Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 225: CHƯƠNG 225: TÔM HÙM CHÂU ÚC, SÁT THỦ MÔ HÌNH

Tùy ý ăn chút thức ăn ở trong phòng ăn, lúc Luke đi vào đại sảnh giải trí ở lầu một, đã là năm giờ sáng.

Trong đại sảnh vẫn có rất nhiều người, vui đùa ở đây không để ý tới thời gian.

Trong loại đại sảnh giải trí ở Las Vegas này, khách sạn sẽ không bố trí bất cứ vật phẩm có thể xem được thời gian nào, không có cửa sổ, như thế sẽ có thể hữu hiệu để các du khách quên đi thời gian, xem nhẹ nghỉ ngơi, mãi đến lúc thua sạch sẽ đồng xu cuối cùng trên người.

Luke tùy ý đổi 1000 đô lấy thẻ đánh bạc, dừng lại ở trước từng bàn thăm dò quan sát.

Biểu hiện của hắn cũng không khác biệt gì so với đại đa số du khách, nhìn thấy chỗ nào cảm thấy hứng thú sẽ chơi mấy ván, nếu không có hứng thú lập tức đi ra.

Không tới một giờ, trên cơ bản hắn đã xem xong phương thức của toàn bộ các loại trò chơi.

Cuối cùng đạt được kết luận là: Muốn thắng tiền, không khó!

Thế nhưng, muốn thoải mái thắng được một mớ tiền lớn, trò chơi thích hợp nhất là Blackjack, bởi vì trò chơi này cần rất ít bài.

Vì thí nghiệm, hắn còn chuyên môn ngồi lên cái bàn Blackjack, thí nghiệm nhiều lần.

Sau khi thắng nhỏ 100 đô, hắn lập tức thu tay lại rời đi, đồng thời một lần nữa đổi thẻ đánh bạc thành tiền, chỉ cầm lại 820 đô, những phần khác đều chuyển đi.

Trong lòng của hắn lắc đầu.

Vừa rồi hắn thuần túy chỉ là làm thí nghiệm, đi lại quan sát ở từng bàn, lãng phí rất nhiều thời gian, nếu như ngồi xuống ở một loại trò chơi một mực chơi, như vậy một giờ ăn được mấy trăm đô chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.

Một ngày vào ra mấy ngàn đô, đó cũng là tiêu phí cơ bản.

Trò chơi hại người nha!

Trong lòng thầm nhủ, hắn lại một lần nữa lên lầu, lúc này cũng đã là sáu rưỡi sáng.

Sau khi lên lầu, tự làm một ly cà phê, đứng ở phía sau tường kính, nhìn những giây phút bóng tối cuối cùng của thành thị trong lúc rạng sáng, trong lòng của hắn là một mảnh yên tĩnh.

Bảy giờ rưỡi, Selina vẫn còn ngái ngủ đi ra.

Luke quay đầu nhìn lại: "Cô làm gì thế?"

Selina: "Đi WC."

Luke: "... Cần tôi nhắc nhở cô không, trong phòng cô có WC và phòng tắm mà?"

Selina: "A, tôi còn tưởng rằng ở bên trong nhà." Nói xong cô ta lại quay trở về bên trong phòng mình.

Luke ha ha.

Selina chạy ra cũng không kỳ quái, nhưng cô nàng này sẽ không phải là tối hôm qua hưng phấn đến mức mơ hồ, cho là trên người mình vãn còn mặc đồ ngủ đấy chứ?

Vừa rồi một lát kia, so với cảnh sắc mà hắn nhìn thấy lúc ở cửa phòng ngủ cũng không giống nhau.

Trong lúc người nào đó đi lại quay người, tình cảnh kia thực sự là... Nhiều góc độ không góc chết, thuận tiện còn vô cùng sống động, nhảy vọt hết sức hoạt bát a.

Cười trở lại gian phòng của mình, hắn bắt đầu thay quần áo.

Hôm nay là ngày đi gặp lão G, không thể ăn mặc quá tùy tiện, bộ quần áo thể thao trên người này quá mức suồng sã.

Đổi một bộ quần áo thoải mái hơn, hắn mới đi gõ cửa phòng Selina.

Sau khi con hàng này ra ngoài lại tiếp tục đi vào vẫn không đóng cửa lại, chẳng lẽ là bị mắc quá?

Hắn dựa nghiêng ở cửa, duỗi đốt ngón tay ra gõ lên cửa phòng: "Selina, rời giường, hôm nay chúng ta cần đi tới thăm hỏi Grissom, không thể tới trễ."

Selina: "... Ừ, để tôi ngủ thêm một chút."

Luke: "Nghe nói, phòng ăn dưới lầu hôm nay đặc biệt cung cấp món tôm hùm lớn của Úc, chỉ cần tám mươi tám, một phần mang về nhà."

Selina chợt ngồi dậy: "A, tôi muốn ăn tôm hùm."

Luke: "Không có vấn đề gì. Nhưng ít ra cô mặc quần áo vào rồi lại nói tới vấn đề này đi. Tôi chờ cô ở ngoài nha, thiếu nữ."

Selina mờ mịt một lát, cúi đầu nhìn một chút, mới mặt mũi tràn đầy vẻ bất đắc dĩ: "Vì sao tôi lại không mặc quần áo? Có phải là cậu cởi cho tôi hay không?"

Luke cũng không thèm để ý loại giọng điệu vu hãm này: Sao cô lại trần truồng ngủ một đêm, trong lòng không cảm thấy lo lắng gì à?

