Part 1
“…nii-chan…chan…dậy đi…”
Cái chăn của tôi cảm thấy rất nặng.
Và trên hết, tôi có thể nghe một giọng nói xa xăm đang nhẹ nhàng gọi tôi.
Tôi đã mong muốn được nghe những lời đó trong một thời gian rất dài...
“Onii-chan, dậy đi! Anh sẽ trễ đấy! Coi nào, dậy đi!”
Onii-chan.
Bị kích thích bởi những lời ngọt ngào đó, tôi mở mắt ra.
“Chào buổi sáng, Onii-chan! Giờ thì hãy đi đánh bại Quỷ Vương như anh vẫn thường làm nào!”
Và cô em gái tự nhận của tôi, người mà tôi không biết bao tuổi, vui vẻ nói ra những lời đó trong khi đang ngồi dạn hai chân trên tấm chăn của tôi...
.
.
.
“Biến xuống!”
“Oniiii-chan!!”
Tôi ngồi dậy trong khi nắm lấy mép chăn rồi hất cô ta xuống giường làm cho cô ấy lăn vòng vòng ở trên sàn.
Không lãng phí một giây nào, tôi trải lại tấm chăn và nằm phịch xuống giường.
Khi tôi cuốn mình trong chăn lần nữa, tôi liếc nhìn Aqua một lần cuối cùng.
“... Cái cách mà cô đánh thức tôi hôm nay khá tốt đấy.”
“Tôi biết mà. Sử dụng ‘Onii-chan’ lên một tên lolicon như Kazuma thật sự là cách làm tốt nhất.”
.
.
—Trong vài ngày vừa qua, Aqua đã thử dùng hết tất cả mọi cách để thuyết phục tôi đi đánh bại Quỷ Vương.
“Nè, Kazuma, không phải là đã đến lúc cậu nên chịu thua rồi sao? Cậu có thể than vãn và càu nhàu, nhưng cậu là loại người luôn vượt qua tất cả mọi việc khi một trong số chúng tôi vướng vào rắc rồi, đúng không?”
“Cô nghĩ tôi là một con mèo máy màu xanh, thứ có thể làm bất cứ điều gì sao? Ngay từ đầu, cô là một nữ thần thật sự, vì vậy không phải cô nên là người đi giải quyết những vấn đề như vậy à?”
Bất chấp những lời phản bác của tôi, Aqua trông có vẻ không hề bối rối khi cô ấy đứng dậy rồi vô tư ngồi lên giường của tôi.
“Thứ duy nhất tôi có thể làm là thanh lọc nước, đối phó với undead và quỷ tộc, và hồi sinh người khác. Nữ thần không hoàn toàn là một tồn tại tuyệt vời, cậu có biết không?”
“Vậy ra cô cuối cùng cũng thừa nhận nó. Cô không thể phong ấn Quỷ Vương hay làm gì khác à? Phong ấn những tồn tại độc ác là những điều được cho là do nữ thần thực hiện, đúng không?”
Aqua ép sát đầu gối vào ngực rồi ôm lấy nó, và bắt đầu nhìn chăm chăm vào phần cơ thể phía dưới đang được che đậy bởi cái chăn của tôi.
“Loại tồn tại độc ác mà hiện giờ tôi có thể phong ấn là cái thứ đang xuất hiện từ trong quần của cậu.”
“Đ-Đừng có nhìn chằm chằm vào nó... Tôi không thể làm khác được, nó là buổi sáng! Đằng nào thì, đừng quan tâm đến nó.”
Thay đổi chủ để, tôi nhìn lên khuôn mặt của Aqua.
“Hiện giờ, không có gì đảm bảo là cô có thể phá hủy rào chắn, đúng không? Nhưng nếu một Tướng lĩnh khác bị hạ, thì cô chắc chắn có thể làm điều đó, vì vậy hãy cố chờ đợi cho đến thời điểm đó, được chứ?”
Vẫn còn một Quỷ Tướng đang nhởn nhơ ở bên ngoài.
“Tướng lĩnh cuối cùng là con gái của Quỷ Vương, đúng không? Tôi không biết cô ta mạnh đến mức nào, nhưng nó rất khó để tưởng tượng việc cô ta có thể bước ra lành lặn sau khi tấn công thủ đô. Thủ đô chứa đầy những tên gian lạn, và trên hết ở đó còn có em gái của tôi, người mạnh nhất thế giới này cũng đang ở tại đó. Một khi cuộc tấn công vào thủ đô thất bại, tôi sẽ nhờ những người có quyền lực gửi vài tên mạnh mẽ để hộ tống tôi đi phá vỡ rào chắn. Nếu bọn họ thất bại, ừ thì, chúng ta có thể nghĩ đến mọi kế hoạch khác khi điều đó xãỷ ra.”
Kế hoạch này phụ thuộc vào những người khác để làm công việc nặng nhọc, nhưng đó thực sự là toàn bộ khả năng của tôi hiện giờ.
Điều này hoàn toàn khác với những gì từng xảy ra trong quá khứ, nơi mà chúng tôi chỉ việc thực hiện một cách cẩu thả và dựa dẫm vào sự may mắn của tôi để vượt qua mọi chuyện.
Tôi không phải là một anh hùng hay bất cứ thứ gì tương tự như vậy.
Thực ra, tổ đội của tôi chỉ là một trong những tổ đội tệ nhất từng được thành lập.
Nó thật sự kỳ lạ khi tổ đội của chúng tôi vẫn chưa bị quét sạch trước khi việc này xãy ra...
“Tướng lĩnh... Nếu chỉ còn lại một tướng lĩnh...”
Aqua đang lẩm bẩm về một điều gì đó.
…?
“Này, chính xác thì cô định—“
“Đúng vậy, nếu chỉ còn lại một tướng lĩnh, tôi chắc chắn sẽ có thể hạ được cái rào chắn đó! Một khi cái rào chắn bị hạ xuống, ai đó cuối cùng sẽ đánh bại Quỷ Vương! Đúng vậy, chắc chắn là vậy!”
Aqua đột ngột đứng dậy và la lên...
Chờ đã, cô ta không nghĩ về việc...!
“Tôi đi ra ngoài một chút!”
“Này, không, chờ đã! Chờ một chút!”
Aqua lờ đi những lời của tôi và phóng thẳng ra khỏi phòng.
.
.
—Say khi chạy nước rút vào buổi sáng để đuổi theo Aqua, tôi cuối cùng cũng nhìn thấy được đích đến của mình.
Tôi ghét phải thừa nhận, nhưng chỉ là Aqua nhanh hơn tôi rất nhiều. Sự khác biệt về chỉ số của chúng tôi là quá lớn.
“Wiz! Cô ở đâu!? Đừng có trốn nữa và ra ngoài này ngay đi!”
“Ngươi bị điếc à? Ta đã nói với ngươi là bà chủ cửa hàng thiếu tư cách đó không có ở đây! Bà chủ cửa hàng đó đã đặt một đống thứ vô dụng ngay cái lúc mà ngươi rời mắt khỏi cô ta, vậy nên ta cũng—... Này! Bỏ tay ngươi ra khỏi cái mặt nạ của ta!”
Như tôi đã lo lắng, âm thanh của một vụ lộn xộn đã có hể nghe được từ cửa hàng vật phẩm ma thuật của Wiz.
Có vẻ như lúc này Wiz đã ra ngoài.
Đi bộ đến cửa hàng, tôi nhìn thấy Aqua đang vật lộn với Vanir, đặt bàn tay lên cái mặt nạ của hắn ta khi cô ta đang cố đang cố xé nó ra khỏi khuôn mặt của hắn ta.
Mặc dù đang phải bận rộn chống lại những nổ lực của Aqua, Vanir vẫn xoay sở để có thể chú ý đến sự xuất hiện của tôi.
“Graaaa-Chào mừng! Kẻ khiển thú, hãy chế ngự con chó săn hung dữ xuất thân nữ thần của ngươi lại đi!”
“Đừng có gọi ta là người khiển thú. Wiz đi ra ngoài rồi à? Thật ra, việc này làm cho nó rất khó nói chuyện, vậy nên thôi đi.”
Nghe thấy những rời nói của tôi, Aqua miễn cưỡng thả tay ra khỏi hắn.
“Này, con quỷ kỳ quặc, nếu những sức mạnh của ngươi không phải là một trò lừa đảo, thì nhanh sử dụng nó để xác định vị trí hiện tại của Wiz đi.”
“Hmph, đừng có gộp chung sức mạnh của ta với cái thứ sức mạnh của nữ thần, kẻ tự nhận bản thân toàn năng nhưng không thể hoàn thành bất cứ điều gì. Bên cạnh đó, ta đã nói với ngươi, một người càng sở hữu nhiều sức mạnh, thì càng khó để nhìn thấy được họ. Bà chủ khiếm khuyết đó, mặc dù không có tài trong việc kinh doanh, nhưng có một thứ cô ta sở hữu, đó chính là sức mạnh.”
Vanir trả lời một cách bẩn mãn khi hắn ta đang chỉnh chu lại quần áo của mình.
“Ngươi nói như ngươi là một nhân vật tầm cỡ, nhưng cuối cùng, chỉ là ngươi không biết, đúng không? Ngươi thật sự hoàn toàn trở nên vô dụng mỗi khi có việc quan trọng diễn ra. Có hơi kỳ lạ khi ta nói điều này, nhưng không phải điều đó khiến ngươi còn tệ hại hơn ta sao?”
“... Được lắm, đã được một thời gian rồi, nhưng có lẽ đây là thời điểm để ta trở nên nghiêm túc. Tốt nhất là ngươi nên rời khỏi cửa hàng. Hôm nay, ta sẽ giải quyết tỉ số với những vị thần khó chịu này.”
Hai người này thật sự không thể hòa hợp...
Ngay sau đó, tôi cảm thấy sự hiện diện của một ai đó ở sau lưng mình. Tôi xoay người lại, và người đang đứng ở ngay lối vào chính là...
“Ah, Kazuma-san, Aqua-sama. Chào mừng. Hai người đến thật đúng lúc. Tôi vừa có trong tay vài vật phẩm rất thú vị...!”
Vui vẻ nói ra điều đó, cô ấy mỉm cười và di chuyển về phía cái túi giấy mà tên cánh cụt đi theo cô ta đang giữ.
Vanir đơ người khi nhìn thấy thứ đó.
Có vẻ như không thể kìm nén sự tò mò của mình, Aqua lãng vãng xung quanh và tò mò nhìn vào trong cái túi giấy.
Lờ đi tên cánh cụt, người dường như đã hoàn toàn hóa đá vì sợ hãi, tôi hỏi thay Vanir người cũng đang đứng bất động như tên cánh cụt.
“Vậy... Cô đã mua cái gì?”
“Rất vui vì cậu đã hỏi!”
Wiz vui vẻ thò tay vào trong cái túi và lấy ra...
“… Teru teru bozu?” Búp bê thời tiết.
“Teru teru bozu là cái gì? Đây là một vật phẩm ma thuật mạnh mẽ có thể điều khiển thời tiết. Chỉ cần đơn giản treo nó ngay phía trước nhà và bầu trời sẽ bị buộc phải trở nên trong xanh vì bọn chúng! Thường thì, điều khiển thời tiết đòi hỏi những nghi thức rất dài và phải sử dụng nhiều thành phần hiếm, nhưng điều đó có thể thực hiện chỉ với vật phẩm này! Cậu nghĩ như thế nào? Nó không tuyệt với sao!? Nó đúng là tuyệt vời, phải không?
Nó đúng là tuyệt vời.
Nó rất là tuyệt vời, nhưng...
“...Vậy, thứ này có bất kỳ tác dụng phụ nào không? Như là, sử dụng nó sẽ khiến trời mưa sốt mười năm... Hay nó đòi hỏi một lượng lớn ma lức...”
“Không có bất kỳ tác dụng phụ nào cả. Tôi đã học hỏi sau nhiều lần bị la rầy bởi Vanir-san! Để dùng nó, toàn bộ những việc mà một người cần phải làm và truyền vào nó một lượng ma lực hợp lý và treo nó ở mái hiến của căn nhà. Và nó chỉ có thể sử dụng trong một mùa đặc biệt., vậy nó không hề có bát cứ nhược điểm nào cả! Cậu nghĩ như thế nào? Không phải nó là một vật phẩm tuyệt vời sao?”
Vanir bước đi một cách cứng nhắc về phía chúng tôi, và nâng thứ vật phẩm giống như teru teru bozu lên, thứ mà Wiz có vẻ rất tự hào khi mang nó ra ngoài.
“Và chính xác thì mùa nào cô có thể sử dụng những thứ này?”
“Chính là bây giờ! Nó chỉ có thể sử dụng trong mùa này! Tôi không ngốc đến mức đi mua thứ gì đó mà không thể sử dụng. Anh thật sự là một người thường hay lo lắng, Vanir-san.”
“... Thưa quý khách, ngươi hãy qua đây một lát.”
Lờ đi Wiz người đang nở ra một nụ cười rạng rỡ, Vanir chộp lấy vai tôi rồi dẫn ra một góc của cửa hàng.
“... Tôi sẽ nói thẳng điều này, tôi sẽ không mua nó.”
“Đừng nói như vậy. Ta có thể cảm thấy chắc chắn là có một sức mạnh ma thuật mạnh mẽ đến từ thứ ra— sản phẩm tuyệt vời đó. Khả năng của nó chắc chắn là một vật phẩm mạnh mẽ.”
Tôi hiểu rồi. Chà, nếu như hắn ta đã nói như vậy, thì vật phẩm đó chắn hẳn phải là một thứ mạnh mẽ.
Tôi đã được nghe rằng Wiz thích mua những vật phẩm chứa một lượng lớn ma lực mỗi khi cô ấy ra ngoài để đi mua sắm.
Tuy nhiên, vẫn còn một điều cuối cùng đang làm phiền tôi.
“... Tôi không nhớ là gần đây trời có mưa. Trời có bao giờ mua vào khoảng thời gian này trong mùa không?”
“... Đã có một ngày trời mưa vào khoảng thời gian này trong mùa, đó là hai mươi năm về trước.”
“Tôi sẽ không mua nó.”
Vanir tiến lại gần hơn như đáp lại lời từ chối của tôi.
“Đừng nói như vậy. Thế giới rất rộng lớn. Có thể có một nơi trên thế giới này đang gặp rắc rối với những cơn mưa lớn trong mùa này. Nếu cậu mang nó đến một quốc gia như vậy, nó chắc chắn sẽ được đối xử như một báu vật vô giá. Nếu như bây giờ ngươi mua nó, ta thậm chí sẽ ném cho ngươi bộ thuốc phép bị cấm số hai như là một phần quà miễn phí.”
“Ta sẽ không mua nó. Bên cạnh đó, Aqua có thể tự mình tạo ra một vật phẩm tương tự. Hồi đó cô ta đã làm một con Teru Teru Megumin hay thứ gì đó tương tự.”
“Trên hết, ta sẽ ném cho ngươi sản phẩm sắp ra mắt mà ta đã phát triển trong bí mật, chiếc gối ôm bằng kích thước cơ thể của bà chủ dâm dục.”
“Ta sẽ không... Nói cho ta biết thêm chi tiết.”
Ngay lúc đó,
“Um... Có chuyện gì sao, Aqua-sama?”
Tôi nghe được giọng nói ngập ngừng của Wiz—
.
.
“—Nghĩ lại thì, chúng ta đã biết nhau được một năm, phải không? Thật là mỉa mai... Tôi là một nữ thần và cô là một Lich. Thường thì, hai người chúng ta sẽ không bao giờ có được một mối quan hệ thân mật đến như vậy.”
“Đã lâu như vậy rồi sao? ...Ah, tôi có mua một số bánh quy cùng với vậy phẩm ma thuật đó. Cô có muốn dùng một ít không, Aqua-sama?”
“Tôi sẽ ăn một ch... Không, không phải nó. Nói nè, Wiz, chúng ta đã trở nên thân thiết với nhau. Thường thì, nó sẽ là một lẽ tự nhiên khi tôi thanh tẩy cô vào ngay thời điểm mà chúng ta chạm mặt. Vâng, một vị thần và một undead. Đó là hai thực thể không bao giờ nên thân thiết với nhau, điều này thật là...!”
Aqua nói ra điều đó trong khi gặm cái bánh quy mà cô ấy nhận được từ Wiz.
Cảm nhận được bầu không khí căn thẳng này, Vanir nhanh chóng bước tới và đặt mình ngay giữa Wiz và Aqua.
Linh vật cánh cụt của cửa hàng – không, ý tôi là, cựu bá tước Zereshrute đang run rẩy vì sợ hãi, Nhưng hắn ta cũng di chuyển đến bên cạnh Wiz.
... Tôi thật sự mong Aqua không nghiêm túc về vấn đề này, nhưng...
Vanir nói một cách cứng rắn khi đang đứng trước mặt Wiz để bảo vệ cô ấy.
“Vì một lý do nào có mà một hào quang nguy hiểm đang xuất hiện xung quanh ngươi, Nữ Thần của Sự Bạo Lực. Ta không biết điều gì đã xảy ra, nhưng nếu ngươi có ý định làm náo loạn ở đây, ta sẽ buộc phải gửi một hóa đơn với số tiền rất lớn cho những thiệt hại sắp xảy ra. Nếu ngươi đã chuẩn bị cho điều đó, thì cứ thoải mái mà tiến lên.”
Nói ra điều đó, Vanir chỉ ngón tay của mình vào Aqua như một lời thách thức.
