Tony Stark liếc Luke một cái, thản nhiên nói: "Cho nên tổng biên tập báo Moon đã công khai xin lỗi, cậu không nên xin lỗi sao?"
Luke mỉm cười: "Tiên sinh Stark, bức ảnh cô nàng đáng thương trên trang bìa kia đứng ở cổng nhà ngài run lẩy bẩy cũng không phải là giả đấy chứ."
Nói xong hắn quay đầu lại, không tiếp tục để ý tới Tony Stark nữa.
Nhân viên cảnh sát phía trước đã bắt đầu ra dấu, ra hiệu cho đội ngũ có thể tiếp tục đi tới, Luke và Selina tiếp tục xuất phát.
Tony cũng không còn cách nào, anh ta cũng không thể đi kiện Luke chứ? Hơn nữa chuyện tổng biên tập báo Moon xin lỗi, cũng vẻn vẹn là chuyện nói anh ta bất lực không thể xx, cô nàng người mẫu trên trang bìa không mặc quần áo kia cũng không có cách nào rửa sạch được.
Hơn nữa, cũng không phải là anh ta chưa từng gặp qua loại người như Luke.
Bên trong quốc gia này, số lượng người chán ghét anh ta tuyệt đối là nhiều hơn so với số lượng người ưa thích anh ta, anh ta cũng không thể so đo được.
Đáng tiếc là mỹ nữ cảnh sát kia, động tác chiến đấu tràn ngập cảm giác lực lượng và mỹ cảm, khuôn mặt cơ bản xinh đẹp, dáng người tương đối nóng bỏng, chí ít là ở bên trên cấp độ con mồi của anh ta.
Lúc đang mải suy nghĩ, anh ta không phát hiện ra vẻ mặt tươi cười của tổng giám đốc Bill đang đi bên cạnh, bên trong ánh mắt ông ta đều là vẻ cười trên nỗi đau của người khác: Mày huênh hoang khoác lác à, mày cua gái à, bây giờ bị lộ tẩy rồi đi.
Với tính cách ác liệt kia của Tony, một khi anh ta bị vấp ngã, trong lòng của tuyệt đại bộ phận người xung quanh sẽ chỉ cảm thấy hả hê mà thôi.
Tony khó chịu trong lòng, lúc cuối cùng khi ngừng lại ở bên cạnh xe của mình, nhìn về phía Luke ở cách đó không xa: "Đêm nay tôi sẽ hẹn cộng tác của cậu đi tới nhà hàng Xochi cùng ăn tối, thuận tiện trải qua một đêm tuyệt đẹp, cậu có điều gì muốn nói không?"
Luke mỉm cười: "Vậy. . . Đánh cược đi, tôi cược là anh sẽ không thành công?"
Tony: "Ha ha, chờ xem." Nói xong ngồi vào bên trong xe của anh ta.
Lại lu bu thêm gần một giờ, việc của hai người bọn Luke mới coi như là chấm dứt, kết bạn đi ăn thức ăn nhanh, giải quyết vấn đề cơm trưa.
Trong lúc hai người ăn sandwich, uống đồ uống cacbon-axit tiêu đường nào đó, Luke mới nói ra: "Vị công tử ăn chơi xa hoa kia vừa rồi hạ chiến thư cho tôi, cô nghe thấy chứ?"
Hai mắt của Selina sáng lên: "A ha, có nghe thấy chứ. Cám ơn cậu, Luke."
Mặt mũi Luke tràn đầy vẻ mờ mịt: "A?"
"Cậu chỉ kích thích tên đầu đất kia hai câu như vậy, anh ta đã có thể sẵn sàng bỏ tiền ra mời tôi đi tới nhà hàng Xochi ăn tiệc, cậu biết đồ ăn nơi đó đắt cỡ nào không? Tôi đã mơ ước được tới đó ăn rất lâu rồi, thế nhưng mà lại không có tiền." Mặt mũi của Selina tràn đầy vẻ hưng phấn.
Luke: "A?" Hắn lúc này mới nhớ ra, hình như Xochi là nhà hàng bán đồ ăn Oaxaca Mexico, vừa lúc là hương vị mà Selina thích nhất.
Chỉ xoắn xuýt trong chốc lát, hắn bỗng nhiên cười một tiếng: "Vậy cũng được. Thế nhưng vừa rồi tôi châm biếm vị tiên sinh Stark kia, cũng không phải là giả. Vì để tránh cho người nào đó nửa đêm bị để mông trần đuổi ra ngoài cửa, cô chỉ có thể đi ăn cơm, không thể uống rượu, hơn nữa ăn xong thì phải lập tức trở về nhà."
Selina nghe được lời này, bất mãn hừ hừ vài tiếng, nhưng vẫn ngoan ngoãn trả lời: "OK."
Sau khi tan việc, một chiếc Rolls-Royce Phantom dừng lại ở cách chỗ hai người đứng không xa, một người da trắng lực lưỡng trông khá quen mắt xuất hiện ở trước mặt hai người.
An ta hướng về phía Selina nói: "Tiểu thư Selina, tôi là đội trưởng đội cận vệ của tiên sinh Stark, vâng lời tiên sinh Stark đến đây mời ngài cùng đi ăn tối."
Selina nhìn Luke, Luke nói: "Nhớ kỹ lời của tôi nha."
Selina hừ hừ hai tiếng, khẽ gật đầu, mới lên chiếc Rolls-Royce Phantom, rất nhanh chiếc xe này đã nghênh ngang rời đi.
Từ đầu tới cuối, người da trắng cao lớn kia cũng không nhìn Luke một cái nào.
