CHƯƠNG KẾT
Part 1
Tối hôm đó.
Sau khi cả bọn dành thời gian để thực hiện chuyến đi vĩ đại, bọn tôi chia phần thưởng của nhiệm vụ Griffon cho tất cả mọi người, tiệc tùng hoành tráng ở Guild đến bây giờ.
Komekko chìm vào giấc ngủ trên đường về nhà sau khi quá no nê, Vậy nên Darkness dã cõng cô bé trên lưng hết quãng đường còn lại.. Hiện giờ cô bé đang ngủ trên giường của Megumin.
Leo núi rồi tham gia vào một trận chiến dữ dội.
Trong khi còn đang mệt mỏi, cuối cùng cũng tôi cũng có thể thưởng thức cảm giác hiếm hoi của việc đạt được một thành tựu to lớn.
Trượt xuống tấm ra trải giường, tôi đã chuẩn bị nhắm mắt lại và ôm lấy giấc ngủ ngon lành được lấp đầy bởi rượu thì—
“Kazuma, anh còn thức không? nếu anh còn, em có thể làm phiển anh một chút chứ?”
Giọng của Megumin đến từ cánh cửa.
“Anh vẫn còn thức. Chuẩn bị chìm vào giấc ngủ.”
“Không.... em đã tốn rất nhiều nỗ lực để sang đây, đừng có ngủ nhanh như vậy!”
Megumin vừa mở cửa vừa phàn nàn.
Tôi không ngồi dậy mà chỉ chui đầu ra khỏi tấm ra giường.
“Giờ này em còn ở đây làm gì? Hiếm khi nào Komekko mới ngủ lại, em có chắc là mình không muốn ngủ cùng em ấy? Mặc dù anh không biết khi nào ba mẹ em sẽ đến đón con bé, con bé sẽ không thể ở đây mãi mãi, đúng không?”
Cá nhân tôi thì thấy sẽ không có vấn đề gì để em ấy sống ở đây.
Không phải vì tôi muốn đụng đến một bé loli.
Ký ức sống động của thời gian sống cùng Iris ở thủ đô vẫn còn luẩn quẩn trong tâm trí tôi.
Đúng rồi, Iris đã nói với tôi là viết thư cho em ấy khi và tôi nhớ được những chuyện đã xãy ra.
Kể cả khi tôi đi đến Guild vào ngày mai, ở đó cũng chỉ còn nhiệm vụ giết cóc. Thế nên tốt nhất là tôi nên viết lá thư đó.
Megumin lặng lẽ cười khúc khích khi tôi bắt đầu lập kế hoạch.
“Không, um... thật ra, mới hồi nãy Yunyun đã đến gặp em.”
Cũng đã khá nhiều ngày trôi qua kể từ lần cuối chúng tôi thấy nhỏ đó. Em ấy đã đi đâu nhỉ?
Funifura và Dodonko cũng nói là họ không thể tìm thấy em ấy. Có thật là em ấy đã đi trốn không?
“Rồi sau đó? Chuyện gì đã xãy ra với Yunyun? Có phải em ấy đã đến đây để chơi với Komekko?”
“Không. Cô ấy đến đây để chuyển lá thư đến từ Làng Hồng Ma, đó là Quân Đội Quỷ Vương hiện đang chiếm đóng tại làng đã hoàn toàn bị đẩy lùi.”
Thật là một chủng tộc hiếu chiến.
Như đã mong đợi từ tộc pháp sư mạnh nhất, Hồng Ma Tộc.
Chỉ trong vài ngày. Sao họ không giữ tài năng của mình để làm điều gì đó thiết thực hơn nhỉ?
“Nó là tin tốt nhỉ? Mặc dù, nó cũng có nghĩa là ....”
“Đúng vậy, em nghe được là ngày mai mẹ sẽ đến đón Komekko.”
Megumin trưng ra một nụ cười cô đơn.
“Vậy thì em có thêm lý do để ngủ với em ấy tối nay. Em có chắc là em muốn ngủ ở đây không?”
“Nó ổn, không sao đâu. Con bé rất cứng cỏi. Hay phải nói là, em sợ em mới là người sẽ tổn thương hơn nếu phải ở cùng con bé thêm chút nữa.”
Nói về điều đó, em ấy thật sự có một chút siscon.
Sau đó, Megumin cúi đầu xuống.
“Kazuma, em cảm ơn anh vì tất cả những điều anh đã làm để giúp em trong những ngày vừa qua, Em thật sự, thật sự vô cùng biết ơn.”
Em ấy đột ngột cảm ơn tôi.
“Đừng tỏ ra xa lạ như vậy. Mhm, kể cả khi anh nghĩ anh gần như đã đánh mất đi một thứ quan trọng bởi vì sự lười biến và suy thoái của mình, nó làm anh cảm thấy hạnh phúc bởi vì biết được mọi thứ sẽ ra sao khi nó bắt đầu.”
Tôi nở một nụ cười gượng gạo trong khi nói. Megumin cũng cười khúc khích như để đáp trả.
“Đúng vậy, Trấn chiến mà chúng ta có hôm nay có vẻ giống với một trận mà chúng ta đã tham gia khá lâu..... nói xem. Nó cũng là một dấu hiệu cho việc phát triển của chúng ta, đúng không?”
Darkness đã hỏi tôi một câu tương tự trên đường trở về Guild. Tuy nhiên tôi đã không đồng tình với nó.
Thành thật mà nói, Kể từ lần cuôi tôi LV up, chỉ số của tôi được nâng cao một cách chậm chạp.
Nó có thể là do chỉ số của tôi đã gần đạt đến tối đa—đó là sự thật quá bi thảm mà tôi không muốn chấp nhận.
Tôi không có một Cheats nào, vì thế nó thật sự không phải là chuyện đùa kể từ khi chỉ số của tôi sẽ không hề thay đổi kể cả khi tôi lên lv.