Nhưng Aqua lờ hắn ta đi và chỉ đặt sự chú ý của mình lên Wiz.
“Wiz... Xin hãy hiểu cho! Chúng ta không thể bảo vệ thế giới này mà không tiêu diệu cô! Nó làm cho tôi đau đớn khi làm hại một người bạn, nhưng, làm ơn, Wiz, tôi muốn quay lại thiên được! Tôi sẽ làm nó nhanh thôi, vì vậy, xin hãy yên nghĩ!”
Sau khi nói ra những lời đầỳ bi bát như vậy, Aqua bước vào tư thế chiến đấu.
Về phía Wiz, cô ấy đơn giản đứng đó với một biểu hiện trống rỗng.
Một lúc sau, Wiz gật đầu và nói một cách vui vẻ.
“... Nếu tôi yên nghĩ, có phải Aqua-sama sẽ có thể quay lại thiên đường không?”
“Vâng, chính xác! Thật đáng tiết, Wiz, nhưng có một lý do tại sao tôi không thể tha cho cô! Tôi không bận tâm nếu cô giữ lấy ác cảm với tôi, nhưng, là một nữ thần—“
“Được thôi”
“Là một nữ thần...! ... nó ổn sao? không, chờ đã, Wiz, ccoo không thể từ bỏ dễ dàng như vậy! Cô nghĩ cuộc sống của mình là gì? Cô sẽ bị trừng phạt đó, cô biết không?”
Cô đang nói cái gì vậy? Ngay từ đầu, cô chính là người đã nói về ván đề đưa cô ta đi an nghĩ và những thứ tương tự.
Có rất nhiều điều tôi muốn nói, nhưng giờ không phải lúc.
Về phần Wiz, cô ấy vẫn giữ khuôn mặt trống rỗng khi cô ấy nói,
“Nếu cô thanh tẩy toi, cô sẽ có thể quay về thiên giới, đúng không? Tôi không hiểu chi tiết, nhưng cái gì đó phải được hoàn thành, phải không? Sau khi dành quá nhiêu thời gian ở bên nhau, tôi biết rất rõ Aqua sama là một người thánh thiện và tốt bụng... Nếu như chính là Aqua-sama muốn thanh tẩy tôi, tôi sẽ đồng ý với việc đó.”
Lần này, Vanir lại là người làm náo loạn cả lên.
“Cô đang nói cái gì vậy Wiz? Cô đã quên mất lời hứa của mình với tôi à!? Cô thật sự can đảm nếu như cô nghĩ cô có thẻ phá vỡ hợp đồng với một con quỷ! Nếu như cô an nghĩ, ai sẽ là người tạo ra hầm ngục cho tôi!? Tất cả mọi việc tôi đã làm cho cái cửa hàng này là để phục vụ cho mục tiêu đó!”
Wiz trông có vẻ ngạc nhiên, nhưng lại nhìn Vanir với một nụ cười.
“Vanir-san, anh thật sự đã gọi tôi bằng tên. Tôi xin lỗi vì đã không thể giữ lấy lời hứa... Um, hiện giờ anh ta đang ngủ tại một biệt thự nằm ở sâu trong rừng, nhung tôi có biết một Lich khác. Tôi sẽ giới thiệu anh ta với anh, vì vậy, xin hãy làm...”
Vanir nghiến răng khi nghe thấy điều đó, nhưng cuối cùng, hắn ta vẫn kiên quyết đứng giữa Aqua và Wiz.
Wiz quay mặt khỏi Vanir, chắp hai tay lại và mĩm cười với Aqua.
“Thường thì, nó sẽ là một điều tự nhiên khi cô thanh tẩy tôi ngay cái lúc mà chúng ta gặp mặt. Cảm ơn vì đã tha cho tôi đến tận bây giờ, Aqua-sama. Nhờ vào điều đó, tôi đã có thể quản lý cửa hàng này cùng với Vanir-san và làm quen được với rất nhiều người. Tôi đã sống rát lâu, nhưng một năm vừa qua đã trở thành một năm thú vị nhất trong cuộc đời của tôi. Đó không phải là cường điệu. Vì vậy, không có chuyện mà tôi sẽ giữ lấy hận thù, tôi nên biết ơn cô.”
“… … ”
Nghe thấy những lời đó, Vanir lặng lẽ lùi lại.
Xét theo cái cách mà hắn ta nghiến răng, nó không có vẻ gì là hắn ta đồng thuận với Wiz, nhưng lại tôn trọng quyết định của Wiz.
“Tôi vốn mở ra cửa hàng này với ý định, nó sẽ là nơi những đồng đội đã đi mạo hiểm cùng với mình có thể quay lại đây. Nhưng, chỉ mới hôm trước... Đúng vậy, nó đã quay trở về khi tôi và Vanir đang nói về quá khí của mình và Aqua-sama chìm vào giấc ngủ. Tôi đã có thể nói với đồng đội của mình, ‘Mừng về nhà.’ Khi bọn họ đến chơi vào ngày hôm đó... vậy nên tôi không còn gì để hối tiếc.”
Và Aqua...
“U...uuuu...”
Có vẻ như cô ấy chuẩn bị khóc khi cô ta lùi lại, hoàn toàn mất cảnh giác bởi những lời đó.
Nhìn thấy tình cảnh của Aqua, Wiz gọi cô ấy cùng với giọng điệu mà một người sẽ dùng để dỗ dành một đứa trẻ nhõng nhẽo.
“Aqua-sama, một ngày nào đó tôi sẽ được thanh tẩy bởi ai đó, hoặc tôi sẽ vẫn luẩn quẩn quanh đây mãi mãi. Nếu tôi phải bị thanh tẩy bởi một người nào đó, tôi thà chọn là mình được thanh tẩy bởi Aqua-sama. Sau cùng, nó sẽ giúp được cô. Thêm vào...”
Wiz trao cho Aqua một nụ cười thuần khiết, không tì vết, như để cô ấy có thể cảm thấy thoải mái và xóa bỏ đi cảm giác tội lỗi mà có thể đang xuất hiện trong lòng của cô ấy.
“Tôi rất thích làm bạn với cô, Aqua-sama”
u27252-4bc0913e-307b-4df1-8cfd-51357e0bc218.jpg [/images/images/image-95.jpeg]
Đối mặt với ánh mắt của tôi, Vanir và Zereschrute.
Và Wiz, người có vẻ như còn lo lắng cho Aqua còn hơn cả sự tồn tại của bản thân mình.
“U…uuu… Waaaaaah!”
Aqua bật khóc trước khi chạy khỏi cửa hàng.
Part 2
... Để nghĩ rằng người tốt bụng nhất trong thành phố này, và người đáng kính nhất, là một Lich...
Những suy nghĩ đó cứ chiếm giữ lấy tâm trí tôi khi tôi quay về biệt thự để tìm Aqua.
Darkness và Megumin đang chơi cờ trong khi nằm dài trên ghế sô pha ở sảnh chính.
“Anh hỏi nè, Aqua đã về chưa?”
“Aqua? Chị ấy đã chạy về mới một lúc trước và tự nhốt mình ở trong phòng. Em đã nói với chị ấy bữa tối đã sẵng sàng nhưng chị ấy vẫn không chịu ra ngoài. Có chuyện gì đã xãy ra vậy?”
Tôi chìm sâu vào suy nghĩ khi nghe thấy những lời của Megumin.
Tôi nên làm gì đây? Tôi có nên để cô ta ở một mình trong một thời gian?
... Không, nó chắc chắn không phải là một ý tưởng tốt.
“Nó là, ừ thì... Cứ đưa phần ăn sáng của Aqua cho anh. Anh sẽ mang nó lên cho cô ấy.”
Sau khi nhận cái khay từ Megumin, tôi đi lên phòng của Aqua.
.
.
“—Này, tôi hiểu cảm giác của cô, nhưng đừng có quay về nhà mà không có tôi. Megumin đã làm bữa sáng, vì vậy, hãy mở cửa ra.”
“... Để cho tôi yên. Hiện giờ, tôi chỉ vừa mới mất đi một chút tự tin của nữ thần.”
... Chỉ một chút à?
Tôi gọi Aqua qua khe cửa thêm một lần nữa.
“Tôi nói này... Không phải nó sẽ ổn nếu như cô bỏ Quỷ Vương ra khỏi tâm trí trong một thời gian sao? Cô có thực sự cần phải vội vã trở về thiên giới ngay lúc này không?”
“… …”
Cuôi cùng, Aqua không hề ghét Wiz.
Cô ấy đúng là hay làm phiền và vô tình thanh tẩy Wiz khi cô ta bay vào đánh nhau với Vanir cùng mấy chuyện như vậy, nhưng, sau tất cả những hành động và lời nói, hai người đó sỡ hữu một mối quan hệ khá là thân thiết.
Tôi gọi cô ấy một lần nữa.
“... Cô sẽ không thể gặp Wiz thêm lần nào nữa nếu cô quay về thiên giới, đúng không?”
Đương nhiên, cô ấy cũng sẽ không thể gặp bất kỳ ai trong số chúng tôi nữa.
... Không, chờ đã, Eris-sama cũng thỉnh thoảng xuống đây chơi trong vai Chris, vì vậy, có thể nó không nhất thiết phải như thế.
Nhưng, liệu đó có phải là trường hợp của Aqua?
Theo những gì tôi nhớ, Aqua là nữ phần phụ trách Nhật Bản.
Liệu cô ấy có thể xuất hiện ở đây bất cứ khi nào cô ấy muốn không, tôi tự hỏi?
Aqua vẫn giữ im lặng.
Tôi gọi thêm một lần cuối cùng.
“... Tôi mang bữa sáng mà Megumin đã làm cùng tôi. Nếu như cô không muốn nó, tôi sẽ đem nó xuống.”
“... Cứ để thức ăn ở ngoài đó.”
.
.
“—Có chuyện gì với Aqua vậy? Chị ấy thường là người đầu tiên ngồi vào bàn, có phải chị ấy bị đau bụng không?”
Khi tôi quay lại sảnh, một Megumin trông có vẻ lo lắng hỏi tôi điều đó.
Đánh giá từ cái cách mà Darkness cau mày khi cô ta nhìn vào bàn cờ, Megumin có vẻ đang thắng ván đó.
“Đừng lo. Cô ấy có vẻ như đã muốn ăn những món mà anh đem lên. Hãy cho cô ấy thời gian. Cô ấy chắc chắn sẽ xuống đây một khi mà cô ấy cảm thấy đói bụng lần nữa.”
Tôi bình thản nói ra điều đó, nhưng cuối cũng, Aqua lại dành cả ngày để nhốt mình trong phòng.
Part 3
Tôi không thể ngủ.
Hiện giờ có lẽ đã là nữa đêm.
Hôm nay là một đêm cực kỳ yên tĩnh, yên tĩnh đến mức mà những tiếng kêu vo ve thường thấy của mấy con bọ cũng không hề có.
Cái sự hỗn loạn vào sáng nay cũng không phải thứ gì quá bất thường.
Aqua đi ra ngoài, gây náo loạn, tạo ra vài rắc rối, và quay về nhà trong nước mắt.
Đó là một thứ mà ngày nào cũng diễn ra nên nó cũng không có gì bất thường cả.
Nhưng vì một lý do nào đó, sự cố của ngày hôm nay thực sự đè nặng tâm trí tôi.
Aqua không trả lời khi tôi hỏi cô ấy, có cảm thấy ổn với việc không thể gặp lại Wiz nếu như cô ta quay về.
Lúc đó, không phải tôi muốn hỏi về vấn đề của Wiz, mà là một thứ gì đó cá nhân hơn nhiều.
“Cô có thật sự cảm thấy ổn với việc tách khỏi chúng tôi không?”
Đó mới là thứ mà tôi muốn hỏi.
… …
… … … …
“AAAAAAAH!”
Tôi lăn lộn ở trên giường.
Cái loại suy nghĩ đáng xấu hổ gì đang quanh quẩn trong đầu tôi ngay lúc này vậy?
Tôi đập mặt vào gối.
Không, không, điều mà tôi thật sự muốn hỏi là:
“Cô thật sự muốn quay trở về sau khi sống ở đây lâu như vậy sao?”
Sau khi cùng chung sống với ba người đó trong một thời gian dài, nó thật khó khăn khi tưởng tượng một cuộc sống mà không có Aqua.
Chính xác thì nó sẽ như thế nào nếu như không còn Aqua?
Cùng chung sống chỉ với Darkness và Megumin.
Ngay cả khi tôi có biệt thự và tài sản, Aqua sẽ không còn nằm ường ra đó và gây ra rắc rối, cô ta cũng sẽ không xen vào khi mọi thứ đang diễn ra tốt đẹp...
... Chờ đã.
Tôi đã lo lắng về cái gì cơ chứ? Nó nghe không có vẻ gì là một cuộc sống tồi tệ.
.
.
... Không, không, không.
Aqua chắc chắn sẽ khóc nếu cô ta nghe thấy điều đó.
Thêm vào, nó có cảm giác như cuộc sống sẽ khá nhàm chán nếu như không có cô ấy.
Chắc chắn, cô ta sẽ không thể tạo ra rắc rối cho tôi mỗi ngày, nhưng nó có cảm giác, tôi sẽ có quá nhiều thời gian rãnh rồi mà mình không biết phải làm gì với nó.
Tuy nhiên, Aqua nghĩ gì về điều này?
Thật ra, ngay từ đầu, tại cái quái gì mà tôi lại mất ngủ?
Điều này đang làm tôi lo lắng.
Vâng, đang có một cảm giác cồn cào xung quanh ngực tôi...
“… … ”
Tôi ném cái chăn đi và đứng dậy.
Nó khá trễ, nhưng tôi sẽ gọi cô ấy dậy và tra khảo cổ.
Và có lẽ sẽ khiển trách cô ta trong khi tôi làm việc đó.
Tôi sẽ giải thích chính xác về những nguy hiểm mà chúng tôi sẽ gặp phải nếu chúng tôi sẽ đi đánh bại Quỷ Vương, và bọn tôi sẽ thu về ít đến mức nào từ việc đó.
Tôi rón rén ra khỏi phòng và đi xuống hành lang mà ít gây ra tiếng ồn nhiều nhất có thể.
Hiện giờ, bọn họ gần như đang ngủ, nhưng tôi thật sự không muốn bị phát hiện bởi Megumin hay Darkness, rồi đề họ nghĩ là tôi đang cố lẻn vào phòng Aqua để đánh đêm.
Đúng vậy, cái loại hiểu nhầm đó sẽ ảnh hướng đến danh tiếng của tôi suốt cả cuộc đời.
Kích hoạt kỹ năng ẩn thân, tôi bắt đầu lén lút tiến đến phòng của Aqua.
Nhưng trước khi tôi đi thêm vài bước.
Tôi phát hiện Aqua đang nhìn chăm chăm vào bầu trời đêm.
Tại ban công trên tầng hai của biệt thự, ngay trên lối vào, và Aqua hiện tại đang ngồi ở đó.
Tôi nay là một đêm trăng tròn rất đẹp.
Aqua đang mặc bộ hagoromo thông thường của cô ấy, và đang ngồi trong khi vòng hai cánh tay qua đầu gối và ép nó vào ngực.
Tôi đã định đánh thức cô ấy và nói chuyện một cách nghiêm khắc với cổ, nhưng...
Aqua thực sự trông giống như một nữ thần khi cô ấy chỉ ngồi yên đó, lẳng lặng nhìn lên bầu trời.
Nghĩ lại thì, lần đầu tôi chết, bản năng đã nói cho tôi biết cổ là một nữ thần ngay từ khi ánh mắt của tôi nhìn thấy cổ.
Tôi đã nghĩ, cô ấy thật sự rất đẹp.
.
.
Chỉ khi cô ta hành động như thế này mỗi ngày...
.
.
Khi tôi đang lén nhìn cô ấy từ phía xa, cô ấy dường như đã đột nhiên nhận ra hiện diện của tôi và xoay mặt lại.
“... Cậu đang làm gì ở đó? Cậu không ngủ được sao?”
Tôi bước ra ngoài ban công và cảm thấy có chút tội lỗi.
Tôi không thể nói với cổ là tôi đã thức dậy để đi tìm cô ấy, vậy, chính xác là tôi nên nói gì đây?
Và tôi chắc chắn tôi đã bị hút hồn bởi dáng vẻ của cô ấy khi cổ đang ngắm trăng.
Nếu cô ta nghe được điều đó, cô ấy chắc chắn sẽ trở nên kiêu ngạo.
Đó là lý do tại sao mà hiện giờ tôi lại nói điều gì đó không có một chút liên quan đến những giờ tối đang nghĩ vào lúc này.
“... Ừ thì, tôi đã ngủ quá nhiều vào buổi trưa... Dù sao đi nữa, cô đang làm gì ở chỗ này? Cô sẽ làm mồi cho lũ muỗi đó, cô không biết à?”
“Cậu thật sự vẫn là một tên rác rưởi như bình thường nhỉ, đúng không?”
Aqua lơ đễnh nói ra điều đó khi cô quay mặt về phía bầu trời.
… …
“Thứ duy nhất mà cô suy trong đầu là thức ăn, vậy cô đang làm cái gì ở ngoài này, ngắm trăng à? Có phải thiên giới ở trên mặt trăng không? Bộ mấy người giống như công chúa Kaguya hay sao à?”
.
.
