Trừ loại tuyển thủ gian lận hơn mười phút có thể làm ra mười mấy cái bánh ngọt như Luke, đại đa số cảnh sát đều sẽ lựa chọn donut làm đồ ăn vặt.
Dù sao, nó chứa nhiều calorie, hàm lượng đường cao, vừa thuận tiện lại vừa thực dụng, còn rất rẻ.
Quan trọng hơn chính là, loại cửa hàng này luôn mở cửa hai mươi bốn trên hai mươi bốn trên toàn bộ nước Mỹ.
Đám cảnh sát cần tăng ca buổi đêm, dần dà đã trở thành hộ khách trung thực của nó.
Chuyện này, không khác gì một ít tiệm mì kinh doanh cả hai mươi bốn giờ ở Trung Quốc.
Cũng là bởi vì như thế, lần này hai người bọn Luke tới hiệp tra vụ án, mới có thể xảy ra ở nơi này.
Hai người cũng không đi vào, mà chỉ kéo giấy niêm phong ngoài cửa tiệm nhìn xem.
Kính các nơi trong cửa hàng đều bị bắn cho vỡ nát, kể cả kính ở sát đường, dù ở ngoài tiệm bọn họ cũng có thể thấy rõ ràng đại bộ phận chi tiết.
Ngay lúc hai người đang riêng phần mình quan sát hiện trường, sau lưng có một chiếc xe ngừng lại: "Này, Luke, Selina, hai người đến rồi a."
Hai người bọn Luke nghiêng đầu, cười chào hỏi: "Buổi sáng tốt lành, Roger, Martin."
Roger g là một người da đen, Martin lại là một trung niên da trắng có khí chất chán chường, tóc dài râu ria lôi thôi, lại tương đối có hình tượng của một soái ca.
Chào hỏi chính là Roger, anh ta qua đây lập tức vén giấy niêm phong lên, sau đó ra hiệu cho mọi người vào trong cửa hàng: "Đây là chuyện xảy ra vào năm giờ sáng sớm hôm qua, một chiếc xe máy có hai tay súng, dùng vũ khí tự động 9 li bắn quét vào nơi này. Hai người bên trong tử vong tại chỗ, một nữ nhân viên cửa hàng bị thương nhẹ, cô ta bị mảnh kính quẹt làm bị thương, người hành hung cũng không đi vào. Theo khẩu cung của cô gái nhân viên cửa hàng này, đợi lúc cô ta đi ra báo cảnh, còn có một người khách cũng không thấy, vị khách này trước đó đang ngồi cùng một bàn lớn với hai người chết kia, còn là đồng bạn của một người chết trong đó."
Luke gật đầu, tỏ ra đã hiểu rõ.
Trên hồ sơ có tình báo đại khái, nhưng Roger lại không biết đến cùng là bọn họ biết bao nhiêu, mới tận lực ngắn gọn chọn tình huống trọng điểm nói lại một lần.
Selina nhìn hình vẽ những thi thể dưới mặt đất, cùng với hoàn cảnh xung quanh, cô ta đang phỏng đoán tình hình tay súng tập kích.
Luke lại đang nhìn vết đạn trên tường, một lát sau hắn hỏi: "Bộ phận pháp y bên kia làm kiểm trắc vết đạn chưa?"
Roger: "Rồi, tất cả có hai khẩu súng nổ súng. Nhưng mà. . ."
Luke: "Có một khẩu súng lưu lại đầu đạn không nhiều lắm?"
Roger kinh ngạc: "Cậu đi bộ phận pháp y hỏi qua tình huống rồi à?"
Luke lắc đầu: "Không có, tôi đoán."
Lúc này, chỗ cửa truyền tới một giọng nữ: "Tốt a, xem ra là tôi đến trễ."
Mọi người nghiêng đầu nhìn lại, lại phát hiện ra đó là một cô gái da trắng trẻ tuổi tương đối xinh đẹp.
Cô ta có mái tóc dài nhuộm thành màu vàng, ở sau ót buộc thành một cái đuôi ngựa cao cao, dáng người thon dài thẳng tắp, vest màu đen, váy công sở màu đen.
Âu phục ở thân trên chỉ trừ một nút thắt, áo sơ mi trắng bên trong từ cổ áo bắt đầu, có ba chiếc cúc áo không cài, cứ như thế như ẩn như hiện lộ ra một chút xương quai xanh gợi cảm.
Roger: "Đặc vụ Palmer, cô cũng không tới trễ, chỉ là chúng tôi đến sớm một chút. Đây là đồng sự của chúng tôi, Luke, Selina, bọn họ sẽ đến hiệp trợ chúng ta điều tra vụ án này mấy ngày."
Mỹ nữ đặc vụ tên là Palmer này khách sáo nhanh chóng bắt tay với hai người: "Thật cao hứng là hai người có thể đến giúp đỡ."
Nói xong cô ta đi thẳng vào vấn đề chính: "Có phát hiện gì rồi?"
Cô ra hỏi lời này đúng là hai người bọn Luke, bởi vì hai người bọn Roger hôm qua đã từng tới hiện trường với cô ta, khi đó nơi này còn có hai người chết đang nằm, cũng có vết máu còn chưa khô ráo.