Luke đứng ở đó, nhìn bóng chiếc xe đi xa, lấy điện thoại cầm tay ra nhìn: "Ừm, bây giờ là sáu giờ rưỡi, bảy giờ rưỡi gọi điện thoại hẳn là được rồi đi?"
Hắn đã đánh cược với Tony Stark rồi, mặc dù đối phương không đưa ra câu trả lời chắc chắn, nhưng nếu như hệ thống đã thừa nhận rồi thì sao.
Cho nên, chắc chắn là hắn sẽ không để Selina bị vị công tử ăn chơi xa hoa kia cua được.
Uhm, chính là nguyên nhân này.
Lái xe công vụ trở về đồn cảnh sát, Luke lại cưỡi xe đạp của mình trở về nhà.
Hôm nay Selina không ở nhà, hắn dứt khoát đi mua hộp mì ăn liền về ăn.
Mặc dù có một đống lớn chất bảo quản trong món dưa muối trong loại mì nào đó, chính là thực phẩm rác trăm phần trăm, nhưng hắn không chống cự nổi mùi vị hấp dẫn của nó a.
Đã thật lâu rồi chưa ăn món này, lúc tan tầm về nhà hắn thuận tiện mua hai thùng ở trong một siêu thị của người Hoa.
Một hộp ăn đêm nay, một hộp khác giữ lại dự phòng.
Về nhà tắm rửa xong, hắn bưng cốc trà đã pha xong, vừa uống vừa xem TV.
Bận bịu cả ngày, hắn cần phải hưởng thụ thời gian nhàn nhã trước đã.
Kết quả, còn chưa tới bảy giờ rưỡi, điện thoại di động của hắn đã vang lên.
Sau khi nhận cuộc gội, tiếng Selina ở đầu bên kia truyền tới: "Tới đón tôi đi."
Luke: "A? Ở đâu?"
"Xochi! Tôi đang đứng ở ngay cửa chính." Giọng Selina vẫn rất bình tĩnh.
Luke: "A, lập tức xuất phát."
20 phút sau, Luke bóp phanh dừng xe lại, cười rạng rỡ: "Tiểu thư Selina, xe chuyên dùng mà ngài đặt đã tới."
Selina trợn mắt há hốc miệng, mặt mũi của Tony Stark đang đứng bên cạnh cũng tràn đầy vẻ run rẩy.
Đúng vậy, Luke cưỡi xe đạp chạy đến.
May mắn là nhà hàng Xochi cách chung cư nơi bọn họ ở không xa, nếu không có khi hắn phải tốn một giờ mới có thể chạy tới.
"Cám ơn ngài về bữa tối, hẹn gặp lại, tiên sinh Stark." Gần đây cũng coi như là Selina đã quen thuộc với phong cách đôi khi sứt sẹo của Luke, chỉ sững sờ trong chốc lát, sau đó lộ ra vẻ mặt ghét bỏ ngồi lên bên trên khung xe đạp đằng trước.
Bởi vì, chiếc xe này căn bản là không có chỗ ngồi ở phía sau xe.
Bụng Tony Stark chứa đầy lời muốn nói, nhưng trong lúc nhất thời lại không biết nên nói như thế nào, chỉ có thể trơ mắt nhìn hai người Luke và Selina rời đi.
Nhìn theo bóng lưng thân mật của hai người kia, giờ phút này trong lòng vị công tử ăn chơi xa hoa nào đó lại có chút cảm giác chua xót.
Mấy người có phải là đã quá trêu ngươi rồi hay không? Một người đến nơi lập tức liều mạng ăn, sau khi ăn uống no đủ lại phủi mông một cái rời đi, một người thế mà cưỡi xe đạp tới đón người, đó có phải là đã bàn nhau trước để chọc giận mình hay không?
Càng nghĩ thì trong lòng Tony Stark càng cảm thấy không cân bằng, lập tức lái xe đuổi theo.
Hai chiếc xe bảo vệ cũng theo sát ở phía sau.
Không tới một phút, xe hơi đã đuổi kịp hai người đang chậm rãi ung dung cưỡi xe đạp trở về.
Tony Stark hạ kính cửa xe xuống, hướng về phía Luke kêu lên: "Này cậu trai, tôi ghi nhớ cậu rồi. Tên của cậu là gì?"
Luke liếc mắt nhìn anh ta: "Tên tôi là Luke."
Tony Stark hừ một tiếng: "Sớm muộn gì tôi cũng có thể hẹn được Selina."
Luke mỉm cười: "A, vậy tôi phải mỏi mắt mong chờ rồi, nhưng hôm nay hình như là tôi thắng rồi nha."
Tony Stark khinh thường: "Cậu trai, tôi muốn thắng cậu thì rất dễ dàng. . ."
Luke ha ha: "Ừm, tôi tin tưởng. Thế nhưng, anh đã chuẩn bị kỹ càng phí sửa xe và phạt tiền rồi chứ?"
Tony Stark: "Cái gì cơ?"
Ầm!
Bỗng nhiên anh ta có cảm giác xe của mình đột nhiên dừng lại, Luke ở bên cạnh cười phất tay với anh ta: "Gặp lại, tiên sinh Stark giàu có, đi sửa xe trước đi."
Giờ phút này, Tony Stark mới phát hiện ra, xe của mình đã đụng vào một chiếc xe đang đỗ ở ven đường.
Luke từ vừa rồi đã bắt đầu, lặng lẽ ép xe đạp vào sát mép đường.
Vì muốn đến gần để nói chuyện, Tony Stark đã vô ý thức lại xe sang bên cạnh một chút.
Trong lúc Luke cố ý nói chuyện hấp dẫn sự chú ý của anh ta, xe đã càng ngày càng đi gần vào mép đường, rốt cục đụng vào một chiếc xe hơi đang dừng ở ven đường.
...............
Người dịch: thichthanhtu