Luke bất đắc dĩ liếc cô gái nào đó một cái: "Ăn cơm đi, OK?"
Selina bĩu môi, vùi đầu bắt đầu tiếp tục ăn.
Luke bắt đầu dùng đũa gắp thức ăn trên bàn vào đĩa, đưa tới trước mặt Ginny: "Thử những thứ này một chút xem, đều là thức ăn ngon đến từ Trung Quốc."
Ginny nhìn món tương ớt dầu xá xíu, ngửi vị ngọt bên trong mang theo mùi thịt kia, nước bọt không nhịn được tăng tốc bài tiết, cẩn thận từng li từng tí nhìn xuống cô gái nào đó ở đối diện, phát hiện ra cô ta không nhìn mình, rốt cuộc chọc lấy một miếng bắt đầu ăn.
Selina sau đó cũng không náo loạn gì cả, mọi người bình tĩnh ăn xong bữa tối.
Ăn một bữa cơm này, Selina ăn hết một phần ba đồ ăn, Luke ăn một lượng tương đương, Ginny chỉ ăn một chút xíu, hiển nhiên là dù đại tiểu thư quá đói, nhưng khẩu vị cũng không lớn, còn lâu mới hung tàn được bằng Selina.
Sau khi cơm nước xong, Selina đi rửa chén, Luke rót một tách cà phê nóng cho Ginny, hai người mới ngồi ở trong phòng khách bắt đầu trò chuyện.
Nghe Ginny đứt quãng giải thích, trong lòng Luke cùng không có chút gợn sóng nào cả.
Đây chính là một chuyện gia đình hết sức bình thường.
Mấy năm trước mẹ của Ginny mất đi, người cha tổng giám đốc kia của cô ta lại một lần nữa cưới một người vợ trẻ tuổi xinh đẹp, hai năm trước còn sinh ra một đứa con trai.
Cho nên, chỉ có một mình Ginny ở Los Angeles.
Ginny mua cần sa làm ra phiền phức, để người cha tổng giám đốc kia rất tức giận, cha con cãi nhau một trận ở trong điện thoại, sau đó cô ta lái xe chạy đến đây, đây cũng là lý do tại sao cô ta lại mặc đồ ngủ xuất hiện ở đây.
Về phần Ginny nói cho Elsa có tin tình báo mới kia là không đúng.
Cô ta bị D-36 bắt cóc hoàn toàn là chuyện ngoài ý muốn, quỷ tới mới có tin tình báo.
Đồng hồ đã điểm hơn 9 giờ, Luke kêu Ginny đứng dậy, cùng ra ngoài, đưa cô ta về nhà.
Lúc hắn đóng cửa, Selina làm ra một dấu tay rất bạo lực, mặt mũi tràn đầy khinh bỉ nhìn hắn.
Luke cúi người hành lễ, biểu thị bản thân tiếp nhận lời chúc phúc này, mới đóng cửa rời đi.
Lúc Ginny ở trong phòng cũng không hề lên tiếng, mãi đến lúc ra cửa, mới bỗng nhiên mở miệng nói: ". . . Tôi không muốn trở về."
Luke: "Ừm?"
Ginny: "Nơi đó chỉ có mình tôi, không có người thân."
Luke suy nghĩ: "Vậy đưa cô đi khách sạn nhé?"
Ginny: "A?" Cô ta hơi giật mình, giống như là không nghĩ tới việc người nào đó lại đi thẳng vào chủ đề đêm nay như thế, mặc dù cô ta tới đây vào đêm hôm khuya khoắt, trong lòng thật ra là đã có chuẩn bị.
Nhưng trực tiếp như vậy, có phải là quá nhanh hay không?
Mặc dù trong lòng cô ta có các loại suy nghĩ đang loạn chuyển, nhưng cuối cùng vẫn không mở miệng, xem như là đã ngầm thừa nhận đề nghị này.
Một lát sau, Luke lái xe của cô ta, dừng ở trước một khách sạn, Ginny nhìn tên khách sạn kia.
Khách sạn Belle, cô ta không biết chỗ này.
Sau khi đỗ xe đi vào, cô ta đánh giá hoàn cảnh, khẳng định được nơi này cũng là một khách sạn ba sao.
Nói rất kém cỏi thì cũng không đến mức, dù sao thì chất lượng của khách sạn ba sao cũng đã không tệ, nhưng đối với người lúc kém cỏi nhất đều ở khách sạn bốn sao như cô ta mà nói, vẫn có chút quái dị.
Như thế nào có cảm giác, giống như là mình gặp phải một loại đàn ông cặn bã trong miệng bạn học thường nhắc tới kia? Một nhà nghỉ nhỏ đã lừa gạt được cô bạn gái nhỏ vào tay, ngay cả tiền đều không nỡ dùng nhiều một chút.
Luke giống như là chú ý tới nét mặt của cô ta, cười nói: "Tôi chỉ là một thám tử bình thường a, không thuê nổi khách sạn bốn sao."
Ginny a một tiếng, mới nhớ ra không phải ai cũng có tiền giống như cô ta.
Ít nhất thì người ta cũng dẫn cô ta đến một khách sạn ba sao chính quy, một đêm ít nhất cũng phải mấy trăm đô, không phải loại nhà nghỉ ven đường mấy chục đô một đêm kia.
Dùng danh nghĩa của Ginny thuê phòng xong, hai người đi lên.
Sau khi vào phòng, Ginny có vẻ hơi khẩn trương, luôn cảm thấy người nào đó sau lưng chuẩn bị đột nhiên nhào lên, sau đó lại nhe răng cười. . .
