Đưa tiễn lão G xong, Luke mới đem chuyện xảy ra trong phòng vừa rồi đại khái nói cho Selina nghe.
Hai người lại một lần nữa vào phòng, nhìn Thoth đang nằm ở nơi đó, mặt mũi tràn đầy sự hoảng sợ, đang liều mạng gọi điện thoại báo cảnh sát.
Luke bất đắc dĩ nói: "Tiên sinh Reeves, không cần báo cảnh sát nữa, vụ án của ông bây giờ thuộc về tôi xử lý."
Lúc nói chuyện, hắn không nhịn được lui về phía sau một chút, dùng ánh mắt quái dị nhìn về phía Thoth đang co quắp ở trên ghế sa lon: "Xe cứu thương sẽ lập tức đưa ông tới bệnh viện, cho nên... Xin ông khống chế thân thể, không nên phát tiết toàn bộ ở trên ghế sa lon?"
Lốp bốp!
Mới nói đến chỗ này, Luke và Selina lại cùng nhau lui về đằng sau.
Thoth vui mừng, chợt lại xấu hổ thành tức giận: "Vì cái gì hai người lại ở chỗ này? Có phải hai người là đồng bọn của người phụ nữ kia hay không?"
Mặt mũi của Luke tràn đầy vẻ bất đắc dĩ, hoàn toàn thu liễm khứu giác linh mẫn lại: "Xem ra tiêu chảy đã làm cho tinh thần của ông không còn tỉnh táo nữa rồi? Đây là cộng tác của tôi, đương nhiên là chúng tôi phải ở cùng một chỗ rồi."
Thoth: "Không, không phải chuyện này... Ách "
Lốp bốp!
Luke và Selina đều lộ ra vẻ kinh dị, trực tiếp thối lui ra phòng giữa nhà, chỉ dám nhô đầu ra, ở xa xa hô: "Tiên sinh Reeves, có chuyện gì từ từ nói, không nên một lời không hợp lại phát tiết loạn nha."
Sắc mặt của Thoth lúc xanh lúc trắng, ông ta thực sự là đã đi ngoài tới mức kiệt sức, có quỷ mới muốn một mực phát tiết.
Lúc này, xe cứu thương ở bên ngoài đã quang quác quang quác chạy tới.
Hai nhân viên cứu cấp xông vào mở cửa ra hỏi: "Người bị thương ở đâu?"
Luke và Selina bịt mũi, chỉ chỉ vào trong phòng khách.
Hai nhân viên cứu cấp xông đi vào, một lát sau, mặt mũi bọn họ sầu khổ đẩy Thoth đi ra, xác nhận với hai người bịn Luke: "Chính là vị tiên sinh này... Bị tiêu chảy đúng không? Hai vị thám tử."
Bọn Luke bây giờ đã đang đứng ở trong sân, khoảng cách tới cửa lớn tối thiểu cũng có bảy tám mét, chỉ liên tục gật đầu: "Chính là ông ta. Đúng, ông ta là Thoth - Reeves, là nhà văn khủng bố nổi tiếng, càng là biên kịch trứ danh của Hollywood."
Thoth ở trên cáng cứu thương tức giận đến mức nhổm dậy một chút.
Lốp bốp!
Ông ta lập tức lại không còn khí lực nằm bẹp xuống, trong miệng yếu ớt kêu lên: "Bọn bây, bọn bây chờ đó cho tao! Chờ đấy!"
Luke và Selina liếc nhau, đều không thèm để bụng.
Loại người như Thoth kỳ thật không có vẹo gì cả.
Đồn cảnh sát muốn đối phó với ông ta, không dễ dàng.
Nhưng ông ta muốn đối phó với đồn cảnh sát, cũng không dễ dàng.
Mọi người ở hai vòng tròn khác nhau, người nào muốn dẫm lên địa giới của phe đối phương để gây sự, đều tương đối khó khăn.
Trừ khi là đồn cảnh sát khống cáo Thoth mưu sát, không tìm thấy chứng cứ, những quan hệ truyền thông kia của Thoth mới có thể có hiệu quả.
Loại việc nhỏ lông gà vỏ tỏi giống như bây giờ, căn bản là ông ta không có cách nào với Luke.
Về phần chuyện của nữ y tá kia, Thoth chưa hẳn đã nhớ rõ mình từng nói cái gì.
Cho dù ký ức rõ ràng, ông ta lại có thể đối ngoại nói cái gì? Nói là ông ta giết Saren, chỉ là vì che giấu sự thật chính mình đã sát hại vợ trước Kelly sao.
Hai người bọn Luke chỉ lái xe, đi theo ở phía sau xe cứu thương, cùng đi tới bệnh viện.
Chuyện này, Luke còn muốn kết thúc công việc một chút.
Nếu như Thoth nhất định phải truy tìm nguồn gốc, tìm "bạn" của lão G là phu nhân Heather kia kiếm chuyện, vậy nói không chừng Luke phải dùng "Lý lẽ" đối với ông ta.
Lúc đang nghĩ như vậy, xe cứu thương phía trước lại vượt đèn đỏ, vượt qua một chỗ ngã tư đường.
Tình huống này rất bình thường.
Các loại xe đặc chủng (phòng cháy, cứu hộ, xe cảnh sát) trong lúc làm nhiệm vụ khẩn cấp đều sẽ làm như vậy, chỉ cần chú ý quan sát giao lộ là được.
Nhưng theo một chùm ánh đèn sáng như tuyết từ bên phải chiếu đến, một chiếc xe hơi quá tốc độ lao đến, từ phía bên phải hung hăng đụng vào xe cứu thương.
