Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 1000: CHƯƠNG 1000: CHÓ CON LÔNG VÀNG VÀ ANH TRAI TÓC VÀNG ẤM ÁP

Đợi tới lúc Selina kéo một xe đồ vật trở về, hắn mới tiến lên đón, hai người cứ thế bao lớn bao nhỏ chuyển đồ vật vào bên trong.

Khối Vàng thì lại lười biếng nằm bên trên ổ chó mới ở ở cửa hiên nhìn tuyết.

Trong nhà cần phải được thu dọn một phen, ở đây nó lại không tiện hỗ trợ, nên bị đuổi ra ngoài.

Nhưng nó có tablet đặt trước mặt, điểm tâm ở bên cạnh, Đại Ma Vương làm việc, nó xem phim, loại đãi ngộ quá là tốt.

Selina vừa sắp xếp các loại vật dụng, vừa nói: "Cậu lại trêu chọc gì mụ Alora à?"

Luke ném các loại đồ không vừa mắt vào trong thùng giấy: "Không."

"Nhìn cậu cũng không hề vui vẻ." Cô ta nói.

Luke tiếp tục ném đồ vật, mấy câu đã kể xong chuyện tranh chấp giữa mjaf Soderbergh và Monroe.

Selina chuyển tới chuyển đi một cái đèn bàn ở trong phòng khách, thử tìm vị trí vừa mắt nhất: "Cậu nói như vậy, tôi cũng rất lý giải bọn họ. Đổi thành cha tôi, sợ là ông ấy sẽ cầm súng đi tìm người kia nói chuyện rồi."

Luke nở nụ cười: "Cô sẽ chống lại sự phản đối của Marino và Sandra, lấy một liên lạc bị high thuốc, còn cho gã nhiều tiền như vậy sao?"

Selina bĩu môi: "Đoán chừng tôi chỉ đưa người ta 5 ngàn đô la, bọn họ đã đánh cho tôi một trận, sau đó mắng tôi là đồ đầu bò."

Luke: "Cô xác định chứ?"

Selina: "Theo lời cha tôi nói thì, nếu trẻ con đi vào đường rẽ, cần phải giáo dục lại cẩn thận. Khi còn bé tôi từng ăn đòn nha."

Luke hiếu kì: "Đánh như thế nào?"

Selina tức giận trừng mắt liếc hắn một cái: "Chuyện từ lúc còn quá nhỏ nên tôi không thể nhớ rõ, nhưng lúc năm tuổi tôi lấy tiền trong ví ba ba đi mua mũ cao bồi, trở về lập tức bị hung hăng đánh cho một trận sung mông."

Luke có chút kỳ quái: "Sao tôi chưa từng nghe Sandra đề cập qua chuyện này thế."

Lúc tới nhà cô ta ăn cơm, Sandra thường xuyên nói chuyện Selina khi còn bé phá phách như thế nào.

Selina ha ha: "Bởi vì, tôi mua mũ cho ba ba. Nghiêm chỉnh mà nói, tôi cũng không trộm tiền, chỉ là lấy tiền của ông ấy, mua cho ông một món quà sinh nhật mà thôi."

Luke dở khóc dở cười: "Vậy không phải là cô đã uổng phí bị khổ sở một trận à?"

Selina rốt cuộc cũng đặt xong bình hoa, hài lòng gật đầu: "Cũng không tính là thế. Từ đó về sau, ba ba cũng không đánh đòn tôi lần nào nữa, có việc gì cũng đều nói đạo lý với tôi."

"Nhân họa đắc phúc." Luke đơn giản đưa ra một lời kết luận.

Hai người cứ như vậy vừa nói chuyện phiếm, vừa dọn biệt thự.

Những việc này có thể tìm việc công ty dọn vệ sinh làm, nhưng Luke cảm thấy chính mình thu dọn, trong lòng sẽ thoải mái hơn một chút.

Hắn vốn là người có đôi chút chứng bệnh thích sạch sẽ và chứng cưỡng bức, cho tới bây giờ nhà chưa từng gọi công ty thu dọn vệ sinh.

Mấy ngày tới, người ở đây đều là người nhà, những nơi giống như là phòng ngủ, hắn hoàn toàn không muốn mượn tay người khác.

Đột nhiên, lỗ tai hắn của giật giật, thả đồ trong tay vào trong ngăn tủ, đi đến cửa chính, nhìn về phía bên cạnh ổ chó của Khối Vàng.

Một cô bé đang ngồi xổm ở trước mặt Khối Vàng, mặt mũi tràn đầy vẻ vui mứng: "A..., chó con lông vàng, cười một cái coi."

Khối Vàng cũng mặc kệ loại trêu chọc cấp thấp này, vẫn không nhanh không chậm ăn điểm tâm của mình.

Đương nhiên, nó cũng không ghét cô bé trước mắt này, ít nhất thì cô bé cũng không mới xông lên đã kéo lông chó của nó.

Cô bé kia tiến dần lên phía trước, chậm rãi đưa tay ra: "Ngoan ngoãn, để tao sờ một chút, chỉ một cái thôi."

Khối Vàng không động đậy, vừa ăn bánh ngọt, vừa xem phim ở trên tablet.

Nó ngửi ra được, tay của cô bé này tương đối sạch sẽ, không đầy dầu mỡ hoặc bùn giống một ít đứa trẻ nghịch ngợm xông lên là sờ loạn.

Nếu như nó bị sờ bẩn, lúc Selina giúp nó tắm rửa lại sẽ lải nhải một chuỗi lớn, rất phiền chó.

