bảo họ là từ giờ mình sẽ sống luôn ở trong lâu đài, và họ có thể chuyển hết những thứ thuộc quyền sở hữu của tôi như khoảng tiết kiệm, hành lý và tài sản sang cho họ.

Và cũng mong họ có thể đánh bại Quỷ Vương mà không có cái tên mang chức nghiệp yếu nhất này.

Darkness nhanh chóng trả lời vào cùng ngày mà bức thư được gửi đi.

Nội dung “Tỉnh lại đi” – Rõ ràng cái thứ này được cô ta viết nên trong khi cười một cách cay đắng.

Có lẽ cô ta nghĩ tôi sẽ ở lại thêm một ngày để giúp cho Iris vơi đi nỗi cô đơn.

Cách cô ta viết thật dịu dàng. Nói chung, cô ta bảo tôi hãy cư xử nhẹ nhàng với Iris nhưng vẫn phải trở về sớm nhất có thể....

— Ba ngày sau

Những lá thứ bắt đầu trở nên nghiêm túc.

— Hai ngày tiếp theo, những bức thư với nội dung tràn đầy sự giận dữ được gửi đến chổ tôi.

Cuối cùng, hôm nay.

Ai đó gõ cửa một cách lớn tiếng bên ngoài phòng ngủ của tôi.

“Kazuma-dono, tôi có chuyện cần nói với anh”

Đó là giọng của Claire.

Tôi gật đầu với Heidel, người đang pha trà cho tôi, nhanh chóng đi ra mở cửa.

“Có chuyện gì quan trọng lắm sao Claire?”

“Có chuyện gì? Câu hỏi hay đấy, Kazuma-dono, tôi nghĩ anh biết chính xác lý do vì sao tôi ở đây.”

Lòng biết ơn của Claire về những hành động dũng cảm của tôi chỉ vừa đủ để cô ta kiềm chế lại.

“Anh biết điều mọi người trong lâu đài nghĩ về anh đúng không?’’

“Đương nhiên. Kể cả khi những lời lăng mạ tàn nhẫn đầy trong không khí, tôi vẫn chả có vấn đề gì với nó, vì ý chí của tôi không dễ gì bị lung lay bởi những việc tầm thường như vậy. Tôi là dạng người sẽ vẫn kiên trì là một Neet kể cả khi họ hàng hay người quen có chửi rủa và lăng mạ tôi mỗi dịp năm với và lễ hội Bon”

Lúc này Claire nghiến chặt răng của mình.

“Thật vậy. Điều đó thật hoàn hảo, tôi có một yêu cầu cho ngài đây người mang tinh thần thép đã cống hiến nhiều điều tuyệt vời cho đất nước”

“Đó là chuyện gì? Tôi có thể giúp bằng cách nào?”

Con người này cũng không đến nỗi tệ.

Cộng thêm, cô ta cũng giống như tôi đều yêu quý Iris.

Tôi nên hết lòng giúp đỡ cô ta, cô ta chắc sẽ cần kỹ năng của tôi.

“Đương nhiên! Đó là điều mà chỉ có mình anh mới thực hiện được!”

Nói xong, Claire nở một nụ cười rực rỡ.

“Đã lâu không gặp, Kazuma-dono”

Rain, người phụ trách việc học tập của Iris bước vào.

Điều gì đã mang họ tới đây?

Như thể đọc đươc suy nghĩ của tôi, Rain ngượng ngùng nói,

“Uhm... Tôi biết Kazuma-dono đã làm việc rất vất vả để trợ giúp cho Iris khi còn ở Elroad, Kazuma-dono cũng đã ở lại mỗi đêm để kể chuyện cho công chúa Iris, nhờ vậy mà công chúa dần trở nên năng động và vui vẻ....”

Theo sau Rain, Claire thêm vào,

“Chính xác, ngày nào ngài ấy cũng vui vẻ, tôi phải cảm ơn anh vì điều đó. Chúng tôi không thể tưởng tượng được công chúa Iris có thể trở nên nghịch ngợm đến thế này đó có phải là bí mật của một đứa trẻ sống trong lâu đài bị bao bao vây bởi quân đội quỷ vương lúc nào cũng sẵng sàng xâm chiếm”

Hai người này đang cố nói điều gì?

Ngay lúc đó, một tiếng gõ cửa khác lại vang lên.

Kể từ khi cửa được mở sẵn, đó chỉ là tiếng gõ theo phép lịch sự mà thôi.

Liến nhìn xung quoanh chỉ có cô em gái mang dáng vẻ cô đơn người liền trở nên vui vẻ ngay khi cô bé nhìn thấy tôi.

“Sup, Onii-chan? Ngủ nướng đến giờ này là không tốt đâu đấy, yanno? Thời tiết hôm nay thật tuyệt vời, cùng đi lấy bento rồi đi picnic nào, kazzi!” Cô bé nói một cách hào hứng.

Nghe thấy cách Iris nói chuyện, Hai người họ ứa nước mắt mà gục đầu xuống,

“Kazuma-dono, Tôi cầu xin cậu, làm ơn về đi mà!” x2

Yêu cầu bị từ chối, ký tên, Kazuma.

Phần 6:

“—Hắn ta chạy về hướng đó! Bắt lấy hắn!”

Vài tiếng sau.

Tôi đang bị truy đuổi một cách vô lý bởi đám binh sĩ, đâu đâu cũng thấy mặt chúng.

Trước giờ tôi chưa phải dùng quá nhiều mưu kế hay phải giao chiến với thế lực nào như vậy.

...À, có một lần, nó cũng có liên quan tới Iris.

“Đừng xem thường hắn cho dù hắn chỉ có một mình! Hắn ta đã đánh bại vô số tướng lĩnh của quân đội quỷ xương và săn những tên tội phạm được treo thưởng cao ngất, Chỉ có nữ thần Eris mới biết hắn ta đang giấu chiêu bài gì!”

Clairre vừa hét vừa đuổi theo tôi.

Một vài binh sĩ chặn đường tôi, như không hề nghe thấy cảnh báo của Claire.

“Vị khách kia, chúng tôi không cho phép ngài vượt qua!”

“dừng ngay việc khán cự vô nghĩa này và tuân theo....!”

Mặc kệ họ, tôi nhét tay vào túi.

“Create Earth!”

Một chiến thuật đánh phủ đầu gọn gàng và nhanh chóng.

“Ng-Ngươi đang làm gì thế?”

Đám binh sĩ trước mặt tôi đang trở nên lúng túng.

“Wind Breath!”

“!? Cái quá......!?”

“Mắt tôi…!”

Bị cát dây vào mắt, hàng loạt binh sĩ khụy gối xuống.

Quan sát một cách cẩn thận, Tôi thấy một trong số các binh sĩ có mang theo dây thừng, có lẽ họ định dùng nó để trói tôi.

Tôi giật lấy sợi dây từ tên lính bị yếu đi và tiếp tục chạy.

Tôi phải tìm cách thoát khỏi mấy tên này và đến gặp Iris.

Đúng vậy, không đời nào mình quay trở về.

Chỉ cần mình có thể tới chổ Iris, mọi thứ sẽ được giải quyết một cách ổn thỏa... Không, thay vào đó, tôi có thể kéo cô bé chiến đấu cùng với mình.

Tôi lấy tay chụp mũi của tên lính đang tiến đến.

“Create Water!”

“Wharrgarbl!”

Tên lính ho sặc sụa trong khi bị sặc nước.

“K-Kazuma-dono! Cách chiến đấu đó.... Không thể nào…!”

Chứng kiến cách chiến đấu của tôi, Claire hỏi tôi với một biểu cảm kinh hoàng như thể cô ta vừa mới phát hiện ra một sự thật khủng khiếp nào vậy.

Cho dù tôi khá tự tin vào khả năng trốn thoát của mình, tôi vẫn vô tình bước vào ngõ cụt.

Ngay khi tôi nhận ra điểm cuối của con đường, tôi nghe thấy giọng của Claire từ phía sau.

“...Nữ thần ơi, làm sao tôi lại có mắt như mù thế này.”

Tôi quay mặt lại đối mặt với Claire và đám binh sĩ đã bắt đầu dàn đội hình.

Tôi phải đột phá qua họ để đên bên Iris bằng bất cứ cách nào.

Sau khi quyết tịnh, tôi bắt đầu đàm phán với Claire.

“Thật là đang tiếc, Claire. Đó là vinh dự của tôi khi cùng được uống rượu với cô và được nghe cô kể về thời thơ hấu của Iris. Nếu mọi chuyện không đi đến mức này, chúng ta chắc chắn sẽ trở thành bạn tốt đấy.”

“Kazuma-dono... Tôi cũng rất tiếc khi phải chia tay như thế này. Bỏ việc đó qua một bên, tôi phải cảm ơn anh một việc. Cảm ơn anh vì đã bảo vệ Công Chúa Iris khỏi món thánh vật nguy hiểm đó. Tuy nhiên...”

“…Tuy nhiên?”

Để trả l ời câu hỏi cảu tôi, Claire rút kiếm ra.

Vậy đây là ý của cô ta. Claire hôm nay khác với bình thường.

Sau đó.....

“Tuy nhiên, việc anh đánh cắp chiếc nhẫn của Công Chúa Iris là điều không thể chấp nhận được. Làm ơn hay trả lại nó. Chiếc nhẫn không phải là thứ anh được phép sở hữu. Nếu anh từ chối, tôi sợ là mình sẽ phải công khai nhân dạng bí mật của anh. Điều đó là cần thiết cho dù phải khiến Công Chúa Iris tức giận. Nếu như anh muốn tiếp tục giấu đi thân phận, hãy tuân theo và....”

Vậy thì, sẽ thật là bất lịch sự nếu tôi không đáp trả lại cô ta bằng tất cả những gì tôi có.

“Không đời nào cô sẽ công bố nó. Sau tất cả, sự thật là kẻ được Iris-sama xem như anh trai mình là tên trộm hào hiệp sẽ đem đến một sỉ nhục không hề nhỏ cho gia đình hoàng gia. Hãy để tôi qua, white suit, không thì tôi sẽ sẽ không do dự mà tra tấn cho đến khi cô khóc lên đấy.”

Tôi trả lời để chặn miệng cô ta.

“...Đ-Điều đó nghĩa là gì?”

Claire, người luôn xem thường thôi và chế nhạo sức mạnh thực sực của tôi,, Ngạc nhiên là cô ta không lập tức lao đến. Thật sự thì, cô ta đang run rẩy với dòng nước mắt trực trào ra.

Cái kiểu phát triển tính cách gì thế này?

Có phải là từ lúc cô ta nhận ra tôi là tên trộm đã đột nhập vào lâu đài?

Hay do đã tận mắt nhìn thấy sức mạnh thật sự của tôi trong hành động?

Cái nào cũng được.

Bây giờ, tôi phải đến chổ Iris, dạy cho cô bé một vài bài học nâng cao.

Giữ lấy lời hứa nhỏ trong tim, tôi kéo căng sợi dây đang ở trong tay mình.

“Tôi sẽ trói cô với sội dây này, sau đó liên tục dùng Steal cho đến khi cô khóc lóc đầu hàng.”

“Eh!? K-Khoan đã! Dừng lại Kazuma-dono, cho dù chuyện gì xảy ra tôi, tôi vẫn là một người phụ nữ mang danh quý tộc! Anh sẽ không làm....những thứ.... quá khích như thế ở nơi công cộng....đúng không?”

Tôi đáp lại để hù Claire trong khi quất sợi dây một cách đe dọa.

“Tiện thể, tôi cũng đã từng trói Darkness và kéo cô ta đi bằng xe ngựa rồi còn dùng nước đá tạt thẳng vào cô ta. Tin hay không thì tùy cô.”

“Rút lui!!!”

Khuôn mặt của Claire sững lại phát ra âm thanh như vừa thét vừa rít lên vậy.

