Đây không phải không có tình người, mà là thời gian tinh lực của thám tử hữu hạn.
Bên trong phim truyền hình Mỹ, rất nhiều thám tử đều tỏ ra là người không điều tra ra manh mối của vụ án, sẽ thề không bỏ qua.
Nhưng trên thực tế, thám tử căn bản là không có tư cách làm như vậy.
Cố định theo đuổi một vụ án, sẽ chậm trễ việc phá án và bắt giam của rất nhiều vụ án khác, sớm muộn gì cấp trên cũng sẽ để cho thám tử đó xéo đi.
Dù là hết sức để bụng đối với một vụ án, cũng chỉ có thể ở dưới tình huống không làm ảnh hưởng tới công việc bình thường, bớt thời gian ra điều tra.
Đây cũng là sự khác nhau giữa thám tử và thám tử tư, thám tử cần phải giữ gìn trật tự cơ bản cho xã hội, thám tử tư mới có thể đặc biệt một mực điều tra nhằm vào một vụ án.
Về sau, lại đến phiên Selina quan tâm tới hành trình của hắn ở Paris, còn xem toàn bộ ảnh chụp của Elena và hắn.
Chuyện này lại để cho cô ta vô cùng đố kị.
Mặt mũi cô ta tràn đầy vẻ mất mát: "Loại lữ hành thú vị này, thế mà lại không tới lượt tôi? Tôi cũng muốn đi Paris mua đồ, đi ra biển Marseilles tắm nắng."
Luke ha ha: "Qua một thời gian ngắn nữa tôi sẽ đi Las Vegas chơi mấy ngày, cô đi cùng không?"
Selina hí hửng trong chốc lát, nhưng ngay sau đó lại lắc đầu: "Đoán chừng sẽ rất khó, bây giờ công việc của tôi tương đối nhiều, xin phép nghỉ cũng không tốt lắm."
Luke nhún nhún vai: "Không có việc gì, vậy thì chờ thêm một thời gian ngắn nữa, gần đây cô nỗ lực thêm một chút. Tôi đã từng nói với cô, Elsa có thể sẽ được thăng chức."
Selina suy nghĩ, gật đầu: "Tôi cũng nghe phong thanh về chuyện này, nhưng chuyện đó có quan hệ gì tới tôi?"
Luke: "Nếu như chị ta thật sự được thăng chức, tôi sẽ thỉnh cầu điều cô sang, tiếp tục làm cộng tác với tôi."
Selina giật mình: "Nhưng không phải nói là cậu từng nói, chúng ta cần mấy tháng để quen thuộc với tình hình nơi này, thành lập mạng lưới quan hệ của mình à?"
Luke hắc hắc: "Quan hệ giữa Elsa và ta cũng không kém, tôi có thể điều động đại bộ phận tình báo tài nguyên của Elsa, chỉ cần cung cấp phần lớn công lao cho chị ta là được. Tình huống ở Houston, là chúng ta bị cô lập ở tổ trọng án, bây giờ theo từ sếp Dustin đến thám tử lâu năm là Elsa, đều đứng ở bên phía chúng ta, một lần nữa làm cộng tác cũng không có vấn đề!"
Selina cũng trở nên hưng phấn: "Thật?"
Luke: "Thật. Tôi đã thử thăm dò Elsa, chị ta cũng không hề phản đối ý nghĩ này, điều kiện tiên quyết là chị ta lên làm Cảnh sát trưởng, từ cộng tác trở thành cấp trên của tôi."
Selina: "Vậy phải chờ bao lâu? Sẽ không là nửa năm một năm đấy chứ? Tin đồn chị ta thăng chức chỉ nói có thể là trong mấy tháng gần đây."
Luke: "Nhiều nhất là trong hai tháng, trong vòng một tháng có kết quả cũng rất có thể."
Selina: "A vậy, vậy thì quá tốt."
Luke ha ha: "Cao hứng chưa? Lên rửa chén."
Selina: "Ai nha, bụng tôi vẫn còn tức, còn phải nghỉ ngơi thêm một chút."
Luke cũng không để ý tới kỹ thuật diễn vụng về này của cô ta, trực tiếp đứng dậy: "Dù sao cũng là nhiệm vụ của cô, tôi đi tắm trước."
Kết quả là chờ lúc hắn tắm rửa xong đi ra, Selina đã thu dọn xong đồ vật đi vào phòng bếp.
Luke cười lắc đầu, một lần nữa cầm máy vi tính xách tay của mình kiểm tra tin tức.
Một đêm yên bình trôi qua.
Ngày hôm sau, Luke và Selina riêng phần mình lái xe đi làm.
Tinh thần của Selina toả sáng, đây là do tối hôm qua sau khi được ăn bữa tiệc đồ nướng lớn, sáng nay lại ăn bữa sáng do Luke làm, ngay cả bánh Cupcake nhỏ làm đồ ăn vặt bị gãy mất cung ứng trước đó cũng lại một lần nữa được nhét mấy cái ở trong túi xách.
Tâm trạng của Na tham ăn tự nhiên là phải tốt rồi.
Đến đồn cảnh sát, trông thấy Elsa ngồi trước bàn làm việc, tinh thần rõ ràng là đã khôi phục.
Nhìn thấy Luke đi vào, cô ta lên tiếng chào.
Luke cười đặt túi giấy trong tay vào trước mặt cô ta: "Cupcake tự chế, không có việc gì có thể làm đồ ăn vặt."
