"Cắt!" Một tiếng hô to, Pierce từ trên ghế đạo diễn nhảy lên: "Saren, cô đang làm cái gì thế?"
Cô gái mặc sa mỏng kinh hoàng mà mờ mịt: "A?"
"Biểu tình kia của cô là có chuyện gì xảy ra? Chẳng lẽ là ngày nghỉ mỗi tháng một lần tới rồi sao? Đó là biểu hiện của sự táo bón, không phải là hoảng sợ. Cô chỉ là sợ hãi, còn chưa bị chém đứt cánh tay, bây giờ mới bắt đầu, biểu hiện của cô lại giống như bị đâm 100 nhát dao vậy, bệnh tâm thần à? Lại." Pierce lớn tiếng quát lớn xong, một lần nữa ngồi trở lại ghế đạo diễn.
Một lát sau, màn vừa rồi lại được diễn lại.
Selina ở bên cạnh nhìn thấy thế nghẹn họng nhìn trân trối, dùng giọng nói cực nhỏ nói ở bên tai Luke: "Diễn xuất là như vậy à? Tôi có cảm giác là nữ diễn viên kia diễn rất chân thực, nếu như tôi nhìn thấy ở trên đường, khẳng định là sẽ móc súng đề phòng. Thật sự là rất giống như có ai đó đang truy sát ở phía sau cô ta a."
Luke mặt mỉm cười: "Kỹ thuật diễn, hiểu không? Hôm nay vừa vặn để cho cô nhìn kỹ thuật diễn chân chính là dạng gì, đừng có mỗi lần đều lộ ra bộ dạng ngốc nghếch."
Selina bất mãn: "Cậu thì tốt hơn bao nhiêu mà nói?"
Luke cười không nói: Đời mình đã diễn từ năm tuổi đến bây giờ, ai biết được mình là một người trùng sinh?
Hơn mười phút quay đứt quãng, ngay cả Luke đều cảm thấy, cô nàng Saren kia hôm nay trở về thì cơ ngực lớn kia khẳng định là sẽ rất đau, lúc này màn thứ nhất rốt cuộc đã tính là qua.
Nói thật, Luke cũng không nhìn ra một lần này khác hơn mười lần trước đó ở chỗ nào, dù sao chính là rất lớn, rất tròn, rất trắng, rất năng động.
Jennifer cũng đã trang điểm xong, nhìn thấy bộ dạng thật sự cảm thấy hứng thú đối với quay phim của hai người, nhỏ giọng nói: "Pierce có yêu cầu rất cao đối với biểu diễn, lúc trước tôi quay bộ phim kia của ông ta, cũng giống như vậy, hơi một tí là một cảnh phải quay lại tới mười mấy hai mươi lần, một mực đợi đến lúc ông ta hài lòng mới được. Khi đó tôi cảm thấy ông ta yêu cầu hơi quá phận, nhưng bây giờ mới biết, ông ta chỉ là đang tìm kiếm một loại cảm giác trong lòng mà thôi. Không thể không nói, bộ phim mà ông ta làm ra, luôn có một loại khí chất đặc biệt."
Luke khẽ gật đầu, nhưng trong lòng cũng không quá để ý.
Có rất nhiều đạo diễn Hollywood yêu cầu nghiêm khắc, đạo diễn lớn ở hiện trường thậm chí còn có thể mắng người ra bệnh tâm thần ——là bệnh tâm thần thật sự, không phải là khoa trương.
Rất nhiều diễn viên bị yêu cầu của đạo diễn tra tấn mấy tháng liền, không thể không đi viếng thăm bác sĩ tâm lý, quay xong một bộ phim nghỉ ngơi một hai năm đều không phải là chuyện kỳ lạ.
Đương nhiên, loại phim ảnh làm ẩu, qua loa cho xong kia thì cũng không quan trọng, tất cả mọi người đều chiều theo để làm, tiết kiệm chi phí, cũng sẽ không xoi mói giống như Pierce.
Ngay lúc chuẩn bị quay phân cảnh thứ hai, đột nhiên có người kêu lên một tiếng sợ hãi: "A, Frank, Frank chết rồi."
Mọi người lập tức nhìn về phía cô gái mới thét lên kia, cô ta chính là nhân vật nữ chính của bộ phim này, Saren - Pochi.
Giờ phút này, toàn thân cô ta run rẩy, một tay che miệng, một tay chỉ vào khung cảnh trong rừng cây.
Trước đó rõ ràng là cô ta đang chỉnh lý đồ hóa trang, kết quả là lúc cài cúc áo lại phát hiện ra chuyện khác thường, trong lúc kinh hãi quá độ, trực tiếp đưa tay chỉ vào một chỗ trong khung cảnh rừng cây.
Cứ như vậy, bộ ngực trắng nõn của cô ta đã lộ ra hơn phân nửa.
Luke dành thời gian liếc qua, trong lòng gật đầu: Uhm, quả nhiên không hổ danh là Pochi.
Ở đây cũng không có bao nhiêu người chú ý tới chỗ kỳ vĩ của tiểu thư Pochi, tiếng kêu sợ hãi của mọi người liên tiếp vang lên, biểu lộ đều không khác gì Saren nhìn về cùng một vị trí.
Luke phản ứng nhanh nhất, sau khi liếc qua Pochi, lập tức quay sang Selina: "Nhìn kỹ Jennifer, không nên bị người khác phân tán lực chú ý, tôi sang bên kia xem một chút."
