3 người đi ra ngoài phòng vẽ tranh, ngay ở trong công viên nhỏ bên ngoài lầu chính không xa ngồi xuống, bắt đầu chính thức nói chuyện.
Luke không có chỗ trống để ngồi, Elsa và Margaret ngồi ở trên chiếc ghế giống thiết nghệ mộc điều kia, hắn không có khả năng ngồi lên theo.
Hắn đứng ở bên cạnh Elsa, nghe hai người nói chuyện, cũng thuận tiện đứng ngoài quan sát xem xét Margaret.
Không thể không nói, cô nàng Margaret này xác thực là xinh đẹp, khó trách một đại ca của băng nhóm như William đều thích cô ta, mái tóc vàng bồng bềnh, nhưng hẳn là nhuộm, làn da trắng nõn, ngũ quan có đặc điểm rất đặc sắc.
Miệng to, con mắt to, sống mũi cao, hốc mắt sâu, là loại mỹ nhân điển hình mà người Mỹ ưa thích, trông có chút giống như là Annie Hathaway.
Hơn nữa, mới 21 tuổi, còn là sinh viên nghệ thuật, để cho tất cả mọi thứ của cô ta đều ở vào thời đỉnh cao.
Lần nói chuyện này, kéo dài thật lâu.
Luke còn đi tới chỗ máy bán hàng tự động mua mấy chai nước khoáng trở lại, để hai người phụ nữ nhuận khẩu.
Elsa nói chuyện, cũng từ những tình tiết vụ án lúc vừa mới bắt đầu, dần dần lộ ra một ít tình huống cho Margaret, chủ yếu là chuyện có khả năng cô ta sẽ gặp phải nguy hiểm.
Đây là hành vi cá nhân của Elsa.
Trên thực tế, cho dù cô ta không nhắc nhở, nếu Margaret xảy ra chuyện, đồn cảnh sát cũng sẽ không có phiền phức gì, thậm chí có khả năng còn thanh nhàn hơn một chút, dù sao như thế sẽ không còn có ai nhao nhao để bọn họ kiểm tra vụ án của William – Johnson nữa.
Nhưng là phụ nữ, đối mặt với loại người cũng không tính là người xấu như Margaret, thậm chí còn là một người có chút đơn thuần ngây thơ, Elsa vẫn cảm thấy mềm lòng.
Luke cũng không quan trọng.
Hệ thống siêu thám tử cho phép hắn xuống tay vô tình đối với người xấu, nhưng đối với loại người bình thường thiện lương như Margaret, hắn cũng không có khả năng máu lạnh như vậy.
Margaret cũng không phải là dựa vào William - Johnson để có được một cuộc sống tốt, điều kiện của bản thân gia đình cô ta hết sức tốt, áo cơm không lo mới lựa chọn con đường nghệ thuật.
Elsa muốn nhắc nhở, vậy thì cũng tùy cô ta làm.
Kỹ xảo nói chuyện của Elsa cũng không tệ, dù sao cũng là một thám tử đã phá án 8 năm, nói chuyện với phụ nữ càng là một trong những việc mà cô ta am hiểu nhất.
Khí chất già dặn của cô ta rất dễ dàng thu hoạch được tín nhiệm và hảo cảm của một ít người phụ nữ mềm yếu, ví dụ như Margaret.
Bởi vậy, trong hơn một giờ nói chuyện, Margaret đã bị Elsa moi ra rất nhiều tin tức về William khi còn sống, đồng thời cũng biết tình cảnh trước mắt mình.
Sự việc dạng này, để Luke tới nói đều chưa hẳn đã có thể làm cho Margaret tuỳ tiện tin tưởng, nhưng Elsa lại làm được.
Luke ở bên cạnh nghe say sưa ngon lành.
So với Elsa, kỳ thật hắn làm việc hết sức "Cẩu thả", hoàn toàn là dựa vào thực lực để nghiền ép tiến lên.
Đương nhiên, có thực lực đúng là chuyện tốt, nhưng hắn cũng không để ý hấp thu thêm những loại kinh nghiệm này.
Thực lực của hắn còn chưa tới tình trạng có thể nghiền ép tất cả, có lẽ là cần phải học tập Elsa một chút, vận dụng kỹ năng chém gió để đạt được một ít mục đích.
Hai giờ sau, hai bên đã đàm luận tương đối, lại lưu lại phương thức liên lạc của nhau, thuận tiện cho việc câu thông về sau.
Lúc này, một giọng nói vô cùng quen tai ở cách chỗ Luke không xa vang lên: "A? Hai người. . ."
Luke nhíu nhíu mày: "Hai người cũng tới?"
Người tới cực nhanh tiến đến bên tai Luke: "Tra án."
Luke dùng ánh mắt tỏ vẻ ra là đang nghi vấn.
Selina: "Tôi tới tìm vị phu nhân Johnson ở bên cạnh cậu."
Bên kia Donald cũng lên tiếng chào Elsa, sau đó cũng chào hỏi Margaret một tiếng, đồng thời lấy ra huy hiệu cảnh sát, tự giới thiệu.
Mặt của Margaret đầy nghi hoặc: "Các ông. . . Tìm tôi có chuyện gì?" Cô ta theo bản năng nhìn sang Elsa.
Đồn cảnh sát cũng sẽ không phái ra hai nhóm người tới kiểm tra mình đấy chứ?