“Đương nhiên là không, tôi chỉ nhìn vào nó vì nó rất đẹp. Cậu biết không, tôi đã tự hỏi bản thân mình về điều nãy cũng được khá lâu rồi, nhưng chính xác cậu nghĩ tôi là cái gì? Ngay cả tôi cũng có lúc tôi muốn được chiểm ngưỡng thứ gì đó đẹp đẽ, cậu biết không? cậu nghĩ như thế nào? Không phải khung cảnh một nữ thần ngước nhìn mặt trăng tuyệt đối đẹp như tranh vẽ sao?
Nó chắc chắn là như vậy.
Thành thật mà nói, nhìn thấy cô ấy như vậy đã làm cho tôi nghĩ rằng, ồ đúng rồi, con nhỏ này thật sự là nữ thần.
Đương nhiên, tôi sẽ không nói ra bất cứ thứ gì về điều đó cho cô ta.
“... Nói đi, cô thật sự muốn quay về thiên giới đến như vậy sao? Giờ cô đã ở đây được hơn một năm, đúng không? Cô đã làm quen được với rất nhiều người, vậy có có bao giờ nghĩ là nó có thể sẽ khá cô đơn khi không thể nhìn thấy họ lần nữa không?”
“… … ”
Aqua chỉ đơn giản nhìn chăm chăm vào mặt trăng.
Cuối cùng, cô ấy xoay lưng về phía tôi và bắt đầu độc thoại.
“Nó chỉ mới được một năm, đúng không? Điều này cảm thấy thật lạ. Tôi biết những vị thần và thiên thần khác trên thiên giới lâu hơn rất nhiều, nhưng cuộc sống trên thế giới này, tôi nên nói thế nào nhỉ, đầy giông tố và kịch tính?”
Mặc dù, người đã làm cho cuộc sống của chúng ta ở đây trở nên đầy giông tố và kịch tính chính là cô ấy.
Những lời đó đã xuất hiện trên đầu lưỡi của tôi trong khoảnh khắc, nhưng tôi nuốt nó lại vào trong.
Thay vào đó, tôi nói...
“Cô đã sống trên thiên giới lâu hơn rất nhiều, đúng không? Điều đó có nghĩa cô thật sự là một bà gi—“
“Nếu cậu nói thêm bất cứ điều gì nữa, tôi sẽ đặt một phong ấn lên phần thân dưới của cậu, thứ sẽ khiến cậu không bao giờ đứng thẳng lên được nữa.”
Lần đầu tiên trong đời, tôi thật sự cảm thấy khiếp sợ Aqua.
Aqua tiếp tục bài độc thoại của mình.
“Ở thiên giới, ngày nào cũng giống nhau. Nó không có một chút gì thay đổi từ ngày này sang ngày khác. Thành thật mà nói, nó khá là nhàm chán... Ừ thì, mặt khác, nó không có nghĩa là tôi đã có được bất kỳ kỷ niệm khó chịu nào.”
Kỷ niệm khó chịu.
Có phải cô ấy đang nói về việc đã xãy ra vài ngày trước, khi những Mạo Hiểm Giả đột ngột quay lưng chống lại cổ?
“Kể từ đó, tôi đã nhận được vài lời xin lỗi từ những Mạo Hiểm Giả. Mặc dù, là một nữ thần, tôi không thực sự bị ảnh hưởng bởi những hành động đó.”
Đồ nói dối. Megumin đã nói với tôi là cô đã khá chán nản trong một thời gian sau khi chuyện đó xãy ra.
...Sau đó, Aqua, nhìn lên mặt trăng, lẩm bẩm với một giọng nói gần như quá nhẹ nhàng để có thể nghe thấy được.
“... Tôi muốn về nhà.”
Khuôn mặt cô ấy không thực sự giống như đang có vẻ buồn rầu hay cô đơn hay bất cứ thứ gì cả.
Nó chỉ là, khuôn mặt của cô ấy trông như một đứa trẻ đi lạc, nhìn chăm chăm vào nơi mà cô ấy từng gọi là nhà.
.
.
Những lời đó không phải là nói với tôi.
Nó không phải là một yeu cầu, cũng không phải là cô ấy đang rên rĩ. Nó chỉ đơn giản là cô ấy đang thể hiện ra mong muốn của mình, một thứ được giữ chặt trong tim của cô ấy.
Tôi không biết cô ấy đã sống ở thiên giới trong bao lâu.
Tôi không biết liệu cô ấy có bất kỳ bạn bè hay người quen nào ở trên đó.
Tôi thậm chí không biết một chút gì về cách sống của cô ấy ở thiên giới.
Không một điều gì cả.
... Tôi chính là người đã ép buộc và kéo cô ấy đến thế giới này cùng với tôi, vì vậy, nếu bản thân cô ấy muốn quay về, bổn phận của việc gửi cô ấy về thực sự thuộc về tôi.
Ngoài ra, tôi thực sự không muốn hiểu quá nhiều về việc này, nhưng nó cũng gần như là lỗi của tôi mà những tên sở hữu gian giận không xuất hiện trên thế giới này trong một năm qua.
Nhưng vẫn, Quỷ vương...
... Tôi có lẽ nên nói điều gì đó.
“... Chà, cô biết đấy, tôi cũng đã nghĩ đến nó một chút, chỉ một chút, về việc làm sao để đánh bại quỷ vương... Nhưng chỉ vì, cô biết đấy, không phải là ngay lúc này tôi đang chuẩn bị để tiến đến đó và đánh bại hắn ta hay gì cả, được chứ? Ví dụ như, tôi có thể mua một lượng lớn thuốc phép gây nổ từ Wiz và tạo ra một lượng lớn thuốc nổ từ bọn chúng. Sau đó chúng ta có thể chôn chúng xung quanh lâu đài Quỷ Vương như loại mìn đất và bỏ chúng ở đó. Ngoài ra, tôi có thể bảo Yunyun đăng ký một điểm dịch chuyển ngay trước lâu đài Quỷ Vương và thi triển ma pháp Explosion mỗi ngày lên trên nó...”
“...Hehehe. Lúc đầu cậu vốn phản đối việc này, nhưng cuối cùng cậu cũng bắt đầu nghĩ đến nó! Thấy chưa, tôi đã nói với cậu. Kazuma-san cuối cùng luôn tìm cách để đối phó với nó... Nhưng, ổn mà. Cậu vốn là khá yếu đuối để làm việc đó, nếu cậu nhận phải một đòn tấn công từ Quỷ Vương với level hiện tại, có thể, cơ thể của cậu sẽ không còn đủ bộ phận để tiến hành hồi sinh.”
C-Con nhỏ này!
Cô ta luôn luôn nói thêm điều gì đó.
Tôi bướ lên ban công và nói về phía Aqua.
“Lý do tôi là một tên yếu đuối, là vì tôi đã có cô thay cho một kỹ năng gian giận. Nếu tôi yếu, đó là vì cô đã không có thể giúp đỡ cho tôi, những lời đó cũng áp dụng lên cả cô. Cô có hiểu không, nữ thần vô dụng-sama?”
“Nè, tôi muốn đặt một phong ấn lên cậu, vì vậy, lại gần thêm một chút, được chứ?”
“Tôi xin lỗi.”
Nếu tôi dành thêm thời gian để lảng vãng ở chổ này, cô ta có thể sẽ thực sự quyết định đặt một phong ấn lên tôi.
Tôi nói với Aqua là tôi có lẽ nên quay lại ngủ và bắt dầu đi thẳng về phòng mình...
Aqua, ôm chặt đầu gối vào ngực mình, gọi tôi mà không rời mắt khỏi mặt trăng.
“Kazuma-san, Kazuma-san.”
Tôi dừng bước
“... Cái gì?”
.
.
“Satou Kazuma-san. Cậu có cảm thấy vui mừng vì đã đến thế giới này không? Cậu có bao giờ hối hận vì điều đó?”
.
.
Aqua vô tư hỏi điều đó.
Hồi tôi còn ở Nhật bản, tôi là một hikikomori không có gì nổi bật và cũng không mong muốn bất cứ điều gì.
Nó không có thứ gì đáng để so sánh với những thứ mà tôi đã đạt được trong thế giới này. Tôi có gia tài, tôi có căn biệt thự của riêng mình, và trên hết tôi có được tình cảm của vài người phụ nữ đẹp đến từ thế giới này.
Tôi đã nhanh chóng suy nghĩ đến việc đầu thai vào cái lúc tôi bị giết bởi Serena, nhưng, ngay cả khi tôi không thật sự biết ơn Aqua, không có chuyện mà tôi có bất kỳ hối hận nào vào lúc này.
Ngay cả khi nơi này là một thế giới khắc nghiệt tràn ngập những thứ vô nghĩa..
.
.
“Tôi không hối hận gì cả. Tôi mừng vì mình đã đến đây.”
.
.
Aqua có vẻ thực sự nhẹ nhõm khi nghe thấy những lời đó và thốt lên ‘Oh’ một cách nhẹ nhàng cùng với một cái thở dài.
Cũng giống như cách mà tôi cảm thấy tội lỗi khi kéo theo cô ấy đến thế giới này cùng với tôi, cô ấy có thể đã lo lắng theo cách của mình về việc gửi tôi đến thế giới này.
“Vậy thì tốt... Chúc ngủ ngon. Đừng có làm bất kỳ điều gì kỳ lạ khi quay lại phòng chỉ vì cậy đã bị quyến rũ bởi vẻ đẹp của tôi dưới ánh trăng, được chứ? Cậu sẽ nhận lấy thiên phạt nếu như cậu làm điều đó đấy.”
“Điều đó chắc chắn là bất khả thi.”
Tôi trả lời ngay lập tức.
Aqua trông có chút lúng túng khi câu trả lời của tôi lại đến nhanh đến như vậy và bắt đầu lẩm bẩm “Có lẻ mình thực sự nên đặt một phong ấn nhỏ lên cậu ta..” vài những điều nguy hiểm khác trong hơi thở của cô ấy.
Tôi nhanh chóng quay lại phòng mình và ngã lên giưỡng.
Nhưng, như đã mong đợi, đầu tôi vẫn tràn ngập quá nhiều suy nghĩ để tôi có thể đi vào giấc ngủ.
.
.
...Quỷ vương à....
.
.
Vâng, cho dù tôi có nhìn nó theo phương diện nào, nó thật sự là bất khả thi.
Giá như có một cách để tôi có thể dễ dàng đánh bại hắn ta...
... Không, không, có giới hạn cho những việc tôi có thể làm.
Nhưng, nếu tôi dành thêm thời gian để suy nghĩ về điều đó, tôi có thể nghĩ ra một hoặc hai kế hoạch hay...
Ngay lúc đó, tôi để ý đến một chuyện.
Tại sao tôi lại nghiêm túc suy nghĩ đến việc đánh bại Quỷ Vương?
Tôi nhắm mặt lại để xua đuổi những suy nghĩ ngu ngốc đó và cố trở lại giấc ngủ.
Trước khi cơn buồn ngủ mang tôi đi, một ham muốn nào đó mơ màng thoáng qua tâm trí tôi.
Trước giờ, tôi chưa bao giờ thực sự mong muốn những thứ như vậy, nhưng,
.
.
—Tôi thật sự muốn một sức mạnh gian lận, thứ cho phép tôi đứng lên đối mặt Quỷ Vương—
CHƯƠNG KẾT
“Nè! Kazuma! Kazuma! Dậy đi! Dậy ngay đi!”
Tôi bắt đầu thức dậy với điều đó.
Bởi vì tôi chỉ vừa mới ngủ nên tôi có thể dễ dàng lấy lại ý thức.
Darkness thô bạo lắc người tôi trong khi hét lên...
… …
Tôi nhắm mắt lại lần nữa, dùng hai tay ôm chầm lấy Darkness và kéo cô ấy lên giường với tôi.
“Tôi không thể ăn thêm được nữa....”
“N-Này! Anh tỉnh rồi, đúng không!? Aah, ch-chờ đã!”
... Tôi chỉ muốn ghẹo Darkness một chút, nhưng cái cảm giác mà cô ấy từ từ dịu đi ở trong vòng tay tôi làm cho đột ngột ngây người lại.
“... Chị đang làm cái gì vậy? ...Em chỉ bảo chị đi gọi Kazuma dậy! Thật là, em chỉ mới rời mắt khỏi chị một chút là chị ngay lập tức đi quyến rũ anh ấy! Chị đúng là một đứa dâm đãng!”
“K-k-không, không phải vậy! Chị vẫn chưa—!”
Có vẻ như Megumin cũng đang ở trong phòng, vì vậy tôi mở mắt ra.
Và Đương nhiên, thứ đầu tiên mà tôi nhìn thấy chính là cặp mắt của Darkness.
“... Cô lại đến để tấn công tôi nữa à!?”
“Aah! T-Tên khốn—!”
Sau khi tách ra khỏi một Darkness với khuôn mặt đỏ bừng vì sự cáo buộc sai lầm này, tôi vương vai rồi nói.
“Hai người có chuyện gì vậy? Tại sao lại gây náo loạn vào sáng sớm như thế này?”
“Giờ đang là buổi trưa rồi! Quan trọng hơn, điều này thức sự nghiêm trọng! Xin hãy đọc nó!”
Ngồi dậy từ cái gường, tôi nhận lấy cái phong bì mà Megumin đang đưa ra.
Bên trong là một lá thư được viết cực kỳ nắn nót, và tôi đã không lãng phí thời gian mà đọc nó.
.
.
“Gửi mọi người,
Những làn gió nhẹ nhàng mang theo sự tươi mát của mùa thu. Mọi người thế nào rồi?
Darkness, đừng đi quá xa với trò chơi mà cô đang tham gia, nơi mà nội tâm của cô liên tục phản đối cách mà cô ăn diện.
Megumin, nếu em không hạn chế việc thường xuyên sử dụng ma pháp Explosion, chị chắc chắn những hành động của em sẽ góp phần gây nên hiệu ứng nhà kính.
Kazuma, tôi biết là cậu là một chàng trai trẻ với ham muốn tình dục mãnh liệt, nhưng xin cậu hãy ngừng việc xếp đồ giặt của mọi người lên sàn rồi lăn lộn ở trên nó.”
.
.
Tôi vò bức thư mà mình đang đọc lại rồi vứt nó vào một góc của căn phòng.
“Ah!”
Megumin nhặt lại bức thư đang nằm ở trên sàn.
“Em hiểu cảm giác của anh, nhưng xin anh hãy đọc hết nó.”
Tôi chỉ có thể tiếp tục đọc vì tôi không thể hoàn toàn từ chối yêu cầu của em ấy.
.
.
“Lúc này, Quỷ Vương hiện giờ đang lan truyền sự hỗn loạn và hủy diệt trên khắp thế giới này. Cậu nghĩ một nữ thần xinh đẹp và đáng yêu như tôi có thể đơn giản đứng nhìn và để Quỷ Vương tự tung tự tác không?
Không, tôi không thể làm việc đó.
Vì lợi ích của những con chiên theo giáo phái Axis yêu quý ở khắp nơi trên thế giới này.
Để đáp lại mong ước của mười tỷ môn đệ đã tôn thờ tôi.
Tôi sẽ dấn thân vào một hành trình để trở thành huyền thoài...”
.
.
Tôi ngẫn đầu lên.
“... Thật sự có mười tỷ môn đồ của giáo phái Axis trên thế giới này sao?”
“... Cùng lắm chỉ có vài trăm là hết cỡ.”
Nghe thấy những lời của Darkness, tôi thở dài an tâm và tiếp tục đọc bức thư.
.
.
“Vì vậy, để biến lý tưởng cao cả này trở thành hiện thực...
Tôi sẽ đi đến đó và đánh bại Quỷ Vương.”
Tôi nhảy ra khỏi giường.
“Cái con ngốc đó...!”
Darkness bắt đầu nói với tôi, người đang tỏ ra bối rối.
“... Aqua đã để dành số tiền tiêu vặt mà cậu đưa cho cô ấy. Hiện giờ cổ có lẽ đã tiết kiệm được một khoảng khá lớn, vì vậy cô ấy có thể đang cố thuê một vài Mạo Hiểm Giả kỳ cựu vào lúc này...”
Tôi vội vàng lấy cái áo khoác.
Nếu như tôi không nhanh chóng đuổi theo cô ta...!
.
.
—Sau đó, ngay cái lúc mà tôi quay mặt lại, tôi để ý thấy có một chút gì đó kỳ lạ từ biểu hiện của họ.
Tôi trao cho họ một ánh nhìn nghi hoặc, rồi Megumin chỉ vào một góc của bức thư.
Tôi có lẽ đã bỏ qua nó nếu tôi không chú ý, nhưng ngay chổ mà ngón tay em ấy đang chỉ, dường như có vài từ đã bị gạch bỏ.
Có lẽ cô ta đã viết nó nhưng rồi bỏ đi vì nó nghe có vẻ ngu ngốc hay sao đó.
Tôi nghiên người để nhìn rõ hơn.
“Tái bút: Xin hãy đi tìm tôi.”
... Không phải chổ này nên viết “Xin đừng đi tìm tôi” sao?
—Cái con ngốc đó!
NGOẠI TRUYỆN: PHONG CÁCH QUÝ TỘC
Tôi đã bao trọn một nhà hàng cao cấp nhất, và hiện đang mặc một bộ comple không quen thuộc cùng với việc bắt đầu nhìn vào những dụng cụ bàn ăn với vô số màu sắc được đặt ngay trước mặt mình.
Với sự xắp xếp như thế này, lễ nghi cơ bản tôi nên dùng là....