Selina lập tức thu tầm mắt lại, gật đầu, đồng thời bắt đầu chú ý tới người bên cạnh.
Luke bước nhanh đi qua, đồng thời móc huy hiệu cảnh sát ra: "LAPD, tất cả mọi người nên ở tại chỗ, đều không cần đi tới."
Có mấy người vốn còn muốn có động tác đều dừng lại, nhìn về phía đạo diễn Pierce.
Pierce nhíu mày, nhìn về phía Jennifer bên kia.
Jennifer khẽ gật đầu đối với ông ta, sau đó đứng dậy đi tới.
Pierce cũng không lên tiếng.
Quan hệ của hai người rất sâu, mấy năm qua nhân tình lui tới cũng không ít, không phải là loại đạo diễn và diễn viên chỉ quay một bộ phim đã trở thành kẻ thù kia.
Ông ta vẫn tương đối tín nhiệm Jennifer.
Jennifer tới đây, đuổi những người khác đi, chỉ để lại Pierce và vị biên kịch thân thiết Thoth kia, hạ giọng giải thích.
Bên kia, Luke đã tiến vào trong khung cảnh rừng cây, đi tới chỗ thi thể nằm trong rừng cây kia.
Mới tiến vào bên trong khung cảnh rừng cây, sắc mặt của hắn đã có chút không dễ nhìn: Mẹ nó, đây là chuyện ai làm ra thế? Đùa kiểu gì thế!
Hắn đã đang vận dụng khứu giác linh mẫn, tiếp xúc với "Thi thể" kia, lúc này mới phát hiện ra gã ta vẫn là một người sống sờ sờ.
Luke mặt đen lại tiến lên, tiện tay cầm một nhánh cây đạo cụ ở bên cạnh lên, ba ba ba đánh lên trên mông thi thể.
Thi thể này đột nhiên bắt đầu chuyển động, trong miệng kêu lên: "A a, đừng đánh đừng đánh, đau quá."
Mọi người bên trong phòng quay: ⊙_⊙? Móa nó chứ đây là có chuyện gì xảy ra thế?
Luke là người có tính tình tốt như vậy, lúc này cũng không nhịn được muốn nổi nóng: "Dậy, đứng vững, nói một chút xem vì cái gì."
"Thi thể" ngoan ngoãn giải thích, một sợi dây thép bí ẩn bên hông, chính là vật này để cho gã có thể yên tĩnh mà quỷ dị treo ở trên cây.
Sau khi hai chân hạ xuống, người này không tự giác được liếm liếm bờ môi, thực sự là chua chua ngọt ngọt.
Luke: "Tên, tuổi tác, nghề nghiệp, địa chỉ báo ra một lần, lấy thẻ an sinh xã hội hoặc giấy lái xe ra, không có thì tôi sẽ mang anh về đồn cảnh sát."
"Thi thể" cười nói: "Cảnh sát, tôi chỉ đùa một chút mà thôi, không cần bắt giữ tôi chứ?"
Luke nghiêng đầu: "Tiểu thư Jennifer - Lopez, cô có cho rằng đây chỉ là một trò đùa, đồng thời cũng không ảnh hưởng tới việc cô quay phim chứ?"
Sắc mặt của Jennifer đã lại một lần nữa khôi phục vẻ thong dong, khẽ lắc đầu: "Không, chuyện này đã ảnh hưởng đến tâm lý của tôi, rất có thể sẽ làm cho việc diễn xuất không được thuận lợi."
Luke quay đầu trở lại: "Bây giờ, cần tôi đưa anh về đồn cảnh sát, ở bên trong phòng thẩm vấn chậm rãi làm ghi chép cho anh chứ?"
"Thi thể" chỉ có thể trung thực.
Làm sao gã có thể không biết Jennifer – Lopez được.
Có loại người này với tư cách khổ chủ, cộng thêm việc đúng là gã ta ở bên trong phòng quay nhiễu loạn việc quay phim, bồi thường tiền thì chưa hẳn, nhưng muốn tạm giữ gã ta 24 thậm chí 48 giờ thì đều có thể.
Lúc này Luke mới đưa người này đến nơi hẻo lánh, bắt đầu tra hỏi.
Hơn mười phút sau, sắc mặt của Luke bình tĩnh đi về.
Jennifer đã ra sân diễn xuất, Selina chờ hắn đến bên người, mới nhỏ giọng hỏi một câu: "Chuyện gì xảy ra?"
Luke lắc đầu: "Tên kia là một diễn viên tạm thời đóng vai phụ, có người dùng tiền tìm gã ta tới đây, để cho gã đóng vai một thi thể, nói là muốn gia tăng một chút bầu không khí chân thực của phim kinh dị cho đoàn làm phim."
Selina trừng to đôi mắt: "Chuyện này mà gã cũng tin?"
Luke ha ha: "Loại chuyện này cũng đã từng xảy ra không ít lần, dù sao một ít đoàn làm phim vì hiệu quả, đều sẽ làm ra rất nhiều chuyện cổ quái kỳ lạ."
Hắn thậm chí còn hoài nghi, tin đồn "Đoàn làm phim thường xuyên xảy ra chuyện kỳ dị ngoài ý muốn" mà Jennifer nghe thấy kia, chính là mánh lới mà một ít người bên trong đoàn làm phim cố tình chế tạo ra.
"Vậy cậu thả cho gã ta đi à?" Selina hỏi.
Luke: "Không, tôi trói gã ta ở bên trên đạo cụ bên kia, chờ Jennifer quay phim xong, mới thả cho gã đi."