Trái với mệnh lệnh của cô ta, mấy tên lính này đang rón rén tiến lên.

Đối diện với sự áp đảo hoàn toàn về số lượng. Tôi đương nhiên không thể thắng nếu chỉ dựa vào sức mạnh.

“Để đó cho chúng thuộc hạ, Claire-sama! Chúng tôi sẽ hạ hắn...!”

Kẻ địch có bốn tên.

Hơn nữa, bọn chúng đã nhìn thấy combo hại mắt của tôi từ xa.

Như vậy, bọn chúng sẽ không bị khuất phục bởi nó.

“Được rồi. Thưa quý khách, Hãy phục tùng và -!?”

“Bind!”

Tôi lập tứng ứng biến và trói ngay cái tên lính đang mở mồm nói.

Tên lích đang cố làm chệch hướng sợi dây bằng thanh kiếm của hắng ta, nhưng sợi dây đang bay thì làm sao có thể dễ dàng gạt ra được.

Khi việc trói không diên ra nhanh tróng, tên lính vẫn bị trói cùng với thanh kiếm của mình.

Sợi dây trói khá lỏng lẻo, cứ thế này chỉ một lúc sau là hắn ta có thể thoát ra.

Không sao, những gì tôi cần chỉ là một khoảnh khắc sơ ý!

“Bắt được rồi!”

Tôi hướng tay về tên lính vừa la hét vừa lao đến phía tôi.

“Wind Breath!”

Kể cả khi nó chỉ khiến hắn dao động dù chỉ là một chút, nó vẫn tạo ra một kẻ hở trong đội hình của bọn chúng.

“Đấy chỉ là những mánh khóe nhỏ thôi! Đừng sợ hãi, tiến lên!”

Những lời đó chắc phải đến từ tên thủ lỉnh, hoặc ai đó tương tự.

“C-Chờ đã! Đừng, hắn ta là....!”

Claire tuyệt vọng hét lên điều gì đó, nhưng mọi thứ đã quá trễ.

Tôi trượt tới nơi con mồi tiếp theo đang đứng và đưa tay ra như đang chuẩn bị bắt tay.

Theo phản xạ, gã đó nắm lấy tay trái của tôi. Không một chút nhân từ tôi sử dụng Drain Touch.

“!?”

Nhìn thấy tên đó gục xuống, nhưng tên lính còn lại và tên đang nằm trên sàn trở nên do dự, nhìn tôi một cách dè chừng.

Nhìn thấy cơ hội ngay trước mắt, tôi phóng tới mấy tên lính...!

“Dừng lại đó Kazuma-dono, anh đã bị bao vây! Tôi sẽ dịch chuyển anh về với phép thuật. Hẹn gặp lại ở Axel!!”

Bên ngoài ngõ cụt, tôi lao vào đám lính khác.

Chỉ huy của họ, Rain nói câu đó với khuôn mặt trắng bệch.

Tôi vẫn đúng yên, Claire và hai tên lính cũng đang dần tiến lại từ phía sau.

Chết tiệt, thật sự không có lối thoát nào sao!?

Binh lính của Rian dần bao vây tôi không chừa một kẻ hở nào, hi vọng của tôi dần nhanh chóng bị mất đi.

Khốn kiếp, đâu không phải là số lượng tôi có thể đối phó.

Vẫn còn nhiều điều mình phải dạy cho Iris.

“Thôi nào, Kazuma-dono. Làm ơn hãy đầu hàng và rời đi... Trong cuộc truy đuổi suốt hàng giờ liền, rất nhiều binh sĩ đã bị thương vì trượt ngã trên những sàn nhà bị đóng băng, những người khác thì không thể di chuyển bởi Bind, Một số thì bất tỉnh vì bị rút cạn mana một cách không rõ..... Đó là một thành tựu lớn đối với một mạo hiểm giả đơn độc. Anh khá giống với tên trộm lúc trước đã từng đột nhập vào lâu đài...”

Rain nói với một giọng đầy mỉa mai.

“ha...Ha...Th...Thật là không thể tin được.... Không khó tưởng tượng tại sao Mitsurugi-dono đã thua anh tận 2 lần. Tuy nhiên, tên này có kỹ năng gì để xác định hướng di chuyển của chúng ta, trốn đi trước thời hạn và biến mất khi nào hắn ta bị dồn vào góc khuất...?

Caire, người tôi cố tránh mặt không biết bao nhiêu lần, nặng nhọc nói.

Chắc chắn cô ta đang nói về ‘Detect Enemy’ và ‘Sneak’.

Trong hoàn cảnh đấy, tôi cũng sử dụng ‘Farsight’ và ‘Lip Reading’ để dự đoán hành động của họ. Cho dù họ có đến gần, ‘Escape’ sẽ dễ dàng giải quyến vấn đề đó.

Mặc dù tôi đã cố hết sức, nhưng tôi vẫn dính vào hoàn cảnh này.

Tuy nhiên, nếu cơ bản thất bại trong tình huống này, tôi sẽ không thể nào đối phó nổi với bất kì tướng lĩnh nào của quân đội Quỷ Vương.

Nhìn thấy thấy tôi không di chuyển, Claire có lẽ nghĩ tôi đã đầu hàng. Cô ta thả lòng và từ từ tiếp cận tôi...

“Nói chuyện tí nào, Rain, sao ta không làm một thỏa thuận nhỉ.”

Tôi giữ phong thái điềm tĩnh và nói với Rain thật nhẹ nhàng.

Nghe thấy tôi nói, mặt Claire cứng lại.

Trong lúc đấy, lông mày của Rain có hơi nhướng lên.

“Nếu tôi nhớ không lầm, Rain đến từ một gia đình quý tộc cấp thấp, có đúng không? Như cô đã biết, tôi có mối quan hệ tình cảm sâu đậm, gắn kết với Darkness, bố của cô ta cũng có ấn tượng rất tốt đối với tôi. Ông ta tin tưởng tôi đến mức giao phó Darkness cho tôi. Họ tin cậy tôi đến mức cho tôi mượn tất cả mặt dây chuyền và quyền lực của nhà Dustiness.”

“Im đi! Đừng nghe những điều nhảm nhí hắn nói, đừng bị lừa bởi hắn ta, Rain!”

Lắng nghe sự trình bày của tôi, Raid nuốt lấy nước bọt trong khi Claire điên cuồng phản bác.

“....Bên cạnh đó, Tôi còn rất thân thiết với Iris đến mức có thể gọi trống tên nhau. Cô thật sự muốn chia cắt người mà Iris ngưỡng mộ ra khỏi cô bé? Liệu đó có phải điều Iris muốn? Nếu bây giờ cô để tôi đi, cô sẽ nhận được sự tôn trọng từ gia đình nhà Dustiness và cả Iris. Nói cách khác, mọi mối quan hệ có thể làm cho tương lai của cô trở nên sáng lạng. Rain.”

“Đừng nghe hắn ta, Rain! Cậu có thể được đánh giá tốt hơn bởi gia đình Dustiness, nhưng nó sẽ để lại một ấn tượng vô cùng xấu trong tôi! Không có gì tốt đẹp đến với kẻ thù của tôi! Bên cạnh đó, vì tương lai của Công chúa Iris, Chúng ta phải tách tên này ra khỏi ngài bằng bất cứ giá nào, mặc kệ công chúa ngưỡng mộ hắng ta bao nhiêu! Cô biết rõ điều này, Nếu như hắn ta còn ở đây, Iris-sama sẽ càng lúc càng trở nên ngớ ngẩn! Cứ nhìn vào những hành động của Iris-sama dạo gần đây!”

Kẹt giữa tôi và Claire, khuôn mặt Rain nhăn lại với biểu cảm do dự.

Những tên lính đang ngơ ngác mà Rain mang theo chắc chắn là những hộ vệ cá nhân hay thứ gì đó tương tự.

Nhìn thấy thủ lĩnh của mình đang do dự, Rain, những tên lính khựng lại trong ý định bắt giữ tôi.

Với việc những tên lính của rain đứng bất động, những tên bên phía Claire cũng không đưa ra bất kì hành động nào.

Tắm trong mồ hôi lạnh, Rain nhìn qua nhìn lại giữa tôi và Claire.

Giờ cô ta đang ở giữa một tình huống khó xử, Chỉ còn duy nhất một việc tôi có thể làm.

“Nói đi, Rain, suy nghĩ một cách cẩn thận. Không phải tôi là người có kinh nghiệm phong phú trong việc đánh bại tướng lĩnh của quân đội Quỷ Vương và những tên tội phạm khét tiếng, người có thể trở thành một hậu quân đắc lực cho quân đội sao? Không phải cô đã chứng kiến kỹ năng tuyệt vời của tôi trong khoản thời gian vừa rồi? Tôi sẽ là bạn cùng chơi của Iris, và tôi cũng có thể giúp trong công cuộc phòng thủ lâu đài. Tôi không hề nói dối, tôi có kỹ năng tuyệt vời trong việc tìm kiếm điểm yếu của kẻ địch... Cô thấy thế nào? Không hề có một chút tiêu cực nào trong vấn đề này phải không? Với một người bạn chơi cùng, Iris sẽ trở nên vui vẻ. Tôi cũng sẽ hạnh phúc khi ở đây. Quốc gia này cũng sẽ nhận đưuọc lợi ích vì được một mạo hiểm giả hùng mạnh phục vụ. Cuối cùng, cô, Rain, Sẽ nhận được nhiều thiện cảm từ Iris và nhà Dustiness. Đúng không? Cô không thích cái kết cục mà mọi người đều thắng này à?

“……”

“Rain, đừng im lặng! Mình cầu xin cậu, đừng tán thành với cái ý tưởng ‘à đó là lý do, thế nên không sao cả!’ ...M-mình biết rồi, Rain, Mình nhớ gia đình cậu có một món nợ chưa trả, đúng không? Vậy hãy để gia đình mình trả cho cậu? Có phải nó chỉ khoảng mười triệu? Thấy thế nào, không tệ, đúng không!?”

Đề nghị của Claire có vẻ như đã mang Rain quay trở lại.

Rain vừa cúi đầu vừa lẩm bẩm xin lỗi.

Nghe thấy điều đó, Claire trở nên thoải mái và biểu hiện của cô cũng dịu đi.

—Nếu tôi chỉ là một tên Mạo Hiểm Giả bình thường, câu chuyện sẽ kết thúc ở đây.

Nhưng, tôi không thể đi mà không trưng ra dáng dấp của một quý ông.

“Ngay này, Rain. Gia tài của tôi đã vượt qua hàng tỷ. Cô hiểu như...”

“B-Bắt lấy hắn ta! Đừng để hắn phun ra thêm bất kỳ lời nào nữa!”

Trước khi tôi có thể nói xong, binh lính của Claire, đã lẻn đến sát gần tôi, đè tôi xuống sàn từ phía sau.

“T-Tên hèn hạ khốn kiếp! Tôi đang ở giữa cuộc thương lượng, cô không nên làm gián đoạn! Này Clairre, cô có quý trọng pantsu của mình không!? Mới một lúc trước cô nhắc đến việc không có gì tốt đẹp nếu trở thành kẻ thù của cô, nhưng tôi chắc chắn rằng trở thành kẻ địch của tôi không hề tốt đẹp hơn một chút nào!”

“Tôi biết, tối biết, Kazuma-dono! Thật sự, tôi nghĩ anh còn khủng khiếp hơn cả quái vật! Không riêng sự nhanh nhạy trong chiến đấu, anh con có khả năng lôi kéo người khác và mối quan hệ rộng rãi. Tôi biết anh rất giàu, và còn có những bước phát triển không thể nào tưởng tượng được..!”

Cô ta vừa nói vừa nói vừa ra lệnh cho binh sĩ đè tôi xuống chặt hơn nữa.

“Rain. MÌnh đoán cậu có mang lọ thuốc xóa trí nhớ mà mà từng đề cập tới đúng không?”

Cái gì? Xóa trí nhớ.

