Ginny vẫn là loại biểu lộ hoài nghi kia.
Luke bất đắc dĩ: "Tối hôm qua cô uống say, tôi cũng không đến mức không biết thưởng thức như vậy chứ?"
Ginny ha ha: "Bull shxt! Anh có biết bao nhiêu năm qua, có bao nhiêu người đàn ông có ý định để cho tôi quá chén, sau đó muốn làm gì thì làm không? Từ bạn học trường cấp 3 của tôi, đến một ít người trong trường đại học, thậm chí còn có một người họ hàng phương xa, bọn họ đều đã từng thử qua. Anh là người thứ nhất làm cho ta quá chén. Cho nên, anh còn nói là anh không phải gay?"
Luke: "... Tôi cảm thấy, tôi còn có thể chứng minh một chút."
Ginny lại giơ tay lên khẽ vuốt gương mặt của hắn, lại từ từ trượt xuống, vuốt ve bộ ngực của hắn, lại tiếp tục hướng xuống: "Không có việc gì. Tôi cũng không kỳ thị những người đồng tính, trong số những người bạn thân của tôi có một đôi, bọn họ càng dễ ở chung so với đám bạn là con gái khác. Chậc chậc, nhìn những khối cơ bắp phát triển này của anh, sợ rằng bọn họ trông thấy sẽ phát điên mất. Uhm, tôi quyết định, về sau chúng ta coi như là chị em tốt đi."
Luke: "... Vậy cô có thể tiếp tục hướng xuống dưới một chút không?"
Ginny theo bản năng làm theo, sau đó giật mình, chợt thu tay lại: "A, không có khả năng. Dung mạo của anh đẹp như vậy, làn da lại còn đẹp giống như của con gái, ngay cả tính tình đều rất ôn hòa, thế mà anh lại không phải gay..."
Luke chỉ có thể ha ha: "Tiểu thư Gwenyth, hình như cô đã quên, sáng sớm hôm qua là ai cứu cô ra từ trong tay bốn tên thành viên băng đảng. Mấy người bạn gay thân thiết của cô có thể làm được chuyện đó không?"
Ginny hơi cà lăm, chủ yếu là vừa rồi chạm đến chút bằng chứng để cho cô ta hơi mơ hồ, cảm giác giống như là tất cả suy đoán đột nhiên bị sụp đổ toàn bộ, để cô ta có chút không biết làm sao: "A, không, không, bọn họ không, không làm được."
Luke mỉm cười, đưa khuôn mặt tới: "Bây giờ, có thể để cho anh tự mình chứng minh một chút với em chứ? Anh cam đoan, sẽ rất nhanh! Tiểu thư Gwenyth."
Ginny: "A, cái gì? A, ô..."
Một hồi lâu về sau, tiếng thì thầm đứt quãng của Ginny truyền tới: "A, anh, không phải là anh đã nói, nói sẽ rất nhanh sao? Lừa gạt, lừa đảo... ô"
Luke cười khẽ: "Anh nói là, công cuộc chứng minh sẽ bắt đầu rất nhanh, nhưng chưa nói quá trình cũng sẽ nhanh a. Đây là lời nói thật, quá trình sẽ rất lâu, em cần phải kiên nhẫn một chút."
Ginny: "Ngô..."
Trải qua một buổi sáng kiên nhẫn chứng minh, rốt cuộc Luke đã thành công thuyết phục đại tiểu thư nào đó, để cho cô ta xác nhận được cũng không phải là mình ngủ một đêm với một người gay.
Hai người cũng không ra khỏi cửa, ở bên trong phòng gọi cơm trưa, sau khi ăn xong lại tiếp tục dính sát với nhau.
Trong lúc đó Selina gọi điện thoại tới, nhắc nhở: "Mặc dù tôi biết tối hôm qua cậu đi ra ngoài sẽ làm chuyện gì, hơn nữa rất có thể là cho tới trưa hôm nay cũng sẽ làm một chút chuyện gì đó, thế nhưng buổi sáng có thể nhắn một tin nhắn cho tôi hay không, nói cho tôi biết cậu sẽ không về nhà ăn cơm trưa? Trưa hôm nay tôi ăn cái gì cậu có biết không?"
Luke suy nghĩ, đáp: "Đồ ăn cho heo?"
Selina: "Không sai! Cửa hàng hotdog bên ngoài đồn cảnh sát kia chỉ cung cấp đồ cho heo ăn, nhưng tôi lại chỉ có thể ăn thứ đó! Cho nên, sẽ không phải là tối nay cậu cũng không trở về chứ? Thân yêu ~~~ "
Cô nói như vậy, tất cả cảnh sát trong đồn cảnh sát khu vực phía Tây trường kỳ ăn cơm trưa bằng hotdog thì tính là chuyện gì? Trong lòng Luke oán thầm, trong miệng trả lời: "Tối nay khẳng định là tôi sẽ trở về."
Selina: "Mum~, tôi yêu cậu, thân yêu, nhớ rõ tính toán trước thực đơn tối nayđi."
Luke: "... Cô cho rằng tôi là một đầu bếp à."
Selina: "Được rồi, bây giờ tôi còn đang ở trong cục giúp cậu ứng phó những bản báo cáo nhàm chán kia, cậu có biết là có bao nhiêu bản cần phải viết đưa đi trước không? Tôi đã làm tốt vị trí thư ký cho cậu, vậy cậu không thể làm tốt công việc đầu bếp chuyên nghiệp có tiền đồ này sao?"