Không hiểu được cảm giác đau đớn và phiền muộn của nôi. Thay vào đó Megumin vẫn vui vẽ nói chuyện với tôi.
“Nhân tiện, anh có còn nhớ? Về lúc chúng ta gặp nhau lần đầu tiên?”
Em ấy hỏi tôi với một giọng đầy tình cảm.
“Đương nhiên anh nhớ. Em nói với anh một cái tên kì lạ và khó chịu khi chúng ta hoàn toàn là người xa lạ, rồi đột nhiên ngã sấp mặt xuống sàn nhà. Trên hết, điều tiếp theo em nói với anh là chuyện gì đó liên quan tới việc em đã không có gì để ăn suốt 3 ngày. Làm sao có người có thể quên được một trải nghiệm như vậy?”
“Oi, Em phải nói với anh bao nhiêu lần nữa. Nếu như anh có vấn đề với tên của em thì hãy nói thẳng ra.”
Nhìn thấy ánh đỏ lóe lên trong đôi mắt của Megumin khi em ấy từ từ tiếp cận tôi, tôi cũng cảm thấy một làn sóng hoài niệm khi những kí ức về câu nói đùa mà chúng tôi đã từng chia sẽ quay trở lại.
Có lẽ khuôn mặt tôi khá tệ trong việc che giấu suy nghĩ đó, hay cũng có thể là Megumin không thực sự nổi giận với tôi.... nhưng em ấy cười khúc khích, tôi cũng vậy...
“Kazuma, thực ra em đã biến đến anh từ trước đó nữa kìa.”
Megumin đột nhiên nói một thứ gì đó quan trọng.
“Có lẽ Kazuma và Aqua không biết về điều này, nhưng sự thật thì em đã cảm thấy quen thuộc với hai người trước khi tham gia vào ổ đội.”
“Hả.”
Có phải điều đó ngụ ý rằng tôi và Aqua nổi bật đến mức đó à.
“...Để em giải thích. Nó bởi vì hai người lúc nào cùng ồn ào. Luôn đâm đầu vào rắc rối, lúc nào cũng khóc lóc hoặc giận dữ. Như khi làm việc tại vườn nho của Guild, làm việc tại cửa hàng tạp hóa. Hai người đã kiểm soát để bị la mắng khắp mọi nơi. Và đó là lý do vì sao em nhớ đến hai người.”
“Oi. Vậy là em đang nói là bọn anh cơ bản không hề để lại bất kì ấn tượng gì tốt đẹp?”
Sau đó Megumin mìm cười hạnh phúc.
“Tuy nhiên, mặc kệ tất cả mọi thứ, hai người trông vẫn như đang tận hưởng cuộc sống của chính mình. Đó là lý do thật sự mà em chọn tham gia tổ đội của anh. Vào lúc đó, em vốn nghĩ về tất cả những niềm vui mà mình sẽ nhận được khi đi mạo hiểm cùng anh.”
Khi em ấy đặt vấn đề theo kiểu đó, tôi không thể tiếp tục giận dỗi.
Một lần nữa em ấy mìm cười khúc khích thật hạnh phúc.
“Kazuma Kazuma,”
“Giờ là gì? Anh đang rất rất buồn ngủ, vậy nên em có thể ngừng làm phiền anh không? Đống cồn này đang phá hỏng khả năng tỉnh táo của anh.”
Để đáp lại cơn giận dữ nhỏ nhoi của tôi, em ấy –
“Giờ là lúc để chúng ta tiến thêm bước nữa trong mối quan hệ của mình, ở gữa bạn bè và người yêu”
--Ném cho tôi một quả bóng nhanh kéo theo cả sự tuyệt vọng.
Part 2
“—Xin lỗi vì đã làm cậu khó xử Kazuma-san, cảm ơn vì đã chăm sóc cho mấy đứa con gái của tôi.”
“Không không không, nó không là gì hết. Cháu nên cảm ơn con gái của cô vì đã chăm sóc cho cháu....”
Sáng hôm sau.
Tôi khộng nhận được bất kì kết thúc có hậu nào sau lời tuyên bố đơn phương của em ấy. thay vào đó, em ấy chúc tôi ngủ ngon và quay trở về phòng mình.
Và khi chúng tôi gặp nhau vào buổi sáng, em ấy chào tôi như thể chưa chuyện gì đã xãy ra.
Kể cả khi tôi nghĩ là mình đã hiểu được là bọn tôi không nên làm những việc liều lĩnh khi Komekko đang ở trong nhà, em ấy đang chơi trò gì, bỏ đi ngay khi nói những chuyện như vậy?
Cảm ơn em ấy mà tối qua tôi không thể ngủ được.
Gia đình họ đúng là ác quỷ. Cả hai chị em đều quỷ quyệt như nhau.
“khi cậu nói ‘cảm ơn con gái của cô đã chăm sóc cho tôi’, từ ‘chăm sóc’ mà cậu nói có nghĩa gì? Tôi nghĩ mình không thể không quan tâm việc đó có nghĩa là gì. Sau cùng, con gái của tôi cũng đã đến tuổi tìm kiếm một mối quan hệ lãng mạng...”
Mẹ của Megumin bắt đầu nói những điều kì lạ.
Vì một vài lý do, khi nghe được câu ‘đến tuổi tìm kiếm một mối quan hệ lãng mạng’, Darkness run rẩy khi cô ấy nói lời tạm biệt với Komekko ngay tại cửa.
Tôi đoán là một quý tộc, cô ta phải tự biết việc mọi người nghĩ khi cô ta đến “độ tuổi không ai thèm”—Nếu như cô ta không cưới sớm..
“Chăm sóc khi đánh nhau và thám hiểm. Nó không ám chỉ bất kì thứ gì kì lạ cả.”
“Tôi biết, tôi biết. Tôi đã nghe được tất của từ con gái mình. Tôi hiểu cậu rất rõ Kazuma-san. Mọi thứ sẽ ổn khi cậu vẫn chịu trách nhiệm cho hành động của mình.”
