Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 134: Chương 134: Cướp sạch, gặp lại, mấy người quá không chuyên nghiệp

Mấy người quay sang nhìn lẫn nhau.

Luke buông nút tạm dừng ra, âm thanh điện tử lạnh lẽo lại một lần nữa vang lên: "Nếu như không nói, toàn bộ đều phải chết."

Lúc này, cửa nhà nhà vệ sinh bỗng nhiên bị mở ra, một người trẻ tuổi gốc Mỹ Latinh lôi kéo dây lưng quần đi ra, sững sờ nhìn tình hình trước mắt, ngay sau đó lập tức sờ về bên hông.

Ở trong mắt Luke, động tác móc súng của người này vô cùng chậm.

Thậm chí là hắn còn có thời gian rảnh rỗi quét nhìn bốn nam một nữ ở trước mặt, sau đó mới di động họng súng bên tay phải sang.

Đoàng! Đoàng! Đoàng!

Ba tiếng súng vang lên, cửa nhà vệ sinh, bên trái ghế sô pha, bên phải ghế sô pha đều có một người đàn ông ngã xuống.

Ba người đều bị trúng đạn sau đầu, chết không thể chết lại được.

Tay của bọn họ đều đã sờ lên báng súng, nhưng căn bản là không có cơ hội rút súng ra.

Sau khi giải quyết xong vụ cướp máy bay kia, Luke đã tăng lên cấp 8, toàn bộ 4 điểm cơ sở đều cộng vào thuộc tính thêm đến trên lực lượng.

Bây giờ thuộc tính lực lượng của hắn là 28, nhanh nhẹn 20, tố chất thân thể có thể đảm bảo được khía cạnh tốc độ, triệt để nghiền ép mấy tên con buôn lưu manh vặt này, cho dù là ba người từ trái qua phải rải rác ở trong phạm vi 120 độ, cũng là một người một phát đạn, không phát nào trượt.

Luke lại một lần nữa cầm lấy chiếc máy ghi âm nhỏ ở trong tay, nhấn nút phát, âm thanh vọng ra: "Tiền ở đâu? Nếu như không nói, tất cả đều phải chết."

Âm thanh điện tử vang lên, toàn thân hai nam một nữ còn lại đều run rẩy.

Nước mắt nước mũi của cô gái mặc váy đỏ này đều đã chảy xuống, quỳ ở trên mặt đất, chỉ vào một cái két sắt ở cách đó không xa: "Ở nơi đó, đều ở nơi đó."

Luke chỉ tới đó, lại nhấn lên nút phát trên máy ghi âm: "Đi lấy cho tôi."

Cô gái mặc váy đỏ kia liên tục lăn lộn ở trên mặt đất đi tới đó, tay run run, nhiều lần nhấn sai mật mã.

Còn may đây là một cái két sắt kiểu cũ, không có công năng nhấn sai mật mã mấy lần sẽ tự động khóa lại.

Hai phút sau cuối cùng thì cô gái mặc váy đỏ này đã mở được két sắt ra, lấy một xấp tiền từ bên trong ra ngoài, nhìn mệnh giá, có 10 đô, cũng có 20 đô, mệnh giá 50 đô, 100 đô có rất ít.

Luke phất phất tay để cho cô gái này đi ra, bản thân lại tiến lên, móc một cái túi vải màu đen ra, bắt đầu nhét tiền vào trong.

Nhìn như là trong lúc lơ đãng, hắn buông súng trong tay xuống, đặt nó ở bên cạnh túi tiền.

Hai người đàn ông ngồi hai bên trái phải của ghế sô pha liếc nhau, giống như là đã phát hiện ra cơ hội, đồng thời rút súng lục ở sau lưng ra, định nhắm vào Luke.

Phốc! Xoẹt!

Hai tiếng động khác biệt vang lên, Luke vẫn không có động tác gì lạ, không nhanh không chậm nhét toàn bộ tiền vào bên trong một cái túi vải màu đen.

