Cô bé mười ba tuổi này mỗi ngày đều nói trong phòng có mùi thi thể hôi thối, cuối cùng còn nói với mẹ cô bé rằng cô không chịu được thứ mùi đó, muốn thoát khỏi căn nhà cất giấu thi thể này.
Hàng xóm nghe được tiếng động cho rằng mẹ cô bé ngược đãi cô bé, gọi điện thoại báo cảnh sát.
Hai người bọn Luke vừa vặn đang ở ngay dưới lầu của tòa nhà kia, cũng không cần nhân viên cảnh sát tuần đường thông báo, đã cùng đi lên lầu với nhân viên cảnh sát mới chạy tới.
Sau khi gõ cửa vào nhà, hỏi rõ ràng nguyên do của sự việc, Luke như có điều suy nghĩ kiểm tra quanh nhà một lát, cười nói với cô bé kia: "Đánh cược không, trong nhà cháu tuyệt đối không có thi thể người."
Cô nhóc kia điên cuồng lắc đầu: "Không có khả năng, cháu ngửi thấy mà, khẳng định là có ai đó giấu thi thể ở trong nhà cháu, mùi kia tuyệt đối là mùi xác thối."
Luke mỉm cười: "Quyết định đánh cược rồi chứ?"
Cô nhóc kia hơi do dự một chút, gật đầu: "OK."
Luke tiện tay cầm lấy một quả cầu kim loại nhỏ ở trên bàn, là loại giống với loại bi thép bên trong trục lăn xe đạp, bóng loáng mượt mà, chính là loại có đường kính đại khái khoảng một cm, tương đối nhỏ.
Ngay sau đó, hắn vung tay lên, cái quả cầu kim loại kia xé gió lao đi, bắn vào một chỗ góc tường.
Chi chi chi! Sau một tràng tiếng thét lên, mọi người nhìn về phía nơi đó, lại phát hiện ra có một con chuột bự lông xám xịt.
Nó đang giãy dụa ở nơi đó, giống như là muốn trở lại cửa hang ở bên cạnh, nhưng lại bị quả cầu kim loại cỡ nhỏ vừa rồi đánh cho trọng thương, chỉ có thể vùng vẫy giãy chết.
Mọi người: . . . Đây là ý gì? Biểu diễn tạp kỹ à?
Luke nhìn về phía người mẹ của cô nhóc kia: "Chúng tôi có thể mở rộng hang chuột kia ra một chút chứ? Cô sẽ không yêu cầu chúng tôi phải bồi thường đấy chứ?"
Người mẹ kia hơi do dự một chút, cuối cùng vẫn gật đầu: "Có thể, thế nhưng. . . Có thể đừng hủy đi quá nhiều không?"
Luke gật đầu: "Chỉ một chút thôi."
Sau đó hắn tới chỗ mấy nhân viên cảnh sát mượn một cây gậy cảnh sát, cạy rộng hang chuột kia ra một chút.
Chỉ cạy rộng ra hơn mười cm, bên trong có thi thể một con chuột già có chút hư thối xuất hiện, mùi hôi thối mãnh liệt đập vào mặt.
Nhân viên cảnh sát: . . . Khó trách cậu lại muốn dùng gậy cảnh sát của tôi.
Cô nhóc kia kêu lên: "A! Chính là thứ này, chính là mùi thối này! Thì ra là chuột chết!"
Sự việc đã được giải quyết, Luke cười sờ sờ đầu của cô nhóc kia: "Vì sao chái lại cho rằng đó là thi thể người?"
Cô bé kia cẩn thận từng li từng tí liếc nhìn mẹ mình, trông thấy ánh mắt tức giận của bà ta, không dám lên tiếng.
Luke quay sang người mẹ: "Xin cô đừng nên trách cứ con gái của cô. Có lẽ là khứu giác của cô nhóc hơi nhạy cảm một chút, nhưng có một con chuột chết ở trong phòng, khẳng định là không có chỗ tốt gì đối với thân thể của mọi người. Cô nhóc phát hiện ra chuyện dị thường, kỳ thật cô cũng có thể tin tưởng vào lời cô nhóc một chút, hơi kiểm tra xung quanh nhà một chút, như thế thì sẽ không náo ra chuyện như vậy. Cô cảm thấy như thế nào?"
Người mẹ lập tức cảm thấy xấu hổ.
Cô ta vẫn cho rằng con gái mình đang cố tình gây sự, bây giờ sự thật lại đang bày ra ở trước mắt.
Mặc dù con gái mình nói sai một chút, nhưng cũng không phải là đang nói láo.
Người mẹ quay sang phía con gái mình xin lỗi: "Thật xin lỗi, Alicia, là mẹ trách oan con. Con đừng giận mẹ nữa, được không?"
Cô nhóc Alicia lắc đầu liên tục, chạy tới ôm lấy cô ta: "Con xin lỗi mẹ. Con không nên lén xem phim kinh dị, ở trong đó người xấu giấu thi thể ở trong tường, bởi vì có mùi thối bay ra nên mới bị phát hiện, cho nên con. . ."
Mẹ cô bé ôm lấy cô bé: "Không, là do mỗi ngày mẹ đều phải đi ra ngoài làm việc, đêm khuya mới trở về, con mới bị nhàm chán mà xem tivi, đều là lỗi của mẹ."
Luke mỉm cười, để lại số điện thoại của mình ở trên bàn: "Xem ra là hiểu lầm đã được giải trừ. Đây là phương thức liên lạc của tôi và cộng tác, nếu như có vấn đề gì thì có thể gọi vào số đó. Thế nhưng Alicia, chú lại muốn đánh cược với cháu, nếu như trong mười ngày cháu không gọi cú điện thoại này, coi như cháu thắng, đánh cược chứ?" Nói xong hắn quay người rời đi.