“Tôi đoán khi dùng dụng cụ bàn ăn thì phải bắt đầu từ cái xa nhất trước tiên, đúng không?”
“Kazuma, anh nghe những thứ đó cách đây bao nhiêu năm vậy? Quý tộc thường vô cùng nhạy cảm với việc thay đổi xu hướng. Hiện giờ, anh nên bắt đầu với những dụng cụ ở gần nhất.”
Darkness, ngồi đối diện với tôi, nói với một giọng ngạc nhiên.
Nghiêm túc à? Những lễ nghi ở thế giới này cũng khác biệt sao?
Tuy nhiên, đúng là Darkness dùng những thứ ở trong cùng trước tiên.
Cô ấy chắc chắn biết mình đang làm gì vì cô ta vốn là một tiểu thư quý tộc mà.
“Tôi hiểu rồi. Đây là một quốc gia khác sở hữu nền văn hóa riêng biệt, vì vậy lễ nghi trên bàn tiệc cũng đi theo một phong cách khác. Nhưng tôi biết về thứ này. Nó được gọi là bát rửa tay đúng không? Cô sẽ dùng nó để rửa ngón tay của mình.”
Nói ra điều đó, tôi nhúng ngón tay của mình vào trong cái bát đựng nước được đặt bên cạnh bàn.
“Nó được dùng để rửa mặt. Cậu có biết nơi này là một nhà hàng với tiêu chí phục vụ cho những quý tộc không? Hai bên sẽ rửa mặt trước khi bắt đầu dùng bữa. Nó mang ý nghĩa ‘không bên nào mang theo những động cơ mờ ám’ trong khi dùng bữa mà không hề có một lớp trang điểm nào.”
“... Cô chắc là đang đùa? Ý tôi là, ở đây không có khăn mặt, vậy không phải nước sẽ nhiễu xuống từ trên mặt trong lúc ăn sao?”
“Anh nghĩ cái khăn ăn đó dùng để làm gì? Mà từ đầu, tại sao anh lại đặt nó ở ngay trên đùi vậy?”
Thật à? Không phải thứ này dùng để ngăn thức ăn vung vãi lên quần áo sao?
“Không sao đâu, hôm nay chỉ là tập luyện, những hãy chắc chắn rằng anh sẽ ghi nhớ chính xác lễ nghi để dùng vào ngày mai. Nếu không thì anh sẽ làm cho tôi thấy xấu hổ. Được rồi, vậy đầu tiên, chúng ta sẽ bắt đầu với món súp...”
Nhìn thấy tôi trở nên rối trí, Darkness bắt đầu hướng dẫn với một nụ cười—
.
.
—Một tiểu thư đến từ một gia đình quý tộc nào đó đề nghị gặp tôi.
Hiện giờ, tôi là một người đủ nổi tiếng để xuất hiện trên mặt báo.
Giống như cái cách mà lúc trước Iris mong muốn được gặp tôi, một yêu cầu tương tự lại được gửi đến chổ Darkness.
Vâng, một ojou-sama đúng nghĩa.
“Một tiểu thư quý tộc à... Tôi chắc chắc cô ấy là dạng người không thể nâng bất cứ thứ gì nặng hơn một đôi đũa, rồi mỗi khi nhìn thấy một con vật nhỏ ở trên đường, cổ sẽ trở nên vui thích và cả việc trò chuyện với những bông hoa ở trong vườn...”
“Bất cừ ai hoàn toàn phù hợp với những mô tả đó phải là một kẻ vô cùng kỳ quặc. Anh nghĩ những tiểu thư quý tộc là gì hả? Những quý tộc nhìn sơ qua thì có thể khá dịu dàng, nhưng mỗi một người trong số họ đều sợ hữu lòng dạ đen tối.”
Darkness, người tình cờ cũng là một trong những tiểu thư quý tộc, nói ra điều đó với một tiếng thở dài.
“Thôi đi! Đây là bữa tối có thể khôi phục lại hình ành của một tiểu thư quý tộc trong tâm trí tôi, sau khi cô đã khiến nó trở nên vô cùng thảm hại. Ít nhất hãy để cho tôi trở nên hứng thú với điều này trước khi bọn tôi gặp mặt.”
“Tại sao anh không giải thích cho tôi, lý do chính xác mà hình ảnh của những tiểu thư quý tộc lại bị tôi làm cho nó trở nên thảm hại nhỉ?”
Tôi lãnh tránh ánh nhìn chăm chăm của Darkness.
“Cái danh hiệu tiểu thư quý tộc nghe khá tuyệt. Haa... Toàn bộ những quý tộc mà tôi từng gặp cho đến tận lúc này, toàn bộ bọn họ đều là những kẻ kỳ quặc, vì vậy tôi không nên hy vọng quá nhiều, nhưng nó sẽ rất tuyệt nếu người đó là một ojou-sama dịu dàng...”
Tôi thốt lên những hy vọng của mình về một tiểu thư quý tộc, và Darkness cắn môi như thể muốn nói điều gì đó.
Cuối cùng, cô ấy cũng lên tiếng.
“... Kazuma, tôi nói này, anh có mong chờ những điều đó cũng không sao hết, nhưng anh có biết lễ nghi để ứng xử với những quý tộc không? Anh có biết là những quý tộc rất nhạy cảm với xu hướng không? Anh có hiểu rõ về những điều mới nhất không.”
.
.
—Và do đó, Darkness đã đề xuất với tôi một khóa huấn luyện. Hôm sau...
“Có phải anh là Satou-sama không? Em được nghe rất nhiều điều tuyệt vời về anh... Em rất vui vì cuối cùng cũng có thể gặp anh. Em mong hôm nay chúng ta sẽ có một cuộc trò chuyện thú vị.”
“Tôi lấy làm vinh dự vì sự hiện diện của em. Nếu em muốn, tôi sẽ vui vẻ trò chuyện cùng em.”
Sau khi ghé thăm nhà hàng cao cấp đó vào hôm qua, tôi chào hỏi cô tiểu thư quý tộc dưới sự giám sát của Darkness.
“Giờ thì, xin thứ lỗi—“
“Eh?”
Cô tiểu thư quý tộc thốt lên vào lúc tôi dùng cái thứ giống như bát rửa tay để rửa mặt.
Khi tôi dùng cái khăn ăn của mình để lau mặt, tôi nhận thấy những khách hàng quen thuộc của nơi này đang bắt đầu nhìn chằm chằm vào mình.
“... N-Như đã mong đợi ở một Mạo Hiểm Giả, anh đúng là khá hoang dã... Ah, món súp đây rồi. Món súp của nhà hàng này rất đậm...”
Tôi chụp lấy bát súp bằng cả hai tay và một hơi húp rồn rột toàn bộ bát súp.
Lúc đầu tôi nghĩ nó có chút kỳ là, nhưng rồi Darkness lại nói việc phát ra tiếng ồn trong khi đang thưởng thức một món ăn mang ý nghĩa là nó rất ngon.
Cũng có những phong tục tương tự trên trái đất, vì vậy tôi cho rằng cũng không khó tưởng tượng cho trường hợp đó trong hoàn cảnh này.
... Ngay lúc đó, tôi đã nhận ra có gì đó kỳ lạ.
Cô tiểu thư ngồi đối diện, hiện đang đỏ mặt và run rẫy vì xấu hổ.
Và bênh cạnh cô ấy, Darkness cũng đang đỏ mặt và khẽ run người...
“Cô lừa tôi, phải không! Cô còn dám cười à!”
.
.
—Sau khi bị đuổi khỏi nhà hàng, trên đường về nhà tôi liên tục càu nhàu với Darkness.
“Cô có biết tôi đã mong chờ việc đó đến mức nào không hả? Cô ấy là một tiểu thư quý tộc, cô có biết không? Một Ojou-sama đúng nghĩa! Sao cô có thể phá hỏng nó...!”
“Vâng, vâng, tôi xin lỗi. Tuy nhiên, anh cũng nên biết ơn tôi một chút đó. Cô tiểu thư đấy thật sự mang theo động cơ mờ ám. Gia tộc của cô ta thích sự sang trọng và tiêu vàng như nước, tôi được nghe tin đồn về việc họ đang trên bờ vực phá sản. Ngay lúc những tin đồn đó bắt đầu lan truyền, cô ta đột muốn gặp mặt anh. Tuy nhiên... Pfft.”
Cô ta liên tục cười khúc khích kể từ cái lúc mà chúng tôi bước ra khỏi nhà hàng.
“Cô còn định cười đến bao giờ nữa hả!? Tôi biết con nhỏ đó tiếp cận tôi vì gia tài mà tôi đang sở hữu, nhưng cô vẫn không nên trêu chọc tôi theo kiểu này! Tôi thậm chí còn bỏ lỡ việc thưởng thức những món ăn của nhà hàng đó...”
“Pfft... Xin lỗi, nhưng gia tộc của cô ta cũng có chút ảnh hưởng. Tôi không thể từ chối yêu cầu của cô ta mà không có một lý do chính đáng. Như một lời xin lỗi, tôi sẽ mua một số nguyên liệu cao cấp và chế biến nó cho anh.”
...Nguyên liệu cao cấp à...
Không, không, tôi không dễ dụ đến như vậy...
“Và sau đó... Ừ thì, chúng ta có thể dùng bữa cùng nhau. Tôi cũng là một tiểu thư quý tộc đấy, anh biết không? Anh có thể tha thứ cho tôi với điều đó chứ?”
Darkness nói ra điều đó với một nụ cười rạng rỡ—
TẬP 16 : NỮ THẦN TRỐN CHẠY - VỀ NHÀ !
CHƯƠNG 1
PART 1
Con mắm thần tự xưng này, cô ta nên suy nghĩ thấu đáo một chút chứ nhỉ, đằng này lại bỏ nhà mà đi như vậy.
Nghe thì hơi vô lý nhưng đúng là cô ta đã bỏ nhà đi từ tối hôm qua
Aqua đã rời khỏi biệt thự mà chỉ để lại một bức thư cho chúng tôi
Còn đối với ba chúng tôi, những người bị bỏ lại…
-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Tại mạo hiểm gia hội
“ Cho phép tôi đi thẳng vào vấn đề chính, như mọi người đã nghe qua, lý do mà chúng ta đang ngồi ở đây bởi vì tin đồn về quân đội quỷ vương đang lén lút lên kế hoạch tấn công thành phố tân thủ này “
Thay vì đuổi theo Aqua, tôi đến mạo hiểm gia hội vì nhận được giấy triệu tập khẩn.
Tôi sẽ rất vui lòng bỏ qua yêu cầu này để ngay lập tức đuổi theo ả nữ thần kia, nhưng điều này liên quan đến sự an toàn của thị trấn, nơi mà tôi đã sống được hơn 1 năm, tôi không thể làm ngơ mà đi được.
Các nhà mạo hiểm gia đã ngồi tập trung thành hình tròn tại bàn xung quanh trong bang hội.
Có vẻ như cuộc triệu tập khẩn này là để lên kế hoạch chống lại kế hoạch tấn công từ phía quân đội quỷ vương.
Sau khi thẩm vấn Serena, người đã thông báo và lên kế hoạch cho cuộc tấn công này, chúng tôi phát hiện ra, kế hoạch sẽ được tiếp tục ngay cả khi không có cô ta tham gia.
Mọi người có vẻ rất sốc khi nghe được tin này, đột nhiên một nữ pháp sư giơ tay.
“ Khi nào bọn chúng sẽ tấn công vậy? Số lượng quân là bao nhiêu thế? Vậy chúng ta đã biết trước bọn chúng sẽ tới, hay là ta nên cầu cứu sự trợ giúp từ thủ đô và nhờ họ gửi vài kỵ sĩ đến”
Mọi người có vẻ đều hưởng ứng ý kiến này và gật đầu, tuy nhiên nhân viên hàng đầu của bang hội, Luna lắc đầu.
“ Theo như lời khai của Serena, ý định ban đầu của bọn chúng là thâm nhập và tấn công từ bên trong thành phố này nên chỉ có lượng nhỏ quân lính, tuy nhiên vì chúng ta bắt được một quỷ tướng nên có thể chúng đã thay đổi kế hoạch và tấn công để giành lại cô ta, điều này dẫn đến lượng lính quỷ sẽ tăng lên con số đáng kể”
Well, sự thực thì cô ta là một quỷ tướng vậy thì chẳng lạ gì nếu chúng thay đổi kế hoạch để cứu lấy cô ta nếu ả còn sống.
“ Chúng tôi chưa biết số lượng chính xác, nhưng thị trấn chúng ta là thị trấn tân thủ nên cuộc chiến này sẽ là cuộc chiến cực kỳ khó khăn cho các bạn, còn về phần sự trợ giúp từ thủ đô….. có vẻ như quân đội quỷ vương cũng sẽ có một cuộc chiến đồng thời đánh vào đó….”
Với một khuôn mặt sắp khóc như đến nơi, Luna thở dài và tiếp tục.
“ Vì vậy nói thẳng ra thì chúng ta không nên trông chờ gì nhiều vào quân tiếp viện từ thủ đô. Nếu nơi đó thất thủ, tất cả cũng sẽ chấm hết. Các bang hội khác cũng được thông báo về điều này nên họ đã gửi những mạo hiểm giả lên thủ đô ứng chiến. Chúng ta chỉ có thể tự lực gánh sinh”
Với một khuôn mặt tối sầm, Luna nhìn các mạo hiểm giả.
Nói cách khác, đây sẽ là cuộc chiến lớn tiếp theo kể từ khi chúng tôi chạm chán với pháo đài Destroyer.
Sau khi nghe được tin này, các nhà mạo hiểm giả lần lượt đưa ra ý kiến của bản thân họ
Niêm phong cổng thị trấn, đào bẫy, đào hầm ở các vùng xung quanh, thành lập quân đội vũ trang nhân dân và một số ý tưởng khác.
Một số ý tưởng nghe chừng rất hứa hẹn và một số thì không nhưng không có ý tưởng nào đảm bảo được an toàn cho thị trấn này cả.
Tuy nhiên, giống hệt như khi chúng tôi chạm trán destroyer, không hề mạo hiểm giả nào cảm thấy tuyệt vọng hay muốn lùi bước.
Sự cách biệt về sức mạnh của hai bên là khá lớn, bên địch là đội quân của quỷ vương nên rất có thể chết là cái kết của thị trấn này.
Họ đều là mạo hiểm giả cấp thấp, nhưng nếu tất cả cùng nhau đồng lòng, họ có thể xử lý bằng cách nào đó.
Một bầu không khí lạc quan bao quanh bang hội.
…… Mình nên làm gì?
Thêm nữa, lý do mình đến đây là để tìm thêm sự trợ giúp đi giải cứu Aqua.
Nhưng với tình hình này, có lẽ ưu tiên cho sự an toàn của Axel trước tiên là điều đúng đắn nhất.
Mặc dù vậy, Aqua đã nói rằng thời điểm tấn công lâu đài quỷ vương tốt nhất cũng là khi bọn chúng đem quân đi đánh trận.
Vì suy nghĩ đó nên con mắm thần này đã đến hẳn lâu đài.
Và tôi cũng chẳng giúp ích được gì nhiều trong khi level của tôi đang là 1.
Nhưng thật khó cho tôi nếu đi tìm Aqua trong khi mọi người trong thị trấn chuẩn bị phòng thủ cho trận chiến sắp tới.
Nó sẽ giống như tôi lấy cớ để chạy trốn khỏi trận chiến hay gì đó.
“Satou… Satou Kazuma. Tôi không thấy Aqua đâu cả, cô ấy đã đi đâu vậy?”
Ngay trong lúc tôi đang khó chịu vì vấn đề này, một mạo hiểm giả nào đó hỏi tôi.
“… ? Oh, Yamazaki. lâu rồi không gặp”
“ Là Mitsurugi chứ ! Anh vẫn chưa chịu nhớ tên tôi sao? Yamazaki thậm chí còn không cùng âm vần với tên tôi nữa. Anh cố tình nói thế đúng không... thôi bỏ đi. Aqua đang ở đâu? tôi không hề thấy cô ấy ở đây”
Người vừa hét vào tôi là một bậc thầy kiếm thuật cùng thanh kiếm bị nguyền rủa, đi cùng anh ta là hai nữ tùy tùng, Mitsurugi.
“ Aqua rời thị trấn rồi, cô ta có bỏ lại lá thứ cho bọn tôi. Mà chẳng phải anh đang đắm mình trong vinh quang từ các trận chiến ở thủ đô sao, về đây chi? Mà thủ đô đang chuẩn bị chiến tranh đó, anh về đây là hành động đúng đắn sao? “
“ Tôi nghe nói Axel đang lâm nguy, nên tôi lập tức về đây ứng cứu. Nơi đây Aqua đã gọi là nhà nên tôi phải bảo vệ nó, mà cô ấy bỏ đi à? Chắc hẳn cô ấy đang quá mệt mỏi vì mấy người rồi đúng chứ? Bây giờ cô ấy đang ở đâu? “
“ Đó là điều chính tôi cũng đang thắc mắc đây. Cô ta bỏ đi ngay trong đêm, nếu đi xe ngựa thì chắc hẳn bây giờ cô ta đang gần đến Alcanretia rồi. Số lượng quỷ tưởng giảm nghiêm trọng nên hẳn cô ta nghĩ là sẽ dễ dàng để phá rào chắn, hoặc đó là điều cô ta nghĩ “
“ Hạ gục quỷ vương ư? “
Giọng nói của Mitsurugi vang khắp bang hội.