Hành động của hai người hôm qua, tối thiểu cũng phải nộp mười bản báo cáo trở lên, mấy vạn chữ là không thiếu được, cụ thể phải viết như thế nào, càng làm cho người ta đau đầu.
Luke quả đoán nhận sợ: "Vậy thật sự là cám ơn ngài đã giúp đỡ, tối về sẽ làm đồ ăn ngon cho ngài."
"Một lời đã định! Bái bai, Elsa lại đang gọi tôi rồi, đợi chút nữa có khả năng còn muốn tìm cậu. Nhớ rõ, tôi đã nói cậu đang bị cảm, uống thuốc ngủ ở nhà ngủ." Selina căn dặn hai câu, mới cúp điện thoại.
Luke lắc đầu bật cười: Cô nàng này ngoài miệng thì cay nghiệt, nhưng ngay cả lý do nghỉ đều nói giúp mình, làm việc cũng giúp mình hoàn thành. Đây là muốn trở thành nữ thư ký siêu cấp tri kỷ sao?
Bốn giờ chiều, Luke mới đưa Ginny với thân thể giống như là đã nhũn ra, nhưng mặt mày lại tỏa sáng ra khách sạn.
Đưa cô ta trở lại nhà ở Beverly Hills, sau khi xuống xe, Ginny đứng ở trước cổng chính, bỗng nhiên hỏi: "Anh... Có thể làm bạn trai của em không?"
Luke sững sờ, chợt lắc đầu: "Thật xin lỗi, anh thích công việc hiện tại, cho nên không có dự định kết giao bạn gái."
Lời này nếu như đổi lại ở Trung Quốc kiếp trước, vậy hắn chính là điển hình của loại cặn bã kéo quần lên lập tức không nhận trách nhiệm.
Thế nhưng những người trẻ tuổi ở bên trong thành phố lớn của nước Mỹ, loại tình hình này lại tương đối thường gặp.
Có quan hệ thân mật, thì không nhất định hai người phải là người yêu của nhay, đơn thuần quan hệ vui chơi lại càng thêm thường thấy ở đây, tất cả mọi người đều bận rộn nhiều việc, không có thời gian nói chuyện tình cảm.
Ginny cắn môi: "Vì sao? Vì sao đàn ông các anh đều là như vậy?"
Luke biết tại sao cô ta lại có loại giọng điệu này. Người cha tổng giám đốc kia của Ginny, để cô ta rất nhạy cảm đối với loại chuyện này.
Hắn suy nghĩ một lát, mới nói: "Ginny, anh thích làm cảnh sát, ưa thích trợ giúp người vô tội, trừng phạt tội phạm. Anh nghĩ, nếu như không phải là vì nguyên nhân này, có lẽ chúng ta cũng sẽ không quen biết, lại càng không có chuyện ngày hôm qua xảy ra. Cho nên, xin lý giải lựa chọn của anh, được chứ?"
Ginny há to miệng, trong chốc lát cũng nói không ra lời.
Mặc dù phụ nữ thường xuyên không thể nói chuyện đạo lý, nhưng nghiêm chỉnh mà nói, hôm qua cô ta mới chân chính quen biết hắn, căn bản là không có tư cách không nói chuyện đạo lý.
Mà nói đạo lý, hôm qua cũng là bởi vì loại lý niệm đó của Luke, cô ta mới không bị rơi vào trong tay D-36, vì thế mà rơi xuống vực sâu.
Ginny im lặng một lát, rốt cuộc tỉnh táo hơn một chút, nhưng trong lòng lại không nỡ, đẩy lui lửa giận: "Vậy... Chúng ta vẫn là bạn bè chứ?"
Luke cười: "Đương nhiên. Anh cũng không thể coi như hôm nay chưa từng xảy ra chuyện gì? Chỉ là anh không có quá nhiều thời gian, để nuôi dưỡng một phần tình cảm, để chúng ta tiếp tục bảo trì quan hệ bạn bè đi, được không?"
Ginny ngơ ngác nhìn hắn một lát, bỗng nhiên tiến lên ôm lấy hắn, cho hắn đến một cái hôn hôn thật sâu.
Hồi lâu, hai người tách ra, cô mới nhỏ giọng nói: "Vậy, loại quan hệ bạn bè kia, vẫn có thể như vậy chứ?"
Luke cười khẽ, hai tay ở sau lưng cô ta không thành thật bóp một cái: "Không chỉ thế, chúng ta có thể làm còn có rất nhiều thứ, chỉ cần anh có thời gian."
Ginny ừ một tiếng: "Vậy lúc nào thì anh có thời gian?"
Luke suy nghĩ: "Dùng điện thoại liên lạc đi, em cũng biết công việc của anh, cũng không thể xác định thời gian đi làm."
Ginny có chút thất vọng.
Thám tử của tổ trọng án ở Los Angeles, đó thật sự là quá bận, khó trách Luke từ chối lời thỉnh cầu của cô.
Luke nhìn ánh mắt của cô ta, trong lòng hơi động: "Anh nhớ được là em học quản lý công thương ở đại học Nam California đúng không?"
Ginny gật đầu: "Đúng vậy, ban đầu là cha muốn em... Được rồi, không nói tới ông ấy nữa."
Luke ha ha: "Vậy em cảm thấy, bản thân có thiên phú buôn bán không?"