Selina cũng không quá quan tâm tới chuyện này, cô ta ở cùng với Luke trong một nhà đã có mấy tháng, chuyện lộ hàng xảy ra quá thường xuyên, dù sao thì cô cũng không phải là loại phụ nữ quá câu nệ chi tiết kia.

Luke sao, cô chỉ có thể nói, hoàn toàn tín nhiệm hắn.

Nửa giờ sau, Selina đã ăn mặc một bộ quần áo xinh đẹp đi ra ngoài, Luke huýt sáo một cái: "A ha, Selina của chúng ta càng ngày càng xinh đẹp nha."

Selina không để bụng, còn quay người trái phải, cuối cùng còn xoay một vòng tròn: "Thế nào? Mua rất lâu rồi, mãi vẫn không có cơ hội mặc."

Luke: "Rất xinh đẹp, cũng hết sức thích hợp với cô."

Hôm nay Selina ăn mặc không có chút bóng dáng cảnh sát nào, áo khoác ngắn tay màu nâu nhạt kiểu dáng thoải mái, phối hợp với áo len ca rô đen trắng bên trong, thêm một cái quần màu xám, so với ngày bình thường còn thêm ra một loại khí chất quyến rũ.

Cứ như vậy đi ra ngoài, không có ai sẽ cho rằng cô ta là một nữ cảnh sát.

Selina hài lòng gật đầu, nắm lấy cánh tay Luke, hai người lập tức đi xuống lầu ăn điểm tâm.

Không vì tôm hùm lớn nước Úc, cô ta cũng sẽ không tích cực rời giường như thế.

Bữa sáng hết sức phong phú, Selina ăn vào món tôm hùm lớn Châu Úc mà cô vẫn luôn tha thiết ước mơ, Luke trả tiền.

Sau đó, hai người lên đường đi tới trung tâm pháp y.

8h50, hai người ở cửa ra vào đưa giấy chứng nhận và văn kiện ra, đi vào trung tâm pháp y.

Nhìn bên trong trung tâm pháp y rất có cảm giác khoa học kỹ thuật này, Selina tấm tắc lấy làm kỳ lạ.

Luke lại mỉm cười.

Đây là thánh địa của bao nhiêu nhân viên CSI, không nghĩ tới nhanh như vậy đã có thể qua đây du lịch.

Tìm tới văn phòng của lão G, nhưng bên trong lại không trông thấy người.

Luke chỉ có thể hỏi thăm một nhân viên làm ca đêm mới vừa đi ngang qua, người này liếc qua đã có cảm giác khuôn mặt rất vui vẻ, giọng nói cũng có cảm giác rất vui vẻ, nhưng làm người cũng rất không tệ, nói cho bọn họ biết lão G đang ở trong phòng pháp y đằng kia.

Hai người cám ơn, đi hơn hai mươi mét nữa, tìm tới phòng pháp y.

Người đàn ông trung niên nho nhã anh tuấn kia đang cầm kính lúp, cẩn thận nhìn một cái mô hình, biểu lộ giống như là đang thưởng thức một món tác phẩm nghệ thuật.

Luke đưa tay gõ lên cửa một cái, lão G lưu luyến không rời buông kính lúp trong tay xuống, nhìn về phía cửa, chợt nở nụ cười: "Các cháu tới rồi à."

Luke ra hiệu: "Có thể đi vào không ạ? Thứ này, hình như rất thú vị."

Lão G không để bụng: "Chỉ cần không động vào nó, nhìn cũng không có việc gì."

Luke áp sát tới, không sử dụng kính lúp, trực tiếp dùng mắt thường nhìn mô hình kia trong chốc lát: "Đây quả thực là một món tác phẩm nghệ thuật, Grissom, từ lúc nào chú lại thích công tác thủ công thế? Khẩu vị có chút nặng a, nhìn rất chân thực."

Bởi vì mô hình thu nhỏ này lại giống một hiện trường giết người như đúc, ngay cả vết máu và vết thương trên người chết đều được sắp xếp lại chính xác ở mức độ cao.

Lão G suy nghĩ, lắc đầu: "Không phải là tác phẩm của chú, đây là vật chứng, tới từ một sát thủ liên hoàn nào đó. Chúng ta gọi gã này là —— sát thủ mô hình."

Luke ngẩn người, không khỏi lại cúi đầu xuống, cẩn thận đánh giá cái mô hình kia: "Cho nên, đây là tiêu chí gây án do sát thủ lưu lại, vậy thì không chỉ có một cái này đi."

Lão G chỉ sang bên cạnh: "Bên kia còn có một cái nữa."

Luke đi qua, nhưng không nhìn quá cẩn thận, mà là nhắm mắt lại, hít vào một hơi thật dài.

Một lát sau, sắc mặt của hắn cổ quái nghiêng đầu nói: "Sát thủ mô hình này, bọn chú tìm ra manh mối nào chưa? Ví dụ như... Giới tính của cô ta."

Ánh mắt của lão G ngưng lại: "Cô ta? Cháu nói là, sát thủ mô hình là một phụ nữ?"

Luke: "Không nhất định, cũng có thể là đồng phạm, hoặc là người giúp sát thủ chế tác hoặc xếp đặt mô hình này. Đây là phụ nữ, số tuổi của cô ta cũng không quá lớn, hẳn là chưa tới ba mươi tuổi."

Lão G: "... Cháu chơi cần trước khi đến à?"

Luke cười khẽ: "Không, cháu chỉ tùy ý nói một chút ở chỗ này, kỳ thật chưa chắc đã có tác dụng gì."

Lão G nhíu mày nhìn hắn một lát, khẽ gật đầu: "Ừm, chú biết rồi."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!