Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 308: CHƯƠNG 308: LUKE AN TÂM, LƯƠNG TÂM CỦA SELINA

Lúc đi tới cửa, Luke không quay người, chỉ nói một câu: "Bobby, anh vẫn nên học khống chế năng lực của anh đi. Đã hiểu chưa?"

Bobby cười khổ gật đầu: "Tôi hiểu. Kỳ thật tôi cũng chỉ có thể cảm nhận được tâm tình chập chờn tương đối mãnh liệt, có khi tiểu thư Ginny đang nhớ cậu. . ."

Luke khoát tay: "Được rồi, không phải là tôi trách cứ anh. Nhưng có thể hoàn toàn khống chế năng lực, mới là tốt nhất. Anh phải cố gắng lên."

Trong lòng của hắn vốn đã có chút thất vọng, giờ không khỏi đã yên tâm hơn một chút.

Nhìn như vậy, thiên phú của Bobby ở bên trên năng lực tâm linh cũng không quá cao, về sau khả năng trở thành loại quái vật như giáo sư X cũng không lớn.

Loại năng lực kia, loại tồn tại ở cấp bậc kia, thật sự là quá khủng bố.

Ra cửa, Luke gọi cho Ginny một cú điện thoại: "A lô, mấy ngày nay như thế nào?"

Ginny ở bên kia đang chỉnh đốn trang phục, chuẩn bị đi ra ngoài, nhận được điện thoại của hắn, ngạc nhiên nói: "A, anh. . . Uhm, sẽ không phải là từ chỗ Bobby biết được là em sắp đi đàm phán với Google chứ?"

Luke hơi sửng sốt một chút: "Đàm phán?"

Ginny cười vui vẻ: "Sản phẩm kia của anh, em đã tự mình tìm quan hệ, liên hệ được một vị phó tổng giám đốc nào đó của Google. Được rồi, đó thật ra là bạn của cha em, em gọi ông ta là chú Lamarck, ông ta vừa vặn đi công tác sang bên này. Sau khi nghe em giới thiệu, ông ấy rất có hứng thú đối với món hàng này của anh, cho nên hôm nay em sẽ đi gặp ông ấy một lần."

Luke nở nụ cười: "Vậy là tốt rồi. Hôm nay em còn phải bận bịu, vậy anh không trì hoãn thời gian của em. . ."

Ginny bên kia vội vàng gọi lại cho hắn: "Chờ một chút, chẳng lẽ là anh chỉ quan tâm tới tình huống công việc của em thôi sao?" Trong giọng nói tràn ngập phiền muộn.

Luke cười khẽ: "Em chính là phụ tá của anh, đương nhiên là cần phải ưu tiên quan tâm tới tình huống công tác. Được rồi, bây giờ, tôi có thể mời tiểu thư Gwenyth xinh đẹp cùng đi ăn tối không? Mặc kệ là đêm nay hay là đêm mai, tôi tùy thời chờ đợi tiểu thư đồng ý."

Bên kia Ginny đảo con ngươi một vòng: "Được rồi, vậy quyết định thế này đi, đêm nay đêm mai anh đều phải đi ăn tối với em."

Luke sững sờ, chợt nở nụ cười: "Như cô mong muốn, tiểu thư Gwenyth."

Sau đó, lại cười đùa vài câu nữa với Ginny, hắn cúp điện thoại.

Dùng thể chất bây giờ của hắn, hắn thật sự là nguyện ý mỗi ngày đều nhận được loại mời mọc này của tiểu thư Ginny.

Đáng tiếc, thời gian của hắn lại không thể tốn hao quá nhiều ở phía trên, hai đêm đã là rất xa xỉ.

Bây giờ mỗi đêm hắn chỉ có hai giờ để ngủ, thời gian khác đều dùng để tiến hành chế tạo trang bị và một ít huấn luyện, mà đi ăn tối với Ginny, hai ngày tối thiểu đã ngốn ít hai mươi tiếng thời gian làm việc rèn luyện.

Chỉ là, sinh hoạt cũng cần thư giãn, hắn cũng không muốn ép chính mình tới mức mắc bệnh tâm thần.

Buổi tối hôm ấy, Luke khó được xa xỉ một lần, tìm một nhà hàng Michelin ba sao ở Los Angeles, lại còn là nhà hàng Tây nghiêm chỉnh.

Chính hắn cũng không hay tới những chỗ như thế, Selina lại càng không, càng nhiều hơn là ở trong nhà tự làm đồ ăn, nhưng mà rõ ràng là đại tiểu thư Ginny càng thích ứng với loại hoàn cảnh này hơn.

Hai người đã nhiều ngày không thấy, ngược lại cũng không hề cảm thấy xa lạ, vẫn thường xuyên điện thoại liên lạc với nhau.

Ginny cũng biết, gần đây Luke đang bận một ít vụ án phiền phức, cho nên cũng không có ý tứ nhất định phải gặp mặt.

Đương nhiên là Luke sẽ không nói về vụ án mình đang xử lý.

Không phải là vấn đề tín nhiệm, mà là vụ án hắn xử lý trừ việc để cho lòng người xấu đi, cũng không có quá nhiều tác dụng khác.

Hắn chỉ là dùng những vụ án kỳ hoa gặp phải trong lúc tuần nhai lúc trước ở Houston, để đùa Ginny vui vẻ.