Mitsurugi túm lấy cổ áo tôi
“ Một mình? Cô ấy đi tiêu diệt quỷ vương một mình? còn anh vẫn nhởn nhơ ở đây! “
“ Tôi cũng vừa mới biết điều đấy thôi, sau đó thì có thông báo của bang hội và tôi ở đây “
Nghe cuộc trò chuyện của bọn tôi, các nhà mạo hiểm gia khác lắp bắp nói,
“ Aqua đi một mình, điều đó chẳng phải quá liều lĩnh sao? “
“ Cô ấy nghĩ gì mà đi ngay trong đêm vậy? Một thân một mình, cô ấy sẽ bị lũ xác sống hành hạ mất “
“ Aqua nổi tiếng là không có skill nào để dễ sống sót cơ mà nhỉ ! Ngay cả thị trấn này cô ấy còn đi lạc đường, làm sao cô ấy có thể đi đến lâu đài quỷ vương đây? “
Điều này có vẻ quá muộn màng để nói ra nhưng cô ta thật sự quá ngu ngốc nhỉ?
“ Bình tĩnh, tất cả mọi người bình tĩnh đã nào ! Có ai thấy Aqua ngày hôm nay không? “
Giọng Luna vang lên khiến cho nơi đây chìm vào im lặng.
Các nhà mạo hiểm gia bắt đầu trao đổi với nhau về Aqua nhưng tuyệt nhiên không ai biết cô ta ở đâu.
Tôi nhận ra dường như Aqua có rất nhiều bạn tại thị trấn này mà bấy lâu nay tôi không hề để ý.
Ngay cả nhưng mạo hiểm giả tôi ít khi nói chuyện cùng cũng lo lắng cho cô ấy.
………… Cô ấy rất hòa đồng, nhỉ?
Vậy thì chẳng ngạc nhiên cô ấy bị sốc khi mọi người quay lưng lại với cô ấy khi bị Serena thôi miên.
…. Và nghĩ đến chuyện nhiều người lo lắng cho cô ta đến như thế này, khi tôi tìm được ả, tôi chắc chắn sẽ bắt cô ta khóc ra tiếng mán.
Với ý nghĩ đó, chắc chắn tôi sẽ phải….
“ Tôi.. Tôi không thể ở đây thêm nữa, tôi sẽ đi tìm Aqua. Còn anh, anh định làm gì, anh sẽ đuổi theo cô ấy thôi đúng không, Kazuma. Anh có muốn đi cùng tôi không? “ Mitsurugi nói.
“ Điều đó là vấn đề với thị trấn này, các mạo hiểm gia cấp cao cần ở lại để bảo vệ Axel, tôi sẽ gửi thông báo cho các hội khác nhờ họ tìm kiếm Aqua, nên… “
Luna cuống cuồng nói với Mitsurugi.
Ngay lúc đó.
“ Này, nếu cậu ấy muốn đi, hãy để cậu ấy đi đi chứ “
Một tên côn đồ tóc vàng còn đang say xỉn nói
“ Chúng tôi có thể bảo vệ thị trấn này, Này Nee-chan, chị không để ý chứ còn nhiều mạo hiểm gia cấp cao ở đây lắm đó, không cần phải cầu xin một thằng con trai lúc nào cũng phải có hai nữ tùy tùng đi cùng này, còn chúng tôi đây mà “
Tên say rượu với ánh mắt của một nhân vật phản diện ngồi chân vắt chéo dõng dạc nói với lời nói lạnh lùng pha chút xấu hổ.
Đứng cạnh anh ta là YunYun, dường như đang do dự không biết có nên ngăn Dust lại hay không.
Và, ngồi cùng một bàn là Keith và những người khác từ nhóm của Dust, nhìn vào tình huống với sự thích thú, hoàn toàn không có động thái nào ngăn anh ta lại.
Thật là điều tốt khi thấy YunYun có thể trò chuyện hòa đồng cùng nhóm nào đó nhưng cô ấy nên xem lại loại người nào cô ấy nên giao du cùng.
Nhưng, chúng ta có bao nhiêu thám hiểm gia cấp cao?
“ Ngay cả khi anh nói thế…. Có bao nhiêu nhà thám hiểm gia trên cấp 20 chứ? Hầu hết mọi người ở đây đều từ cấp 10 đến 20 thôi mà. Theo thông lệ, khi họ lên cấp cao họ sẽ chuyển đi thị trấn khác để đối đầu với quái lv cao hơn, chúng ta rất may mắn ở đây với một số trên Lv 20 còn lại “
Tôi liếc nhìn Luna khi cô ấy nói với vẻ ngượng nghịu.
Cái gì cơ, chúng ta nên di chuyển đi khi chúng ta trên Lv 20 à?
Tôi có một ngôi biệt thự ở thị trấn này nên thực sự tôi cũng chả nghĩ ngợi gì lắm, nhưng…
Tôi lại không cảm thấy vậy khi tôi phải vật lộn với những con quái nhỏ, nhưng thực chất nhóm chúng tôi là nhóm mạo hiểm giả cấp cũng cao phết nhỉ?
Nếu không tính tôi, thì level của nhóm chúng tôi đã hơn 30, mà họ nên đến chỗ nào nhỉ?
Mà Megumi còn là mạo hiểm gia cấp cao nhất thị trấn này.
Tôi không biết các nhóm khác tăng cấp thế nào, nhưng nhóm tôi thường xuyên đối đầu với các quỷ tướng nên Lv của nhóm tôi tăng nhanh chóng.
Ngay lúc đó,
“ Tôi lv 32” Một nam mạo hiểm gia nói.
“ Eh “
Luna kinh ngạc
Sau đó, một người nữa đứng dậy nói
“ Tôi lv 38 “
“ Eh “
Ngay tiếp theo đó một số cũng đứng dậy và nói lv của bọn họ và họ đều trên lv 30 cả, thậm chí có người đang ở lv 40.
Luna kiểm tra thẻ từng người một với vẻ mặt khó tin.
“ Tại sao các anh vẫn còn ở thị trấn này vậy? Chẳng phải những con quái quanh đây có rất ít điểm kinh nghiệm cho các anh à? “ với giọng cực kì bối rối.
Các nhà thám hiểm ngượng ngùng nói
“ Chẳng phải quá rõ rồi sao, vì chúng tôi yêu nơi này “
Thực là những lời nói ấm áp
“ Mọi người, chúng ta có thể làm được, chúng ta có thể bảo vệ thị trấn này, với nhiều mạo hiểm giả cấp cao như vậy chắc chắn chúng ta sẽ làm được , hãy cho tôi mượn sức mạnh của các bạn “
Luna nói trong nước mắt.
Tuy nhiên, tôi biết lý do thực sự các nam mạo hiểm giả ở lại đây là gì và chính tôi cũng vậy.
……...Chúng tôi đều là các khách hàng thường trực tại Succubus shop.
-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
PART 2
Bỏ qua lời của các mạo hiểm giả vừa rồi, Mitsurugi lấy ra một bản đồ và đặt nó lên bàn.
"Đây. Đây là nơi của lâu đài của Quỷ vương “
Mitsurugi chỉ vào một lâu đài đen được vẽ ở phía tây bắc của bản đồ.
Sau đó, anh ta chỉ về phía thủ đô, nơi không xa về phía nam của lâu đài.
“ Như mọi người có thể thấy, cách nhanh nhất để đến lâu đài Demon là di chuyển nhanh đến thủ đô và Teleport đến lâu đài. Có một số thị trấn và pháo đài kiên cố dọc đường, giống như thị trấn mà mọi người đã ghé đây không lâu, tại đó chúng ta có thể bổ sung nguồn cung thực phẩm thiết yếu “
Khi giải thích, Mitsurugi lần theo dấu vết giữa hai nơi bằng ngón tay.
Ngay sau đó, Megumin, người ngồi cạnh tôi, nói.
“ Liệu Aqua sẽ đi con đường như bao người đến đến đó? Em cảm thấy như cô ấy chắc chắn sẽ đi đường vòng kỳ lạ nào đó và đó mới là con người của cô ấy. Trong mọi trường đó, em thực sự nghi ngờ rằng cô ấy sẽ chọn một con đường đơn giản để đi .. Có thể cô ấy vẫn ở gần đó, mọi người nghĩ xem có đúng không “
Darkness gật đầu khi Megumin nói một cách chính xác về suy nghĩ của Aqua.
Và tất nhiên cả tôi cũng vậy.
Chúng ta đang nói về Aqua, vậy nên tôi sẽ chẳng ngạc nhiên nếu ả nữ thần đó chọn con đường dài ngoằng để đi cũng như an toàn, để chúng tôi có thể bắt kịp cô ta.
Thậm chí cô ta có thể vừa đi vừa tham quan, ngắm cảnh các ngôi làng mà cô ta đi qua.
Sau khi nhìn bản đồ một lúc.
“ Có nhiều nơi để đến lâu đài của quỷ vương nhưng chúng ta có thể đến đó từ Alcanretia “
Tôi nín thở khi nói ra điều đó.
Alcanretia, trụ sở của Giáo phái Axis, và nó ở phía tây nam của làng Hồng ma.
Tuy nhiên, về phía tây bắc của Alcanretia là một con đường nhỏ chạy từ thành phố đó đến tận lâu đài Quỷ vương.
Nó có lẽ được vẽ rất nhỏ bởi vì tuyến đường đó hầu như không bao giờ được sử dụng, nhưng nó chắc chắn ở đó.
Tôi đang thử nghĩ nếu mình là Aqua.
Cô ta tự tin rời khỏi nhà sáng nay.
Tuy nhiên, từ phần tái bút của bức thư, Aqua có vẻ đã có suy nghĩ khác khi viết.
Nói cách khác, ả nữ thần này đã lo ngại khi phải ra ngoài một mình.
Mặc dù tôi mới phát hiện ra rằng có rất nhiều nhà thám hiểm cấp cao sống ở thị trấn này, nhưng phần lớn, các nhà thám hiểm ở đây là những người ít kinh nghiệm.
Ngay cả khi cô ấy muốn thuê một số nhà thám hiểm khác làm vệ sĩ của mình, có lẽ tìm kiếm một số nhà thám hiểm lành nghề hơn tại các thị trấn khác là điều đúng đắn hơn cả.
Vậy có nghĩa là.
Nếu là Aqua, chắc chắn cô ta sẽ tuyển các mạo hiểm gia cấp cao để đi cùng, giống như lần chúng tôi để thành viên lần đầu tại Axel.
Nhớ lại hồi chỉ có hai bọn tôi, trong đơn tuyển dụng Aqua có viết rằng “ Chỉ tuyển nghề cấp cao ” và cuối cùng chỉ có Megumi ứng tuyển.
Nhớ lại điều đó, đối phó với cả 5 con ếch cùng một lúc là quá khó với hai bọn tôi nên bọn tôi cần thành viên hỗ trợ.
“ Điều này mang lại cho anh kỉ niệm đúng không? Trước khi em gia nhập nhóm của anh, em đã tiêu hết số tiền em có vào đồ ăn “
Megumi nói cùng một chút hoài niệm
“ Và tôi cũng quyết định tham gia nhóm của anh khi thấy Megumi và Aqua bị bao phủ trong chất nhờn bên trong con ếch. Nhìn Aqua ngập trong chất nhầy còn Megumi được anh cõng trong bộ dạng vô hồn cùng dáng đi khập khiễng, anh làm tôi nghĩ rằng không ai còn có thể vụng về hơn tôi nữa và cò…. Thôi nào Megumi, bỏ chị ra đi, đó là sự thật đúng chứ ! “
Phớt lờ Megumin, người bắt đầu kéo tóc Darkness, tôi dùng ngón tay vạch ra đường trên bản đồ và nói.
" Tôi nghĩ rằng đây là con đường rất có thể mà Aqua sẽ đi. Cô ấy rất có thể sẽ chọn những nơi mà cô ấy đã quen thuộc, vì vậy, thay vì đến thủ đô, cô ấy sẽ đi xe ngựa đến Alcanretia và cố gắng tuyển dụng những thám hiểm gia cấp cao ở đó. Nhưng đây là Aqua. Cô ta rất có thể đưa ra một số yêu cầu thực sự cao và cuối cùng không ai chấp nhận. Sau đó, vì không có lựa chọn và quá sợ hãi để tiếp tục tự mình đi, rất có thể cô ta sẽ khóc lóc và chạy đến giáo hội Axis để được giúp đỡ "
“ Ừ, đúng với kiểu cô ấy thật “
“ Phải, em có thể tưởng tượng ra cảnh đó “
“ Này, các người đang nói gì vậy ! Sao các người dám nói về Aqua như thế “
Mitsurugi là người duy nhất đưa ra phản đối, đúng với dự đoán hoàn hảo của tôi.
Nghĩ lại thì, anh ta vẫn chưa biết Aqua là người như thế nào?
“ Anh có thể có rất nhiều câu hỏi, nhưng chúng tôi mới là người hiểu rõ cô ta nhất, cô ta có thể đi trước, nhưng chắc chắn rằng kiểu gì cũng gặp đủ thứ rắc rối trên đường đi, và kiểu gì thì kiểu chúng tôi cũng bắt kịp ngay khi chúng tôi lên đường “
Mitsurugi gật đầu một cách không tin tưởng với những lời nói của tôi.
“ Ừ, nếu anh nói vậy ….. bây giờ cũng trưa chiều rồi, nếu chúng ta đi nhanh chúng ta sẽ đến Alcanretia, nếu vẫn chậm chúng ta hãy bo cho tài xế để đi cho nhanh, bằng cách đó chúng ta sẽ bắt kịp cô ấy, được rồi, vậy thì …. “
Anh ta nhanh chóng đứng dậy.
Luna không còn muốn ngăn Mitsurugi nữa.
Sau mọi chuyện vừa diễn ra, cô ấy sẽ để chúng tôi đi
Luna có lẽ cũng lo lắng cho Aqua, bằng một nụ cười yếu ớt, cô ấy gọi các nhà thám hiểm giả
“ Bây giờ, tôi sẽ chia các bạn theo từng nhóm. Những người nào đã có nhóm thì vẫn giữ nguyên, tôi sẽ cung cấp số thứ tự và… “
Một vài mạo hiểm gia đứng thành nhóm và xếp hàng trước cô ấy.
Tôi, Megumin, Darkness, Mitsurugi, và hai nữ tùy tùng của anh ta đứng cách đó không xa.
Sau đó, ngay khi Luna bắt đầu trao số cho mọi người
Yunyun bị bỏ lại một mình trong một góc.
Ồ phải rồi, cô ấy luôn là người bị bỏ lại trong những tình huống như vậy.
Sau khi nhìn ngó xung quanh một lúc, cô ấy đến gần nhóm của Dust, nhưng cũng ko gần hẳn để là thành một thành viên cụ thể.
Không mất nhiều thời gian để Dust chú ý đến YunYun.
“ Cô đang làm gì vậy, đây có phải chỗ của cô đâu? “
Phải, anh ta là người như vậy !
Tôi tưởng anh ta đã trở nên tốt hơn nhưng không phải vậy
“ Tôi….Tôi xin lỗi “
Yunyun cúi đầu liên tục khi cô chuẩn bị rời khỏi Dust và nhóm của anh.
Bất kể bạn nhìn nó như thế nào, cảnh này trông quá tàn nhẫn
Ngay khi tôi chuẩn bị chen vào.
“ Cô đi đâu vậy, chỗ của cô ở kia, phải không? “
Dust nắm lấy vai YunYun và chỉ vào hướng bọn tôi.
“ …. “
YunYun di chuyển về phía tôi và nhìn Dust một cách bối rối.
“ Về mặt chiến đấu, cô có thể đứng thứ nhất hoặc thứ hai ở thị trấn này. Nếu một người thuộc làng Hồng ma thực sự như cô tham gia chiến đấu cùng thứ ma thuật mạnh mẽ như vậy, chắc chắn cô có thể đối mặt một mình với quỷ vương, cô có nghĩ vậy không? Hãy hạ gục tên quỷ vương phiền phức đó và không những một lần mà hãy làm điều đó thật nhiều lần vào “
“ Này nếu anh coi YunYun là người làng Hồng ma thực thụ còn em là gì vậy? Anh nên nói rõ ràng ra cho em ngay lập tức “
Megumin bắt đầu làm ầm lên khi nghe những lời của Dust, nhưng Yunyun chỉ đơn giản nhìn Dust một cách ngơ ngác.
“ Tôi có chút lo lắng về ba người này, Nếu chỉ là mang Aqua về thì mọi thứ có vẻ ổn nhưng tôi sợ ba người bọn họ sẽ vướng vào các rắc rối không đáng có, rồi lại vướng vào một kẻ thù rắc rối nào đó, vậy nên nếu có một người làng Hồng ma thực thụ đi cùng, mọi chuyện sẽ ổn thôi, thêm nữa cô lại có thể dùng Teleport, nếu có chuyện gì xảy ra chắc hẳn cô có thể mang họ về lại thị trấn này “
“ Này vậy anh coi em là loại pháp sư gì nếu em chưa phải loại thực thụ vậy Dust “
Ngay khi Megumin bắt đầu nhấn vào đầu Dust.
" Em hiểu rồi. Em sẽ giúp Aqua-san! Giúp một người bạn là điều tự nhiên thôi mà “
Khi Yunyun nói với khuôn mặt hơi đỏ, Em ấy nở một nụ cười.
