Một khi hai vụ án đồng thời xảy ra, sau khi so sánh chéo với nhau, rất dễ dàng sẽ bị phát hiện ra một ít manh mối.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao hắn vừa tiến đến đã sử dụng phi đao tự chế đơn giản, mà không sử dụng khẩu M1911 kia.
Làm xong tất cả những chuyện này, Luke lại càng thêm cấp tốc, trong vài giây đã vọt tới gần thang máy.
Hai tên bảo an bảo vệ thang máy đứng ở nơi đó hầu như là phát hiện ra hắn ngay lập tức, khẩu súng trong tay lập tức quay qua.
Tốc độ phi đao trong tay Luke càng nhanh hơn, lúc mới vừa bước ra chỗ rẽ đã được ném ra ngoài.
Để bảo đảm tỉ lệ chính xác, một lần hắn ném ra bốn thanh phi đao, đây cũng là một lần hắn ném ra số lượng lớn nhất cho đến lúc này.
Họng súng của hai tên bảo an mới quay sang bên này, trước ngực hai người đã riêng phần mình bị cắm vào hai thanh phi đao.
Toàn thân hai người mềm nhũn, tay trái của Luke đã một lần nữa sờ lên bên hông rồi tiếp tục quăng ra, lại là bốn thanh phi đao bắn ra, lần này chỉ có lần lượt một thanh phi đao bắn trúng đầu hai người.
Hai người bịch một tiếng, ngã xuống đất.
Luke tiến lên, lục soát lấy đi vũ khí trong tay và băng đạn của hai người này.
Trong tay hai tên bảo an này không phải là súng lục, mà là hai khẩu súng tiểu liên MP5, bởi vì bọn họ bảo vệ là con đường lên xuống quan trọng nhất.
Khứu giác linh mẫn của Luke cũng đã phát hiện ra, có không ít mùi của thiếu nữ đều tới từ dưới thang máy tầng lầu.
Hắn tiến vào thang máy , ấn nút xuống tầng B1.
Năm giây sau, cửa thang máy đinh một tiếng mở ra.
Hai tên bảo an giơ súng chĩa về phía thang máy, bọn họ biết, người trên lầu sẽ không tùy ý đi xuống, bây giờ nhiệm vụ của bọn họ là giữ vững thang máy, nếu không có biến cố, không có khả năng tùy ý di động.
Bởi vậy, trên lầu có người muốn xuống, đương nhiên là bọn họ sẽ cảnh giác.
Đập vào mắt lại là bóng dáng của một đồng sự, hai người hơi hơi do dự một chút.
Ba ba! Ba ba!
Chỉ trong chớp nhoáng do dự này, trên đầu hai bảo an này đã riêng phần mình thêm ra hai cái lỗ.
Luke tiện tay ném thân thể một tên bảo an đang ngăn ở trước người mình ra, nhấc chân bước ra ngoài thang máy.
Tốc độ phản ứng nổ súng trong khoảng cách gần, hắn không cho rằng nơi này có ai có thể vượt qua hắn, cho dù là một đối hai.
Tiếng súng này rốt cục đã bại lộ vị trí của hắn, nhưng đã không quan trọng nữa.
Đội bảo an đã bị hắn xử lý bảy tên, chỉ cần không phải là loại đoàn thể chuyên nghiệp, lâm thời chắp vá thì mười, hai mươi người hắn cũng không sợ.
Hắn đi ra ngoài thang máy, không ngừng bước, đến một chỗ góc cua, tay phải trực tiếp vươn ra, khẩu MP5 trong nháy mắt quét ra một mảnh mưa đạn.
Phốc phốc phốc phốc phốc!
Hai tên bảo an kêu thảm một tiếng, ngã xuống mặt đất.
Luke đi ra khỏi góc tường, khẩu P226 bên tay trái ba ba hai phát, hai tên bảo an lập tức yên tĩnh trở lại.
Giờ phút này, cách thời điểm Luke mở trang bị quấy nhiễu ra không tới năm phút, bảo an trong biệt thự trên cơ bản đều đã xong đời.
Bước chân cực nhanh vòng qua thi thể hai tên bảo an này, chạy tới một góc tường.
Trong nháy mắt thò đầu ra, khẩu P226 trong tay liên tục nổ súng.
Ba ba! Ba ba!
Hai lần nhấn đúp, hai tên bảo tiêu trúng đạn trên ngực ngã xuống, lộ ra một người đàn ông trung niên ở phía sau bọn họ.
Trong tay người này cũng không có súng, vẻ mặt hoảng sợ nhìn hắn, bờ môi giật giật, giống như là muốn nói cái gì.
Luke cầm súng ra hiệu cho người này một chút, ép người này trở về trong phòng, lúc vào cửa khẩu P226 trong tay rủ xuống, hướng về hai cái đầu ở hai phía trái phải trên mặt đất.
Ba! Ba!
Sau khi vào phòng, hắn móc điện thoại nhãn hiệu giả ra, đánh chữ phát lên: "Các ông tới nơi này làm gì?"
Người kia do dự không lên tiếng.
Luke nghiêng đầu nhìn tới phòng kính bên ngoài một chút, một cô gái trẻ tuổi đứng ở dưới ánh đèn, trên người chỉ mặc hai mảnh vải tựa như nội y, cả người lung la lung lay.
Luke lại nhìn vào phòng, bên cạnh chỗ ngồi duy nhất, trên bàn trà nhỏ đặt vào một cái màn hình có gắn bàn phím và một vật nhỏ, phía trên còn biểu hiện ra —— con số $100000.00.
