Luke cười gật đầu: "Cám ơn sếp."
Để tranh thủ được điều kiện này, khẳng định là Dustin phải góp lời.
Ở địa bàn của mình, FBI muốn chơi trò gì cũng không được, Luke muốn nói cái gì, đều là tự do của hắn.
Cấp trên ở thời khắc mấu chốt có thể bảo vệ cho thuộc hạ của mình, chính là cấp trên tốt.
Dustin khoát tay: "Cậu là người của tổ trọng án, làm là vụ án của tổ trọng án, có chuyện gì đương nhiên là chúng ta phải gánh chịu. Cứ như vậy đi, hai ngày gần đây tạm thời không cần nhận vụ án."
Luke biết, Dustin sợ bọn họ tra án chạy khắp nơi, rất dễ dàng bị tên thần xạ thủ Bullseye kia phục kích.
Hắn chỉ gật đầu: "Ừm, vậy chúng tôi đi ra ngoài trước."
Dustin gật đầu, Elsa cũng cùng một chỗ đứng dậy đi ra ngoài.
Giống như Dustin ở trước mặt Cục trưởng rất bảo vệ Luke, Elsa ngồi ở chỗ đó, cũng là biểu thị một loại thái độ đối với Dustin, thái độ hoàn toàn hỗ trợ Luke.
Đồng thời, thái độ này cũng là để cho hai người bọn Luke nhìn.
Elsa dẫn hai người đi tới phòng thẩm vấn, bên trong đã có ba đặc vụ FBI đang chờ.
Luke và Selina thấy rõ ba người này, đều vui vẻ: "A, đã lâu không gặp, đặc vụ Charles. Còn có vị này. . . Tổ trưởng Wales?"
Ba người đối diện cũng cười trả lời, trước khi bọn họ đến đã xem qua tư liệu của hai người bọn Luke, đương nhiên biết hai vị này là người quen biết cũ.
Hai bên cười hàn huyên, để cho Elsa có chút mơ hồ: "Mấy người. . . Quen nhau?"
Luke cười nói: "Lúc chúng tôi ở Houston, đã từng gặp qua tổ trưởng Wales."
Nếu là người quen, vậy thì cũng dễ nói chuyện hơn nhiều rồi.
Luke cũng không có gì để giấu diếm, đem vụ giết người tối hôm qua nói lại một lần, thậm chí vụ án ở quán donut trước đó cũng nói ra, chủ yếu là nói rõ năng lực của tên Bullseye kia.
Sau một giờ, tổ trưởng Wales vươn tay: "Cám ơn mấy người đã phối hợp với công việc của chúng tôi, Luke, Selina."
Luke nắm tay với anh ta: "Hẳn là thế. Tôi cũng hi vọng các anh có thể mau chóng bắt lấy tên này, hắn thực sự là quá nguy hiểm."
Wales cười khổ lắc đầu, lại không nói cái gì.
Nếu như Bullseye dễ bắt như vậy, đã sớm bị bọn họ nhốt vào ngục giam dành cho tội phạm đặc thù rồi, sao còn có thể để gã ta ung dung ngoài vòng pháp luật như thế.
Cũng là bởi vì tuyệt đại đa số hành động của Bullseye đều ở trong bóng tối, mỗi lần đều là tập kích xong lập tức rời đi.
Công kích của gã này đại đa số đều là công kích từ xa, đến cùng là gã này đã gây ra bao nhiêu vụ án, ai cũng không thể xác định.
Hơn nữa, muốn ở trong thành phố lớn có cao ốc san sát, nhân viên phức tạp bắt được Bullseye, thật sự là rất khó khăn.
Đưa tiễn tổ trưởng FBI nhãn hiệu giả Wales và đặc vụ Charles đi xong, mọi người trở lại văn phòng của Elsa.
Nhìn thấy Selina đóng cửa phòng xong, Elsa mới bất đắc dĩ thở dài một tiếng: "Vì cái gì cậu luôn gặp phải những chuyện này?"
Luke: "Không phải là chị không muốn cho tôi nghỉ đấy chứ, Elsa."
Elsa bất đắc dĩ: "Cậu đi New York công tác, đi Paris công tác, sau đó lại đi Las Vegas chơi ba ngày, trở lại lại đi Wurzburger, bây giờ tôi lại phải cho cậu nghỉ."
Luke nhún nhún vai: "Tôi cũng không muốn."
Elsa: "Được rồi, nói cho cậu một tiếng, thỉnh cầu điều người của tôi đã được thông qua, hai ngày nữa sẽ có hai người mới tới đây, mấy ngày này hai người không có chuyện gì, đào tạo cho bọn họ chứ?"
Luke: "Được, đến lúc đó để bọn họ đi tìm chúng tôi đi."
Elsa: "Được rồi, hai người đi đi, để một mình tôi mệt chết trong phòng làm việc đi." Trong giọng nói của cô ta là sự bất đắc dĩ cực độ.
Nhưng cô ta có thể trách Luke sao?
Hiển nhiên là không có khả năng.
Dùng năng lực của Luke, khẳng định là rất dễ gặp được loại này vụ án so với những thám tử khác.
Không phải là hắn có thể bắn, Roger cũng sẽ không gọi hắn cầu viện binh, tự nhiên cũng không có chuyện phía sau xảy ra.