Nghe thấy điều đó từ, Yuiyui tôi quay mặt qua và nhìn chăm chăm vào em ấy. Tuy nhiên em ấy lắc đầu trong hoảng loạn.
Vậy có nghĩa là... người “con gái” mà cô ta đang nói đến là....
Dưới việc nhận được ánh nhìn từ tôi và Megumin, Komekko lấy quyển sổ ghi nhớ của cô bé ra.
Đó là quyển sổ ghi nhớ mà cô bé dùng để ghi lại mọi thứ diễn ra xung quanh tôi....
“Onee-san tóc xanh thật tuyệt, chị ấy đấm vào một con ma chỉ với đôi tay trần, onee-san mặc giáp cũng rất tuyệt, chị ấy bị ăn bởi một con chim khổng lồ, bạn trai của onee-chan cũng vô cùng tuyệt, anh ấy đã giết một người phụ nữ với thuốc diệt cỏ. Onee-san cũng siêu siêu tuyệt, vẫn chưa hiểu tại sao.”
Eh.
Phần cuối cùng có nghĩa là gì nhỉ? Kể cả khi Megumin giải thích sức mạnh của mình không biết bao nhiêu lần với cô bé. Cô bé có vẻ vẫn không hề hiểu được bất cứ thứ gì.
Tại thời điểm này, Megumin đã bị nỗi buồn áp đảo và em ấy đã gục xuống thảm với bốn chi. Yuiyui sau đó lấy quyển sổ và tiếp tục đọc.
“Onee-chan không ở với tôi tối nay, tôi nghĩ chị ấy đã đến phòng bạn trai, khi tôi đến đó để kiểm tra, tôi nghe chị ấy nói thứ gì đó như là ở giữa bạn bè và người yêu.”
“Komekko! Vậy là em vẫn còn thức suốt khoảng thời gian đó à! Sao em dám nghe trộm chị!? Em bắt đầu nghe trôm từ đoạn nào!?”
Megumin đột ngột nhảy dựng lên khỏi thảm, hét lên với khuôn mặt đỏ ửng.
Mẹ của em ấy trả lời với một nụ cười dịu dàng.
“Không cần phải giấu nó. Là một người mẹ. Mẹ vẫn thỏa mãn chừng nào con còn hạnh phúc.”
Megumin một lần nữa rơi xuống thảm, lăn qua lăn lại trong khi đang ôm đầu.
Yuiyui không còn chú ý đến em ấy nữa.
“Vậy thì, Kazuma-san, chúng tôi sẽ tạm biệt ở đây... Ở trong một tờ ghi nhớ khác, tôi nghĩ mình đã nghe thấy những mời đồn trước đó, tôi đã không tin biệt thự của cậu trông sang trọng như thế này. Với điều đó, tôi có thể tin tưởng và sẵn sàng giao con mình cho cậu”
Nói xong điều đó, Yuitui bắt đầu niệm chú, chắc chắn đó là phép teleportation.
“Tạm biệt onii-san, em muốn ăn thịt cóc thêm lần nữa vào lần sau em đến chơi.”
“Yuiyui, người đã tạo ra tôi! Người thật sự không còn chủ đề nào tốt hơn để đưa ra thảo luận trong cuộc hội ngộ quý giá này, với đứa con gái mà người yêu quý!?”
Megumin hỏi một cách tuyệt vọng
“Nhanh chóng có một đứa con đi”
Thật khó để tưởng tượng, ai lại đi nói điều đó với một đứa tuổi teen.
“Này, Mẹ.....!”
Trước khi Megumin kịp phản pháo, Yuiyui ôm lấy Komekko....
“Tất cả hãy sống một cách tuyệt vời. Tôi đã nghĩ ra tên cho đứa cháu của mình.”
....Và như một cơn gió—
“Teleport!”
Họ biến mất mà không để lại một chút dấu vết.
“—Chào buổi sáng! Này, sáng nay tôi thật sự thèm ăn thịt gà đấy...eh? Komekko đi đâu vậy?
Sau khi tiễn Yuiyui đi.
Bởi vì cuộc chia tay đã xảy ra quá khác thường, chúng tôi vẫn bị mắc kẹt trong cảm xúc của mình. Và lúc nãy, người có thể hiểu được mọi thứ ngoại trừ tình huống—Aqua—cuối cùng cũng thức dậy.
“Cô định ngủ đến khi nào? Komekko đi rồi.”
“Eh!? Tại sao!? Không phải bọn tôi đã đồng ý là hôm nay sẽ đi bắt mấy con neroid sao?”
Không phải cô đã khóc vì bọn chúng cách đây không lâu à?
Neroid là loài sinh mật vô cùng yếu ớt. Hay tôi phải nói, kể cả con nít cũng có thể đối đầu với nó..... Tuy nhiên tôi không nghĩ cô ta hiểu nó theo nghĩa đen.
Sau khi tỉnh lại nhờ câu nói của Aqua, Megumin nói—
“Em thật sự xin lỗi cho mọi rắc rối em đêm đến lần này..... thật sự xin lỗi vì phải để mọi người đối phó với mẹ và em gái em....”
“Giờ nghĩ đến nó, không phải mọi việc xãy ra bởi vì hình tượng anh dũng của em trước mặt gia đình mình à?”
Đối mặt với lời buộc tội của tôi, Megumin lúng túng đưa mắt nhìn ra chổ khác.
“Bời vì tôi đang vui, hãy bỏ nó qua một bên. Chúng ta có thể mời em ấy đến đây bất kì lúc nào. Lần sau bọn tôi chắc chắn sẽ cùng nhau đi bắt neroid.”
Aqua nói một cách vui vẻ.
“Oi,Kazuma.... về những việc mà mẹ của Megumin nói lúc nãy...”
Sau khi Darkness bồn chồn và đấu tranh để quyết định là cô ta có nên nói hay không. Cô ta đã thu xếp đủ can đảm để cuối cùng cũng nói ra điều đó.