Khóe miệng của hắn nhếch lên, đi tới, tiện tay nhấn xuống dấu + phía trên.
Một giọng nữ nhẹ nhàng vang lên: "Món hang số 5, giá mới nhất là 105.000."
Luke nghiêng đầu, nhìn về phía người đàn ông này: "Ông tới để mua thiếu nữ."
"Không!" Sắc mặt người đàn ông kia hoảng sợ, mặc dù lắc đầu, trong miệng lại ấp úng không nói nên lời.
Ba!
Hai mắt của người đàn ông này trợn to, từ trên vách tường chậm rãi trượt xuống, ngã xuống đất.
Luke cũng lười nhác nói nhảm.
Chỉ cần xác nhận được là tên khốn này đến mua bán người, hắn giết sẽ không có chút gánh nặng nào trong lòng cả.
Trong số những người mà hắn ghét nhất, nếu như đám con buôn dược phẩm xếp số một, bọn buôn người sẽ xếp ở vị trí số hai.
Cất bước đi ra ngoài, đến gần một cánh cửa cách đó mấy mét, Luke cũng không đi vào, súng tiểu liên trong tay giơ lên phía trước, phốc phốc phốc phốc phốc bắn quét đánh xuyên qua cửa phòng, bên trong có hai tiếng kêu thảm vang lên.
Hắn chờ đợi một lát, đẩy cửa phòng ra.
Hai người bên trong, một là bảo an, một lại là người vừa rồi ở bên ngoài biệt thự, nghênh đón những người tới mua người kia.
Nhìn người đàn ông được tính toán là chủ quản nơi này, Luke mở miệng nói: "Ông ở nơi này buôn bán những cô gái kia, đúng không?"
Người đàn ông này đau đến mức đầu đầy mồ hôi, trong miệng lại vội vàng nói: "Tôi có thể cho cậu tiền, đừng giết tôi. Những cô gái kia đều không phải do tôi bắt, cậu có thể hiểu được chứ? Đây. . . Đây chỉ là làm ăn."
Ba! Ba!
"Ừm, tôi hiểu!" Luke thu súng lại, quay người đi ra ngoài: Vậy ông cũng có thể hiểu được, với tôi mà nói, ông cũng chỉ là một mớ điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy!
Tạo hình phòng ở tầng dưới mặt đất này rất thú vị, mấy gian phòng hình thành một vòng tròn, hành lang bên ngoài làm trung tâm.
Luke đi một vòng giết xuống, lại trở lại gần thang máy, giờ phút này thang máy lại đinh một tiếng mở ra.
Không chút do dự nâng súng tiểu liên lên, phốc phốc phốc quét tới, hai tên bảo an vẫn giữ tư thế giơ súng ngã ở trong thang máy.
Luke nhìn tướng mạo của hai người này, cơ bản đã xác định được nhóm bảo an đã sắp chết hết, hai người này chính là hai trong năm bảo an ở vòng ngoài.
Nếu như ngay cả bọn họ đều đã trở về, vậy bảo an bên trong biệt thự rất không có khả năng lại chậm hơn cả bọn họ còn.
Vừa rồi lúc dạo qua một vòng, hắn đã điều tra rõ, nơi này trừ thang máy, chỉ có một lối thoát ở bên trong khu trung tâm.
Bây giờ, cái thang máy kia chính là đường ra vào duy nhất, cũng có ý nghĩa là bốn nhóm người mua còn lại đều đã là cá trong chậu.
Luke lại một lần nữa trở về thang máy, đi lên lầu một.
Sau khi thang máy mở ra, Luke chờ trong giây lát, hít sâu mấy hơi mới cất bước đi ra.
Ba tên bảo an còn lại không hề ở bên ngoài thang máy.
Luke cũng không vội, tốc độ dưới chân cực nhanh tìm tòi ở trong biệt thự.
Rất nhanh hắn đã tìm đến một căn phòng, bên trong có mùi của ba tên bảo an.
Luke đưa tay lên dùng súng tiểu liên quét tới, phát hiện cửa phòng lại chỉ xuất hiện vết đạn, chứ không hề bị bắn xuyên.
Cánh cửa này thế mà được gia cường thêm tấm thép và một tầng cách âm.
Luke nheo mắt lại, tạm thời từ bỏ ba tên bảo an rụt đầu này, trở lại cửa thang máy, đưa tay nhắm ngay vào bóng lưng năm người đang vội vàng chạy ra cửa bắn quét một trận.
Năm người lần lượt bị bắn ngã, có hai người còn đang kêu thảm, ba người khác lại đã trực tiếp bị bắn xuyên ngực, chết không thể chết lại.
Một người kêu thảm trong đó trông rất hào hoa phong nhã, nhìn đã biết chính là một nhân vật có tiền có quyền.
Không cần phải nói, vị này lại là một người mua.
"Đừng, đừng giết tôi, tôi có tiền, tôi có thể cho anh rất nhiều tiền." Người này giống như là đã ý thức được cái gì, vội vàng làm ra cố gắng cuối cùng.
Luke nâng khẩu P226 trong tay lên.
Ba! Ba!
Bù vào đầu hai người bị thương tương đối nhẹ mỗi người một phát súng.
Tiền đối với Luke căn bản là không có ý nghĩa gì cả.
Cho dù là hắn muốn kiếm tiền, cũng không cần thả cho loại cặn bã này có đường sống.