Thế nhưng, tối hôm qua nếu không phải là Luke đi qua, hai người bọn Roger đều có thể đã nằm ở trong phòng chứa thi thể rồi.
Không có đồng nghiệp hi sinh vì nhiệm vụ, đối với tổ trọng án đó chính là tin tức vô cùng tốt.
SWAT bên kia, có thể nói là một trận tai nạn.
Một hơi gửi thư báo tử cho người nhà của mười đồng sự, chuyện này đối với bất cứ nhân vật cao tầng nào mà nói, đều là một trải nghiệm vô cùng chật vật.
Hai người đi ra văn phòng, lúc trở lại xe, Selina mở miệng: "Tôi vẫn đưa cho Elsa một chút Tiramisu đi, dù sao thì cũng sắp giữa trưa rồi, coi như điểm tâm ngọt sau bữa ăn cũng tốt."
Luke biết, Selina là thấy Elsa bận rộn quá, có chút không đành lòng: "Đi thôi, tôi chờ cô."
Selina đi nhanh về nhanh, rất hào phóng chia cho Elsa một phần điểm tâm kha khá, sau đó hai người về nhà.
Ba ngày sau đó, tất cả đều bình thường.
Chỉ có Luke một buổi đêm đi ra ngoài nhận một đám hàng trở về.
Đây là các loại tài liệu do cha con Damon mua giúp hắn.
Có nhóm tài liệu này, tiến độ chế tạo trang bị của Luke lập tức được tăng tốc.
Lần này cha con Damon lấy được rất nhiều tài liệu, trên cơ bản thì hơn phân nửa tài liệu ở bên trên danh sách đều mua được, đầy đủ để hắn sử dụng một đoạn thời gian.
Luke có sung túc thời gian, còn thuận tiện lại một lần nữa chế ra loại di động mới.
Thí nghiệm dùng một ngày, hắn gọi điện thoại cho Ginny: "Em à, mấy ngày nay như thế nào?"
Ginny nhận được điện thoại của hắn, vô cùng vui vẻ: "Anh rảnh không?"
Luke bất đắc dĩ: "Trên người có chút ít phiền phức, không thể gặp em được."
Ginny thất vọng: "A? Như vậy à. Anh có chuyện gì tìm em à?"
Luke: "Công ty có nghiệp vụ, cần thư ký Ginny đi tìm Google nói một chút, thuận tiện dẫn vị quản lý bộ phận PR của công ty không tìm thấy cửa của người ta kia cùng đi."
Ginny: "A?"
Luke: "Tên kia đã liên hệ với Google rất lâu rồi, nhưng ngay cả trưởng phòng cao cấp một chút của người ta đều không thấy, cho nên anh chỉ có thể trông cậy vào em."
Ginny: ". . . Vậy để em thử một chút."
Luke: "Đồ vật thì anh sẽ giao cho vị Bobby quản lý bộ phận PR kia, em đến liên hệ với anh ta là được."
Ginny: "Chủ tịch, anh thật sự là không đến thị sát làm việc một chút à?"
Luke cười khổ: Ai không muốn chứ, nhưng còn không biết là Bullseye đã đi hay chưa kìa! Tên kia cũng không phải là người nói quy củ, ngược lại thủ đoạn còn rất hung tàn, cũng rất không có điểm mấu chốt.
"Chỗ anh đang có vụ án, không đi được, xử lý xong sẽ đi tìm em." Hắn nói.
Sau đó, hắn lại đi tới đồn cảnh sát, gặp mặt Bobby mới nhận được điện thoại chạy tới, đưa điện thoại và phần mềm bản đồ hướng dẫn mới cải tiến ra đều giao cho hắn, cũng nói rõ chuyện của Ginny.
Bobby do dự một lát, vẫn nói ra: "Tôi không thể đảm nhiệm được việc mà cậu giao cho tôi, cho nên tôi muốn. . . Từ chức."
Luke khoát tay chặn lại: "Không, anh làm cũng không tệ lắm."
Bobby: "A?" Anh ta việc gì cũng không làm thành công, như thế nào lại còn không tệ?
Luke nói: "Anh vốn chưa từng xử lí qua sự vụ tương tự, có thể hiểu rõ đến cùng vì sao đối phương không có hứng thú đối với bản đồ hướng dẫn, đã rất xứng chức. Ginny cũng chưa chắc đã có thể thỏa đàm, thế nhưng cũng nên thử một chút, anh ở bên cạnh hiệp trợ cô ấy hoàn thành đàm phán là được."
Bobby: "Hiệp trợ như thế nào?"
Luke nhìn anh ta: "Anh sẽ không quên năng lực của mình rồi đấy chứ? Đừng nói cho tôi, nhiều ngày như vậy, anh còn không có tiến bộ."
Bobby hơi do dự một chút, khẽ gật đầu: "Xác thực là có một chút tiến bộ, nhưng tôi cũng chỉ có thể thoáng cảm thấy được cảm xúc của đối phương, tác dụng. . . Hình như cũng không lớn."
Luke: "Đủ rồi, tiếp tục cố gắng, sẽ càng hữu dụng. Anh chỉ cần đem biến hóa cảm xúc của đối phương lúc nói chuyện nói cho Ginny, cứ nói là anh quan sát ra. Rõ ràng chứ?"