Bây giờ thuộc tính lực lượng của Luke đã đạt đến 32, vượt qua người thường sáu lần, đẩy người ra là chuyện quá dễ dàng.
Áp lực lên nhóm bảo an đã nhỏ đi rất nhiều.
Luke không cần quá nhiều kỹ xảo, chỉ là ỷ vào lực lượng mạnh mẽ và sự nhanh nhẹn, nhét đám người đang tuôn đi qua vào bên trong khe hở, giống như là nhét đá tảng vào khe hở bên trong một con đập lớn vậy.
Làm như vậy khẳng định là không thể ngăn được con đập lớn bị hỏng, thế nhưng có thể để cho nước tràn ra chậm hơn một chút.
Động tác của hắn cực kỳ nhanh chóng, mấy người vọt tới lập tức bị nhét trở lại, người bị nhét trở lại toàn thân bị đè ép đến mức không thể động đậy, còn hạn chế hành động của người bên cạnh luôn.
Đội ngũ đang thoát ra lập tức tăng tốc, mười giây sau đã vọt vào trong hành lang thoát hiểm.
Ánh sáng ở nơi này u ám, Luke đi ở phía trước, ở bên phải hắn là một ông chú người da trắng khoảng bốn mươi năm mươi tuổi, nhìn cũng không hề thu hút.
Nhưng Luke biết, vị này cũng không hề đơn giản.
Vừa rồi đối với những người xem xông lại kia, cần đánh sẽ lập tức đánh, cần ném là ném.
Thủ đoạn gọn gàng, tuyệt không dây dưa dài dòng, đây tuyệt đối là một nhân sĩ chuyên nghiệp.
Bỗng nhiên Luke mở miệng nhắc nhở: "Bên phải có người."
Phản ứng của ông chú người da trắng kia cực nhanh, không chút do dự nghiêng người để một bóng đen vọt tới vọt qua, giữ chặt tay của đối phương lắc một cái, leng keng một tiếng, một vật thể bằng kim loại rơi xuống mặt đất, tất cả mọi người mơ hồ trông thấy, đó là một con dao găm.
Ông chú người da trắng xuống tay không lưu tình một chút nào, dùng sức ép một cái, chỉ nghe thấy một tiếng răng rắc, tên kia hét thảm lên, cổ tay ít nhất là đã bị trật khớp, tỷ lệ gãy xương còn cao hơn.
Ông chú này cũng không dừng lại: "Mau rời khỏi nơi này."
Mọi người đề cao cảnh giác, nhanh chóng lao ra ngoài con đường đen nhánh này, tiến vào bãi đỗ xe ở phía sau, ngôi sao ca nhạc Sheila kia bị ông chú người da trắng nhét lên xe, mau chóng lái đi.
Luke nghiêng đầu nhìn về phía Elsa: "Hôm nay còn đi tìm ngôi sao ca nhạc lớn nữa không?"
Elsa suy nghĩ một chút, gật đầu: "Cô ta rất bận rộn, hôm nay cũng chỉ có thể cho chúng ta một giờ. Bây giờ lại xảy ra một màn này, làm không cẩn thận chỉ còn lại nửa giờ."
Luke gật đầu, không lên tiếng, ngồi lên xe cùng với Elsa đi theo xe bảo mẫu ở phía trước.
Elsa đuổi kịp chiếc xe bảo mẫu kia, bỗng nhiên mở miệng nói: "Vừa rồi sao cậu không tự mình ra tay? Đó chính là Sheila, có chỗ tốt đối với cậu nha."
Luke không hiểu thấu: "Ông chú người da trắng kia có thể ứng phó mà, tại sao tôi phải cướp việc của ông ấy? Tôi chỉ đến giúp đỡ mà thôi."
Elsa ghé mắt: "Khó trách cậu không có bạn gái."
Luke ho nhẹ tiếng: "Ừm, thế nhưng, tôi có thể giải quyết vấn đề bạn gái."
Elsa hơi nghẹn lại: Móa nó đây không phải là đang nói có bạn tình hay sao? Cô ta lại một người bạn trai cũng không có, dựa vào cái gì đi châm biếm Luke.
Elsa không hiểu thấu tự lôi mình ra mắng một trận xong, chỉ có thể âm thầm lái xe, cảm thấy vẫn không nên nói chuyện với một tên cộng tác giỏi xát muối vào lòng kia.
Nửa giờ sau, xe đã lái đến Beverly Hills, tiến vào một căn biệt thự.
Luke huýt sáo một cái: "Xem ra vị ngôi sao ca nhạc này có nhiều tiền hơn cô Katie kia, biệt thự này tối thiểu cũng có giá 5, 6 triệu đô đi!"
Elsa không lên tiếng, còn đang ở bên trong thương tâm.
Bảo an ở cửa nhìn xuống khuôn mặt của Elsa, lập tức cho qua.
Luke lập tức biết, quan hệ tư nhân giữa Elsa và vị ngôi sao ca nhạc Sheila này còn tốt hơn so với bên trong tưởng tượng của hắn.
Trước khi vào cửa, sắc mặt của Luke cổ quái ngăn Elsa lại: "Chờ một lát."
Ở bên trong khứu giác linh mẫn của hắn, 2 người bên trong dường như sát lại có chút gần.
Khoảng năm phút sau, cửa phòng được mởra, ông chú người da trắng kia cầm một tờ danh thiếp trong tay, có chút mờ mịt đi ra.