Luna, người đã theo dõi cuộc trò chuyện, có vẻ hơi miễn cưỡng khi để Yunyun, người có thể sử dụng phép thuật cao cấp đi. Nhưng, có lẽ vì cô ấy không muốn tranh luận với Dust, nên cô ấy không nói gì.
“ Hồng ma tộc là chủng tộc rất ư là thiện chiến, chúng ta hãy giải quyết trận chiến này ở bên ngoài, Dust “
Ngay khi Megumin nắm lấy cổ áo của Dust và đang cố gắng kéo anh ta ra ngoài, Mitsurugi, nở một nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt, đưa tay ra cho Yunyun.
“ Có vẻ như mọi thứ đã được giải quyết xong, được rồi em là YunYun đúng không ! Chúng ta sẽ tiên phong, có một ma pháp sư đại tài như em thì mọi chuyện sẽ đơn giản thôi đúng chứ? Có vẻ như em vẫn chưa ra nhập nhóm nào, hãy vào nhóm của anh, anh sẽ rất vui vì điều đó “
“ Um, Em… Em ổn ạ “
Yunyun, sau khi bắt tay Mitsurugi, nhưng lại từ chối lời mời của anh ta.
“……”
“ Thôi được rồi mà Kyouya, anh đã có bọn em rồi mà “
“ Có thể cô ấy gia nhập là một điều tốt cho nhóm chúng ta vì cô ấy là một pháp sư giỏi, nhưng nếu từ chối thì thôi vậy….”
Hai tùy tùng của Mitsurugi nhanh chóng an ủi anh ta
“ Dust...Dust ! Trông kìa, thằng đẹp mã kia đã bị từ chối, thậm chí anh ta còn đưa tay ra bắt với cô ấy nữa chứ, có vẻ như điều này rất tệ với anh ta “
“Gyahahaha! Có vẻ như em gái cô đơn một cách trường kì kia cũng biết cách chọn bạn mà chơi ấy nhỉ “
“ Không phải vậy, em sợ rằng nếu em tham gia, em lại gây rắc rối. Kazuma, Dust, đừng trêu em nữa mà “
Thấy Dust và tôi nhân cơ hội trêu chọc Mitsurugi, Yunyun vội vàng cố gắng giải thích.
“ Phiền thật, hai thằng này thật mất trật tự, Kyouya, anh ko cần phải để ý chúng nó nói gì đâu “
“ Biến đi, mấy thằng phạm pháp, Shoo...Shoo “
Khi hai nữ tùy tùng bày tỏ sự bất mãn đối với chúng tôi, cuối cùng Mitsurugi dường như đã lấy lại được một phần tinh thần của mình.
“ Bây giờ tôi sẽ đi tìm Aqua cùng hai người đồng hành của tôi, nhóm của anh sẽ theo sau thôi đúng không Kazuma. Chuyến đi này cũng là một cơ hội tuyệt vời, nếu quỷ vương đang tiến đánh cả đây, lẫn thủ đô vậy thì lâu đài chắc chắn sẽ phòng bị lỏng lẻo, Aqua chỉ cần mở được rào chắn thôi, đó sẽ là cơ hội cho chúng ta, anh có nghĩ vậy không? Tôi nghĩ sẽ được thôi “
Anh ta thật sư nghĩ y hệt như Aqua.
“ Xin lỗi, nhưng tôi không có ý định đó, tôi đến đây chỉ tìm sự trợ giúp thôi, hơn nữa level hiện tại của tôi đang là 1 “
Sau khi nghe những lời tôi nói.
“ Level 1, làm thế nào chuyện đó xảy ra được, tôi biết anh rất yếu nhưng mà… “
“ Này, anh đã thua tên yếu như tôi mấy lần đấy, anh có thể nói như thế sao “
Nếu tôi cũng có một thanh kiếm đỉnh như của hắn chắc chắn tôi cũng theo Aqua.
Tuy nhiên, sau khi tất cả các chỉ số của tôi bị giảm xuống cấp một, tôi chỉ là một người bình thường, không, có khả năng yếu hơn người bình thường nhất trên thế giới này. Không có cách nào để tôi phải đi trong tình trạng như vậy.
“ Quan trọng hơn, anh định để số phận của Aqua trong tay người khác hả, mặc dù hai người đã ở cùng nhau khá lâu, anh thật là…. Này, anh có ý gì khi nói tôi thua anh mấy lần, lần duy nhất tôi thua anh là lần anh lấy trộm kiếm của tôi “
Mitsurugi dường như nhớ ra được điều gì đó và đang tự lẩm bẩm, Megumin khó chịu nói với tôi.
“ Này Kazuma, anh thật sự ko đuổi theo chị ấy à, nếu là chuyện về level em chắc rằng anh sẽ lên trong cuộc hành trình mà “
“ Anh thật sự rất muốn đuổi theo con mắm chết tiệt đó nhưng em biết đấy với anh hiện tại một con goblin cũng là vấn đề lớn em hiểu không? Em và Darkness đang ở lv rất cao nên bọn em sẽ ổn thôi, có anh thêm vào sẽ làm chậm chân bọn em “
“ Không, tôi sẽ bảo vệ anh, Kazuma “
“ Aqua không có ở cạnh chúng ta vậy nên nếu tôi chết có thể tôi sẽ chẳng hồi sinh được, điều đó không làm tôi cảm thấy dễ dàng đâu cô hiểu chứ ? “
Hai người họ cúi mặt xuống.
“ Hai người biết không, tôi thực sự ghét cái kiểu nhân vật chính trong anime và manga tự nghĩ mình có ý thức về công lý để rồi cuối cùng bị bắt giam. Nếu điều duy nhất tôi làm là cản trở mọi người, tôi nghĩ tốt hơn hết là để người có khả năng làm việc đó “
Con nữ thần vô dụng đó là một ví dụ hoàn hảo cho trường hợp tôi vừa nói tới.
Quan trọng hơn, mục tiêu của cô ấy là đánh bại quỷ vương và trở về thiên đường.
Vậy là ngay cả khi tôi kịp thời mang cô ấy trở về nó cũng ko giải quyết được vấn đề cụ thể.
Ngay sau đó, Mitsurugi hít một hơi thật sâu và nói.
“ Tôi hiểu rồi, tốt thôi. Tôi hiểu rằng anh ko có vũ khí tuyệt vời hay thiết bị đỉnh cao nào đó, anh bây giờ chỉ đơn giản như là một học sinh thông thường, tôi sẽ không ép người như thế đi nữa, anh yên tâm tôi nhất định sẽ bắt kịp Aqua và đánh bại quỷ vương, ok chứ ? “
“ Nếu anh thực sự làm được điều đó, tôi không phiền đâu nhưng đó là quỷ vương đó, là chỗ chết anh hiểu chứ “
Tôi có thể nói như vậy, nhưng……
“ Đối với những điều anh đã nói lúc nãy, nếu như Aqua và YunYun tham gia party của anh, tôi nghĩ thực sự có khả năng lớn để đánh bại quỷ vương, nhóm như vậy là quá hoàn hảo “
Mitsurugi nhìn tôi với anh mắt ngạc nhiên
Quỷ vương không phải con boss tôi có thể đánh bại với may mắn hay vài mánh rẻ tiền mà tôi đã làm trước đó. Trận chiến này cần những người “ Cheat “ thực sự như anh ta.
Nếu điều gì làm tôi có thể sống sót đến ngày hôm nay đó chỉ là may mắn.
Tôi không thể quá liều lĩnh cứ đi đến đó rồi chờ cho điều kì diệu nào xảy đến.
Level hiện tại của tôi là 1 vậy nên việc tốt nhất tôi nên làm là làm thế nào trở nên mạnh hơn.
“ Megumi, Darkness hai người rất mạnh nên mọi người hay đi theo và hỗ trợ anh ta. Có anh đi theo chỉ làm cản trở mọi người thôi, anh sẽ ở lại trông nhà “
Ngoại trừ tôi ra, hai người họ sẽ là sự trợ giúp tuyệt vời khi đối mặt với quỷ vương.
Nhưng Megumin, sau khi im lặng một lúc.
“ Không em sẽ ở lại, Nếu không có anh bên cạnh em sẽ không biết mình nên làm gì cả, em chắc chắn sẽ cho nổ con quái đầu tiên em gặp và trở thành gánh nặng của mọi người, em sẽ ở lại chờ Aqua trở về “
“ Vậy thì tôi cũng ở lại nốt, không đi đâu cả, trách nhiệm của tôi là bảo vệ thành trì này cùng sức mạnh của một Crusader, thêm nữa…. “
Darkness cúi gằm mặt xuống nhìn sàn nhà.
“ Chuyện gì vậy ?”
“ Không...không có chuyện gì cả “
Nếu cô có chuyện gì cô nên nói thẳng ra với tôi.
Thật ra, không chỉ là Darkness. Megumin cũng đang loay hoay, dường như muốn nói gì đó mà vẫn giữ im lặng.
Hai người này tính làm gì vậy ? Nếu hai người còn tiếp tục, tôi sẽ sử dụng Steal.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
PART 3
Sau khi tiễn Mitsurugi và Yunyun, chúng tôi trở về biệt thự mà không làm gì khác.
“ Tôi về nhà rồi đây “
Megumin, người mở cửa trước, hét lên rằng mặc dù không có ai khác ở nhà.
………...Không, điều đó thật sự không đúng. Chomusuke, bị thu hút bởi giọng nói, chạy đến sảnh vào để chào đón em ấy.
“ Ôi không! chị sẽ không để em ra ngoài chơi đâu. Trong vườn có rất nhiều loại rau củ nguy hiểm, em nên ở trong nhà kho đến khi thu hoạch “
Megumin bế Chomusuke khi cô bắt đầu xoay tay nắm cửa.
Tôi thực sự muốn xử lý hết những loại rau đó trong khi những người khác ra ngoài.
Darkness, đi vào sảnh chính, nhìn xung quanh một cách khó chịu.
“.....Hm, có chuyện gì vậy? “
“ Ahh, không có gì đâu, hơi lạ vì bình thường tôi quen nghe giọng của Aqua chào mỗi khi trở về nhà “
Có vẻ như cô ấy cảm thấy hơi cô đơn khi cô ấy không thể nghe giọng nói của Aqua.
Thật sự, cô ấy luôn luôn làm ầm ĩ mỗi khi ở nhà, nhưng có một chút bất ổn nếu không có mặt cô ấy.
Mặc dù vậy, thường thì tôi rất lo lắng khi không thấy cô ấy ở xung quanh vì tôi không thể giúp nhưng vấn đề cô ấy gặp phải trong khi tôi không biết.
“ Ồ, có một lá thư gửi cho Kazuma này “
Megumin, người nhìn vào hộp thư, nhặt nó lên và đưa nó cho tôi.
Tôi nghĩ rằng đó có thể là một bức thư được gửi bởi Aqua để kêu gọi viện trợ sau khi cô ấy đã vào một nơi khó khăn, nhưng tôi đã giật mình khi nhận thấy tên trên bức thư.
“ Hóa ra đó là thư từ em gái tôi “
“ Đó là thư của công chúa điện hạ, anh nên tỏ ra kính trọng chút đi “
Lờ đi Darkness, người đã nói một số điều vô nghĩa vì một số lý do, tôi háo hức mở bức thư và bắt đầu đọc.
“ Oni-sama thân mến,
Những chiếc lá đã bắt đầu rơi và những bông tuyết đã bắt đầu trổ bông. Em hy vọng lá thư này tìm đến tay anh trong thời tiết lạnh giá như vậy.
Em viết thư cho anh tại một thời điểm muộn như vậy vì một số lý do. Chắc chắn rằng anh đã nghe qua, đội quân Quỷ vương lên kế hoạch tiến hành một cuộc tấn công toàn diện vào thủ đô.
Người sẽ lãnh đạo cuộc tấn công này rất có thể sẽ là vị tướng cuối cùng của Quỷ vương, con gái của ông ta.
Em được báo cáo rằng con gái Quỷ vương rất giỏi trong việc lãnh đạo quân đội, và đã từng tấn công làng Hồng ma nổi tiếng.
Cuộc đụng độ này rất có thể sẽ là một trong những cuộc chiến khốc liệt nhất mà em sẽ phải trải qua.
Bức thư cuối cùng này có thể giống như một bức thư chia tay, nhưng xin anh đừng lo lắng. Có rất nhiều người mạnh mẽ với mái tóc đen và đôi mắt như Onii-sama ở thủ đô, vì vậy mọi thứ sẽ ổn.
Tất cả các chiến binh ưu tú từ khắp nơi trên thế giới, bao gồm cả hồng ma tộc, hiện đang tập trung tại thủ đô!
Em nghe nói rằng Onii-sama đã mất mạng trong khi cố gắng bắt một tướng Quỷ, Serena.
Em rất vui khi biết rằng anh một lần nữa đặt được một chiếc lông vũ khác vào trong mũ của anh, nhưng xin anh đừng quá liều lĩnh.
Em nghe nói rằng quân đội quỷ vương đang lên kế hoạch tấn công thị trấn Axel cùng một lúc, vì vậy em cầu nguyện cho sự an toàn của anh.
Em sẽ cố gắng trở thành một người em gái tốt mà Onii-sama có thể tự hào.
Trân trọng,
Iris.
Tái bút: Anh có khen em không nếu em đánh bại con gái Quỷ vương?
“… … ” x3
Tất cả chúng tôi đều im lặng sau khi đọc bức thư.
…….Chờ đã, chẳng phải điều này quá nguy hiểm hay sao?
Cô ấy viết ra một số thứ nghe có vẻ nguy hiểm như khiến tôi tự hào và hạ gục con gái Quỷ vương và những thứ tương tự.
“ Cô nói đi, có phải vì mang trong mình dòng máu hoàng tộc mà Iris bị ép đi chiến đấu không? “
“ Đúng là như vậy, Kể cả đối với hoàng tộc, dòng máu anh hùng đang chảy bên trong công chúa điện hạ. Nếu như đất nước này tuyến phòng thủ chống lại các lực lượng của Quỷ vương, sụp đổ, nó có thể có nghĩa là sự kết thúc của nhân loại “
Darkness khó chịu nói điều đó, khiến tôi cũng cảm thấy khó chịu.
“ Cô gái đó chắc chắn sẽ ổn thôi, sau cùng thì cô ta cũng như cánh tay trái của em, cô ấy chắc chắn sẽ đánh bại con gái quỷ vương “
“ Này, đừng có nói như thể công chúa ngang hàng với em như vậy, em có thể mất đầu vì điều đó đấy “
Megumin tự tin nói, nhưng tôi vẫn không thể thoát khỏi những nỗi lo đang hiện hữu.
Nó cùng với cảm giác mà Serena hủy hoại thị trấn này mà tôi chẳng thể làm gì khác ngoài chứng kiến điều đó.
Đầu tiên là Aqua và bây giờ là Iris. Tôi thực sự có thể làm gì ngoài việc quan sát khi những người tôi quan tâm gặp nguy hiểm?
Không, chẳng phải tôi đã luôn luôn như thế này.
Nó cũng có cảm giác giống như khi tôi nhìn thấy người bạn thời thơ ấu của mình và lần đầu tiên nhìn thấy crush của tôi ngồi trên xe của senpai nào đó.
Hồi đó, tôi tự nhủ rằng mình không thể làm được gì và cuối cùng trở thành một hikikomori.
Nhưng giờ tôi đã có cơ hội làm lại mọi thứ một lần nữa khi tôi đến thế giới này.
Chết tiệt, những lúc như thế này khiến tôi thực sự ước mình có một khả năng Cheat nào đó của riêng mình.
Giá như tôi có thứ gì đó để có thể đứng lên chống lại Quỷ vương
001.png [/images/images/image-54.png]
“ Tên này đang tự túm lấy đầu của mình và đang lẩm bẩm, chúng ta có nên làm gì hắn không “
“ Có lẽ anh ấy bị khủng hoảng tinh thần sau khi nghe tin Iris-sama bị đưa ra chiến trường “
Sau khi Megumin và Darkness thì thầm điều gì đó với nhau, cả hai tiếp cận tôi và nói.
“ Nói đi Kazuma, nếu như bây giờ anh không có kế hoạch gì, sao anh không đi luyện level với chúng tôi nhỉ, như những ngày đầu ấy “
-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
PART 4
Chà, khi nói về việc luyện quái vật như những ngày đầu chỉ có một loại quái vật mà họ đề cập đến.
--------
Ở vùng đồng bằng trải dài ngay cạnh Axel,
“ Tôi đã nói tôi đang ở level 1 rồi mà Darkness, chỉ một chút sơ sảy là tôi sẽ nghẻo ngay. Darkness.....Darkness nhanh nhanh và làm gì con ếch đó đi chứ “
Tôi đang bị một con ếch khổng lồ đuổi theo.
“ Không, chờ đã, Darkness, làm ơn hãy tới chỗ em trước đi! Nó nuốt đến cổ em rồi! Đây là vị trí xa nhất mà em đã từng bị nuốt chửng! “
Megumi đã sử dụng phép thuật của mình và hét lên một cách tuyệt vọng sau khi bị nuốt chửng đến tận cổ.
“ Em đã vô dụng rồi thì chờ chút đã nào, nếu anh cũng bị nuốt nốt thì anh không thể đánh được nhát nào vào con ếch ngu ngốc này “
“ Anh nói thế vì anh chưa từng bị nuốt thôi, nếu anh bị nuối như em, anh sẽ hiểu được nỗi sợ khi bị nuốt của một sinh vật sống “
“ Em là người đã nói rằng nó ấm áp và thoải mái bên trong một con ếch. khi mà em bị nuốt vào mùa đông! “
Khi tôi đang cãi nhau với Megumi, Darkness ở khoảng cách khá xa đằng sau con ếch đang đuổi theo tôi, giơ cao lưỡi gươm và hét lên.