Khi tôi giật mình với cái thuật ngữ đang sợ đó đám binh sĩ còn đè tôi xuống mạnh hơn nữa.

“Vốn dĩ tôi không định sử dụng biện pháp tiêu cực này, nhưng để cho anh ở cùng công chía Iris sẽ gây ảnh hưởng không tốt đến ngài. Bên cạnh đó, Việc sử dụng biện pháp quá khích này sẽ khiến anh trở nên căm thù chúng tôi. Thật sự, tất rất sợ hãi khi nghĩ đến những việc anh sẽ làm để trả thù. Thế nên, chúng tôi vô cùng xin lỗi, chúng tôi buộc anh phải quên đi mọi việc từ lúc tiểu thư Dustiness mời anh quay về Axel. Chính xác, đó là lúc mà anh đọc được thư của bọn trẻ... Tiến hành đi, Rain!”

Này, đợi đã.

Quên hết mọi việc sau cái ngày tôi quyết định rời đi?

Nói cách khác, những điều Iris nói về việc thích onii-chan rất nhiều cũng sẽ....

“T-Tôi hiểu. Chúng ta có nên thực sự dùng đến nó? Thứ thuốc này bị cấm vì có tác dụng phụ như gây nên một số chứng mất trí nhớ cho kẻ nào kém may mắn, sau tất cả.... C-cậu có chắc là nó ổn không?”

Rain tiến đến chổ tôi với lọ potion trong tay khi nói ra những từ không thể nào tin được với Claire....!

“D-Dừng lại! Đừng cho tôi uống những thứ kì lạ như thế! Nên nhớ là, bọn cô may mắn vì bây giờ đang là ban ngày, chỉ vào ban đêm ta mới giải phóng được toàn bộ sức mạnh. ‘Night-vision’ và ‘Detect Enemy’ cùng với ‘sneak’ có nghĩa là ta có thể đột nhập bất cứ thành trì nào. Sử dụng cung, ta cũng có thể nhắm bắn các ngươi từ xa! Bọn người hãy nhớ lấy thật kỹ! Nhớ đó!”

“N-Nhanh lên! Bắt hắn ta uốn thuốc ngay đi, Rain! Tên này thật khủng khiếp! Hắn đáng sợ như địa ngục vậy!! Đã vậy hiện tại còn không phải hình dạng cuối cùng của hắn ta! Nghĩ đi, hắn ta còn không dùng cái phép thuật đóng băng nguy hiểm đã làm nghẹt thở Mitsurugi-dono. Hắn đã thương xót cho chúng ta! Rain, nhanh lên! Xóa bỏ hoàn toàn trí nhớ của hắn ta ngay bây giờ đi!”

Bị kẹp như ổ bánh mì giữa hai tên cảnh vệ trong góc khuất của lâu đài hoàng gia, Hai người phụ nữ quý tộc thì đang tuyệt vòng tìm cách bắt tôi mở miệng.

Nó có thể nhìn giống như một lễ hội âu yếm từ xa, nhưng thực tế thì việc này không thể nào đùa được!

“Tinder!”

“Nóng! Cháy rồi! Ahhhh, nó làm cháy một lổ trên cái áo choàng đắt tiền mà mình thích nhất rồi!”

“Tên này, vẫn cố chống cự cho dù đang bị áp chế....! tôi hoàn toàn kiếp sợ anh rồi, Kazuma-dono! Rain, lát nữa mình sẽ mua cái áo choàng khác cho cậu, hãy bắt đầu niệm phép dịch chuyển đi! Tớ sẽ lo vụ bình thuốc!”

Claire giật lấy bình thuốc từ tay Rain rồi tiến đến chổ tôi với biểu cảm vô cùng căng thẳng.

Tại sao cô phải căng thẳng như thế. Ở đây tôi mới là kẻ bị dồn đến chân tường mà!

Rain nhanh chóng niệm phép ngay khi lọ thuốc được dộng vào mặt tôi – Đột nhiên.

“Onii-chan!”

Tiếng ồn chắc chắn đã mang em ấy tới đây.

Iris thét lên từ xa vừa xông thẳng đến chổ tôi.

Một công chúa được giải cứu bởi hiệp sĩ trong bộ giáp sáng bóng khỏi việc bị xâm hại.

Nó diễn tả chính xác tình huống hiện tại nếu như chúng tôi không bị đổi chổ.

Iris hét lên về phái tôi người đang bị đè trên sàn.

“Claire, chị đang định làm cái quái gì với đại ca! Hiện tại em đang vô cùng tực giận! Dừng ngay chuyện quái quỷ này lại bằng không thì em sẽ ghét chị, từ tận đáy lòng mình!”

Nguyên văn:“Claire, what the hell are you trying to do to my aniki!? I’m angry AF right now! Cut the crap or else I’ll really hold a grudge, from the bottom of my heart!” (AF = AS Fuck) mình không biết nên dịch sao cho sát nghĩa và nó cũng hơi thô nên mình sẽ để nguyên văn ở đây cho các bạn tự do tưởng tượng,

“Công chúa Iris, Xin đừng dùng những từ như đại ca hay AF thêm lần nào nữa! Thần đã chuẩn bị tinh thần để nhận lấy cơn thịnh nộ của người. Hiện giờ, thần đang buộc tên này uốn thuốc xóa trí nhớ và tống khứ vắn về Axel”

“Princess Iris, please don’t use terms like aniki or ‘AF’ anymore! I’ve already prepared to face your inevitable wrath. Right now, I’m making this man drink the memory wiping potion and repatriating him to Axel!”

Iris hét lên trong khi cố đẩy những nười lính đang cản đường cô bé.

“Điều này thật không thể tha thứ được!”

“That’s unforgivable AF!”

“Tiếp theo sẽ đến lượt thần giận dữ như điên nếu như Iris-sama không ngừng ngay việc sử dụng thứ ngôn ngữ ấy!”

“It’ll be my turn to get angry AF if Iris-sama doesn’t stop using that language!”

“Kể cả Claire-sama cũng bị lây nhiễm sao! Vịnh xướng dịch chuyển đã xong, có thể bắt đầu bất cứ khi nào cô muốn!”

Chết tiệt, chỉ còn một chút!

“Onii-sama!”

Hiểu rằng em ấy không thể nào ngăn việc này lại, Iris dừng lại lấy lại hơi thở trước khi hét lên như muốn trút ra hết không khí trong lồng ngực.

“Onii-sama, nếu có cơ hội nào để cho chúng ta ở bên nhau lần nữa, em sẽ không bao giờ bỏ anh lại phía sau!”

Cô em gái đang yêu của tôi hét lên tràn đầy quyết tâm.

“Iris, onii-san sẽ quay lại! Anh hứa với em lần tới anh sẽ không rời khỏi lâu đài. Anh sẽ sống thoải mái ở đây mỗi ngày--!”

“Hắn ta nói cái quái gì vào thời điểm này vậy!? Giờ thì, nuốt nó đi! Rain, dịch chuyển hắn ta ngay khi hắn uốn lọ thuốc!”

Nói xong, Claire trút lọ thuốc vào miệng tôi.

Không biết có phải hiệu ứng diễn ra tức thì không, một cơn chóng mặt ấp đến khiến tôi nhanh chóng mất ý thức.....

“Hãy viết thư cho em mỗi khi anh nhớ đến em! Onii-sama, em sẽ đợi anh! Em tin rằng một ngày nào đó anh chắc chắn sẽ tiêu diệt được quỷ vương--!”

CHƯƠNG 02: HÃY GIÁNG THIÊN PHẠT LÊN CÁI BỌN SỐNG CHUNG NÀY!

Phần 1:

Khi tỉnh lại, tôi đang không hiểu tại sao mình lại đứng trước cổng vào Axel

……?

Với không một chút manh mối về chuyện gì đã xãy ra.

Chuyện quái gì đã xãy ra, tại sao tôi lai có cảm giác như mình đã đánh mất một thứ gì đó vô cùng quan trọng....?

Giống như là tôi bị mất đi một thành viên trong gia đình mà tôi đã cực khổ làm việc để có thể được đoàn tụ.

Cái cảm giác trống rỗng này là gì?

Tôi vẫn nhớ Claire, kẻ thù lớn nhất của mình, đã làm điều gì đó đối với tôi....

Bởi Claire?

Chuyện gì đã xãy ra? Kể từ lúc nào mà Claire lại trở thành kẻ thù lớn nhất của tôi?

Cũng như tôi, cô ta yêu quý Iris. Có thể nói chúng tôi như là đồng bọn.

Nhưng vì một vài lý do, tôi cảm thấy bắt buộc phải trả thù Claire.

Để xem, chuyện có thể xảy ra khi tôi chỉ ở lại thêm 1 đêm dưới lời mời của Iris. Sau khi Darkness và mấy nhỏ kia quay về, Iris chắc chắn đã nói với tôi điều gì đó vô cùng quan trọng.

Tôi nhớ lại những điều Iris đã nói....

Cô bé.... đã nói gì nhỉ?

…Huh?

Cái quái quỷ gì thế này, chắc chắn có gì đó không ổn.

Tôi không chắc nó là gì. Tuy nhiên, tôi phải trả thù Claire.

Bản năng bảo tôi phải làm điều đó.

Thôi kệ.

Sau cùng, tôi cũng đã quyết định là sẽ chiến đấu sau khi đọc được lá thư của mấy đứa nhỏ.

Bọn họ chắc cũng đang mang cảm xúc giống như vậy.

Tôi bước những bước thật dài tiến thẳng đến ngôi biệt thự đã bị bỏ hoang khá lâu của mình.

Bọn tôi đã ở lại Elroad nhiều ngày.

Tôi rõ ràng chỉ ở lại thủ đô khoảng 2 tuần, nhưng tôi có cảm giác là mình đã rời đi rất lâu rồi. Tại sao vậy nhỉ?

Trong lúc mãi suy nghĩ, tôi đã về đến trước cửa.

Sau đó, khi tôi thử mở cửa....

Nó đã bị khóa.

“…?”

Làm sao có thể? Nó thường được mở khi có người đang ở nhà.

Với suy nghĩ như vậy, chắc chắn mọi người đã đi ra ngoài.

Có thể họ đã quá phấn khích rồi đi đến Guild để nhận Quest.

Nếu vậy thì họ sẽ quay về ngay thôi.

Hay đúng hơn là, nó sẽ khá là rắc rồi nối như họ không quay về sớm.

Tôi đã đưa hết hành lý cho Darkness. Và cũng không có nhiều tiền trong người.

…Eh?

“Huh, ví mình đâu rồi? Chết tiệt, có phải mình làm rơi nó ở đâu không? Mình không nhớ là mình đã chạy nhảy gì nhiều. Có lẽ nó chỉ rơi đâu đó quoanh đây.”

Vì tôi chỉ vừa mới trở lại từ Elroad, trong ví của tôi gần như đã cạn tiền vì đi mua quà tặng.

Sao cũng được, tôi sẽ đứng chờ ở đây thêm 1 chút.

—Trong khi mơ màng, mặt trời đã lặng từ lúc nào không biết.

“vẫn chưa quay lại...! Mấy con mắm này đang làm cái gì vậy!? Mình có nên đến Guild Mạo Hiểm để kiểm tra không? Không, sẽ thật khủng khiếp nếu họ quay về lúc mình đi. Cộng thêm, đi đến guild sau một thời gian dài đứng đây chờ đợi khiến mình có cảm giác thua cuộc....”

Thế nên tôi bắt đầu chọc Zell đại đế đang bên trong sân vườn của biệt thự.

Cái chuồng sở hữu một chiếc giường với rất nhiều lớp khăn bông mềm – chỉ cần nhìn vào nó thôi bạn sẽ thấy nó thật ấm áp – cùng với thức ăn và nước uống. Con gà ngủ bên trong cái chuồn VIP của nó ngược lại với tình trạng của tôi người đang bị nhốt bên ngoài biệt thự của mình.