Phía sau xe cứu thương có một khối nhỏ bị đụng vỡ, sau đó một cái cáng cứu thương lập tức bay ra.
Cáng cứu thương có bánh xe dùng tốc độ cực nhanh trượt ở trên mặt đất ra xa mấy mét, vừa vặn nhét vào dưới lốp xe một chiếc xe tải đang tăng tốc lao tới ở bên trái.
Luke trợn mắt hốc mồm, nhìn tình hình ở cách đó không xa kia nghẹn ngào hô: "! T! H?" (cái quỷ gì thế)
Selina sững sờ trong chốc lát, mới thì thào lên tiếng: "Người nằm trên cáng cứu thương kia, hình như là Thoth?"
Luke: "... Xuống xe xem thử xem."
Hai người đều không đến xem chiếc xe tải lớn mới vừa dừng lại, mà là từ sau xe lấy ra một cái đèn phát ra hai màu đỏ lam, đặt lên trên chiếc xe sự cố ở hiện trường, nhắc nhở xe lui tới chú ý, sau đó lập tức xem xét người trên xe cứu thương.
Kiểm tra một lát, hai người bọn Luke nhẹ nhàng thở ra.
Hai nhân viên cứu cấp cộng với một tài xế ở trên xe cứu thương đều rõ ràng là không có vấn đề, chỉ hơi bị trầy da.
Chủ yếu là vị trí xe cứu thương bị đụng là ở góc xe sau cùng bên phải, mà hai nhân viên cứu cấp đều không ở bên trong phạm vi va chạm, cũng không lọt vào phạm vi bị va chạm lần tiếp sau.
Luke để bọn họ trực tiếp dùng bộ đàm gọi xe cứu thương khác đến, hai người lại đi tới chỗ chiếc xe quá tốc độ đụng vào xe cứu thương bên kia nhìn một chút.
Mới nhìn một chút, Selina đã huýt sáo một cái: "A, lúc này mới tháng ba mà? Cô ta không lạnh sao?"
Trên ghế lái, là một cô gái người da trắng trẻ tuổi, nhưng đây cũng không phải là trọng điểm.
Trọng điểm là vị cô gái này chỉ mặc bikini, đang bị túi khí ép chặt ở đỏ, hai mắt mê mang nhìn về phía cửa sổ.
Đây là do cô ta nghe thấy tiếng huýt sáo.
Luke bất đắc dĩ: "Cô ra xử lý đi, để bệnh viện nhớ lấy mẫu máu của cô ta làm kiểm tra."
Tháng ba ở Los Angeles, ban đêm mặc bikini chạy quá tốc độ, khả năng rất lớn không phải là lái xe lúc say thì chính là chơi cần rồi lái xe, hắn cũng lười nhác lãng phí thời gian với loại người này.
Lúc này hắn mới đi tới chỗ chiếc xe tải lớn bên kia nhìn một chút.
Chiếc xe tải lớn này hẳn là thừa dịp ban đêm không bị kẹt xe, chở hàng ra khỏi thành phố.
Bây giờ mặt mũi lái xe đang tràn đầy buồn bực từ trên buồng lái nhảy xuống, kiểm tra tình hình tai nạn xe cộ.
Nhìn thấy hai người bọn Luke đi tới, ngực còn đeo huy hiệu cảnh sát, trung niên người Mỹ Latinh này lập tức kêu lên: "Cảnh sát, tôi không chạy quá, quá tốc độ. Tôi, tôi chỉ chạy ở tốc độ bình thường, là thứ đáng chết này, nó đột nhiên chạy đến bên dưới gầm xe của tôi."
Luke nhìn anh ta một cái, khẽ gật đầu: "Chúng tôi biết. Yên tâm, trên xe chúng tôi có camera hành trình, chụp được rồi."
Lái xe như được đại xá: "A, thật hả? Vậy thì thật sự là quá tốt." Mặc dù xe của anh ta có bảo hiểm, có thể để bảo hiểm bồi thường một lần, lần tiếp theo lại tiếp tục mua bảo hiểm, cũng không phải là giá tiền đó nữa.
Mấu chốt là ông chủ có thể kiếm cớ đuổi vị nhân công giá rẻ như anh ta hay không, thật khó mà nói.
Luke ừ một tiếng, thuận miệng nói: "Đúng vậy, dù sao cũng là đồ đáng chết."
Tài xế kia đang cao hứng, cũng không để ý: "A, cậu nói cái gì?"
Luke: "Ha ha."
Đi ra đằng sau chiếc xe tải lớn, ngồi xổm xuống, Luke nhìn Thoth đang mở hai mắt trừng trừng, thở dài một tiếng: "Sớm biết như vậy, sao lúc trước còn làm như thế."
Dứt lời, hắn đứng dậy nói với Selina: "Để bọn họ điều xe chở tử thi tới đi, Thoth đã chết rồi."
Selina trợn mắt một cái: "Nếu ông ta có thể sống, tôi còn càng ngạc nhiên hơn một chút." Nói xong lập tức đi ra xa mấy bước gọi điện thoại.
Luke đứng ở nơi đó, suy nghĩ một chút, gọi một cú điện thoại sang cho lão G: "Thoth mới vừa bị xe đâm chết."
Lão G: "Cháu... ?"
"Xe cứu thương vượt đèn đỏ, gặp phải một chiếc xe chạy quá tốc độ, hất ông ta từ trong xe cứu thương văng ra, đụng vào một chiếc xe khác đang đi tới." Luke liếc mắt.
Nghĩ gì thế? Chính mình là người làm việc cẩu thả như vậy sao!
Lão G khó được xin lỗi một tiếng: "Ách, được rồi. Thật xin lỗi."