Không bao lâu sau, Bobby đi ra, thay đổi một bộ quần áo thoải mái: "Muốn uống chút gì không? Chỗ này tôi có cà phê, nhưng chỉ là loại hòa tan."
Luke: "Không cần, ngồi xuống nói chuyện đi."
Sau khi hai người ngồi xuống ghế sô pha ở trong phòng khách, Luke đi thẳng vào vấn đề: "Tôi đi công tác mới trở lại, thừa dịp hôm nay còn có chút nhàn rỗi, sẽ sắp xếp công tác chính thức cho anh."
Nói xong, hắn móc từ trong ba lô mang theo ra một chồng văn kiện: "Những thứ này chờ chút nữa anh có thể từ từ xem, tôi có thể nói trước cho biết đây là thứ gì. Đây đều là văn kiện tôi xin độc quyền, về phần là độc quyền thứ gì, anh xem cái này đi."
Luke lấy một chiếc điện thoại di động ra, mặc dù vẫn đầy đủ công năng, nhưng màn hình đã được hắn tăng lớn, dù sao đây là thứ lấy ra dùng làm vật thí nghiệm, thể tích lớn một chút cũng không sao.
Mở một phần mềm ra, ra hiệu cho Bobby sang đây xem.
Bobby nhìn hắn thao tác trong chốc lát, có chút không xác định hỏi: "Đây là, bản đồ?"
Luke gật đầu: "Đúng thế. Điện thoại được tăng thêm di động công năng định vị GPS, thứ này có thể sử dụng bản đồ cả nước, thậm chí là cả thế giới. Điều kiện tiên quyết là trong điện thoại di động tồn trữ đầy đủ dữ liệu về bản đồ."
Bobby mờ mịt: "Thứ này thì làm được cái gì?"
Luke ừ một tiếng: "Bán cho Google, nhưng tôi lười đi làm thứ này, bán lấy tiền là xong."
Bobby: "Google... Hình như là một công cụ tìm kiếm mà? Bọn họ sẽ mua thứ này?"
Luke cười ha ha, đem tác dụng của loại bản đồ hướng dẫn này đối với Google đại khái nói ra.
Bobby gật đầu tỏ ra là đã hiểu rõ: "Vậy, giá tiền thì sao?"
Luke suy nghĩ: "Mua đứt, ranh giới cuối cùng là năm trăm triệu đô đi, làm tròn lấy số chẵn."
Bobby: ... Cmn còn làm tròn số gì nữa, có phải là cậu nói lộn thêm ra một số 0 hay không?
Luke nói như vậy đương nhiên là có nguyên nhân.
Hắn ở kiếp trước chỉ tùy ý xem qua một ít tin tức mua bán của Google, mặc dù hắn cũng không quan tâm đối với Google cho lắm, nhưng đối với những hợp đồng thu mua có giá trên trời kia cũng phải cảm thấy giật mình.
Trong đó, ở kiếp trước của hắn Google thu mua hãng di động Motorola với giá 125 triệu đô, mấy năm sau lại bán lại cho công ty Lenovo của Trung Quốc với giá 29 triệu đô, đây cũng là nguyên nhân hắn biết Google rất chịu bỏ tiền. (Chú thích: Nhưng Google giữ lại lượng lớn kỹ thuật độc quyền của Motorola)
Ở bên trên ứng dụng bản đồ hướng dẫn, Google phải tốn bao nhiêu tiền, Luke cũng không biết.
Nhưng theo quán tính vung tiền mạnh tay của Google, tăng thêm tương lai rộng mở sau khi thứ bản đồ trí năng này xuất hiện, đòi giá 500 triệu đô thật sự cũng không tính là thứ gì ghê gớm.
Nếu như không thành công? Vậy thì không thành công chứ sao.
Cùng lắm lại tiếp tục làm một chút kỹ thuật khác có giá trị không lớn bán ra ngoài là được.
Trước đó Luke biết rất nhiều về xu thế phát triển, nhưng lại khuyết thiếu năng lực cần thiết, cũng không có tài chính, cho nên hắn không phát tài được.
Bây giờ, hắn đều đã mua xong bốn loại năng lực sơ cấp của Tony Stark, muốn kiếm chút tiền thì thật sự là chuyện quá đơn giản.
Trước tiên bán loại kỹ thuật này, đó là thử nhìn xem có thể một lần kiếm được một mớ hay không.
Năm trăm triệu đô, đủ cho Luke tiêu xài thật lâu.
Hắn không phải là Tony Stark, sự cần thiết đối với kỹ thuật cũng không cao lắm, tốc độ đốt tiền cũng không cần phải biến thái như vậy.
Luke để chiếc điện thoại di động và đống văn kiện kia lại, để Bobby cầm đi làm mẫu, lấy thêm ra mười ngàn đô, tính toán làm phí lữ hành trong mấy tháng này.
Đưa tiền mặt không chính quy? Thì đúng là không chính quy rồi.
Luke giữ Bobby lại, không phải là thật sự trông cậy vào anh ta sẽ làm tốt bộ phận quản lý PR, chỉ là nếu không thì anh ta quá nhàn, đây là đang lợi dụng đồ bỏ đi mà thôi.
Hắn thậm chí còn cổ vũ Bobby, để anh ta suy nghĩ xem sau khi bán ra kỹ thuật bản đồ hướng dẫn lấy 500 triệu đô xong, một phần trăm cổ phần có thể được chia bao nhiêu tiền? Đó chính là 5 triệu đô nha.