Donald: "Phu nhân Johnson, chúng ta là vì tòa chung cư số 27 trên đường Lipton kia mà tới."
Mặt mũi của Margaret tràn đầy mờ mịt: "A?"
Donald: "Chỗ đó bây giờ thuộc về cô."
Margaret: "Cái gì cơ?"
Elsa và Luke lại trở thành người nghe, nhưng rất nhanh đã hiểu rõ.
Thì ra vụ án hai cô gái một chết một mất tích trong căn hộ mà gần đây Donald và Selina điều tra, xảy ra ở trong căn chung cư thuộc về William - Johnson.
Bây giờ, chỗ đó đã thuộc về phu nhân Margaret - Harley - Johnson.
Donald cũng là làm ra cố gắng cuối cùng, đến chỗ Margaret xem phải chăng sẽ thu được tin tức gì không, nhưng hiển nhiên là khả năng này không lớn.
Margaret căn bản là cũng không biết có chuyện gì xảy ra ở tòa chung cư đó, hoặc phải nói căn bản là cô ta cũng không rõ ràng bây giờ trên danh nghĩa mình có bao nhiêu tài sản của William.
Nhưng mà, hôm nay sau khi được Elsa nhắc nhở, đồng thời nói cho cô ta một ít phương án giải quyết, Margaret đã chuẩn bị tìm một văn phòng luật sư có năng lực, mau chóng làm rõ các loại tài sản trên danh nghĩa thuộc về mình.
Đương nhiên là cô ta cũng không ghét có tiền, nhưng làm một sinh viên nghệ thuật, từ nhỏ đã sống bên trong gia đình giàu có, đối với tiền cũng không có loại khát vọng kiếm tiền như là không muốn sống kia.
Bbên trong tài sản ngoài sáng mà William - Johnson lưu lại, chỉ riêng mấy tòa nhà ít nhất cũng có giá trị gần trăm triệu đô, tiền thuê đều đủ để cho cô ta sống thoải mái tới cuối đời.
Cô ta sẽ mau chóng xử lý sạch sẽ những loại tài sản không hiểu thấu trong tay William - Johnson kia, biến thành thứ không liên quan đến mình.
Một khi hoàn thành loại thao tác này, những băng nhóm khác muốn lấy được những thứ tài sản đen trong tay William - Johnson kia, đi tìm cô ta cũng chỉ là vô dụng.
Làm như vậy mặc dù có khả năng sẽ tổn thất một khoản tiền rất lớn, nhưng dùng năng lực của Margaret mà nói, như thế mới là an toàn nhất.
Cô ta đã không có bản lĩnh của một người phụ nữ mạnh mẽ, cũng không có lòng dạ của một người mạnh mẽ, càng không thiếu tiền, có điên mới giữ lại những thứ sản nghiệp phi pháp kia để dẫn lửa thiêu thân.
Cuối cùng, sau khi đưa tiễn Margaret, Elsa và Donald trao đổi tin tức với nhau, Luke và Selina cũng ở bên cạnh trò chuyện.
Tình huống bây giờ là, hai tổ người đều không thu hoạch được đầu mối gì hữu dụng cả.
Elsa đạt được một đống lớn tin tức tình báo về William, nhưng cũng không thể nhìn ra chúng có quan hệ gì tới việc gã ta bị giết, bởi vì kẻ thù và đối đầu của tên này có nhiều lắm.
Donald bên kia lại càng đáng thương hơn, Margaret có thể nói chính là một đại tiểu thư mặc kệ tục vụ, dù rằng đã gả cho William, cô ta vẫn là loại đại tiểu thư này.
Cô ta chỉ phụ trách việc xinh đẹp như hoa, đối với tất cả hoạt động âm thầm của William, đều vô cùng mờ mịt.
Luke còn sử dụng khứu giác linh mẫn đối với Margaret, kết quả là trên người vị đại tiểu thư này trừ mùi thuốc màu và tranh sơn dầu nặng một chút, những loại mùi khác như dầu lau súng, thuốc nổ, dược phẩm vi phạm lệnh cấm gì đó đều không có.
Cô ta thật sự là không dính tới những vật kia.
Mặc dù, chưa hẳn là cô ta đã cần tự mình đụng tới những vật kia, nhưng loại tình huống này có tỷ lệ hết sức nhỏ.
Hai phe nói chuyện một lát, Luke dứt khoát đề nghị mọi người cùng nhau đi ăn cơm, hắn mời khách.
Elsa đương nhiên là không quan trọng, Donald hơi do dự một chút, cũng đồng ý.
Bây giờ đã là 11:30, dù không tiếp nhận lời mời của Luke, đợi chút nữa ông ta và Selina cũng phải tìm một chỗ để ăn cơm.
Luke tự nhiên là vẫn dẫn mọi người đi tới quán Đào Nhiên Cư, khác biệt so với lần trước chính là, lần này hắn chọn một "Phòng" .
Bốn người ngồi vào bên trong một phòng rộng 10m², một mặt sát đường có toàn bộ vách làm bằng thuỷ tinh, những bên khác đều là tường, chỉ cần đóng cửa lại sẽ lập tức vô cùng yên tĩnh.
Elsa cũng rất tò mò: "Lại có loại địa phương thế này à?"
Luke cười nói: "Chỗ này gọi là "Phòng dùng cơm độc lập", phải trả thêm thu 20% phí phục vụ. Không phải khách quen, nhất định sẽ phải đặt trước thời gian và giờ ăn."