Chúng tôi vẫn còn đứng ở ngoài cửa sau khi Komekko rời đi. Nhưng không thể tin được, ai đó đã gõ cửa.
Vì nghĩ Komekko có thể để quên thứ gì đó, chúng tôi mở cửa và tìm thấy một cô bé sở hữu một đôi mắt xanh cùng với mái tóc vàng óng.
Bằng bề ngoài của cô bé, cô bé chắc chắn nhỏ tuổi hơn Komekko...đúng không?
Khuôn mặt cô bé nhìn sao thấy quen quen.
Cô bé cẩn thận nhìn lên chúng tôi, rồi đặt sự tập trung vào Darkness đang đứng bên cạnh.
“Mommy——!”
Cô bé hào hứng hét lên điều đó trước khi ôm lấy Darkness thật chặt—
NGOẠI TRUYỆN 01: VÌ LỢI ÍCH CỦA IRIS-SAMA
Việc gì đã dẫn đến đều này?
“Vậy thì, hãy bắt đầu, Dustiness-dono. Kể cả khi ngài là đối thủ của tôi... Không, Bởi vì ngài là đối thủ của tôi vậy nên tôi sẽ không nương tay!”
“Đồng ý, Shinfornea-dono. Thanh kiếm của Shinfornea. Cái khiên của Dustiness. Cùng với nhau chúng ta là hai gia tộc đã bảo vệ vương quốc này qua bao nhiêu năm. Hãy để chúng ta quyết định ai là người trên cơ ngay tại đây, ngay bây giờ!”
Chúng tôi hiện tại đang ở sân tập của Thủ Đô.
Người giáo dục và người bảo vệ của Iris, Claire và Darkness, hiện đang đối đầu với nhau trong khi tay lăm lăm thanh kiếm.
Người đang được nhắc đến, Iris, nhìn vào việc này với sự phấn khích.
Đương nhiên là có lý do cho việc này.
Mọi chuyện bắt đầu khi tất cả chúng tôi đang vui vẻ thưởng thức buổi trà chiếu.
Sau khi nghe được sử thi anh hùng của Iris, tôi đã khen ngợi cô bé với tất cả tấm lòng, nhưng—
.
.
“—Lúc đó thật sự quá phi thường. Không phải nó là rất đáng kinh ngạc! Tôi nghĩ cô em gái bé nhỏ của mình là người mạnh mẽ nhất thế giới!”
“Onii-sama, anh lúc nào cũng như vậy khi nói về em, nhưng anh cũng đừng quên, ở quốc gia này có rất nhiều người tài giỏi. Đặc biệt, Claire và Lalatina là những tùy tùng đáng tự hào của em.”
Claire và Darkness trở nên rụt rè sau khi nghe lời khen ngợi của Iris.
Tôi đã nghe nói về kỹ năng của Claire, nhưng tôi quen thuộc với những người có khuynh hướng vô dụng hơn.
Có lẽ nhìn thấy ánh mắt nghi hoặc của tôi, Darkness, người mà đang thả hồn lên mây, bắt đầu một cuộc hội thoại bất ngờ trong nổ lực khiến tôi im lặng.
“kể cả khi em nói như vậy, chị sợ là mình vẫn không thể thắng nổi Kazuma.”
Cô ta nhanh chóng nịnh bợ, theo một nghĩa nào đó, giống như là nhét tiền vào miệng ai đó.
“Giờ cô nhắc đến nó, Kazuma-dono chắc chắn là người cũng sẽ khiến tôi cảm thấy khó nhọc. Nói về điều đó, tôi sẽ phải do dự khí gọi cái cách mà anh ta đánh nhau là ‘Chiến đấu’.”
Claire, người từng bị tôi lột quần xịp, đồng ý với một nụ cười thẳng thắng.
“Onii-sama, Anh từng đấu với Lalatina sao?”
“Mhm, đã từng. Chà, anh là người đã đánh bại tên anh hùng với thanh quỷ kiếm, vì vậy nó là chuyện đương nhiên khị họ thua anh, đúng không? Không việc gì phải xấu hổ cả.”
Đó có thể là một chút tự phụ của tôi, nhưng Darkness và Claire vẫn giữ im lặng.
“Anh thật là một người bí ẩn, onii-sama. Level của anh không quá cao và chỉ số của anh toàn bộ đều thấp, nhưng vì lí do nào đó mà anh vẫn có thể xoay sở để chiến thắng. Em không biết bất kì ai thần bí như anh.”
“Đúng vậy. Nó chắc chắn đúng. Nghe này Iris, có rất nhiều thứ trên thế giới này không thể xác định chỉ bằng những con số. Cái thật sự quan trọng là nó.” Tôi nói trong khi đấm vào ngực mình.
“Ngực!?”
“Trái tim.”
Tôi vặn lại Iris, người thỉnh thoảng trở thành nhân vật đầu rỗng.
“Oh. Nhân tiện Onii-sama, người nào khiến anh cảm thấy khó khăn để xử lý hơn, Lalatina hay Claire?” Iris hỏi mộ cách hứng thú.
Bị kích thích bởi những điều này, Iris đúng là một công chúa quân sự.
“Hmm, nếu anh phải chọn, thì nó chắc chắn là Darkness. Trong tất cả, cô ta thực sự quá cứng cỏi và nhiều thể lực. Nói một cách ẩn dụ, cô ta khá giống với một barbarian.”
“Oh. Tôi có thể đề nghị anh thay đổi cách dùng từ không? Hay anh thích trải nghiệm sự ‘cứng cỏi’ của tôi trước?”
Lờ đi Darkness, người đang nắm chặt tay mình một cách hung hăng.
“Còn với Claire, cô ta thừa nhận thất bại của mình ngay khi anh thó mất pantsu của cô ta vậy nên anh không thật sự có thể nói được nhiều điều. Nhân tiện, hai người từng đánh nhau lần nào chưa?”
Darkness và Claire nhìn chằm chằm vào nhau.