Có số tiền này, trong nháy mắt Bobby có thể từ một người bình thường tiền lương hàng năm chỉ có trăm ngàn, biến thành giai tầng phú hào.
Bobby đối với chuyện này đương nhiên là chỉ có thể cười khổ: Nhưng như thế thì cũng cần phải bán kỹ thuật bản đồ hướng dẫn này được năm trăm triệu a!
Nhưng có hi vọng này, nói không động tâm thì đó là giả.
Mặc dù trong lòng Bobby không tin, nhưng thực tế vẫn có chút mong đợi. Năm trăm triệu đô quá nhiều, nhưng một trăm triệu đô đối với Google mà nói, thật sự là mưa bụi.
Luke cũng không sợ những công ty như Google làm ẩu, chứng nhận kỹ thuật độc quyền còn đặt ở nơi đó kia!
Vì để đăng ký một đống lớn kỹ thuật độc quyền hình thành hàng rào kỹ thuật độc quyền cơ bản, hắn chỉ đăng kí độc quyền thôi đã xài hết khoảng trăm ngàn, mà văn phòng luật sư hắn ủy thác kia cũng đã kiếm được mấy chục ngàn đô.
Cho nên, biệt thự Luke đang ở bây giờ kia đều bị thế chấp ra ngoài.
Google chỉ là dự định trường kỳ, một lần làm ăn vớt đủ tiền, mà hắn muốn để cho mình tạm thời giàu có lên cũng rất đơn giản.
Ví dụ như, hình như hắn có một người chú đang ở Las Vegas.
Mà California ở sát tiểu bang Nevada, Los Angeles cách Las Vegas chỉ 430 cây số, lái xe chỉ cần 4 giờ, máy bay lại chỉ cần một giờ đã đến nơi.
Nhưng mà, số tiền thế chấp nhà vay được vẫn còn không ít, Luke cũng không vội.
Thời gian cứ như vậy trôi đi đến giữa trưa, Luke lái xe, đi tới đại học Nam California bên kia.
Đại học Nam California đi sâu về phía nam, trị an ở đây rất kém, băng nhóm san sát, các loại tội phạm nhiều không kể xiết.
Lái xe đi dạo xung quanh một hồi, còn thuận tiện tìm một tiệm ăn nhanh ăn bữa cơm trưa, bốn giờ chiều Luke mới từ nơi này rời đi, trở về nhà.
Chỗ hắn quan sát kia cũng không phải là cái gì bí mật, chẳng qua là điểm tụ tập của băng nhóm D-36, nên thành viên của băng nhóm này ưa thích xăm chữ D hoặc số 36 lên trên người, nên nghiệp vụ chủ chốt của băng nhóm này chính là dược phẩm vi phạm lệnh cấm.
Nguyên nhân để Luke truy xét bọn họ cũng rất đơn giản, bởi vì bọn họ chính là bên cung cấp cần sa cho đại tiểu thư Ginny.
Đại tiểu thư Ginny ở Beverly Hills làm như thế nào có thể tìm được nhóm con buôn này, nguyên nhân càng đơn giản hơn, bởi vì cô ta chính là sinh viên đang học ở đại học Nam California.
Cô ta rất có tiền, còn có bảo an bảo vệ, dám để cho băng nhóm bên này đưa hàng đến tận nhà cho cô ta.
Luke đã sớm từ bên trong vụ án Katie bị giết lần trước, từ chỗ Dustin và Elsa lấy được tình báo cơ bản về băng nhóm D- 36, lại thêm bản thân điều tra, cũng coi như là đã đại khái biết rõ phạm vi hoạt động của băng nhóm này.
Bây giờ, hắn có không gian trữ vật, rất nhiều chuyện đều có thể làm một chút.
Sau khi về nhà, hắn mở tủ lạnh, trước tiên đi tìm nguyên liệu nấu ăn.
Nguyên liệu nấu bữa sáng xác thực là không có, nhưng nguyên liệu nấu bữa tối ở trong tủ lạnh lại có một ít, Selina cũng sẽ không lấy những miếng thịt tươi này ra ăn.
Gia vị cũng không động tới, món chính buổi tối cũng đã có.
Hắn lấy lò nướng rất ít sử dụng ra, đưa ra sân nhỏ phía sau, đặt mấy miếng thịt lớn đã xử lý xong lên trên.
Loại thịt nướng nông thôn kiểu Mỹ này chỉ cần năm, sáu tiếng là có thể ăn, hắn vì tiết kiệm thời gian, còn đặc biệt cắt thịt ra nhỏ hơn một chút, như thế trực tiếp nướng năm cân mười cân thịt theo cách làm này một lần cũng được.
Chuẩn bị xong thứ này, lúc này Luke mới bắt đầu lên mạng, xem tin tức về chuyến bay đi Las Vegas, tính toán tiến trình đi về, sử dụng thời gian tốt nhất.
Lại tiếp tục điều tra thêm khách sạn ở Las Vegas, kèm theo sảnh giải trí các loại, hơn nữa còn phải là nơi có danh tiếng tốt.
Những cửa hàng rượu kia cũng không thể bỏ qua, để cam đoan sau khi hắn thắng một số tiền lớn, sẽ không tới mức không hiểu thấu bị người để mắt tới, kẻ liều mạng vì tiền bí quá hoá liều ở nơi đó cũng không ít.
Thị khu bên trong Los Angeles cũng có loại chỗ ăn chơi này, nhưng ở đây Luke là cảnh sát.
Mà ở Las Vegas hắn chính là một bình dân, thắng bao nhiêu tiền ở nơi đó, đều là hợp pháp.