…Rồi tôi chợt nhận ra.

“trông người lớn hơn là ta nhớ”

Tôi khụy gối bên ngoài chuồn để quan sát Zell đại đế.

Không phải con gà này sẽ cực kì chậm lớn bởi vì khả năng ma thuật cao của nó à?

Ngoài ra thì không có gì kì lạ sau khi tôi quay lại từ chuyến đi dài ngày.

Đột nhiên.

“Tên trộm rồng!”

Cửa số trên tầng 2 của tòa biệt thự đột nhiên mở ra rồi ai đó hét vào tôi.

Tôi đang định vặn lại ‘ngươi gọi ai là tên trộm rồng đấy’ thì mới nhớ ra là chỉ có duy nhất một con mắm gọi Zell đại đế là rồng.

“Cô gọi ai là tên trộm hả? Đây là lúc cô phải chấp nhận nó chỉ là một con gà. Tại sao không chịu mở cửa khi tôi về nhà hả? Làm tôi ngồi đứng chờ ngoài này trong khi nghĩ không có ai ở nhà.”

Nghe tôi trả lời, Aqua trao tôi cái nhìn ghẻ lạnh.

……?

“Tôi không biết cậu đang nói về vấn đề gì. Sau khi bàn bạc với Megumin và Darkness chúng tôi đã quyết định biệt thự này thuộc về nữ thần xinh đẹp Aqua-sama. Darkness đã có biệt thự riêng của mình trong thành phố, Megumin có nhà tại Làng Hồng Ma, vậy nên ngôi nhà giờ rơi vào tay tôi. Đó là cách mà tôi sở hữu ngồi nhà này. Không phải cậu sẽ sống ở trong lâu đài sao? Đi ra ngoài! Ra khỏi vườn của tôi ngay!”

……!

“tôi biết cô bị bệnh ngu kinh niên, nhưng hôm nay cô thật sự quá lố bịch đấy, Nhìn lại mình xem, có chuyện gì xảy ra với não cô à? Sao không thử dùng phép hồi phục lên đầu cô xem? Nếu nó không hoạt động, tôi sẽ đưa cô đến bệnh viện ngay lập tức.”

Như để trả lời, Aqua đóng sập cửa sổ lại.

……

Tôi vòng ra phía trước rồi đập cửa.

“Tôi về rồi! Darkness, Megumin, mở của ra nếu như mọi người ở nhà! Con ngốc Aqua nhốt tôi bên ngoài rồi!”

Sau một lúc đập cửa và la hét, cửa sổ ngoài ban công ngay phía trên tôi mở ra.

Tôi nghĩ có thể lại là Aqua, nhưng không phải, Megumin và Darkness thò đầu ra ngoài.

Thật là nhẹ nhỏm.

....tuy nhiên cảm giác đó vô cùng ngắn ngủi, bởi vì.

“Ngài Kazuma vĩ đại không thể nào đến đây để thăm chúng ta được. Không phải anh ta đang có một tuần lễ tuyệt vời ở Thủ Đô sao?”

....1 tuần?

Darkness khiến tôi bối rối.

“Hahaha, bọn em gần đây không là gì đối với anh....! Gạt chuyện đó qua một bên, Sao anh dám để bọn em về trước rồi một mình ở lại Thủ Đô hả.....! Anh còn có thể trở nên đê tiện tới mức nào hả!? Em không bao giờ nghĩ anh sẽ cả gan làm những việc như vậy ngay sau khi được buff tinh thần đấy!”

Megumin vung cây trượng một cách dữ dội trọng khi giận giữ một cách vô cớ.

Khoan, đợi một chút đã.

“Này, khoan đã. Cái vụ tôi ở lại Thủ Đô thêm một tuần sau khi mọi người rời đi là sao? Chuyện đó có nghĩa là gì? Tôi chỉ ở lại thêm 1 đêm, Làm sao nó có thể trở thành......huh?”

Thật là kì lạ, có thứ gì đó cứ luẩn quẩn trong tâm trí tôi.

Cái cảm xúc tuyệt vọng này là gì.

Nghe câu trả lời của tôi. Megumin còn trở nên giận dữ hơn nữa.

“Này, anh dám cả gan giả ngu à. Anh muốn làm người đầu tiên hưởng trọn quả Explosion của em, để thí nghiệm xem nó có hiệu quả thế nào trên cơ thể người đúng không?”

Sau câu cảnh báo vô cùng nguy hiểm của Megumin, Darkness thò đầu ra với vẻ nghi hoặc.

“...Kazuma, có phải anh lại quậy vụ gì ở Thủ Đô không? Trông anh như bị cho uống thứ thuốc “xóa trí nhớ” đã bị cấm vậy thứ ấy rất khó khi được phép sử dụng cho dù có là hoàng tộc đi chăng nữa. Thứ thuốc đó có thể xóa đi một phần kí ức với liều lượng nhất định, với tác dụng phụ là sẽ làm cho người uốn sẽ bị mất trí nếu như kém may mắn, có khi nào?.... Dù sao, trong trường hợp anh thực sự bị mất trí nhớ, nó thật là sai lầm khi phải phán xét anh ta dưới tình trạng hiện giờ.”

“Đối với em, tên này chỉ đang giả vờ mất trí.... Cho dù có là, thuốc xóa trí nhớ, chị nói thuốc xóa trí nhớ phải không?.... Đúng vậy, thái độ của anh nãy giờ khá là kỳ lạ.... Anh ta có thể giả vờ mình bị mất trí nhớ để tránh bị trừng phạt, phải không?...Nhưng trong trường hợp anh ta thật sự mất trí nhớ, cảm giác sai sai nếu như cứ phán xét anh ta trong tình trạng này...”

Trong khi Megumin vẫn còn một chút không hài lòng, em ấy thở dài và tỏ ra một chút khoan dung.

Kể cả khi tôi không có bất kì manh mối gì về những việc đã xảy ra, nhưng theo phân thích của Darkness có vẻ tôi đã bị xóa đi trí nhớ.

...Hmm.

“Tôi chỉ nhớ đến đoạn chúng ta tạm biệt và được gọi đến phòng ngủ của Iris, sau đó thì...”

Cho dù Iris là em gái tôi đi chăng nữa thì vẫn là đi đến phòng của một cô gái. Làm sao tôi có thể không có bất kì ký ức nào về việc đó?

...vậy đó là, tẩy não phải không?

Chỉ có thể là tôi đã khám phá ra một bí mật quốc gia vô cùng lớn nhờ vào sự may mắn của mình.

Và như kết quả của việc đó, hoàng gia đã phải nhức đầu về việc giải quyết tôi như thế nào.

Bình thường , bất kì mạo hiểm giả nào biết được bí mật quốc gia sẽ bị khử ngay.

Nhưng người biết được thông tin lại là tôi.

Để lộ những bí mật đó cho người ngoài sẽ rất tệ.

Đương nhiên mạng sống của tôi vô cùng giá trị. Không có lợi ích gì từ việc trừ khử một mạo hiểm giả mang lại sự an toàn cho quốc gia như tôi.

Và thế là họ đưa ra kết luận là xóa trí nhớ của tôi.

Uhmm, chắc chắn là như vậy.

Đến cả tôi cũng bắt đầu tin vào giả thuyết của minh.

“Này, trong khi tôi không thể khẳng định, nhưng tôi luôn có chiều hướng bị kéo vào những tình huống nguy hiểm. Rất có thể tôi đã tự mình vướng vào một bí mật quốc gia. Sau đó, hoàng gia rất có thể đã dành ra nhiều ngày để kiếm cách xử lý một người quan trọng như tôi. Trong khoảng thời gian đó, tôi đoán họ đã gửi những lá thư nữa vời dưới tên của tôi để không làm mọi người lo lắng về chuyện tôi kéo dài thời gian ở lại.... Cuối cùng, họ nhận ra mọi chuyện sẽ trở nên tệ nếu như không có tôi, vậy nên họ đã để tôi đi cùng với việc xóa đi trí nhớ. Thấy giả thuyết đó như thế nào?

Sau khi nói ra điều đó, tôi cảm thấy tự tin hơn vào kết luận của mình.

Hơn thế nữa, tôi nghĩ là mình biết ai là người đứng sau toàn bộ việc này.

“Hmm... Rất có thể...? Bên cạnh đó, tôi không thể nghĩ thêm được khả năng nào khiển họ phải sử dụng thuốc xóa trí nhớ.....”

Vừa nói Darkness vừa đưa ngón tay lên cằm mình rồi chìm vào suy nghĩ.

“A-Ai biết được? Bản năng của em nói rằng tên này ở lại nhiều ngày bởi vì không thể kháng lại sự dễ thương của Iris... Mặc dù, điều đó không thể giải thích tại sao anh ta lại bị xóa trí nhớ. Hmmm...”

Với điều đó, Megumin cũng chìm sâu vào suy nghĩ.

Vậy thì tôi sẽ nói cho họ biết lý do duy nhất vừa mới đến với mình.

“Không phải ở thủ đô có một người tên là Claire sao? Tôi có cảm giác cô ta là ngọn nguồng của tội lỗi. Tôi đã có một mối quan hệ tốt với cô ta nhờ vào Iris, tuy nhiên tôi không thể giải thích cái cảm giác muốn trả thù con điếm đấy.”

Sau khi nghe lý do của tôi, Darkness trở nên nghiêm túc.

“...Chính xác. Người đứng đầu gia tộc Symphonia có quyền sử dụng thuốc xóa ký ức. Bên cạnh đó, cô ta là một nhân vật quan trọng trong bộ máy chính quyền. Tôi cũng nhớ là cậu đã trở thành bạn thân với Claire-sama...... hmmm, việc này khiến chuyện tẩy não càng thêm đáng tin.

Theo sau Darkness Megumin nói

“quên nó đi, việc anh trở về an toàn là đủ rồi. Hơn nữa. Từ khi anh không đi hộ tống em cho việc xả explosion hằng ngày, từ ngày mai anh phải thực hiện nó như là để trừng phạt.”

—Từ ngày mai anh phải đi xả explosion với em, rõ chưa?

Đó chính xác là điều mà Megumin muốn nói.

“Hai người đang nói gì vậy? Ngốc à? Đầu óc mấy người có vấn đề gì mà đi tin cái tên Neet vô liêm sỉ này? Nhớ lời tôi, tôi cá cái tên loliNEET này đã bị thuyết phục sau khi nghe Iris nói mấy câu như ‘onii-chan em thích anh’. Khi mà cuộc sống của hắn ta được vây quoanh bởi người hầu và quản gia đối với hắn nó là thiên đường. Hắn nghĩ hắn ta có thể sống cuộc sống thoải mái tại Thủ đô và đếch cần phải quan tâm đến chúng ta nữa. Đó mới là sự thật!”

Khi mà tôi vừa mới giải quyết đươc vấn đề, con mắm ồn ào đấy lại làm hỏng chuyện.

Tôi nhìn vào khuôn mặt của cả ba trên tầng hai với một Aqua không hề rung động.

“Này, đừng có vô lý như vậy. Làm sao những việc như thế có thể xảy...ra.....huh?

Chuyện gì thế nhỉ? Nghe những lời cô ta nói làm tôi bỗng dưng nhớ tới một việc rất quan trọng.

Quan sát phản ứng của tôi, Aqua nói 1 cách tự hào.

“Thấy chưa? Bây giờ, cậu bị cấm vào cái biệt thự này. Nếu anh thật sự muốn vào, hãy quỳ lạy tôi và nói ‘thành thật xin lỗi Aqua-sama.’ Ngoài ra từ giờ cậu phải thành tâm cầu nguyện cho tôi 3 lần mỗi ngày. Nếu cậu không muốn, cút khỏi đây! Biến đi! Cái quái gì thế, cậu không thể dừng việc lừa dối Megumin và Darkness của tôi à!?

Sau khi Aqua nói những lời phản kháng tuyệt đối đó, cô ta đóng sập cửa lại luôn.