Nhìn thấy điều này, Iris giải thích.
“Lalatina sống ở Axel, cho nên không có cơ hội để cho họ..... nhưng nói về điều đó, một phần nhỏ trong em muốn xem cách hai người họ đấu với nhau.”
Trước mong muốn của Iris, hai hầu cận trung thành lập tức đứng dậy—
.
“—KIEEEEEEHHH-!”
Clairre hét lên như con chim đang cháy hoặc một thứ gì đó tương tự và đánh vào áo giám của Darkness.
Đánh giá từ vết xước trên bộ giáp của cô ta, Darkness có vẽ đã tìm ra ý tưởng để chống lại sức tấn công của Claire. Darkness hoàng toàn bỏ qua việc phòng thủ và vung thanh đại kiếm của mình với tất cả sức mạnh tạo ra một vòng cung rộng.
Có lẽ vì trùng hợp, thanh kiếm làm sướt đầu mũi của Claire, và rồi mặt cô ta trở nên trắng bệch.
“Dustiness-dono, ngài có hiểu đây là một trận đấu tập chứ không phải là đánh thật không.”
“Có chuyện gì với nó sao? Không cần phải lo. Sau tất cả, chúng ta có Aqua người có thể dùng phép hồi sinh nếu như có chuyện gì xảy ra, vậy nên đừng nhân nhượng! Hãy lao vào tấn công tôi với mong muốn giết tôi! Giờ, chúng ta hãy tiếp tục cuộc chiến một cách nhanh chóng! Tôi rất mong đợi những đợt tấn công sắc bén hơn nữa! Cho tôi thấy sức mạnh của gia tộc được ví như những thanh kiếm!”
“Điều gì đã xãy ra với ngài Dustiness-dono!? Lý do gì khiến ngài trở thành một người chưa bao giờ được nhìn thấy như vậy?”
Hai người tiếp tục chiến đấu một cách dữ dội kể cả khi họ đang nói chuyện
“Onii-sama, trong mắt anh, người nào tốt hơn?”
“Em đang hỏi ý kiến cá nhân của anh?
“Vì đã quen thuộc với cô ta, anh chắc sẽ ưu ái Darkness. Nghĩ lại lần nữa, Claire cũng không quá tệ, nhưng theo một số cách nhất định, cô ta không tạo ra được chút áp lực nào cho Darkness.”
Có lẽ bởi vì cô ta nghe lỏm được cuộc họi thoại của bọn tôi, tôi nhìn thấy một nụ cười hạnh phúc xuất hiện trên gương mặt của Darkness.
“Xin lỗi về điều này, Shinfornea-dono, nhưng xem ra anh ta đặt khá nhiều lòng tin vào tôi, vì vậy, thật đáng tiếc, đã đến lúc tôi ngừng chơi đùa. Hãy làm cho xong nào.”
Mặc kệ việc Claire đang tỏ ra lúng túng, Darkness vứt thanh kiếm sang một bên, làm một tư thế chiến đấu nghiêm túc.
“Anh dường như đánh giá cao Lalatina, Onii-sama. Sự khác biệt của họ có lớn thế không?” Iris hỏi khi tôi đang quan sát đoạn cao trào của trận chiến tuyệt vọng giữa hai người họ.
“Đầu tiên, Claire quá mảnh khảnh, nếu như em hiểu anh đang nói gì. Theo khẩu vị cá nhân, anh thích ngoại hình của Darkness hơn. Thứ hai, tóc dài dành được nhiều điểm hơn trong danh sách của anh. Không... tóc ngắn cũng không quá tệ, en biết không? Nhưng sự thật, Darkness có thân hình đẹp hơn và ngực cũng lớn hơn, vật nên nó sẽ công bằng khi cuối cùng cô ta dành được chiến thắng.”
“Onii-sama, Anh đang nói về cái gì vậy!? Em đang nói về việc anh nghĩ ai mạnh hơn, chứ không phải ai hợp khẩu vị của anh hơn!”
NGOẠI TRUYỆN 02: KỸ NĂNG MẠNH NHẤT
Cái ngày chúng tôi trở lại thủ đô—
“Vì vậy, tôi sẽ nói điều này.’Trước phép explosion của tôi, một con rồng không khác gì một con thằn lằn...!’” Sau đó, Iris giao tiếp bằng ánh mắt với tôi như thể nói với tôi rằng ‘Em để con mồi này lại cho anh’.”
“Thật là!”
Một buổi tiệc điệc tổ chức cho chúng tôi sau khi hộ tống Iris trở về Lâu Đài.
Chủ để nóng bỏng nhất hiện tại đương nhiên chính là Iris.
Để được nghe về Iris, rất nhiều quý tộc và những người có liên quan đến lâu đài tập trung lại để tham gia bữa tiệc.
“vào thời điểm đó, tôi nói với bản thân.’Không phải là mọi thứ sẽ trở nên vô cùng tốt đẹp nếu như tôi để cho Iris tự mình đạt thành tự to lớn này...? Khi chắc chắn là phép Explosion của tôi có thể tiêu diệt con rồng đó một cách dễ dàng, phép explosion của tôi chỉ đơn giản là quá mạnh. Nếu tôi tấn công nó với ma thuật mạnh mẽ của mình, không nghi ngờ là sẽ chẳng còn lại gì từ cái xác vô cùng giá trị của con rồng.”
Những quý tộc tập trung xung quanh Megumin, người đang nói một cách lưu loát câu chuyện về sự hào hiệp của mình.
“Mục đích của việc chúng tôi đi du hành là để có thể nhận được số tiền cần thiết trong việc chiến đầu với quân đội quỷ vương. Nếu như đối thủ của tôi chỉ là một con rồng, vậy thì tôi, một thành viên của Hồng Ma Tộc, có thể đánh bại nó mà không tốn một giọt mồ hôi. Tuy nhiên, tôi hỏi tất cả mọi người, nó có nghĩa lý gì khi làm việc đó!? Và rồi tôi đã tìm được câu trả lời, tôi quyết định là mình chỉ hành động một khi Iris bỏ lỡ cơ hội của cô ấy, Vậy nên tôi đã chuẩn bị phép thuật của mình và kiên nhẫn khóa mục tiêu.”