Hai người đàn ông kia, trên huyệt thái dương của một người xuất hiện một cái lỗ nhỏ, trong mắt một người khác đang cắm một miếng đao hồ điệp.

"Này! Chào buổi tối, xem ra là anh đã vượt lên trước một bước rồi nha?" Một giọng nói lanh lảnh của một loli vang lên.

Luke xốc cái túi lên, quay người nhìn về phía một loli tóc tím. . . ở cửa vào.

Dưới mặt nạ, trên mặt Luke bỗng nhiên xuất hiện một nụ cười.

Hắn cũng không đi tới cầm lấy khẩu súng trên bàn kia, mà lại phất phất tay hỏi thăm loli tóc tím này.

Loli tóc tím kia kỳ quái nhìn hắn hỏi: "Anh bị câm à?"

Luke khẽ lắc đầu, giơ tay lên ra hiệu, ý bảo đi ra ngoài rồi lại nói.

Loli tóc tím liếc xuống cô gái mặc váy đỏ bên cạnh: "Làm gì với cô ta bây giờ?"

Luke hơi hơi khom lưng, ra vẻ "Xin tiểu thư cứ tự nhiên", sau đó từ cửa sổ chui ra ngoài.

Loli tóc tím bĩu môi: "Người gì mà kỳ quái ! Nhưng mà, cũng rất thú vị!" Nói xong, thanh trường đao hai đầu ở trong tay cô nhóc vẩy một cái lên trên ghế sô pha, một con dao nhỏ bị gẩy bay lên.

Mặt thanh trường đao tiện thể vỗ một lên phần chuôi con dao nhỏ, con dao nhỏ kia vèo một tiếng bắn ra, đâm vào ngực cô gái mặc váy đỏ kia.

Sau đó, loli tóc tím lục soát bốn phía một lát, tìm được một đống tinh thể màu trắng, tiện tay ném đám tinh thể màu trắng này vào trong bồn cầu , nhấn nút xả nước, lúc này mới từ cửa sổ rời đi.

Lên tới sân thượng, Luke nghiêng đầu nhìn về mái nhà ở phía đối diện, đưa tay ra hiệu ra vẻ là đang hỏi thăm.

Bên phía đối diện, một người đàn ông cũng đang đeo một cái mặt nạ nhìn cảnh tượng kia qua ống ngắm súng nhắm, có chút kỳ quái: "Người này từ nơi nào xuất hiện? Thế mà lại không sợ mình nổ súng sao?"

Loli tóc tím cũng lên tới, nhìn hắn hỏi: "Anh là ai?"

Luke lấy cái máy ghi âm nhỏ kia ra: "V!"

Loli tóc tím có chút không hiểu: "Vì sao lại không mở miệng nói chuyện?"

Luke cười nhẹ lắc đầu, lại móc ra một chiếc điện thoại đã được cải tiến, nhập một đoạn chữ lên phía trên, sau đó nhấn nút phát, trong điện thoại di động truyền ra vẫn là loại âm thanh điện tử lạnh lẽo kia: "Mấy người. . . Quá mức không chuyên nghiệp! Mặc kệ là khuôn mặt, dáng người, hay là dung mạo, ở trước mặt khoa học kỹ thuật biến chuyển từng ngày như hiện nay sẽ rất dễ dàng bị bại lộ."

Loli tóc tím nhìn về phía hắn, không thể không thừa nhận, xác thực là đối phương làm tốt hơn bên phe mình.

Móa nó chứ, tên đứng ở đối diện này từ đầu tới đuôi đều không lộ ra một tấc làn da nào, có thể làm không tốt được sao? Bản thân mình còn đang lộ ra non nửa khuôn mặt đây này!

