Năm nay Jennifer - Lopez mới hai mươi bảy tuổi, chính là thời đỉnh cao của một người phụ nữ.
Sự nghiệp thuận buồm xuôi gió, tài sản liên tục tăng lên, thu nhập năm ngoái của cô ta xếp bên trong năm thứ hạng đầu bên trong toàn bộ các ngôi sao mỹ nữ, đánh giá giá trị tài sản có gần 200 triệu đôla, đích thị chính là một đại phú bà.
Bây giờ, đối mặt với tình huống thảm liệt trong phòng khách trước đó, cô ta cũng không hề bối rối sợ hãi, càng nhiều hơn chính là mờ mịt và không hiểu.
Luke ra hiệu cho cô ta ngồi xuống, cẩn thận tránh đi mảnh hỗn độn trên mặt đất kia, đến bên cạnh nữ hầu đã bị bỏ lên trên ghế sa lon kia, kiểm tra trong chốc lát, trong lòng âm thầm lắc đầu.
Người này bị thương rất nặng, trên đầu chịu cú đánh kia đã đập nát xương sọ của cô ta, có thể sống sót hay không thì vẫn còn là ẩn số.
Hắn cũng không có năng lực cứu chữa cho người này.
Hắn hiểu là tri thức cấp cứu trên chiến trường, lại không phải là sở trường về não khoa, bởi vậy chỉ kiểm tra trong chốc lát đã thu tay về.
Trước tiên gọi một cú điện thoại cho đồn cảnh sát bên kia, để cho bọn họ điều thêm người tới chi viện nơi này, hắn nhìn về phía một nam bảo an bên cạnh: "Là anh phát hiện ra cô ta bị thương?"
Nam bảo an vội vàng gật đầu: "Đúng vậy, tôi đi vào thì phát hiện ra cô ta. . ."
Luke khoát tay chặn lại: "Anh tên là gì, làm cái gì?"
Nam bảo an: "Tôi tên là Thomson - Morris, là trưởng phòng bảo an của nơi này."
"Cô ta tên là gì? Làm cái gì?" Luke chỉ chỉ vào nữ hầu ở trên ghế sa lon.
"Manny - Scott. Cô ấy là nữ hầu ở nơi này." Thomson đáp.
Luke gật đầu: "Các anh tạm thời không nên động."
Nói xong, hắn vòng quanh phòng khách đi một vòng, nhíu mày thật sâu.
Sở dĩ hắn mới tiến vào đã cao giọng hét lớn, chỉ vì lúc ấy ở bên trong hiện trường có tới năm bảo an, cộng thêm vị chủ nhân Jennifer này, đều vây quanh ở bên người nữ hầu kia.
Đây chính là một đám người đang điên cuồng phá hỏng hiện trường.
Hắn có thể xác định, hiện trường này đã mất đi đại bộ phận manh mối.
Những người này không chỉ không ở tại chỗ, hơn nữa rõ ràng là đang nỗ lực cấp cứu Manny, làm phòng khách bị vết máu văng khắp nơi.
Nhìn lại bên cạnh và trên người Manny xem, có khăn tay, có khăn mặt, có chăn lông, có hộp cấp cứu.
Các loại vật phẩm dính máu ném khắp nơi, trên người mỗi người đều có dính ít nhiều vết máu khác nhau.
Những người này không biết là đang suy nghĩ cái gì, ở hiện trường án mạng lại còn người đến người đi, còn tới để lục đồ.
Có lẽ bọn họ là xuất phát từ mục đích cứu người, làm ra đủ loại hành vi.
Đáng tiếc là những hành vi này lại không có một chút tác dụng, biện pháp cấp cứu phổ thông đối với loại thương thế kia của Manny căn bản là vô hiệu, ngược lại còn làm hiện trường phạm tội loạn tùng phèo.
Nếu mgười của bộ phận pháp y đã đến, đoán chừng cũng muốn chửi tục! Luke nhìn dấu chân máu lộn xộn các nơi trên mặt đất, không khỏi muốn ôm đầu.
Theo hắn nhìn thấy, dấu chân máu của sáu người này trải rộng trong phòng khách, số lượng hơn trăm, đây tuyệt đối là hành động muốn ép điên nhân viên pháp y.
"Thomson, nói một chút tình huống lúc anh phát hiện Manny đi." Luke nói.
Trưởng phòng bảo an Thomson vội vàng nói.
Tình huống cũng rất đơn giản, anh ta ở phòng khách dùng hệ thống nói chuyện, nói với Jennifer chuyện hai người bọn Luke đến đây, đạt được đồng ý của cô ta, đột nhiên lại nghe thấy Manny hét thảm một tiếng.
Sau khi anh ta chạy tới cửa phòng khách, lại phát hiện ra Manny đã ngã ở trên mặt đất, thế là anh ta lớn tiếng kêu cứu.
Mấy vị bảo an khác ngay sau đó gấp rút trở về, hỗ trợ đỡ Manny lên ghế sô pha trong phòng khách.
Thomson mới nhớ tới hai người bọn Luke, vội vàng mở cửa để cho hai người đi vào.
Luke: . . . Móa nó chứ anh có ý tốt gọi những người kia về hỗ trợ? Làm trở ngại chứ không giúp gì được thì còn có lý.
Một đám người, trừ việc tiến vào trong phòng, nghiêm trọng phá hỏng hiện trường phạm tội ra, hoàn toàn không đưa đến bất cứ tác dụng gì, thuận tiện còn tăng số lượng người hiềm nghi phạm tội từ hai vị, tăng lên tới sáu vị.