“Đùa kiểu gì thế!? Chờ đã!”

Tôi vội vã hét lên. Nhưng mà Aqua bỏ đi kiểu như không còn gì để nói.

....Đúng là một con mụ đáng khinh!

Tôi đi dọc tầng trệt kiếm một cái cửa sổ để lẻn vào....

“Ơ, Cái gì thế này?”

Tôi câm nín trước những gì mình nhìn thấy.

Từ những gì tôi có thể thấy, toàn bộ cửa số tầng trệt đã bị lấy ván đóng kín lại từ phía bên ngoài.

Tôi có thể dành ra một chút thời gian để gỡ nó ra, nhưng Aqua chắc chắn sẽ để ý và cản trở.

Huh...

Kể cả khi tôi mới là nạn nhân ở đây, tôi vẫn phải ở trong tình cảnh tuyệt vọng này.

Bất chấp hoàn cảnh, tôi tuyệt đối không bao giờ phục tùng con mụ đáng ghét đó.

Tuy nhiên tôi không nên làm điều gì dại dột.

....trong khi đang suy nghĩ., có một thứ nho nhỏ rơi xuống cạnh chân tôi.

Nhìn lên, tôi thấy được cái bóng của Megumin, đã lẻn ném thứ gì đó qua cửa sổ cho tôi.

Tôi dời sự chú ý của mình sang vật thể vừa mới rơi xuống, nhìn nó khá quen.....

Ah, có khi nào nó là?

Đó là chiếc ví tiền yêu quý của Megumin.

Megumin có vẻ đã đưa tôi một chút tiền trong khi lo lắng là tôi đã sử dụng hết phần của mình khi còn ở Elroad.

Nghĩ lại thì, sổ tiết kiệm cũng đang ở trong nhà. Sự thật thì đối với người vừa mới làm mất ví tiền thì nó chính là phao cứu sinh.

Cuối cùng, Megumin quay đi một cách vô cảm mà không thèm nhìn lại.

Tôi nhặt ví tiền của cô ấy rồi một cái bóng khác xuất hiện trên mặt đất.

Nhìn lên thêm một lần nữa, tôi thấy thứ gì đó được quấn lại bên trong mớ quần áo được thả xuống cái ‘bịch’.

Nhìn qua cửa sổ, tôi có thể lờ mờ nhìn thấy mái tóc vàng đang ánh lên dưới ánh nắng.

Có vẻ Darkness cũng tuồng ra cho tôi thứ gì đó.

Trong khi cảm ơn họ. Tôi vẫn mong họ dùng thời gian để thuyết phục con ngốc đó.

Bên trong gói đồ mà Darkness ném ra là bộ cung tên quen thuộc của tôi.

Nó cũng có mũi tên móc mà tôi thường hay sử dụng. Với thứ này, dự định của Darkness trở nên rõ ràng.

Đi mua đồ ăn tối với tiền của Megumin, sau đó sử dụng cung và móc Darkness thả xuống để trèo vào trong nhà qua cửa sổ tầng 2 vào buổi tối.... Có vẻ đây là dự tính của họ.

...tôi chưa bao giờ nghĩ rằng, có một ngày tôi phải đột nhập vào chính ngôi nhà của mình.

Phần 2:

Giờ thì, tất cả là bao nhiêu?

“Tổng là 900 Eris.”

Quay lại lúc tôi đột nhập vào dinh thự của Darkness, tôi đã nhận được buff tăng sức mạnh của Aqua nên nó diễn ra khá trôi chảy.

Nhờ vào Darkness mà tôi mới có lại bộ cung tên quen thuộc, liệu tôi có thể lẻn vào một cách yên lặng mà không cần buff của Aqua không?

Kết thúc bữa ăn, khi tôi mở ví tiền của Megumin ra để trả....

“…”

Bên trong đầy nhóc phiếu giảm giá, tôi kéo tờ tiền 1000Eris ra để thanh toán.

“Tiền thừa của quý khách đây.Cảm ơn vì đã ghé qua, mong ngài sớm quay trở lại!”

Tại sao tôi lại thấy mất mặt khi sài tiền của Megumin nhỉ?

Trong khi việc thu thập phiếu giảm giá sẽ biến Megumin trở thành một người vợ tuyệt vời, dùng tiền của cô ấy thật là làm tôi cắn rứt lương tâm.

Em ấy thường đưa hết tiền cho tôi quản lý.

Khoảng chia của em ấy hầu như được gửi hết về nhà. Khi tôi vào được trong nhà, tôi nên trả lại cho cô ấy nhiều hơn số tiền này kể cả khi nhỏ từ chối không muốn nhận.

...nhưng vẫn còn một thứ khiến tôi bận tâm. Lần này, Aqua là hòn đá lớn nhất cản trở tôi đột nhập.

Bình thường thì luôn tỏ ra ngu ngốc vậy mà cô ta chọn đúng thời điểm này để trở nên thông minh.

Cộng thêm, cô ta có tầm nhìn đêm tốt hơn tôi.

Nó sẽ trở nên dễ dàng hơn nếu cô ta uống thật nhiều rồi ngủ sớm, nhưng cái con ngốc không biết đọc tâm trạng người khác này chắc chắn vẫn còn thức vào thời gian thích hợp nhất để đột nhập.

Cho dù tôi không biết chắc, nhưng theo kinh nghiệm của việc sống chung với cô ta thì khả năng này khá cao.

Khi tôi nghĩ Aqua sẽ không còn là vấn đề một khi tôi vào được bên trong, bị bắt bởi cô ta lúc đang leo giữa đường mới là điều đáng sợ

Lên kế hoạch cho việc đột nhập, tôi giết thời gian bằng cách đi từ từ dọc theo con phố, hy vọng rằng mấy cô gái đã chìm vào giấc ngủ khi mà tôi đến nơi.

“Oho, đã lâu không gặp, tên trai bao vừa tận hưởng một bữa ăn tuyệt vời được trả từ cô gái đang thương thầm hắn. Thật vui khi ta có thể nhìn thấy điều này trong khi đang dạo phố. Không khí của đêm trăng tròn hôm nay ngập tràn sức mạnh ma thuật, tạo nên một bầu không khí hoàng hảo cho việc tản bộ! Sau khi đi dạo, ta định leo lên nóc của nhà thờ của giáo phái Axis và thay biểu tượng của bọn chúng bằng cây củ cải khiêu dâm này. Ngươi có muôn đồng hành cùng ta?”

“...cho tôi xin. Cẩn thận để không bị xé ra từng mảnh khỉ họ phát hiện ra nhé.”

Trên đường về tôi gặp Vanir.

Ở trên tay hắn ta là một thứ nhìn có vẻ giống củ cải.

Bời vì ác quỷ không ngủ, tên này chắc đêm nào cũng thừa thời gian.

……

“Này Vanir, anh đang rảnh đúng không? Giúp tôi một chút được không?”

Để lẻn vào một ngội nhà được nữ thần bảo vệ, tôi sẽ về phe bóng tối để yêu cầu giúp đỡ.

Không thể giúp được nó vẫn khá là vô đạo đức.....

“Ohh? Để yêu cầu điều đó, ngươi phải biết là luôn phải có thứ gì để trao đổi khi thương lượng với quỷ, nếu không thì đừng? Ta chỉ phục vụ với một cái giá. Như là một con quỷ hùng mạnh, ta mong là sẽ được nhận một khoảng hậu hĩnh. Liệu ngươi có hiểu ý ta?”

Vanir nở một nụ cười phù hợp với hình tượng quỷ dữ.

Đúng là anh ta có một chút đáng sợ, nhưng giờ tôi cảm thấy quan ngại cho cái củ cải-sexy mà anh ta đang cầm hơn. Quan ngại một cách khủng khiếp.

“Lần sau khi tới cửa hàng của Wiz, Tôi sẽ mua hết mấy sản phẩm rác rưởi ở đó không những thế mà còn chi trả thật mạnh tay.”

“Dành mọi lời ca ngợi cho vị khách hàng này! Ngài có thể tin tưởng ở tôi! ... Ngài có muốn nhận lấy củ cải này như hàng khuyến mãi?”

“Thôi bỏ đi”

—Vào ban đêm, lúc ba giờ 15 mọi thứ xung quoanh đều im lặng.

Khoảng thời gian hoàn hảo cho lũ ác quỷ và hikiNEET.

default.jpg [/images/images/image-63.jpeg]

Trong lúc mọi người đang yên giấc dưới bầu trời sao, tôi và Vanir đã đến được căn biệt thự.

“Muahahahahaha! Tối nay ta cảm thấy vô cùng phấn khích! Tấn công nữ thần dưới ánh trăng tròn. Làm sao ta có thể bình tĩnh được?”

Tôi cảm thấy tên này không phải lựa chọn tốt nhất.

Đằng nào đi nữa, đây là kế hoạch.

Đầu tiên, tôi sẽ đột nhập như bình thường.

Cho dù tôi không có phép hỗ trợ, nếu thành công, thì công việc hoàn thành.

Tuy nhiên, nếu tôi không thể trèo lên một mình hay bị phát hiện giữa đường, Vanir sẽ tấn công biệt thự

Giống như lần cô ta bắt được cô bé succubus, Aqua chắc chắn có dựng rào chắn chống ác quỷ.

Để đánh lạc hướng Aqua, Vanir đơn giản chỉ cần chạm vào rào chắn.

Và tôi sẽ tận dụng cơ hội đó để lẻn vào.

Mục tiêu chính là vào được bên trong biệt thự rồi làm tất cả mọi việc cần thiết để giảng hòa với Aqua. Nếu không được, thì phải bảo vệ và phòng thủ biệt thự.

Kế hoạch dự phòng là vào phòng tôi để lấy lại sổ tiết kiệm.

Thẳng thắng mà nói, chỉ cần có tiền tôi có thể không quan tâm tới việc bị nhốt bên ngoài. Đơn giản tôi chỉ cân thuê một đám ất ơ và sống một cách thoải mái cho đến khi cô ta bị bắt.

Tốt thôi, hơn nữa, sống theo cách đó tôi có thể ngang nhiên phung phí khoảng thời gian rãnh rỗi mà mình có.

Nhưng dù sao đi nữa, kế hoạch đã được quyết đinh. Với Vanir đang quan sát tôi nhắm vào cửa sổ phòng mình và....!

“...Ơ!?”

Tôi cảm thấy mình đang bị xâm phạm.

Của sổ phỏng tôi đã bị lấy ván đóng lên từ phía trong.

Tôi điên cuồng kiểm tra những cái cửa số khác, để rồi chỉ thấy chúng cũng đang trong tình trạng tương tự.

Tôi chỉ biết một đứa đủ vô dụng và nhỏ mọn để làm những việc như vậy.

Kế hoạch của tôi đã vấp phải một tảng đá lớn. Khi tôi bắt đầu mất bình tĩnh, tôi đột ngột nhìn thấy không phải tất cả mọi cánh cửa sổ đều được gia cố.

Cửa sổ của những phòng có người ở thì không bị lấy ván đóng lại.

Có lẽ Megumin và Darkness kiên quyết phản đối việc lấp cửa sổ của mình lại.

Và có vẻ như Aqua cũng tin tưởng Megumin và Darkness sẽ cản trở việc tôi đột nhập.

Sự thật thì họ đã tuồng ra cho tôi ví và bộ cung tên, nên tôi có thể nói họ ở về phía mình.

“Vanir, anh có thể nhanh dùng dự đoán lên tôi không? Nhìn xem tốt nhất

nên chọn phòng của Darkness hay Megumin.”

“Ohh? Cái hào quang khó chịu xung quoanh ngươi có chút cản trở tầm nhìn của ta. Cho dù vậy.... từ những gì ta có thể nói, đột nhập vào bất kì phòng nào cũng mang lại kết quả tương tự. Tuy nhiên, chọn phòng của con bé Hồng Ma nghèo khổ thì sẽ mang đến kết quả tổng quan tốt hơn, Ngươi có thể tận hưởng một chút phần thưởng ở đó. Đi đi”

Vanir trả lời câu hỏi của tôi một cách tự tin.