“ Kazuma, tôi chẳng thể làm gì nếu con ếch cứ di chuyển như vậy, vì vậy hãy đứng yên một lát! Đừng lo, hãy tin tôi! “
“ Thế quái nào tôi tin được cô ở tình huống như vậy hả! được rồi dùng kĩ năng decoy của cô đi, dùng nó để thu hút về phía cô “
“ Tôi đã dùng ngay từ đầu rồi, nhưng bọn ếch nó tiến hóa rồi thêm nữa tôi mặc áo giáp bằng chất liệu mà bọn chúng không thích nên kĩ năng này ko hiệu quả rồi “
Khỉ thật, tôi không bao giờ có thể dựa vào cô ta khi quan trọng!
Tôi rút dây từ thắt lưng và ném nó vào con ếch đang đuổi theo tôi.
“Bind!!!”
Sau khi xác nhận rằng con ếch bị trói chặt với sợi dây của tôi, tôi dừng lại, cố gắng hít thở
“ Có vẻ như thực sự là lựa chọn đúng đắn khi không theo đuổi Aqua “
“ Này chờ đã, nếu đây không phải con ếch thì skill decoy của tôi sẽ có tác dụng, anh phải tin tôi chứ “
Phớt lờ Darkness, người tuyệt vọng nghĩ ra một cái cớ, tôi đến gần con ếch đang bị trói và kết liễu nó.
Đây chỉ là cuộc sống thôi ếch ạ, tao chắc chắn sẽ ăn mày thật ngon
Sau khi đưa ra lời cầu nguyện cho con ếch đã chết, tôi bận rộn với việc tháo dây được quấn quanh nó.
….. Phải, tháo dây quấn
“ Khoan, chờ đã…..”
Có vẻ như tôi bỏ lỡ 1 chi tiết gì đó
Tại sao mình lại dùng được Bind từ level 1 nhỉ?
Tôi rút thẻ phiêu lưu mạo hiểm của mình ra và xem xét kỹ.
Cấp độ của tôi đã tăng lên hai sau khi đánh bại con ếch đó.
Và ---
“ Tại sao tôi có nhiều điểm kỹ năng như vậy “
“ Có chuyện gì thế Kazuma “
Nhìn thấy tôi chăm chăm vào cái thẻ, Darkness tiến lại gần và hỏi
“ Không…. thực ra….. “
Tôi nở một nụ cười lớn với Darkness
“ Thời điểm tỏa sáng của tôi đến rồi “
Tôi giơ thẻ của tôi về phía cô ấy và cho cô ấy xem danh sách skill của mình
“ Nghiêm túc đấy, anh có ý gì khi nói thời điểm tỏa sáng của anh hả? và cả chị nữa Darkness, làm sao chị có thể quên em trong khi em vẫn bị nuốt chửng, chẳng phải trách nhiệm của Crusader là bảo vệ đồng đội à “
“I’m sorry.” x2
Sau khi trở về biệt thự, chúng tôi nhận được một bài giảng từ Megumi sau khi em ấy kì cọ trong bồn tắm.
Tôi hoàn toàn quên mất Megumi sau khi thực hiện khám phá to lớn của mình.
Sau khi tự hào đưa thẻ của mình cho Darkness, tôi cũng quay sang đưa nó cho Megumi trước khi nhận ra rằng cô ấy đã bị con ếch nuốt chửng hoàn toàn.
Tất nhiên, tôi nhanh chóng cứu em ấy, nhưng
“ Điều khiến em tức giận nhất là anh sử dụng Drain touch để em tự đi, thay vì anh cõng em như mọi lần, anh sợ bẩn đúng không ?”
“ Em hiểu rõ anh quá nhỉ…. Không, chờ đã…. Anh vừa khám phá ra một số thứ thú vị nên có nơi anh cần đến để làm rõ “
Tôi vội vàng giải thích với Megumi khi em ấy chuyển sang bóp cổ tôi.
Nếu điều này diễn ra tốt đẹp, nó thực sự có thể là khởi đầu của thời kỳ tỏa sáng của tôi.
“ Anh đến cửa hàng của Wiz đây, không cần chờ anh đâu, và ngay sau khi anh trở về chúng ta sẽ đi tìm con mắm thần vô dụng đó”
Hai người họ có vẻ ngạc nhiên trong giây lát sau khi nghe tôi nói vậy, nhưng điều đó nhanh chóng nhường chỗ cho một nụ cười.
-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
PART 5
“ Fu-Fuhahahahaha! Hahaha! Xin hãy đi tìm tôi à! Hahahaha! Thật là một con nữ thần ngớ ngẩn! Cô ta bí mật rời đi và thầm hy vọng ai đó sẽ theo đuổi cô ta à, trong khi tự mình bắt đầu cuộc hành trình để hạ gục Quỷ vương! Fuhahahaha!
Sau khi cho Vanir xem bức thư và giải thích tình hình, con quỷ làm việc part-time này đã phá lên cười.
“ Vanir Vanir-san, anh không nên cười nhiều như vậy! Aqua-sama tự mình đi ra ngoài, anh biết không!? Aaah, tôi nên làm gì đây. Đây là Aqua-sama đấy, vì vậy tôi chắc chắn rằng cô ấy đã gặp rắc rối và đang khóc rống lên rồi. Vì vậy, đây là lý do tại sao cô ấy muốn tiêu diệt tôi vào mấy ngày trước. Đó là để phá rào chắn từ lâu đài “
Khi Wiz đang mắng mỏ Vanir, cô ấy cũng hoảng loạn khi đọc đi đọc lại bức thư này.
Tôi đến cửa hàng vật phẩm ma thuật Wiz để mua thứ gì đó……..
“ Van..Vanir, tôi sẽ lấy tất cả các lọ thuốc reset cấp độ mà anh có! Không cần lo về vấn đề tiền nong “
Ngoài Vanir, nếu ai nghe được điều này thì đều sẽ giật mình vì ngạc nhiên.
‘’ Này, Kazuma, Anh định làm gì với những bình thuốc đó? “
“ Tất nhiên, để reset lại cấp độ rồi! Thông qua việc tăng và thiết lập lại cấp độ của chính mình, cuối cùng tôi cũng sẽ trở thành một nhân vật chính có mánh Cheat riêng! “
Ngay cả khi lv của bạn giảm về 1, bạn cũng sẽ không quên các kĩ năng mà mình đã học được.
Bất kỳ điểm kỹ năng còn sót lại nào mà mình đã giành được đều biến mất nếu cấp độ của mình giảm xuống.
Và tại nơi này, mình có thể tăng cấp độ chỉ bằng cách giết một con ếch, và đạt được một cấp độ cũng cho mình một điểm kỹ năng.
Đây là một cách dễ dàng để nhận được điểm kỹ năng vô hạn. Tôi không biết tại sao không ai từng thử nó trước đây.
Ngay khi tôi định nói điều này cho mọi người thì……
“ Ồ thì ra là vậy, một con người như người mà cũng có thể nghĩ ra một điều thú vị như vậy. Việc reset level nhiều lần này không những tăng lv cho các lần sau dễ hơn mà các điểm kĩ năng đã sử dụng sẽ không mất đi “
Vanir gật gù cái đầu của anh ta cùng với ánh nhìn nham hiểm.
Tôi thật sự mong rằng hắn ta không có khả năng chỉ cần nhìn và đọc được suy nghĩ của người khác.
“ Đây chẳng phải là cách tuyệt vời để có được vô số điểm kỹ năng sao?? “
Vanir đáp lại lời tôi nói và điều này làm tôi hơi bực mình
“ Hầu hết những người bình thường không cần phải lo lắng nhiều về điểm kỹ năng. Hầu như tất cả mọi người sẽ được sinh ra với một số điểm kỹ năng nhất định. Đó đưọc gọi là tài năng thiên bẩm. Nếu cậu còn nhớ, con nữ thần phiền phức đó đã học tất cả các kỹ năng của Archpriest chỉ bằng những điểm mà cô ấy có được khi lần đầu tiên trở thành Archpriest, có đúng không? “
……..Nghĩ về điều đó, Aqua đã nói rằng cô ấy đã học được tất cả các kỹ năng Archpriest cùng với kỹ năng ảo thuật khi chúng tôi chỉ vừa mới bắt đầu.
…. Gượm đã nào
Tôi chẳng có điểm kỹ năng gì cả khi bắt đầu.
Vậy nghĩa là tôi chẳng có cái tài năng gì ?
Lờ đi suy nghĩ của tôi, Vanir tiếp
“ Chà, con nữ thần gian lận đó là một trường hợp khá đặc biệt, vì vậy hãy bỏ cô ta qua một bên. Chẳng hạn, Hồng ma tộc được sinh ra với chỉ số ma thuật cao, vì vậy hầu hết bọn chúng không gặp vấn đề gì khi học các ma pháp bậc cao. Từ lúc trở thành Archmage, họ sẽ có đủ điểm để học các ma pháp cấp cao. Ngay cả trong những trường hợp họ không có, họ có kỹ thuật tăng cấp nhanh chóng nhờ săn quái, kỹ năng tăng sức mạnh, các lọ thuốc tăng lv và họ có thể dựa vào làng của mình để giúp họ đạt được điểm kỹ năng cần thiết. Một khi họ học được phép thuật cấp cao, họ sẽ có thể tự mình level up “
Mặc dù vậy con nhỏ quăng bom sảng và bất động tại chỗ cùng nhóm với tôi lại chẳng biết ma pháp bậc cao nào.
Nhưng, Megumin và Darkness thực sự là các trường hợp đặc biệt về việc sử dụng điểm kỹ năng của họ. Nếu bạn sử dụng các kỹ năng bình thường, luôn luôn nên có một điểm sử dụng cho các điểm kỹ năng bổ sung, phải không?
(Ý Kazuma ở đây là Megumi tăng hết các điểm kĩ năng vào niệm chú thần tốc còn Darkness tăng hết vào điểm phòng thủ nên 2 đứa này mới không dư ra điểm kỹ năng nào :> )
“ Kể cả như vậy nhưng mọi người đều muốn có thêm điểm kỹ năng đúng không? Chỉ giết vài con ếch mà mình đã tăng lv rồi, vậy nếu người dân trong thị trấn này cũng làm hành động tương tự vậy chẳng phải họ đủ điểm kỹ năng để học từ mọi class như Aqua sao? “
“ Không đơn giản vậy đâu Kazuma…. “
“Hm?”
Megumi ngần ngừ gọi tôi
“ Lên lv không dễ như thế đâu ạ, để lên được lv10 ta cần đến 1 năm nhưng để đến lv20 quá trình đó cần đến 5 năm và đó là nếu họ di chuyển sang các thành phố khác “
“ Megumi thường xuyên bắn hạ đòn cuối cùng các con quái nên em ấy có nhiều kinh nghiệm còn tôi thì ăn nhiều thức ăn tăng nhanh lv nên tôi có thể up lv cũng nhanh hơn bình thường còn anh thì…. “
Nghe thấy hai người bọn họ, Vanir vui vẻ nói
“ Những người chẳng có tài năng gì lại tăng nhanh lv hơn những người khác. Đó là kiến thức phổ thông ở thế giới này “
“Ah!” x2
…….Tôi quay lưng lại với họ và bắt đầu mần những hàng hóa trên kệ
“ Đầu tiên thì lý do mà cậu giảm cấp độ một cách chủ quan như vậy là vì cậu từ thế giới khác, lv của cậu càng thấp thì cậu càng yếu, những người sống trong thế giới khắc nhiệt này, họ rất sợ khi trở nên yếu đuối, chỉ có người sống trong thế giới hòa bình như cậu mới sẵn sàng đánh đổi để giảm lv về 1. Bên cạnh đó khi họ đã học được các kỹ năng đặc biệt và trở thành đặc chủng class, họ sẽ không đánh đổi như vậy và cũng chẳng mấy ai dính lấy chức vụ yếu nhất như cậu cả “
“ Từ một thế giới khác “ x2
Megumi và Darkness cứng đờ người khi nói
…….Để nghĩ về điều đó thì tất cả những gì tôi nói là tôi tới từ một quốc gia xa ơi là xa
“ Ý ngươi là gì khi nói Kazuma đến từ thế giới khác, chẳng phải cậu ấy được sinh ra tại thế giới này à? “
“ Em nhớ rằng anh ấy bảo anh ấy đến từ một đất nước xa xôi “
Khốn nạn Vanir, hắn nói những điều không cần thiết tại thời điểm này.
“ Tôi sẽ nói chuyện đó với hai người sau, giờ thì tôi hiểu tại sao mọi người lại không dùng cách này rồi, thôi thì đâm lao phải theo lao thôi, bán cho tôi tất cả số thuốc anh có “
“ Thật không may là chẳng còn lọ nào cả, đó là item bất hợp pháp ngay cả việc tạo ra nó cũng là trái pháp luật nữa “
Ơ ??? :D
“ Vậy thì tại sao ngươi ko nói ngay từ đầu, ngươi đọc được sũy nghĩ của ta, chẳng phải ngươi hiểu ta muốn gì rồi sao? “
“Fuhahaha, cảm xúc đen tối của cậu vẫn ngon như mọi khi, tuy nhiên lỏi con, còn quá sớm để bỏ cuộc, vì những cảm xúc ngon lành của cậu, ta sẽ nói cho cậu biết một điều tốt “
Thằng khốn này trêu tôi nãy giờ vì không có Aqua ở đây.
“ Tất cả những gì cậu muốn là giảm lv thôi đúng không, thế giới này có một hiệu ứng gây ra được chuyện giảm cấp độ, cậu có thể làm được điều đó nếu gặp đúng quái vật và nó sẽ gây ra được tình…. “
“ Hiểu rồi, như vậy là tôi có thể tăng giảm lv theo ý muốn “
Cuối cùng thì tôi cũng nắm được ngôi sao hy vọng cho câu hỏi 100 điểm của mình còn Vanir thì đang tạo dáng kiểu nghệ thuật
“ Đúng là như vậy, tuy nhiên những con quái vật có thể gây ra hiệu ứng giảm lv như vậy thường là các con Undead ở lv cực cao, thường thì tìm kiếm những thứ như vậy thì tương đối khó khăn chứ chưa nói đến việc làm thịt bọn chúng nhưng may thay chúng ta đã có sẵn một Undead cấp cao thân thiện, Lich ở ngay đây “
“ Tuyệt vời, cô đúng là vị cứu tinh của tôi như mọi khi khác hẳn con thần vô dụng đang chui rúc ở đâu đó “
Vanir cau mày khi tôi so sánh Wiz với con nữ thần đó.
“ Um, bọn tôi đúng là có khả năng đó thật nhưng khả năng đó gây ra hiệu ứng đó không hề nhưng mong muốn đâu, giảm level chỉ là một trong số đó, còn có sợ hãi, tê liệt, nguyền rủa. Ngoài ra còn có khả năng gây ra các hiệu ứng trạng thái đe dọa tính mạng như chết ngay lập tức hoặc hóa đá, vì vậy….. “
“ Ồ là vậy sao ,vậy thì quên những điều tôi vừa nói đi ha “
Thấy tôi từ bỏ kế hoạch này quá dễ dàng, Megumin và Darkness thở dài trong khi nở một nụ cười gượng gạo.
Tôi biết, nhưng mạng sống của tôi quan trọng hơn.
“ Nỗ lực là cách tốt nhất để đạt được sức mạnh. Sức mạnh mà dễ dàng đạt được sẽ luôn có một cái giá cần phải trả. Và hầu hết trong số đó là những thứ mà anh không muốn đâu “
Nghe những lời của Megumi, tôi bất ngờ nghĩ về Aqua mà tôi đã mang theo như món đồ gian lận của mình.
Khi tôi chọn cô ấy làm món đồ của mình, đó là vì tôi thấy cô ấy thật khó chịu và muốn chọc tức cô ấy.
Tuy nhiên, có một phần nào đó trong tôi nghĩ rằng “ Hey, nếu tôi mang theo một nữ thần có thể thực hiện bất kỳ loại điều ước nào cùng với tôi, điều đó chẳng phải là tôi sẽ có vô số điều ước sao? “
Có lẽ tất cả những khó khăn mà tôi phải chịu bởi cô ấy, là quả báo cho điều đó.
“ Ngay cả khi anh có vào được lâu đài của quỷ vương đi chăng nữa thì quỷ vương cũng được bảo vệ bởi các lính canh của hắn ta cơ mà, vậy nên lúc đó sẽ dẫn đến đụng độ thôi. Nếu anh nghĩ kĩ hơn về điều anh nói với Mitsurugi thì chẳng phải nhóm của anh ta cùng với YunYun và Aqua là sẽ nhóm tuyệt vời sao, chắc chắn Aqua sẽ phá được kết giới thôi và dồn quỷ vương vào thế bí. Em nghĩ anh đã làm hết sức mình rồi, Kazuma giờ là lúc để anh nghỉ ngơi “
“ Phải đó là Aqua mà, chắc chắn cô ấy đã gặp rắc rối và đang trở về nhà rồi. Chúng ta nên đợi cô ấy ở nhà và chuẩn bị cho cô ấy một buổi thuyết trình “
Megumi và Darkness đang cố gắng an ủi tôi.