Thật đúng là cám ơn phản ứng cấp tốc của ngài a! Trong lòng Luke thầm mắng: Nếu như ở bên trong phim pháp y, khẳng định anh chính là hung thủ! Tất cả những chuyện này đều là quỷ kế để phá hỏng hiện trường của anh.
Mặc dù trong lòng mắng chửi, nhưng Luke cũng không coi việc này là thật.
Làm thám tử lâu, hắn biết điều tra vụ án kiêng kỵ nhất là dựa vào ý nghĩ chủ quan.
Những thám tử khác là không có cách, nhiều khi chỉ có thể tin tưởng vào trực giác của mình để điều tra, nhưng hắn lại không giống, hắn có khứu giác linh mẫn.
Mặc dù giờ phút này mùi ở trong phòng phức tạp tới mức rối tinh rối mù, sáu người trong phòng quay tới quay lui, mùi giống như một cuộn len hoàn toàn hỗn tạp khó phân biệt, nhưng hắn vẫn còn có thể nỗ lực một chút.
Tuyến mùi đơn giản nhất là của Jennifer, mùi của cô ta đơn độc từ trên lầu đi xuống, đồng thời cũng di động ít nhất.
Tiếp theo là Manny bị tập kích, mùi của hai vị này có thể bài trừ trước.
Từ vết thương của Manny đến xem, khả năng Jennifer là hung thủ cực nhỏ, hiềm nghi của năm tên bảo an lớn hơn.
Luke: "Mấy người tạm thời không nên động. Anh Thomson, nếu như anh cảm thấy mệt mỏi, có thể ngồi ở trên ghế sa lon bên cạnh, không nên quấy rầy tôi."
Nói xong, hắn lách qua một đoàn vết máu và dấu chân hỗn loạn ở trên mặt đất, bắt đầu kiểm tra hiện trường.
Vừa rồi lúc hắn và Selina đi vào, đã chú ý tới tình hình bên trong, cũng không bước vào bên trong hiện trường thảm liệt kia, cho nên hai người mới có thể tùy ý đi lại.
Hung thủ đối với những người khác mà nói, có lẽ thật sự là một nan đề, nhưng trong đầu Luke đã có sẵn manh mối —— hung khí.
Dựa theo miêu tả của trưởng phòng bảo an Thomson, cùng với tốc độ đến hiện trường của Luke, hung thủ không có khả năng hoàn toàn xử lý hung khí.
Bên trên hung khí tất nhiên sẽ có máu của Manny, và mùi của hung thủ.
Cẩn thận phân biệt trong chốc lát, sắc mặt của Luke khẽ nhúc nhích, nhưng cũng không lên tiếng.
Đi đến bên cửa sổ bên cạnh Selina, dùng ánh mắt hỏi thăm một chút, đổi lấy là một cái khẽ lắc đầu của cô ta.
Hắn biết, chuyện này biểu thị mấy bảo an phía ngoài cũng không có ai bộc lộ ra chỗ nào khác thường.
Nhưng mà, đến cùng thì tên hung thủ này là ai, trong lòng của hắn cũng có chút manh mối.
Một vụ án nhìn như rất khó nhanh chóng tìm được hung thủ, ở dưới khứu giác linh mẫn của hắn, lại có thể trực tiếp khóa chặt người nào đó.
Điều tra vụ án gian nan nhất là giải quyết vấn đề phương hướng, việc còn lại, chỉ cần nỗ lực tìm chứng cứ.
20 phút sau, người của bộ phận pháp y đến.
Luke ngăn bọn họ lại, thấp giọng nói cho nhân viên pháp y dẫn đầu vài câu, vị nhân viên pháp y kia khẽ gật đầu.
Hai nhân viên pháp y tách ra, một người xử lý trong phòng, một người xử lý ngoài phòng.
Tất cả mọi người cần phải cởi xuống quần áo giày dính máu, tất cả những thứ này đều là vật chứng.
Sau đó những người này cần phải rời khỏi phạm vi biệt thự, chờ đợi nhân viên pháp y hoàn thành điều tra hiện trường.
Đại minh tinh Jennifer cũng không ngoại lệ, được Selina đi cùng, cô ta trước tiên đổi giày, lại đổi một bộ y phục, đến vườn hoa trong sân sau ngồi.
Chính Luke lại một lần nữa tiến vào trong phòng, đối với nhân viên pháp y dẫn đầu kia chỉ chỉ xuống phía dưới một ngăn tủ nơi cửa sau.
Trông thấy động tác của hắn, nhân viên pháp y khom người xuống, cầm đèn pin nhỏ chiếu chiếu, vươn tay từ bên trong khe hở giữa ngăn tủ và sàn nhà chậm rãi lấy ra một cây gậy cảnh sát co duỗi, trên thân gậy có vết máu rõ ràng.
Anh ta cũng không nhìn nhiều, cất nó vào trong túi vật chứng.
Luke thì dọc theo bậc thang lên lầu hai, hắn đi đến một gian phòng, chậm rãi đẩy cửa phòng khép hờ ra, hít một hơi thật sâu.
Không sai, nơi này chính là phòng ngủ của Jennifer, nơi này cũng chỉ có mùi của cô ta và hai vị nữ tính khác, một người trong đó chính là nữ hầu Manny.
Chóp mũi của hắn run run, mặt lộ ra vẻ cổ quái, cũng không đi vào trong phòng.