Vậy là, vào phòng nào cũng mang lại kết quả tương tự. Nhưng mà phần thưởng hắn ta nói là gì nhỉ?

“Cửa sổ phòng Megumin. Được rồi, tôi đi đây!”

Phần 3:

Tôi tiến thẳng tới phía dưới cửa sổ phòng Megumin rồi bắn cái móc lên nóc nhà.

Để giảm thiểu tối đa tiếng ồn, tôi đã nhắm tới góc tường xa nhất.

Với khoảng cách này, bắn trượt là điều bất khả thi với sự kết hợp của ‘Farsight’ và ‘Snipe’

Cái móc quắp lấy góc tường một cách hoàn hoả. Tôi kiểm tra sợi dây đang treo lủng lẳng bằng cách kéo nó thật mạnh.

Quét hết phạm vi ngôi nhà mà không thấy bất kì dấu hiệu cảnh giác nào.

Tôi quay lại để ra hiệu cho Vanir rằng tôi sẽ bắt đầu trèo lên.

Bước tiếp theo là dùng sợi dây để trèo vào phòng Megumin....

Trèo lên p.......

“…Hộc…hộc…!”

Leo dây mà không có buff đúng là khó khăn không tưởng!

Do sợi dây quá trơn hay vì lực cánh tay tôi quá yếu.

Kể cả vậy, tôi vẫn cố nắm chặt sợi dây, cuối cùng tôi cũng leo đến nơi.

Tôi hít một hơi thật sâu. Sao khi bình tỉnh lại một chút, tôi gõ vào cửa sổ.

Không lâu sau, Megumin đến mở rèm cửa. Nhìn thấy tôi em ấy mỉm cười nhẹ nhàng.

Như một ảo ảnh, Megumin xuất hiện một cách vui vẻ. Khi em ấy bấm mở cửa sổ thì đột nhiên.....

“Kiểm tra phòng! Megumin, em còn thức chị nói đúng không? Chị có linh cảm bây giờ tên đó đang lẻn vào phòng em hoặc Darkness! Hôm nay hai người có thể cảm thấy buồn ngủ, nhưng hãy cố gắng thích ứng, được chứ?”

Giọng của Aqua vọng ra từ phòng của Megumin.

Trong tất cả mọi trường hợp mà cô ta có thể dùng não của mình, tại sao cô ta lại phải dùng nó vào lúc này...!

Biết bao nhiêu vấn đề phiền toái có thể được giải quyết nếu như ngày nào cô ta cũng tỏ ra thông minh như vậy!?

Nghe thấy tiếng ồn bên ngoài, Megumin lập tức kéo rèm lại.

“Aqua, em vẫn còn thức. Tất cả đều ổn, ở đây không có vấn đề gì. Aqua, chị cũng nên nghĩ ngơi đi? Bên cạnh đó, chỉ một cuộc đột nhập nhỏ cũng không quá tệ. Sau cùng, Kazuma có vẻ như đã bị xóa trí nhớ, không phải chúng ta nên nhẹ nhàng với anh ấy một chút sao...?”

Khi Megumin vừa góp ý ngay lập tức, cánh cửa mở bung ra một cách thô bạo.

“Có chết cũng không, Megumin! Không được cho tên hikikomori bẩn thỉu đó một chút khoan dung nào hết! Chị hiểu rồi, Megumin là kiểu sẽ đi cả ngàn cây số vì người mà em yêu kể cả khi hắn ta chẳng là gì ngoài đống rác! Và kể cả khi hắn ta lừa dối chúng ta bao nhiêu lần đi chăng nữa, em vẫn sẽ tha thứ cho hắn ta vì tình yêu của mình – đó là những gì mà đôi mắt có thể nhìn thấu mọi chuyện của chị cho hay!”

“C-c-c-chị đang nói cái quái gì vậy? Em hoàn toàn không phải kiểu đó....!”

Những câu chất vấn gây shock của Aqua khiến Megumin rơi vào hỗn loạn.

Nhìn thấy phản ứng của Megumin, Aqua âm ừ như cô ta đã nghe đủ rồi....

Không, làm ơn bỏ qua chủ đề này đi.

Bình thường, tôi sẽ hạnh phúc khi nghe về nó, nhưng tạm thời hãy bỏ qua nó đi!

“Megumin, Megumin, không lẽ nào em…”

“Cái gì!? Không lẽ chuyện gì!?”

Trong lúc Aqua và Megumin đang dành thời gian để cãi nhau, mồ hôi trên bàn tay tôi đang làm sợi dây càng lúc càng trở nên trơn trượt.

Hiện tại tôi đang treo lơ lửng, cánh tay tôi bắt đầu run lên...!

Chúng ta có thể để dành cái mấy vở kịch lãng mạng cho sau này không!?

“Megumin… Em! Hắn là một tên khốn, không lẽ em…!”

“Không hề.”

Biến đi con mám kia!

Hai bàn tay tôi đang ướt đẫm mồ hôi đang dần tuột khỏi sợi dây, vậy mà cửa sổ vẫn....

Tôi bắt đầu trượt tay và không thể giữ nỗi thăng bằng.

Chết tiệt, Ai đó làm giúp với!

Kẻ đáp lại lời cầu nguyện của tôi.....

...không phải là con mắm vô dụng tự gọi mình là nữ thân, hay nữ thần thực sự mà tôi chỉ có thể gặp mặt mỗi khi chết.

“Muahahaha! Muahahahaha! Ra đây, ra đây và chiến đấu,nữ thần nhà xí! Tối nay, khi mặt trăng lên đỉnh điểm, thời khắc vô giá cho một kẻ vĩ đại như ta, kẻ mang sức mạnh ma thuật ở đỉnh cao tuyệt dối! Là một công tước của địa ngục, ta ở đây để tiễn ngươi trở về chổ của ngươi!”

Trợ lý của cửa hàng đạo cụ ma thuật ‘vĩnh viễn thua lỗ’ thông báo sự hiện diện của mình ngay cửa chính.

Phần 4:

“Ngay bây giờ, Kazuma! Aqua đang đùng đùng chạy ra cửa chính, nhanh, bắt lấy tay em!”

Tôi chộp lấy bàn tay được Megumin chìa ra và dùng cánh tay còn lại để nâng người lên.

Em ấy có điểm ‘Strength’ cao hơn thôi, em ấy dễ dàng kéo tôi vào trong.

—một vài giọng nói vọng lại từ xa.

“Cuối cùng ngươi cũng lộ ra bộ mặt thật, con quỷ khiếm khuyết về tinh thần này! Nhân lúc ngươi ở đây, ta sẽ là người tiễn ngươi về nơi ngươi thuộc về!”

“Nhào vô, nhào vô! Ta xem ngươi có làm được không! Ăn này, Vanir-Style-- !”

Trong khi nghe hai người đó hét vào mặt nhau....

“Haa...haa...!”

Tôi đã lẻn được vào bên trong, nắm tay Megumin, cố gắng bắt lại nhịp thở.

Megumin đóng cửa sổ trong khi vẫn nắm chặt tay tôi.

Cuối cùng thì tôi cũng đột nhập vào phòng, tôi thở dốc khi Megumin ôm chặt tôi trong khi tôi giơ hay tay lên cao.

“Haa…Haa…! Megumin…Megu…Megumin…Haa-aaah…!”

“Chờ đã....! K-Kazuma, cái cách anh thở kìa! Cái cách anh thở sai lắm đấy! Trong cái hoàn cảnh hiếm hoi khi chung ta đang ôm nhau mà anh lại thở hổn hển trong khi lẩm bẩm tên em, thấy sai một cách khủng khiếp!”

Tôi muốn bày tỏ sự biết ơn của mình, nhưng không thể giữ lấy nhịp thở.

Đúng thật, nhìn qua cảnh này, bất cứ ai còn tình táo cũng nghĩ nó là một cuộc đánh đêm.

“Aqua, nãy giờ cậu gào lên vì cái gì thế.... Vanir, giờ này mà anh còn muốn gì ở chúng tôi!? Mọi người gần đây đang khá là bực, với việc anh ở đây....!

“Ồ, không phải đó là cô bé, người đã luôn bồn chồn không yên vì phải cách xa tên khốn nào đó trong một tuần? Cô là cô gái đang bị nỗi cô đơn giầy vò, người khao khát được thực hiện lời hứa của mình để rồi bỏ nó lại nó một cách đầy do dự? Được rồi, tối nay ----“

“Anh ám chỉ điều giiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiì—“

Cuộc đối thoại vui vẻ của Darkness vào Vanir vọng lại từ phía cửa chính, nhưng tôi không quan tâm.

Đầu tiên tôi nên tách ra khỏi Megumin và kiểm soát hơi thở của mình.

...Huh.

“làm tốt lắm Darkness, Tiếp tục đè hắn ta xuống! Sacred Exorcism!”

“Gahhhhhhh!? Không thể nào! T..ta đã bị đánh bại... kể cả khi được tăng sức mạnh dưới anh trăng tròn, tại thời điểm đỉnh cao ....!”

“C-CHúng ta làm được rồi...!” x2

Bên ngoài thật sự rất là ồn ào

Bọn họ vẫn hay đánh nhau như mọi khi, So với điều đó việc Megumin vẫn ôm tôi một cách bình tĩnh cứ như một kì tích.

Nó cho tôi cảm giác như mình đang cúp tiết và trốn ở một nơi nào đó bí mật – như phòng dụng cụ -- với một cô gái... trong khi mọi người vẫn còn đang học....

Đương nhiêu là tôi chưa bao giờ trải qua cảm giác ấy.

“Ahahahahaha! Các ngươi nghĩ mình đã thắng à? Rất tiếc, thứ mà các ngươi vừa giết chỉ là một củ cải khiêu dâm! Các ngươi có thể lấy nó như là phần thưởng vì đã tham gia tiết mục này.”

“……” x2

“Oho, Xem nào hãy ngưng việc truy đuổi ta trong im lặng! Sau một thời gian dài chờ đọi, cuối cũng ta cũng có thể thưởng thức những cảm xúc tiêu cực tuyệt hảo! Vì đã hoàn thành mục đích, ta sẽ dùng lại ở đây. Tạm biệt!”

“Darkness, Tấn công bên sườn hắn từ phía sau! Hạ hắn ta! Tối nay, chúng ta sẽ xóa sổ tên hề này kẻ lấy việc chọc gẹo làm lẽ sống, một lần và vĩnh viễn!”

“A-Aqua,chúng ta nên làm gì với củ cải khiêu dâm ....!?”

Giữa cuộc gây gổ vui vẻ của họ.

“Mừng anh trở về. Kể cả khi cuộc sống tại thủ đô thật tuyệt, chỉ có việc gây gỗ và đôi co với nhau mỗi ngày chỉ có thể tìm thấy trong biệt thự này. Làm ơn đừng bỏ lại chúng em chỉ vì sự ích kỷ của bản thân thêm lần nào nữa, được chứ?”

Megumin vỗ vào lưng tôi trong khi vẫn giữ tôi trong vòng tay của em ấy.

...Cảm giác này...thật ấm áp.

Phần 5:

Hít một hơi thật sau và tự chấn chỉnh lại bản thân mình, Tôi quyết địch phá vỡ việc tiếp xúc cơ thể với Megumin.

...nhưng em ấy không chịu thả ra.

“Nè, Megumin, anh sẽ không đi đâu hết. Anh đã về nhà rồi, nên, đây không phải là lúc em nên thả anh ra à?”

Tôi sợ một vài điều nóng bỏng sẽ xảy ra nếu chúng tôi tiếp tục ôm nhau như vậy.