Luke tiếp tục nhập vào một đoạn chữ nữa: "Mấy người rất may mắn, gặp phải tôi. Cho nên tôi đưa cho mấy người một lời khuyên, chỉ có làm giống như tôi, có thể để cho mấy người sống được lâu hơn một chút."

Loli tóc tím nhíu mày: "Thế nhưng mà. . . Làm như anh, có chút xấu."

Luke lại một lần nữa cười khẽ: "Được rồi, đừng nói nhảm nữa. Mấy người có muốn số tiền này hay không?"

Loli tóc tím sững sờ: "Anh không muốn à?"

Luke lại nhập vào một đoạn văn bản: "Tôi biết là mấy người mới trở lại từ Los Angeles, cho nên chúng ta trao đổi một chút đi."

Loli tóc tím sững sờ, người đàn ông trên nóc nhà đối diện kia lại càng thêm giật mình: Làm sao người này lại biết bọn mình mới trở lại từ Los Angeles?

Luke tiện tay ném cái túi kia cho loli tóc tím, lại nhập vào một đoạn chữ nữa: "Nếu như bên phe mấy người có lưu giữ tiền mặt, như vậy coi như đây là một vụ giao dịch. Nếu như không có, như vậy thì tặng chút tiền này cho mấy người đi."

Loli tóc tím: "A?" Cô nhóc này có chút không rõ ràng ý nghĩ của người này.

Đêm hôm khuya khoắt lại ăn mặc quái dị như vậy, không phải chính là đi ra giết con buôn giựt tiền sao? Tại sao lại đột nhiên hào phóng như vậy.

Túi tiền này tối thiểu cũng có mấy chục ngàn, không phải là một con số nhỏ, cứ như vậy không cần?

Cô nhóc không khỏi nhìn về hướng mái nhà phía đối diện.

Một trung niên đeo mặt nạ bên kia cũng cảm thấy xoắn xuýt, một lát sau anh ta mới nói vài câu.

Loli tóc tím mở miệng nói: "Có thể, thế nhưng anh phải nói cho chúng tôi biết, anh biết được bao nhiêu tin tức của chúng tôi."

Luke cười khẽ, tiếp tục gõ chữ: "Tôi chỉ biết tên của hai người, chuyện khác cũng không rõ ràng cho lắm. Đương nhiên, một lần nữa tôi phải nhắc nhở hai người một câu, hai người ngụy trang quá đơn giản, gặp một lần sẽ rất khó quên. Đặc biệt là em đấy, Mindy."

Loli tóc tím trợn to hai mắt, đôi môi xinh xắn đỏ mọng hơi hơi mở ra, rõ ràng là cảm thấy rất giật mình.

Luke lại nhập vào một đoạn chữ: "Bây giờ máy tính đã có thể thông qua video hoặc ảnh chụp xây dựng ra mô hình, chỉ cần so sánh với dung mạo chân thực, sẽ có thể tìm ra người. Hai người để lộ nửa gương mặt, đến bây giờ còn chưa bị bại lộ, chẳng qua là bởi vì hai người chỉ đối phó với những băng nhóm nhỏ, bọn họ vẫn còn chưa có loại kỹ thuật này. Một khi bị cảnh sát để mắt tới, hai người sẽ bị bại lộ rất nhanh."

Loli tóc tím hoàn toàn mờ mịt, cô nhóc này cũng không thông thạo đối với máy tính, kỹ thuật cho lắm.

Người đàn ông trung niên nào đó ở bên kia cũng vò đầu bứt tóc: Móa nó, mình mới rời khỏi đội ngũ cảnh sát hai năm, đã bị tụt hậu rồi sao?

Cuối cùng, anh ta nói vài câu vào trong tai nghe.

Loli tóc tím: "Anh ghi nhớ địa chỉ này, nơi đó có một đám trang bị và tiền mặt mà chúng tôi đang cất giữ, anh lấy bọn nó đi, giao dịch sẽ hoàn thành."

..................

Người dịch: thichthanhtu

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!