Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 257: CHƯƠNG 257: NỊNH SẾP CỦA SẾP CỦA SẾP

Nhìn Selina vẫn không có ý định tỉnh lại, Luke cười thầm: Kỹ năng này ôm người thoát y này của mình, tối thiểu cũng nên tấn thăng thành sơ cấp đi.

Đứng dậy đi ra, đóng cửa phòng, ánh mắt của Luke trở nên vô cùng bình tĩnh.

Một lát sau, thân ảnh của hắn từ bên trong đám hoa cỏ ở cửa sau vọt ra ngoài, biến mất ở trong màn đêm.

. . .

Sáng sớm hôm sau, Luke bị Selina lay động làm tỉnh lại.

"Nói, tên biến thái cậu, tối hôm qua đến cùng là đã làm cái gì với tôi rồi?" Cô ta ở trên cao nhìn xuống, dùng lồng ngực vĩ đại che kín nửa bên mặt, nhìn xuống hắn đang nằm.

Luke khẽ ngáp một cái: "Tôi làm cái gì, chẳng lẽ là cô không có một chút cảm giác nào sao?"

Tôi nào có thời gian làm cái gì đối với cô? Trong lòng của hắn lẩm bẩm, nhìn xuống nhắc nhở của hệ thống tối hôm qua.

Hệ thống: Nhiệm vụ tiễu trừ nhà kho quan trọng của D-36, tiêu hủy dược phẩm vi phạm lệnh cấm, hoàn thành.

Tổng kinh nghiệm nhiệm vụ: 1500, điểm tích lũy: 1500.

Tỷ lệ cống hiến của nhiệm vụ: 100%, thu hoạch được 1500 điểm kinh nghiệm, 1500 điểm tích lũy.

Loại dê cực kỳ béo như D-36, tối hôm qua hắn không chạy đi quét dọn, vậy hàng và tiền mặt ở trong kho hàng này khẳng định là sẽ không giữ lại được mấy ngày, sẽ bị chia cắt hầu như không còn.

Chuyện này đương nhiên là không thể bỏ qua.

Bởi vậy, đêm hôm qua hắn phải bận rộn cả buổi, tiêu hủy dược phẩm còn chưa kể, chỉ là tiền mặt đã thu hoạch được hơn một triệu đô.

Nhiệm vụ quá nặng, trước khi trời sáng hắn mới trở về nằm ngủ.

Selina lại không biết, cô ta trừng mắt một lát: "Cho nên bữa sáng đâu? Cậu không đền bù cho tôi một chút sao?"

Luke: "Lập tức làm cho cô, được chưa? Trước đó, cô có thể mặc quần vào hay không? Mặc dù diện tích che đậy của đồ lót giống như bikini, nhưng vẫn có chút khác biệt a?"

Selina: "Hừ! Đây là lúc buổi sáng tôi tỉnh lại rồi tự mặc vào, tôi cũng không nhớ rõ tối hôm qua mình lên giường lúc nào."

Luke không nhanh không chậm đứng dậy, bắt đầu mặc quần mặc áo, hắn đi ngủ là mặc áo ba lỗ và quần đùi rộng rãi, không sợ lộ hàng: "Vâng vâng vâng, vậy cô có nhớ rõ tối hôm qua cô có đi tắm rửa không? Có ngửi được có mùi hay không?"

Selina: ". . . Uhm, hình như là không đi."

Luke trợn trắng mắt: "Nói nhảm, là tôi thả cô vào trong bồn tắm, bằng không thì bây giờ cô đã có thể tự làm mình thối ngất đi rồi."

Selina: "Nói bậy, tôi không thể có mùi cơ thể nặng như vậy được."

Luke: "Ha ha! Có dũng khí! Vậy lần sau tôi sẽ không giúp cô nữa, nhưng cô phải cách tôi xa một chút, cô không cảm thấy thối, nhưng mà tôi lại không muốn ngửi đâu."

Selina: "A, thân yêu, không cần để ý tới những chi tiết kia a, vẫn là mau đi làm chút điểm tâm đi, tôi còn phải tắm rửa trang điểm nữa." Nói xong lập tức chạy nhanh như chớp.

40' sau, hai người lái xe đi thẳng tới đồn cảnh sát.

Đến đồn cảnh sát, trực tiếp đi tới chỗ Elsa.

Bình thường thì rất ít khi thám tử của tổ trọng án lại cần mẫn chạy lên văn phòng như thế, tốc độ phá án cũng không thể nhanh như vậy, một vụ án ba năm ngày không có tiến triển, cũng không cần thiết mỗi ngày đi tới chỗ cấp trên lảng vảng, bằng không sẽ bị hỏi "Vụ án thế nào", như thế lập tức lộ ra vẻ mình rất vô năng.

Luke và Selina lại không giống như thế, tốc độ phá án của hai người tương đối nhanh, hơn nữa Elsa cũng sẽ không lãng phí năng lực của bọn họ, nếu có vụ án mà bọn họ tra ba năm ngày không ra manh mối gì thì sẽ lập tức lấy đi, giao cho những thám tử khác đi làm, sau đó lại giao vụ án phiền toái hơn cho hai người.

Chỉ có loại người trẻ tuổi có năng lực xuất chúng như Luke và Selina mới có thể tiếp nhận loại áp lực công việc này, những người khác cho dù là thám tử lâu năm, cũng không chịu được loại phiền phức không ngừng bị ném vụ án tới này.

Đây cũng là một trong các nguyên nhân mà địa vị của hai người ở trong tổ trọng án càng ngày càng vững chắc.

Hôm nay sau khi tiến vào, Elsa cũng không lật chọn hồ sơ, trực tiếp ném phần hồ sơ trước mặt kia tới.