Alicia đang được mẹ mình ôm trong ngực, chảy nước mắt, trên mặt lại mang theo nụ cười, phất tay chào hắn: "OK!"
Hệ thống: Túc chủ đánh bại Alicia, thu hoạch được danh sách năng lực của đối phương.
Túc chỉ được Alicia cảm kích, có thể học tập toàn bộ năng lực của đối phương.
Năng lực của Alicia: Khứu giác linh mẫn (Gien X, điều kiện tiên quyết: Lực lượng 20. Điểm tích lũy cần thiết: 1000. )
Cả ngày hôm đó, Luke luôn cười tủm tỉm, Selina ở bên cạnh thấy được trong lòng cảm thấy sợ hãi: Giúp một cô nhóc xong mà vui vẻ như vậy sao, tên Luke này sẽ không thức tỉnh loại sở thích khó lường nào đó đấy chứ?
Luke thật sự là rất vui vẻ.
Loại tỷ lệ trúng thưởng nhỏ như thế này đều để cho hắn gặp gỡ, tương đương với việc lấy không được một loại siêu năng lực.
Hơn nữa, điều kiện tiên quyết và điểm tích lũy đối với hắn hiện nay, hoàn toàn không có vấn đề gì.
Hắn không chút do dự lập tức học tập loại năng lực này.
Sau khi học tập xong loại năng lực khứu giác linh mẫn này, Luke lại một lần nữa tìm tòi được một chút quy tắc của hệ thống.
Cái gọi là điều kiện tiên quyết phải có thuộc tính lực lượng 20, có lẽ là thân thể đã có sẵn điều kiện cơ bản cho một loại năng lực nào đó.
Cho dù chưa học tập được loại năng lực này, vừa rồi lúc Luke ở trong phòng cũng mơ hồ ngửi thấy mùi hôi thối.
Chuyện này có ý nghĩa là, thân thể của hắn sau khi đạt tới điều kiện tiên quyết thì bản thân đã tự có năng lực vượt qua người thường, ví dụ như khứu giác, ví dụ như khả năng tự lành.
Mà năng lực học tập càng giống như một loại phương pháp để cho hắn cấp tốc nắm giữ một loại năng lực sử dụng khứu giác càng hữu hiệu hơn.
Khứu giác của hắn vốn đã rất nhạy bén, nhưng chỉ có thể ngửi được mùi, phân biệt được mùi thơm, thối.
Sau khi học tập xong khứu giác linh mẫn, trực giác sẽ có thể nói cho hắn biết, nguồn gốc của các loại mùi tỏa ra ở trong không khí.
Giống như là những nơi Selina từng đi qua, hắn có thể ngửi thấy loại mùi thơm quen thuộc của sữa tắm và dầu gội đầu.
Mơ hồ ở trong đó, trực giác nói cho hắn biết, nơi này mới vừa có một người phụ nữ đi qua.
Cái loại cảm giác này thật sự là rất huyền diệu.
Loại phương thức quan sát thế giới này, có tác dụng gần giống như là sóng siêu âm mà đám dơi dùng để cảm giác thế giới xung quanh.
Sở dĩ cô nhóc Alicia kia không ngửi ra đó là mùi thối của một con chuột chết, có thể là do cô bé vẫn còn quá nhỏ, cộng thêm bị phim kinh dị gây ra chuyện bị tự kỷ ám thị mãnh liệt, khả năng nhiều hơn có thể là do cô nhóc cũng không biết, bản thân mình có được loại năng lực khứu giác linh mẫn này.
Luke cao hứng đến tận trưa, thế nhưng ngày hôm sau hắn lại cảm thấy có chút nhức cả đầu.
Hôm nay, là ngày mà đứa con cưng của ông trời, vị thiếu gia ăn chơi xa hoa siêu cấp kia đến Houston họp.
Sáng sớm, Luke và Selina đã bị phái đến bên trong hội trường, phụ trách công việ giám sát hiện trường, duy trì trật tự, thuận tiện giải quyết tất cả các loại phiền phức xuất hiện lâm thời.
Lúc này Luke mới phát hiện ra, tác dụng phụ của loại năng lực khứu giác linh mẫn này.
Đó chính là. . . Quá linh mẫn.
Trong đại sảnh đã có hơn hai trăm người rồi, còn đang không ngừng có thêm người đi vào.
Những người này mặc kệ là nam hay nữ, đại đa số đều có xịt nước hoa, một đống lớn người có mùi cơ thể rất nặng, hôi nách cũng có mấy người, miệng thối cũng có không ít, chân thối thì lại càng là chuyện thường ngày ở huyện.
Luke kém chút đã ói ra.
Cuối cùng không cìn cách nào, hắn chỉ có thể tìm một cái khẩu trang đeo lên, mới miễn cưỡng chịu đựng được.
Dùng tính tình của hắn, trong lòng cũng không khỏi phải mắng to tên Bolic khốn kiếp kia.
Bọn họ thế nhưng là người của tổ trọng án, cũng không phải là đặc công, căn bản là không am hiểu công việc bảo vệ các nhân sĩ quan trọng, đại đa số cảnh sát cũng sẽ không có loại khóa trình huấn luyện này.
Bolic quả thực chính là nơi nào có nhiều phiền phức, dễ dàng xảy ra việc sơ suất nhất, sẽ ném bọn họ vào nơi đó.
Luke cũng không còn cách nào khác, cũng không thể nói là mình sắp bị thối tới mức sắp choáng đi.
Nếu như hắn bỏ đi, chẳng phải là Selina sẽ bị bỏ lại một mình? Nếu như xảy ra chuyện gì, cô sẽ phải gánh chịu trách nhiệm một mình.
...............
Người dịch: thichthanhtu