Ách, được rồi, kỳ thật thì cô ta cũng không sợ hãi gì nhiều, chỉ là có chút không được tự nhiên, cô ta cũng không phải là một cô nhóc chưa trải qua sự đời.
Sau khi Luke đi vào, tiện tay bật TV, chỉnh ánh đèn trong phòng khách tới mức vừa ấm áp vừa lờ mờ, mới từ trong hành trang tùy thân lấy ra một chai rượu đỏ, giơ lên: "Uống một chút chứ?"
Ginny giống như gặp được đại xá.
Có việc để làm, đặc biệt là uống rượu đỏ nói chuyện phiếm với người khác, đối với cô ta thì quả thực là chuyện quen không thể quen hơn được nữa.
Hai người lập tức rúc ở trên ghế sa lon, vừa uống rượu vừa nói chuyện phiếm.
Luke cũng đã biết rất nhiều tình huống của Ginny.
Ví dụ như, cô ta học giỏi từ tiểu học, ở nhà luôn được chiều chuộng.
Ba năm trước, cô ta thi đậu khoa quản lý công thương của đại học Nam California, mẹ lại đột nhiên mắc bệnh qua đời.
Khi mẹ cô ta mất, người cha tổng giám đốc kia của cô ta nói là ra bên ngoài bàn chuyện làm ăn, đến một tuần sau, trước khi tang lễ được cử hành mới vội vã trở về.
Cũng chính là khi đó, cô ta đã trực tiếp định cư ở Los Angeles, người cha tổng giám đốc kia cảm thấy thẹn trong lòng, mua biệt thự này cho cô ta.
Vốn là như vậy, quan hệ giữa hai cha con sớm muộn gì cũng sẽ hòa hoãn.
Kết quả là vị tổng giám đốc kia không tới nửa năm đã cưới một người vợ trẻ tuổi xinh đẹp, mà kết hôn chưa tới hai tháng, người này đã sinh ra một đứa con trai.
Khi đó, rốt cuộc Ginny bắt đầu hoài nghi.
Cha của cô ta cũng không phải là loại hiệp sĩ đổ vỏ đần độn kia, ông ta vốn là đại phú hào tâm tư tỉ mỉ cẩn thận với khối tài sản mấy trăm triệu, không làm xét nghiệm giám định ADN sẽ tuyệt đối không nhận con trai loạn.
Sau khi truy tra, cô ta phát hiện ra cha mình đã sớm không hợp với mẹ mình, có bồ nhí ở bên ngoài, cũng chính là mẹ kế trẻ tuổi bây giờ.
Trước khi mẹ của Ginny chết, người cha kia thật ra là đang chăm sóc bồ nhí vừa mới mang thai.
Quan hệ giữa hai cha con lúc đó đã triệt để vỡ tan, rất ít khi gặp mặt, nhiều nhất chỉ ngẫu nhiên gọi điện thoại liên lạc.
Luke thậm chí có thể suy đoán ra, Ginny làm ra những việc này, chưa hẳn đã không có ý tứ xem phải chăng cha cô ta còn quan tâm tới cô ta hay không.
Đáng tiếc, cha cô ta bận rộn làm ăn, bận rộn chăm sóc vợ yêu mới, căn bản là không rảnh để ý đến cô ta.
Ginny bây giờ là sinh viên năm ba đại học.
Một nữ thiên tài học hành giỏi giang, biến thành một người kém chút bị đám con buôn quay phim tống tiền, hoàn cảnh gia đình thật sự là ảnh hưởng quá nhiều.
Luke không khỏi cảm thấy may mắn, Robert so với người cha tổng giám đốc kia, quả thực chính là hình mẫu của một người cha tốt.
Trừ việc không có quá nhiều tiền, tính tình hơi cẩu thả một chút, dáng vẻ hơi thô kệch một chút, không quá biết biểu đạt tình cảm một chút, những thứ khác cũng không có khuyết điểm gì.
Về sau, hai người bắt đầu nói đủ mọi loại chuyện, chuyện cuộc sống lý thú từ khi còn bé, đến bạn cùng lớp, lại đến chuyện công việc.
Đương nhiên, chỉ Luke mới có việc làm, đại tiểu thư Ginny căn bản là chưa từng làm việc qua, nhưng cũng nghe say sưa ngon lành.
Thời gian Luke làm cảnh sát không dài, nhưng gặp phải các loại tình huống buồn cười cũng không ít, nói ra thường xuyên có thể chọc cho đại tiểu thư cười khanh khách.
Khác với Ginny luôn tập trung vào câu chuyện, Luke kỳ thật qua mỗi một khoảng thời gian, để sẽ lưu ý nhìn đồng hồ.
Đến mười một giờ, Ginny đã uống hơi nhiều, nhưng bộ dáng vẫn chưa hề say.
Trong lòng Luke cảm thấy bất đắc dĩ: Đại tiểu thư này sao lại có tửu lượng cao như vậy? Đêm nay mình còn có việc cần làm! Sớm biết thế đã mang chai Vodka đến rồi.
Vì đợi chút nữa hành động, hắn chỉ có thể dần dần giảm bớt sự khôi hài của chủ đề, ngược lại đã nói đến một ít chuyện nhỏ lý thú chẳng phải thuần khiết.
Không tới nửa giờ, đại tiểu thư Ginny đã mặt mũi đỏ ửng nằm trong ngực hắn, đang hôn ở cùng một chỗ với hắn.
Đỏ mặt không phải do xấu hổ, thuần túy là tác dụng của cồn.
Ánh mắt của Luke chuyển ra bên ngoài vòng tay của đại tiểu thư, sau đó cầm lấy non nửa chén rượu trên bàn lắc lư mấy lần, rót vào miệng cho vị đại tiểu thư đã ý loạn tình mê kia.