Bây giờ thi thể sớm đã được chuyển đi, nơi này cũng chỉ có mấy vạch phấn trắng hình người ở nơi đó, cô ta thật đúng là muốn biết, hai vị này sẽ nhìn ra cái gì.
"Quá trình tay súng hành động có người nào chứng kiến không?" Luke hỏi thăm.
Roger lắc đầu: "Không có. Năm giờ sáng, bên ngoài có một bà lão lang thang, nhưng bà ta chỉ là sau khi bị tiếng súng hấp dẫn mới chú ý tới bên này, sau đó trông thấy có người từ trong nhà rời đi. Người kia chính là người sống sót duy nhất bên trong ba người khách."
Luke: "Thời gian công kích là bao lâu? Sẽ có người biết chứ?"
Roger lắc đầu: "Tinh thần của bà lão lang thang kia có chút vấn đề. . . . Mà nữ nhân viên cửa hàng bị dọa không nhẹ, ngôn ngữ hỗn loạn, cho nên chúng ta không có khả năng xác định được thời gian công kích chính xác, chỉ có thể đoán chừng là khoảng 10 giây."
Luke giống như có điều suy nghĩ gật đầu.
Đại mỹ nữ Palmer nhịn không được hỏi: "Có vấn đề gì à?"
Luke: "Nếu như đối phương không dừng xe, trực tiếp bắn quét đi qua, vậy thì vấn đề sẽ không nhỏ."
Mắt của Martin bên kia sáng lên: "Cậu nhìn ra?"
Luke ha ha: "Không cần đoán linh tinh, anh nói trước đi."
Martin vẫn luôn có chút trầm lặng kiệm lời, bỗng nhiên phát hiện có một đồng sự có suy nghĩ giống mình, mới hơi sinh động một chút: "Tôi cũng là sáng nay xem qua báo cáo của bộ phận pháp y mới phân tích ra được."
Roger: "Này! Tôi thế nhưng là cộng tác của cậu, thế mà cậu lại không nói cho tôi?"
Martin: "Ha ha, bây giờ tất cả mọi người đều ở đây, vậy tôi chỉ cần nói một lần là được. Bên trong hai tay súng chỉ có một tên mới thật sự là sát thủ. Viên đạn bắn trúng hai người chết kia, đều đến từ súng của tên này. Nếu như nữ nhân viên cửa hàng tinh thần khẩn trương kia miêu tả không có vấn đề, có lẽ là quá trình công kích chỉ không tới hai giây."
Palmer kỳ quái: "Không phải là cô ta nói không nhớ hay sao?"
Martin: "Lúc đầu chúng tôi hỏi cô ta, khẩu cung của cô ta là "Cho rằng giống như đang ở Afghanistan vậy", cho nên. . ."
Mọi người: . . .
Cô nhân viên cửa hàng này rõ ràng là bị kích thích quá độ, rất nhiều ký ức đều không còn chuẩn.
Nhìn trong tiệm này, tối thiểu bị bắn hơn ba mươi phát đạn, còn có hai người bị chết, trạng thái tinh thần của nữ nhân viên cửa hàng kia còn bình thường, đó mới là chuyện rất không bình thường.
"Thế nhưng, đại bộ phận viên đạn trong tiệm này, kỳ thật đều là một khẩu súng bắn ra, bọn chúng đánh vỡ tuyệt đại đa số đồ vật ở nơi này, duy nhất chỉ không bắn trúng hai người chết kia." Martin nói tiếp.
Luke bật cười ra tiếng: "Nói không chừng người ta đúng là một vị thân thể copy Biên đại sư nha!"
Mọi người: "A?"
Luke nhún nhún vai: "Chính là loại người mà mấy chục phát súng đi qua, cái gì cũng có thể đánh trúng, duy chỉ không đánh trúng mục tiêu."
Mọi người nhìn tình hình ở trong cửa hàng, chỉ có thể đồng ý với cách nói này.
Martin gật đầu: "Đúng thế. Nhưng bằng vào phỏng đoán của tôi, ở trên một chiếc xe gắn máy có vận tốc trên 50 cây số giờ, vị này một tay lái xe, một tay bắn quét xác thực là rất gian nan, xạ kích ra chút ít sai sót đúng là cũng có thể hiểu được. Cho nên, người ngồi phía sau người này ra tay. Người này, tổng cộng chỉ bắn ra hai phát, phân biệt bắn trúng đầu hai người chết."
Mỹ nữ Palmer giật mình: "Chuẩn như vậy?"
Đây chính là xạ kích trong lúc di động, mà lại là hai phát bắn trúng đầu hai mục tiêu, độ khó vượt xa sự tưởng tượng của người bình thường.
"Đúng vậy, thậm chí còn đáng sợ hơn so với suy nghĩ." Martin nói đến.
Đi ra mấy bước, anh ta giang hai tay ra, ra hiệu xuống mặt đường phía ngoài: "Lúc ấy hai phe gặp mặt, riêng phần mình ra xe hơi dừng ở trên chỗ đậu xe hai bên trái phải ngoài tiệm. Góc độ bắn của hai tay súng kia, chỉ có khoảng cách đại khái khoảng mười mét bên ngoài phía trước cửa hàng này. Tay súng lái xe bắn quét, thậm chí còn bắn mấy phát đạn lên trên ô tô đỗ ở bên ngoài."