“Thật tuyệt vời!”
“Như đã mong đợi sự thông thái của Hồng Ma Tộc. Khôn ngoan đến mức có thể suy nghĩ thật nhiều yếu tố ngay lập tức, đúng là tráng lệ”
Megumin đã chém gió trong một khoảng thời gian. Nếu tôi phải cho nó một con số, tôi sẽ nói là em ấy đã phóng đại câu chuyện lên gấp chín lần.
Sự thật là , Megumin đã trở nên thực sự bối rối khi con rồng xuất hiện, nhưng......
“Tiếp đến, chuyện gì đã xãy ra, Megumin-dono? Làm thế nào mà con rồng bị đánh bại? Làm ơn hãy tiếp tục!”
Những quý tộc mỗi người cầm một ly rượu, người có lẽ đang phấn khích vì hơi men, nhiệt tình nhắc Megumin tiếp tục.
Megumin, người tỏ ra một biểu cảm nghiêm túc, gật đầu đáp lại.
“’Sacred · Explode’. Khi Iris hét nó lên, toàn bộ ngọn núi được bọc lại trong ánh sáng...! Rồi trước khi tôi biết điều gì đã xãy ra, con rồng đã chết.”em ấy giải thích một cách thẳng thừng.
“Đó là Iris-sama của chúng ta! Tài năng của ngài ấy còn nột bật ngay giữa hoàng thất!”
“Không phải tốt nhất là để cho chính Iris-sama đơn độc tiêu tiến lên diệt quỷ vương sao?”
“Trước đó, ngài phải thuyết phục được Đức Vua. Chắc là ngài biết ông ấy bao bọc Iris-sama như thế nào nhỉ?”
“Tuy nhiên, nếu không vì lá bài tẩy cuối cùng của chúng ta, Iris-sana, hiện diện ở tại thủ đô mà chúng ta có thể đưa một nữa đội quân của mình ra ngoài tiền tuyến mà không phải lo lắng sao...?”
“Để nó qua một bên, sức mạnh đó là có thể mong đợi khi nó là kỹ năng mạnh nhất thế giới. Sự an toàn của Belzerg hoàn toàn được đảm bảo!”
Sự chú ý của khán giả nhanh chóng chuyển tử Megumin sang Iris.
Megumin, Người tin chắc rằng phép explosion là mạnh nhất, làm một vẻ mặt không hài lòng khi em ấy nghe đoạn đối thoại. Đột nhiên, trong khoảnh khoắc em ấy nhận ra một thứ có thể vượt qua được chuyện này.
“’Sacred · Explode’. Cái tên đó không gợi cho các vị điều gì à?” Megumin nói với vẻ mặt đầy tự tin và chiến thắng.”
“Nó nhắc tôi nhớ đến....? Cái tên ’Sacred · Explode’ làm tôi nhớ đến một kiếm kỹ huyền thoại chỉ có những người tài giỏi nhất trong gia đình hoàng gia, trang bị thánh kiếm mới có thể sử dụng.” Một trong những quý tộc nói ra trong khi gật gù.
“không, chờ đã.”
Một người đàn ông khác hét lên như thể ông ta bất chợt nhận ra điều gì đó.
“’Sacred · Explode’… không phải cái tên ‘Explode’ nghe khá giống với ‘Explosion’? Có thể nào cả hai có một mối quan hệ nào đó… Ah, chắc không đâu nhỉ…”
Xấu hổ bởi những gì mình nói, người đàn ông định để nó trôi qua như là một trò đùa.
“Chính là nó!”
Megumin rụt rè chỉ vào người đàn ông đó.
“Ngài có một cái nhìn thật sâu sắc. Đúng vậy ’Sacred · Explode’ và ‘Explosion’ có cái tên khá giống nhau, đúng không? Mọi người có hiểu điều này nghĩa là gì không?”
“Thật thì, anh không nghĩ việc có cái tên hơi giống nhau có bất kì ý nghĩa gì đặc biệt.”
“Tạm thời im lặng đi. Kazuma.”
Tôi bị la bởi Megumin ngay cái lúc tôi nhảy vào cuộc trò chuyện.
“Để tôi nói với mọi người điều này. Phép explosion, gần như là đòn tấn công cuối cùng của loài ,ược nghiên cứu và phát triển bởi một pháp sư vĩ đại, người đã cống hiến cả cuộc đời mình để chiến đấu với những sinh vật vượt quá tầm hiểu biết của con người. Nếu một con rồng sẽ trở về với đất mẹ chỉ bằng một đòn, vậy chuyện gì sẽ xảy ra với quỷ và thần? Kể cả những tồn tại vĩ đại đó cũng sẽ bị tổn thương bởi phép hủy diệt vô song này.”
Nghe thấy điều đó, những khán giả nuốt nước bọt xuống.
“’Explosion’ và ‘Explode’. Một là phép thuật tối thượng và cái còn lại là tuyệt kỹ tối thượng. Tại thời điểm này, nó sẽ khá kì lạ nếu như mọi người không thể nhìn thấy sự liên kết, đặc biệt sau khi tôi đã đến như vậy... Phải, người đã tạo ra tuyệt kỹ tối thường này đã mang lòng tôn kính với phép thuật tối thượng nên đã phát minh ra kỹ năng đó thông qua quá trình tham khảo!”
“N-Như vậy sao?”
“Không, nhưng cái tên đúng là khá giống nhau...”
“Nói một cách đơn giản, kỹ năng này được tách ra từ ‘explosion’. Nên nó cũng không sai nếu nói rằng con rồng này đã bị đánh bại bởi một ‘explosion’ phiên bản nhỏ?”
“Em đang nói cái quái gì vậy?”
“Im đi, Kazuma.”