Tuy nhiên, Megumin vẫn giữ chặt vòng tay và trả lời,

“sao anh không để Darkness người khỏe hơn em rất nhiều kéo anh lên, em nghĩ với điều đó việc đột nhập của anh sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Mặc dù vậy, anh vẫn đặc biệt đến phòng của em. Thế nên,”

Em ấy cười khúc khích.

Mặc dù, tôi chọn phòng của em ấy chỉ bởi vì Vanir nói tôi nên làm vậy. Tôi cũng không thể chắc chắn điều gì. Tốt nhất là tôi nên giấu đi sự thật khi mà chúng tôi đang trong hoàn cảnh như thế này.

Cái tên ‘ác ma thấu thị’ đúng không phải là hư danh. Đây chắc hẳng là ‘phần thưởng’ mà hắn ta để cập tới.

Lần sau tôi nên tặng cho cửa hàng của hắn một đợt bán sạch hàng.

Bên cạnh đó, chính xác thì quan hệ giữa tôi và Megumin là gì?

Đúng là chúng tôi đã thổ lộ với nhau, nhưng mọi thứ vẫn không có gì thay đổi kể từ lúc đó.

Không, có thể thông cảm bởi vì việc phải trở thành vệ sĩ ở Elroad cùng với mấy thứ vô nghĩa. Nhưng bây giờ không phải là lúc để đi đến bước tiếp theo sao?

Cuối cùng, không có điều gì thật sự đã xảy ra giữa tôi và Iris, điều đó khiến tôi trở thành một người đàn ông khá là chung thủy.

Kể từ lúc bản thân Megumin mở rộng vòng tay ôm lấy tôi, tôi đoán lần này tôi nên ở bên phía chủ động.

Ngay lúc tôi đang chuẩn bị đáp lại cái ôm của em ấy....

“Nhanh lên và làm lành với Aqua, được không? Chị ấy ngày nào cũng nói ‘sao cái tên NEET phóng đãng đó còn chưa chịu về nhà? Vẫn chưa về nhà?’ trong khi anh không ở đây, chị ấy lúc nào cũng chán chường, cũng có một chút cô đơn, mặc dù...”

……

“Chị ấy đêm nào cũng làm đồ ăn tối cho Kazuma, gọi nó là ‘phần dành cho tên NEET phóng đãng người mà vẫn không biết đang ở đâu’. Cuối cùng chị ấy ép Darknesss ăn hết mọi thứ.”

Vậy là Darkness cũng chịu đựng việc bị văng miển.

Lắng nghe suy nghĩ của Megumin, tôi chuyển từ chuẩn bị ôm sang giữ lấy vai của em ấy.

Kể cả khi tôi hiếm khi có được cơ hội này, trong không khí hoàn hảo này......

“....Để anh đi giảng hòa với con ngốc đó. Chúng ta sẽ tiếp tục việc này khi anh quay lại.”

“K-Không có tiếp tục, chắc chắn không!”

Kể cả khi nói như vậy, em ấy vẫn trưng ra bộ mặt khá là thất vọng.

Nhưng quan trọng hơn, em ấy trông vui vẻ vì đồng đội của mình.

“Giờ thì đi thôi!”

Khi vừa đi ra ngoài để tìm Aqua thì em ấy nói vậy.

“—Ahh! Có trộm! Darkness, một tên trộm vừa đột nhập và biệt thự của nữ thần xinh đẹp! Xông lên, bắt lấy hắn!”

Tôi chạy tới chổ Aqua người đang hét lên trong khi hướng đến cửa chính.

Biểu cảm của cô ta cộng thêm việc mặc đồ ngủ và đi chân không thật là không phù hợp với cái tiêu đề ‘Nữ thần xinh đẹp’.

Nghe cô ta ra lệnh, Darkness chỉ có thể liếc nhìn tôi rồi chuyển sang Aqua một cách đầy mâu thuẫn.

“...Nè, Aqua, không phải đã đến lúc cậu nên làm lành với Kazuma sao..... Owieowieowie! Dừng lại ngay, Aqua, đừng có kéo tóc tớ!”

Darkness hét lên vì tóc mình bị giật mạnh.

“Darkness, Cậu thật sự hưởng thụ việc bị tên NEET này bỏ rơi đến như vậy à? Khi cậu nhận được là thư viết rằng hắn muốn sống với Iris, hơi thở của cậu trở nên nặng nhọc và rên rỉ về việc mình đã bị đá. Nếu chúng ta tiếp tục chiều hư Kazuma, thì cai tên bần tiện này sẽ không thể nào cứu chữa được nữa! Quên đi, hắn ta đã vượt qua mốc hết thuốc chữa rồi!”

Con khốn này.

“Ê, giờ cô muốn đánh nhau đúng không, nhưng tôi sẽ nói rõ điều này. Tôi sẽ không bao giờ phản bội mọi người. Nghĩ lại đi, tôi là thằng con trai hời hợt đến thế à? Cô nghĩ tôi sẽ bỏ rơi những người đồng đội yêu quý của mình vì Iris? Tôi không đến mức rác rưởi lại càng không phải là lolicon để làm việc đó. Đúng là tôi rất trân trọng Iris. Cuối cùng thì cô bé vẫn là em gái tôi. Cô thật sự tin rằng tôi sẽ chạm vào một cô bé ở tuổi đó à?”

Aqua thoáng chốc sửng sốt bởi sự bùng nổ của tôi, nhưng—

“Ngươi, một đống rác vô dụng thứ mà người giỏi nhất ở kiếp trước chỉ là trò Kéo-búa-bao và chơi game, từ đầu điều đó đã được nói lên bởi cách mà ngươi chết. Hãy nhớ những kẻ đã cố bảo vệ ngươi trước khi bước vào thế giới này. Có phải người đang đặt ra câu hỏi là kẻ có địa vị cao hơn, thế nhưng ngươi vẫn không hề chớp mắt. Bỏ qua phẩm giá bên ngoài hãy thể hiện bản chất thật sự của minh. Tên tôi là Satou Kazuma, và tôi là một tên LoliNEET!” (Aqua nói với tông giọng nữ thần)

“từ khi nào mà cứ giúp một cô bé học cấp hai khiến tôi trở thành lolicon!? Có phải cô đang quá tự phụ vì đã chiếm được nhà tôi, hay lắm. Đêm nay, tôi sẽ dạy cho cô một bài học!”

Tôi không thể chịu đựng sự sỉ nhục của Aqua thêm được nữa.

“Darkness, bảo vệ tớ! Hãy che chắn cho tớ khỏi tên đột nhập nguy hiểm này!”

“Hả, cái gì!? Chờ một chút.....!”

Aqua ngay lập tức trốn sau lưng Darkness. Trong khi đó, tôi nắm chặt tay và quan sát nhất cử nhất động của họ từ một khoản cách nhất định.

“Xem tôi sử dụng ‘Drain Touch’ vắt hết sức chịu đựng của cô, trói cô lại rồi vứt vào chuồng của Zell đại đế! Sám hối đi!’’

“Có ngon thì nhào vô, tên NEET khốn kiếp! Ngươi thật sự itn là kỹ năng của undead có thể làm hại ta à!? Nhìn xem, đây là 2vs1, ngươi đừng hòng thắng!”

“K-Khoan đã, tớ chưa bao giờ đồng ý là sẽ đánh nhau với Kazuma....!”

Trước khi Darkness kịp nói xong tôi tấn công vào mạn sườn của Aqua.

.

.

.

.

“—K-Không thể nào....!”

Nằm trên sàn nhà và bị ấn xuống bởi Aqua, tôi rống lên.

Darkness đang nằm bên cạnh tôi, bị trói chặt bởi dây thừng, mắt trợn ngược vì chịu ảnh hưởng của Drain Touch.

Aqua có thể dể dàng hóa giải debuff như trói và Darkness có thể phòng thủ mọi đòn giáp lá cà.

Cứ như vậy, tôi bị Aqua ghim chặt xuống sàn nhà, sau khi cô ta tự buff cho chính mình.

Tôi đã khinh thường cô ta. Chỉ số căn bản vượt trội của cô ta không nói dối.

Và mấy skill như ‘God Blow” hay ‘God’s Requiem’ thật sự khiến bạn phải thắc mắc rằng cô ta có phải là nữ thần của những trận tay bo trong quán bar không.

Tôi thật sự chân thành hy vọng cô ta sẽ dùng một phần trong tài năng tiềm ẩn của mình đem vào cuộc sống hằng ngày.

Bên cạnh đó, Darkness chỉ ngã xuống bởi vì ăn đạn lạc khi đứng giữa tôi và Aqua.

“Huff...huff...! cậu... cậu khá là cứng cựa nhỉ, Kazuma? Nhưng cuối cùng, ai là người chiến thắng đã rõ, nói đi! Xin lỗi tôi! Chỉ cần cậu nói lời xin lỗi thì tôi sẽ tha thứ cho cậu!”

Aqua tự hào tuyên bố trong khi kẹp tôi giữa hai chân.

Tôi nói với Aqua.

“....Lần này tôi không làm gì sai. Quên đi việc tôi cố gắng thỏa mãn ước muốn cuối cùng của Iris, kể cả khi mất đi trí nhớ. Hơn nữa, tôi không có lý do gì để xin lỗi! Cô vẫn không nhận ra là tôi luôn có giấu chiêu cuối của mình à? Nhớ lời tôi. Ngày mai cô sẽ phải khóc lóc cầu xin sự tha thứ của tôi!”

Không làm bất cứ điều gì sai trái để phải xấu hổ, tôi bác bỏ một cách danh dự.

“Haa, Chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, à? Tôi đã định dừng mọi việc lại ở đây, nhưng có vẻ như nó chưa đủ đối với cậu. Không sao hết! Cậu có cách của cậu và tôi cũng có giải pháp của riêng mình. Kazuma, dưới danh nghĩa của nữ thần nước tôi thể rằng sẽ không bao giờ để cậu bước chân vào ngôi nhà này mà không phải nói lời xin lỗi! Giờ cậu bị trục xuất! Tôi đã có thể thấy cảnh cậu khóc lóc xin lỗi vào ngày mai!”

Phần 6:

Sáng hôm sau.

Tôi chìm vào suy nghĩ trong khi nhìn ngắm biệt thự của mình từ đằng xa.

Những bộ manga sáo rỗng đều có chung một câu chuyện, ở đó nhân vật nam chính tốt bụng phải chịu đựng những hành động bạo lực vô lý của nữ chính chỉ vì hiểu nhầm.

Nói cách khác, người nam chính không hề có ý định xấy, vậy mà anh ta vẫn bị đánh một cách thảm hại chỉ vì tò mò lén nhìn một thứ gì đó.

Trong một vài trường hợp, Kể cả khi nữ chính không hẹn hò với nam chính, cô ta vẫn giận dỗi một cách vô lý khi thấy nam chính đi cùng người con gái khác.

Theo cách đó, những người xem manga sẽ đánh vần được niềm vui lớn theo những tình huống như thế này.

Ở vị trí khán giả, bạn không hề cảm thấy một chút áp lực nào, nhưng có lẽ sẽ thấy vui một chút.

Tuy nhiên, ý kiến của tôi thì khác.

“Kazuma-san! !”

Nếu tôi là nam chính trong câu chuyện, tôi sẽ vã ngược lại cái đám con gái vô lý trong chớp mắt.

“Waaaaah! K-Kazuma-san! Chủ nhân Kazuma!!”

Ở thế giới này tồn lại một lực lượng công lý mạnh mẽ, đặc biệt là để không chế những điều vô lý cũng như mọi hành động bạo lực.

Những cư dân vô tội có thể tự do dựa vào và sử dụng sức mạnh của họ. Những kẻ vô lý, sử dụng bạo lực một cách tùy tiện hay tội phạm cảm thấy rằng ‘có phải họ nên được tha thứ vì họ là phụ nữ’ họ là những người cần phải cảm thấy xấu hổ.