Ông chú này hiển nhiên là rất nghiêm túc, quần áo vẫn còn tính toán là chỉnh tề, không hề không chuyên nghiệp giống như Luke dự đoán trước đó.
Hắn có chút hăng hái lên tiếng chào: "Này, có thể làm quen một chút không?"
Lúc này ông chú người da trắng kia mới giật mình tỉnh lại, nhìn 2 người bọn Luke, nhận ra là người mới vừa giúp đỡ, hơn nữa ông ta còn nhận ra Elsa.
Ông ta lộ ra nụ cười lễ phép: "Cậu tốt chứ, Brian - Mills."
Luke vươn tay: "Ông khỏe chứ, Luke - Coulson. Ông rất lợi hại."
Brian lộ ra một nụ cười bình thản, vẻ mặt giống như là phụ huynh nhìn con cháu của mình: "Già rồi, sớm nên về hưu."
Luke mỉm cười: "Không, theo tình trạng của ông bây giờ, tối thiểu còn có thể đánh thêm mười năm."
Brian cười khổ: "Hi vọng như thế đi." Ông ta lễ phép cười cười, cáo từ rời đi.
Luke đi theo Elsa vào trong phòng.
Phong cách bài trí trong phòng này cao hơn nhiều so với phòng của vị tiểu thư Katie kia.
Vị Sheila này nổi tiếng đã được khoảng mười năm, hơn nữa còn là ca sĩ có thực lực, thường thường có ca khúc xuất hiện ở trên bảng xếp hạng Billboard.
Mặc dù thứ tự cũng không cao, đại đa số thường ở vị trí một hai chục, nhưng cũng coi như là ca sĩ hàng đầu.
Bên kia Elsa đã giới thiệu Luke một chút, đồng thời cam đoan, tuyệt đối có thể tín nhiệm hắn, ngôi sao ca nhạc kia cũng không quá để ý, chỉ gật đầu hỏi thăm.
Gần đây quả thật là Sheila có chút không may.
Tình hình quái dị trong nhà còn chưa được giải quyết, lại mất đồ trang sức giá một triệu đô, hôm nay mở hội gặp mặt cỡ nhỏ với fan hâm mộ, còn kém chút bị lưu manh cầm dao tập kích.
Giờ phút này, cô ta mặc áo choàng tắm, nhìn có chút đáng yêu.
Elsa an ủi cô ta hai câu, rồi đi thẳng vào chính đề: "Sheila, tôi đã tới, đương nhiên sẽ cố gắng giúp cô giải quyết một chút vấn đề, cho nên dẫn bọn tôi đi xem căn phòng kia đi?"
Sheila cũng biết tính cách của Elsa, hơn nữa người ta nói cũng không sai, vì tinh thần của cô ta không tốt, ngược lại hơn phân nửa là do chuyện quái dị trong phòng.
Cô ta miễn cưỡng giữ vững tinh thần, đứng dậy: "Đi theo tôi."
Lúc khom người từ trên ghế salon đứng dậy, áo choàng tắm trước ngực lộ ra cả một vùng cảnh đẹp.
Luke không một tiếng động thu vào đáy mắt, khẽ gật đầu: Quả nhiên không hổ là một ngôi sao ca nhạc lớn! Lại còn vì vũ đạo mà nổi tiếng, chỉ là bộ ngực này... Chậc chậc, danh xứng với thực!
Đây không phải là Luke hèn mọn, mà là cảnh đẹp đập vào mắt, hắn cũng không đến mức quay đầu đi không nhìn.
Đi theo Sheila vào thang máy lên lầu ba, Elsa thuận miệng hỏi: "Ngày đó sau khi cô gọi điện thoại cho tôi, xác định là chưa từng sửa sang lại gian phòng kia, cũng không để cho người khác đi vào chứ?"
Sheila gật đầu: "Đúng vậy, tôi đã nghe cô nói, cần phải bảo vệ hiện trường trước tiên, mới thuận tiện để cô tra án, lần này cũng không hề dọn phòng."
Trong lòng Luke tán thưởng một câu, Elsa quả nhiên là thám tử già đời, đã ngay lập tức nghĩ đến điều ấy.
Đáng tiếc là lúc ấy cô ta ở Miami, bằng không thì có thể tìm được càng nhiều manh mối hơn rồi.
Đi đến trước cửa một gian phòng, Sheila hơi do dự một chút, nhìn Luke một chút, lại nhìn Elsa.
Elsa lập tức hiểu được, khẽ gật đầu: "Cậu ta không có vấn đề, hơn nữa cậu ta rất có nghề đối với việc phá án."
Sheila kinh ngạc lại nhìn Elsa một cái, cô ta biết, vị bạn cũ này của mình rất ít khi tán dương đàn ông, đặc biệt là vị này còn rất giống một học sinh cấp ba.
Không tiếp tục do dự nữa, ngón tay của Sheila đè lên bên trên một tấm bảng trên cửa phòng, một giây đồng hồ sau, cửa phòng tích một tiếng mở ra.
Luke: "Mở khoá vân tay?"
Sheila gật đầu: "Đúng vậy, cũng có thể dùng giọng nói để mở ra."
Luke: "Trừ chị ra còn ai có thể mở cánh cửa này?"
Sheila: "Chỉ có tôi và bảo mẫu Meryl, nhưng cánh cửa này mở ra sẽ lưu lại ghi chép, mà những ngày xuất hiện chuyện khác thường kia, cánh cửa này không có ghi chép mở ra khác thường nào."
.............................
Người dịch: thichthanhtu