Khi tôi phản ứng thẳng thừng với những lời nói không thể tin được của Megumin, những quý tộc đã bắt đầu thảo luận chủ đề mới phát hiện này.
Tôi tiến đến chổ của Megumin—
“Oi, không phải em đã ném mọi người vào tình trạng lộn xộn này bởi bài phát biểu của em à? Em sẽ làm gì nếu như những học giả bắt đầu nghiên cứu chủ đề này.”
“Anh đang phàn nàn về kết luận kỹ năng mạnh nhất là gì sao? Để bắt đầu, sự thật khi explosion được xem là kỹ năng yếu hơn, nó khiến em vô cùng khó chịu. Em không nghĩ mình đã làm bất kì gì sai.”
Điều này khá là thách thứ với em ấy.
“Nhớ đến lần đầu chúng ta đến thăm lâu đài? Em đã quá kiêu ngạo và gọi mình là pháp sư vĩ đại, nhưng khi mọi người muốn em trình diễn những phép thuật cao cấp, tất cả những gì em có thể làm là đứng đó tỏ ra bối rối. Em không nghĩ việc đó sẽ tái diễn à? Khoan, em không có nói mấy thứ điên khùng đó ở những nơi khác đúng không?”
Megumin đưa ánh mắt đi chổ khác.
“...K-,Không, không hề.”
“Nè, đừng nói với anh.... lần này em đã làm cái quái gì? Có phải là ở Axel? Hay ở làng Hồng Ma? Anh thấy rồi, vậy là ở làng đúng không!? Giờ nghĩ về nó, em đã gửi những bức thư dầy cộm về nhà đúng không!? Vậy lần này em đã nói cái quái gì với họ hả!?
--Chúng tôi cuối cùng cũng biết được Megumin đã viết gì sau khi quay trở lại Axel.
NGOẠI TRUYÊN 03: VỀ SỰ NGUY HIỂM CỦA KỸ NĂNG ĐÓ
“Kazuma-san, Kazuma-san. Cón cái tên ở đó thì như thế nào? Thử đọc những gì hắn ta nói xem “
Sau khi hộ tống Iris quay về, chúng tôi ở lại lâu đài trong nhiều ngày.
Những ngày này khắp nơi đầy ấp những bữa tiệc chúc mừng, nhờ vào việc Iris đánh bại con rồng và lòng hiếu khách cho chúng tôi.
“Ý cô nói là lão quý tộc già đằng kia? Được rồi, để đó cho tôi.”
Trong những bữa tiệc đó, tôi và Aqua không có nhiều thứ để làm ngoài việc ăn với uống, vì vậy bọn tôi chỉ đứng và quan sát họ.
Đó là sau khi tôi chú ý vào một trong những kỹ năng của mình.
Điều đang được nói tới là, tôi có thể sử dụng kỹ năng đọc môi mà mình mới học gần đây để trình diễn.
“Gì thế nhỉ....? chúng ta đã hết sốt nấm cho món rồng-bò sát mà tôi yêu thích....? Nếu nó còn ở đây, bữa ăn này sẽ trở nên hoàn hào....”
Người đàn ông đó làm tôi có cảm giác là ông ta chỉ mơ đến thức ăn.
“Tôi thấy, tôi thấy rồi. Này, không phải sử dụng kỹ năng đó khá vui à? Tôi nên học nó nếu mình có thể.”
“Cô không sai, để tôi nói với cô điều này. Khi mà mọi người đều đang cười khúc khích ở phía cô đang nhìn, cô phải cực kỳ, cực kỳ cẩn thận. Kể cả khi người cô đang sử dụng kỹ năng lên mình không muốn cô nghe về cuộc nói chuyện kỳ lạ của họ, Cô vẫn có thể đọc nó chỉ trong khoảnh khắc. Một khoảng thời gian trước, tôi đã dùng kỹ năng này lên một vài nữ Mạo Hiểm Giả khi họ đang cười về phía tôi, vì nghĩ là họ đang có hứng thú với tôi, để rồi cuối cùng tôi đã phải nhận một tổn thương bất ngờ. Mặc dù vậy, tôi cuối cùng phải tự mình đối mặt với họ. Chết tiệt, tôi cố chấp cho đến khi nào họ xin lỗi. Tôi còn để họ tiếp tục cho đến khi mình cảm thấy thỏa mãn.”
Nhân tiện, tôi cũng đã khiến họ phải nói mười điều tốt về mình trước khi tôi để họ đi.
“Cậu đúng là tên xấu xa nhất đấy biết không? Chà, vậy còn về những người ở phía kia? Cậu có thấy oji-san phát ra hào quang xấu xa giống như cậu không? Tôi không biết họ đang làm cái gì, nhưng xét về việc họ tập trung lại gần bức tường và thì thầm việc gì đó, tôi nghĩ họ không có ý đồ tốt. Gọi nó là bản năng phát hiện điều xấu của nữ thần nếu như cậu thích, nhưng tôi nghĩ họ đang mưu tính điều gì đó xấu xa!”
Aqua chỉ vào nhóm hai tên quý tộc, những kẻ có vẻ ngoài nhìn không mấy thân thiện, bàn luận về việc gì đó trong góc của căn phòng.
“Hmmm... Thú vị lắm. Được rồi, tôi sẽ thử!”
“Nè, tôi khá chắc là họ đang mưu tính việc gì đó! Cậu biết không, giống như ăn cắp đồ lót của những nữ hầu trong lâu đài!”
Lắng nghe những gì Aqua nói, tôi bắt đầu đọc đoạn đối thoại của họ.
“Vậy, lời đồn là sự thật? Tên bộ trưởng của Elroad thật sự là một con cờ của Quân Đội Quỷ Vương?Mhm, đúng là việc đó không có gì đáng nghi. Sự kiện này sẽ khiến những thỏa thuận bí mật của chúng ta với tên bộ trưởng bị phát hiện. Nếu như chúng ta không nhanh chóng tiêu hủy các chứng cứ.....”