“Kazuma-sama! Tôi đã....luôn nghĩ là Kazuma-sama thực sự là một người rất – để xem, nói chung là đáng kính! Cộng thêm, Trong suốt khoảng thời gian chúng ta ở cùng nhau, ngài nên biết việc thấu hiển lẫn nhau là chìa khóa để giải quyết mọi sự hiểu lầm....!”

Tôi chỉ vào mặt Aqua, người vừa khóc vừa hét lên từ cửa sổ tầng trên.

“Anh cảnh sát, đó là cô ta.”

“Sau khi kiển tra tại chính văn phòng bất động sản, chúng tôi đã xác nhận anh là chủ nhân hợp pháp của khối tài sàn này, Satou Kazuma-san. Tiếp theo, chúng tối sẽ tiến hành giành lại ngôi nhà đã bị chiếm đoạt một cách bất hợp pháp này.”

Tôi hoàn thành nghĩa vụ công dân của mình, gọi cảnh sát đến để bắt giữ tên tội phạm đang lẩn trốn ở trong ngôi biệt thự này.

“Kazuma-san! Chủ nhân Kazuma! Waaaaaaaah! Kazuma-samaaaaa!”

Khi thấy khung cảnh cảnh sát xông vào nhà, Aqua rơi vào trạng thái hoảng hốt, cứ gọi đi gọi lại tên tôi

“I-I-I-I’m um, Bạn ở cùng nhà với Kazuma, thế nên…!”

“Điều đó có phải là sự thật không? Nó sẽ là một tin chấn đột nếu như tiểu thư của gia tộc Dustiness biến thành một tên tội phạm.”

Bên trong căn biệt thự đã bị cô lập này, Darkness, người đã không thể chạy trốn kịp thời, hiện đang bị hỏi cung.

Megumin đã có cảm giác bất an từ rất lâu trước khi Lực lượng công lý xuất hiện và đã trốn thoát ra từ sớm.

Vậy mà tôi nghĩ em ấy là người đáng tin tưởng nhất trong số chúng tôi. Có lẽ tôi đã sai.

Sau đó…

“Waaaaaaah! Kazuma-sama! Kazuma-sama! Làm ơn tha thứ cho tôi, Kazuma-sama! Tôi xin lỗi, tất cả là lỗi của tôi! Làm ơn tha thứ cho Kazuma-sama! Có phải lời xin lỗi chân thành từ tôi là không đủ, Kazuma-sama!??”

Aqua người vừa bị bắt giữ đang khóc lóc xin lỗi.

Tôi bước về phía cô ta.

“Chào buổi sáng, nữ thần của nước. Cô có chắc là cô sẽ không để tôi vào trong nhà trước khi tôi nói tôi xin lỗi không?”

“Tôi xin lỗi, Kazuma-sama! Từ giờ tôi sẽ trở nên ngoan ngoãn mà! Tôi sẽ không bao giờ nghi ngờ ngài thêm lần nào nữa! Làm ơn hãy tha thứ cho tôi!”

Aqua hét lên cầu xin sự tha thứ lúc hai anh cảnh sát lôi cô ta đi.

Tôi trưng ra vẻ ngoài vô cùng tự mãn và la hên

“AHHH, CÁC NGƯỜI SẼ TRỞ NÊN NHƯ THẾ NÀO NẾU NHƯ KHÔNG CÓ TÔI CHỨ HẢ!?"

Phần 7:

Tôi ngồi xuống vị trí VIP trên ghế sofa trong phòng khách sau một thời gian dài vắng mặt.

“Kazuma-sama, Trả của ngài đây ạ.”

Tôi ngã người ra sau, đặt một tay lên thành ghế sofa và gian rộng hai chân. Trong lúc đó Aqua đang mang trà đến cho tôi.

“Cảm ơn.”

Tôi bày tỏ lòng biết ơn cho sự phục vụ tận tâm của Aqua và nhấp một ngụm

“Con nô tì vô dụng! Cái thứ quái quỷ gì đây!? Nó không phải là nước lọc à!? Tôi phải nói với cô bao nhiêu lần nữa. Đừng bao giờ chạm vào trà kể cả khi chỉ là đụng nhẹ nếu không nó sẽ hóa hành nước, được rồi làm lại đi! Cẩn thận vào! Mang cho tôi tách trà khác ngay lập tức!”

“Ahh, tôi chân thành xin lỗi, Kazuma-sama! Trà của ngài sẽ được làm lại trong chớp mắt!”

Nghe tôi phàn nàn, Aqua hối hả làm lại một một cách hăng hái đến bất ngờ.

Cô ta có vẻ không để tâm, giống như đang chơi một trò chơi quái đản mới vậy.

“Vấn đề đã được giải quyết. Thật lòng, em rất vui vì mọi người có thể cùng nhau ngồi lại trong phòng khách này thêm lần nữa .”

Megumin người ngồi bên cạnh tôi nhẹ nhàng nhấp một chút trà sau khi nói xong.

Con khốn đó có thể pha trà cho mọi người một cách bình thường, vậy mà tách của tôi lúc nào cũng là nước lọc. Cô ta chắc chắn đang tìm cách gây sự mà.

Giống như mục tiêu của cô ta là để bị mắng vậy.

Liếc nhìn Aqua bằng ánh mắt ghen tị, Darkness nói,

“Bỏ mọi thứ qua một bên, cậu về nhà an toàn là tốt rồi.... Và đừng có tùy tiện gọi cảnh sát như thế nữa....”

Cô ta nhìn tôi một cách trách móc.

Vậy thì đừng có trở thành tội phạm.

“Trà của ngài đây ạ!”

“Tôi đánh giá cao nó.!

Aqua mang tách trà cô ta vừa làm đến, với một phong thái khác với thường ngày.

Tôi nhận lấy tách trà và nhẹ nhàng nhấp một ngụm để rồi thấy...!

“Tôi đã nói gì hả? Đây vẫn chỉ là một tách nước lọc khốn kiếp! Cô không thể dùng não của mình dù chỉ một lần à!?”

“Ahh! Tôi vô cùng xin lỗi Kazuma-sama! Tôi, thuộc hạ của ngài, sẽ ngay lập tức đi làm lại nó...!”

Aqua đáp lại lời tôi nói với giọng điệu vui vẻ. Rồi Darkness nói,

“Aqua, nếu lần nào cậu làm rối mọi việc lên sao không để tớ làm nó cho. Bằng cách đó Kazuma sẽ không phải la hét vào mặt cậu nữa. Thay vào đó.... tớ sẽ là người duy nhất bị hét vào mặt....”

Cô ta định đứng dậy để hành động thì......

“Nè Darkness! Tôi cuối cùng cũng bắt được cơ hội hiếm hoi này để chơi trò nữ hầu nhà Dustiness, thế nên đứng qua một bên đi!”

“!?”

Aqua trả lời một cách thô lỗ.

“Hello? Vậy lý do mà cô liên tục thanh tẩy trà của của tôi mà để đóng giả thành nữ hầu biến thái nhà Dustiness à?”

“Không hoàn toàn chính xác. Lúc nào tôi cũng chỉ thanh tấy cốc nước nóng của cậu thôi.”

“Chờ đã hai người, những nữ hầu trong gia tộc tôi không có ai giống như vậy cả!”

Ngay khi Darkness phản đối, Aqua lấy cây cọ được nhúng màu ra.

“Kazuma-sama, để trừng phạt con nữ hầu vô dụng này, xin hãy vẽ lên khắp người tôi theo cách mà ngài muốn!”

“Er...”

“Như tôi đã nói, nữ hầu nhà chúng tôi sẽ không bao giờ yêu cầu những điều như vậy!”

Lơ Darkness đi, tôi nhận lấy cái cọ từ Aqua và vẽ vài đường lên khuôn mặt cô ta.

Sau đó, toàn bộ số mực nhanh chóng phai màu để rồi biến thành nước.

Quan sát tất cả, Megumin cuối cùng không thể nhịn cười.

Tôi quay mặt lại định cùng cười với Megumin thì....

“Ahh! Ouch ouch ouch…”

Tôi ôm lấy bên sườn nơi bị thương bởi vì trận cận chiến tối qua với Aqua.

Đột nhiên, Aqua giật mình nảy người lên.

“Đó chắc chắn là vết thương từ tối qua. Vô cùng xin lỗi, Kazuma-sama! Được rồi, hôm nay, tôi sẽ toàn lực dùng loại phép hồi phục mạnh nhất mà mình sở hữu.”

“Sacred Highness Heal!”

Với điều đó, cô ta thật sự niệm phép hồi phục.

Phép hồi phục......

“…………Ahh.”

Tôi lẩm bẩm theo bản năng sau khi được phục hồi.

“Chuyện gì vậy?”

Aqua nghiên đầu thắc mắc

“Có chuyện gì sai sao Kazuma-sama? Đó là phép hồi phục mạnh nhất mà tôi biết, chẳng lẽ nó không đủ hiệu quả?”

Không, còn hơn thế --

“Err...Ah, không. Nó thật tuyệt. C-ca-cảm ơn rất nhiều, Aqua. Giờ tôi cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều, vì chúng ta là đồng đội, đừng gọi tôi bằng ‘Kazuma-sama’ nữa, ‘Kazuma’ không là được rồi. Bằng không tôi sẽ thấy mình như đang bị xúc phạm vậy.

Tôi cố gắng tỏ ra bình thường

“....Chuyện gì đã xảy ra với cậu vậy? Tuy nhiên, đó quả là một suy nghĩ đang ngượng mộ sau khi Aqua đã nghi ngờ cậu suốt một tuần, Cô ấy định gọi cậu bằng –sama trong một tuần để bù đắp. Sau cùng, cậu nói đúng chúng ta càng ngày càng trở nên thân thiết hơn với tư cách đồng đội.”

Với điều đó, Darkness nở ra một nụ cười duyên dáng.

Megumin cũng làm theo, rồi sau đó......

“……”

Aqua đặt khuôn mặt mình đối diện tôi, và nhìn vào trong tâm hồn tôi.

“...C-Cái gì thế!?”

“....Không có gì, bởi vì tôi đã quyết định là sẽ không bao giờ nghi ngờ Kazuma thêm lần nào nữa.”

Mặc dù nói vậy, cô ta vẫn tiếp tục nhìn chằm chằm vào tôi.

Chắc chắn là do phép hồi phục của Aqua.

Nó đã hồi phục toàn bộ ký ức đã bị xóa đi của tôi. Và bây giờ, nó khiến tôi không thể nhìn thẳng vào mắt của cô ta.

Tôi nên làm gì đây?

Chỉ mới một lúc trước, tôi đã khẳng định sự vô tội của mình. Nhưng bây giờ, tôi còn không thể nghĩ được mình là một thằng rác rưởi đến mức nào.

Đến mức mà tôi không thể phủ nhận cái biệt danh ‘Trashzuma’ hay ‘Scumzuma’ được nữa

Như là lối thoát cuối cùng, Tôi lấy bức thư ra.

“Aqua, còn nhớ cái này chứ? Mặc dù chỉ mới có một tuần trôi qua nhưng nó vẫn còn mới đối với tôi, người đang chịu khổ vì chứng mất trí nhớ. Bât giờ, hãy xem cô cảm thấy thế nào! Nghĩ về lý do thật sự chúng ta ở đây!”

Kể cả khi tôi đưa bức thư ra cô ta vẫn nhìn tôi chằm chằm.

Dần dần trở nên mất bình tĩnh, tôi đứng dậy khỏi ghế sofa.

“Dù sao đi nữa! Hãy tiến về phía Guild Mạo Hiểm nào! Chúng ta sẽ đi làm quest—vì sự an nguy của Axel và của thế giới!”

“………”

Aqua tiếp tục nhìn chằm chằm vào tôi không rời một centimet nào. Không hề ngừng lại.

—Năm phút sau, bề ngoài khiêm tốn của tôi vỡ vụn rồi tôi quỳ xuống sàn cầu xin sự tha thứ của mọi người

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!