…. Không, kể cả tôi cũng nhận thức được điều gì đang xảy ra.
Thật lòng mà nói rằng tôi cũng muốn cùng hai người họ đi sau Aqua và giúp cô ấy đánh bại quỷ vương.
Và nếu có điều gì đó làm tôi tự hào về bản thân thì đó là sự may mắn bất bình thường của bản thân mà nó đáng được gọi là khả năng cheat.
Nhìn hai người bọn họ cười gượng gạo và an ủi tôi, tôi quyết tâm.
“ Nói đi Wiz, tôi có thể hỏi cô xem các điểm dịch chuyển tức thời của cô ở đâu không ? “
Dịch chuyển tức thời không phải khả năng mà bạn có thể đi đến bất cứ đâu.
Chúng chỉ được đến những nơi đã đặt trước và chỉ được dùng 3 trong số chúng.
Wiz có vẻ hơi bối rối trước câu hỏi của tôi, nhưng vẫn trả lời.
“ Điểm đầu tiên của tôi được đặt ở lối vào của thị trấn này. Điểm thứ hai của tôi đã được đặt ra tại làng hồng ma vì lý do kinh doanh “
“ Trước tiên, Wiz, hãy thay đổi điểm mà cô đã thiết lập tại Làng hồng ma thành bất cứ nơi nào khác đi “
Vanir lập tức nói ra. Có vẻ như anh ta không thích Wiz đến Làng hồng ma.
“ Điểm cuối cùng được đặt là tại nơi được cho là ngục tối sâu nhất trên lục địa này mà tôi sử dụng để thu thập tài nguyên “
“ Là nó “
Tôi không thể ngừng được la hét khi nghe được nơi địa điểm cuối cùng được đặt.
Tôi nhớ cô ấy đã đề cập đến điều gì đó về khoảng thời gian mà chúng tôi sử dụng dịch chuyển tức thời lên viên coronatite đó trong trận chiến với pháo đài destroyer.
Một hầm ngục như vậy chắc chắn sẽ chứa đầy điểm kinh nghiệm, không, ý tôi là, những con quái vật mạnh mẽ.
Tôi cúi đầu trước Wiz.
“ Wiz, hãy đưa tôi đến hầm ngục. Và khi cấp độ của tôi tăng lên đủ cao, xin hãy sử dụng kĩ năng giảm cấp lên tôi “
Eeh!?”
Wiz thở hổn hển ngạc nhiên, và Megumin và Darkness cũng bắt đầu ồn ào.
“ Kazuma, anh không nghe nãy Wiz nói gì à, kĩ năng của cô ấy gây nên hiệu ứng ngẫu nhiên. Hóa đá và cái chết ngay lập tức là rõ ràng, nhưng với tình trạng của anh, thậm chí một hiệu ứng trạng thái như lời nguyền làm mất đi sức chịu đựng của cũng làm anh chết đấy! “
“ Anh thường rất thận trọng cơ mà, vậy tại sao anh lại nghĩ ra những ý tưởng liều lĩnh như vậy!? Ngay bây giờ, Aqua đang không ở đây, nếu anh chết, đó sẽ là…. “
“ Hai người im đi, hãy đi mà nói chuyện với những mạo hiểm giả có kĩ năng hữu ích ấy, tôi chỉ muốn học được kỹ năng ngay lập tức ngay khi tôi trở về từ hầm nguc “
Tôi cáu kỉnh nhìn hai người họ đang càu nhàu không ngừng quanh tôi.
Megumi được gọi là pháp sư ngớ ngẩn và nhiều biệt danh tương tự bởi mọi người trong làng em ấy kể từ khi họ phát hiện ra rằng em ấy đã học về Explosion, vì vậy em ấy hay bực tức với những lời mà họ nói.
Và còn có Darkness, người quyết định kiềm chế bản thân, mặc dù cô ấy không muốn gì hơn là đuổi theo Aqua ngay lập tức.
Và sau đó, còn có Aqua, người mặc dù rất dễ cô đơn, nhưng đã tự mình ra đi và khiến những người còn lại liên quan đến những rắc rối của cô ấy.
……Nghiêm túc mà nói, họ luôn như vậy !
Mặc dù họ thường không làm gì ngoại trừ những gì họ muốn và gây rắc rối cho người khác, họ luôn hành xử như thể những người phù hợp vào những lúc kỳ lạ nhất!
“ Có thể tôi mang tiếng là thằng đàn ông vũ phu và vô đạo đức nhưng tôi chưa từng gây ra điều gì tai hại rồi lại đẩy cho người khác xử lý hộ mình. Đòn tấn công của Wiz gây ra các hiệu ứng như là nguyền rủa, tê liệt, ngủ, sợ hãi, hóa đá và chết ngay lập tức, phải không!? Trong số đó, tôi chỉ cần tránh chết ngay lập tức, hóa đá và nguyền rủa, đúng không!? Hai người đã dành rất nhiều thời gian với tôi, thế nên nói xem, tôi có thực sự giống như một người thiếu may mắn và bị dính những hiệu ứng từ trạng thái đó không!? Bây giờ thì nhanh lên và đi đi! “
Bắt chước phong cách của Aqua, tôi làm những động tác xấu hổ về phía Megumi và Darkness.
“ Anh có điên không vậy, Kazuma!? Ừm, sẽ tốt nhất là nên nhờ một linh mục ban phước cho anh trước khi anh bị dính kĩ năng giảm cấp từ Wiz! “
“ Đ-Đợi một chút nào, Kazuma, tôi có thể đi với anh như một tấm khiên chống lại lũ quái vật! Nó sẽ an toàn hơn! “
Tôi đẩy hai người họ khỏi cửa hàng trong khi họ vẫn đang cố nói một đống thứ mà tôi không quan tâm.
Sau đó, tôi một lần nữa quay lại với Wiz.
“ Tôi rất xin lỗi, nhưng tôi có thể làm phiền cô để huấn luyện cho tôi không? Tôi biết điều đó là không đúng khi nhờ một cựu Quỷ tướng, giúp tôi có được sức mạnh để đánh bại Quỷ vương, nhưng… “
“ Tôi cũng lo lắng về Aqua-sama, vì vậy nên không sao đâu, nhưng tôi khó có thể đảm bảo sự an toàn của anh chỉ với một mình tôi. Hầm ngục thực sự rất lớn. Nó rất dễ bị lạc, và có rất nhiều bẫy nữa, và quan trọng nhất là các đón tấn công của tôi có thể thực sự giết chết anh... Ah, phải rồi! “
Wiz, người đang làm bộ mặt bối rối trước đó, đột nhiên vỗ hai tay vào nhau.
“ Vanir-san! anh có thể sử dụng khả năng tầm nhìn xa của mình để kiểm tra trước nếu có hiệu ứng gây ra trạng thái gây tử vong cho Kazuma-san. Thêm nữa, với Vanir-san ở đó, chúng ta sẽ có thể đoán đúng đường và vượt qua bất kỳ bẫy nào “
“ Tôi từ chối “
Vanir ngay lập tức từ chối ý tưởng mà Wiz đưa ra, trước khi phá lên cười.
“ Fuhahaha, phải rồi, nếm những cảm xúc đen tối như vậy chính xác là lý do tại sao cuộc trò chuyện này đã diễn ra quá lâu! Thật là ngon! Những cảm xúc đen tối từ hai người quả thật là rất ngon đó “
Con quỷ xấu xa này. Rồi sẽ có ngày tôi sẽ thanh lọc hắn ta.
“ Ta không quan tâm đến những gì xảy ra với Quỷ vương, nhưng tại sao một con quỷ như ta phải làm điều gì đó để giúp đỡ con nữ thần đó!? Fuhahaha, điều này thực sự thú vị! Một nữ thần bắt đầu cuộc hành trình bí ẩn, chỉ bị lạc và phải nhai cỏ để sống trước khi chết đói! Thêm vào đó, có một cơ hội mà cô ta không thể tự mình đến gần lâu đài Quỷ vương. Fuhahahaha! “
“ Vanir-san, Anh không thể cho họ mượn một tay trong tình huống này sao, tôi cũng đã có kế hoạch của riêng mình rồi “
Nghe thấy giọng nói mãnh liệt từ Wiz, nụ cười ranh mãnh của Vanir biến mất.
“ Oh ho, sao cô không nói rõ cái kế hoạch của cô cho tôi nhỉ? Cô nghĩ mấy mối nguy hiểm cỏn con đó làm tôi phải sợ sao “
“ Tôi đã bí mật mua cái thùng hàng này, tôi đang cân nhắc xem có nên trả lại chúng hay không vì có quá nhiều, nhưng mà nghĩ lại thì.............Ahhhh! Đó không phải là thứ nên trả lại đâu, đó là những hàng hóa tốt mà “
Nhìn Vanir thử và đẩy Wiz ra khỏi thùng sản phẩm mà cô ấy đang cố bảo vệ với cơ thể, tôi nói.
“ Để mà nghĩ lại thì Vanir, tôi vẫn còn nợ anh một ân huệ đúng chứ, nếu anh đồng ý bảo vệ tôi an toàn ra khỏi cái Dungeon đó, tôi sẽ trả ơn anh ngay lập tức “
“ Ân huệ à “
Vanir, ấn đầu Wiz xuống khi cô cố lấy lại hộp sản phẩm từ Vanir, Vanir nói.
“ Anh còn nhớ lúc Aqua đuổi tôi ra khỏi biệt thự rồi anh đã giúp tôi lẻn vào đó, nhớ không. Tôi có hứa với anh sẽ mua số hàng hóa giá cao mà vô dụng từ Wiz mà “
“ Ồ đúng thật...Hay đấy...Wiz, những hộp vô dụng này sẽ sớm chuyển thành tiền, vậy nên cứ bỏ tay ra ! Không cần biết trong hộp này có gì, tôi sẽ bán tất “
“ Đây không phải là hộp vô dụng, trong này là các chuỗi tràng hạt được cho là mang lại cuộc gặp gỡ tuyệt vời khi đeo nó vô “
Tôi nói với hai người vẫn đang tranh luận với nhau trong cuộc chiến về các món đồ.
“ Ồ xin lỗi nhưng đó không phải là món đồ mà tôi muốn mua, tôi đã có thứ khác muốn mua, chắc chắn rằng Vanir sẽ rất sung sướng nếu bán tống khứ đi được những món đồ đó….”
-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
VỞ DIỄN CỦA NỮ THẦN VÔ DỤNG 1
(Từ đây mạch truyện sẽ được kể từ góc nhìn của Aqua)
Nửa đêm
“ Em có hiểu không, Zen đại đế. Nếu có chuyện gì sảy đến với chị thì em sẽ là người cứu lấy thế giới này “
Tôi tạm biệt Zell đại đế đang ngủ trong chuồng.
Mặc dù với sự hiện diện của một vị nữ thần như tôi, nhưng có vẻ như em ấy không hề thức dậy
Dường như em ấy thực sự là một thứ gì đó.
Theo tôi được biết thì những con rồng có thứ hạng cao sống lâu sẽ ngủ trong thời gian dài hơn và lâu hơn thì chúng càng mạnh hơn. Tôi tự hỏi chính xác Zell sẽ lớn mạnh đến mức nào khi em ấy có khả năng ngủ thiếp đi ngay cả khi có sự hiện diện của một nữ thần như tôi.
“ Nghe kĩ đây, Zell, ngay cả khi có chuyện gì xảy ra với mẹ, thì cũng không nên phá hủy thế giới trong khi trả thù nhé, con có nghe không? Đó không phải là thứ mà mẹ muốn “
Zell yêu tôi rất nhiều, vì vậy tôi cần nói rõ điều này với em ấy trước khi tôi rời đi.
Zell đại đế yêu dấu của tôi vẫn không hề sợ hãi ngay cả khi đối mặt với vỏ từ Quỷ dữ, và thực tế sử dụng nó như một cái tổ.
Vương miện là một cái mào đỏ rực, một cái mỏ tỏa sáng như vàng và lông vũ có màu trắng như tuyết.
Khi tôi vuốt ve bộ lông trắng của Zell đại đế, trước khi rời đi, tôi cảm thấy có gì đó nép mình vào mình.
“ Cái gì vậy, con quỷ đen này? Ta thường thua ngươi, nhưng Zell đại đế ở đây hôm nay, vì vậy ta sẽ không thua đâu. Nếu ta phát hiện ra bất kì một dấu hiệu thù hằn nào từ nhà ngươi, ta sẽ đánh thức Zell đại đế và đuổi người đi ngay lập tức “
Cuộn tròn bên cạnh chân tôi là con ác quỷ bí ẩn luôn coi tôi như kẻ thù của nó.
Tôi thực sự muốn nó thôi ăn cắp đồ ăn nhẹ và món ăn phụ của tôi mà không mảy may nghĩ đến ai khác làm chuyện đó.
“ Có chuyện gì? Có chuyện gì với nhà ngươi hôm nay thế, sao hôm nay quấn ta dữ vậy “
Chomusuke liên tục cọ đầu vào tay tôi, gần như thể nó yêu cầu tôi vỗ đầu nó.
Thông thường nó sẽ không cho phép tôi chạm vào nó. Tại sao mèo lại là những sinh vật ích kỷ như vậy?
Thật đấy, nhà người thực sự mịn màng và mềm mại, nhỉ?
… Nghiêm túc!
“ Có phải nhà người ở đây để ngăn ta lại sau khi biết rằng ta đang chuẩn bị đi tiêu diệt Quỷ vương đúng không? Nhưng ngươi quá ngây thơ rồi. Đừng nghĩ rằng có thể trì hoãn sự ra đi của ta chỉ vì bộ lông của nhà ngươi hơi mềm. Nhưng, nếu ngươi để ta chạm vào bụng, ta sẽ trì hoãn việc rời đi cho đến ngày mai “
Mặc dù tôi đã cố gắng kiếm chác chút đỉnh với nó, có lẽ bởi vì nó không sẵn sàng từ bỏ cái bụng của nó, nên nó đã dơ bộ móng vuốt của nó lên ngay lúc tôi cố gắng sán đến gần.
“ Người có thể nhận được thiên phạt nếu ngươii đặt móng vuốt lên làn da mềm mại của một nữ thần. Thỉnh thoảng ta cảm thấy hào quang hắc ám của một con quỷ đến từ ngươi. Điều đó là sao? Ngươi luôn có mùi thơm mặc dù lại là một con mèo. Ngươi đang nhắm đến việc trở thành thần xà phòng hay gì đó à? Ồ, không, ngươi không thể trở thành thần tắm. Ta đã là nữ thần của nước, vì vậy lãnh địa của chúng ta sẽ chồng chéo lên nhau “
Như nó đang phản đối lời nói của tôi, Chomusuke cắn hagoromo của tôi.
Đó là một thánh tích thiêng liêng, vì vậy ta thực sự muốn nhà ngươi có thể ngừng chảy nước dãi trên nó.
Ngay sau đó, Chomusuke hướng ánh mắt về một chỗ trống.
“ Ara, Em đến để tiễn chị nữa hả? ”
Đứng ngay đó là linh hồn bị ràng buộc sống trong biệt thự, Anna.
Cô ấy là một hồn ma nữ, thích chơi khăm tôi, nhưng hôm nay có gì đó khác với cô ấy.
“ Em có cái nhìn nghiêm túc khác thường so với mọi ngày nhỉ?. Gì, Em đã sẵn sàng để lên thiên đường bây giờ chưa? “
Cô ấy nói rằng cô ấy sẽ tự mình lên thiên đàng khi cô ấy đã chán việc nghe những câu chuyện phiêu lưu của chúng tôi, vì vậy tôi đã để cô ấy một mình cho đến bây giờ.
“ Em đã chán nghe những câu chuyện đó chưa? … Chị hiểu rồi. Chà, tốt nhất cho các linh hồn tự nhiên lên thiên đàng sau khi giải quyết những hối tiếc của họ ở đây, cũng tốt thôi.Nhưng hãy chắc chắn rằng em tránh xa Eris, được chứ? Cô ấy rất khó tính, vì vậy cô ấy sẽ không do dự để thanh tẩy em đâu “
Anna gật đầu đáp lại lời khuyên của tôi.
Em ấy yêu cầu tôi kể cho em ấy nghe một câu chuyện cuối cùng phòng khi tôi có không quay trở lại thì em ấy cũng không hối tiếc.
Khi tôi ngồi xuống, Chomusuke, mặc dù bình thường nó không bao giờ làm điều gì như thế này, vui vẻ nhảy lên đùi tôi.
“ Ngay bây giờ, hai người đang thực sự làm cho tôi cảm thấy khó khăn. Thật ra, tôi có thể bỏ lỡ chuyến xe lúc nửa đêm nếu mọi thứ cứ tiếp diễn như thế này…”
Tôi không chắc là Chomusuke có hiểu tôi không, tất cả những gì nó làm chỉ là một cái ngáp lười biếng.
Có chuyện gì với hai người này hôm nay vậy? Họ có biết rằng họ đang cản trở công cuộc chinh phạt Quỷ vương không?
Nhưng, cũng tốt……
"Ồ tốt thôi. Để tôi kể cho hai người nghe một câu chuyện đặc biệt và hơi ư là hoài niệm về tôi. Đó là khi tôi đang làm việc chăm chỉ để nhận những linh hồn đã chết trên thiên đàng. Vào ngày hôm đó, một hiki-NEET đã chết theo cách thực sự hiếm hoi đã được gửi cho tôi với một bộ đồ thể thao…...