Nghĩ như vậy, lúc trước Bolic cũng coi như đã làm một ít chuyện tốt, ít nhất cũng làm phong phú đề tài nói chuyện của hắn.

Cũng không biết, vị xui xẻo bị Cục trưởng Faraday Page liên luỵ mất việc này, gần đây sống thế nào rồi.

Nếu như biết lão ta sống không tốt, hắn cũng cảm thấy an tâm hơn.

Hai người tối cùng ngày đều không về nhà, mà theo quy củ cũ đi thuê khách sạn.

Nhưng lần này Luke không tiếp tục thuê khách sạn ba sao gì nữa, mà lại tìm một chỗ bốn sao ở ngay Beverly Hills.

Ginny đối với chuyện này có chút muốn nói lại thôi: ". . . Kỳ thật, ba sao là được rồi."

Luke cười khẽ: "Không có việc gì, gần đây anh cũng đã kiếm được một món nho nhỏ."

Sau khi hai người vào phòng, mở rượu đỏ, nói chuyện phiếm.

Chuyện của công ty cần phải nói vài câu, Ginny cũng kể về tình hình cô ta đi gặp vị người quen sáng nay kia.

Vị phó tổng giám đốc Lamarck kia rất có chút hứng thú đối với bản đồ hướng dẫn do Luke làm ra, nói trở về sẽ nghiên cứu một chút.

Nói đến đây, Ginny vẫn không nhịn được hỏi: "Thật sự không cân nhắc hạ giá?"

Luke suy nghĩ, lắc đầu: "Bọn họ muốn mua thì mua, không muốn thì thôi."

Ginny giật mình: "A? Vì cái gì?"

Luke cười nói: "Bởi vì, bây giờ anh đã làm ra công nghệ ứng dụng của màn hình cảm ứng điện dung phổ biến cho mục đích dân sự, như vậy thì bán hay không kỳ thật cũng không quan trọng."

Ginny: "Vì cái gì?"

Luke: "Có công nghệ ứng dụng với màn hình cảm ứng điện dung, chính chúng ta đều có thể làm ra công ty điện thoại. Nếu như Google có hứng thú, có thể cùng đàm phám."

Ở kiếp trước, Google cùng một nhịp thở với phạm vi kinh doanh liên quan đến smartphone, nhưng ở bên trên hệ điều hành Android, cũng không có liên quan đến việc chế tạo điện thoại này, cho nên Luke cũng không hề xác định được điều này.

Thế giới này, cũng không có công ty Apple, cũng không có Jobs.

Đến cùng là ai sẽ kéo ra thời đại điện thoại di động trí năng cảm ứng, vẫn thật sự là ẩn số.

Ginny: ⊙ o⊙!

Mặc dù cô ta được di truyền thiên phú buôn bán của cha mình, đối với rất nhiều chuyện nghe qua đã hiểu, nhưng đối với một đồ vật cụ thể có thể kiếm được tiền hay không, lại không có khả năng liệu sự như thần.

Giống như cổ thần Buffett ở kiếp trước cũng không biết đến cùng là sản nghiệp IT sẽ phát triển như thế nào vậy.

Bởi vậy, nghe thấy Luke nói, cô ta chỉ cảm thấy là không thể tưởng tượng nổi.

Ginny đã từng xem qua một chút, cũng dùng qua loại điện thoại màn hình cảm ứng mà Luke thuần thủ công DIY làm ra kia, dùng quả thật là rất không tệ, nhưng nếu như nói thứ đó có thể làm ra một công ty lớn, cô ta thật sự là cũng không có dã tâm lớn như vậy.

Luke nhún nhún vai: "Không có việc gì, em chính là người học MBA, anh chỉ là một cảnh sát nhỏ mới tốt nghiệp trung học mà thôi, anh còn đang chờ em thi triển quyền cước đây. Hơn nữa, chúng ta còn trẻ nha."

Ginny trợn mắt một cái: Anh tốt nghiệp trung học động một tí lại muốn làm ăn vài tỷ đôla, sinh viên MBA như em lại thấp thỏm trong lòng, không phải là anh đang giễu cợt em đấy chứ?

Trong lúc tức giận, cô nhào lên trên lưng của hắn, hướng về phía lỗ tai của Luke phát ra một trận công kích bạo lực.

Luke cười tiếp nhận, thuận tiện kéo thân thể thon thả của cô vào trong ngực.

Bóng đêm tốt đẹp này, đàm phán chuyện tiền nong thì quá là lãng phí.

Ngày hôm sau, Luke tinh thần phấn chấn đi làm, lưu lại đại tiểu thư Ginny rơi vào trong giấc ngủ ở cấp độ sâu.

Tối hôm qua nói việc chung đến hai giờ, sáng sớm lại bị Luke lôi kéo nói việc chung một hồi lâu nữa, cô ta đã ở trong tình trạng kiệt sức.

Cũng may là cô ta không cần đi làm, cuối tuần càng không cần phải lên lớp, đây cũng là nguyên nhân cô hẹn Luke hai tối liên tiếp.

Luke còn tiện đường trở về đón Selina, đưa mấy loại điểm tâm ngọt mua trong lúc đi ngang qua một nhà bán điểm tâm cho cô ta, xem như là đồ ăn vặt hôm nay cho cô.

Selina vừa lấy ra một chiếc sô-cô-la mousse ăn, vừa hừ hừ: "Coi như cậu hiểu chuyện."

Luke ha ha: Lúc nói lời này, lương tâm của cô không đau nhức hả?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!