Elsa có chút ngạc nhiên, mặc dù cô ta cũng không phải là đặc biệt để ý tới chuyện ăn uống, nhưng cũng không nhịn được lấy ra một cái bắt đầu ăn.
Kết quả là chưa được mấy phút, cô ta đã phải hối hận.
Mặc dù người Mỹ tương đối chú trọng với việc riêng tư, giữ một khoảng cách, nhưng Elsa là ai?
Cô ta là một trong mấy người có tư cách già nhất trong tổ trọng án, thám tử có quan hệ thân thiết với cô ta không phải chỉ là một hai người.
Ở bên trong tổ trọng án, có năm người là cô ta dẫn dắt từ khi mới vào, cũng có thể coi là một nửa học trò của cô ta.
Người khác sau khi làm việc với nhau mấy năm, có quan hệ không tệ cũng có bốn năm người.
Nói cách khác, gần một nửa người trong tổ trọng án đều có quan hệ không tệ với cô ta.
Bạn bè trở nên thân thiết, như vậy nhiều khi lại không đáng tin cậy.
Elsa không coi Cupcake là chuyện gì đáng kể, nhưng những người khác lại không giống như thế.
Lúc này Dustin vừa vặn đi ra đi WC, đi qua nơi này, trông thấy bánh cupcake ở bên trong túi giấy đang mở, nhìn thấy bên trong còn có mấy cái, tiện tay lấy đi một cái: "Ừm, còn may là tôi còn chưa ăn sáng, cảm ơn Elsa."
Elsa vẫn còn không để ý cho lắm, chẳng qua là cô ta cảm thấy hương vị món bánh ngọt này cũng không tệ, không hề kém hơn loại bánh cô ta mua ở cửa hàng bánh ngọt.
Lão thám tử Hoa kiều Billy - Vương ở bên cạnh lập tức tiến tới: "Ai nha, tôi cũng chưa ăn sáng, cảm ơn Elsa." Duỗi tay ra, lại lấy đi một cái.
Một người khác trẻ tuổi hơn, là nữ cảnh sát Melinda đại khái khoảng hai mươi bảy hai mươi tám cũng nhích lại gần: "Oh, Elsa, chị vẫn còn nhớ rõ là tôi thích ăn Cupcake à, cảm ơn nhé." Cũng dùng tốc độ tay cực nhanh cầm một cái lên lập tức đi.
Nhưng vẫn chưa xong, ở chỗ hơi xa một chút, mấy thám tử đến sớm khác cũng xúm lại đây.
Đều là vừa nói chuyện vừa hành động, hai cái Cupcake cuối cùng ở trong túi giấy cũng không cánh mà bay.
Nhanh tay có, chậm tay nhịn, mấy thám tử không mò được bánh chỉ có thể tán đi.
Nhưng có người không muốn mặt lại còn kêu lên: "Elsa, lần sau mang nhiều hơn một chút nha. Hiếm khi cô mời bánh ngọt một lần, chỉ mang chút này, lần trước tôi còn mang một chục donut tới mời khách."
Mặt mũi của Elsa tràn đầy xoắn xuýt: Móa nó, mình mới chỉ ăn một cái a! Đám khốn kiếp này!
Mấu chốt là loại bánh ngọt này làm rất không tệ, bánh ngọt ở trong cửa hàng tối thiểu bán ba đến năm đô một cái, là loại donut thông thường kia có thể so sánh sao?
Thua thiệt! Trong lòng cô ta chỉ có ý nghĩ này.
Sớm biết tài nghệ tự chế bánh ngọt của Luke tới mức này, cô ta sẽ tuyệt đối không đĩnh đạc bày ra như vậy, giữ lại toàn bộ để mình ăn, cũng còn hơn để đám khốn kiếp này cướp đi.
Những thám tử dám đưa tay này, quan hệ với cô ta đều không tầm thường, ăn nhiều ăn ít một cái bánh ngọt thì căn bản là cũng không ảnh hưởng tới quan hệ của hai bên, đây là quá thua thiệt.
Lúc này cô ta mới nhìn về phía Luke: "Cậu không thể chờ tới lúc bọn họ không có ở đây, lặng lẽ kín đáo đưa cho tôi à?"
Luke cười không nói, dù sao là hắn đưa cho Elsa, chính cô ta không giữ được bánh ngọt, cũng không thể trách hắn.
Nhìn thấy cô ta ăn xong bánh ngọt, Luke mới hỏi: "Vụ án lần này là tình huống như thế nào?"
Elsa ném hồ sơ ra, hắn đi tới lấy lên lật ra.
"Vụ án này, có chút khó giải quyết." Elsa nói đến: "Chết người là một người tên là William - Johnson, người này bị người trên xe một phát súng headshot. Gã ta làm bất động sản, lý lịch vô cùng không sạch sẽ, ở bên trong tư liệu của chúng ta, gã này có liên quan tới rất nhiều vụ án uy hiếp, đả thương người. Mơ hồ còn có tin đồn, nói gã này có liên quan tới nhiều vụ án mạng, những chuyện này đều xảy ra ở trên người một ít hộ gia đình và người thuê những căn nhà cũ kỹ. Tình báo cho thấy, những tòa nhà lớn và đất này đều thuộc về William - Johnson."
Luke vừa xem tư liệu trên hồ sơ, cùng với Elsa ở bên cạnh bổ sung thêm các loại thông tin, vừa nói: "Cho nên, đây chính là một tên thủ lĩnh của băng nhóm, bị người giết chết là chuyện sớm hay muộn?"