Bàn tay của cô bé kia rốt cuộc sờ lên trên người của nó.

Chỉ thấy con chó vàng to này vẫn thản nhiên, chỉ dùng ánh mắt liếc xéo cô bé một cái, lại tiếp tục nhìn tablet, trong lòng cô bé cực lỳ vui vẻ.

Đây chính là ‘lông vàng lớn’ trong giấc mộng của cô bé —— đôn hậu, trung thực, khoan dung, ưu nhã, như một trưởng giả.

Uhm, nhưng mà lông vàng lại thích xem phim? Điều này... hình như là cũng không có gì kỳ quái, còn có con chó thích xem đá bóng nữa mà.

Bàn tay nhỏ của cô bé không nhịn được đi lên, sờ về phía đầu chó.

Cái đầu chó này thật lớn, hơn nữa lông còn xù, sờ vào hẳn là xúc cảm sẽ càng tốt hơn.

Kết quả, một đôi mắt chó như đậu đen lập tức trừng lên, bất mãn hắt xì một cái, đưa đầu ra hơi xa một chút.

Cô bé kia cười hắc hắc, tiếp tục nếm thử.

Cô bé có thể cảm nhận được, con chó lông vàng bự này cũng không tức giận, chẳng qua là có chút không muốn bị cô bé sờ đầu.

Vậy thì... Nhất định phải sờ được.

"Nó đang xem phim, em sờ mặt sẽ quấy rầy nó." Một gióng nói ở cách đó không xa vang lên.

Cô bé kia nghiêng đầu nhìn lại, chỉ thấy một thanh niên trẻ tuổi đẹp trai đang cười híp mắt đứng ở bên kia phất phất tay với mình: "Này, Mindy, đã lâu không gặp, ba ba em đâu?"

Mindy ngẩn người, dường như là đang hồi tưởng cái gì đó.

Đột nhiên cô bé giật mình, đưa tay chỉ vào hắn: "Anh là anh trai tóc vàng ấm áp trên máy bay kia à?"

Khóe miệng của Luke không nhịn được hơi run rẩy: Móa nó chứ từ lúc nào mình lại cùng một chủng loại với con chó vàng này rồi?

Phụ nữ, cho dù ở độ tuổi vị thành niên, logic vẫn cực kỳ quái dị.

"Anh tên là Luke." Hắn chỉ có thể chủ động báo tên.

Dù sao thì bản tôn này cũng mới chỉ gặp đối phương một lần, dù Mindy có ký ức khắc sâu đối với hắn, cũng chưa chắc đã có thể ngay lập tức nhớ ra tên của hắn.

Mindy chớp đôi mắt dài nhỏ: "A, được gặp lại anh quả thật là cao hứng, Luke."

Đối với chuyện lỡ lời vừa rồi, cô bé cũng không cảm thấy có lỗi quá nhiều, bởi vì nhãn hiệu của Luke trong lòng cô bé chính là anh trai tóc vàng ấm áp.

Mặc dù lúc ấy cô bé từng phàn nàn qua, nhưng sau đó vẫn nhớ kỹ đặc chất ôn hòa của hắn hơn một chút.

Giết người gọn gàng? Thật xin lỗi, cô bé giết người còn sạch sẽ lưu loát hơn hắn, nhưng chuyện này cũng không ảnh hưởng tới cảm quan đối với hắn.

"Đây là chó của anh à?" Mindy lập tức hỏi.

Anh trai tóc vàng ấm áp nuôi lông vàng lớn, có vẻ còn rất phù hợp.

Luke ha ha: "Xem như thế đi, nhưng nó rất già rồi, em cũng đừng dằn vặt nó."

Mindy: "Sờ một cái cũng không được sao?" Cặp con ngươi màu nâu của cô bé toát ra vẻ thất vọng.

Luke: "Sờ sau gáy đi, chớ cản nó xem phim là được."

Mindy lập tức đưa tay sờ lên sau gáy Khối Vàng.

Không được sờ mặt, sau gáy hẳn là có thể.

Khối Vàng cũng lười phản kháng.

Nó không có ý kiến gì đối với loại vuốt ve ở trình độ này, thậm chí Dollar còn rất ưa thích có người sờ nó như vậy, cũng tùy ý bàn tay nhỏ kia hành động.

"Tên nó là gì thế?" Mindy nhìn lông vàng ngây thơ chân thành hỏi.

"Khối Vàng, Dollar, đều là tên của nó." Luke nói.

Mindy kỳ quái: "Hai cái tên?"

Luke nhún nhún vai: "Ba ba của em gọi em là Mindy, cũng sẽ gọi em là bảo bối hoặc ngọt ngào chứ?"

Mindy: "Nhưng tên chỉ có một mà."

Luke: "Chó cũng cần phải phân rõ tên và danh hiệu à?"

Tay của Mindy dừng lại, nghĩ trong chốc lát, bất đắc dĩ lắc đầu: "Hẳn là không cần phân rõ."

Khối Vàng lại liếc cô bé một chút: Con nhóc ngu xuẩn, lại bị Đại Ma Vương lừa. Quả nhiên là ngực... Uhm, không có ngực cũng không có não.

"Ba ba em đâu?" Luke hỏi, còn nhìn xung quanh một vòng.

Mindy: "Ba em đi vẽ cảnh vật rồi, em đi siêu thị mua chút đồ ăn làm cơm trưa."

Luke: "Em? Làm cơm trưa?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!