Đọc được đoạn trao đổi đó, tôi nhanh chóng tìm kiếm xung quanh.
Không giống như có bất kì ai đã thấy hay nghe bất kì điều gì họ nói. Cõ lẽ tôi là người rõ nhất.
“Chúng ta nên làm gì, tôi nghĩ họ chỉ đang định chơi khăm ai đó, nhưng có vẻ chúng ta lại đụng phải chuyện lớn nữa rồi.”
“Này, tôi không thấy hay nghe bất kì chuyện gì, nhưng không phải chúng ta nên báo cáo mọi việc với Iris, Darkness, hay nhân vật lớn nào đó sao? Khi chúng ta xong việc chúng ta có thể thoát ra khỏi vụ này.”
Tôi gật đầu đồng ý với đề nghị của Aqua mà không nói lời nào. Gần đây, kỹ năng nhận thấy sự nguy hiểm của cô ta đang dần dần phát triển.
Điều đó nói rằng, tốt nhất là tôi nên phong ấn kỹ năng này lại.
Với cái đà này, tôi sẽ vô tình lướt qua một vài bí mật quốc gia và dẫn đến kết quả là khiến bản thân bị xóa sổ.
Nhanh chóng nhận ra sự nguy hiểm của kỹ năng này, tôi thề với bản thân mình là sẽ không bao giờ sử dụng kỹ năng này lần nữa—
“Này, nhìn xem, ở đằng kia kìa. Ai đó đang tán tỉnh Darkness ở đằng kia.”
“Cái gì?”
Aqua chỉ về hướng ghế VIP, nơi mà một Darkness diện mộ bộ đồ khá đẹp đang bị một quý tộc trẻ tấn công.
Bị kích động mà không biết lý được lý do. Tôi kích hoạt kỹ năng đọc môi cái mà mới vừa tôi đã thề sẽ không bao giờ sử dụng nó thêm lần nào nữa.
“Kazuma, tôi biết, anh sẽ đọc được những gì họ đang nói đúng không? Nói cho tôi nghe với, được chứ?”
Aqua, người đang tràn đầy tò mò nắm láy vai rồi bắt đầu lắc tôi.
“Được rồi, để nghe xem. Đây là những gì họ đang nói. ‘Tôi biết là đã được một thời gian, Lalatina-sama. Ooh... đây là gì! Từ lần cuối chúng ta gặp mặt, ngài đã trở nên vô cùng xinh đẹp! Ngoại hình của ngài khiến tôi lạc lối! Ngài là....phải, ngài giống như là một bông ambrosia chết chóc ở sâu trong những dãy núi.... ‘Xin lỗi, tôi không làm được nữa, nó thật quá xấu hổ. Nói đến điều đó, tôi không biết hoa Ambrosia chết chóc nghĩa là gì, nó có phải là lời khen không.”
“Tên đó đang nói về một vấn đề quan trọng đấy? Còn về Darkness thì sao? Cô ấy nói gì?”
“Ngài đang nói gì vậy, Bá tước Befrantz? Tôi nghe nói ngài đã bị bắt phải đi ra chiến trường và hiện tại ngài đang trong việc rèn luyện sự dũng cảm của mình. Ngài là....phải rồi, sự can đảm của ngài còn lớn cả vua goblin...”
“Kazuma-san, Kazuma-san. Đây là yêu cầu cá nhân của tôi, nhưng nghe cậu nói với khọng nữ khiến tôi nổi da gà đấy, cậu dừng nó ngay đi, được không?”
Nó làm tôi xấu hổ đấy, vậy nên cô có thể dừng tôi lại một cách bình tĩnh không?
“Đằng nào đi nữa, tôi đã hiểu kha khá về cách mà kỹ năng đọc môi hoạt động. Này Kazuma, tôi sẽ thử đọc xem họ đang nói gì, vậy nên hãy cho tôi một câu trả lời chính xác sau khi tôi đọc xong được chứ?”
Aqua lớn giọng tuyên bố.
Mọi người xung quanh quay lại nhìn Aqua.
Khi họ đã biết Aqua là một người có khả năng trình diễn xuất sắc, họ nhìn về phía cô ta với một biểu cảm tràn đầy mong đợi.
Chà, đọc môi cũng khá giống như một kỹ năng biểu diễn, thế nên cô ta có thể bất ngờ làm tốt nó. Tôi sau đó tôi bắt đầu đọc những điều mà Darkness và tên nhóc đó đang nói.
‘Nhân tiện, Dustiness-sama, ngài có phiền nếu chúng ta thảo luận về tiềm năng của việc đính hôn?”
‘bằng việc có thể, Dustiness-sama, ngài có phiền nếu chúng ta thảo luận về tiềm năng của việc đính hôn?”
Gần đúng, nhưng không hoàn toàn.
Nghe thấy ‘Dustiness-sama’ được nhắc đến, những khán giả xung quanh dường như đã hiểu được Aqua đang làm gì.
‘Bá tước Befrantz, Gia tộc Dustiness sẽ lịch sự từ chối lời cầu hôn của ngài...’
“Mạnh mẽ nhận ra Dustiness là một người vợ vô cùng yêu thích quần lót....”
“Được rồi, mọi người đang nhìn vậy nên dừng lại đi! Đừng có bắt đầu những lời đồn kỳ lạ về Darkness thêm lần nữa!”
Ngày hôm sau. Hóa ra nỗ lực ngăng chặn cô ta một cách vội vã là vô ích. Nhà của Darkness đã nhận được những món quà kì lạ đầy màu sắc trong một ngày, và cô Darkness rắc rối đó, người cuối cùng cũng hiểu ra tại sao mình lại nhận phải nhiều cuộc quấy rối tình dục bí ẩn đó, sớm thôi sẽ đến để hỏi ý kiến của tôi—
TẬP 12 – FEMALE KNIGHT’S LULLABY [ BÀI HÁT RU CỦA NỮ HIỆP ]