Luke theo thường lệ đón lấy, thả vào trong tay Selina ở bên cạnh, Selina tự giác ngồi xuống, bắt đầu xem xét hồ sơ.

Elsa: "Được, hôm qua cậu đã làm gì, trách nhiệm tôi đều chịu cho cậu. Bây giờ, đi thăm dò vụ án này đi."

Luke: "Tình huống thế nào?"

Elsa: "Tình huống chính là, trước tiên đàng hoàng cút đi nơi khác cho tôi, thuận tiện nịnh nọt để cho thủ lĩnh của chúng ta cảm thấy dễ chịu đi, Phó cục trưởng Kondratieff mới sẽ toàn tâm toàn ý lau bờ mông cho cậu."

Luke: "Cái gì cơ?"

Elsa: "Wurzburger bên kia xảy ra án mạng liên hoàn, có một cô gái trẻ bị hại, là cháu gái ruột của Phó cục trưởng của chúng ta. Bây giờ, ngay cả Phó cục trưởng đều biết cậu rất có thể gây chuyện, cho nên ông ta yêu cầu chúng ta phái ra một vị "Tướng tài đắc lực", để tìm ra hung thủ hành hạ cháu gái của ông ta tới chết kia."

Luke: ". . . Vị sếp của sếp kia đến cùng là nghĩ như thế nào? Chúng ta đi tới đó cũng không có quyền chấp pháp, tôi lại còn phải đi tìm kiếm tên sát thủ liên hoàn kia nữa, chuyện này. . ."

Elsa: "Là tôi cam đoan cậu có thể làm, lần trước cậu ở New York cũng không có quyền chấp pháp, không phải là vẫn làm được rất xuất sắc hay sao."

Luke: "Chị thật đúng là tín nhiệm tôi."

Elsa ha ha: "Được rồi, không nói nhảm nữa. Trung thực nói cho cậu biết, Phó cục trưởng Kondratieff đã liên hệ qua với bên kia, ở dưới tình huống khẩn cấp cậu có thể dùng súng ống, ông ta cam đoan là cậu sẽ không bị tìm phiền toái."

Luke hiểu.

Món nợ nhân tình của Phó cục trưởng của Đồn cảnh sát khu vực phía tây Los Angeles, cũng không phải là nhỏ.

Mặc dù Wurzburger bên kia không thuộc quản hạt của Los Angeles, nhưng khoảng cách tới nội thành Los Angeles cũng chỉ khoảng 100 cây số, bản thân nó chính là một bộ phận của địa khu Los Angeles, lẫn nhau vẫn có rất nhiều liên hệ.

Cũng là như thế, Luke mới cầm được thứ như là miễn tử kim bài kia.

Mặc dù chỉ nói là ở dưới tình huống khẩn cấp, nhưng trên thực tế chỉ cần không gây ra vấn đề lớn, như vậy hắn có thể nổ súng bất cứ lúc nào.

Cái gì là vấn đề lớn? Ví dụ như hắn nổ súng lại không bắn trúng hung thủ, lại đánh nhầm sang quần chúng vô tội, đây chính là vấn đề lớn.

Chỉ có chính Luke rõ ràng, mình căn bản là không cần súng ống, đều có thể phát huy ra lực chiến đấu mạnh mẽ.

Tác dụng lớn nhất của cái miễn tử kim bài này, thật ra là để cho hắn ở bên kia có thể hành động tương đối tự do.

Có thể nổ súng, vậy mang ý nghĩa là Cảnh sát trưởng bên kia đã ngầm thừa nhận để cho hắn đi thăm dò án.

Chỉ cần không công khai kéo người về đồn cảnh sát hỏi thăm, như vậy những thủ đoạn tra án khác đều có thể sử dụng.

Nghĩ tới đây, Luke nở nụ cười: "Đây là lại cho tôi nghỉ phép à?"

Elsa nhìn bộ dáng của hắn, hừ lạnh một tiếng: "Trên đường để Selina nói kỹ tình tiết vụ án cho cậu, vụ án này. . . Cậu phải cẩn thận."

Luke sững sờ, trịnh trọng: "Được rồi, sếp, tôi sẽ không chủ quan."

Elsa hài lòng gật đầu: "Được, hai người có thể biến."

Luke bĩu môi: "Chị không thể biểu hiện dịu dàng được một chút sao? Ví dụ như làm giống như tôi vậy." Nói xong, hắn để túi đựng hộp cơm đậy kín đang cầm trong tay lên bàn.

Elsa: ". . . Cút!" Đối mặt với người có da mặt dày nào đó, mới hôm qua còn bị Luke vung nồi làm cho rất lúng túng, cô ta rốt cuộc đã phải nhận thua.

Luke lĩnh mệnh rời đi, mặt mũi tràn đầy nụ cười.

Selina đứng dậy, tiến đến trước mặt Elsa: "Sếp, bữa tiệc lớn nha, tối hôm qua cậu ta tiêu xài hơn một giờ làm ra, cần phải đóng cửa lại rời mới ăn."

Elsa hừ hừ hai tiếng: "Biết. Cô cũng đi đi, vẫn phải nhắc nhở cậu ta cẩn thận một chút. Kỳ thật. . . Dù cậu ta không tra ra cái gì, vấn đề cũng không lớn, không có ai có thể cam đoan là có thể trăm phần trăm phá án thành công."

Selina cười gật đầu: "Tôi hiểu, đi nhé, sếp, nhớ rõ ăn cơm đúng giờ."

Đưa mắt nhìn hai người một trước một sau đi ra đại sảnh, Elsa im lặng một lát, cất bữa tiệc lớn trên bàn vào trong ngăn kéo chuyên môn, mới đi tới văn phòng của Dustin.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!